MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé – Hoàn

7
4559

Cha của con dâu nuôi từ bé – Kết thúc

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Gần đây Thái thú Quý Giang gặp một chuyện khiến cho hắn rất tức giận, tình nhân lâu năm bên ngoài của hắn giới thiệu cho tiểu nhi tử Trương La một tiểu thiếp, thổi phồng nàng kia như thể chỉ có ở trên trời chứ chẳng sống ở nhân gian, tới nỗi lòng dạ hắn cũng ngứa ngáy khó nhịn, nếu thế gian thật sự có sắc đẹp như thế, cho dù không thể giữ người trong nhà hưởng dụng lâu dài, cũng có thể đưa tới đô thành hiến cho quan lớn tước cao, rồi nhân đó nâng địa vị gia tộc mình trong đám sĩ tộc lên một bước.

Hắn mãn nguyện tính toán hết thảy ra đâu vào đó, nghe nói nàng kia là nữ nhi của một hộ săn bắn bình thường, kẻ lỗ mãng quê mùa chả thể làm ra hành động gì đáng sợ hãi, cứ lấy cớ triều đình muốn thu nạp con nhà lành là có thể chộp tiểu mỹ nhân vào tay, thăng quan tiến chức như gần ngay trước mắt, dễ như trở bàn tay, giấc mộng phú quý ngập trời khiến hắn nằm mơ cũng cười đến tỉnh.

Nhân tình của hắn cũng là một mỹ phụ lẳng lơ quyến rũ, cơ thể tinh tế đầy đặn, hai người mây mưa mấy trận, chờ nhục dục tan đi liền tính toán sai người đi mời ân nhân của nàng và tiểu nương tử kia đến thành Quý Giang để đền đáp, làm hết chức trách của một chủ nhà, đến khi nhập tiệc ân uy cùng thi, không sợ gã thợ săn và tiểu nương tử kia không theo, nếu hai người rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, thì sau đó vẫn còn nhiều thủ đoạn có thể tiến hành.

Điều duy nhất hắn không hài lòng, chính là ả nhân tình đề nghị muốn gã thợ săn kia làm hộ vệ, Thái Thú đoán được nhất định là ả lăng lơ này thèm muốn nam nhân kia, nghĩ thầm đám đàn ông cấu kết với ả ta vốn nhiều không kể, có thêm một gã thợ săn thì số lượng cũng chẳng có thay đổi gì lớn, nên cũng đồng ý.

Lòng dạ ả Huệ Nương này sao mà ác độc thế, ả ta muốn Tạ Lãng và Cố Minh Nguyệt sớm chiều ở chung, cho họ ngày ngày gặp nhau nhưng lại không thể lại gần nhau, khiến cho Tạ Lãng nhìn nữ nhi qua tay nằm dưới thân những nam nhân khác mà không thể làm gì, trở thành một dâm phụ ai cũng có thể làm chồng giống ả.

Kế hoạch của Thái Thú và Huệ Nương vốn đã định trước sẽ bị chết non, đợi đến khi hai người phái người đi mời Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng mới phát hiện trong sơn cốc làm gì còn dấu vết của bọn họ, người đi nhà trống từ lâu rồi.

Mộng đẹp vỡ tan, vì thế không bất ngờ gì khi mọi giận dữ, phẫn nộ của Thái Thú đều đổ lên người Huệ Nương, kẻ đã đề ra chuyện này cho hắn chờ mong rồi lại rơi vào vô vọng, trên giường thì tra tấn hành hạ ả đủ cách, cảm thấy chưa hết giận bèn gọi tiểu nhi tử cùng nhau song long đè người đẹp. Tiểu nhi tử nhà thái thú biết đủ kiểu đủ cách ngược đãi lăng nhục nữ tử, cơ thể Huệ Nương bị chà đạp đến mức gần như không còn chỗ nào lành lặn, lúc bị nâng trở về phủ đã thoi thóp không thở được.

Có câu nói, ác nhân sẽ có ác nhân trị, đó là báo ứng của ông trời.

Cố Minh Nguyệt rời đi thật rất đúng lúc, chiêu này của nàng trông thì giống kẻ nhát gan, thật ra lại tốt vô cùng, có những kẻ tự làm bậy không thể sống, cho dù nàng không ra tay thì cũng có ông trời trừng phạt.

Vả lại, địch mạnh ta yếu, thế lực và quan hệ của Huệ Nương rắc rối khó gỡ, người ẩn cư nơi núi rừng như Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng há có thể sánh được, người thông minh sẽ hiểu rõ thực lực của mình, đưa ra lựa chọn có lợi và phù hợp nhất với tình thế trước mắt, chỉ có như vậy mới có thể đứng ở thế bất bại được, cái gọi là phân chia thắng bại sẽ không quyết định tại một thời điểm nào cả.

 (Linh: thắng thua ko tính vào quá trình mà chỉ tính vào lúc cuộc chơi kết thúc, kẻ thắng cuối cùng mới là kẻ thắng, trong suốt quá trình dù bạn có thắng N giai đoạn nhưng chỉ cần bạn thua trước vạch đích thì bạn vẫn thua).

Lúc này Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng đã sớm chuyển vòng nhiều đường đi tới một thành trấn không xa, dựa theo suy nghĩ của Cố Minh Nguyệt, cuối cùng bọn họ cũng đã vượt qua biên giới đi tới thành Ký Viễn gần sa mạc Tây Bắc.

Thành Ký Viễn người Hán và người Hồ sống lẫn lộn, tập tục của người Hồ và người Hán khác nhau một trời một vực, tổ tiên người Hồ sinh sống ở nơi lạnh lẽo nghèo nàn, con cái lại thưa thớt, cho nên chuyện cha chết con lấy thiếp cha về, hay huynh chết đệ cưới vợ huynh, thậm chí chuyện huynh đệ cùng lấy một nữ nhân cũng là chuyện quen thuộc, là một nơi thích hợp để Tạ Lãng và Cố Minh Nguyệt sống.

Hai người đặt mua một căn nhà nhỏ trong khu bình dân của thành Ký Viễn, ngôi nhà không lớn cũng không nhỏ, có một giếng nước và một gốc hải đường già, vừa đủ cho hai người sinh sống.

Nơi dừng chân đã có, nhưng tiền trong túi cũng tiêu hơn phân nửa, những ngày áo cơm không lo của cả hai không còn nhiều lắm, nếu không mau đi tìm một công việc để sống tạm thì cuộc sống sau này sẽ khó mà nói.

Tạ Lãng khỏe mạnh lại có khí khái chính trực, nếu đặt trong một thành trấn bình thường chỉ sợ sẽ bị bắt đi lính sung quân, thành Ký Viễn là nơi không ai quản lý, quan hệ của hai tộc Hồ – Hán cũng tốt đẹp, lại thêm thực lực quân sự của thành chủ hùng hậu, tài lực dồi dào, vì thế thành Ký Viễn mơ hồ có xu thế trở thành một thành trid độc lập, luôn một mực bảo trì trung lập với các thế lực khắp nơi, địa vị rất cao.

Hai người thương lượng một chút về chuyện tương lai, Tạ Lãng biết võ lại mạnh mẽ, dáng vẻ đường hoàng, tốt nhất là vào phủ thành chủ làm môn khách, mà Cố Minh Nguyệt lại có tay nghề nấu ra những món ăn mới lạ ngon miệng, mở một quán ăn nhẹ cũng không tệ.

Với bản lĩnh của Tạ Lãng, nếu có thể như nguyện trở thành môn khách của thành chủ, ngày thường môn khách vốn là người nhàn hạ vô sự, vậy hắn sẽ có thời gian đến cửa hàng giúp Cố Minh Nguyệt một tay,, đảm nhiệm gã sai vặt miễn phí.

Tay nghề Cố Minh Nguyệt rất tốt, nàng học được rất nhiều những món ăn ngon mà thời đại này chưa từng gặp qua từ nhiệm vụ ở thời hiện đại, những món ăn của nàng ngon miếng mà giá cả cũng vừa phải, từ khi mới khai trương thì quán ăn đã không dứt khách, rất nhiều người xếp hàng tranh chỗ ngồi sẵn ở ngoài cửa trước giờ mở quán, một mình Cố Minh Nguyệt làm không xuể, dùng tiền kiếm được mua một thiếu niên hai dòng máu Hán Hồ từ tay kẻ buôn người, rồi bắt tay dạy hắn chuyện quản lý cửa hàng, thiếu niên trời sinh thông minh, qua một khoảng thời gian đã có thể giúp nàng gánh vác một nửa lượng công việc, thật sự khiến người ta hài lòng.

Thiếu niên cũng chỉ khoảng mười ba mười bốn tuổi, hắn sinh ra mũi cao mắt sâu, đôi mắt là màu nâu đen hơi nhạt, dáng người mảnh khảnh, hắn dựa vào khuôn mặt đó kéo thêm không ít khách nữ cho Cố Minh Nguyệt. Mỗi khi Tạ Lãng và thiếu niên cùng xuất hiện trong quán ăn nhỏ, tình cảnh lại trở nên nồng nhiệt chưa từng có, trong bọn họ một người theo phái đại thúc thành thục, một người khác là thiếu niên tuấn tú, hai con người không cần làm gì cũng đã mê đảo toàn bộ nữ thực khách, nếu dùng cách nói của hiện đại để hình dung, thì chính là nhất định bọn họ đang có một đám bong bóng màu hồng đầy mơ mộng bay quanh, cùng với phông nền chớp sang long lanh.

Về phần bản thân Cố Minh Nguyệt, khi nàng xuất hiện trước mặt mọi người thì trên mặt luôn có một vết sẹo màu hồng nhạt từ giữa mũi kéo dài qua cả khuôn mặt, phá huỷ toàn bộ vẻ đẹp trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia, độ xinh đẹp cũng giảm rất nhiều, khiến ai nhìn vào cũng phải thở dài trong lòng, thầm nghĩ nếu không có vết sẹo chướng mắt kia, thì vẻ ngoài của bà chủ quán sẽ xinh đẹp kinh người đến bao nhiêu.

Vết sẹo dài trên mặt là Cố Minh Nguyệt tự mình dùng thảo dược đặc biệt hầm thành nước vẽ lên, đủ để làm giả như thật. Loại thảo dược kỳ lạ này là do nàng và Tạ Lãng phát hiện ra trên đường đi đến thành Ký Viễn, ngoài việc có thể nhuộm màu thì không có tác dụng làm thuốc gì, khi bôi lên da, trừ việc bị nhuộm màu ra, còn bị lồi lên, không tới một tháng là không thể rửa sạch màu chỗ bị sưng cũng không thể xẹp xuống, sử dụng rất tiện lợi.

Trong tình huống vẫn chưa đủ sức bảo vệ chính mình, để tránh những phiền phức không đáng có, Cố Minh Nguyệt chỉ có thể dùng một số thủ đoạn giấu đi vẻ ngoài, Tạ Lãng vô cùng ủng hộ việc này.

Tiểu nữ nhi của hắn chính là trân bảo của hắn, vẻ đẹp của nàng, chỉ cần một mình hắn biết là đủ rồi, không cần người ngoài đến thưởng thức.

Ngoại trừ Tạ Lãng và Cố Minh Nguyệt ra, chỉ có thiếu niên máu lai là đã nhìn thấy diện mạo thật sự của bà chủ nhà mình, nhưng thiếu niên đã vô cảm với sắc đẹp từ bé, hoặc nói đúng hơn là vô cảm với sắc đẹp của nữ nhân lớn tuổi hơn, lại thêm trong lòng có điều phụ thuộc, toàn bộ suy nghĩ đều tập trung vào tiểu cô nương mặt tròn giống như cái bánh bao nhỏ trắng nõn, thoạt nhìn rất dẽ nuôi ở nhà bên. Vào một ngày nào đó hắn ngẫu nhiên nghe Tạ Lãng nhắc tới chuyện cũ với Cố Minh Nguyệt, từ đó cảm thấy phải dốc lòng nuôi tiểu cô nương chải hai bím tóc ngọt ngào kia lớn lên.

Tục ngữ nói, loli khống phải bồi dưỡng từ nhỏ, bồi dưỡng, dưỡng…

Ách, cuối cùng nó là tục ngữ gì vậy, Cố Minh Nguyệt bị suy nghĩ của mình khiến cho dở khóc dở cười, đồng thời ngầm đồng ý hành vi thiếu niên tự mình cầm vài món ăn trong cửa hàng đi dụ dỗ tiểu cô nương.

Trong thời đại rối loạn này, có một chốn để an hưởng, cùng người trong lòng vượt qua cả đời là đáng quý cỡ nào, nàng muốn dùng hết khả năng mình có để mang đến hạnh phúc cho những người xung quanh, xem như đây bồi thường cho chấp niệm không thể hoàn thành kia đi…

Rút đi khí chất ngây ngô của thiếu nữ, Cố Minh Nguyệt ở tuổi trưởng thành lại càng mê người hơn, khiến Tạ Lãng yêu đến tận xương tuỷ, một ngày không làm hạ thân liền căng cứng đến phát đau, ngày nào cũng quấn lấy nàng làm một hồi lâu mới bỏ qua.

Làm tình thường xuyên như vậy, Cố Minh Nguyệt vẫn không có thai, tuy rằng Tạ Lãng có hơi tiếc nuối về việc này, nhưng chuyện con cái không thể cưỡng cầu, tuỳ duyên là tốt rồi. Vả lại, bọn họ còn có cậu con lai kia bên người, nếu thật sự không có con thì đến lúc đó nhận hắn làm con nuôi cũng không tệ, tuy rằng hắn chỉ nhỏ hơn Cố Minh Nguyệt có một hai tuổi mà thôi.

“A, cha, nếu ta vẫn không mang thai thì sao bây giờ.” Cố Minh Nguyệt đổ mồ hôi đầm đìa nép vào lòng Tạ Lãng, tiểu huyệt giữa hai chân vẫn còn gắn liền với nam nhân, “Cha không có con trai, có phải sẽ đi tìm nữ nhân khác không, ví dụ, giống như Huệ Nương hồi trước vậy…”

Giọng nói của nữ tử đầy bất an, vừa sợ hãi nhưng cũng chờ mong muốn nghe câu trả lời của nam nhân.

“Nha đầu ngốc, nửa đời sau này của cha sẽ chỉ có một mình nàng, chỉ mình nàng đã có thể khiến hai chân cha mềm nhũn rồi, làm gì còn tinh lực đi tìm nữ tử khác chứ.” Tạ Lãng buồn cười, ưỡn lưng dùng sức đâm về trước va chạm với thân thể của tiểu nữ nhi.

“Đi ~ càng già càng không đứng đắn ~” Cố Minh Nguyệt hờn dỗi, hạ thân lại không thuận theo mà co rụt lại một vòng, chờ nghe đuọc tiếng rên rỉ khàn khàn của nam nhân mới chịu dừng lại.

“Cha, người sẽ chỉ yêu một mình Y nhi thôi sao, chỉ cần một mình Y nhi.” Ngón tay nữ tử vẽ vòng vòng trên ngực nam nhân, đôi môi đỏ mọng cong lên hỏi.

“Đương nhiên chỉ yêu một mình tiểu tâm can của ta, cũng chỉ muốn một mình nàng, có nàng, cha đã liếc mắt nhìn nữ tử khác bao giờ đâu, bình dấm chua nhỏ nhà nàng còn chưa chịu sao.” Tạ Lãng nhéo cái mũi nhỏ đang vểnh cao của tiểu nữ nhi, cưng chiều nói, “Yên tâm đi, cho dù hai chúng ta không có con, cha cũng chỉ giữ cho riêng Y nhi của ta.”

【 Chúc mừng người chơi đạt được nội dung cưng chiều cả đời của nhiệm vụ, nhận được 20 điểm thuộc tính, khen thưởng 2000 điểm, tiếp theo xin người chơi chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị chuyển tiếp sang nhiệm vụ kế tiếp, sau đây tiến hành đếm ngược 3, 2, 1, bắt đầu chuyển… 】

Trước khi rời khỏi thế giới này, Cố Minh Nguyệt giơ tay lên tỉ mỉ mô tả ngũ quan Tạ Lãng.

“Cha.”

“Ừ?”

“Cảm ơn người.”

Trong nháy mắt khi cánh môi mềm mại chạm vào môi của nam nhân, Cố Minh Nguyệt thoát khỏi thế giới này.

Tác giả nói:

Ngọt ngào từ đầu đến đuôi rồi ~~~

7 BÌNH LUẬN

  1. Kết thúc nhiệm vụ này có lẽ là kết thúc mỹ mãn nhất trong 4 nhiệm vụ. Hi vọng dần dần CMN có thể buông bỏ những khúc mắc trong lòng mình để khi được tái sinh sẽ sống một cuộc sống thanh thản hơn.

  2. Thật sự thì mình thấy đọc phần này phấn khích hơn các phần trước rất nhiều.có thể là do cách Tạ Lãng dạy dỗ nhập môn “tính dục” cho MN hoặc cũng có thể là do quá trình ngây thơ cụ của MN với Tạ Lãng. Tóm lại là rất phấn khích.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận