Phàm nữ – Chương 11

0
808

Chương 11: Sói nhiều thịt thiếu

“Tranh tài trong tộc?” Mạc Thanh Trần hơi nhíu mày hỏi ngược lại.

Vân Chi gật đầu thật mạnh nói: “Đúng thế ạ, những tu sĩ giống như người, hằng năm đều phải tiến hành tỉ thí một lần trong tộc, bây giờ đã vào tháng bảy, đến cuối năm là tới trận tranh tài rồi.”

Mạc Thanh Trần thầm nghĩ, bản thân vừa mới đến đây, tình huống trong tộc cũng không hiểu biết nhiều, xem ra phải đi hỏi thăm nhiều hơn một chút, bắt đầu: “Vân Chi tỷ tỷ, ngươi có thể nói cho Thanh Trần một chút tình huống cụ thể của trận tranh tài này hay không?”

Thấy vẻ mặt đang mong đợi của Mạc Thanh Trần, Vân Chi không khỏi ửng đỏ mặt nói: “Tiểu thư, trận tranh tài kia ngoại trừ những tu sĩ trong tộc, thì chỉ có người thường là thị tỳ thiếp thân mới được quan sát, Vân Chi đến nay mới được là thị nữ của người, trước kia vẫn chưa được xem qua, chỉ biết rằng hằng năm tổ chức một lần thôi.”

Mạc Thanh Trần thất vọng chớp chớp mắt, ngay sau đó lại nghĩ đến Vân Chi cũng chỉ là một tiểu nha hoàn, có thể biết được nhiều thế này đã không tệ rồi, nếu không phải hôm nay nàng nhắc đến, bản thân còn không biết được có chuyện phải tranh tài, đến lúc đó dưới tình huống không có chuẩn bị, bị bọn họ đánh bị thương một trận cũng không chừng, khó trách ánh mắt Tiểu Thập nhìn về phía mình hôm nay đầy sâu xa như vậy!

“Vân Chi tỷ tỷ, cảm ơn ngươi.” Mạc Thanh Trần nói.

Vân Chi vội trả lời: “Không dám nhận lời cảm ơn của tiểu thư, đi hướng bên này.”

Mạc Thanh Trần hoàn toàn không cảm nhận được phương hướng đi theo Vân Chi qua một cây cầu mây, rẽ vào bên cạnh một ngọn núi giả thì vừa vặn va vào người đối diện.

“Thập Tứ thúc.” Mạc Thanh Trần nhìn Mạc Thập Tứ phong trần mệt mỏi hô, một ngày không gặp, không biết tại sao lại có cảm giác thân thiết lạ thường.

Mạc Thập Tứ nhìn thấy Mạc Thanh Trần, khuôn mặt vốn đang nghiêm túc lại nở nụ cười: “Nha đầu, hôm nay đến Triêu Dương đường tu luyện à, cảm giác thế nào?”

Mạc Thanh Trần cẩn thận nhìn chằm chằm khuôn mặt Mạc Thập Tứ, chẳng hiểu vì sao lại cảm thấy trong mắt của hắn hiện lên một tia trêu tức, đã hơi hiểu được bản chất phúc hắc của hắn Mạc Thanh Trần cố nén xúc động muốn trợn trắng mắt, nói: “Rất náo nhiệt.”

“À, náo nhiệt như thế nào, nói cho Thập Tứ thúc nghe với.” Mạc Thập Tứ khẽ cười nói.

“Bọn họ, dường như không thích Thanh Trần gia nhập.” Mạc Thanh Trần ăn ngay nói thật. Mạc Thập Tứ là người nàng quen thuộc nhất cho tới bây giờ, nếu như nàng muốn hiểu biết thêm tình hình, vẫn nên thẳng thắn thành khẩn bẩm báo mới đúng.

“Ha ha.” Mạc Thập Tứ nở nụ cười nhẹ.

Mạc Thanh Trần nghi hoặc nhìn Mạc Thập Tứ đang cười không ngừng.

Mạc Thập Tứ theo thói quen xoa đầu Mạc Thanh Trần nói: “Bọn họ không chào đón cháu cũng là bình tình, ngày xưa lúc ta tu luyện ở Triêu Dương đường, mỗi khi có người mới gia nhập, đều bị bọn hắn kiếm chuyện một thời gian.”

“Nhưng vì sao ạ?” Mạc Thanh Trần hỏi, oán thầm nói ầm ĩ cả nửa ngày hoá ra đây là truyền thống rồi.

“Bởi vì… Sói nhiều thịt ít!” Mạc Thập Tứ nói.

Mạc Thanh Trần đảo mắt một vòng không lên tiếng.

Mạc Thập Tứ nhìn đứa bé còn chưa cao tới thắt lưng của mình, cuối cùng lòng cũng trở nên mềm nhũn, thở dài: “Nha đầu, cháu cũng từng ăn khổ rồi, chắc hẳn sẽ trưởng thành sớm hơn mấy đứa trẻ khác một chút, vậy Thập Tứ thúc sẽ nói một chút chuyện trong tộc cho cháu nghe.”

Mạc Thanh Trần gật nhẹ đầu, Vân Chi lặng lẽ lùi về phía sau hai bước, không nhanh không chậm đi theo.

“Mạc gia chúng ta, ngàn năm trước cũng được xưng là là một tu chân thế gia lớn, nổi tiếng nhất là một vị nữ tổ tiên, trời sinh nàng có Thanh Tâm Lưu Ly hoả, là thiên tài luyện đan tiếng tăm lừng lẫy, cũng bởi vậy mà của cải Mạc gia chúng ta có chút phong phú, nhưng từ sau khi vị tổ tiên này mất, Mạc gia chúng ta vẫn chưa xuất hiện tu sĩ nào có Thanh Tâm Lưu Ly hoả, rồi sau đó trải qua một lần biến cố làm công pháp chủ tu* bị thất lạc, bắt đầu từ từ xuống dốc. Cho tới bây giờ, trở thành một gia tộc tu chân nhỏ bé không đáng để mắt tới.” Mạc Thập Tứ chậm rãi nói.

(* Công pháp chủ tu: Công pháp tu luyện chính của gia tộc)

Mạc Thanh Trần nghe không hiểu Thanh Tâm Lưu Ly hoả là cái gì, chỉ là thầm than khung cảnh trăm hoa đua nở rực rỡ xinh đẹp trước mắt này, tôi tớ ra vào thành nhóm, ai mà ngờ được Mạc gia là một gia tộc nhỏ bé nghèo túng cơ chứ, xem ra mọi người ở đây đều cần cù siêng năng, chẳng qua là những gia tộc tu chân này dễ có được hơn mà thôi.

Mạc Thập Tứ thấy Mạc Thanh Trần nghe rất chăm chú, tiếp tục nói: “Nay thành Lạc Dương có tổng cộng bốn gia tộc tu chân nắm giữa bao gồm Mạc gia, thành Lạc Dương sản xuất không nhiều, chỉ có một linh quặng nhỏ do bốn nhà phân phối theo số định mức, nhưng chút sản vật ấy căn bản không đủ cho đông đảo tu sĩ chúng ta sử dụng để tu luyện, cho nên những tu sĩ trên Luyện Khí trung kỳ giống như chúng ta, cần phải làm các loại nhiệm vụ mới có thể miễn cưỡng thoả mãn được nhu cầu tu luyện của chính mình.”

“Thập Tứ thúc, hoá ra hôm nay người vừa đi làm nhiệm vụ về sao?”Mạc Thanh Trần hỏi.

Đại khái là do thu hoạch không tệ, Mạc Thập Tứ nghe vậy trên mặt mang theo chút ý cười nói: “Không sai, ta vừa trở về, không ngờ lại đụng phải nha đầu cháu. Nha đầu, có phải cháu đang tò mò vì sao các cháu đều phải cùng nhau tu luyện ở Triêu Dương đường đúng không?”

“Vâng.” Mạc Thanh Trần gật nhẹ đầu.

“Linh mạch của Mạc phủ, là những linh mạnh mỏng manh phân tán ra, ngoại trừ chỗ ở của tộc trưởng và Lục thúc, thì Triêu Dương đường chính là nơi có linh khí nồng đậm nhất, đáng tiếc là nơi đó quá nhỏ, chỉ đủ để xây một khu viện nhỏ như Triêu Dương đường, vì thế nên được dành cho những đứa bé chưa tròn mười lăm tuổi trong tộc sử dụng tu luyện. Tuy rằng mọi người tu luyện cùng nhau không bằng một mình tĩnh tâm tu luyện, nhưng không phải cũng không có lợi.” Mạc Thập Tứ lại chuyển đề tài nói, “Nha đầu, nói đến đây, cháu có hiểu được tại sao bọn chúng lại bài xích người mới đến không?”

Mạc Thanh Trần suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói: “Là vì tài nguyên sao?”

Mạc Thập Tứ gật đầu tán dương nói: “Cháu nói không sai, là bởi vì tài nguyên. Tài nguyên tu luyện của Mạc gia chúng ta cực lỳ có hạn, cho nên nhiều thêm một người là thêm một người phải tranh, chém giết. Huống chi, gia gia của cháu lại còn là luyện đan sư duy nhất trong tộc…”

Nói tới đây Mạc Thanh Trần cũng hiểu rõ rồi, tu hành cần dùng đến tinh hạch, đan dược hay thậm chí pháp khí, các loại tài nguyên vân vân, Mạc gia đều rất thiếu thốn, nói vậy từ trước tới nay Triêu Dương đường đều khuyến khích cạnh tranh, một người mới gia nhập, tất nhiên sẽ khiến cho những người cũ ở đó có cảm giác bài xích.

Mà bản thân chẳng những là nửa đường chui ra, mà gia gia lại còn là luyện đan sư, tất nhiên sẽ có người cho rằng gia gia lén lút đưa cho mình nhiều đan dược hơn, chia đến tay người khác cũng sẽ ít đi…

Một khi đã như vậy, việc quan trọng nhất bây giờ chính là tìm hiểu chuyện tranh tài trong tộc.

“Thập Tứ thúc, cháu nghe nói hàng năm trong tộc đều có một trận tranh tài?” Mạc Thanh Trần hỏi.

Mạc Thập Tứ sửng sốt, cười đáp: “Nha đầu, cháu cũng biết không ít nhỉ?”

Mạc Thanh Trần sẳng giọng: “Nào có đâu Thập Tứ thúc, Mạc Thanh Trần cũng không biết tranh tài trong tộc là có chuyện gì xảy ra đâu, không phải hôm qua người nói, trước Luyện Khí tầng hai không khác gì người thường sao, một khi đã như vậy, những người giống như cháu ở Triêu Dương đường, cuối cùng phải tỷ thí cái gì ạ?”

Mạc Thập Tứ xoa đầu Mạc Thanh Trần nói: “Nha đầu cháu, thật đúng là con nhóc quỷ. Tuy nói trước Luyện Khí tầng hai không khác gì so với người phàm, nhưng dù sao tính linh hoạt của thân thể và sức lực cũng mạnh hơn một chút, chỉ cần tiến vào Luyện Khí kỳ, tuổi cũng không thành vấn đề, năng lực ai mạnh hơn, vẫn phải nhìn linh lực ẩn chứa trong cơ thể hắn có bao nhiêu. Tranh tài trong tộc, chính là một cơ hội phân phối lại tài nguyên. Triêu Dương đường các cháu có hai hạng mục tỷ thí, một cái là thần thức, cái còn lại là thực chiến. Nha đầu, cháu rõ chưa?”

Mạc Thanh Trần đang muốn gật đầu, chợt nghe thấy một giọng nói: “Ai cha, Thập Tứ đệ đang nói chuyện với ai đấy?”

 

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận