MNSH – Nữ vệ sĩ và đại thiếu hắc đạo thích M – 2 –

13
2866

Nữ vệ sĩ và đại thiếu hắc đạo thích M – 2 – (bắt đầu biến chuyển)

Edit + beta: Linxu

 

Khóe miệng Cố Minh Nguyệt hơi cong lên tạo thành một vòng cung, như một gợn sóng nhanh chóng khuếch tán khắp mặt nước, khiến cả người cô trở nên sinh động hơn, từ một pho tượng gốm chẳng chút sức sống chợt biến thành một người sinh động có máu có thịt. Ý cười của cô như ánh trăng điềm tĩnh treo cao trên trời sau cơn mưa rào đêm hè, như mang theo vầng sáng ảo mộng, thanh khiết nhưng lại lúc ẩn lúc hiện, xoay động sáng cả con người.

Làm sao có thể. . . có vẻ đẹp như vậy?

Chỉ trong nháy mắt Tiêu Kính Lâm như thấy được đóa thủy tiên trong veo sáng lung linh lững lờ dưới bầu trời sáng trăng, siêu phàm thoát tục.

Anh chàng ra sức nháy mắt mấy lần, khi nhìn kỹ khuôn mặt Cố Minh Nguyệt lần nữa, cô đã lấy lại nét mặt bình thản vô ba.

Trong lòng Tiêu Kính Lâm thì nguyên chủ cái thân xác này của Cố Minh Nguyệt đẹp thì đẹp thật nhưng chả thú vị tẹo nào, toàn thân cô toả ra khí chất lạnh nhạt cấm dục y chang ni cô với nữ tu, thường dùng bản mặt vô cảm cùng giọng điệu ngang phè nói chuyện. Cá tính lớn nhất của bà cô này là không có tính cách -_- , ưu điểm thì đại khái là trung thành và biết nghe lời, chưa bao giờ làm trái quyết định của cấp trên, tiếp nhận toàn bộ nhiệm vụ bên trên phái xuống vô điều kiện.

Từ lúc Tiêu Kính Lâm biết cái người Tả Hiểu Nam này, hình như cậu chưa từng nghe nói cô nàng có đàn ông, trái lại thường xuyên nghe nói cô lại vừa phế bỏ một số tên nam giới mới vào tổ chức không rõ tình hình lại dám có ý đồ ngấp nghé sắc đẹp của bà cô này. Trình độ xử lý đàn ông đầy máu tanh của người phụ nữ này khiến người xem luôn cảm thấy cúc hoa căng thẳng, sau đó kẹp chặt hai quả trứng cong chân chạy mất dép. Có thể coi cô như đóa hoa bá vương thị huyết khiến người ta vừa nghe tin đã sợ mất mật, cô hoàn toàn chẳng giống những người khác, chấp hành nhiệm vụ xong hầu như không xuất hiện bất kỳ việc gì liên quan tới phát tiết dục vọng, để một đám đàn ông muốn lăn lên chiếu tự tiến cử phải ngày ngày lăn lộn trong trạng thái thấy được mà không ăn được, ào ào suy đoán có phải Tả Hiểu Nam bị lãnh cảm tình dục không.

Người như vậy sao có chuyện đột nhiên bày ra nét mặt khác ngoài cái vẻ mặt than muôn đời kia.

Chả nhẽ vừa rồi là do mình hoa mắt thật à? Hay là, Tả Hiểu Nam có đàn ông rồi. . . ?

Thế túm váy lại là trong ba tháng cô dưỡng bệnh đã xảy ra vụ gì ?!!!

Anh chàng không được tự nhiên vươn tay đẩy người đang mát xa đầu mình ra, sao anh có thể bị một nụ cười tươi tắn câu dẫn hết toàn bộ suy nghĩ dễ như vậy chứ, đặt toàn bộ tâm thần lên việc suy đoán nguyên nhân có thể làm cho nữ vệ sĩ của mình mỉm cười, cái này quá bất thường. Tiêu Kính Lâm thu lại cảm giác hoảng hốt như thiếu dưỡng khí trong nháy mắt kia, nhẹ nhíu mày, đối với những nhân tố không ổn định mà bản thân lại không thể xác định anh luôn duy trì thái độ cách xa kiểu này.

Nữ sát thủ top 3 cười thật tươi cười tới mức quỷ dị, làm anh nhận ra có thứ gì đó cực kỳ kỳ lạ.

Là cái gì. . . làm bà cô này biến hóa? Cẩn thận ngẫm lại, cái nhìn đầu tiên kể từ lúc gặp lại cô mới ban nãy, quả thật bản thân anh cũng cảm thấy khí thế quanh thân người trước mặt như bị thứ gì đó hư vô mờ mịt lặng yên thay đổi, mặc dù vẫn là một khuôn mặt đó, vẫn là đúng nét mặt đó, cảm giác mà cô tạo cho anh có chút vi diệu so với ngày trước, khác biệt này rất khó nói.

