Anh ấy chỉ hẹn hò với siêu mẫu – Chương 17

4
888

Chương 17: Kiss Cam

 

Edit + beta: Linxu

 

Qua 12 tiếng, máy bay chậm rãi đáp xuống điểm đến Los Angeles, từ lúc xuống máy bay, Thẩm An Chi liền duy trì trạng thái lờ mờ, nắm tay Ninh Trí, suốt quãng đường đều đi theo cô xuất quan, lấy hành lý.

 

Staff biên kịch đi theo đều đã nghĩ ra phụ đề thật xứng để phối lên đoạn hình ảnh này của anh —— 【 Thẩm An Chi bị lạc tại LA 】

 

Ninh Trí để anh đẩy xe hành lý, hỏi staff, “Có cần tôi gọi taxi giúp mọi không? Hay các bạn đã thu xếp sẵn rồi.”

 

Tổ công tác đã sớm liên hệ vụ xe cộ rồi, có staff đưa thẻ ghi nhiệm vụ cho hai người, Ninh Trí đẩy kính râm ra, nhìn giấy, đọc: “Bắt đầu từ giờ phút này, các bạn phải tự mình tới khách sạn . . .” Sau khi đọc xong cô kiểm tra phong thư, tổ tiết mục rất tri kỷ bổ sung chi phí taxi trong phong thư.

 

Cô đi đến quầy taxi, sau khi bắt chuyện rõ ràng với nhân viên, cô đi theo họ đến bãi đỗ xe chọn xe, nghe cô dùng tiếng Anh lưu loát nói chuyện với nhân viên, trong suốt quá trình này Thẩm An Chi luôn duy trì vẻ mặt “Học bã sùng bái học bá”.

 

Ở Los Angeles, không có xe muốn đi đâu cũng khó.

 

Cuối cùng Ninh Trí thuê chiếc SUV, theo bọn họ lên xe còn có một chuyên gia camera, các nhân viên công tác khác ngồi một xe riêng.

 

Anh giơ camera hỏi Thẩm An Chi đang để hành lý lên xe, “Có phải anh đã quên đây là chương trình yêu đương rồi không, đây không phải chương trình du lịch đâu đó, chuyện gì cũng để phái nữ làm, xe cũng để cổ lái nốt sao?”

 

“Luật giao thông cơ bản ở Mỹ và trong nước nhất định sẽ có sự khác biệt, nhỡ đâu phạm luật thì biết làm sao, tôi không muốn liên lụy tổ tiết mục, huống hồ điều này làm cho tôi có cảm giác cô ấy rất tuyệt.” Khi anh đẩy vali vào sau xe, nét mặt biểu lộ nét cười, “Tôi lại càng thích cô ấy hơn.”

 

Nhân viên tổ biên kịch vội vã chạy tới hỏi người quay phim, “Quay được chứ? Quay đúng đoạn chứ?”

 

Người quay phim gật gật đầu, anh lạnh lùng ngoảnh lại đâm Thẩm An Chi một đao, “Ngược lại, cô ấy thấy anh vô dụng như giờ, liệu cổ có càng không thích anh hơn không, rồi nhỡ cổ yêu cầu đổi người thì sao?”

 

“Chờ chút, đây không phải chương trình yêu đương sao? Còn có thể đổi chú rể khác à?” Thẩm An Chi kinh ngạc, “Mọi người còn chọn người dự phòng nữa hả?”

 

Tổ tiết mục: “Nói không chừng. . ., chúng ta là season 1, tạo chút đổi mới cũng được mà, nếu ok thì đổi thành chương trình “xem mặt hẹn hò không hợp thì next”.”

 

Trong camera xuất hiện vẻ mặt ngu ngơ cộng lo lắng của Thẩm An Chi, không chỉ người quay phim, mà cả biên kịch cũng cười không ngừng nổi, đoạn này nhất định phải giữ lại chiếu.

 

Khoảng thời gian kế đó, Ninh Trí lái xe ra khỏi sân bay di chuyển tới khách sạn mà chương trình đã đặt trước, Thẩm An Chi nhìn bộ dáng chuyên tâm lái xe của cô, thật sự thất thủ rồi.

 

Chạy trên đường lớn, thỉnh thoảng gặp phải kẹt xe, Thẩm An Chi mãi nhìn Ninh Trí đang nghe nhạc, “Em có thấy điều gì không hợp không, lý ra người lái xe bây giờ phải là tôi, vị trí hiện giờ của hai chúng ta hình như hơi bị ngược rồi.”

 

“Hả?” Ninh Trí hơi hơi nghiêng đầu, “Chẳng lẽ hẹn hò thì phải để đàn ông lái xe? Thẩm An Chi, nơi này là nước Mỹ, lời anh nói sẽ khiến vô số phụ nữ bất mãn.”

 

Cô còn lấy một tay, chỉ chỉ slogan trên chiếc T-shirt đang mặc, T-shirt Dior màu trắng, mặt trên in chữ “We Should All Be Feminists”. (Feminist: nữ quyền, bênh vực phụ nữ)

 

Camera chụp đúng cảnh Thẩm An Chi khẽ nhếch môi, có lẽ trong nước luôn mang tư tưởng ăn sâu bén rễ rằng đàn ông nên làm tất cả mọi việc, mà tới tận bây giờ anh vẫn chưa biểu hiện gì, ngược lại anh còn tỏ vẻ mình nằm vào thế yếu, nhưng anh hoàn toàn không sợ bị cô đánh giá thấp.

 

“Lại nói, sao tiếng Anh của em giỏi vậy? Có thể dạy tôi không?” Thẩm An Chi đổi một đề tài, thân là người mù tiếng Anh đương nhiên anh sẽ sùng bái người thông thạo tiếng Anh không ngớt.

 

“Nếu vừa 17 tuổi anh đã ra nước ngoài làm việc, nhất định anh sẽ giỏi tiếng anh.” Ninh Trí nói qua loa. “Còn việc dạy anh, bắt đầu từ hôm nay tối nào anh cũng phải học thuộc từ vựng, hồi cao trung khóa học văn hóa của anh không dạy tiếng Anh sao?”

 

“Không, hồi trung học vì muốn thi đậu hệ biểu diễn của viện nghệ thuật nên tôi không mấy quan tâm tới các môn học văn hóa.”

 

“Tôi cũng vậy.” Như tìm được điểm giống nhau của cả hai, Ninh Trí tiếp tục tán gẫu theo đề tài này, “Lúc học trung học, tôi đã nói với một thầy giáo tôi quen, rằng tôi không muốn đến trường, và tôi ghét học tập.”

 

“Em rất trung thực.” Thẩm An Chi bật cười vì hành vi này của cô, anh nhìn một bên khuôn mặt cô, “Sau đó thì sao?”

 

“Sau đó, anh cho rằng thầy ấy sẽ phê bình cười nhạo tôi sao? Không, thầy ấy là một người rất tốt, thầy cho tôi một lời khuyên mới mẻ, bảo tôi thử tới trường dạy người mẫu quan sát xem. Trước kia tôi không hiểu người mẫu sẽ làm gì, tôi cho rằng chẳng phải người mẫu đều là chụp ảnh và đi đường thôi sao, tôi liền báo danh một lớp huấn luyện, kết quả sau này tôi mới mới phát hiện tôi sai thái quá. Sau đó công ty Tinh Quang Thế Kỷ tới trường học chọn người mẫu, tôi liền ký hợp đồng với quản lý công ty.”

 

“Khi công ty đưa tôi tới Paris tham dự tuần lễ thời trang, tiếng Anh của tôi nát vô cùng, người đại diện bên công ty đã nói thôi để tôi về học tiếng Anh cho giỏi rồi hãy qua đó lại, nhưng quản lý Trương kiên trì để tôi thử một lần, cơ hội khó có được, thật sự không được nữa thì đành về nước. Tôi trình diễn buổi đầu tiên, sau đó được giữ lại, kết thúc tuần lễ thời trang Paris tôi bắt đầu làm đủ chức nghiệp của một người mẫu.”

 

17 tuổi, một mình tại ngoại tìm tòi học hỏi gian nan biết mấy, huống chi cá nhân cô không phải đi là để du học, mà là đi làm việc, mỗi ngày đối mặt với nhiều người khác nhau, mà những người hành nghiệp thời trang còn soi mói vô cùng, Thẩm An Chi cũng hiểu được vì sao cô lại trở nên độc lập và lạnh nhạt như vậy, nếu không dùng một trái tim đơn giản tĩnh lặng để đối diện với việc “Bị lựa chọn” như thế, thì dù có là người mạnh mẽ hơn thế nữa lòng tin của họ cũng sẽ bị hủy.

 

“Tôi rất mừng, những người em gặp đều là người tốt.” Thẩm An Chi nói.

 

Cô rất may mắn, không ai bàng quan cô, không ai ngăn cản cô tự do tự tại lớn lên, không nhận lấy quá nhiều thương tổn, bọn họ đều có ý tốt giúp đỡ cô, đương nhiên, về sau anh cũng vậy.

 

“Đó là đương nhiên, còn anh thì sao?” Ninh Trí hỏi.

 

“Tôi? Cá nhân tôi đơn giản hơn rất nhiều, thi lên đại học nghệ thuật, vốn tưởng tốt nghiệp xong chắc sẽ thất nghiệp theo, mày mà có vóc dáng cao, được công ty đại diện chọn vào làm người mẫu.”

 

“Chẳng lẽ đây nguyên nhân khiến anh thêm vào yêu cầu đối phương phải là người mẫu trong hình mẫu lý tưởng của anh?” Ninh Trí trêu.

 

“Đương nhiên không phải.” Thẩm An Chi trả lời mập mờ: “Có nguyên nhân khác.” Anh không để ý nhìn Ninh Trí, lại nghe lại nghe cô đổi đề tài mới.

 

“Thường thì anh thích làm gì?”

 

“Bóng rổ, xe, giống với đa số nam giới khác. . .”

 

Bọn họ tán gẫu giết thời gian, có đôi khi có đôi khi Thẩm An Chi xem nhẹ sự tồn tại của camera, anh không để ý tới nét mặt lúc này của mình trong màn hình là gì, cũng không tùy thời tiến vào bầu không khí “Diễn”.

 

Xe chạy đến khách sạn trú ngụ rất nhanh, staff xuống xe tiến hành chỉnh đốn, bọn họ vẫn nhớ rất rõ đây là chương trình yêu đương, không phải chương trình du lịch, không cần quay và quay mọi lúc mọi nơi.

 

Mãi đến sáng sớm hôm sau, Thẩm An Chi và Ninh Trí vẫn chưa thu hình.

 

Tới chạng vạng, Ninh Trí nghỉ ngơi trong phòng, lên mạng tán gẫu với bạn bè, Thẩm An Chi tới gõ cửa phòng cô, cô buồn bực mở cửa nhìn anh, sau đó cô thấy anh đưa máy tính bảng như thể hiến vật quý, nhìn kỹ, là một trang web mua vé.

 

“Tức là, anh muốn đến trung tâm Staples xem thi đấu bóng rổ, nhưng anh không biết nên đặt vé thế nào?”

 

Đôi mắt Thẩm An Chi sáng lên, “Em thật hiểu tôi.”

 

Ninh Trí bày ra vẻ mặt “Xin miễn thứ cho kẻ bất tài”, cô cũng không muốn.

 

Trước kia cô cũng đi xem đấu bóng với bạn, rất quen thuộc với việc đặt vé, vừa vặn staff cảm thấy cảnh xem đấu bóng này có thể cho vào kịch bản, hai người cộng thêm một người quay phim sẽ cùng đi xem trận bóng.

 

Bảy giờ rưỡi tối theo giờ địa phương, trước khi trận đấu bắt đầu nửa tiếng, Thẩm An Chi chậm rãi giới thiệu về hai đội bóng và các ngôi sao NBA (ngôi sao bóng rổ), Ninh Trí cúi đầu nghe, cô luôn nhìn anh, nét mặt hưng phấn của anh trông chân thật hơn trước kia nhiều.

 

Thẩm An Chi hoàn toàn đắm chìm trong trận bóng, Ninh Trí thì bình tĩnh hơn, một gương mặt poker xem trận đấu, nét mặt đơn điệu khi xem đấu bóng của cô khiến người quay phim không nhịn được nổi ý trêu cợt.

 

Có rất nhiều trận đấu, sử dụng trò chơi tương tác “Kiss Cam” để thay đổi bầu không khí của các khán giả trong sân vận động, đây là “Trò chơi hôn môi” trong NBA, khi màn hình lớn chiếu đúng vào một người hâm mộ đấu bóng nào đó trong khán phòng, thông thường hai người ngồi ngay cạnh nhau sẽ hôn nhau, trò chơi này thường tìm kiếm một nam một nữ ngồi cạnh nhau xem đấu bóng để thực hiện, cho dù không phải người yêu, cũng cần phải “Tôn trọng quy tắc”, nếu không sẽ rất lúng túng.

 

Trên màn hình lớn trong sân vận động sẽ xuất hiện một khung hình tình yêu cực đẹp nhắm vào hai người kia, lúc người quay phim nhắm ngay Ninh Trí, Thẩm An Chi ngồi bên cô ngây cả người, fan hâm mộ toàn trường và các ngôi sao chơi bóng đều nhìn hai người trên màn hình.

 

Bình luận viên giễu cợt: “Ống kính nhắm thật chuẩn, chúng ta cùng xem họ sẽ có biểu hiện gì!”

 

Khán giả chung quanh bọn họ bắt đầu vỗ tay, Ninh Trí và Thẩm An Chi liếc nhau, anh còn chưa làm gì, cô đã kéo cằm anh qua hôn xuống, chuẩn bị ứng phó qua loa, khán giả bất mãn cùng hô thành tiếng.

 

Nhưng anh lại không chịu làm theo ý cô.

 

Ngay sau đó Thẩm An Chi nghiêng mặt qua, hôn lên môi cô, không biết là do dưới cái nhìn chăm chú của khán giả toàn trường nên khiến người ta kích động hôm môi, hay là vì cô là người trong tim anh, trái tim anh đập thật nhanh, như sắp tê liệt vậy.

 

Người quay phim trong sân giữ ống kính thật lâu, mãi đến khi hai người tách ra, hình ảnh trên màn hình mới đổi đi.

 

Đoạn nhạc đệm này đi qua, sau khi trận bóng bắt đầu, tâm thần Ninh Trí tỏ vẻ không yên rất rõ, thỉnh thoảng cô sẽ nhìn lén anh, khi ánh mắt anh nhìn qua, lại lập tức dời đi, những hành động này Thẩm An Chi đều nhìn rất rõ.

 

Khi về khách sạn ngồi phỏng vấn một mình, staff hỏi Thẩm An Chi có cảm giác gì với việc xem trận đấu NBA.

 

Thẩm An Chi trả lời hóm hỉnh: “Nếu bạn thích một cô gái, nhưng không có dũng khí tỏ tình, bạn sẽ biết hiện tại tôi thấy thế nào.”

 

Ngày đầu tiên đến Los Angeles hai người xem đấu bóng rổ, sau đó về phòng nghỉ ngơi, hôm sau mới là lộ trình ghi hình theo đúng kế hoạch của tổ tiết mục, tới nhà Du Hạ ở Los Angeles tiến hành quay phim.

 

Vì tỉ lệ người xem chương trình, tổ tiết mục còn cố tình up trailer lần đầu công khai nơi ở của Du Hạ, lại thu hút thêm một lượng fan của cô ấy, khán giả luôn có lòng hiếu kỳ về các vấn đề riêng tư của người nổi tiếng.

 

Buổi sáng, Ninh Trí và Thẩm An Chi rời khách sạn tới nhà Du Hạ, một biệt thự kiểu Pháp nằm ở Beverly Hills, nhấn chuông cửa xong Ninh Trí nhìn thấy Du Hạ mở cửa, liền xông tới ôm cô.

 

Thẩm An Chi đứng sau lưng cô, chỉ đành chào hỏi người đàn ông là chủ nhà kia: “Chào anh, tôi là Thẩm An Chi, chúng ta từng nói chuyện điện thoại.”

 

“Chào anh, tôi là Kha Khắc Lôi.” Kha Khắc Lôi lạnh nhạt gật đầu chào hỏi, anh cẩn thận đánh giá Thẩm An Chi, hỏi:” Có phải chúng ta đã từng gặp ở đâu rồi không?”

 

Pass C18: Thương hiệu NT đại ngôn: 6 chữ, viết hoa chữ cái đầu tiên.

4 BÌNH LUẬN

  1. “khiến người ta kích động hôm môi” -> hôn môi

    Chắc ngày xưa hồi làm người mẫu thì Thẩm An Chi cũng vất vả không ít nên chồng Du Hạ mới thấy quen?

Hãy nói những gì bạn cảm nhận