MNSH – Nữ vệ sĩ và đại thiếu hắc đạo thích bị ngược – 3

11
2048

Nữ vệ sĩ và đại thiếu hắc đạo thích bị ngược – 3 (Xuất hiện kỹ năng mới?)

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

“Leo xuống!” Tiêu Kính Lâm nghiến răng ra lệnh cho người phụ nữ đang ngồi trên đùi anh, từ khi nào mà cấp dưới có thể cưỡi lên người boss ngồi thế này chứ, thật là không có quy tắc gì hết.

“Vâng.” Ngoài dự đoán của anh, Cố Minh Nguyệt lại ngoan ngoãn tuân lệnh xoay người ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh. Cô chậm rãi sửa sang lại làn váy, che đi những cảnh xuân vừa lộ ra ngoài.

Anh chàng thở phào nhẹ nhõm nhưng chẳng hiểu sao lòng lại có cảm giác mất mát mờ hồ khó nói rõ.

“Muốn tôi sẽ cho anh ngay.”

Những lời này cứ như ma chú cứ quanh đi quẩn lại trong đầu anh.

Cố Minh Nguyệt biết mình không thể tiếp tục làm bừa tiếp nữa, hôm nay cô đã làm đủ nhiều rồi, phản ứng cô muốn cũng đủ và giờ là lúc nên tạm thu tay lại. Với đàn ông, phụ nữ phải để anh ta thường xuyên ở trong tình trạng lơ lửng. Cần nắm giữ chính xác đúng mực giữa việc có thể nhận được và không nhận được, biết biến đổi khi gần khi xa phù hợp mới có thể duy trì đủ sức hấp dẫn khiến anh không ngừng sinh ra hứng thú cùng dục vọng tìm tòi thực giả thế nào.

Vì thế cô sửa sang xong thì thản nhiên đứng dậy, hai mắt long lanh quyến rũ nhìn người còn chưa tan tình dục kia gật đầu rồi thoải mái mở cửa phòng sách rời đi, dáng vẻ ấy thật quá có phong cách thần thái.

Nhìn bóng dáng rời đi như gió không chút do dự của người phụ nữ kia, Tiêu Kính Lâm chợt thấy mình như một thằng nhóc con bị cô nàng chơi xong thì vứt.

Rõ là khiến, người, ta KHÓ – CHỊU – VÔ – CÙNG.

Gậy thịt to khoẻ vẫn đứng thẳng diễu võ giương oai, không hề có dấu hiệu hạ xuống. Anh đau đầu nhìn chằm chằm giữa hai chân, anh vẫn nhớ Tiểu Ưu từng nói rằng nếu hai người yêu nhau thì nhất định giữ mình trung thành với người yêu, tuy rằng họ đang trong thời gian chiến tranh lạnh, nhưng làm một thằng đàn ông nếu đã hứa hẹn với người ta rồi thì không thể đi tìm người phụ khác để hạ hoả như ngày trước nữa.

Từ khi gặp được Tiểu Ưu, dường như những người phụ nữ khác đều mất đi sức hấp dẫn với anh, suốt ba tháng qua chỉ mình Tiểu Ưu mới có thể khơi mào dục vọng cùng sự nhiệt tình cua anh, không ngờ cô vệ sĩ thân cận anh vẫn luôn xem nhẹ lại trở thành trường hợp đặc biệt.

Người phụ nữ đáng ghét kia đốt lửa dục của mình lên rồi lại bỏ đi không chịu giải quyết, làm hại anh chỉ có thể nhờ đến mối tình đầu chia cách đã lâu của lão nhị – thiếu nữ năm ngón tay giúp đỡ, nếu không nửa người dưới cứ nhô lên như thế này thì sao anh ra ngoài gặp người được chứ.

Dục vọng bị Tiểu Ưu khơi mào có thể tự tiêu tan, nhưng mà đến phiên Cố Minh Nguyệt thì lại hoàn toàn không được.

Giờ phút này, người đàn ông đang đắm chìm trong khoái cảm không hề chú ý rằng, khuôn mặt xuất hiện trong đầu anh từ đầu đến cuối trong quá trình “tuốt ống” này không phải là An Nguyên Lý Mỹ – người mà anh luôn tự cho là người trong lòng, mà là khuôn mặt lạnh nhạt mang theo bên trong vẻ bí ẩn diêm dúa lẳng lơ của Cố Minh Nguyệt, vừa cấm dục lại vừa gợi cảm.

“Ha… Ha… A ư…” Cùng với tiếng thở dốc gấp gáp, mấy đợt chất lỏng màu trắng đục bắn ra khỏi mắt ngựa, bắn lên thật xa tạo thành vô số vệt nhỏ rải rác trên tấm thảm cao cấp.

Tiêu Kính Lâm rút tờ khăn giấy mang theo hương thơm từ hộp giấy trên bàn cạnh sô pha lau sạch hạ thể, kéo khoá quần lên chuẩn bị về phòng thay quần áo để ra ngoài, vừa đứng lên tính cất bước lại đột nhiên sững lại.

Anh vừa nhớ ra rằng chuyện vệ sinh trong khu biệt thự này đều do Cố Minh Nguyệt dọn dẹp, nếu vậy cô hoàn toàn có thể quay lại và phát hiện dấu vết trên thảm sau khi anh đi…

Khuôn mặt Tiêu Kính Lâm vặn vẹo một hồi, nản lòng rút khăn giấy rồi ngồi xổm xuống sàn chà lau sạch sẽ thứ chảy ra từ trong cơ thể mình. Anh cũng không muốn bị người ta phát hiện chuyện mất mặt như thế này, nghĩ thử xem anh đường đường là người thừa kế của bang mafia Thanh Phong của Trung Quốc, có bao giờ thiếu đàn bà đâu chứ, vậy mà hôm nay lại phải kìm nén tự giải quyết ở nhà, mà người đốt lửa lại không bị anh tử hình ngay tại chỗ, ôiii …

Lau sạch thảm xong người đàn ông lại rời khỏi phòng vào toilet ném hết đống khăn giấy kia vào bồn cầu rồi giật nước, tiêu huỷ bằng chứng gây án xong mới hài lòng quay về phòng ngủ thay quần áo.

Tiêu Kính Lâm tự nói với mình rằng anh đã có bạn gái rồi, hơn nữa lại rất phản cảm chuyện phát sinh quan hệ thân mật vượt qua mức độ an toàn bình thường với cấp dưới, thầm hạ quyết tâm không thể nào lại để cho Cố Minh Nguyệt có cơ hội chạm vào mình lần nữa. Hơn nữa anh vẫn chưa thể xác định được hành động của cô có phải là do nổi hứng nên mới khiêu khích mình không.

Cái gọi là sở thích xấu, là người thì ai mà chẳng có!

Đáng tiếc thế giới này vốn không như ý muốn của bạn, thường thì những chuyện bạn càng không muốn nó xảy ra, nó nhất định sẽ xuất hiện cực nhanh trước mắt bạn. Gần như là trong một khoảng thời gian ngắn hội tụ đủ thiên thời địa lợi nhân hoà, cấu thành tất cả những cơ hội có thể phát sinh.

Ví dụ như, chỉ sau hôm đó vài ngày Tiêu Kính Lâm lại phải lẩn trốn trong một kho hàng cũ nát cùng Cố Minh Nguyệt.

Người phụ nữ bên cạnh mặc bộ đồ ôm caro trắng xanh không tay áo, trên mặt còn dây vài vết máu màu tươi chưa kịp khô, mái tóc vấn lên sau đầu trải qua giao đấu và vật lộn đã hơi lộn xộn, vài sợi tóc buông xuống bên sườn má đầy mồ hôi của cô. Cô đang tập trung tinh thần hơ nóng lưỡi dao mỏng bằng chiếc bật lử nhỏ, chờ khi lưỡi dao bị hơ đỏ lên rồi cô mới hạ mũi dao nhắm ngay chỗ bị trúng đạn trên tay trái của người đàn ông, nhân lúc anh ta không chú ý đến đã nhanh như chớp lấy viên đạn từ trong miệng vết thương ra, cơ thể người đàn ông giật nảy lên vì đau đớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn bộ tiếng rên rỉ đều bị chặn lại trong cổ họng bởi bàn tay trắng nõn đặt ngoài miệng.

Hôm nay Tiêu Kính Lâm đại diện cho Thanh Phong giao dịch một đơn hàng lớn với tổ chức ngầm phản chính phủ Châu Âu ở ngoại ô, trên đường quay về lại đột ngột bị một đám người trang bị vũ trang lạ phục kích. Vì lần này không có hành động xả thân đầy dũng cảm của Cố Minh Nguyệt nên cánh tay trái của anh bất hạnh trúng đạn, đám đàn em đi cùng cũng bị thương vong nặng nề, hai người thấy không địch lại nổi, Cố Minh Nguyệt không nói hai lời đã kéo anh rời khỏi phạm vi giao chiến, trong lúc rút lui lại lạc mất một vệ sĩ khác.

Dựa vào kỹ thuật bắn chính xác, trên đường chạy trốn Cố Minh Nguyệt xử lý xong mấy tên tập bám theo, kéo người đàn ông bỏ chạy nửa ngày mới vô tình phát hiện một kho hàng bị bỏ hoang, nhìn qua thì có vẻ nơi này đã bị bỏ hoang mấy năm rồi, có thể đây là kho hàng được xây lúc chiến tranh để bí mật chứa súng ống đạn dược. Cố Minh Nguyệt cảm thấy kế hoạch của mình thật tiến hành quá thuận lợi, kinh hỉ cứ đến liên tục.

Nhìn mặt người đàn ông bên cạnh như tờ giấy vàng, Cố Minh Nguyệt bắt đầu tìm vài thứ có thể sử dụng được trong kho hàng, rất may cô đã tìm được vài chai rượu mạnh chưa bị khui, băng gạc y tế, bật lửa và một ít đồ hộp cũ.

Đều là những thứ cũ để từ mấy chục năm trước, may mà vật dụng dùng để băng bó và thức ăn đều được đặt trong bọc hút chân không nên bây giờ vẫn có thể dùng được.

Sau đó mới xuất hiện một màn lấy đạn đầy máu tanh như vừa rồi, Cố Minh Nguyệt buông dao găm xuống rồi mở nắp chai rượu mạnh, đổ hết chất lỏng đã lắng đọng mấy chục năm lên trên miệng vết thương, gã đang kia hôn mê lại run rẩy thêm làn nữa.

Sát trùng miệng vết thương rồi dùng băng gạc băng bó vết thương lại cho người đàn ông vô cùng thành thạo, vừa băng bó cô vừa nói chuyện với anh ta, dời lực chú ý của anh chàng sang chuyện khác, cố gắng giảm bớt cảm giác đau đớn cho anh.

Tiêu Kính Lâm hãy còn rất nghiêm túc mang khuôn mặt tái trắng của mình lắng nghe người phụ nữ dùng chất giọng bình tĩnh đưa ra phán đoán tổ chức nào đứng sau đám người tập kích họ. Anh khẽ gật đầu rõ ràng anh cũng đồng ý với phán đoán của Cố Minh Nguyệt, cho rằng lần tập kích này là hành động trả thù của tổ chức An Nguyên.

Rõ ràng là bọn chúng khiêu khích ám sát anh trước, sau đó mới có hành động giết sạch toàn bộ thế hệ thứ ba của đám lãnh đạo tổ chức An Nguyên. Đây chính là sự cảnh cáo cũng là cách cho thấy thực lực của tổ chức. Trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, không đủ khả năng và sức mạnh thì không thể sống yên.

Vốn cho rằng tổ chức An Nguyên nhất định sẽ hao tổn tài lực một thời gian nhưng thoạt nhìn đám chó này lại hành động như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đáng lẽ ra họ phải dùng thủ đoạn mạnh hơn nếu cần thì khi ấy cũng nên nhổ cỏ tận gốc phá nát cái sào huyệt đó!

Cố Minh Nguyệt lặng lẽ tăng mình một cái like, nghĩ ra loại kế hoạch hãm hại nữ chính làm hận thù của nam chính sâu hơn này thực đã khiến cô chết mấy chục tế bào não.

Ờ, cô chỉ đẩy mạnh mối quan hệ của Tiêu Kính Lâm và An Nguyên Lý Mỹ đến độ nước sôi lửa bỏng không thể cùng tồn tại trong lúc bọn họ vẫn chưa hay biết gì thôi mà. Ai bảo bọn họ theo chân kịch bản bay xa trong lúc cô đang dưỡng thương chứ ~~~ thời cơ xuyên qua lần này quá muộn, may mà nam chính và nguyên nữ chính trong nhiệm vụ lần này còn chưa vạch mặt nhau, hai người vẫn chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào tha thiết vô cùng quý trọng đêm đầu tiên thế nên vẫn chưa làm tới bước cuối cùng, nếu không chẳng phải là cô vừa xuyên đến là đã thất bại rồi à!

Nghĩ vậy, động tác trên tay Cố Minh Nguyệt bất ngờ mạnh lên, bên tai chợt truyền đến tiếng thở gấp dồn dập.

Ế, sao tiếng thở dốc này không giống tiếng thở vì đau của người bị thương chút nào vậy?

Cô thử dùng nhiều sức hơn, khẽ đè mạnh lên miệng vết thương, tiếp đó Tiêu Kính Lâm lại kiềm nén không nổi mà rên rỉ một tiếng, âm thanh đó giống như vừa đau đớn lại vừa sung sướng… Sau đó… Cố Minh Nguyệt ngơ ngác…

Hình như, có chuyện kỳ quái gì đó đang xảy ra… Chẳng lẽ trên viên đạn có bôi thuốc kích dục?

Cố Minh Nguyệt thầm nghĩ vụ này chưa hẳn là cô nghĩ sai rồi, vì thế thử dò xét lần nữa. Cô lại đè xuống một chút, bên tai lại thêm một tiếng rên rỉ cao vút, hiển nhiên là người đàn ông này cũng chưa phát giắc được sự khác thường của mình. Trong tiếng rên rỉ của anh chàng đôi mắt Cố Minh Nguyệt chợt sáng rực lên, để chứng minh phán đoán của mình cô không ngừng lặp đi lặp lại động tác nhấn lên đè xuống. Theo nhịp động của cô, sắc mặt Tiêu Kính Lâm bắt đầu trở nên ửng hồng, tiếng thở dốc rên rỉ càng ngày càng dồn dập.

Mãi cho đến khi anh ta đột nhiên hét lên một tiếng, Cố Minh Nguyệt trơ mắt nhìn đỉnh nhọn đứng thẳng đã lâu trong đũng quần của người đàn ông run mạnh mấy cái, ngay sau đó trên mảnh nhỏ vải kia thấm ướt nước, mang theo hương vị tanh tanh nhớp nháp.

Thì ra là thế.

Trong nháy mắt, Cố Minh Nguyệt như chạm vào cánh cửa lớn, một thế giới mới đang từ từ mở rộng ra trước mắt cô.

11 BÌNH LUẬN

  1. Không biết ai lại giúp CMN nhe vậy nhỉ? Không lẽ là tính năng mới, không lẽ hệ thống đã trở lại và lợi hại hơn xưa. ?????

  2. Lần đầu tiên đọc truyện tại web của các bạn mà mình cảm thấy rất thích vì edit rất mượt. Mình đọc một lèo luôn. Đến phần này mình vừa đọc vừa vừa khúc khích cười vì phần này tác giả viết hài quá, nhất là đoạn “người bạn của lão nhị”. Nam chính khá dễ thương. Cố lên các editor

  3. Sở thích của anh này lạ thật. Không biết chị Nguyệt làm sao nữa đây? Hồi hộp hồi hộp. Hy vọng phần này không xuất hiện nhiều tình huống tan nát.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận