MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé – 14 –

4
3461

Cha của con dâu nuôi từ bé – 14 –

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Không biết lúc sáng giữa Cố Minh Nguyệt và Huệ nương đã xảy ra chuyện, lúc Tạ Lãng sốt ruột dẫn gia nhân của Huệ nương về tới nhà thì nhạy bén cảm giác được bầu không khí trong nhà có sự thay đổi, có cảm giác đình trệ giằng co giương cung bạt kiếm đâu đây.

Hắn hơi lo lắng chạy tới bên cạnh tiểu nữ nhi, xoay nàng một vòng xem xét từ trên xuống dưới, đến khi xác định được không có gì khác thường mới nhẹ nhàng thở ra.

Tuy sắc mặt hai nữ nhân vẫn như thường, nhưng loại cảm giác không hài hòa và xa cách tỏa ra từ người các nàng, khiến cho Tạ Lãng không thể bỏ qua được.

Nha hoàn tôi tớ đi sau hắn vừa nhìn thấy Huệ Nương toàn bộ đều chạy qua khóc lóc nỉ non hỏi han nàng ân cần, cứ như hôm qua nàng gặp phải đại nạn khổ sở ngất trời vậy, sau khi bị thương lại ở nơi đơn sơ như vậy có bao nhiêu tủi thân khó chịu.

“Sao vậy?” Bàn tay Tạ Lãng đỡ lấy bả vai Cố Minh Nguyệt, thấp giọng hỏi, mắt thấy đôi mắt tiểu nữ nhi đỏ lên, ngũ quan cố nén lệ, liền thấy đau lòng.

“Không có chuyện gì.” Giọng mũi Cố Minh Nguyệt hơi nặng, nhỏ giọng đáp lại Tạ Lãng, nàng chỉ tay vào Huệ Nương đang được những người kia vây quanh, cố gắng tỏ ra vui vẻ nói: “Cha thật lợi hại, mới đó mà đã dẫn người về tới đây rồi.”

Tạ Lãng nhìn tiểu nữ nhi đang miễn cưỡng vui cười với mình, trong lòng có chút khó chịu, đoán ngờ rằng có phải sáng nay Huệ Nương đã nói gì đó với tiểu nữ nhi rồi không, cũng tại mình hôm qua không biết tự kiềm chế, không kịp chờ quay lại phòng mà muốn tiểu nữ nhi ngay tại nhà bếp, để cho người ngoài nhìn thấy cảnh hai người làm tình.

Đàn bà vốn lắm chuyện, mà Huệ Nương vừa nhìn đã biết là loại không dễ đối phó, nàng ta vốn trêu chọc mình mấy bận mà không có kết quả, có trời mới biết nàng có giải thích cái gì là luân thường thiệt hơn với tiểu nữ nhi, châm ngòi quan hệ của bọn họ.

Tạ Lãng đoán cũng có thể coi là có căn cứ, cho nên cũng đúng hơn phân nửa, chỉ là hắn không thể nào ngờ được, Cố Minh Nguyệt mà hắn xem như tiểu bạch thỏ ngây thơ đơn giản lại hoàn toàn không chịu lép vế trươc điệu bộ khó ưa kia của Huệ Nương, hai người đánh một trận kết quả là ngang sức ngang tài.

Trước khi nam nhân trở về Cố Minh Nguyệt và Huệ Nương đang khẩu chiến, lúc đó Cố Minh Nguyệt làm gì có dáng vẻ tiểu cô nương như giờ, luận khí thế hay luận lời lẽ đều sắc bén bắt bẻ Huệ Nương thiếu chút nữa không có lực phản bác lại, thật khiến người ta khó có thể tin rằng thiếu nữ có cách nói năng trật tự rõ ràng giống như được sinh ra ở thế gia lại là thôn phụ lớn lên trong núi rừng từ nhỏ.

Mà Huệ Nương nói tới nói lui cũng chỉ lôi chuyện hai người loạn luân ra nhai tới nhai lui, lăn qua lộn lại thêm chút phóng đại cũng vì muốn nói rõ Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng không thể sống chung. Cố Minh Nguyệt lại nói mát công khai vạch trần ý đồ của nàng ta, suy nghĩ chân chính dưới vỏ bọc tư tưởng đạo đức, trực tiếp nói trắng ra bằng hai câu ba lời, đến loại mặt dày như Huệ Nương nghe xong cũng không nhịn được hít vào một hơi.

Thiếu nữ biểu đạt hai ý: Một là hai người loạn luân thì sao, bọn họ vốn không có quan hệ máu mủ. Hiện nay thế giới bên ngoài kia rối loạn sụp đổ, chiến loạn liên miên suốt mấy năm liền, đạo Trang Tử phổ biến nơi nơi, Nho gia lễ giáo bị vây trong thời buổi loạn lạc khó có thể kéo dài, lễ nhạc gần như sụp đổ, có ai thật sự đi để ý đến loại chuyện nhỏ như nam nhân và đứa bé mình nuôi lớn cây kết liền cành chứ; Hai là Huệ Nương có lòng dạ đen tối, chuyện nàng lén lút dụ dỗ Tạ Lãng bị Cố Minh Nguyệt nhìn thấy không ít, bản thân mình là nữ tử cợt nhả không có phụ dung đạo đức thì có tư cách gì đi dạy dỗ người khác.

Thành Quý Giang ở nơi xa xôi, cũng nhờ nó tách rời với trung tâm loạn lạc nên mới có thể duy trì sự yên bình, dân chúng có thể tạm thời an cư lạc nghiệp. Huệ Nương từng sống ở thị trấn quan trọng trong việc đưa chuyển chính trị thương mại tới kinh đô, hai năm gần đây mới chuyển đến thành Quý Giang, cho nên nàng biết thời cuộc bên ngoài cũng không có gì lạ, nhưng một thiếu nữ lớn lên trong sơn lâm gần như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài đáng lý ra người này phải có học vấn thấp thế mà lại hiểu rõ thời cuộc thì không khỏi khiến người ta phải suy nghĩ.

Huệ Nương không nghĩ ra được, rốt cuộc Tạ Lãng là thần thánh phương nào, Cố Minh Nguyệt còn nhỏ tuổi mà mồm miệng đã lanh lợi, kiến thức cũng không giống thôn phụ, nàng biết những thứ này nhất định là có cao nhân dạy dỗ, mà trong sơn cốc này lại không có người nào khác, nói vậy cao nhân kia chính là Tạ Lãng.

Vì thế trong lúc vô tình Tạ Lãng đã được nâng lên một tầm cao mới, Huệ Nương nghĩ phần lớn các thế ngoại cao nhân thường có ham mê khác người, nếu hắn thích tự mình nuôi đứa nhỏ sau đó cưới làm vợ, cũng miễn cưỡng chấp nhận được.

Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng sẽ buông tha, khiêu chiến có khó khăn mới càng khiến con người ta sinh ra dục vọng chinh phục lớn hơn.

Trong nháy mắt, nàng nghĩ tới một người, đứa con trai nhỏ nhất của vị quyền cao chức trọng, có lẽ sẽ là công cụ hiệu quả nhất mà nàng có thể lợi dụng, dùng để chia rẽ hai người Tạ Lãng và Cố Minh Nguyệt.

Nghe nói tiểu nhi tử nhà hắn còn chưa có hôn phối, thích nhất là “thuần hóa” các thiếu nữ xinh đẹp có tính cách mạnh mẽ, trên phố có nhiều lời đồn đãi thú vị đủ các loại, không bằng…

Thật là một ý kiến hay.

Huệ Nương có tính toán rồi, không tính đi phí lời trước mặt Cố Minh Nguyệt mà chẳng được gì, nàng ta ngậm miệng không nói lại có vẻ thảnh thơi ngồi trên ghế hưởng thụ ánh mặt trời chiếu vào từ cửa sổ, Cố Minh Nguyệt biết rõ nội dung tình tiết sao lại không biết trong đầu nàng ta đang suy tính cái gì chứ, cười nhạo một tiếng rồi đi vào phòng bếp, vào đó chuẩn bị điểm tâm cho mình, ăn no rồi rửa đồ dùng, vừa bước vào nhà chính thì thấy Tạ Lãng bước vào cửa nhà và ba người đi theo sau hắn.

Đối phó với Huệ Nương, Cố Minh Nguyệt vẫn có biện pháp của mình, dù sao trong điều kiện hoàn thành nhiệm vụ của nàng không có mục không được ngược nữ chính, trừ khi nữ chính bắt đầu vượt quá điểm mấu chốt của nàng, còn lại tỷ như loại âm mưu thủ đoạn chưa thực hiện được, nàng còn không để vào mắt.

Phương pháp Cố Minh Nguyệt sử dụng đơn giản thô bạo, lại dễ thực hiện.

Chẳng hạn như, biểu diễn một màn tình cảm dạt dào trước mặt Tạ Lãng là chuyện không thể thiếu.

Lúc này ác cảm của Tạ Lãng đối với Huệ Nương lại sâu thêm một tầng, hắn không thể khoan nhượng cho kẻ đang ra sức ly gián hắn và tiểu nữ nhi, càng không dung thứ cho kẻ làm Cố Minh Nguyệt đau lòng. Trong cái nhìn của nam nhân này, người có thể khiến Cố Minh Nguyệt thương tâm khổ sở mà khóc, chỉ có hắn, nhưng sao hắn có thể cam lòng làm tâm can bảo bối thương tâm khổ sở được chứ, dù là làm nàng khóc cũng chỉ là quyền lợi khi ở trên giường thôi.

Huệ Nương nói với nha hoàn nô bộc vài câu, lại phong tình vạn chủng đi đến trước mặt Tạ Lãng, nhẹ nhàng cúi đầu với hắn, mềm nhẹ nói: “Đa tạ ơn cứu mạng của Tạ đại ca, Huệ Nương suốt đời khó quên, không biết sau này có may mắn mời Tạ đại ca và Tạ cô nương đến hàn xá ở thành Qúy Giang gặp mặt một hôm không, để Huệ Nương báo đáp hết một phen ân tình.”

Tạ Lãng vừa định từ chối, lại cảm nhận được tiểu nữ nhi dùng lực nhẹ giật cổ tay áo của hắn, lời nói chưa kịp thốt ra đã bị nghẹn trong miệng, đổi thành khuôn mặt lạnh nhạt gật đầu, xem như đáp ứng rồi.

Độ cong nơi khóe miệng Huệ Nương sâu thêm, nàng đứng dậy bước tới gần Cố Minh Nguyệt, thần sắc dịu dàng cầm lấy hai tay của thiếu nữ, ở góc độ mà nam nhân không nhìn thấy, dùng khẩu hình nói: “Chúng ta cứ chờ xem tới lúc đó. . .”

Nụ cười trong trẻo của Cố Minh Nguyệt đối ngược với nụ cười ngọt ngào của nàng, trong vẻ hoạt bát lại thêm phần đáng yêu lanh lợi so ra năng lực diễn xuất giả vờ thì nàng còn lão luyện hơn Huệ Nương.

“Đi thong thả nhé, đại nương.”

Huệ Nương siết chặt hai tay, móng tay bấm sâu vào phần thịt non mềm mại trắng nõn, nàng hận không thể cắt xuống một miếng thịt của thiếu nữ, khiến nàng ta trở nên xấu xí… Vì để kể hoạch của mình thuận lợi, Huệ Nương nhịn xuống xúc động muốn thương tổn Cố Minh Nguyệt, nhanh chóng thu tay lại, sau khi dịu dàng mỉm cười cảm tạ từ biệt với hai cha con, đã được nhóm nha hoàn tôi tớ vây quanh đưa đi.

Một ngày nào đó Tạ Lãng sẽ là của ả, ả có kiên nhẫn chậm rãi chờ đợi, dệt một tấm lưới lớn vây lấy nam nhân không để hắn giãy ra được.

Trên thế giới này chỉ có hai thứ sẽ không quay lưng lại với bản thân, đó là tiền tài và quyền lợi, mình có tiền có quyền thì có thể lợi dụng, đợi khi trở về nàng sẽ điều tra hết ngọn nguồn về Tạ Lãng, rồi lại quyết định cuối cùng nên xử lý Cố Minh Nguyệt thế nào mới tốt, trước mắt thoạt nhìn gả nàng cho tiểu nhi tử của người kia đúng là hợp tâm ý nhất, người nọ quyền thế ngập trời, nếu Tạ Lãng là người thường nhất định không thể nào chống lại được.

Huệ Nương quyết định sau khi trở về phải hành động nhanh chóng, nhưng động tác của Cố Minh Nguyệt còn nhanh hơn so với nàng.

Nếu không vì cần thiết, Cố Minh Nguyệt không thích tiếp xúc nhiều với nguyên nữ chính, cũng tránh phát sinh xung đột với các nàng, biện pháp mà nàng chọn luôn là tránh né nguyên nữ chính và những thứ liên quan đến nữ chính. Nếu có cách giúp nàng  không phải giao đấu với nguyên nữ chính, Cố Minh Nguyệt sẽ vui vẻ đi làm.

Đây không phải là nhát gan, mà là phương pháp vừa sáng suốt lại vừa tiết kiệm thời gian.

Sau khi Huệ Nương rời đi, Cố Minh Nguyệt xoay người ôm chặt Tạ Lãng, nàng rầu rĩ nói: “Cha, chúng ta rời khỏi đây đi.”

Dù ẩn cư ở đây rất tốt, nhưng nếu không phải vì kế sách lâu dài về sau, thì nàng đã sớm có quyết định này.

(Linh: Giải thích câu này cho mn rõ ý: ý của CMN là ẩn cư ở đây tốt, nhưng nàng ấy đã có ý định rời khỏi rừng núi này từ sớm rồi. Nhưng vì tương lai và có thể hoàn thành nhiệm vụ tốt, nàng ấy phải để chấp nhận ở lại, chờ TL gặp HN, và xác định ko có tình cảm gì với nàng ta thì mới dời tới nơi khác được. Nói cách khác, phải để nam chính gặp nữ chính theo đúng tình tiết và phải khiến nam chính ko có tình cảm với nữ chính thì sau đó muốn làm gì cũng được.)

 

4 BÌNH LUẬN

  1. Oh. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Quyết định rời đi của CMN mình thật thật sáng ssán. Có thể nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Vừa đỡ mất công phải đấu với nữ chính. :v

  2. Quyết định rời đi là quá chính xác, cứ cho 2 đối tượng cách xa nhau càng xa càng tốt, chứ để mỡ dâng miệng mèo thì kiểu gì cũng bị tính kế cướp trên dàn mướp

Hãy nói những gì bạn cảm nhận