Phàm nữ – Chương 7

0
735

Chương 7: Vân Chi

Mạc Thanh Trần buồn bực nhìn về hướng gia gia.

Lão nhân cười nói: “Là người đưa bữa sáng tới.”

Nói xong vung tay áo lên, cừa viện mở ra dù không có gió, quả nhiên người tới là một nam tử trẻ tuổi ăn mặc gọn gàng, tay xách theo một hộp đựng thức ăn, bên cạnh hắn còn có một tiểu nha đầu khoảng chừng mười tuổi.

Nam tử kia khom lưng hành lễ với hai người Mạc Thanh Trần một cái, lão nhân nói: “Được rồi, đặt ở đây đi.” Nói xong chỉ vào cái bàn đá ở bên cạnh.

Nam tử yên lặng bước đến cạnh bàn đá, mở hộp đựng thức ăn ra lấy từng món từng món đặt ra ngoài, chỉ một lát sau đã bày đầy bàn đá, sau đó hắn lại thi lễ nói: “Ngũ lão gia, thập lục tiểu thư, xin từ từ dùng bữa.”

Nam tử nói xong thì lui người rời khỏi cửa viện, nhẹ nhàng đóng cửa lớn lại, mà tiểu nha đầu khoảng mười tuổi kia vẫn ở lại đây.

“Nha đầu, nhanh tới đây ăn đi, một lát nữa cháu sẽ đi Triêu Dương đường.” Lão nhân ấm áp nói.

Thấy Mạc Thanh Trần nhìn tiểu nha đầu vài lần, lại nói: “Đây là thị nữ thiếp thân của cháu, sau ngày buổi sáng hàng ngày sẽ dẫn cháu tới Triêu Dương đường, cũng sẽ chú ý việc ăn uống hàng ngày của cháu, ha ha, mỗi một đứa bé có thể tu luyện đều có một người hầu như vậy, thẳng đến khi đủ mười lăm tuổi mới thôi. Tiểu nha đầu, lại đây bái kiến tiểu thư đi.” Lão nhân nói xong liền thản nhiên quét mắt nhìn nữ hài tử đang đứng yên bất động một cái.

Lúc này nữ hài tử kia mới cung kính cúi người xuống, giọng nói giòn tan nói: “Vân Chi bái kiến tiểu thư.”

“Là Chi trong cỏ linh chi à?” Lời nói của nữ hài khiến Mạc Thanh Trần nhớ tới bạn tốt duy nhất Lưu Linh Chi của mình, không khỏi bật thốt lên hỏi.

“Hồi bẩm tiểu thư, là Chi trong nhánh cây ạ.” Vân Chi cũng không ngẩng đầu lên, cung kính trả lời như cũ.

“À, sơn hữu mộc hề mộc hữu chi*, tên này cũng rất hay, Vân Chi tỷ tỷ, ngươi đứng lên nhanh đi, ngươi đã ăn cơm chưa, nếu vẫn chưa có muốn ăn chung một chút không?” Mạc Thanh Trần hỏi.

(* Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi: Một câu thơ trong bài “Việt nhân ca”)

Vân Chi vội đáp: “Đa tạ tiểu thư ưu ái, Vân Chi không dám, Vân Chi đã ăn rồi ạ.”

Mạc Thanh Trần ngẩn người, khi mới đến thế giới này ở nhà cậu làm trâu làm ngựa nên còn chưa cảm thấy gì, nhưng sau khi tới đây nàng mới cảm giác sâu sắc được sự chênh lệch cấp bậc.

“Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, nha đầu, hóa ra cháu cũng từng đọc sách à?” Lão nhân kinh sợ hỏi một câu khiến mồ hôi lạnh của Mạc Thanh Trần suýt chút nữa chảy xuống.

Mạc Thanh Trần vội nói: “Khi còn ở nhà cậu có một tiên sinh dạy học ở cách vách đối xử rất tốt với Thanh Trần, dạy Thanh Trần nhận thức một vài chữ.”

Lão nhân vừa lòng gật đầu nói: “Như vậy cũng tốt lắm, mau chóng ăn cơm đi, ngày đầu tiên đi tu hành, đi muộn cũng không hay.”

Lão nhân nói xong đưa cho Mạc Thanh Trần một đôi đũa ngà voi, đẩy thức ăn đến trước mặt nàng.

Mạc Thanh Trần do dự một chút rồi mới hỏi: “Gia gia, cha cháu đâu rồi ạ?”

Nàng mơ hồ cảm giác được vị phụ thân chưa từng gặp mặt của nàng có khả năng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì đó, bằng không hôm qua cũng đã tới, mà người khác cũng không nói thêm gì với mình.

Nhưng mà, một tiểu cô nương sáu tuổi, muốn hỏi cha đang ở đâu không phải là rất bình thường sao?

Đôi đũa của lão nhân đang gắp măng tơ rơi xuống bàn, sau đó lại phảng phất như không nhìn thấy Mạc Thanh Trần đang nhìn chằm chằm, thật lâu sau bàn tay to lớn vươn tới xoa đầu Mạc Thanh Trần nói: “Cha cháu, hắn mất rồi. Nha đầu, cháu có hiểu qua đời là gì không?”

Mạc Thanh Trần gật đầu nói: “Có phải giống ngày xưa nương mất không, cuối cùng sau đó ta không thể gặp lại nương?”

Mạc Thanh Trần nói tới đây, nhớ tới nhiều chuyện kiếp trước, không khỏi rơi lệ.

Lão nhân nhìn thấy đứa bé vừa gầy vừa nhỏ lại “lách tách” rơi lệ như người lớn, thương tiếc thở dài nói: “Nha đầu, cháu đừng khóc, khi cháu bước vào tiên đồ thì sẽ hiểu được, những người như chúng ta, từ lúc bắt đầu nên xem nhẹ chuyện sống chết, bằng không sẽ có rất nhiều thứ ràng buộc, chỉ ngăn trở cháu theo đuổi con đường trường sinh mà thôi. Bất quá nếu cháu đã hỏi về cha mình, vậy thì chờ hôm nay sau khi cháu về gia gia sẽ dẫn cháu đi tới mộ phần cha cháu thắp một nén nhang, coi như là hết duyên phận cha con của các ngươi.”

Tuy lão nhân nói vân đạm phong khinh, nhưng Mạc Thanh Trần cũng nhận ra lão vẫn rất thương cảm, trong lòng thầm nghĩ đại đạo vô tình, người dễ động lòng thật sự có tể làm được những chuyện đó hay sao?

Lão nhân thấy Mạc Thanh Trần vẫn ngơ ngác không nói lời nào như cũ, khóe miệng hơi kéo lên nói: “Được rồi, mau đi ăn sáng đi, còn nói nữa cháu sẽ muộn thật đấy, như thế không tốt đâu.” Nói xong nhanh chóng bắt đầu ăn.

Mạc Thanh Trần ngẩn ngơ, vội vàng tăng tốc độ.

Chờ tổ tôn hai người ăn xong, lão nhân lại dặn dò: “Nha đầu, theo quy củ của Mạc gia chúng ta, trong khi tu hành nếu xảy ra chuyện giữa các tiểu bối với nhau thì phải tự mình giải quyết, nếu như có người gây chuyện với cháu, cháu cũng không cần nhường nhịn quá, bởi vì trong tộc khuyến khích sự cạnh tranh, chỉ cần không thương tổn tính mạng là được.”

Mạc Thanh Trần ngoan ngoãn gật đầu, thầm nghĩ quả nhiên gia tộc tu tiên càng coi trọng thực lực hơn so với gia tộc bình thường, hôm nay gia gia dặn dò như vậy, hôm qua thập tứ thúc cũng nói những lời giống như thế, xem ra cuộc sống sau này không trời yên biển lặng như những gì mình nghĩ.

Mạc Thanh Trần đang suy nghĩ, ai ngờ lão nhân lại đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện, nói như tên trộm: “Bất quá nha đầu này, cháu là cháu gái mà ta chờ nhiều năm rồi, ai muốn ức hiếp cháu, cháu cứ nói với gia gia, tuy rằng gia gia không thể công khai nhúng tay vào, nhưng cho nó một chút dạy dỗ… Gia gia rất am hiểu nha, ha ha…”

Khi Mạc Thanh Trần hắc tuyến đầy mặt được Vân Chi dẫn ra khỏi viện vẫn còn có thể nghe thấy được tiếng cười rất lớn.

Mạc Thanh Trần đi theo Vân Chi trên hành lang khúc khuỷu, di chuyển lòng vòng giữa những hòn đá kỳ lạ, thầm nghĩ khó trách tại sao trong tộc lại sắp xếp người hầu cho một đứa nhỏ chưa đầy mười lăm tuổi, nhớ rõ con đường này cũng đủ khiến người ta phải đau đầu.

Từ đầu đến cuối nàng đi chậm hơn nàng ấy nửa bước, Vân Chi vẫn quy củ dẫn đường, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Vân Chỉ tỷ tỷ, ngươi là người ở đâu thế?”

Mạc Thanh Trần vốn không phải người thích nhiều chuyện, nhưng kiểu như Vân Chi, trông chờ nàng chủ động mở miệng là chuyện không có khả năng, sau này các nàng cũng không thể chung sống với nhau như thế được, như vậy cũng áp lực quá rồi, nếu như vậy, mình giữ thân phận cao hơn nên vươn tay ra trước cũng là điều nên làm.

Vân Chi ngẩn người, dường như không nghĩ tới Mạc Thanh Trần lại chủ động nói chuyện với nàng, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên thập lục tiểu thư này đến từ bên ngoài, nếu đám tiểu thư thiếu gia được sinh ra trong gia tộc lại có thêm linh căn, thì nhất định sẽ khinh thường nói chuyện cùng một người phàm như mình.

“Vân Chi tỷ tỷ?” Mạc Thanh Trần thấy Vân Chi xuất thần, thậm chí thiếu chút nữa đâm đầu vào gốc cây hạnh phía trước, không khỏi kêu ra tiếng.

Trên khuôn mặt luôn nghiêm túc của Vân Chi hiện lên một tia xấu hổ, lập tức trả lời: “Hồi bẩm tiểu thư, Vân Chi là người của Mạc gia.”

Thấy Mạc Thanh Trần mang vẻ mặt nghi hoặc, Vân Chi thầm nghĩ thôi quên đi, vị tiểu thư này thoạt nhìn không hiểu cái gì cả, nên nói thêm một chút cho nàng biết, dù sao mình cũng là thị nữ thiếp thân của nàng, sau này có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, trả lời: “Có lẽ tiểu thư còn chưa biết, Vân Chi cũng là tộc nhân của Mạc gia, chẳng qua là một chi ba đời rồi vẫn chưa có đứa bé nào có linh căn thôi.”

“Cái gì, vậy tính ra ngươi là tộc tỷ của ta à, vậy vì sao, vì sao…” Mạc Thanh Trần giật mình, nàng vẫn tưởng rằng Vân Chi là tiểu nha hoàn mua từ bên ngoài về, không nghĩ tới nàng lại giống như mình, cũng là tộc nhân của Mạc gia.

Mạc gia này, rốt cuộc tại sao lại để tộc nhân làm thị nữ của mình chứ?

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận