Anh ấy chỉ hẹn hò với siêu mẫu – Chương 31

1
879

Chương 31:

Edit + beta: Linh

Đêm khuya, Ninh Trí lăn qua lộn lại trên giường mãi mà vẫn không ngủ được, cô nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu rồi bật dậy ra khỏi phòng rót ly nước. Ba mẹ cô lại đi du lịch nữa rồi, giờ trong nhà chỉ còn mỗi mình cô.

Ban ngày cô tiếp xúc với nhiều người khác nhau, không ngừng giao tiếp bàn chuyện nhưng khi màn đêm yên tĩnh kéo về người phù hợp để nói chuyện với mình nhất lại chỉ có chính mình.

Ninh Trí cầm ly nước đứng cạnh cửa sổ nhìn ánh đèn lập lòe ngoài khung cửa. Chẳng biết từ lúc nào cuộc sống của cô lại trở nên mê mang tới vậy, đến cả việc nên quay đầu nhìn về hướng nào, đi về phía nào cô cũng chẳng biết.

Ngày trước cô có thể đi theo Du Hạ, hai người cùng tham gia tuần lễ thời trang, bước lên thảm đỏ, quay quảng cáo, chụp ảnh, cuộc sống bận rộn mà vô cùng phong phú. Song mọi thứ cứ như pháo hoa lụi tàn, khi đạt tới đỉnh cao cuộc đời thì bước tiếp đó là tuột dốc không phanh. Trước mắt cô nhìn thì có vẻ có rất nhiều con đường song chẳng con đường nào trong số chúng là cái cô muốn chọn cả.

Rốt cục cô cũng nếm đến hậu quả của việc không có quy hoạch nghề nghiệp. Kết thúc sự nghiệp người mẫu, bạn của cô, có người trở về trường học có người đi học y cũng có người tiếp tục học nghiên cứu sinh đào tạo chuyên sâu, trở lại cuộc sống phổ thông ai cũng như cá gặp nước.

Nhưng từ khi cuộc đời cô có thêm sự tham dự của Thẩm An Chi thì chỉ cần cô ra khỏi cánh cửa nhà tới một cửa hàng tiện lợi bình thường để mua một bình nước thôi cô cũng bị lọt vào vòng vây của người khác. Địa điểm hẹn hò thường ngày của cả hai chẳng phải nhà anh thì cũng là nhà cô, không thể tùy ý xuất hiện ở chốn đông người, phải hy sinh rất nhiều niềm vui và hơn thế cả hai đều phải đồng thời nhận lấy không ít trói buộc.

Hai người đều bề bộn nhiều việc, thời gian gặp mặt cũng khá ít. Ví như bây giờ, anh phải nán lại đoàn làm phim khoảng chừng 3 tháng, thỉnh thoảng mới có thời gian rảnh.

Ninh Trí ngồi xuống sô pha nhìn màn trời dần dần sáng lên, cô thích Thẩm An Chi nhưng song song với việc thích anh cô lại rất ích kỳ không muốn bỏ đi cuộc sống tự do vốn có của mình.

Cả buổi tối hôm nay cô đã suy nghĩ rất nhiều. Đến lúc bình minh tới cô gạt hết mọi buồn phiền đi, lên máy chạy bộ chạy một giờ, tới khi bước xuống chiếc máy cô cũng đưa ra quyết định cuối cùng của mình.

Lúc suy nghĩ còn mơ hồ Ninh Trí dự định lắng nghe đề nghị của những người khác trước. Sáng nay cô sẽ tới công ty báo danh hỏi ý kiến của quản lý Trương.

Trong văn phòng, bàn tay đang nâng cốc coffee của quản lý Trương hạ xuống, anh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Ninh Trí nuốt xuống những lời tỏ vẻ đường hoàng của mình, ngẫm nghĩ một lúc lâu anh nói: “Từ góc độ của cá nhân anh, anh hi vọng em ở lại phát triển trong nước, em có thể làm người mẫu, nhận vài tạp chí thời trang, quay phim chụp ảnh quảng cáo…, đãi ngộ tuyệt không thua kém nước ngoài. Em cũng có thể lên chương trình thực tế, đảm nhiệm khách quý của một số show tạp kỹ nổi tiếng ăn khách, cũng sẽ nhận được casting phim truyền hình điện ảnh. Song con đường diễn xuất của em sẽ chỉ cố định trong một vài vai diễn riêng biệt nào đấy. Những công việc này kiếm được nhiều tiền lại thoải mái hơn việc làm người mẫu phải ăn uống điều độ đi trình diễn trên sàn catwalk.”

“Nhưng anh có nói nhiều hơn nữa cũng chẳng có tác dụng gì, điều này được quyết định bởi chính em, em muốn làm thế nào?”

Đó chính là điều cô đang thấy mơ hồ, Ninh Trí dựa vào sofa để tay lên ngực tự hỏi, suy cho cùng cô nên làm như thế nào?

Quản lý Trương thấy cô không trả lời bèn cúi đầu uống cà phê.

Qua một hồi lâu, Ninh Trí mới mở miệng, dường như cô đã suy nghĩ rõ ràng ngọn nguồn của câu hỏi, cô nói: “Em cảm thấy, em mù mờ như giờ hẳn là do công việc của hiện tại, tiền bạc kiếm về rất dễ dàng.”

“Khụ.” Thiếu chút nữa quản lý Trương đã phun hết cà phê trong miệng ra, anh rút khăn giấy lau bàn trà với tâm hồn đầy sợ hãi, cạn lời nói: “Ai lại ngại việc kiếm tiền dễ dàng, bây giờ em đang tự đây mình vào lối suy nghĩ sai lầm đấy. Nói thật, thừa dịp em còn nổi tiếng còn có giá trị thương mại, có thể kiếm được nhiêu tiền thì cứ kiếm.”

“Cứ như vậy em cảm thấy trống rỗng lắm, tiếng tăm nào khác gì bọt biển, càng thổi càng lớn cuối cùng pằng một tiếng, nổ vỡ tan tành chẳng còn gì cả. Chương trình thực tế, diễn một vai phụ, những việc ấy đều kiếm tiền nhanh gọn. Nhưng những thứ không được thành lập dựa trên thực tế và thực lực thì chẳng thể nào hình thành nên sức chống đỡ tinh thần được.” Ninh Trí hạ mi suy tư.

Quản lý Trương sửng sốt: “Cho nên ỵ́ của em lúc này là. . .”

“Đúng vậy, em muốn ra nước ngoài ở một thời gian cho tới khi em có thể xác định em thật sự cần hay không cần tới đường lui trong nước này nữa.” Ninh Trí hạ quyết định.

“Nhưng công ty lại tính cho em phát triển vào showbiz hơn nữa bạn trai em cũng làm việc trong nước, giờ em chạy ra ngoài hai đứa sẽ biến thành yêu xa vượt tổ quốc.”

“Chuyện Thẩm An Chi là việc riêng của em, quản lý Trương, anh cứ chuẩn bị tốt công tác của em là được rồi. Em không có hứng tham gia gameshow người mẫu cuối năm, em chắc chắn không tham gia cái chương trình bóc lột lợi dụng các cô bé nhỏ tuổi, công việc liên quan tới thời trang em sẽ nhận những việc không dính tới thì em sẽ xem tình huống rồi tính tiếp.”

Quản lý Trương vô cùng kinh ngạc, thấy vẻ mặt Ninh Trí dần trở nên thoải mái sắc mặt anh lại không đẹp được nữa: “Chờ chút, em bảo anh phải ăn nói sao với lãnh đạo công ty đây.”

Ninh Trí buông tay ra cửa: “Đó là công việc chính của một người đại diện như anh.”

Nhìn cô ra khỏi văn phòng rồi biến mất trong hành lang quản lý Trương đành lắc đầu chịu thua. Cá tính Ninh Trí thật đúng là không đổi chút nào, nói khó nghe thì là không có mục tiêu, người ta đẩy một bước cô mới đi một bước, luôn mang nét mặt tùy hứng. Giờ thì tốt rồi cuối cùng cô đã nghĩ rõ mình muốn điều gì nhất.

Ra khỏi công ty, Ninh Trí gọi điện thoại cho Thẩm An Chi nhưng người nghe máy lại là lão Triệu, anh đang quay phim không tiện nghe điện thoại vì thế cô chỉ đành bảo anh tới tối gọi lại cho cô.

Nhân lúc này, cô đặt vé máy bay, sắp xếp hành lý xong vẫn chưa thấy Thẩm An Chi gọi lại.

Bên kia, ở đoàn làm phim Thẩm An Chi phải quay phim suốt đêm, sau khi kết thúc phần quay đêm anh mới nhận được tin từ lão Triệu, Ninh Trí gọi điện thoại cho anh, anh chàng cười đắc chí hí hửng.

“Được rồi, đừng có cười ngu vậy nữa, mau gọi lại cho người ta đi.” Lão Triệu nhìn anh thấy mắc ghét bèn bỏ đi ra xa.

Thẩm An Chi qua một góc gọi điện cho Ninh Trí, điện thoại báo tắt máy, giờ cũng khuya rồi anh chỉ nghĩ cô đã đi ngủ sớm.

“Sao rồi hả?” Lão Triệu hỏi.

“Không nghe máy. Hôm qua tụi em nói chuyện điện thoại, em cảm giác tâm tình của cô ấy không tốt lắm, không biết hôm nay có đỡ hơn không.”

“À…, chuyện đổi diễn viên kia ấy hả, bạo lực dư luận, bạo lực internet, weibo chính thức của đoàn làm phim đã làm rõ nguyên nhân ngay sau đó nhưng nhìn mấy người hâm mộ kia cuồng phím nói bậy, thật lúc ấy anh chỉ nghĩ đều là phụ nữ cả cớ gì cứ làm khó nhau.” Lão Triệu lắc đầu bùi ngùi.

“Đúng vậy.” Nghĩ vậy sắc mặt Thẩm An Chi tối hơn. Trước đây Ninh Trí có khá ít fan trong giới người mẫu nhưng hầu như mọi người đều đi chung dòng suy nghĩ, họ kiêu hãnh về cô tán tụng cô, dù có đôi lời châm chọc nói cô chụp hình cứng ngắc hay tạo hình y hệt bình hoa đi nữa thì cũng chỉ là lời nói đùa chòng ghẹo. Còn bây giờ, từ lúc danh tiếng lượng fan của cô tăng lên thì thi thoảng lại có kẻ dùng ngôn luận ngặt nghèo méo mó gây tổn thương tới cô, phụ nữ thường quen thói đặt ra yêu cầu khắc nghiệt với người cùng giới.

Hôm sau quay phim Thẩm An Chi thừa dịp nghỉ ngơi gọi cho cô mấy cuộc, mấy cú điện thoại đầu không kết kết nối được, tới lúc kết nối được thì chẳng ai nhận điện. Anh chỉ đành gọi tới số người đại diện trong nước của cô hỏi tình huống, nhưng kết quả nhận được lại là tin cô đã bay ra nước ngoài.

“Là đi làm việc hay chỉ đi chơi giải sầu vậy?” Thẩm An Chi hỏi quản lý Trương.

“Em ấy không nói với cậu à?” Quản lý Trương bỗng trở nên ấp a ấp úng, anh bảo: “Đúng rồi, giờ em ấy đang ở New York, còn chuyện cụ thể thế nào cậu cứ nghe em ấy nói nhé.”

Cúp điện thoại, đầu Thẩm An Chi tràn đầy nghi ngờ, lúc quay phim cũng bị cắt nhiều lần hơn, số lần tạm ngừng nhiều quá, đạo diễn Tôn không thể không cho mọi người nghỉ tạm.

Anh cầm điện thoại gọi lại cho Ninh Trí lần nữa, rốt cục lần này đã có người nhận, bên kia điện thoại truyền đến tiếng nhạc xập xình nhức nhối, một lát sau tiếng động mới nhỏ đi.

Thẩm An Chi bó tay đè trán, cười nói: “Em chạy tới đâu rồi vậy? Tâm trạng không vui nên tìm bạn bè chơi sao?”

“Ừm, em tới New York tìm mấy người bạn chơi.” Khó khăn lắm Ninh Trí mới tìm được một căn phòng an tĩnh trong buổi party.

“Chừng nào em về?” Anh khẽ hỏi.

“Đại khái là sau tháng 10, chờ tuần lễ thời trang xuân hạ năm nay kết thúc.”

Nụ cười trên môi Thẩm An Chi cứng lại, anh kinh ngạc nói: “Giờ mới tháng 7 thôi, sao em phải chờ tới tháng 10 mới về đây? Em đừng đùa với anh, Ninh Trí chuyện này không buồn cười đâu em, lần trước em đi có nửa tháng thôi anh đã nhớ em muốn chết rồi.”

“Anh có thể bay sang đây với em mà.” Ninh Trí nhún vai trả lời vô cùng bình thường: “Em muốn so sánh xem cuộc sống và công việc ở cả hai bên xem sao, khi xác định được bên nào thích hợp và em thích bên nào hơn thì sẽ quyết định hướng phát triển ở chỗ đó.”

Nghe tới đây Thẩm An Chi đã hiểu được, ở New York cô có thể làm một “người bình thường” ra ngoài thoải mái, nơi đó càng có nhiều cơ hội với các công việc chuyên sâu về thời trang hơn. Còn ở trong nước, cô luôn phải mang trên mình cái danh hiệu “Bạn gái Thẩm An Chi”, có làm gì cũng bị chú ý, rồi còn bị người hâm mộ bình luận phê phán thường xuyên và hơn thế nữa đó là cơ hội nghề nghiệp của cô rất ít.

Cổ họng căng cứng, anh hỏi: “Nếu em cảm thấy cuộc sống ở nước ngoài tốt hơn vậy chúng ta nên làm gì đây? Quan hệ của chúng ta phải duy trì thế nào? Anh phải ở trong nước quay phim, tham gia các chương trình, chờ khi đóng máy một bộ phim hành trình của anh sẽ lại tràn đầy, lúc đấy anh sẽ không có thời gian tiến hành bay đường dài tùy ý nữa.”

“Công việc của anh là công việc lẽ nào của em thì không?” Ninh Trí không vừa lòng với lời này của Thẩm An Chi, lời anh nói nghe như anh muốn cô lấy anh làm tiêu chuẩn rồi chuyển trọng tâm công việc về nước.

“Anh xin lỗi, anh không có ý đó. . .”

Đúng lúc này đạo diễn Tôn đi qua chỗ Thẩm An Chi vừa nghe anh ra sức xin lỗi bèn cười cười, dùng giọng điệu của một người từng trải nói: “Bị bạn gái tra hỏi đúng không, tôi cũng hay bị bà xã tra xét hỏi han lắm. Phụ nữ ấy mà, họ đều không chịu độc lập một mình đâu.”

Nhìn bóng lưng đạo diễn Tôn, Thẩm An Chi khóc không ra nước mắt, huhu, người yêu anh là quá độc lập tự chủ đó . . .

Có lẽ là có men rượu mạnh kéo lên, lời lẽ của Ninh Trí cũng trở nên sắc bén hơn: “Nếu không vì một câu khi đó của anh, rồi mọi chuyện cứ thế kéo em vào cuộc đời anh thì em vẫn là em của ngày hôm qua.”

“Xét đến cùng, nguyên nhân khiến em làm vậy,” Thẩm An Chi hít sâu, nét mặt anh lạnh đi, trong điện thoại truyền đến tiếng hít thở rất nhỏ của Ninh Trí, anh hít sâu một hơi nói: “Chung quy cũng là vì em không đủ yêu anh, dù anh có không chịu thừa nhận đi nữa thì tình yêu em dành cho anh thật sự chẳng thể bằng tình cảm em dành cho bạn bè.”

Nghe được câu này Ninh Trí trực tiếp cúp điện thoại. Nhìn màn hình điện thoại tối đi Thẩm An Chi chỉ có thể gượng cười.

Đúng lúc này bạn nhỏ Thi Lạc thản nhiên đi tới, anh chàng cười xấu, chọc ngoáy: “Woa, cãi nhau với người yêu rồi hả? Không ngờ cặp đôi đẹp nhất showbiz cũng sẽ cãi nhau ha.”

Thẩm An Chi cất điện thoại gửi cho cậu chàng ánh mắt lạnh lẽo. Nếu Thi Lạc không nhiều chuyện chọc cho Ninh Trí cảm thấy áp lực, có lẽ cô đã không ra nước ngoài và hai người cũng sẽ không cãi nhau.

Lúc đi qua Thi Lạc, Thẩm An Chi cảnh cáo anh: “Tốt nhất là cậu đừng làm ra trò bịp bợm gian trá nào nữa. Cậu hãy còn chê danh tiếng của cậu chưa đủ khó nghe sao?”

Thi Lạc căng thẳng: “Này này, chúng ta cùng tham gia một đoàn phim đấy, nếu tôi có chuyện gì không hay dẫn tới doanh thu phòng vé của bộ phim này khó coi thì người bị liên lụy đầu tiên chính là anh đấy. Chắc anh không làm vậy đó chứ.”

“Vậy thì tự trông coi bản thân mình cho tốt vào, đừng làm thêm chuyện gì thừa thãi.”

Bạn Thi Lạc có khổ khó nói, tự dưng lại bị áp tội mà chẳng hiểu lý do. Tiếp sau đó, lúc quay phim toàn bộ phương vị của anh đều bị kỹ thuật diễn của Thẩm An Chi nghiền ép. Giờ thì anh biết, sau khi chiếu phim lực chú ý và ánh mắt của khán giả nhất định sẽ bị Thẩm An Chi cướp đi. Sớm biết thế này ban nãy mình đã không nhảy lên khiêu khích chọc phá người ta, Thi Lạc buồn bực nghĩ suy.

Khi bạn của Ninh Trí tìm được cô, cô đang quăng điện thoại vào vách tường, Trình Tư Tư vội vàng ngăn cản hành động này của cô: “Bà làm gì vậy? Cãi nhau với Thẩm An Chi rồi hả ?”

Ninh Trí thả tay, dựa người vào tường nói: “Đúng vậy, tình yêu làm IQ con người ta giảm đi, khiến người ta trở nên mù quáng, khiến tôi thay đổi không còn là tôi ngày trước nữa. Trước kia vì không phải rời xa anh ấy thậm chí tôi còn không muốn bay ra nước ngoài làm việc nhưng anh ấy lại cảm thấy tôi thích anh ấy không đủ nhiều. Tôi còn chưa từng phàn nàn rằng yêu đương với một ngôi sao nam, với một nhân vật công chúng phiền toái cỡ nào nữa.”

“Tôi biết, cho nên trước giờ bà chưa từng yêu đương với mẫu nam nào.” Trình Tư Tư cũng dựa vào vách tường, liếc nhìn cô: “Bà phải bay đến khắp nơi trên thế giới, model nam cũng phải bay nơi nơi như bà. Nếu thật sự có yêu đương thì cơ hội gặp nhau ít tới thê thảm, tình cảm rồi sẽ thành gánh nặng khiến người ta không thể chuyên tâm làm việc. Biết bà và Thẩm An Chi yêu nhau, thật sự bản thân tôi cũng rất bất ngờ.”

Nghe lời cô bạn nói, cơ mặt Ninh Trí cứng lại. Có lẽ trong một lúc vô tình nào đó cô đã sớm thích anh, hơn nữa cảm giác thích đó đang dần dần gia tăng.

 

Pass C32: Công ty đại diện ở trường quốc tế của NT là? (3 chữ, viết in hoa)

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận