Cô nàng ảnh đế – Chương 2

12
1080

Chương 2: Bị doạ ngu người lần thứ N+

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Trâu Vân loạng choạng vào phòng ngồi lên sofa nghiêm túc nghe Vân Dực nói chuyện.

Vì đạo diễn muốn đuổi kịp tiến độ, Vân Dực cũng phải thức đêm diễn tới tận giờ mới xong thế nên sắc mặt anh bây giờ trông tái nhợt cả đi.

Việc du thuyền va phải đá ngầm khi đó đã tạo nên ồn ào dư luận rất lớn, vì không kịp cứu viện nên số người chết và mất tích lên tới mấy trăm. Gã thuyền trưởng bỏ trốn một mình kia cũng bị phán tù chung thân.

Còn phòng Gym cô từng làm việc cũng đã đóng cửa cách đây hai năm vì gặp phải nguy cơ tài chính.

Sau chuyện du thuyền gặp nạn khoảng một tháng, chủ thuê nhà thấy chờ mãi cũng không có bóng dáng cô đâu nên cho rằng cô cũng bất hạnh gặp nạn rồi. Vì thế chờ tới khi tiền thuê nhà hết hạn chủ nhà nhanh chóng ném hết những thứ có trong phòng ra ngoài.

Xét thấy cô ra đi ngoài ý muốn, qua hai năm cũng chưa từng xuất hiện nên chính phủ nhận định rằng cô đã tử vong đồng thời gạch bỏ hộ khẩu của cô.

Phản ứng đầu tiên của Trâu Vân là: mệt cô còn cho rằng Vân Dực thế này là vì lo lắng cho cô, hoá ra là do quay phim quá mệt mỏi thôi.

Ngay sau đó, cô bị lượng tin tức khổng lồ tát bôm bốp một trận, đầu óc choáng váng hoàn toàn ngu người.

Cô chỉ cảm thấy chuyện quái gì khó tin thế, chỉ bơi bơi lặn lặn có một chút mà thói đời đổi thay mất rồi…

“Thức cả đêm tới giờ mới về mà cậu không lo đi ngủ sớm à?” Trâu Vân nhìn Vân Dực ngồi cạnh mình trong tay cậu bạn còn cầm một tách cà phê, kỳ quái hỏi.

Đã không ngủ được còn đi uống cà phê là thế quái nào.

Vân Dực không trả lời, cứ tiếp tục uống cà phê, gần như tham lam nhìn chăm chú vào Trâu Vân đến cả chớp mắt nhiều hơn vài cái anh cũng luyến tiếc.

Lỡ như sau khi ngủ dậy anh lại phát hiện mọi thứ chỉ là một giấc mơ, người trước mắt lại biến mất lần nữa thì anh biết sao?

Tạm thời anh không muốn ngủ chút nào anh chỉ muốn tiếp tục như giờ thôi.

Vân Dực không có ý định đi nghỉ ngơi nhưng Trâu Vân đã mệt sắp chết rồi.

Tỏ tình xong bị người ta từ chối, tâm trạng của cô không tốt nên mất ngủ cả đêm. Sáng hôm sau vội lên du thuyền còn chưa kịp nghỉ ngơi đã phải đi nhảy cầu làm vận động viên bơi lội. Chờ tới khi bơi lên bờ phơi khô quần áo xong cô còn phải cuốc bộ về phòng trọ  nữa.

Tuy Vân Dực nói là đã qua năm năm nhưng đối với cô nó chỉ là chuyện xảy ra trong hai ngày.

“Cái phòng hồi trước tớ ở vẫn không có ai đúng không? Cho tớ mượn tạm nhé, tớ ngủ bù một giấc đã. Chờ tớ tỉnh rồi chúng ta lại từ từ nói chuyện.” Trâu Vân gắng mở đôi mắt vừa đen vừa sưng, đứng lên mở cửa phòng ngủ vô cùng tự nhiên.

Cô mệt đến mức không muốn động đậy chỉ trực tiếp ngã người lên trên giường.

Đến quần áo cũng không thèm thay đã nhắm mắt lại. Chẳng mấy chốc cô đã mơ mơ màng màng chìm vào mộng đẹp.

Vân Dực đặt tách cà phê xuống, không đi về phòng ngủ chính mà theo Trâu Vân vào phòng dành cho khách. Anh ngồi ở đầu giường nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang say giấc nồng của Trâu Vân, ánh mắt tối hẳn đi.

Thật lâu sau đó, anh mới nhỏ giọng nỉ non, “Anh không quan tâm năm năm nay em đã đi đâu, đã gặp ai, nhưng kể từ giây phút em trở lại đây thì cho dù em có muốn trốn cũng không đã kịp nữa. Anh sẽ không bao giờ để em rời khỏi anh.”

Vân Dực cúi đầu hôn khẽ lên môi Trâu Vân, ôm chặt người vào lòng cuối cùng mới yên tâm nằm ngủ bên cạnh cô.

***

Chu Cung lấy chìa khoá ra mở cửa, còn chưa bước vào phòng ngủ, cô đã bắt đầu kêu lớn: “Vân ảnh đế, dậy nhanh lên. Hôm nay còn phải đến chỗ ekip khác để quay phim đấy. Vì sắp xếp theo thời gian của anh, đoan phim đã quay hết những phần có thể quay trước rồi. Nếu còn không qua đó thì không có mặt mũi nào mà nói chuyện nữa đâu.”

Yên lặng như tờ.

Chu Cung sửng sốt, cô biết trong năm năm qua Vân Dực ngủ không sâu, chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng đủ làm anh tỉnh.

“Vậy mà vẫn không dậy. Không lẽ mệt quá à, hay là ngủ đến chết rồi?” Chu Cung vừa than thở vừa mở cửa phòng ngủ chính.

Trong phòng ngủ không có một bóng người.

“Thức cả đêm quay cho xong còn không lo đi ngủ bù còn chạy đi lêu lổng ở chỗ nào rồi!” Trong lời nói của Chu Cung ngoại trừ lo lắng thì còn chút trách cứ.

Một chốc nữa thôi là phải có mặt ở phim trường rồi.

Cô lấy điện thoại di động ra gọi cho Vân Dực.

Một giai điệu vui vẻ vang lên trong nhà.

Tìm theo hướng âm thanh phát ra Chu Cung phát hiện chiếc di động đang nằm trên sofa.

“Nếu ra ngoài thì không thể không mang di động, di động ở đây chứng tỏ người vẫn còn trong nhà.” Chu Cung bắt đầu khám xét từng chỗ một để tìm người, “Không phải là làm việc giữa chừng rồi ngủ quên ngay tại chỗ chứ…”

Cửa phòng khách bị mở ra, tiếng xì xầm lập tức dừng lại. Chu Cung há to mồm nhìn cảnh tượng trước mắt mà không dám tin.

Hai người đàn ông đang ôm nhau ngủ, một người đẹp trai dịu dàng người còn lại đẹp đúng chất cool ngầu, nhìn qua bức tranh này vô cùng rực rỡ vô cùng tươi đẹp.

Nếu như một người trong số đó không phải là cái người mà cô biết kia, thì có lẽ cô sẽ vô cùng vui vẻ đứng thưởng thức bức tranh tuyệt đẹp này.

Nhưng mà, thực tế là Vân ảnh đế như đột ngột mắc phải chứng thèm khát da thịt, hai tay ôm chặt lấy người đàn ông xa lạ nào đó còn dán chặt lên người người ta nữa.

“…” Chu Cung sợ đến mức nói không nên lời.

Vào năm thứ năm sống đau khổ không tình yêu, cuối cùng Vân ảnh đế cũng sụp đổ, quyết định chuyển sang làm gay đi trả thù xã hội à?

Chu Cung tạm thời đánh mất khả năng ngôn ngữ, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất, may mắn là hai người này mặc quần áo chỉnh tề nếu không chắc cô điên luôn mất.

Cô gõ hai cái thật mạnh lên cửa phòng, ra hiệu hai người kia mau rời giường.

Trâu Vân đang ngủ mơ mơ màng màng, lờ mờ mở mắt ra thì thấy có một người đang đứng ở cửa phòng, trong nháy mắt đã tỉnh ngủ hơn phân nửa: “Cô là ai?”

Vừa mới thức dậy lại đột nhiên phát hiện một người phụ nữ đang đứng ngay cửa thật muốn hù chết người ta mà.

Đờ mờ! Chu Cung rơi lệ đầy mặt, trai đẹp không chỉ có dáng vẻ cool ngầu, đến cả giọng nói cũng trầm thấp mê người thế này khó trách Vân ảnh đế không cầm lòng nổi.

Phải ngăn lại, không thể để mặc Vân ảnh đế làm bừa được.

Chu Cung thầm hạ quyết tâm, cô hắng giọng vẻ mặt nghiêm nghị, “Tôi tên Chu Cung, là người đại diện của Vân Dực. Vân Dực là một diễn viên nên phải tránh những trường hợp có thể vướng phải scandal, mong anh hiểu cho.”

Người đại diện?

Trâu Vân đẩy đẩy cái người vô duyên vô cớ chạy lên giường cô ngủ, lại còn ngủ như chết, “Tỉnh tỉnh, người đại diện tìm cậu kìa.”

Vân Dực khó chịu mở mắt ra liếc nhìn Chu Cung một cái rồi nhắm mắt lại tiếp tục nằm ỳ ra trên người Trâu Vân, “Chuyện gì?”

“…” Có chút khí phách đi có được không! Cho dù người kia có đẹp trai hơn nữa thì đó cũng chỉ là một thằng đàn ông thôi! Có cần tôi cho anh mượn keo dán 502 không, để tiện cho hai người dán chung một chỗ dính nhau cả ngày luôn!

Đáy lòng Chu Cung ngầm gào thét điên cuồng, quả thật là cảnh tượng trước mắt đã vượt quá phạm vi chấp nhận của cô.

Trên mặt cố tỏ ra bình tĩnh nhắc nhở, “Vân Dực, tôi tới để thông báo cho anh biết chúng ta nên đến tổ kịch mới để quay phim rồi.”

“Cứ nói tôi cần ngủ bù, không đi.” Vân Dực tiếp tục nằm ỳ trên giường.

Cái gã trước mặt này thật sự là người làm việc điên cuồng năm năm – Vân ảnh đế mà cô biết sao? Có phải là bị tên nào tráo mất rồi không? Hay là bị người khác xuyên vào? Chu Cung nhịn không được hoài nghi.

“Dậy mau. Chuyện công việc sao có thể tùy tiện theo ý cậu được chứ.” Trâu Vân kéo người dậy.

Vân Dực liếc mắt nhìn Trâu Vân: “Không đi, anh muốn ở nhà với em.”

Trâu Vân bất đắc dĩ, ở nhà với cô làm cái quái gì. Chính bản thân cô cũng còn mơ hồ lắm, cô vẫn chưa hiểu được chuyện gì đang diễn ra thế nên cô rất cần thời gian để sắp xếp lại toàn bộ suy nghĩ và tất cả mọi chuyện này.

“Đừng có quậy.”

Vân Dực cố chấp nói: “Dù sao thì anh chỉ muốn ở một chỗ với em.”

Trâu Vân buồn bực vò đầu. Vân Dực cho rằng cô đã chết năm năm rồi, đột nhiên lại nhìn thấy cô nên khó tránh khỏi kích động quá độ, “Không thì tớ đến chỗ đoàn phim cùng cậu?”

Vẻ mặt Vân Dực dễ nhìn hơn một chút, “Ý này rất hay. Trâu Vân, đến tổ kịch em nhất định phải theo sát anh không được đi lạc.”

“Biết rồi.” Trâu Vân gật đầu. Cô không quen những người khác tất nhiên là phải theo sát Vân Dực rồi.

Lúc này Vân Dực mới yên tâm đi rửa mặt chải đầu.

Chu Cung đứng đực ra nghe hai người nói chuyện với nhau nghi ngờ hỏi lại: “Anh cũng tên Trâu Vân à?”

Cũng?

Trâu Vân cảm thấy kỳ quái: “Chẳng lẽ cậu ấy còn biết người nào khác tên Trâu Vân à?”

“Ừ… Là năm năm trước, anh ấy có một cô bạn thanh mai tên Trâu Vân đi chơi du thuyền xảy ra chút chuyện. Khi ấy vụ du thuyền đó còn ầm ĩ rất lớn.” Chu Cung nói qua loa.

Trâu Vân sửa lại cho đúng, “Người đó chính là tôi, tôi không chết.”

“!!” Cuối cùng vẻ mặt bình tĩnh của Chu Cung cũng bị nứt ra, cô giống như hiểu ra chuyện gì đó, đờ người ra rồi gào thét, “Anh. . . anh là nữ? Nữ?!”

“Đúng.”

Chu Cung tỉnh ngộ rồi, khó trách Vân ảnh đế cứ như si hán*, dính người giữ chặt không chịu thả còn nằm cùng người ta trên một cái giường. Hoá ra không phải vì đau buồn quá độ, muốn làm gay tạo cơ hội cho toà soạn báo mà là tình yêu của anh chàng vốn mất rồi tìm lại được nên kích động quá mức.

Cô lén lút đánh giá Trâu Vân. Nhìn ngang nhìn dọc, nhìn trên nhìn dưới, nhìn trái nhìn phải, nhìn kiểu gì thì cô cũng không nhìn ra được người trước mặt là một cô gái.

Ô, hóa ra Vân ảnh đế thích người này, thích từ nhỏ cho tới bây giờ? Không thể không nói, khẩu vị đặc biệt quá…

Trâu Vân không để ý đến chuyện Chu Cung đang nhìn trộm mà tập trung quan sát cách trang trí trong phòng khách, lòng cô thoáng xúc động, tuy đã qua năm năm nhưng nơi này vẫn giống như lúc cô mới rời đi.

Vân Dực rửa mặt chải đầu xong quay lại, thấy Chu Cung đang lén lút đánh giá người ta nên cau mày bực bội.

Anh làm như vô tình chen vào giữa hai người, ngầm cảnh cáo: “Đừng có nhìn cô ấy bằng ánh mắt kỳ quái kiểu đó.”

Chu Cung vô tội nhìn lại, thở dài: “Sớm biết cô ấy trông thế này tôi đã không lăng-xê anh.”

Vân Dực không tức giận chút nào mà ngược lại vẻ mặt anh còn tràn đầy kiêu ngạo: “Cô ấy rất đẹp trai.”

Cô biết tình nhân trong mắt hoá Tây Thi nhưng khiêm tốn một chút thì chết à? Trong mắt Chu Cung đầy khinh thường.

Trâu Vân không để ý đến hai người, đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt chải đầu.

Chờ vệ sinh cá nhân xong, đột nhiên cô nhớ tới một chuyện. Quần áo đã ngâm trong biển khá lâu nên có mùi lạ, không thể mặc đi ra ngoài được.

Khi cô đi khỏi đây cũng mang toàn bộ đồ đạc chuyển tới phòng cho thuê mới. Mà bây giờ chắc số hành lý đó đã bị chủ nhà ném đi mất rồi.

Trâu Vân nói ra chuyện này, Vân Dực đã nghĩ ra biện pháp giải quyết ngay lập tức, “Để người đại diện đi mua quần áo, em đi tắm đi. Cạnh đây có một trung tâm thương mại, đi về nhanh lắm.”

Trâu Vân suy nghĩ một chút, “Cũng được. Vậy tớ đi tắm một cái rồi thay quần áo, hai người chờ tớ một chút.”

Quần áo bị ngâm nước biển nên mặc trên người rất khó chịu. Trước đó tinh thần không tốt lại vội đi ngủ bù nên không để ý. Chờ khi cả người tỉnh táo được một chút là thấy khó chịu ngay.

Chu Cung không biết giờ cô còn có thể nói thêm gì, yên lặng ra cửa mua quần áo.

Từ sau khi vào nhà, cả quá trình này cô bị doạ liên tục đến nỗi giờ ngu mặt luôn rồi.

Điều đáng ăn mừng duy nhất có lẽ là chuyện Vân ảnh đế không bị bẻ cong…

Vừa bước ra khỏi cửa, Chu Cung như nhớ tới chuyện gì nên bước lui một bước nhìn Vân ảnh đế, “Cô ấy đang tắm, tôi lại đi mua quần áo, anh sẽ không làm chuyện đáng sợ gì với cô ấy chứ?”

“Trong lòng cô tôi là người như vậy à?” Vân Dực hỏi lại.

Chu Cung nhìn trời: “Vân Dực mà tôi biết năm năm nay sẽ không làm vậy, nhưng Vân Dực gặp được Trâu Vân thì khó mà nói.”

“Phiền cô đi mua quần áo nhanh đi. Lỡ như vì chuyện mua quần áo mà đến tổ kịch muộn thì ai chịu trách nhiệm?” Vân Dực trả lời một cách thờ ơ.

Chu Cung cũng hiểu là mình suy nghĩ hơi nhiều rồi, sờ mũi rồi chạy vội ra khỏi cửa.

“Không làm chuyện gì quái dị à?” Lúc chỉ còn một mình Vân Dực lẩm nhẩm mấy từ này rồi khẽ nhíu mày: “Vậy mà bị cô ta nhìn ra, ý đồ của mình lộ rõ vậy à…”

 

 

P/s: vì bạn nữ 9đã tỉnh tò thấy bại nên bạn L để xưng hô của Nữ 9 là “tớ – cậu”.

CÒn anh nam 9 vì gặp được người thương sau thời gian đau xót, quyết cmn tâm tán em dính em nên tui để “anh-em” nhớ.

SO, Đừng thắc mắc sao xưng hô hai đứa nó khác nhau.

12 BÌNH LUẬN

  1. Haha ảnh đế nào đó cũng tự biết lấy trên mặt mình viết rõ đến thế kia mà ,Chu Cung thật biết cách gay hài 🤣🤣

  2. Chu Cung mắc cười quá đi. Đọc đoạn tưởng Vân Dực chuyển sang làm gay để trả thù xã hội, trí tưởng tượng quá phong phú rồi, chắc đây là truyện showbiz đầu tiên mình đọc mà có người đại diện thế này đấy, haha….
    Vân Dực bám người quá, dự là kiếp sống thê nô bắt đầu.

  3. Chỉ mới bơi có một chút mà bơi tới năm năm ô hay vậy, đọc chương một mình cứ tưởng là truyện ngược nữ không chớ ai dè đâu truyện ngọt chết ruồi.

  4. Mong bây giờ trở thành bam truy thật lâu a !!! Sau xuất hiện thêm thật nhiều nam + nữ phụ của nữ chính a !!! Bạn nam chính trở lên thật bám người a !!! Cảm thấy truyện sẽ hayyyy -> yêu editor, cảm ơn rất nhiều, fighting !!! <3

  5. Truyện hay quá, lâu lắm rồi ad mới cho ra chương mới. Hóng từng ngày 😛
    Vân Dực đáng yêu quá, không biết khi nào anh mới nói ra tình cảm của mình với Trâu Vân ^^
    Chắc lần này Trâu Vân đến trường quay bị đạo diễn để ý, bắt đầu sự nghiệp của mình

Hãy nói những gì bạn cảm nhận