Cô nàng ảnh đế – Chương 11

3
640

Chương 11: Câu chuyện nóng lên (1)

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh

Trâu Vân bê thức ăn đã nấu xong đi ra ngoài.

Vân Dực cũng thuận thể ngừng nói, hít hít mũi: “Thơm quá.”

“Tớ nấu mấy món cậu thích ăn đó.” Trâu Vân vừa bày chén đũa vừa hỏi: “Chị Cung, chị ở lại ăn chung với bọn em luôn nhé?”

“Đúng lúc chị cũng đang đói bụng.” Chu Cung không thèm để ý đến ánh mắt sắc bén của người nào đó, tìm một chỗ rồi ngồi xuống luôn: “Sao lại là em nấu cơm?”

Không phải là người nào đó nên cố gắng xum xoe, bù đắp cho người trong lòng à?

Trâu Vân không hề biết những điều đó, cô giải thích: “Vốn là em muốn chịu một nửa tiền thuê nhà, có điều Vân Dực lại nói cậu ấy và chủ thuê nhà rất thân thiết, tiền thuê cũng rất rẻ nên em không cần trả. Cho nên, em quyết định sẽ lo chuyện ăn uống.”

Cô không muốn nhận ý tốt của Vân Dực như một điều hiển nhiên, nên nhất đinh phải làm gì đó cho Vân Dực.

Chu Cung liếc nhìn người nào đó một cái.

Người nào đó có hơn mười căn nhà nằm ở khu vực vàng, đều là loại nhà không người ở đầy đủ trang thiết bị, vậy mà cứ cố tình thích ở trong căn nhà thuê bé nhỏ lụp xụp này, sống chết không chịu đi, sau cùng thì trực tiếp mua phòng trọ này lại luôn.

“Tự mình nấu cơm rất tốt, tiết kiệm được tiền.” Chu Cung bình tĩnh hỏi: “Gần đây em có lên mạng xem phê bình đánh giá về nhân vật mình diễn trong phim không?”

Vân Dực dừng đũa một chút, liếc mắt cảnh cáo Chu Cung một cái.

Người đại diện mở lời, không mở bình thì ai biết trong bình có gì.

Trên mạng ùn ùn kéo đến những lời bàn tán về CP Trâu Vân Vân Dực, lỡ như Trâu Vân áy náy, cảm thấy đã làm ảnh hưởng đến thanh danh của anh rồi để tâm vào mấy chuyện vụn vặt thì…

Trâu Vân thong thả lại kiên quyết lắc đầu, “Tự mình phân tích rồi tổng kết kinh nghiệm là được rồi, không cần nghe người khác nói làm gì.”

“Đúng.” Vân Dực vội vàng đồng ý: “Nên diễn thế nào, nên sửa đổi thế nào cho tốt hơn chỉ có bản thân là rõ nhất.”

Chu Cung nhịn không được hỏi tiếp: “Chẳng lẽ em không tò mò, xem người khác đánh giá em thế nào?”

“Thích nói gì thì nói, em không quan tâm.” Trâu Vân kiên quyết.

Đi theo đạo diễn Chu xem video một lần, trong đoạn video ấy, tình cảm trong mắt cô dường như muốn tràn ra khỏi mắt, mà khuôn mặt cũng đầy vẻ cố gắng kiềm nén.

Thật xem nhiêu đó thôi đã xấu hổ vượt giới hạn rồi. Cô hoàn toàn không muốn biết những chuyện sau đó nữa!

Ăn xong, Chu Cung lấy ra hợp đồng soạn sẵn đưa cho Trâu Vân: “Đây là bản hợp đồng năm năm, bên trong viết rất rõ những quyền lợi nghĩa vụ của em. Ngoài ra, tất cả những hoạt động mà em nhận cho dù là điện ảnh, phim truyền hình hay là tham dự các nghi thức mở màn, làm đại diện phát ngôn sản phẩm, toàn bộ phải được sự đồng ý của chị trước. Em xem qua đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên mình vào.”

Trâu Vân đọc từ đầu tới đuôi, sau khi đọc kỹ từng chữ, xác định không có vấn đề gì mới ký tên.

Vừa ký tên vừa nói: “Đúng là chị Cung có khác, hợp đồng này viết vô cùng chi tiết. Chị Cung cũng dẫn dắt Vân Dực nhiều năm như vậy, em tin chị mà.”

Mặt Chu Cung không thay đổi nhưng nghĩ thầm trong lòng, nếu thật sự tin tưởng, không phải là không đọc mà ký tên thẳng luôn hay sao? Đọc kỹ hợp đồng xong mới nói tin tưởng cô, loại vô sỉ này thật sự rất giống người nào đó. Không hổ là người một nhà.

***

Có người vui thì cũng có người buồn.

Người đại diện của Nhâm Lệ cầm điện thoại lướt nửa ngày, mặc kệ là trên weibo hay là Tieba, báo chí truyền thông, tất cả đều bàn luận về Trâu Vân. Chị ta tức giận ném điện thoại lên sô pha, không muốn liếc mắt nhìn thêm cái nào nữa.

Người đại diện nghẹn một bụng tức, khó lòng kiềm nén: “Bình thường đóng phim có nữ diễn viên khác giành ống kính thì cũng thôi đi, đằng này chỉ có mình em là nữ chính vậy mà lại bị một gã người mới vừa vào ngành giành nổi bật, điên thật mà! Đề tài, lưu lượng đều bị giành mất, còn thảm hơn trước kia.”

Nhâm Lệ không vội vàng không nóng nảy, nhặt điện thoại lên cười khẽ: “Cũng không tệ mà. Vốn loại phim ngu ngốc tào lao này mọi người cũng xem ngán rồi, dù có Vân Dực xuất hiện nhưng lượng đề tài cũng không nhiều bao nhiêu. Không ngờ rằng cư dân mạng lại ghép CP hai người bọn họ, dựa theo độ hot của của bộ phim lúc này cũng có chỗ tốt đối với em. Mấy ngày nay, có rất nhiều người chạy tới weibo của em để an ủi.”

Người đại diện càng tức giận hơn, nói lời thâm thúy: “A Lệ à, muốn làm nghệ sĩ nổi danh thì phải giẫm người khác để bước lên cao hơn. Nếu em không cố gắng loại bỏ người khác, thì em chỉ có nước bị người khác đạp xuống dưới đáy mà thôi. Tính cách em tốt bụng, khoan dung nhưng không có nghĩa người khác cũng sẽ đối xử với em như vậy.”

“Không phải giờ em đang dần bò lên trên rồi sao chị? Vì muốn kiếm một chút độ hot của Vân Dực mà loại phim ngốc bạch ngọt này cũng nhận.” Nhâm Lệ có chút bất đắc dĩ, buông tay: “Không phải em không biết nam chính trong phim ngốc bạch ngọt rất được yêu thích, có điều xem trên mặt mũi Vân Dực nên mới nhận phim này. Ai mà ngờ được Tôn Hàm lại tìm đường chết, bất ngờ nhảy ra một người mới chứ?”

“Phim có tổng cộng ba mươi tập, người này chỉ diễn đến tập mười tám, lời thoại cũng ít đến đáng thương. Đến vậy rồi mà vẫn bị cậu ta đè bẹp, chỉ có thể nói người tính không bằng trời tính.”

Người đại diện khoanh hay tay trước ngực: “Chị không tin trời không tin số mệnh, chị chỉ tin vào bản thân mình. Sau tập mười tám, chị sẽ tìm thuỷ quân tạo đề tài một trận, phải  làm cho em hot lên mới được.”

Nhâm Lệ cảm thấy buồn bực.

Không phải là cô không muốn tiến tới, chỉ là cô càng muốn bước từng bước một, làm đâu chắc đó, rèn luyện khả năng diễn xuất để tạo dựng sự nghiệp cao hơn.

Nhưng hiển nhiên người đại diện không nghĩ như thế, chị ta cảm thấy nữ minh tinh nên thừa dịp tuổi còn trẻ mà nhanh chóng leo lên. Chờ đến lúc hoa tàn ít bướm, cho dù diễn xuất có tốt cũng vô dụng.

Bởi vậy, hai người thường xuyên sinh ra ý nghĩ trái chiều.

“Tạo thì tạo nhưng đừng lôi Trâu Vân vào, người này chúng ta không đắc tội nổi đâu.”

“Chỉ là một người mới, có gì mà không đắc tội nổi?” Người đại diện cười khẩy.

Nhâm Lệ nghiêm mặt nói: “Vân Dực thích ăn cay, ai biết anh ấy đều biết rõ chuyện đó. Tôn Hàm muốn mượn chuyện này để hãm hại người mới, cố ý bảo Trâu Vân đi mua mì lạt về. Chị đoán thử kết quả xem? Vân Dực nói món đó ăn rất ngon.”

Vẻ mặt người đại diện cứng đờ. Về chuyện tính tình xấu của Vân Dực, chị ta cũng biết một hai.

“Càng khéo là, sau khi người đại diện Ngô Hùng của Tôn Hàm xin được một vai nhỏ lại chủ động tặng cho một nghệ sĩ dưới tay một người đại diện khác cùng công ty.”

Nhâm Lệ kề sát vào, nhìn thẳng người đại diện: “Chị nói thử xem, vì sao anh ta không giao vai diễn này cho Tôn Hàm?”

Cả người cô ta lạnh như băng, lòng xuất hiện cảm giác ớn lạnh, mạnh miệng nói: “Có thể là anh ta cảm thấy Tôn Hàm rất lỗ mãng, không muốn tiếp tục dẫn dắt.”

Nhâm Lệ lắc đầu, than nhẹ, “Cái lý phía Đông không sáng phía Tây sáng chị hiểu rõ hơn em mà. Vân Dực đóng vai chính trong bộ phim truyền hình này, chỉ cần người nào lộ mặt bên trong một chút thôi sau này lăn lộn cũng dễ hơn. Quyền lợi của Trâu Vân là do Chu Cung tự đmà phán với đạo diễn Chu, người cũng là Chu Cung dẫn đến ekip.”

Chị đại diện tái mặt, mồ hôi chảy ròng ròng: “Ý của em là Trâu Vân là nghệ sĩ mới dưới tay Chu Cung?”

“Người trong giới đều biết, Chu Cung bao che cho người mình cỡ nào.” Nhâm Lệ nhìn nghiêm túc người đại diện nhà mình: “Nếu không nổi tiếng nhờ bộ phim này được thì còn có lần sau, sau này vẫn còn cơ hội. Lại nói, đề tài về bọn họ hot, em làm nữ chính, độ hot đề tài cũng không thấp hơn bao nhiêu, chỉ là bị người mới đè trên một đầu nên mất mặt một chút thôi. Nhưng nếu đắc tội Chu Cung, em không biết sau này em còn cơ hội để đóng phim nữa hay không. Chị muốn làm cái gì cũng được, có điều đừng hướng mũi nhọn về phía người đó.”

“Có đáng sợ đến mức như vậy không… Chỉ là một diễn viên nhỏ lại không cho phép người khác tính toán?” Ngoài miệng chị ta than thở vài câu nhưng lòng cũng rõ, người này không thể chạm vào: “Chị hiểu ý em rồi, chị sẽ nghĩ xem nên làm thế nào.”

Nhâm Lệ bĩu môi, cô chỉ mới nói hình như người mới này ký dưới tay Chu Cung, chỉ vậy thôi đã doạ được bà chị này rồi ư?

Thật ra trong lòng cô cảm thấy, người này và Vân Dực có quen biết với nhau, không chỉ thế mà có lẽ quan hệ của họ còn rất tốt nữa.

Chuyện mua mì lần đó phản ứng của Vân Dực rất lạ, cô không thể không nghĩ nhiều.

***

Theo thời gian nội dung phim truyền hình càng ngày càng phát triển, trên Tieba lại càng náo nhiệt hơn.

Đợi đến tập mười tám, người hầu giành uống ly trà bị bỏ thuốc, võ công bị phế hết nên để thư lại rồi bỏ đi, lượng đề tài đăng lên tăng tới đỉnh điểm.

Lúc rất nhiều người cảm thán Trâu tiểu công si tình phấn đấu quên mình vì Vân tiểu thụ thì một topic thần kỳ bất ngờ xuất hiện.

Chỉ cần đọc tên topic cũng đã đủ doạ người rồi: “Các người đều bị lừa hết rồi! Căn bản Nhâm Tiểu Lệ không phải là ngốc bạch ngọt. Mau vào đây từ từ nghe tôi phân tích này.”

Sau đó, chủ topic viết trong bài đăng chính: “Như trên tựa đã nói, Nhâm Tiểu Lệ hoàn toàn không phải là ngốc bạch ngọt, mà là nhỏ tâm cơ. Mọi chuyện là thế này, Vân Dực và tiểu công của anh là trúc mã trúc mã, hai nhỏ vô tư tình cảm rất tốt.”

“Tiểu công vẫn luôn yêu Vân tiểu thụ, nhưng lại vì tự ti, biết ơn hoặc là một nguyên nhân nào đó nên không nói ra tình cảm của mình với Vân tiểu thụ. Thật ra Vân tiểu thụ cũng yêu Trâu tiểu công, nhưng anh vẫn chưa phát hiện ra tình cảm của mình.”

“Lúc này, nữ chính xuất hiện. Sinh ra là một cô gái, cô nhạy cảm phát hiện được sự mờ ám giữa hai người, hơn bạn bè nhưng chưa là người yêu. Nhưng cô cũng thích Vân tiểu thụ. Vì không muốn hai người ở cùng một chỗ, cô cố ý nói với Vân tiểu thụ rằng cô thích anh. Vân tiểu thụ rất dịu dàng, vì thế nên anh không từ chối.”

“Vì muốn đuổi tình địch đi, Lệ tâm cơ cố tình tìm đường chết, cô biết Vân Dực sẽ không thấy chết mà không cứu. Cô cũng biết, lúc Vân Dực gặp nguy hiểm, Trâu Vân sẽ lao đến, vì Trâu tiểu công phải bảo vệ tiểu thụ của mình!”

“Lệ tâm cơ cố gắng rất nhiều lần, cứ không ngừng tìm đường chết, nhưng vẫn không có hiệu quả. Vào lần cuối cùng, cuối cùng cô cũng thành công. Võ công của Trâu tiểu công mất hết, không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở bên cạnh Vân tiểu thụ nên chán nản rời đi.”

“Đây mới là chân tướng thật sự của bộ phim này!!”

Dưới bài đăng chính, nhanh chóng xuất hiện bình luận.

Lầu 1 trả lời: “Đờ mờ, vậy mà bà lại thấy chủ topic nói dóc rất có lý, khóc.”

Lầu 2 trả lời: “Có cảm giác, chủ topic không xem cùng một bộ phim với mị. Hay là, chủ topic đến từ thế giới song song? Bên đó chiếu là phim đam mỹ?! Mị chỉ muốn nói! Cầu ngài! Hòm thư********.”

Lầu 3 trả lời: “Nhất định là chủ topic và tôi không xem chung một phim rồiiiii! Tôi không tin tôi không tin tôi không tin là cùng một bộ!!”

Lầu 4 trả lời: “Chủ topic suy nghĩ nhiều rồi, nhưng mà phân tích ba xạo này rất logic, có thể chấp nhận…”

Lầu 5 trả lời: “Nếu không phải đã xem qua phim gốc mà chỉ đọc topic này, thật sự tôi sẽ nghĩ đây là một bộ phim ngôn tình khoác áo phim đam mỹ… Chủ topic giỏi thật.”

Lầu 6 trả lời: “Không lẽ có gì sai à? Tôi thật sự cảm thấy, đây là tác phẩm phim đam mỹ mà đạo diễn Chu muốn thử nghiệm. Nó thành công tránh được sự giám sát của cơ quan trong ngành, truyền bá tình yêu đồng tính cho công chúng. Giữa CP không có lời thoại mập mờ hay hành động ẩn chứa nào, chỉ dùng vẻ mặt để nhắn nhủ cảm tình, vô cùng mơ hồ. Những cảnh mà Vân Dực diễn cùng người mới cũng không khiến người ta cảm thấy phản cảm. Không thể không nói, bộ phim này đã khởi đầu một trào lưu mới.”

Lầu 7 trả lời: “Cuối cùng tôi cũng hiểu được, cái gì gọi là một ngàn độc giả thì có một ngàn Hamlet. Chân tướng thật sự chính là những gì đạo diễn Chu đã nói, đây là phim ngôn tình. Người mới diễn không tốt cho nên có chút lệch lạc. Nhân vật do Vân Dực đóng rất dịu dàng, với bất cứ ai cũng vậy huống chi là người hầu cùng nhau lớn lên từ nhỏ? CP cái gì chứ, chỉ do các người YY thôi. Có điều YY thì thôi đi, đừng nghiêm túc như vậy, nói cứ như kiểu sự thật chính là như vậy ấy.”

Lầu 8 trả lời: “Các vị lầu trên ơi, các vị có còn nhớ người hầu chỉ là một nhân vật nhỏ không có bao nhiêu lời thoại hay không… Trong một tập không thấy anh ta nói được bao nhiêu câu, cũng không có bao nhiêu phân cảnh, sao có thể là nhân vật chính được chứ? Nghĩ ra quá nhiều hệ liệt rồi đó.”

Dưới topic có hơn N bình luận, mỗi người đều phát biểu ý kiến của mình, nói gì cũng có, ầm ĩ lật trời.

3 BÌNH LUẬN

  1. Chết cười Trâu tiểu công và Vân tiểu thụ, haha, từ phim ngôn tình đã chuyển thành đam mỹ.
    Đọc mà cũng tội Nhâm Lệ quá, từ nữ chính ngôn tình trở thành nữ phụ đam mỹ, còn gì cay hơn thế
    Đúng là ai cũng có thể trở thành thám tử Conan hết, chỉ cần có tý hint là được, cư dân mạng thật đáng khâm phục, chủ topic thật đáng khâm phục

  2. nên nhất đinh phải làm gì đó cho Vân Dực=> định
    Chu Cung tự đmà phán với đạo diễn Chu=> đàm phán
    Mấy chương trước đọc bằng điện thoại nên không có bắt lỗi chính tả, mà bắt lỗi như vầy ad có đá tui ra khỏi nhà vì cái tật nhiều chuyện không ta hic hic.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận