Cô nàng ảnh đế – Chương 4

6
667

Chương 4: Thử vai

Edit: Nguyệt Dao
Beta: Linh Xù

“Vậy giờ tôi phải làm gì?” Trâu Vân hỏi.

Đạo diễn Chu suy nghĩ một chút, “Trong kịch bản có năm cảnh hành động võ thuật lớn, vậy một mình cậu diễn thử cảnh luyện võ đi. Khung cảnh cậu tạm tưởng tượng thế này, vào sáng sớm người hầu chăm chỉ luyện võ một mình ở trong sân, kiếm pháp của anh vô cùng tài giỏi, thực lực vô cùng cao. Tự cậu cân nhắc ý cảnh trong này xem.”

Biên kịch Giang thấy thế, nhanh chóng chạy đi vừa chạy vừa nói: “Anh cứ từ từ suy nghĩ, tôi đi tìm người chỉ đạo võ thuật lại hướng dẫn anh một chút.”

“Không cần.” Trâu Vân muốn ngăn lại nhưng còn chưa nói xong thì người đã chạy xa. Không biết biên kịch Giang có nghe được lời cô vừa nói không nữa, dù sao cô ấy cũng không quay đầu lại.

Ngược lại đạo diễn Chu nghe thấy được, ông kinh ngạc: “Không cần người chỉ đạo võ thuật?”

“Đúng, trực tiếp đánh luôn là được. Có thể bắt đầu rồi chứ?” Trâu Vân xắn tay áo.

“Nếu cậu thấy không sao thì lúc nào cũng có thể bắt đầu.” Đạo diễn Chu khoanh hai tay trước ngực, ngồi xuống vị trí riêng của đạo diễn chờ xem kịch vui.

Trâu Vân bước đến chỗ thanh kiếm bị Tôn Hàm vứt lại, cô không cúi người nhặt lên mà trực tiếp dùng mũi chân hất kiếm lên, thanh kiếm bay lên cao cô đưa tay phải nhanh chóng bắt lấy thanh kiếm.

Đạo diễn Chu bị hù nhảy dựng, chẳng lẽ số ông hôm nay đỏ tới thế à, tuỳ tiện kéo một người tới diễn chơi lại tìm được một mầm non tốt?

Trâu Vân nghĩ thầm, kiếm pháp xuất chúng gì chứ, lại còn thực lực không tầm thường nữa chứ, cái này chẳng phải thể hiện sao cho người ta thấy mình đẹp trai à? Mọi người ở đây đều không phải dân chuyên nghiệp nào có diễn ra thực lực thực sự được, họ chỉ nhìn coi động tác võ thuật có đẹp mắt hay không thôi.

Cô cứ nghịch thanh kiếm, bắt đầu múa kiếm, là kiểu múa kiếm vung kiếm không mang theo lực sát thương nào.

Động tác sinh động lưu loát, tự nhiên vô cùng.

Múa kiếm nhìn vừa đẹp lại vừa phiêu dật, còn có thể hù người khác nữa.

Đạo diễn Chu há miệng.

Mỗi lần quay cảnh đánh nhau, diễn viên đều bị chỉ đạo võ thuật chỉ ra chỗ sai rất nhiều lần dẫn tới số lần NG cũng nhiều theo.

Có lúc số lần NG quá nhiều lắm hoặc thật sự không thể diễn được đoàn phim đành phải lợi dụng công nghệ cao, lựa chọn một phân đoạn nhỏ trong nhiều thước phim lại, cắt nối biên tập lại mới ra được một cảnh.

Cho dù là diễn viên có kinh nghiệm lão làng cũng không làm tốt bằng người trước mắt.

Đạo diễn Chu vỗ đùi nhanh chóng đưa ra quyết định: “Được, qua.”

Lúc biên kịch Giang lôi kéo chỉ đạo võ thuật tới thì thấy Trâu Vân đang múa kiếm rất đẹp, lập tức đứng sững ra như khúc gỗ.

Miệng chỉ đạo võ thuật giật giật: “Cô muốn tôi chỉ đạo cậu ta?”

Độ thuần thục này, bản lĩnh này, cuối cùng là ai chỉ đạo ai đây? Tuy nói thoạt nhìn mặt ngoài rất lợi hại lại có lực sát thương không lớn, nhưng đã dư sức đánh lừa người ngoài ngành, vô cùng phụ hợp với tôn chỉ của chỉ đạo võ thuật khi quay phim.

Biên kịch Giang ngơ ngác: “Tôi cũng không biết chuyện gì đang xảy ra…”

Trâu Vân nghe thấy đạo diễn Chu kêu ngừng là nhanh chóng kết thúc bằng một động tác gọn đẹp, từ từ đi qua.

“Được, rất tốt, vô cùng tốt, không thể tốt hơn được nữa.” Đạo diễn Chu ra sức tán thưởng, sau đó mới hỏi thêm: “Đúng rồi, cậu tên gì?”

“Trâu Vân.” Trâu Vân thản nhiên nói.

Cô thầm nghĩ, có thể múa không tốt sao? Công việc ở phòng tập thể thao của cô có dạy Thái Cực, có dạy múa kiếm, chương trình học nào cũng có.

Tuy rằng cô không phải dạy tất cả nhưng lâu lâu có đồng nghiệp xin nghỉ phép thì cô sẽ lên lớp dạy thay giúp họ.

Cô đây có năng lực dạy cho người khác nữa đó!

Đạo diễn Chi nhìn Trâu Vân càng nhìn lại càng thích, sau một bài múa kiếm khoảng mười phút, nhịp thở của Trâu Vân chỉ hơi mạnh hơn bình thường một chút, có thể thấy được thể năng rất tốt.

Quay phim là một công việc yêu cầu rất nhiều về sức lực, NG một lần rồi lại một lần nối tiếp nhau, có khi hải thức đêm để đuổi kịp tiến độ điều này dễ ảnh hưởng xấu tới sức khoẻ của diễn viên. Người có sức khoẻ tốt mới có thể chịu đựng nổi.

“Chính cậu sẽ diễn vai người hầu.” Đạo diễn Chu lên tiếng quyết định, “Gọi Vân Dực đến đây ngay đi, cậu thử diễn chung với cậu ta xem sao. Yên tâm, dựa vào khuôn mặt và tài võ thuật của cậu, chỉ cần cậu đọc đúng lời thoại tôi sẽ cho cậu qua!”

Chu Cung lại đây xem tình hình, nghe thấy mấy lời này cũng phải âm thầm líu lưỡi.

Hẳn là đạo diễn Chu bị Tôn Hàm chọc cho dựng lông rồi, trong lòng nghẹn tức quá lớn nên mới mắt nhắm mắt mở cho Trâu Vân.

***

Vân Dực đang ở phòng trang điểm để nhân viên trang điểm lại. Vừa hoá trang xong là gặp Chu Cung đi vào. Cô đặc biệt lại đây nói cho anh biết, bảo rằng đạo diễn Chu muốn anh diễn thử cùng Trâu Vân, anh còn nghĩ là do mình ngủ không đủ giấc nên nghe nhầm.

“Diễn thử? Tôi với Trâu Vân? Diễn cái gì.” Vân Dực nhíu mày.

Chu Cung nói mọi chuyện cho Vân Dực, buông tay: “Khéo như vậy đấy. Tôn Hàm ném đồ bỏ ngang, lúc đó tôi dẫn Trâu Vân đi dạo xung quanh thì gặp phải biên kịch Giang. Hình như biên kịch Giang rất hài lòng với Trâu Vân, cho nên tiến cử cô ấy với đạo diễn Chu. Xem ra là do trời định rồi, muốn để Trâu Vân thay thế Tôn Hàm.”

“Đừng đùa, cô ấy chưa từng diễn lần nào.”

“Chuyện gì mà chẳng có lần đầu. Hơn nữa đạo diễn Chu còn nói, chỉ cần cô ấy đọc đúng lời thoại, diễn không quá tệ thì sẽ cho cô ấy qua.”

Vân Dực vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, đứng dậy bước nhanh ra ngoài: “Để tôi nói chuyện với đạo diễn Chu.”

“Cậu đừng quên chuyện này, người hầu phải dùng ánh mắt sùng bái để nhìn cậu.” Chu Cung dùng chất giọng lành lạnh nhắc nhở anh.

Tay Vân Dực đã cầm lấy tay nắm cửa nhưng nghe tới đây thì dừng lại.

“Trước đó cậu cũng từng than phiền với tôi, dù biết đây chỉ là đóng phim nhưng bị một người đàn ông nhìn như vậy vẫn sởn tóc gáy như cũ. Như giờ không tốt sao, đổi thành Trâu Vân nhìn cậu cậu còn bất mãn cái gì nữa?” Chu Cung tiếp tục khuyên anh.

Bị Trâu Vân nhìn chăm chú vào, chỉ cần tưởng tượng đến hình ảnh đó thôi là tim Vân Dực đã không kiềm chế nổi mà tăng tốc. Nhưng mà…

“Đóng phim không chỉ đơn giản như vậy. Đây là lần đầu cô ấy đóng, nếu làm không tốt sẽ bị đạo diễn Chu mắng, bị người khác nói xấu sau lưng.” Vân Dực nói.

“Bình thường đều là phụ nữ lắm mồm. Thành thật mà nói, chỉ cần lấy khuôn mặt kia của cô ấy thôi, tôi cảm thấy hẳn là không có cô gái nào sẽ đành lòng nói lời khó nghe.” Chu Cung bình tĩnh phân tích: “Hơn nữa việc này là do chính cô ấy đồng ý. Tôi hiểu suy nghĩ muốn bảo vệ cô ấy của cậu, nhưng chẳng phải cậu cũng nên tôn trọng suy nghĩ của cô ấy sao?”

Vân Dực im lặng không nói.

“Lúc cậu vào nghề quả thật đã chịu không ít khổ, bị người ta gây khó gây dễ, chẳng qua là cậu không muốn cô ấy chịu nỗi khổ mà cậu từng chịu thôi. Có điều, bây giờ không giống trước kia nữa rồi. Cậu đã là ảnh đế đã quay rất nhiều tác phẩm điện ảnh và phim truyền hình và cũng nhận được giải Kim Tượng. Tôi lại là người đại diện vàng, có trường hợp nào mà chúng ta chưa từng gặp qua. Nếu như cô ấy thật sự bị người khác nhằm vào chứng ta có thể ra tay dạy dỗ đối phương giúp cô ấy.” Chu Cung tiếp tục nói.

“Xem ra, cô đã tính toán xong tất cả từ sớm rồi?” Vân Dực liếc người đại diện.

“Đó là tất nhiên, dĩ nhiên tôi phải suy xét mọi mặt thấy không có vấn đề tôi mới dám để cho cô ấy thử chứ. Chẳng lẽ tôi còn không biết, nếu cô ấy xảy ra chuyện gì thì nhất định cậu sẽ nổi điên. Vì suy nghĩ cho an nguy của quần chúng nhân dân, tôi tuyệt đối không thể để cô ấy xảy ra chuyện gì được.” Chu Cung nói đến đây thì nhịn không được bùi ngùi, “Cậu nghĩ rằng tôi với cậu là ai? Tôi là người đại diện vàng có thể chọn đúng cậu đấy.”

Nói xong, cô ra cửa quay người đứng đối diện với Vân Dực, ánh mắt có phần tò mò: “Nói thật đi, có thật là cậu không muốn đóng phim chung với cô ấy không?”

Vân Dực tức giận: “Lúc cô nói với tôi cô ấy muốn diễn vai người hầu, tim tôi luôn đập thịch thịch thịch, giờ thì nhịp tim đã hơn một trăm rồi. Cô vẫn cho rằng tôi không muốn?”

Chu Cung cười, “Vậy là được rồi. Tôi sẽ giám sát cô ấy thật chặt chẽ, cậu yên tâm trăm phần trăm tập trung đóng phim đi. Chỉnh trang xong thì nhanh chóng ra diễn thử đi, cô ấy chờ cậu ở ngoài kia đó.”

Lời này rất dễ nghe, Vân Dực thầm nghĩ.

6 BÌNH LUẬN

  1. Đúng là đạo diễn Chu bị chọc tức quá rồi , chỉ cần đúng lời thoại là cho qua, haha. Nhưng mà cũng phải kể đến khả năng của Trâu Vân nhỉ, người từng dạy múa kiếm thì sao không múa kiếm giỏi được. Đoàn làm phim đúng là có số đỏ mà, chọn đúng ngay người có năng lực nữa chứ.
    Nhưng người được hưởng lợi nhất chắc là Vân Dực rồi, nhận được ánh mắt sùng bái của Trâu Vân luôn mà

  2. Mèo mù vớ phải cá rán oy nè Vân ơi, nhưng đỡ cái cùng đoàn với Dực nên chuyện gì khó để Dực lo, Vân cứ vui vẻ mà diễn thui nha ?

  3. Tui đang tưởng tượng một người vừa ngầu vừa soái mà lại còn biết múa kiếm như Trâu Vân đứng trước mặt mình thì …. ???.

  4. Đạo diễn Chi nhìn Trâu Vân càng nhìn lại càng thích => Đạo diễn Chu
    Có khi hải thức đêm => phải
    Chứng ta có thể ra tay dạy dỗ đối phương giúp cô ấy => chúng ta
    Chu Cung đúng là người đại diện vàng mà, chỉ vài ba câu là thuyết phục được anh, mà trong lòng anh đang mừng lơn luôn í vì ánh mắt sùng bái của chị nữ chính mừ.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận