MNSH – Nữ vệ sĩ và đại thiếu hắc đạo thích bị ngược – 4

28
3052

Nữ vệ sĩ và đại thiếu hắc đạo thích bị ngược – 4

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linh

Cố Minh Nguyệt có thể khẳng định, trong nguyên tác Tiêu Kính Lâm không hề có cái thuộc tính cuồng ngược, càng đau càng sung sướng kiểu này. Có thể nói biểu hiện của anh và nữ chính từ lúc quen nhau mến nhau rồi yêu đương cắn xé nhau vẫn luôn bình thường, chuyện tình thú trên giường cũng nằm trong phạm vi người bình thường có thể chấp nhận được, nào có cái cảm giác quái dị này.

Ừm, không đúng.

Bản chất M (thống dâm) này của anh ta có thể là do chưa có cơ hội để phát hiện ra, dù sao cũng chẳng có ai gan hùng mật gấu dám chạy đến ăn hiếp tận đầu cậu chủ hội Thanh Phong.

Nghĩ kỹ lại thì trong nguyên tác, Tiêu Kính Lâm cũng từng bị thương nhẹ một hai lần nhưng lần nào bác sĩ cũng cố gắng băng bó nhẹ nhàng cẩn thận, thay vì nói kỹ năng băng bó vết thương của bác sĩ chuyên nghiệp nên không đau thì nên nói là do bọn họ hoàn toàn không dám chọc giận vị bệnh nhân có bối cảnh không dễ chọc này. Cưng không thấy một đám người mặc vest đen, cơ bắp mạnh mẽ đứng sau lưng anh ta sao. Người nào người nấy cao to dữ tợn, đứng cùng một chỗ nhìn như bức tường, chỉ cần nhìn khí thế cũng khiến người ta im như thóc.

Phô trương thanh thế lớn như vậy mà vẫn chưa bị chính phủ càng quét, thực khiến người ta tuyệt vọng với an ninh trật tự của thế giới này.

Trong nguyên tác Tả Hiểu Nam luôn là người phải nhảy ra chắn dao chặn súng rồi chịu thương nặng, toàn bộ mấy vết thương nặng vốn phải do nam chính chịu lại chuyển sang người cô ấy một cách vi diệu. Thế nên chờ khi cô ấy bị bắn chết thì nội dung câu chuyện cũng chuyển sang giai đoạn ổn định và nam chính cũng có cơ hội được “nhận” vài vết thương nhẹ mà thôi.

Từ khi chủ nhân trong thân xác của Tả Hiểu Nam này chuyển thành Cố Minh Nguyệt, bảo cô chạy ra làm khiên thịt giống như trước đây à? Ha hả, đừng mơ tưởng hão huyền tới chuyện như vậy.

Trong nguyên tác, đúng lý ra hôm nay không hề có tình tiết Tiêu Kính Lâm bị thương. Chuyện bị vây bắn lần này là do tác dụng của việc Cố Minh Nguyệt thúc đẩy đúng chỗ, chọn đúng lúc đám người kia ngo ngoe rục rịch muốn gây sự dội cho một thùng dầu nóng, làm cho ngọn lửa báo thù của bọn họ bốc cháy hừng hực lên. Mà dù việc này có ra thế nào thì An Nguyên Lý Mỹ cũng không thể tránh khỏi có liên quan, chắc chắn ngày sau của tổ chức An Nguyên sẽ càng khó khăn hơn.

Haiz, có còn cách nào nữa đâu chứ. Ai bảo thân phận của nam chính khó giải quyết đến vậy và thân xác này có cuộc sống yên ổn vui vẻ về sau cô phải diệt trừ tận gốc những nhân tố cản trở chắn đường mình.

Người phụ nữ nở nụ cười xinh đẹp tựa trích tiên, từ vị trí của cô cảm giác át cả đất trời dần khuếch tán rộng khắp trong kho hàng tối tăm này.

Cái ác có trăm ngàn loại, và cũng có tính hai mặt như thiện. Và con người ta không thể dùng một loại tiêu chuẩn duy nhất để phán xét mọi thứ. Nếu làm mọi thứ chỉ để phục vụ cho dục vọng và lợi ích của chính mình thì tất nhiên đây là việc không tốt, nhưng nếu có thể đoán được kết quả của hành động đó là tạo phúc cho xã hội, thì sao có thể xem đó là hành động tư lợi cá nhân được nữa? Ví dụ như, hành động càn quét làm suy yếu thế lực xã hội đen chẳng hạn…

Người đàn ông đang nằm trước mặt cô hai mắt mờ mịt, khuôn mặt ửng hồng tươi đẹp như đoá hoa đào, khuôn ngực anh phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở, lớp vải giữa hai chân đã ướt dẫm.

Trong bóng đêm đen tối nhìn dáng vẻ ngon miệng này của anh, những suy nghĩ lệch lạc không ngừng sinh sôi nảy nở trong đầu cô, có làm thế nào cũng không ngăn cản được…

Cố Minh Nguyệt cảm thấy có lẽ đây là cơ hội trời cho, trong cô có một ngọn núi lửa được tích tụ từ những nhiệm vụ trước đến giờ vẫn chưa có chỗ bộc phát, cuối cùng cô cũng tìm được chỗ cho nó bùng nổ rồi.

Có lẽ đau đớn do viên đạn đâm thủng ngực mà cô phải chịu lúc mới xuyên qua có thể nhân cơ hội này thanh toán chung hết một lượt.

Nên làm thế nào nhỉ? Khoé miệng Cố Minh Nguyệt kéo lên thành một độ cong tà ác, ánh mắt cô nhìn Tiêu Kính Lâm giống như đang nhìn một cục thịt hoặc là một cục bột mì, hai mắt chớp loé những tia sáng đầy kích động.

Dục vọng được thỏa mãn, cảm xúc phiêu đủ lâu ánh mắt của Tiêu Kính Lâm cũng tỉnh táo hơn. Cảm giác vừa rồi thật quá tuyệt vời, trong đau nhức lại mang cảm giác tê dại ngứa ngáy, từ làn da ngấm vào tận xương tuỷ, từng động tác đều khơi dậy những điểm mẫn cảm trên người anh rồi bộc phát ra cùng một lúc, mang anh tới sự sung sướng tột cùng…

Đợi đã… Hình như có cái gì đó không đúng lắm…

Lúc này khuôn mặt Tiêu Kính Lâm dần biến sắc, màu da gần như chuyển thành màu gan heo, không biết là do cảm thấy mất mặt hay đang tức giận vì bị cấp dưới phát hiện thuộc tính ẩn kia của mình.

Anh nổi giận muốn mở miệng mắng Cố Minh Nguyệt dám cả gan xúc phạm cấp trên nhưng khi tầm mắt chạm đến khuôn mặt cô thì suýt ngừng thở.

Đệch, sao khuôn mặt đó lại yêu mị thế chứ. Vẻ mặt cô lạnh lẽo và tàn nhẫn, ánh mắt nhìn anh như đang liếc nhìn một sinh vật nhỏ bé đê tiện, ánh nhìn đó khiến toàn thân anh mềm nhũn, thầm nghĩ có bị cô đối xử như thế nào cũng được, tốt nhất là có thể bị cô mạnh mẽ chà đạp dưới thân.

Cố Minh Nguyệt cũng nhanh chóng thực hiện nguyện vọng của anh, cô vươn chân đạp lên gậy thịt vẫn đang cương cứng kia, dùng sức đủ ác nhưng đúng góc độ đủ để không gây tổn thương đến vật kia rồi nghiền qua ép lại, khuôn mặt nghiêm túc vặn hỏi: “Tôi có cho phép anh cứng lên sao?”

Tiêu Kính Lâm lập tức khuất phục dưới chất giọng khinh miệt của cô, run rẩy cầu xin: “Xin, rất xin lỗi… Cầu, cầu xin cô… Tôi không khống chế được…”

“Hửm… Xin tôi cái gì? Xin tôi cho phép thứ này của cậu chủ cứng lên với tôi à?” Cố Minh Nguyệt dùng đầu ngón tay nâng khuôn mặt đang thấp thỏm lo âu của người đàn ông lên, cứ thế nhìn xuống đôi mắt đang đỏ ửng lại ngận nước kia, chậc chậc hai tiếng xong lại trượt đầu ngón tay xuống vị trí vết thương trên vai trái anh dùng sức bấm mạnh, máu đỏ nhanh chóng thấm xuyên qua mấy lớp băng gạc.

Đầu ngón tay dính máu nhẹ nhàng lướt qua cánh môi mỏng màu hồng nhạt, nhuộm lên chúng một màu sắc lẳng lơ tươi đẹp, Cố Minh Nguyệt hơi nhếch đôi môi đỏ mọng liếm máu còn dính lại trên đầu ngón tay, một tay khác nắm lấy gậy thịt nóng hổi của Tiêu Kính Lâm, nở nụ cười hút hồn: “Nếu tôi cho phép cậu chủ cứng vậy có phải là chúng ta nên làm một vài chuyện khác để phát triển tình cảm không?”

“Cái, cái gì.” Đầu óc Tiêu Kính Lâm bị cử chỉ lẳng lơ của Cố Minh Nguyệt làm cho mơ màng mất phương hướng, ngây ngốc hỏi lại. Vừa dứt lời thì đôi môi anh đã bị đôi môi đỏ mọng mang theo mùi máu tanh của người phụ nữ chặn lại, chiếc lưỡi đinh hương thăm dò nhảy múa giữa răng anh.

“A, cậu chủ muốn tôi à?”

【 Muốn tôi sẽ cho anh ngay. 】

Tiêu Kính Lâm như nghe được âm thanh ma quỷ ẩn sâu trong ký ức nhẹ nhàng vang vọng bên tai thêm lần nữa. Anh biết bản thân đang bị huyễn thính nhưng dù biết không nên làm thế anh vẫn không thể khống chế được ham muốn của bản thân. Thầm nghĩ thôi cứ làm theo tiếng lòng, sung sướng làm tình một lần, anh tin rằng nhất định người phụ nữ trước người sẽ tạo cho mình những thể nghiệm tuyệt vời khác người.

“Rất… Muốn…” Người đàn ông nhả ra hai từ mang theo sự khát vọng, chờ mong người phụ nữ thực hiện bước tiếp theo.

“Tôi cũng rất muốn làm tình với cậu chủ đấy… Nhưng mà…” Cố Minh Nguyệt như có chuyện khó xử lý bĩu môi nỉ non. Cô nhìn vào đôi mắt đầy vẻ khó hiểu cùng vẻ mặt không vừa lòng của anh ta nhẹ giọng nói ra: “Làm vậy thì phải nói với cô Lâm thế nào?”

Chết tiệt! Lúc này Tiêu Kính Lâm mới tỉnh mộng, anh chợt phát hiện vừa rồi mình hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Tiểu Ưu!

Người phụ nữ trước mắt xinh đẹp gợi cảm khó tưởng, hơn nữa khí thế trên người cô làm đáy lòng anh bộc phát sự sợ hãi, mỗi khi bị đôi mắt sâu như hồ băng kia nhìn chăm chú vào rồi lướt qua, cả người anh đều nóng lên, toàn thân mềm nhũn hệt vũng bùn.

Nhưng mà, mình đã có Tiểu Ưu rồi, đáy mắt Tiêu Kính Lâm hiện lên sự giãy dụa.

Tất nhiên Cố Minh Nguyệt đã nhìn thấu sự giãy dụa trong mắt anh. Cô nhàn nhã nắm lấy dương vật vẫn đang cứng rắn kia rồi tùy ý dùng lực nắm chặt. Sớm muộn gì thì Tiêu Kính Lâm cũng phải trải qua lần lựa chọn này, tốt nhất là anh ta có thể nhanh chóng nhận rõ thực tế, nếu không…

Nội tâm của Tiêu Kính Lâm đang không ngừng xung đột, không biết mình nên chọn giữ vững lời hứa, hay là… tầm mắt của anh lướt qua khuôn mặt trông như tinh linh bóng tối của Cố Minh Nguyệt, nên cân nhắc đổi sang một người phụ nữ khác.

Tiểu Ưu lúc nào cũng muốn làm theo ý mình hay giở tính, chỉ mới yêu nhau hai tháng mà đã có mấy lần giận dỗi, đôi lúc bản thân anh cũng cảm thấy mệt mỏi.

Nếu so với người phụ nữ đối diện thì Tiểu Ưu tuyệt đối thua xa cô nàng típ tắp, mà anh cũng có chút cảm giác với cô ấy. Bắt đầu từ ngày ở trong phòng làm việc ấy, mỗi lần anh gặp cô là anh lại thấy mình trở nên khác thường, lúc nào cũng mong được nhìn thấy nụ cười lộng lẫy hôm đó… Vừa nghĩ tới chuyện cô cười với mình thôi mà ngực nóng lên, hạ thân không ngừng xuất hiện những phản ứng xấu hổ.

Điều chân chính làm anh đưa ra quyết định là hành động nhấn mạnh lên mồng gà của Cố Minh Nguyệt, cảm giác vừa đau vừa sung sướng này thật là không gì sánh kịp, tuyệt vời không thể tả.

“Cho tôi, tôi muốn em!” Tiêu Kính Lâm gầm nhẹ một tiếng, lật mình đè lên người Cố Minh Nguyệt, biểu hiện rõ ý nguyện của mình.

Thành công!

Cố Minh Nguyệt cản người đàn ông đang muốn hôn xuống kia lại, ánh mắt quyến rũ: “Nếu muốn thì phải nghe lời.”

Nét mặt Tiêu Kính Lâm thay đổi liên tục.

“Sợ gì, tôi sẽ không hại anh.” Âm sắc đó khiến người nghe vô cùng rung động, bàn tay chui vào trong quần tây của người đàn ông, bắt đầu xoa bóp vật cứng rắn nóng bỏng kia, “Đồng ý không?”

Tiêu Kính Lâm vô ý thức liềm đôi môi khô khốc, khàn khàn nói: “Đồng, đồng ý.”

Tuy rằng trước nay cô gái này vừa vô tâm vừa không biết chăm sóc người khác, giờ đến ngay cả cái ưu điểm biết nghe lời cũng mất luôn nhưng anh tin tưởng vào sự trung thành của cô.

Cố Minh Nguyệt chui ra từ dưới thân anh, dáng vẻ đầy mê hoặc cởi hết áo quần và nội y ra, túm lấy áo người đàn ông ánh mắt quyến rũ.

“Anh là của tôi.”

Tác giả nói: Chương sau thịt lên, xin lỗi đã để mọi người chờ lâu.

Editor + beta nói: Chương sau có pass, có thể bạn sẽ phải chờ lâu để được đọc. Vui lòng để lại email và tên tài khoản mà bạn đã comt trong nhà nếu bạn xác định mình đủ điều kiện nhận pass.

28 BÌNH LUẬN

  1. Chap này thiệt kích thích. Nam chính bữa nay thiệt biết nghe lời. Thiệt là muốn biết CMN sẽ xử nam chính thế nào quá.
    Cơ mà e còn thiếu một bình luận nữa.Không biết Linxu có thể du di không. ?????

  2. Nam chính dễ thương ghê, nhất là cái đoạn “ nhưng mà mình có Tiểu Ưu rồi”
    Chương sau là lúc nữ hoàng Cố Minh Nguyệt lên sàn rồi

    • Bạn vào mục HƯỚNG DẪN => PASS, kéo xuống là thấy được cách nhận pass phần 5 của truyện này nha :)) bạn chịu khó comt mấy chương trước là được thôi <3

    • Bạn cứ làm theo quy định là được bạn nhé. Trước ngày đăng chương tiếp theo 1 ngày mình sẽ check gửi pass. Và có 1 sự thật là chúng mình đều bận nên ko biết khi nào có chương mới nhưng nếu có thì sớm nhất có thể sẽ là chủ nhật tuần sau vì khi đó mình mới có thời gian mà beta truyện :). Cho nên bạn còn ít nhất 1 tuần đấy, vẫn kịp chán mà :))).

Hãy nói những gì bạn cảm nhận