Phàm nữ – Chương 12

0
879

Chương 12: Con thuyền mạnh mẽ rẽ sóng

Mạc Thanh Trần nghe thấy tiếng nói nên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử xinh đẹp khoảng hơn hai mươi tuổi thướt tha đi đến bên này, nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, đột nhiên Mạc Thanh Trần nghĩ đến bản sao phóng to của Tiểu Thập Nhất Mạc Ngọc Kỳ.

“Bát tẩu.” Vẻ mặt Mạc Thập Tứ khôi phục vẻ bình tĩnh không lay động, thản nhiên đáp lại.

Nữ tử tuỳ ý gật nhẹ đầu, ánh mắt xoay chuyển liền nhìn chằm chằm mặt Mạc Thanh Trần.

“Đây là… Đứa con gái kia của Thất ca?” Giọng nói kéo thật dài, mang theo chút cảm giác khiến người ta không thoải mái.

“Thanh Trần, đây là Bát thẩm.” Mạc Thập Tứ không đáp lại lời của nữ tử, ngược lại nói với Mạc Thanh Trần.

Mạc Thanh Trần hành lễ nói: “Bát thẩm.”

Nữ tử lại tỉ mỉ nhìn Mạc Thanh Trần nửa ngày, mới nói: “Ai cha, ta thật sự không nhìn ra giống Thất ca ở chỗ nào, ta nói này Thập Tứ đệ, ngươi cũng đừng nhặt con mèo con chó gì về nhà, Mạc gia chúng ta, cũng không phải nơi thu nhận.”

Trong lòng Mạc Thanh Trần trả lại một cái nhìn xem thường, thật không hổ là mẹ con mà, ngay cả lời kịch cũng giống nhau, nàng giả vờ thờ ơ ở ngoài mặt, dù sao cũng là trưởng bối, lại có Thập Tứ thúc ở đây, mình cũng không nên cãi lại.

Qủa nhiên sắc mặt Thập Tứ thúc trầm xuống, giọng nói lạnh lùng: “Bát tẩu, Thập Tứ cũng không hồ đồ như vậy, Tiểu Thập Lục đã gặp mặt tộc trưởng rồi!”

Nữ tử vẫy khăn tay nói: “Được rồi, Thập Tứ đệ, ta cũng chỉ nói như vậy thôi, ta nghe nói nha đầu này là nguỵ linh căn bốn hệ đúng không, ài, chỉ sợ ngươi vất vả không công rồi!” Nói xong, tay trái vẫy cái khăn tay thêu hình hoa mẫu đơn màu xanh nhạt, nhấc lên một làn gió thơm rồi đi mất.

Mạc Thanh Trần giữ yên lặng tiếp tục đi về phía trước.

“Nha đầu?” Mạc Thập Tứ nhẹ nhàng gọi một tiếng.

“Vâng?” Mạc Thanh Trần hơi ngửa đầu.

“Đó là mẹ của Tiểu Thập Nhất, nàng…” Mạc Thập Tứ còn chưa nói xong đã bị Mạc Thanh Trần đánh gãy.

“Cháu đã biết rồi ạ.”

Mạc Thập Tứ sửng sốt: “Nha đầu, làm sao cháu biết được?”

Cuối cùng Mạc Thanh Trần nhịn không được ném lại một cái nhìn xem thường, nói: “Mẹ con các nàng giống nhau như từ một khuôn mẫu khắc ra, cháu liếc mắt nhìn một cái là biết rồi.”

“Ha ha.” Mạc Thập Tứ luôn nghiêm túc thế nhưng lại bật cười, lại đi tiếp một đoạn đường rồi dừng lại nói: “Nha đầu, cháu phải đi hướng bên kia rồi.”

Mạc Thanh Trần nhìn con đường mòn đầy hoa, luyến tiếc nhìn Mạc Thập Tứ một cái.

Mạc Thập Tứ nhìn thấy vẻ lưu luyến trong mắt đứa bé, khuôn mặt mềm mại đi một chút, vỗ Mạc Thanh Trần nói: “Nha đầu, tu luyện cho tốt. Bất kể thế nào, trận tranh tài cuối năm trong tộc cháu vẫn phải tham gia, cố gắng hết sức biểu hiện tốt một chút, nó có liên quan đến chi phí tu luyện năm sau của cháu.”

Mạc Thanh Trần gật nhẹ đầu, nhu thuận nói: “Thanh Trần đã biết, Thập Tứ thúc.”

Sau khi Mạc Thanh Trần nói lời từ biệt với Mạc Thập Tứ thì đi theo Vân Chi bước vào con đường nhỏ đầy hoa, đi được không tới mấy trượng lại nghe thấy Mạc Thập Tứ kêu: “Nha đầu…”

Mạc Thanh Trần quay đầu lại.

“Cháu phải nhớ kỹ, tu tiên ở Mạc gia chúng ta cũng không phải lui một bước trời cao biển rộng, chỉ khi cháu kiên định đi về phía trước, không sợ thất bại cũng không muốn lùi bước, mới có thể giành được tôn nghiêm cho chính mình.” Mạc Thập Tứ nói từng chữ.

Trong lòng Mạc Thanh Trần chấn động, nàng hiểu được vì sao Thập Tứ thúc lại nói như vậy, nhớ lại thuở nhỏ nàng ăn nhờ ở đậu nên có thói quen nhẫn nại, nhưng ở Mạc gia tài nguyên thiếu thốn, cũng khuyến khích tranh đoạt, không tranh không đoạt, cuối cùng chỉ có thể lưu lạc đến mức bị người ta giẫm nát dưới chân, trở thành bàn đạp trên con đường tu tiên của người khác.

Mạc Thanh Trần chậm rãi ngồi xổm người xuống làm lễ nói: “Thanh Trần cảm ơn Thập Tứ thúc đã chỉ giáo.”

Nói xong dẫn theo Vân Chi, đi từng bước một men theo con đường mòn đầy hoa.

Mạc Thập Tứ khẽ thở dài nhìn bóng lưng nhỏ bé của Mạc Thanh Trần: “Nha đầu, kết quả thế nào thì phải xem tạo hoá của chính cháu, Thập Tứ thúc đã nói đến thế, cũng coi như không làm Thất ca thất vọng.”

Không bao lâu, cuối cùng Mạc Thanh Trần cũng theo Vân Chi về đến chỗ ở của Mạc Ngũ lão.

Vừa bước vào cửa đã thấy lão giả lao tới nói: “Cháu gái ngoan, cháu về rồi!”

Khoé miệng Mạc Thanh Trần co rút một chút, gật nhẹ đầu trả lời: “Vâng, gia gia, Thanh Trần đã về rồi.”

“Thế nào, thế nào, không có đánh nhau chứ?” Lão giả nói xong nhìn Mạc Thanh Trần từ trên xuống dưới.

Mạc Thanh Trần nhìn vẻ mặt của lão giả, nhìn thế nào cũng cảm thấy trên mặt lão tràn đầy vẻ mong đợi, nói lưu loát: “Nhờ phúc của gia gia, không có đánh nhau.”

Nói xong thầm nghĩ một tiếng không xong rồi, tại sao mình lại thả lỏng trước mặt vị gia gia chưa quen thuộc này như thế, có chút giống bản tính của mình ở hiện đại.

Trái lại lão giả không để ý những chuyện này, thở dài: “Không đánh nhau à, nhớ năm đó lần đầu tiên gia gia đến Triêu Dương đường đã đánh một trận tưng bừng, ta còn đánh Nhị ca mặt mũi bầm dập đấy, hắc hắc…”

Mạc Thanh Trần mím môi nói: “Là vị Nhị gia gia ở Triêu Dương đường kia sao?”

Lão giả lặng đi một chút, lập tức trả lời: “Là lão.”

Nói đến đây vẻ mặt có chút cô đơn thở dài: “Nhị gia gia của cháu, cũng là người số khổ.”

Mạc Thanh Trần bày ra vẻ cục cưng tò mò muốn nghe.

Lão giả lại tiếp tục kể: “Nhị ca hắn là nguỵ linh căn năm hệ, cả đời cũng không thể đột phá đến Luyện Khí trung kỳ, vì muốn linh khí nơi tu luyện dồi dào một chút, nên lão chọn nhiệm vụ trông coi Triêu Dương đường, tính đến giờ đã là sáu mươi năm!”

Trong lòng Mạc Thanh Trần cũng từ những lời lão giả nói mà trầm xuống, sáu mươi năm à, một thiếu niên chí khí ngút trời phải thế nào mà trở thành một lão nhân cô đơn tuổi xế chiều như lúc này.

Mình là bốn hệ linh căn, chỉ hơi mạnh hơn một chút so với Nhị gia gia, nghĩ đến kết cục của Nhị gia gia, trong lòng Mạc Thanh Trần rùng mình một cái.

Nhìn thấy sắc mặt khẽ biến của Mạc Thanh Trần, lão giả ý thức được mình đã lỡ lời, vội vàng cười nói: “Nha đầu đừng lo lắng, cháu còn có gia gia ở đây. Hắc hắc, lô tụ linh hoàn gia gia mới mở hôm nay có một viên thượng phẩm, thật sự quá may mắn mà, ta đã lặng lẽ tráo viên thượng phẩm này rồi, đến lúc đó sẽ đưa cho nha đầu dùng.”

Trong lòng Mạc Thanh Trần chảy qua một dòng nước ấm, hỏi: “Thượng phẩm?”

Lão giả mặt mày hớn hở nói: “Ừ, nha đầu có biết phẩm chất đan dược không?”

Nói xong cũng không chờ Mạc Thanh Trần trả lời lại tự mình nói tiếp: “Cùng một loại đan dược, được phân thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm. Bình thường trong một lô đan dược, đại đa số đều là hạ phẩm, có mấy viên trung phẩm đã là có lời rồi, nếu xuất hiện một hai viên thượng phẩm, thì đó thật sự là đại vận, về phần cực phẩm đan dược, cũng chỉ có trong truyền thuyết, dù sao gia gia luyện đan lâu như vậy vẫn chưa từng thấy qua. Nha đầu, cháu thật sự là phúc tinh của gia gia mà, vừa mới đến chẳng những giúp gia gia thuận lợi luyện ra một lô tụ linh hoàn, so với bình thường còn nhiều hơn mấy viên, thậm chí còn có một viên đan dược thượng phẩm!”

Nói một phen cũng khiến Mạc Thanh Trần hứng thú: “Gia gia, sau này Thanh Trần có thể đi theo người học luyện đan không?”

Còn nhớ Thập Tứ thúc từng đề cập sơ lược qua, bốn loại chức nghiệp được chào đón ở tu chân giới nhất chính là Trận Pháp Sư, Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư, Chế Phù Sư, cuộc sống thường ngày của những tu sĩ có bản lĩnh này rất dễ chịu, trước mắt gia gia của mình có thể luyện đan, nếu không học một chút thì không giống bản thân rồi.

Lão giả gật đầu nói: “Đương nhiên là được chứ, nhưng mà nha đầu, chỉ sau khi cháu đạt tới Luyện Khí tầng năm mới có thể luyện đan, bằng không thì không thể thả chân hoả ra ngoài được, sẽ không thể luyện đan.”

Mạc Thanh Trần có hơi thất vọng, lại là tu vi! Xem ra tu vi mới là cội nguồn của tất cả.

“Được rồi, nha đầu, đi ăn cơm trước đi.” Lão giả nói.

Mạc Thanh Trần phục hồi tinh thần lại, hỏi: “Gia gia, không phải người nói sẽ dẫn Thanh Trần đi thắp hương cho phụ thân sao?”

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận