Cô nàng ảnh đế – Chương 14

1
558

Chương 14: Chuyện đạo văn (1)

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Trâu Vân đi đến trước máy bán nước tự động, nộp tiền vào rồi chọn đồ uống. Uống xong một ngụm cảm giác cũng tốt hơn nhiều.

Từ khi biết Vân Dực đang chịu một gánh nợ lớn, cô đã quyết tâm phải đóng phim thật tốt kiếm thêm chút tiền giúp Vân Dực nhanh chóng trả xong số nợ kia.

Dù đóng phim có khó đi nữa cô cũng phải kiên trì đến cùng.

Nhưng những việc linh tinh ngoài đóng phim như tuyên truyền, chọn kịch bản, lăng-xê giật tít gì đó thì cô chẳng có chút hứng thú nào.

Cô nghĩ nên chờ ở ngoài thêm một lúc nữa, để hai người đó bàn bạc gần xong rồi hãy quay lại.

Trong quá trình chờ đợi trước máy bán nước tự động, Trâu Vân bỗng nghe thấy tiếng nói truyền tới từ bên cạnh.

Trâu Vân quay đầu nhìn quanh.

Cô đứng gần thang máy bên cạnh lại là nơi làm việc của nhà sản xuất nên cực kỳ yên tĩnh.

Âm thanh phát ra từ lối thoát hiểm ngoài cùng bên trái, tiếng nói càng lúc càng lớn nghe như sắp cãi nhau.

Trâu Vân đang rảnh rỗi không có chuyện làm nên tò mò đi sang đó, dựa sát vào cửa để nghe góc tường.

Giọng nói dần rõ ràng hơn.

Giọng nữ có hơi uất ức, vô cùng kích động: “Tôi gửi bản thảo của mình vào hòm thư của các vị, sau đó các người lại trả lời là tôi sao chép bản thảo người khác nên từ chối tuyển dụng. Kịch bản này là do tôi vất vả mệt mỏi viết ra. Cấu tứ, thiết kế cao trào mâu thuẫn, hình tượng nhân vật, hướng đi tình cảm, từ đầu đến cuối mất hơn nửa năm trời, sao lại có chuyện đi sao chép của người khác được chứ? Tôi cần một lời giải thích rõ ràng.”

Giọng nam vô cùng bất đắc dĩ: “Cô gái à, cô đã đến công ty chúng tôi ba lần rồi. Trước đó tôi cũng nói với cô rồi còn gì, trước khi cô gửi bản thảo hai ngày là đã có người gửi tới một bản thảo giống hệt của cô. Không dối gì cô, dù nội dung hai kịch bản này có khác nhau một chút, nhưng lại giống nhau tới hơn 80%. Khác ở chỗ, bản của cô có hai nam chính, còn người kia chỉ có một mà thôi. Cô nói kịch bản này là do cô vất vả mệt mỏi để viết, biên kịch kia cũng nói rằng kịch bản đó là tâm huyết của cô ấy, cô nói, tôi biết tin ai bây giờ?”

Giọng nữ cố chấp: “Tôi không hề nói dối. Nếu không phải do trùng hợp, thì nhất định là cô kia sao chép của tôi.”

Giọng nam nói: “Được, muốn để tôi tin rằng cô ấy sao chép của cô, vậy thì bằng chứng đâu? Cô đưa ra được bằng chứng, tôi sẽ phản ánh lại với cấp trên để thêm cô vào, huỷ bỏ tư cách dự thi của người kia.”

Yên lặng như tờ.

Giọng nam tiếp tục nói: “Không có bằng chứng đúng không? Cô gái à, cô đừng làm khó tôi nữa. Không có bằng chứng thì trên thế giới này ngoại trừ cô và biên kịch kia ra thì chẳng ai biết là ai sao chép của ai cả. Hay tất cả chỉ là một sự trùng hợp bất ngờ ?”

Cô gái mang dần nức nở: “Sao lại có chuyện trùng hợp như thế được! Giống nhau đến 80% chứ không phải chỉ giống ý chính thôi!”

Người kia hỏi lại: “Vậy cô bảo tôi làm sao đây? Tin tưởng cô ngay rồi loại bỏ người kia? Chuyện này không thực tế. Tôi chỉ có thể căn cứ vào thời gian các cô gửi kịch bản để chọn ra nên giữ người nào lại. Muốn trách thì chỉ có thể trách cô gửi trễ hơn cô ấy hai ngày thôi.”

“Ha, chẳng lẽ cẩn thận chỉnh sửa thêm lần cuối trước khi gửi kịch bản cũng là sai sao?”

“Từ góc độ của tôi mà nói, tỷ lệ người gửi trễ hơn là người sao chép cao hơn. Tôi không biết là ai sao chép ai, nên chỉ có thể chọn người gửi tới trước mà thôi.”

Không bao lâu sau, tiếng khóc nức nở dày kìm nén vang lên.

Giọng nam an ủi, “Thôi cô bé ạ, ngã một lần khôn ra một chút. Coi như cô may mắn, tôi chỉ trả kịch bản về lại cho cô chứ không nói cho những người khác biết chuyện này. Trước kia có một người cực xui xẻo, trước bị ăn cắp ý tưởng sau đó hãy con bị kẻ kia vu tội, chẳng những thế cậu ta còn không thể đưa ra bằng chứng, cuối cùng chỉ có thể nuốt hết đau khổ vào bụng, còn bị người ngoài mắng nữa. Sau này kẻ đạo văn kia say rượu lỡ lời cậu ta mới được trả lại trong sạch. Nếu cô thật sự bị cô kia sao chép, vậy nghe lời tôi khuyên, xem như thời gian nửa năm qua đút cho chó ăn rồi đi. Nhớ kỹ, chuyện kịch bản bị sao chép vốn không ít. Viết xong thì im lặng giữ cho mình cô biết là đủ rồi, đừng nói cho người khác cũng đừng để họ xem qua.”

“Tôi, tôi chưa từng đưa người khác đọc nó mà! Chỉ có bạn thân của tôi…”

Giọng nữ dừng lại.

Giọng nam thở dài: “Cô vừa tốt nghiệp, vừa rời khỏi ghế nhà trường không lâu, chưa hiểu được xã hội này đáng sợ tới thế nào. Có cơ hội hãm hại cô phần lớn sẽ là người quen biết cô. Người lạ làm gì có cơ hội biết được chuyện này.”

Dừng một chút, anh ta nói tiếp: “Sau này làm gì cũng phải cẩn thận hơn. Cô đừng đến đây nữa làm gì. Dù cô có làm phiền tôi, tôi cũng không tìm được bằng chứng chứng minh cô trong sạch được. Tôi xuống lầu mua một ly cà phê. Thế thôi, cô nên về đi cô bé.”

Tiếng bước chân vang lên, dần dần đi xa.

Thứ duy nhất không đổi là tiếng nức nở bên tai.

Đợi khi tiếng bước chân biến mất hẳn, cô gái bắt đầu gào khóc lớn hơn dường như cô muốn khóc để phát hết những uất ức trong lòng ra.

***

Trâu Vân quay lại chỗ máy bán nước tự động, mua một lon coca ướp lạnh, mở cửa lối thoát hiểm ra là thấy ngay cô bé đang ngồi chổm hổm trên mặt đất khóc.

Vì thế, cô đi đến bên dán lon coca ướp lạnh lên mặt cô gái: “Bình tĩnh một chút, khóc cũng không giải quyết được vấn đề đâu.”

Cô gái bị cái lạnh bất ngờ làm run lên.

Ngẩng đầu, phát hiện có một anh đẹp trai đang nhìn mình, sợ đến mức ngồi phịch xuống, nhanh chóng dùng ống tay áo lau nước mắt nước mũi: “Nhưng, nhưng dù tôi không khóc, cũng không giải quyết… giải quyết được được vấn đề.”

Trâu Vân lấy một gói khăn giấy từ trong túi tiền rồi ném cho cô gái, đặt lon coca ướp lạnh xuống đất: “Cầm lấy.”

Cô gái quay lưng lại, dùng khăn giấy lau mặt. Trong lòng ão não, nếu sớm biết bên cạnh có người cô sẽ không khóc như một kẻ thần kinh thế này.

“Em vừa tốt nghiệp sao? Em tên gì?” Trâu Vân hỏi.

Cô gái lau mặt xong, quay đầu lại thành thật trả lời: “Em tên Vương Ninh Dao, vừa tốt nghiệp đại học.”

Trâu Vân cẩn thận đánh giá khuôn mặt cô gái, có chút mũm mĩm của trẻ con, ngũ quan cũng khá thanh tú, bề ngoài hơi mũm mĩm. Dáng người hơi múp, trông có vẻ ít rèn luyện.

Vương Ninh Dao bị nhìn đến sợ, cô thích ở lỳ trong phòng, trước giờ chưa từng tiếp xúc với người nào đẹp trai như vậy.

Huống chi, dáng vẻ mất mặt như vậy còn bị đối phương thấy rồi.

“Anh tên là gì? Là nhân viên làm việc ở đây à?”

“Tôi tên là Trâu Vân, là một diễn viên nhỏ, đến để casting phim mới.” Trâu Vân đứng dựa vào tường, nhìn xuống Vương Ninh Dao.

Trâu Vân? Vương Ninh Dao lặp lại cái tên này một lần, cảm thấy rất quen tai.

Bỗng nhiên, cô kêu lên thất thanh: “Trâu Vân? Là Trâu Vân diễn vai người hầu của Vân Dực à?”

Khó trách sao cô lại thấy quen như vậy.

“Ừ.” Trâu Vân thừa nhận.

Đồng thời, cô cũng có chút bất ngờ, không ngờ cũng có người biết đến cô.

Cô cho rằng mình chỉ là một vai phụ nhỏ không đáng chú ý đến.

Vương Ninh Dao phát hiện bản thân thất thố, ngượng ngùng nói: “Vì em viết kịch bản nên hay xem phim. Phân tích mấy thứ linh tinh như mở đầu, lời thoại, hướng biến chuyển tình cảm của những bộ phim đang hot, sau đó viết tổng kết, phân tích, như vậy mới giúp bản thân viết ra được một kịch bản thật hay.”

Trâu Vân nghĩ thầm, nếu những lời Vương Ninh Dao nói là thật, thì một cô gái biết phấn đấu như thế, không giống như một người sẽ sao chép của người khác.

Hơn nữa, cô bé bảo mình thích xem phim, thường xuyên ngồi ghế lỳ trong phòng như vậy quả thật rất dễ béo.

Nghe qua thì trong lời nói không có gì mâu thuẫn cả.

Nhưng quan trọng nhất là, điều Vương Ninh Dao miêu tả có hơi quen tai.

Trâu Vân tiếp tục đặt câu hỏi: “Lúc nãy em nói em có cho bạn thân đọc qua kịch bản đó rồi? Vậy em có quen cô gái nào họ Trần không? Cũng cỡ tuổi em và vừa mới tốt nghiệp ra trường.”

Vương Ninh Dao kinh ngạc nói: “Bạn thân của em tên Trần Chí Hà…”

Ngơ ngẩn giây lát, dường như cô đã hiểu ra mọi chuyện, tay chân dần lạnh đi.

Nếu kịch bản kia thật sự là tác phẩm của Trần Chí Hà…

Nghĩ vậy, cô vội vàng nói: “Biên kịch gửi kịch bản giống tôi tên là Trần Chí Hà sao? Có phải là lúc cô ấy cười sẽ có lúm đồng tiền nhỏ bên má hay không?”

Trâu Vân liếc mắt nhìn cô nàng và thản nhiên nói: “Vừa nãy tình cờ gặp mặt ở phòng họp. Có điều tôi không nhìn rõ mặt cô gái kia, không biết có má lúm đồng tiền hay không, cũng không nhớ rõ họ tên đầy đủ. Tôi chỉ biết là họ Trần, vừa tốt nghiệp ra trường, tuổi tác không khác cô lắm, là nữ.”

Vương Ninh Dao chán nản, ngồi liệt xuống sàn: “Họ Trần, vừa tốt nghiệp ra trường, tuổi tác không khác tôi lại là nữ. Hơn nữa người xem qua kịch bản bị sao chép của tôi cũng chỉ có cậu ấy. Ngoại trừ cậu ấy ra thì còn ai nữa.”

Nói đến đây, cô đã tin rằng, người đâm sau lưng cô một dao là bạn thân của cô.

Nếu không, sao kịch bản lại bị tuồn ra ngoài được chứ?

Không có cách giải thích nào hợp lý hơn cả.

Bạn thân phản bội cô, tâm sức bị cướp mất, Vương Ninh Dao cảm giác dường như mọi thứ chung quanh cô đang dần mờ đi.

Người ban nãy nói với cô, nếu không có bằng chứng chứng minh chuyện cô bị sao chép thì không thể nào lấy lại trong sạch của mình. Và còn có thể bị hại ngược lại.

Lớn như vậy rồi, cô chưa từng gặp phải loại chuyện này, xã hội này thật sự đáng sợ đến thế sao?

“Em còn lưu lịch sử tin nhắn gửi kịch bản trên QQ cho cô ta, có được tính là bằng chứng hay không?” Bỗng dưng Vương Ninh Dao nghĩ đến.

Cô không muốn giống như những nữ chính ngu ngốc kia, vừa khóc vừa hỏi cô bạn kia sao lại phản bội mình. Dù sao cô cũng đoán được, nói tới nói lui cũng chỉ có vài nguyên nhân thế thôi.

Vì muốn nhanh chóng lộ mặt, vì danh tiếng, vì tiền bạc.

Nếu cô ta ăn cắp thật, vậy cô muốn trả thù cô ta chứ không cần biết lý do lý trấu kia làm gì.

Bởi cái nghề biên kịch này, ngoại trừ danh tiếng của tác phẩm ra thì danh tiếng về nhân phẩm cũng vô cùng quan trọng.

Trước kia từng có một biên kịch đạo văn sau này bị ép đến mức phải đổi nghề.

Bời vì dù có tiếp tục viết kịch bản, bên chế tác cũng không dám tin tưởng, không dám mua – lỡ như lại là đạo phẩm thì sao bây giờ? Dùng một mớ tiền quay xong bộ phim đó, rồi bất chợt lòi ra tác giả thật kiện tụng lên, chừng đó sẽ sinh ra rất nhiều phiền phức.

Trâu Vân im lặng không trả lời. Thật ra cô cũng không biết nên làm thế nào.

Có điều theo bản năng cô cảm thấy, một kẻ đạo văn sẽ không thể có cảm giác tuyệt vọng và khóc như mưa thế này.

Sao chép, nõi rõ ra là thứ này bị gã ăn cắp từ tay người khác, hơn nữa còn ăn cắp rất dễ rất đơn giản. Kẻ đi ăn cắp sẽ không bao giờ hiểu được cái cảm giác biên kịch gốc phải vò đầu bức tóc, suy nghĩ đêm ngày chỉ vì viết ra một câu chuyện có nội dung thật hay, thiết kế biến chuyển thậtkhéo léo để mà khóc lóc thảm thương thế này được.

Và điều quan trong hơn đó là kẻ này luôn mang tâm lý “Nó hot lên thì tốt mà không thể cũng không sao, không đáng quan tâm mấy”.

Dù sao cũng không phải do mình vất vả viết ra, vứt luôn cũng được.

Cô lựa chọn đứng ra nói chuyện cùng Vương Ninh Dao, không chỉ bởi vì đồng tình mà còn vì rất có thể Vân Dực sẽ chọn quay kịch bản của cô gái họ Trần kia.

Vừa rồi ở phòng họp cô cũng cảm nhận rất rõ, từng câu từng chữ của Vân Dực đều tỏ ra khen ngợi với kịch bản kia.

Bởi vì đang thiếu nợ khá nhiều, Vân Dực thường xuyên tăng ca đi quay phim làm thêm giờ chỉ để kiếm đủ tiền trả cho xong nợ.

Trong trí nhớ của cô, sau khi quay xong bộ phim cổ trang kia Vân Dực không dừng lại mà tới đoàn phim điện ảnh khác, quay xong lại tiếp tục diễn bộ phim hiện đại khác, không có chút thời gian nghỉ ngơi nào.

Ở thời điểm quan trọng như vậy, anh vô tình nhận sản xuất một bộ phim là đạo phẩm, nếu nó không lộ ra thì tốt, nhưng nhỡ bị lộ ra thì rất có khả năng sẽ ảnh hướng đến danh tiếng của anh.

“Chỉnh trang lại, rồi theo tôi.” Trâu Vân quyết định đi tìm dân chuyên nghiệp để xin giúp đỡ.

Vương Ninh Dao nhanh chóng đứng lên, dùng khăn giấy cẩn thận lau mặt thêm lần nữa cho sạch sẽ, sửa sang lại quần áo, xong xuôi lòng cô như dấy lên một ngọn lửa hi vọng.

Có lẽ, Trâu Vân có cách giúp cô?

1 BÌNH LUẬN

  1. Ôi, ghét nhất cái thể loại đạo văn, công sức của người ta bỏ ra cuối cùng phần lợi lại thuộc về tay kẻ đạo văn, hy vọng tìm ra sự thật xem ai đạo văn và bị trừng phạt thật thích đáng

Hãy nói những gì bạn cảm nhận