Cô nàng ảnh đế – Chương 6

6
711

Chương 6: Trả thù

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh

Trong phòng nghỉ, Tôn Hàm nổi giận đùng đùng ngồi trên ghế trách móc: “Ông đạo diễn Chu già kia là cái thá gì chứ, chỉ là nhận được vài giải thưởng đạo diễn thôi sao? Thế này không được, thế kia không đúng, cứ NG suốt, sao không nói toẹt ra là nhìn tôi không vừa mắt đi cho rồi còn cố tình giày vò tôi. Không quay nữa!”

Người đại diện Ngô Hùng khuyên bảo anh ta hết nước hết cái: “Cậu vừa mới bước chân vào nghiệp diễn, công việc có thể nhận được rất ít, bây giờ kiên nhẫn chịu đựng một chút. Người mới mà, ai mà chẳng phải trải qua. Chờ sau này cậu trở thành ngôi sao lớn, có thể tha hồ không nể mặt ông ta.”

Tôn Hàm càng tức giận: “Tốt xấu gì tôi cũng từng được giận giải thưởng diễn viên mới xuất sắc, kỹ thuật diễn từng được mọi người khẳng định, có cần để tôi NG nhiều như vậy không? Lúc Vân Dực mới debut, cũng không được nhận giải diễn viên mới xuất sắc!”

Trong lòng Ngô Hùng nghĩ, cậu chỉ mới nhận giải người mới một lần thôi đã cảm thấy mình rất giỏi rồi. Đạo diễn Chu từng nhận giải đạo diễn rất nhiều lần, từ miệng cậu lại thành “Không phải chỉ nhận mấy giải thưởng của đạo diễn thôi”.

Logic thần thánh gì vậy.

Hơn nữa, chuyện Vân Ảnh đế nhận giải thưởng diễn viên mới xuất sắc, và chuyện nhận được giải diễn viên mới xuất sắc là có thể làm mặt như Ảnh đế, là chuyện giống nhau à?

Ngô Hùng chợt thấy mệt tim quá. Anh đánh giá cao Tôn Hàm đơn giản là vì cậu ta có vẻ ngoài khá tốt, vừa vào nghề không lâu đã được nhận giải người mới, nên mới cho rằng Tôn Hàm có tiềm lực lớn đáng để bồi dưỡng.

Nhưng nhìn bây giờ xem, Tôn Hàm chỉ mới được nhận một giải diễn viên mới xuất sắc thôi mà đã vênh mặt lên tận trời không để ai vào mắt rồi. Nói mặc kệ là mặc kệ, muốn bỏ đi là bỏ đi, làm việc rất quá đáng.

Tôn Hàm cũng không biết động não suy nghĩ, người tốt nhất trong một đám chất lượng cao, so với người tốt nhất trong một đám tầm thường, cùng được nhận giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhưng chất lượng có thể giống nhau ư!

Chỉ mệt anh phải cố gắng tranh thủ, vất vả đòi một cái nhân tình từ đạo diễn Chu, giành cho Tôn Hàm một vai diễn trong phim.

Tuy rằng chỉ là một vai rất nhỏ, nhưng luôn diễn chung với Vân Ảnh đế. Hơn nữa nhân vật này được xây dựng không tệ, rất dễ khiến người xem yêu thích.

Kết quả ôm một cơ hội tốt như vậy Tôn Hàm lại không biết quý trọng mà còn tuỳ ý giận dỗi rồi rời khỏi studio đắc tội một đống người.

Ngô Hùng nhịn không được tự hỏi, người có cái mặt đẹp nhưng lại không có đầu óc như vậy liệu có đáng để anh phí sức bỏ công bồi dưỡng không?

“Tôi cho cậu mười lăm phút, cậu suy nghĩ kỹ lại đi. Nếu như cậu vẫn không muốn diễn thì tôi sẽ tìm người khác đến diễn.” Ngô Hùng không nể mặt, lạnh lùng nói.

Anh luôn nói chuyện lịch sự nhún nhường, không có nghĩ là anh không biết nổi giận.

Tôn Hàm nhìn Ngô Hùng bằng ánh mắt không thể tin nổi: “Anh muốn tìm người khác diễn thay tôi?”

“Tôi đã cho cậu cơ hội rồi. Cậu không biết quý trọng thì vẫn còn rất nhiều người quý trọng nó.” Ngô Hùng lạnh lùng nghiêm mặt, giơ cổ tay lên xem đồng hồ, “Còn mười ba phút.”

Tôn Hàm bối rối, sao lại thế này?

Trong suy nghĩ của anh ta thì phải là đạo diễn Chu tới cửa nhận lỗi, sau đó anh ta sẽ nể mặt người đại diện, “miễn cưỡng” đồng ý diễn tiếp.

Đương nhiên, bù lại phải có một điều kiện, đó là đạo diễn Chu phải tôn trọng anh ta, không được tuỳ ý kêu NG.

Nhưng sự thật lại khác, người đại diện lại trực tiếp doạ anh ta, hỏi muốn diễn hay không.

Lòng bàn tay Tôn Hàm bắt đầu đổ mồ hôi, anh ta phát hiện địa vị của mình chẳng được một góc như trong tưởng tượng.

Nhiều thêm anh ta hay bớt đi anh ta đi thì cơ bản người ta cũng chẳng thèm quan tâm.

Hồi lâu sau Tôn Hàm mới làm bộ lạnh nhạt nói: “Nể mặt của anh tôi sẽ không so đo lần này. Chẳng qua anh phải nói chuyện riêng rõ ràng với đạo diễn Chu mới được.”

Ngô Hùng thở nhẹ ra, anh tốn biết bao nhiêu là công sức trên người Tôn Hàm, dễ dàng buông tha Tôn Hàm như vậy anh cảm thấy không cam lòng. Có thể nói rõ ràng là tốt rồi.

Giọng điệu Ngô Hùng dịu lại, khuôn mặt ôn hoà hơn: “Ừm, tôi cũng tính như vậy.”

Cho dù yêu cầu của đạo diễn Chu có nghiêm khắc hơn nữa cũng không thể để lần nào Tôn Hàm quay cũng NG hơn mười lần được, rất ảnh hưởng đến hình tượng của diễn viên. Anh vốn cũng có ý đi tìm đạo diễn Chu nói riêng vài lời.

***

Ngô Hùng vất vả trấn an Tôn Hàm xong thì đi gặp đạo diễn Chu, anh có thể bỏ qua thể diện xin lỗi đạo diễn Chu thật chân thành rồi nói thêm vài câu lời hay ý đẹp để chuyện kia trôi qua như mây bay.

Kết quả sau khi tới studio, anh choáng váng: “Đạo diễn Chu tìm được người mới thay Tôn Hàm rồi? Đã chuẩn bị quay?”

“Đúng. Đạo diễn Chu nhìn trúng người mới dưới tay tôi, kiên quyết kéo cô ấy đi đóng vai người hầu này, cũng đã ký hợp đồng xong rồi. Xin lỗi, đạo diễn Chu cứ một mực đòi đổi người nên tôi không tiện từ chối.” Ngoài miệng nói lời xin lỗi nhưng nét mặt kia của Chu Cung thì không hề có vẻ xin lỗi nào, cười khanh khách nói: “Nếu không phải cô ấy đang quay phim với Vân Dực, Nhâm Lệ thì tôi đã gọi cô ấy tới đây để mọi người gặp mặt. Dù sao thì cũng phải để cô ấy mời mọi người một bữa cơm mới được.”

Nhâm Lệ là tên diễn viên đóng vai nữ chính của bộ phim này, hiện là Tiểu Hoa Đán hạng hai khá nổi tiếng, trước đó cô từng hợp tác với Vân Dực một lần.

“Không cần, mọi người đều dựa vào bản lĩnh của mình. Có thể giành được vai diễn cũng là cậu ấy có năng lực.” Ngô Hùng nén cơn tức, vừa nói vừa tức Tôn Hàm.

Đều do cậu ta, quay được một nửa lại giở bệnh ngôi sao bỏ chạy lấy người. Giờ thì tốt rồi, để người khác vui vẻ diễn thay luôn.

Tôn Hàm á khẩu không trả lời được, dù có thế nào anh ta cũng không ngờ đến chuyện đạo diễn Chu dứt khoát thay anh ta.

Ngô Hùng chúc mừng Chu Cung, sau đó mượn cớ rời đi.

Chu Cung cũng không giữ lại, cô nhìn ra tâm trạng Ngô Hùng không tốt lắm.

Ngô Hùng dẫn Tôn Hàm đến chỗ không có người, hạ giọng rống giận: “Vai diễn bị người ta cướp mất rồi, không cần phải quay phim của đạo diễn Chu nữa, thế này cậu vừa lòng chưa?!”

Thất nghiệp lại đắc tội người đại diện. Lúc này Tôn Hàm mới bắt đầu biết sợ.

Khó có lúc anh ta ăn nói khép nép ân hận: “Anh Ngô, tuổi tôi còn trẻ lúc nổi nóng không khống chế được tính tình, tôi không cố ý chọc anh tức giận, anh đừng chấp nhặt với tôi.”

Ngô Hùng trừng mắt nhìn Tôn Hàm một cái, trái lo phải nghĩ, khẽ cắn môi. Dù sao thể diện của anh cũng mất rồi, anh không ngại vứt nó luôn cho hết.

“Cậu đứng ở đây chờ, tôi đi tìm đạo diễn Chu nói chuyện. Không có vai người hầu thì tôi sẽ hỏi xem có thể tìm cho cậu một vai nào khác không.”

“Anh Ngô…” Tôn Hàm hơi xúc động.

Ngô Hùng nhìn chằm chằm Tôn Hàm: “Tôi nói trước, nếu nhân vật tới tôi giao cho cậu, mà cậu vẫn không bớt phiền, tiếp tục gây chuyện thì tôi không có đủ năng lực nào để dẫn dắt cậu đâu.”

“Không đâu, tôi biết sai rồi.” Tôn Hàm vội vàng nói.

“Thành thật đứng ở đây đi, chờ tôi quay lại.” Ngô Hùng bỏ lại một câu rồi vội vã đi mất.

Tôn Hàm không dám làm trái lời, đứng nguyên tại chỗ, từ đây nhìn ra xa chỗ mọi người đang quay phim. Ánh mắt nhìn chằm chằm người đứng sau Vân Dực, trong lòng chua xót không thôi.

Đó vốn là vị trí của anh ta.

***

“Cắt, cảnh này qua.” Đạo diễn Chu rống giọng, “Mọi người làm rất tốt. Tiếp theo là quay cảnh diễn của Vân Dực và Nhâm Lệ.”

Trâu Vân đi đến bên cạnh Chu Cung, vặn nắp chai nước suối, hớp một ngụm lớn: “Tôi diễn ổn không?”

“Dựa vào thực lực bình quân của người mới mà nói thì vô cùng tốt.” Chu Cung đeo kính mát dưới bầu trời đầy mây, bình tĩnh nói hết.

“Vậy là tốt rồi.” Trâu Vân ngồi một bên nghỉ tạm.

Chu Cung ngầm liếc qua nhìn người bên cạnh. Thân phận của người hầu không cao, mặc một bộ quần áo thô màu xanh nhạt, chất liệu bình thường chứ không quý khí như quần áo của nhân vật chính. Nhưng bản thân Trâu Vân đẹp nên mặc vào cũng tạo ra khí chất riêng.

Thân hình cao ráo, khí thế siêu phàm, khiến người xem khó dời mắt.

Trong lòng cô âm thầm cảm khái, không biết có phải là do ấn tượng ban đầu và vì cô biết Vân Dực và Trâu Vân có mối quan hệ mập mờ không mà cô luôn có ảo giác nam chính xứng với người hầu hơn.

“Phần diễn hôm nay của tôi đã hết rồi. Tôi qua phòng hoá trang tẩy trang, thay quần áo lại như bình thường đây.” Trâu Vân nói.

“Tôi biết rồi.” Chu Cung gật đầu.

***

Trâu Vân thay quần áo xong, đang tính trở về thì đột nhiên bị một người ngăn lại.

“Cậu là người mới đến? Tôi bận không rảnh tay, cậu nhanh đi tới quán ăn cách đây hai con đường mua hai phần mì sườn về, để lúc nghỉ ngơi Vân Dực và Nhâm Lệ có thể ăn. Nhớ nhé, hai người đều không ăn cay. Ảnh đế với Tiểu Hoa Đán nổi tiếng là không thể đắc tội, trăm ngàn lần đừng nhớ nhầm đấy.” Người nọ cố ý dặn dò, sau đó nhét tiền vào trong tay Trâu Vân, giục Trâu Vân đi nhanh về nhanh.

Trâu Vân vốn muốn từ chối, nhưng nghe thấy là mua cho Vân Dực nên không nói thêm.

Dù sao cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm, cách hai con đường cũng không tính là xa, đi một chuyến coi như rèn luyện thân thể.

Chờ khi Trâu Vân đi rồi, người nọ mới cười đắc ý, lẩm bẩm: “Chờ cậu mua mì sườn không cay về, đắc tội Vân Ảnh đế, để tôi xem coi cậu còn giành vai người hầu với tôi kiểu gì nữa.”

Người này chính là Tôn Hàm.

Anh ta thấy Trâu Vân đi một mình, bèn  nghĩ ra một diệu kế.

Đối thủ có mạnh thì sao chứ, đắc tội nam chính chẳng lẽ đạo diễn Chu còn có thể dùng cậu ta tiếp à?

Bên kia, Trâu Vân vừa đi vừa nghĩ, người kia gọi Vân Dực là Ảnh đế!

Năm năm không gặp, không ngờ Vân Dực lên đến vị trí cao vậy rồi… Khó trách anh có thể lên làm nam chính.

Trâu Vân dựa theo lời nói của người kia, mua hai phần mì sườn. Cô biết Vân Dực không ăn cay, có điều nữ chính có ăn hay không thì cô không biết.

Cô cẩn thận nhờ chủ quán cho thêm chút gia vị để riêng.

Hạt tiêu, dấm chua, hành thái, mỗi thứ cô đều muốn một chút, dùng túi nhựa đựng rồi xách về.

Về phần Tôn Hàm, Trâu Vân chỉ cảm thấy người nhờ cô làm việc có hơi quen mặt. Có điều số người trong tổ kịch tổng cộng có hơn năm mươi người, thường xuyên tình cờ nhìn thấy trên đường, nhìn qua thấy ai cũng rất quen mặt.

Lúc xem mọi người diễn cô có gặp Tôn Hàm, chẳng qua lúc ấy cô đang tập trung tình thần, chuyên chú nhìn thật kỹ Ảnh đế nên hoàn toàn không nhớ được khuôn mặt của Tôn Hàm.

Bời vậy cô hoàn toàn không ngờ rằng, người bảo cô đi mua thức ăn chính là Tôn Hàm đã bị cô giật vai.

***

Vân Dực quay phim xong thì trở về phòng nghỉ, thấy mì sợi nhạt vị trên bàn thì giận tái mặt, lạnh giọng nói: “Ai mua cái này?”

Chu Cung sờ cánh mũi, trong lòng biết đây là sự yên tĩnh trước cơn bão táp, có người sắp gặp xui xẻo rồi.

Cô luôn dặn dò cẩn thận mặc kệ là món ăn nào, Vân Dực đều muốn ăn thật là cay. Không ngờ vẫn có người mua sai.

Nhâm Lệ đứng ra hoà giải: “Thôi bỏ qua đi, công việc bận rộn nên khó tránh khỏi sơ suất. Có ăn đã không tệ rồi.”

Vân Dực liếc mắt nhìn cô một cái.

Nhậm Lệ ngoan ngoãn im miệng, cúi đầu ăn mì.

Cô thầm líu lưỡi, má ôi, chỉ là không bỏ ớt thôi à, có cần phải tức giận như thế không?

“AI MUA MÌ ?” Vân Dực ôm ngực ngồi trên ghế, ánh mắt sắc bén nhìn quanh bốn phía, hỏi lại một lần nữa khí thế như thể không chịu bỏ qua.

Trâu Vân sững sờ đứng bên cạnh.

Cô đoán được khả năng sẽ bị tính kế, cho nên trước đó đã nhét bao gia vị vào trong túi áo. Tính để có người nhảy ra lại lấy bao gia vị ra.

Nhưng cô cứ nghĩ rằng sẽ bị Nhâm Lệ chất vấn, không nghĩ tới người lên tiếng lại là Vân Dực.

Năm năm không gặp, khẩu vị của anh cũng thay đổi rồi…

“Ai cha… tôi kêu cô mua một phần mì sườn không cay, một phần mì sườn thật cay, sao cậu lại mua thành cả hai phần không cay vậy hả!” Vừa nghe tiếng là Tôn Hàm vọt vào phòng nghỉ cố ý lớn tiếng oán giận với Trâu Vân khuôn mặt đắc ý vô cùng.

Đoàn phim đầu tiên mà anh ta tham gia quay trùng địa điểm với đoan phim của Vân Dực. Có lần, anh ta tận mắt nhìn thấy nhân viên trong đoàn mua thức ăn sai khẩu vị, bị Vân Dực mắng té tát.

Cũng bắt đầu từ khi đó, anh mới biết được, hoá ra làm diễn viên lại có thể oai phong như vậy.

Trâu Vân thơ ơ lạnh nhạt, nhìn người hãm hại cô chủ động nhảy ra hát tuồng.

Chu Cung hơi nhíu mày, Trâu Vân không biết Tôn Hàm, nhưng cô thì biết.

“Tôn Hàm, cậu làm gì vậy? Vì sao lại là cậu tìm người đi mua bữa xế?” Lại còn tìm Trâu Vân.

Trâu Vân ngẩn ra, người ngày là Tôn Hàm bị cô thế vai à?

“Tôi thấy mọi người đều bận việc nên muốn giúp đỡ làm chút chuyện, không ngờ rằng lại tìm nhầm người.” Trâu Vân tỏ vẻ vô cùng ăn năn.

Hành động của anh ta cũng không giỏi, người sáng suốt nhìn cái đều biết. Nhưng vậy thì sao? Chỉ cần Vân Ảnh đế ghét người này mua đồ sai này thì cơ hội giành lại vai diễn của anh ta lớn vô cùng.

Muốn giúp đỡ làm chút chuyện, cho nên kêu người khác làm chân chạy? Ấn tượng của Chu Cung đối với Tôn Hàm đã thấp tới cực điểm.

Trâu Vân vẫn không sợ hãi chút nào, cô đi đến trước mặt Vân Dực, từ trên cao nhìn xuống Vân Dực, hỏi: “Cậu có ý kiến gì với tô mì tớ mua?”

Nhâm Lệ hít một ngụm khí lạnh, người mới mà lại dám nói chuyện như thế với Vân Dực! Không muốn sống nữa à!

Cô ra sức tỏ vẻ như mình đang chăm chú ăn mì, ánh mắt nhìn mì sợi chằm chằm nhưng lỗ tai lại đang dựng lên hóng chuyện.

Vân Dực im re, thật lâu sau anh mới ho nhẹ một tiếng: “Mì này ăn rất ngon, rất cảm ơn em đã đặc biệt chạy đi mua.”

Tôn Hàm trợn mắt há mồm, đứng thẳng bất động ở một bên, kịch bản này không đúng rồi!

Nhâm Lệ đang húp canh cũng bị sặc, bắt đầu ho khan.

Chu Cung đỡ trán không nói gì.

Cô đã sớm biết lúc Vân Dực đối mặt với Trâu Vân là không có điểm mấu chốt, nhưng lại không đoán được sẽ không có tiết tháo đến mức này.

Mì này ăn rất ngon? Anh đã ăn miếng nào đâu hả! Chẳng lẽ anh vừa học được kỹ năng mới, chỉ cần ngửi mùi là biết mì có ngon hay không à!!!

6 BÌNH LUẬN

  1. Ghét nhất loại người như Tôn Hàm, chỉ có một chút danh tiếng là lên mặt hất hàm, cho rằng mọi người phải luôn xu nịnh, vây quanh bản thân vậy, còn muốn đạo diễn đến cửa nhận lỗi nữa, bị thế vai thì tìm cách hãm hại người khác, không thể tha thứ mà
    Vân Dực à, chưa gì mà đã thê nô thế này rồi, sĩ diện của anh còn không đó, haha

  2. “Tôi thấy mọi người … tìm nhầm người.” đoạn này phải là chứ nhỉ?
    —————–
    Chỉ trách Tôn Hàm hãm hại nhầm người, trộm gà không được còn mất nắm gạo, có khả năng Tôn Hàm sẽ mất luôn vai diễn hiện tại. Trâu Vân cũng thật bá đạo: thích có ý kiến gì không :v haha :v Còn Vân Dực đúng là không có chút tiết tháo nào :v :v nhưng lại rất đáng yêu <3

Hãy nói những gì bạn cảm nhận