Cô nàng ảnh đế – Chương 13

3
607

Chương 13: Phim mới

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Tập cuối của phim vừa được chiếu xong là Tieba lại ngênh đón một đợt đăng đàn topic bùng nổ nữa.

“Bay đâu! Mau lấy thức ăn cho chó chuyên dùng của hoàng gia đến đây cho trẫm! Bị show ân ái quá ác, các khanh hiểu mà.”

“Siết chặc ngực, bố đây muốn nói là bố không cầm cự nổi nữa. Trái tim thiếu nữ đã rung động, hoàn toàn không kiềm chế được.”

“Khóc choáng váng trong toilet rồi. Người hầu thật sự chỉ diễn đến tập mười tám thôi, những tập sau không còn xuất hiện nữa!”

“Sao Vân Dực không quay đầu lại chứ? Nếu anh ấy quay lại sẽ phát hiện người hầu vẫn luôn dõi theo anh. Có lẽ, có lẽ sẽ có một kết thúc khác.”

“Tui xem đi xem lại mười tám tập đầu. Cũng không nhiều lắm, chỉ có mười mấy lần thôi!!”

“Xem phim lại tôi mới phát hiện, phần diễn của Trâu Vân cực ít, cũng chẳng nói được mấy câu, tiếc quá. Có điều giọng nói menly cực, hay vô cùng.”

“Trâu Vân múa kiếm quá đẹp! Đẹp hớp cả hồn tui!”

“Ở trong lòng mị, bộ phim này là BE. Hơn nữa, nó chỉ có mười tám tập thôi. Không nói nhiều, mị đi xem lại lần nữa đây.”

Cũng vì topic nằm chễm chệ trên top lần trước nên phần lớn những bài post bây giờ đều được chú ý cách sử dụng từ ngữ. Nhiều nhất cũng chỉ ám chỉ đôi chút, câu cú thâm sâu chứ không nói trắng ra CP là Vân Dực và Trâu Vân.”

Thỉnh thoảng cũng có một hai người không biết chuyện, đăng topic sai, sẽ bị quản trị viên xoá bài ngay.

Một lát sau, có một topic xuất hiện thoáng cái đã hot lên.

“Bài post phúc lợi, mị cắt nối biên tập, ghép những đoạn Trâu Vân và Vân Dực diễn chung với nhau lại. Không cần cảm ơn đâu, xin hãy gọi mị là khăn quàng đỏ.”

*khăn quàng đỏ: ý chỉ thiếu niên tiên phong làm chuyện tốt.

Lầu 1 trả lời: “Đờ mờ, dù tui biết phần diễn của Trâu Vân rất ít nhưng tui thật không ngờ nó còn chưa đến 35 phút? Không bằng thời gian một tiết học luôn?”

Lầu 2 là chủ topic trả lời: “Mị đã ghép hết tất cả các cảnh có vào video hết rồi. Thậm chí còn ghép luôn mấy cảnh Trâu Vân yên lặng ngắm nhìn, không có lời thoại mị cũng cắt nối biên tập vào nốt. Mị đã gắng sức rồi.”

Lầu 3 trả lời: “Quỳ cầu video, hòm thư *******. Xem trên web không đã ghiền, tôi muốn tải xuống, lưu thành báu vật cất cho thật kỹ.”

Bên dưới là một loạt bình luận để lại địa chỉ hòm thư, đội ngũ chỉnh tề.

Mãi đến lầu 33: “Xem video một lần lại thêm một lần, chỉ muốn ha ha thôi. Đạo diễn Chu nói người mới diễn xuất chưa đủ tốt, rõ ràng là diễn quá tốt lại rất đúng chỗ. Trợn mắt nói dối, lừa quỷ à?”

Ngay sau đó bình luận của lầu 33 đã bị xoá bỏ.

Lầu 34 là chủ topic trả lời: “Tôi làm video này chỉ vì thích hai người bọn họ. Lầu trên chú ý cách nói chuyện đi.”

Lầu 35 trả lời: “Tôi là quản trị viên, vui lòng đọc kỹ nội quy trước khi bình luận. Nếu còn có bình luận với nội dung tương tự vào lần sau, ID của bạn sẽ bị cấm nói chuyện một ngày.”

Những bạn sau đó tiếp tục giữ nguyên đội hình, để địa chỉ hòm thư lại xin video, bầu không khí rất hài hoà.

***

Nhưng nhân vật chính mà họ đang thảo luận lại không thèm để ý đến những lời bàn tán trên Internet.

Trâu Vân vừa nhét chìa khoá vào trong túi, vừa hỏi người đại diện, “Chị vừa bảo, hôm nay em sẽ đến đoàn phim mới. Lần này là phim gì thế?”

Chu Cung nhìn người trước mặt: không trang điểm, không chú ý trang phục, tuỳ tiện mặc áo thun với quần bò.

Nghe thấy phải ra ngoài, cô liền nhét chìa khoá vào túi đội thêm cái mũ lưỡi trai lên rồi ra hiệu có thể đi được rồi.

Chu Cung nhịn không được âm thầm tặc lưỡi, cô chưa từng thấy qua cô gái nào làm việc dứt khoát như vậy.

Đâu phải cô chưa từng dẫn dắt nữ nghệ sĩ đâu chứ nào, nghệ sĩ từng phản bội cô là nữ đó.

Cô hãy còn nhớ, hồi trước khi dẫn người nọ ra ngoài, cô phải đến trước hai tiếng ngồi chờ nghệ sĩ trang điểm, thử quần áo, phối hợp trang sức rồi làm một kiểu tóc đơn giản.

Làm xong hết mọi chuyện, cô nàng kia mới bằng lòng xuất hiện trước mặt mọi người.

“Sao vậy ạ?” Trâu Vân nghi hoặc.

Cứ có cảm giác, hình như mình vừa ký hợp đồng với một người đàn ông…

Chu Cung hít sâu một hơi, tự dặn mình phải bình tĩnh, sau đó mới trả lời: “Bộ phim lần này là phim hiện đại, nói về cảnh sát. Chị rất thân với người sản xuất, muốn xin một vai nhỏ cũng không thành vấn đề. Em có sở trường gì không?”

“Biết đánh nhau.” Trâu Vân vô tội nhìn người đại diện. Nghiêm túc mà nói thì đánh nhau vô cùng giỏi, là loại hiếm có đối thủ.

Chu Cung đơ mặt: “Trừ cái đó ra?”

Trâu Vân thoáng bối rối, cô là người ngoài ngành này, giờ có diễn nhân vật gì thì với cô nó chẳng có khác biệt gì.

Nhưng, chẳng phải người ta vẫn nói nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống sao?

Nghĩ một chút, cô hỏi: “Cực kỳ biết cách vai thầm mến Vân Dực có được tính không?”

Miệng Chu Cung co giật, tim tắc nghẽn: “Thôi được rồi, lúc đến nơi chị sẽ để em chọn.”

Hai nghệ sĩ trong tay, ai nào cũng khiến cô lo lắng.

Cô chưa từng biết có cái loại sở trường nào gọi là “Cực kỳ biết cách thầm mến Vân Dực”.

***

Người đại diện lái xe chở Trâu Vân chạy xuống gara tầng ngầm của cao ốc nọ mới dừng xe.

Trâu Vân nhướng mày, mặc dù bị trống năm năm thời gian nhưng cô cũng biết đây là vùng nội thành, tấc đất tấc vàng, giá nhà đắt đỏ.

Cô hỏi: “Đây là đâu?”

“Là nơi nhà sản xuất dùng để casting diễn viên.” Chu Cung mở cửa xe: “Xuống xe đi, chị dẫn em vào.”

Còn phải casting? Trâu Vân thầm lo lắng nhưng vẫn ngoan ngoãn theo người đại diện vào thang máy.

“Toà nhà này có tổng cộng hai mươi tầng, nhà sản xuất mua lầu tám lầu chín. Lát nữa tới nơi em không cần phải nói gì cả mọi chuyện cứ để chị xử lý.” Chu Cung chỉnh lại trang phục nở nụ cười tự tin.

Cô vốn không tính nhiều lời làm gì, Trâu Vân nghĩ thầm, trưng ra vẻ boy lạnh lùng cool ngầu.

Thang máy mở ra, Chu Cung đi thẳng đến phòng họp. Cô đã hẹn sẵn với Vân Dực sẽ gặp nhau ở phòng họp.

Cho nên cô trực tiếp mở cửa vào phòng, kết quả lại bất ngờ phát hiện trong phòng còn có những người khác.

Vân Dực thấy người đại diện tới bèn đứng lên giới thiệu hai bên với nhau.

“Người đại diện vàng, Chu Cung. Và nghệ sĩ cô ấy vừa ký, Trâu Vân.”

“Trần Chí Hà, biên kịch Trần.”

Chu Cung mỉm cười bắt chuyện: “Xin chào.”

Trong lòng nói thầm, biên kịch này từ đâu ra thế, sao cô không biết chút gì vậy?

Trâu Vân bắt tay, gật đầu tỏ vẻ chào hỏi xong cũng không mở miệng.

“Chào mọi người.” Trần Chí Hà là một cô gái chừng hai mươi tuổi, lúc cười lộ hai lúm đồng tiền nhỏ bên khoé miệng: “Nếu không còn chuyện gì nữa thì em xin phép đi trước. Mọi người cứ nói chuyện đi ạ.”

“Ừ.” Vân Dực không quên nhắc nhở: “Ngày mai là lần chọn lựa cuối cùng, sẽ chọn một trong những kịch bản thích hợp nhất để quay, nhớ phải đến đúng giờ.”

“Em biết rồi ạ.” Trần Chí Hà cười nói tạm biệt, thuận tay đóng cửa trước khi rời khỏi.

“Ai thế, sao tôi không biết?” Chu Cung hỏi.

Cô lăn lộn trong ngành này lâu như vậy, hầu hết những biên kịch có khả năng viết tốt cô đều đã hợp tác qua, có thể là một biên kịch không mấy nổi.

“Là một người mới, nghe bảo là vừa tốt nghiệp đại học xong nên tất nhiên là cô không quen rồi. Bộ phim lần này dung phương pháp lựa chọn từ đại chúng, hòm thư cũng công khai trên mạng. Biên kịch nào có tự tin thì có thể gửi bản thảo ba tập đầu tiên qua, và viết ra những điều bọn họ cho rằng đặc sắc, xem như tạo một cơ hội cho người mới phát triển.” Vân Dực giải thích.

“Hưởng ứng không tệ, có không ít người tham gia. Trải qua một vòng sàn lọc tuyển chọn thì còn lại ba người, ngày mai là vòng phỏng vấn cuối cùng.”

“Đừng thấy cô nhóc ấy nhỏ tuổi, kịch bản cô bé viết không tệ đâu. Dù là những cảnh dẫn dắt hay những cảnh tình cảm đều viết rất tốt. Trong ba người, tôi thiên về cô nhóc này nhiều hơn. Tối nay về nhà sẽ đọc kịch bản của ba người này lại một lần nữa, ngày mai đưa ra quyết định.”

“Sao lại gọi người ta là cô nhóc?” Trâu Vân than thở một câu. Rõ ràng là tuổi tác của mọi người không chênh nhau nhiều lắm.

Vân Dực ngẩn ra, hỏi lại: “Anh sắp ba mươi rồi, cô bé ấy lại nhỏ tuổi hơn anh khá nhiều, kêu là cô bé thì có sao đâu?”

“…” Cô lại quên khoảng trống năm năm kia.

Trâu Vân hơi nôn nóng, lúc xuất phát đi du lịch cô chỉ mới 24 tuổi mà Vân Dực thì lớn hơn cô một tuổi, 25 tuổi.

Còn chưa kịp làm gì đã vô duyên vô cớ già đi năm tuổi.

Có điều nghĩ lại, mình có thể sống sót trở về đã là may lắm rồi. Biết bao nhiêu người phải chìm dưới đáy biển mãi mãi, sống không thấy người, chết không thấy xác.

“Nhìn anh vẫn còn rất trẻ, không khác cô ấy nhiều lắm.” Trâu Vân trịnh trọng.

Khuôn mặt Vân Dực thoáng chút ửng hồng, anh vội cúi đầu che giấu vờ mở văn kiện trên bàn ra xem.

“…” Này này, cô vẫn còn ở đây đấy nhé.

Nhìn nghệ sĩ của mình công khai show tình tứ như chỗ không có người, Chu Cung bất chợt thấy nhức răng.

Mặc dù rất hi vọng hai người bọn họ có thể ở bên nhau, nhưng thường xuyên bị ép ăn thức ăn chó thế này thì vẫn cảm thấy khó chịu.

“Chỉ vừa ra trường mà có thể khiến cậu nhìn trúng, người này chắc cũng rất giỏi.” Chu Cung hiểu rất rõ con người Vân Dực soi mói đến cỡ nào.

“Nguyên tắc lựa chọn lần này là không cần quan tâm đến lai lịch, chỉ xem bản lĩnh thế nào.” Vân Dực thản nhiên.

“Được rồi, chờ quyết định được kịch bản rồi tôi lại chọn nhân vật cho Trâu Vân sau.”

Vốn đã nói, hôm nay sẽ chọn ra kịch bản. Nhưng giờ xem lại, dường như Vân Dực vẫn cảm thấy khó chọn lựa.

Chu Cung nghĩ, cũng đúng thôi, dù sao họ đều mới vào nghề còn non nớt thiếu kinh nghiệm nhiều. Phần mở đầu viết tốt không có nghĩa là phần sau sẽ ổn, làm việc với biên kịch có kinh nghiệm vẫn đáng tin cậy hơn.

Kịch bản là linh hồn của cả một bộ phim. Dù diễn viên có tốt thế nào đi chăng nữa mà kịch bản không hay, cấu tứ không khéo cũng rất khó thu hút người xem.

Trâu Vân đứng bên cạnh nghe Chu Cung và Vân Dực nói chuyện chuyên môn, cô cái hiểu cái không.

Lại đứng một lát, cô thấy rất không thú vị: “Hai người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi hơi khát, ra ngoài mua lon nước uống nhé.”

Vân Dực vội vàng nói: “Đây là lần đầu em đến đây, vẫn chưa quen với mọi thứ xung quanh nên để người đại diện đi cùng em đi.”

“Không cần đâu, trước cửa thang máy có máy bán nước tự động, em biết đường mà.” Nói xong, Trâu Vân trực tiếp mở cửa đi ra ngoài.

Vân Dực bất đắc dĩ, trừng người đại diện: “Khi không kéo tôi đi nói chuyện công việc để mặc cô ấy như vậy làm gì. Chuyện công việc, không thể chờ lát nữa rồi hãy nói à?”

Chu Cung xụ mặt: “Đang trong giờ làm, ở nơi làm việc, không nói về chuyện công việc thì nói về chuyện yêu đương à?”

“Tôi là ông chủ, tôi nói mới tính.”

“Lớn tiếng hơn đi, cao giọng thêm chút nữa mới đủ. Không hét lên thì Trâu Vân bên ngoài không nghe thấy được đâu.” Ông chủ thì giỏi lắm à?”

Vân Dực tức đến bật cười: “Là cô nói dối, không phải tôi.”

Chu Cung không vội cũng không tức giận, kéo ghế dựa ra ngồi xuống bình tĩnh nói: “Là tôi nói dối, nhưng người được lợi chính là cậu. Chúng ta ngồi chung một chiếc thuyền.”

Vân Dực quay mặt sang, tạm thời không muốn nói chuyện với người này.

“Sốt ruột làm gì? Cô ấy là người nhỏ nhen vậy sao? Sao có thể vì bị vắng vẻ mà tức giận được chứ. Chắc là do không hiểu mấy chuyện chúng ta đang nói, rảnh rỗi đến phát chán nên muốn ra ngoài hít thở không khí một chút thôi, đợi một lát là tự về ngay đó mà.” Chu Cung thong thả trả lời: “Đúng rồi, sao kịch bản của cô bé kia lọt được mắt anh vậy? Có điểm gì đặc sắc à?”

Vân Dực miễn cưỡng trả lời: “Trong kịch bản có một vai nam phụ có nhiều phần diễn, là bạn thân với nam chính, cũng là cảnh sát lại sống chung một nhà. Vai diễn này vô cùng thích hợp với Trâu Vân.”

Sắc mặt Chu Cung nặng nề, đỡ trán than: “Tôi nên đoán được câu trả lời này ngay từ đầu mới đúng.”

Bởi vì thích vai nam phụ trong kịch bản này, cảm thấy nó thích hợp với Trâu Vân nên mới chọn kịch bản của người mới…

Vậy mà trong nháy mắt đó cô lại ôm một chút ảo tưởng, nghĩ rằng chắc vì cấu tứ trong kịch bản của người kia rất xuất sắc, nên mới có thể khiến Vân Dực xúc động được!

Chu Cung tự thấy xấu hổ vì sự ảo tưởng của mình.

Phim trường nhỏ:

Vân Dực (mặt than): Có một người đại diện thích gây sự, cảm giác thật quái.

Chu Cung (khổ đại cừu thâm): Có một nghệ sĩ bốc đồng, ngày ngày thu dọn cục diện hỗn loạn thật mệt tim.

Trâu Vân (nghi ngờ): Nếu đã ghét nhau vậy, sao còn cùng hợp tác 5 năm? Là vì tàn hại lẫn nhau sao?

3 BÌNH LUẬN

  1. Chị Cung suốt ngày bị nhét thức ăn cho chó, nào là cực kỳ biết cách thầm mến Vân Dực, nào là nhìn anh vẫn còn trẻ,…
    Nguyên nhân Dực ca chọn kịch bản quả là quan trọng, do nam phụ có nhiều đất diễn, còn ở chung nhà nữa, quá hời rồi còn gì

Hãy nói những gì bạn cảm nhận