Cô nàng ảnh đế – Chương 9

4
709

Chương 9: Khiếp sợ

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh

Vân Dực liếc nhìn người đại diện: “Bị phát hiện là tôi xong.”

“Sợ gì chứ. Cậu không nghe cô ấy nói sao, cô ấy thích cậu, chỉ sợ bản thân sẽ làm ra hành động không thích hợp.” Chu Cung không mấy lo chuyện này.

Vân Dực bất mãn hừ nhẹ: “Nếu thật sự thích tôi như vậy thì cô ấy đã không đi chơi suốt năm năm, mà là vội vàng chạy về tìm tôi mới đúng. Lúc trở về, dáng vẻ của cô ấy cũng không già đi chút nào. Có khi cuộc sống bên ngoài trôi qua rất ung dung thoải mái. Cái người vô lương tâm!”

“Cậu từ chối lời tỏ tình của cô ấy tàn nhẫn như vậy, còn không cho phép người ta từ từ chữa thương? Lúc trước người ta còn chưa về, là ai ngày ngày lầm bầm với tôi, nói chỉ cần cô ấy không xảy ra chuyện gì, chỉ cần hai người còn cơ hội ở cùng một chỗ thôi là sẽ không so đo gì nữa. Giờ thì lật giọng, người thì đã về nhưng cậu lại quên những gì mình đã nói.” Chu Cung nói.

“Tôi không quên, cô ấy về làm tôi rất vui.” Vân Dực vừa xoắn xuýt lại vừa phiền muộn: “Chỉ là tôi nghĩ, nếu cô ấy trở về sớm một chút thì thời gian hai chúng tôi ở bên nhau sẽ dài hơn một chút.”

“Bớt nghĩ nhiều đi, người về đã là điều tốt nhất rồi.” Chu Cung bất ngờ dời đề tài: “Nếu cô ấy không chết, có phải kế hoạch tự sát mãn tính của cậu nên ngưng lại rồi không?”

“Tôi không hiểu chị đang nói cái gì.” Vân Dực bình tĩnh trả lời.

“Từ khi Trâu Vân mất tích, cậu bắt đầu thay đổi thói quen ăn uống, ăn cực kỳ cay. Cậu không đọc báo à, không biết ăn càng cay thì càng làm dạ dày tổn thương lớn hơn sao?”

“Trong công việc thì cậu hối tôi nhận nhiều việc một chút, nói là vì phát triển nhanh hơn. Thường thì việc bên này còn chưa chấm dứt là đã bắt đầu công việc khác, suýt chút nữa đã kiệt sức chết rồi. Người bình thường quay xong một bộ phim thì sẽ nghỉ ngơi hai ba tháng. Vì thức đêm thường xuyên rất dễ dẫn đến đột tử.”

“Cho dù bận việc đến muốn hộc máu, luôn phải thức đêm đế đẩy nhanh tiến độ nhưng anh vẫn bị mất ngủ y như cũ. Đồng thời cân nặng giảm xuống rõ ràng cùng với đó là cảm xúc ngày càng táo bạo, vui buồn khó đoán, không thèm ăn. Đừng nói với tôi rằng, cậu không biết mình bị trầm cảm mức độ nhẹ.”

“Có điều cũng khó trách, vì cậu từ chối Trâu Vân nên cô ấy mới chạy ra du thuyền du lịch. Nói ra thì cô ấy xảy ra chuyện, cả hai chúng ta đều có trách nhiệm. Đừng nói chỉ có câu, cả tôi cũng cảm thấy áy náy hối hận, cứ cách một khoảng thời gian là phải đi gặp bác sĩ tâm lý.”

“Nói đủ chưa?” Vân Dực trừng mắt nhìn người đại diện, cảnh cáo cô.

“Còn một câu cuối cùng.” Chu Cung gằn từng tiếng, nghiêm túc mói: “Cậu cố mà sống lâu một chút, mới có nhiều thời gian để ở bên cô ấy nhiều hơn.”

“Vô vị.” Vân Dực bỏ lại một câu rồi xoay người đi mất.

Chu Cung ở lại lầm bầm lầu bầu, hung dữ nói: “May mà Trâu Vân không chết, nếu không tôi sợ mình sẽ mắc bệnh tâm thần mất, tiền kiếm được còn chưa đủ để khám bệnh. Chờ đi, bà đây thề sẽ gom đứa các người lại thành một đôi!”

***

Trâu Vân đi theo đạo diễn Chu vào phòng cắt nối biên tập. Vừa bước vào cửa đã thấy có người dùng vi tính, thao tác với chuột cực nhanh.

Đạo diễn Chu vỗ vai người nọ: “Cho tôi mượn máy tính dùng một chút, cậu nghỉ một lát đi.”

Người nọ lưu tài liệu lại nhún vai: “Tôi đi mua ly cà phê nóng, đạo diễn Chu cứ thoải mái.” Sau đó đi khỏi phòng cắt nối biên tập.

Đạo diễn Chu tìm một chỗ ngồi xuống, mở ra ba đoạn video rồi ngoắc Trâu Vân tới: “Lại đây xem nào, cậu cảm thấy trong ba người này ai diễn tốt nhất, xếp thứ tự luôn.”

Trong ba đoạn video đó, một cái là cảnh bị NG của Tôn Hàm, một cái là của một diễn viên phụ nào đó nhìn hơi quen mặt, cái cuối cùng là của Hoa Đán đang nổi tiếng Nhâm Lệ.

Không xem không biết, vừa nhìn vào là phân rõ cao thấp ngay.

Trâu Vân xem một lát đã nhanh chóng đưa ra nhận xét, xếp diễn viên phụ ở vị trí thứ nhất Nhâm Lệ thứ hai còn Tôn Hàm thứ ba.

Khuôn mặt đạo diễn Chu thoáng hiện ý cười: “Đúng là tôi không nhìn nhầm cậu. Nói tôi nghe xem, vì sao cậu lại chọn như vậy.”

“Diễn viên phụ này rất có thâm niên, dù tôi không hay xem TV nhưng tôi lại cảm thấy anh ta hơi quen mắt. Tuy không quá đẹp trai, nhưng anh ấy đã tôi luyện được kỹ thuật diễn. Nói thế nào nhỉ? Nhìn vào hành động của anh ấy tôi cảm thấy rất chân thật, giống như anh ta thật sự là nhân vật trong bộ phim kia, mà không phải chỉ đọc lời thoại.”

“Còn về phần Nhâm Lệ, nếu chỉ xem riêng thì cô ấy diễn rất tốt. Nhưng nếu so với diễn viên phụ kia thì cô ấy lại có chỗ không bằng. Có nhiều chỗ cô ấy diễn hơi quá.” Trâu Vân kéo đến đoạn giữa video, nhấn tạm dừng: “Giống như chỗ này, cô ấy rất tức giận. Cách biểu đạt của cô ấy là cao giọng, lớn tiếng oán giận, nói ra điều bất mãn.”

“Nhưng mà diễn viên phụ này…” Trâu Vân mở một đoạn video khác, tìm được vị trí rồi nhấn tạm dừng: “Đều là tức giận nhưng anh ta không nói một câu nào cả, chỉ xụ mặt, khoé miệng xịu xuống, tới cả ánh mắt cũng lộ vẻ khó chịu. Nhưng tôi cảm thấy như thế này tốt hơn, càng được đón nhận. Anh ấy thật sự rất giỏi, lúc giở trò thì lộ ra một nụ cười sau lưng mọi người, có thể khiến người xem cảm thấy người này rất nham hiểm.”

Đến phiên Tôn Hàm thì Trâu Vân dừng lại một chút rồi nói thật: “Người này, ngoài khuôn mặt ra thì không còn gì đáng để xem. Lúc nói chuyện cứ như đọc bài thôi. Dù diễn cảnh gì, cũng dùng đúng một loại cảm xúc để nói.”

Khó trách lại bị NG nhiều lần như vậy.

“Xem rất chuẩn, nói đúng hết rồi.” Nụ cười của đạo diễn Chu càng lớn hơn, ông nói chuyện rất sâu xa: “Có điều, từ nhìn chuẩn đến có thể diễn được vẫn còn một đoạn đường rất dài mà cậu phải đi. Diễn kịch không khó với người thông minh. Tuy vậy nhưng lại có một số người dùng hết cả đời cũng không chạm được đến cánh cửa đó được. Nhớ kỹ những điều cậu vừa nói. Biểu hiện sự tức giận bằng cách lên giọng, chỉ là thủ đoạn của những tay mơ thôi, và những cảm xúc khác cũng tương tự vậy.”

Lúc này Trâu Vân như hiểu ra, đột nhiên cô hỏi: “Lúc tôi diễn, trông như thế nào?”

“Lát nữa sẽ cho cậu xem phần diễn của mình, xem của người khác trước đã.” Đạo diễn Chu thao tác vài cái, tắt ba video kia đi rồi mở một đoạn video khác ra.

Rất nhanh, trên màn hình máy tính hiện lên bóng dáng rất quen thuộc đối với Trâu Vân.

“Nhìn kỹ.” Nói xong, đạo diễn Chu nhấn play.

Trâu Vân ngơ ngác nhìn Vân Dực trong đoạn video.

Nam chính được xây dựng ôn hoà và là một chàng quân tử nhẹ nhàng, vì thế từng hành động cử chỉ của Vân Dực đều mang theo sự nhã nhặn. Cho dù là lúc tức giận cũng chỉ hơi cau mày, khi nói chuyện vẫn giữ vẻ mặt ôn hoà như cũ.

Bởi vì là Vân Dực nên lúc bắt đầu cô chỉ lo nhìn người ta chằm chằm, căn bản không để ý đến cách biểu diễn.

Nhưng bây giờ cô phát hiện, nếu dùng phần mềm máy tính che đi khuôn mặt người trong video thì cô vẫn sẽ thất thần vì nhân vật dịu dàng này.

Có một sự ấm áp lại thường khiến người ta khó có thể quên được.

Trâu Vân quên cả nói chuyện cô chỉ lẳng lặng xem hết đoạn video.

Đạo diễn Chu liếc nhìn Trâu Vân: “Lăn lộn trong ngành giải trí này, có kỹ năng diễn xuất nhưng không có mặt thì chỉ có thể đóng vai phụ cả đời. Có mặt mà không có kỹ năng diễn xuất, cũng không cách nào vang danh. Việc là do người làm, nhưng có đi được đến một bước kia không thì phải xem ý trời nữa. Vân Dực xem như là người chuyên nghiệp chịu khó nhất trong số những người tôi biết, gặp được cơ hội rồi nổi tiếng cũng không có gì kỳ lạ.”

Thoáng ngừng một lúc đạo diễn Chu nói tiếp: “Cậu cho rằng so sánh ra thì kỹ thuật diễn của Nhâm Lệ kém một chút, một phần nguyên nhân đúng là do trình độ cô ấy chưa đủ. Nhưng nguyên nhân quan trọng hơn là do nhân vật nữ chính được xây dựng theo phong cách ngốc ngốc ngây thơ ngọt ngào, có cái gì thì nói cái đó. Cho nên nhân vật như vậy thì sẽ không biểu diễn kiểu thâm trầm phúc hắc giống như nhân vật phản diện do diễn viên phụ đóng, mà phải trực tiếp biểu đạt vui buồn ra.”

Trâu Vân dần hiểu ra, nghi ngờ: “Nhưng người xem không biết được điều này, vậy nên đây là vấn đề do xây dựng nhân vật?”

Đạo diễn Chu cười: “Vậy mới nói, diễn viên phải chọn kịch bản cho tốt. Diễn vai ngây thơ ngốc nghếch một lần hai lần thì được, chứ nếu diễn nhiều thì người xem sẽ cảm thấy bản thân diễn viên đó là đồ ngốc. Nữ chính ngốc bạch ngọt chỉ được hoan nghênh trong phim thôi chứ trong thực tế thì không ai thích cả. Về sau nếu người xem nhập diễn viên và nhân vật đó thành một người thì diễn viên rất khó thoát khỏi cái nhãn dán đó.”

Nói đến đây ông chuyển lời: “Có điều cậu có Chu Cung làm người đại diện, cô ấy sẽ đọc kịch bản trước một lần nên cậu không cần quá lo về điều này.”

Trâu Vân lắc đầu: “Học được thêm một số kiến thức vẫn tốt hơn. Nếu cứ dựa vào người khác sẽ tạo thành thói quen.”

Kế đó đạo diễn Chu tìm mở video của Trâu Vân: “Mặc dù cậu là một người mới nhưng  biểu hiện không hề tệ. Tôi không nói đến cảnh quay đánh nhau, trong ấn tượng của tôi dường như cậu chưa từng NG lần nào, biểu cảm trên khuôn mặt cũng vô cùng tốt.”

Cô làm tốt đến vậy à…

Lúc bắt đầu xem, Trâu Vân vẫn có phần hồi hộp thấp thỏm.

Xem không được bao lâu, Trâu Vân khẽ nhếch miệng, mặt dại ra: “Tôi diễn vô cùng tốt?” Giọng nói hơi nâng cao lên, đầy vẻ khó tin.

“Đối với người mới mà nói thì rất ổn rồi.” Đạo diễn Chu cảm khái: “Ánh mắt tràn ngập tình cảm nhưng cảm xúc lại lại được giấu kĩ trong tâm. Có thể thấy được, vì không muốn để nam chính phát hiện, người hầu luôn cố gắng kiềm chế tình cảm của mình. Cảm xúc vô cùng tốt!”

“…”

Lần đầu tiên Trâu Vân được thể nghiệm cảm giác tâm như tro tàn.

Trong video, đúng thật là ánh mắt của cô tràn ngập cảm tình, nhưng đó là yêu mến màaaaaaa!

Tung đoạn video này ra thật sẽ không có vấn đề gì sao?!

“Đây không phải là sùng bái mà! Sao lại nói với tôi là biểu cảm tốt lắm, không cần sửa?” Suýt chút nữa Trâu Vân đã phun một ngụm máu ra rồi.

Đạo diễn Chu vung tay, nghiêm mặt nói: “Có thể biểu lộ ra cảm xúc trên khuôn mặt mà không phải đứng đờ ra đó như một khúc gỗ thì cậu đã làm tốt lắm rồi. Dù sao, bản thân cậu chỉ là một người mới, cũng là lần đầu tiên đóng phim. Vai người hầu này chỉ là một nhân vật nhỏ, cho dù biểu hiện có phần sai sót cùng không ảnh hưởng nhiều đến tổng thể bộ phim. Hơn nữa, cậu có thể giữ nguyên một ánh mắt từ đầu đến cuối không thay đổi, điều ấy cũng không dễ gì. Nói thật tôi có hơi bất ngờ.”

“…” Nói vậy thì nguyên cả bộ phim, từ đầu đến cuối, cô đều dùng ánh mắt thâm tình yêu thích này để nhìn Vân Dực? Mà đoạn video này còn bị Vân Dực xem rồi!

Trâu Vân muốn phát điên, cô cảm thấy toàn thân cô đều không ổn chút nào.

Đạo diễn Chu chậm rãi nói: “Đối với người vừa vào nghề thì tương lai là điều vô cùng mờ mịt cho nên sự cổ vũ của những người chung quanh đóng vai trò rất quan trọng. Nếu tôi nói cho cậu biết sau đó thay đổi, rất có thể sẽ khiến cậu cảm thấy bản thân mình làm không tốt và mọi chuyện sẽ trở nên đảo ngược càng làm càng tệ đi. Cho nên thà rằng giữ nguyên như cũ. Sau khi kết thúc bộ phim này, cậu cũng xem như từng diễn một nhân vật rồi, cũng biết sau này cần phải làm thế nào cho thích hợp.”

“…” Vẻ mặt Trâu Vân như thể đời cô chẳng còn gì để lưu luyến, cô thà bị nghe mắng, NG liên tục còn hơn phát mấy cảnh doạ người này ra cho mọi người xem!

Ôm một tia hy vọng cuối cùng, cô hỏi: “Nếu như tôi nói bây giờ tôi có thể diễn tốt hơn nữa thì có thể quay lại một lần nữa không?”

Đạo diễn Chu bật cười: “Có lòng cầu tiến là chuyện tốt. Có điều mỗi người quay xong một lần đều có tiến bộ mới. Nếu còn quay lại nữa thì bộ phim này cũng không cần chiếu nữa.”

Nếu không cần chiếu thì không còn gì tốt hơn nữa. Ánh mắt Trâu Vân sáng quắc vẻ mặt chờ mong.

“Cảm nhận cẩn thận lại rồi phân tích tổng kết, để làm tốt hơn trong những bộ phim sau.” Đạo diễn Chu cổ vũ.

Ý của đạo diễn Chu muốn nói là bộ phim này sẽ không chỉnh sửa thêm gì nữa.

Trâu Vân như mất hết sức lực, cô mơ màng ngỡ ngàng. Chẳng lẽ chuyện cô yêu thầm Vân Dực sẽ bị nhân dân cả nước biết hết sao…

Trâu Vân hăng hái đi đến phòng cắt nối biên tập, nhưng lúc ra lại thất hồn lạc phách.

Đạo diễn Chu sờ cằm, âm thầm đắc ý.

Trâu Vân là một mầm non tốt, bề ngoài cực đép trai, năng lực cao, thành tựu tương lai có lẽ không thua gì Vân Dực. Hôm nay thuận miệng chỉ dẫn cậu ta vài điều, nếu sau này có bộ phim mới nào cần tìm Trâu Vân để quay thì dựa vào phần tình cảm này sao cậu ta có thể từ chối được?

Lui một bước mà nói, thì dù Trâu Vân không nổi tiếng được nhưng quan hệ giữa cậu ta và Vân Dực không tệ!

Đạo diễn Chu có nghe người khác kể, Tôn Hàm muốn hãm hại Trâu Vân kết quả Vân Dực lại chủ động ra mặt dạy dỗ Tôn Hàm giúp Trâu Vân.

Đạo diễn Chu vui vẻ nghĩ, bán cái nhân tình này đúng là vô cùng có giá trị. Nói không chừng, Vân Ảnh đế nhìn mặt mũi Trâu Vân sau này sẽ đồng ý quay thêm một bộ phim khác!

4 BÌNH LUẬN

  1. Đạo diễn Chu lấy lùi làm tiến, hiện tại bán một cái nhân tình, chỉ dẫn Trâu Vân coi như là bồi dưỡng, sau này Trâu Vân sẽ nhớ phần tình cảm này mà giúp đỡ ông, bái phục bái phục. Đúng là nhìn xa trông rộng mà

Hãy nói những gì bạn cảm nhận