“Đi đến trước mặt tôi.” Anh cân nhắc rồi ra lệnh, vài giây sau Cố Minh Nguyệt lại đứng trước mắt anh, dáng vẻ bình tĩnh như chẳng có gì.

Ưhm, có sự biến hóa không thể diễn tả bằng lời trên người cô nàng này . . . Tiêu Kính Lâm dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu quét toàn thân Cố Minh Nguyệt từ đầu đến chân, sau khi minh tư khổ tưởng một phen, rốt cục rút ra đó chính là phong vận quyến rũ chỉ có ở người phụ nữ trưởng thành, tục xưng mùi vị phụ nữ.

Anh nâng mắt ngừng lại trước hai vú no đủ cao ngất của Cố Minh Nguyệt, hình dáng chỗ đó đẹp tới mê người, cổ áo hình chữ V khoét sâu mở rộng nhìn một cái thấy rõ rãnh ngực thật sâu không sót gì, da thịt trắng nõn phối với vải tơ đen tạo nên kích thích thị giác mãnh liệt. Ánh mắt chậm rãi dời xuống đến đầu gối, hai chân thon dài thẳng tắp đẹp như chế tạo trau chuốt từ dương chi bạch ngọc, mắt trần chẳng thể thấy nổi một cọng lông tơ nào trên đó, cô mang một đôi sandal stiletto gót cao 9cm hở ngón, để lộ ngón chân trắng hồng xinh đẹp, móng tay được cắt duỗi đẹp đẽ sơn màu tím nhạt, toàn thân xinh đẹp đến trình độ rung động lòng người.

Đặt một đại mỹ nhân ngày ngày lượn lờ trước mặt thế này, để cô làm trâu làm ngựa, làm mụ già cho mình, nhìn từ góc độ nào đó có thể coi Tiêu Kính Lâm như một ông vua lạnh nhạt siêu thoát khỏi thế gian.

Đương nhiên, lời này tuyệt đối không phải để chứng minh sự tự chủ và tự động kiềm chế của anh đã tới mức phi phàm, đạt tới trình độ của Liễu Hạ Huệ. (Linh: cái chính là vì khi đó em nó là nữ phụ nguyên tác, em đâu cần tạo cảm giác xuất hiện, cứ im im làm nữ phụ nâng nữ chính xong rồi die là đc J. Thế nên anh đâu có cảm giác gì đâu mà đòi tự chủ.)

Trên thực tế, phụ nữ lên giường với Tiêu Kính Lâm nhiều như cá diếc bơi trong Trường Giang, từ lúc khai trai năm 14 tuổi, tốc độ thay phụ nữ của anh y chang thay quần áo, mãi đến khi gặp An Nguyên Lý Mỹ. Mặc dù đàn bà của anh rất nhiều, có khi cùng một lúc quen biết quan hệ với nhiều cô, nhưng con người anh có một nguyên tắc không thể phá, đó là không đụng vào phụ nữ nhà lành, bạn gái của anh phần lớn được tìm tới từ những cuộc mua vui, ngươi tình ta nguyện, theo như nhu cầu. Về sau chia tay cũng dứt khoát không dong dài dây dưa, giảm bớt rất nhiều phiền toái lộn xộn.

Cho nên trong mắt những người ngoài không biết thân phận bối cảnh của anh, thì anh là một chàng thanh niên chính khí tuấn lãng tràn ngập ánh mặt trời, nào ai nghĩ tới thực ra anh là một đại thiếu hắc đạo quỷ kế đa đoan, sát phạt quyết đoán, nội tâm đen đến tận xương.

Nhìn người không thể xem bề ngoài, xin mọi người hãy nhớ lấy những lời này ~

Đối với cấp dưới là phụ nữ hoặc là các cô gái làm việc bên cạnh mình, Tiêu Kính Lâm luôn duy trì thái độ kính nhi viễn chi, anh chưa bao giờ động tới các cô ấy, bởi vì có quan hệ xác thịt ắt sẽ khiến mối giao du vốn đơn giản trở nên phức tạp, phức tạp có nghĩa là nó sẽ sinh ra rất nhiều chuyện xấu cùng tính bất định, mà cái anh cần là một con chó biết nghe lời, hoàn toàn không có ý nghĩ gây phiền phức khiến quan hệ cấp trên cấp dưới vốn thoải mái lại trở nên quấy rối mơ hồ.

Vả lại, đối với người phụ nữ giống hệt Diệt Tuyệt sư thái, mỗi khi Tiêu Kính Lâm nghĩ đến nữ vệ sĩ bên người mình, chỉ có thể nhớ lại là cô nhanh nhẹn dũng mãnh cỡ nào, đề cập đến vẻ ngoài của cô thì ấn tượng thực đó là không rõ nét, hình tượng trong đầu lúc nào cũng như bị phủ dưới lớp sương dày, mơ hồ không rõ.

Anh đã từng cảm thán tiếc thương cho mấy người đàn ông từng bị bà cô này phế, châm chọc đám người đó thế mà có thể sinh tâm tư kiều diễm rồi còn cứng cả lão nhị trước khuôn mặt có thể đông chết người này, tưởng tất cả đều là bọn họ đều là một đám gà giò mới lớn chưa được khai bao.

Nhưng, bỗng bây giờ Tiêu Kính Lâm dường như cũng hơi hiểu cho mấy tên xui xẻo kia rồi.

Nhắc tới cũng kỳ, sao ngày trước anh không phát hiện người phụ nữ ở chung sớm chiều cùng mình có lực hấp dẫn như vậy, thật khiến người ta không dời mắt được. Con ngươi Tiêu Kính Lâm giằng co trên người Cố Minh Nguyệt, nửa người dưới bị quần tây ôm lấy bắt đầu thức tỉnh trong thầm lặng.

Làn da cô nàng ngó bộ rất co dãn mềm mịn như tơ lụa, không biết sờ lên sẽ có cảm giác gì. . .

Một bàn tay mềm năm ngón tay mảnh khảnh trắng xinh giữ lấy góc váy, cực thong thả lại đầy khiêu khích kéo nó lên trên, mãi cho đến khi rìa làn váy tới tận háng mới tạm ngừng lại, hạ thân lõa lồ bộ vị xuân sắc chọc người, cái tay kia xuôi theo mép váy hoạt động qua lại ngay vị trí tam giác trọng điểm bị che giấu, ngừng lại ngay chỗ khiến người ta trống ngực đập thình thình, vị trí nửa vời, thực khiến tên đàn ông kia sốt ruột muốn chết.

Tiêu Kính Lâm chuyển động hầu kết trong vô thức, yết hầu cũng phát khô tới nuốt nước miếng.

“Nhìn đủ rồi sao?” Cố Minh Nguyệt thấp giọng khẽ hỏi, âm sắc của cô như suối nước nóng lững lờ, chảy xuôi trong không khí.

“Không đủ. . . !” Theo bản năng người đàn ông thốt ra ý nghĩ chân thật của mình, tiếng nói vừa dứt anh ta cũng bừng tỉnh.

Bản thân, chính mình bị mê hoặc tới mất thần trí! Rất tà môn!

Dáng vẻ bây giờ của Tiêu Kính Lâm không thể dùng từ phức tạp để hình dung được nữa, ánh mắt anh bắn thẳng về phía đôi mắt Cố Minh Nguyệt, nơi đó mênh mông như vũ trụ sâu không lường được, hơi không cẩn thận chút thôi thì thần trí cũng có thể bị cắn nuốt vào trong con ngươi như hắc động.

Đối với cấp dưới đã theo bên người nhiều năm, Tiêu Kính Lâm rất giật mình, có lẽ anh chưa từng tìm hiểu rõ ràng đầy đủ về cô. Nếu không phải người đi vào trong biệt thự này nhất định phải thông qua chứng thực tròng đen với vân tay, có thể anh sẽ cho rằng người phụ nữ trước mắt đã thông qua chỉnh hình dịch dung đóng giả.

Cố Minh Nguyệt lờ đi ánh mắt hồ nghi của Tiêu Kính Lâm, dáng đi của cô nhẹ nhàng lại yêu kiều, đong đưa dựa sát vào người đàn ông, mỗi một bước đi đều có thể nhìn thấy quần lót ren màu đen giữa hai chân, khiến người ta miệng đắng lưỡi khô.

Tiêu Kính Lâm không hiểu vì sao toàn thân mình lại như bị cố định dưới ánh mắt bễ nghễ của cô, hoàn toàn không thể động đậy chỉ có thể ngồi yên đó trơ mắt nhìn đùi đẹp của cô xoải bước mặt đối mặt ngồi lên chân mình trong mong đợi cùng rung động.

Làn váy ôm sát người của Cố Minh Nguyệt bị hành động của cô đẩy lên tới thắt lưng, lộ ra hạ thể mặc quần lót ren đai mỏng màu đen, vật cứng giữa hai chân anh đứng thẳng giữa âm đạo đầy đặn của cô, khẽ cọ sát là có thể nghe thấy tiếng thở gấp ồ ồ ở bên tai.

“Boss.” Môi Cố Minh Nguyệt kề sát vành tai mẫn cảm của anh, hơi thở như hương lan, “Muốn không? Muốn tôi sẽ cho anh ngay.”

Trong ánh mắt Tiêu Kính Lâm hiện vẻ đấu tranh.

“Quên nói với cậu, tôi còn là xử nữ nữa, hửm . . . ~”

Dưới giọng điệu trêu tức của cô, trụ thịt dưới thân anh liên tục lớn thêm một vòng, trở nên cứng rắn căng trướng chưa từng có.

13 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận