MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé (13)

11
3428

Cha của con dâu nuôi từ bé  – 13

Edit: Hàn Mai

Beta: Linxu

 

Hôm sau Tạ Lãng dậy rất sớm, lấy đồ phòng hộ chuẩn bị kỹ càng rồi rời khỏi nhà đi tìm gia nhân của Huệ Nương, hắn không muốn trong nhà có thêm một nữ nhân xa lại ngôn hành lẳng lơ, lòng dạ khó lường, tiễn nàng ta đi sớm cũng tránh gây ảnh hưởng tới cuộc sống bình yên của hắn và Cố Minh Nguyệt.

 

Khi Cố Minh Nguyệt tỉnh lại, người bên cạnh đã trông không đã lâu, nàng ở trên giường Tạ Lãng lăn qua lăn lại, nằm ỳ một lúc mới chán chường ngồi dậy rời giường.

 

Vừa cử động, nửa người trên đứng thẳng đè lên bụng, nàng cảm giác trong bụng có đồ chảy xuống, tinh dịch hòa lẫn với dâm dịch từ trong tiểu huyệt chảy ra ngoài, tụ lại dưới mông thành một vũng nước hơi đục, từ từ thấm vào khăn trải giường.

 

Cố Minh Nguyệt che mặt buồn buồn nghĩ đừng nói là sau này mỗi lần hoan ái xong hôm sau thức dậy nàng đều phải giặt khăn trải giường chứ, thật là, muốn bực cũng không bực được, lần nào cũng làm bẩn ga giường, hại nàng phải kéo tấm thân bị nam nhân lăn qua lăn lại mỏi nhừ đi ra suối giặt đồ.

 

Sắc trời bên ngoài đã sáng choang, mặt trời treo cao, hiển nhiên đã sớm qua giờ ăn sáng, Cố Minh Nguyệt vừa trải qua một đêm vận động kịch liệt, bụng đói cồn cào ngũ tạng như đòi được cúng đồ ngon, nàng quyết định dùng khăn trải giường lau sạch hạ thân, thay y phục chỉnh tề xong thì đẩy cửa đi ra ngoài, lúc đi ngang qua thùng giặt, tiện tay ném khăn trải giường vào, đi sang phòng bếp.

 

Đồ ăn ngày hôm qua còn dư lại một ít, có thể bỏ vô nồi cho chút nước nấu thành canh tập tàng, sau đó bóp vụn chút bánh nướng bánh bột ngô cho vào thì có thể xem nó là bữa sáng, Cố Minh Nguyệt xoa xoa bụng nhỏ còn hơi tê dại, tự đánh giá lại bản thân, nàng sống ở nơi này đã mấy năm, cơm nước có khó ăn đơn sơ mấy cũng có thể ăn được, ngẫm lại nàng của ngày trước thật quá yếu ớt, ăn chút hoa màu là cổ họng sẽ bị đau rát khó chịu.

 

Huệ Nương ngồi trước bàn đặt trong nhà chính, dùng ánh mắt vô cùng quan tâm mà tham cứu đánh giá thiếu nữ đang từ từ đi vào kia, dáng điệu thiếu nữ uyển chuyển linh động, ngực lớn eo nhỏ, toàn thân tỏa đầy sức sống, tươi đẹp chói mắt như ánh mặt trời rực rỡ vừa ló dạng bình minh.

 

Huệ Nương ghét nhất là loại chói lọi tràn đầy sức sống này, nàng vốn là gia sinh tử trong thế gia đại hộ, từ nhỏ dáng dấp đã kiều mỵ động lòng người, chưa tới cập kê đã bị thiếu gia các phòng cùng các lão gia trong nhà phá trinh, trong tối ngoài sáng thay nhau ngủ, lúc đó nàng còn nhỏ tuổi, cơ thể non nớt hiểu biết về chuyện nam nữ cũng chỉ nửa vời, bị điều giáo đến mức thân thể trần truồng cho từng dương cụ của nam nhân luân phiên đi vào cũng không biết xấu hổ, khi có nguyệt sự không ai cho nàng uống thuốc tránh thai mà bản thân nàng cũng không nghĩ tới chuyện sắc thuốc uống, thế nên tới tận khi nàng ta mang thai thì không biết đứa con trong bụng là của ai, bị tông phụ quản gai ra lệnh cưỡng chế phá thai sau đó vì che đậy mà bị đuổi ra khỏi nơi mà nàng sinh ra và lớn lên, vừa sẩy thai hạ thân còn chưa lành đã bị vứt bỏ nơi đầu đường, may mắn lúc suýt chết được một lão nhân có lòng tốt cứu sống, lão nhân xót thân nàng còn nhỏ mà số phận bi thảm, liền nhận nàng làm con gái rồi sống chung cho tới khi nàng được phú thương chọn trúng lấy về làm kế thất.

 

Thân thể bị phá hư từ thưở còn nhỏ đã không cách nào mang thai sinh con nữa, lúc nàng biết chuyện mình không thể có thai cảm giác khi đó thật giống như trời long đất lở, nữ nhân mà không có đứa bé để nương tựa, nửa đời sau phải làm cái gì bây giờ, nếu phú thương biết mình không thể sinh dục, có thể hưu nàng rồi tái giá rước phòng mới vào cửa không? Huệ Nương không thể tiếp nhận cái số mệnh này nữa, nàng oán hận những nam nhân đã từng phát tiết dục vọng ở trên người nàng, bọn họ đùa bỡn nàng, làm hại nàng cùng với người thân xa cách lưu lạc nơi đầu đường, tới giờ lại vẫn có thể làm cho nàng mất đi cuộc sống yên ổn mà vất vả lắm mới có được, khiến nàng lại lâm vào tuyệt cảnh một lần nữa.

 

Theo thời gian trôi qua, nỗi hận của nàng càng ngày càng sâu, đã từ những tên mặt người dạ thú kia lan tràn tới tất cả nam nhân trong thiên hạ, bọn họ đùa bỡn nữ nhân, có cái lẽ nào mà không cho phép nữ nhân đùa bỡn họ, lâu dài những lo âu và hận ý kia đã làm cho tâm tính của nàng thay đổi nghiêng trời lệch đất, nếu thân thể này có sức hấp dẫn lớn lao với hầu hết đám nam nhân trên thế gian này, vậy nàng lợi dụng cơ thể này, chơi đùa hết cả đám nam nhân thích tỏ vẻ đạo mạo đó thì có gì là không được.

 

Phú thương chọn trúng Huệ Nương, cũng chỉ vì coi trọng thân thể của nàng đồng thời sử dụng nàng  như một công cụ sinh dục mà thôi. Từ đầu Huệ Nương vốn không có tình cảm nào với hắn, thêm nữa sau khi gả vào bụng nàng vẫn không có chút tin tức, phú thương nói úp nhắc mở từ lâu, hắn hạ quyết tâm nếu người thê tử này không sinh được, vậy thì bỏ rồi cưới người khác, nhưng hắn còn chưa kịp thực hiện kế hoạch của mình, thì đột nhiên trúng gió chết bất đắc kỳ tử.

 

Không ai nghĩ ra được, nam nhân trung niên luôn luôn khỏe mạnh là thế bỗng dưng nói chết là chết.

 

Dĩ nhiên, Huệ Nương là người được lợi nhất sau khi phú thương qua đời, nàng bán sạch tất cả sản địa cùng tôi tớ lấy tiền, chuyển đến thành trấn mới, ra vào vòng xã giao của các nhân vật nổi tiếng cùng thế gia quý tộc, dùng thân thể trẻ tuổi tươi đẹp bắt được vô số kẻ quỳ dưới gấu váy nàng, trải qua cuộc sống xa hoa lãng phí tiền hô hậu ủng.

 

Có tiền, người muốn trở thành nam nhân của nàng có đếm mười ngón tay cũng không hết, nhưng lòng của nàng lại trống rỗng, hoặc là nói bên trong đã mục nát không chịu nổi, dưới ánh hào quang bề ngoài là sự tản mát của tịch mịch thối nát.

 

Vì sao, từ lúc tóc để chỏm nàng đã phải hầu hạ dưới thân những nam nhân khác nhau, mà tiểu cô nương kia dáng dấp còn xinh đẹp hơn nàng lại có thể ở trong núi sống cuộc sống an ổn bình thản, không cần chịu đựng sự tàn phá của đám nam nhân kia… Tiểu cô nương này loạn luân cùng cha mình, nhưng vẫn mang thái độ dáng vẻ ngây thơ thuần khiết đẹp đẽ, sạch sẽ như suối nguồn… Dù là nàng hoang đường của năm xưa thì cũng là bị biểu ca đè xuống giường làm đủ kiểu, so với mình nàng này còn dâm loạn hơn rất nhiều, chắc hẳn cũng là kẻ thiên tính dâm đãng, nếu không sao có thể bò lên giường của cha ruột mình.

 

Huệ Nương không biết thật ra Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng không có liên hệ máu mủ, nàng chỉ cảm thấy thiếu nữ trước mặt rõ ràng đã dâm tiện như thế, vẫn còn khoác lên mình vỏ ngoài thuần khiết, làm cho người ta nảy sinh ý muốn xé rách nó, cho nàng rơi xuống vực thẳm như mình.

 

Không có lý nào mà nàng lại bị toàn bộ nam nhân thế gian này làm bẩn, còn kỹ nữ loạn luân tới mức như nàng ta lại có thể giữ vững vẻ thuần khiết, đời người không thể bất công như thế.

 

“Chào buổi sáng, đại nương.” Cố Minh Nguyệt nở ra nụ cười ôn hòa với Huệ Nương, vén tay áo lên chuẩn bị đi vào phòng bếp thổi lửa nấu cơm.

 

“Chẳng biết xấu hổ mà để cha ruột mình đâm chọc trong tiểu huyệt, cảm giác loạn luân chắc rất dục tiên dục tử nhỉ?” Huệ Nương dùng móng tay khẽ gõ mặt bàn, bất thình lình ở sau lưng nàng nhẹ nhàng phun ra những lời này.

 

Cố Minh Nguyệt dừng lại, động tác chuẩn bị vén rèm cửa cũng ngừng theo.

 

Huệ Nương thờ ơ tiếp tục nói: “Rốt cuộc thì ta cũng được mở rộng tầm mắt, cõi đời này lại có chuyện nữ nhi ôm bám phụ thân mình làm chuyển cẩu thả, nói ra thật không ai tin được.” Nàng vuốt nhẹ móng tay đỏ tươi, cho chúng nó giữ được độ cong mỹ lệ, khẽ thở dài nói: “Nếu bị bên ngoài biết được, cả ngươi và Tạ đại ca đều bị cột đá rồi dìm sông…. À, dĩ nhiên trước đó, trần truồng cưỡi ngựa gỗ diễu phố linh tinh là không thể thiếu, phải để cho dân chúng xem xem kết quả của việc dâm loạn huyết thống gây tổn hại luân thường đạo lý.”

 

Cố Minh Nguyệt lẳng lặng nghe đến đó, khẽ cười một tiếng, dùng tư thái ưu nhã xoay người tựa vào khung cửa, trên khuôn mặt nào có dáng vẻ thiên chân khả ái, trong nháy mắt khí chất toàn thân thay đổi, động tác đơn giản lười nhác lại quý khí như gợn sóng tiết ra ngoài, tĩnh mỹ cao quý, nàng lấy tay thong thả ung dung vuốt nhẹ tóc mai vốn không hề lộn xộn, chậm rãi giương mắt trong đấy là vẻ phong nhã không nói ra được, như thay đổi thành người khác.

 

Khí độ bực này, không phải một dã nha đầu trong núi có thể có được.

 

“Nếu nói ra ngoài mà chẳng ai tin, vậy ngươi nói cho ta biết chuyện này để làm gì, đại nương.” Mắt đẹp Cố Minh Nguyệt híp lại, không nhanh không chậm nói, “Lại nói, nghe lén nhìn lén cũng chả phải mỹ đức đi, chú, trọng, lễ, giáo, đi, đại, nương.”
Đầu tiên Huệ Nương bị khí chất và thái độ đột ngột biến đổi của Cố Minh Nguyệt làm cho ngẩn ra, sau đó lại bị đôi câu không rời khỏi xưng hô đại nương làm tức giận, cũng không nhịn được chợt đứng lên, ba bước thành hai nhảy tới trước mặt nàng.

 

“À a ~ giả bộ bị thương chân còn làm như quá nghiêm trọng nữa đây.” Cố Minh Nguyệt không chút khách khí chỉ ra việc hôm qua Huệ Nương làm bộ giả tạo.

 

Huệ Nương đứng trước mặt thiếu nữ, nàng nhìn rất rõ ràng vẻ khinh thường của thiếu nữ, lòng tức giận, ngũ quan lại làm ra bộ trách trời thương dân, đồng tình nói: “Tạ cô nương, ta nói những lời này tất nhiên là muốn khuyên ngươi rời xa bể khổ, quan hệ giữa ngươi và Tạ đại ca là trái với luân thường đạo lí, mau chóng thoát khỏi mới tốt.”

 

“Thoát khỏi như thế nào?” Cố Minh Nguyệt giả bộ làm ra bộ dáng ham học hỏi, Huệ Nương nhìn mặt nàng, lòng thầm nghĩ dù sao nàng cũng còn nhỏ, phí chút miệng lưỡi là có thể đạt được mục đích của mình rồi.

 

“Tạ đại ca đang tuổi tráng niên, không có thê thất sao được, không ngại cưới nữ tử đã xuất giá, mà Tạ cô nương thì vừa đúng tuổi xuân thì, nên tìm một hộ trong sạch gả vào, sau khi có vị hôn phu tương thân tương ái, hai người mỗi người đều có gia thất riêng, tất nhiên là quan hệ có thể chặt đứt rồi.”

 

“À.” Môi mọng khẽ nâng thành một độ cong mê người, Cố Minh Nguyệt nhếch môi: “Nói nhiều như vậy, cũng là muốn chia rẽ chúng ta sau đó độc chiếm cha ta sao.”

 

Lời của nàng một câu trúng đích, tiết lộ tính toán trong lòng Huệ nương.

 

“Chuyện của chúng ta không nhờ người ngoài phí tâm, hơn nữa, cha ta không thích mấy kiểu người như ngươi.”

 

Lời editor: Sau khi đọc chương này Mai có cảm nghĩ số phận Huệ Nương cũng thật bi thảm, có thể hiểu cho nàng ta, cuộc đời nàng ta là một bi kịch.

Linxu: Còn theo tui thì vì bi kịch cuộc đời quá lớn, sock tâm lý, dẫn tới Huệ Nương hận đời, hận nam đã hại mình, hận nữ sao chỉ mình mình khổ mà họ sướng. Do đó muốn hại hết thiên hạ, dạng như một kiểu của người tâm thần vậy. Mà khi đã làm vậy thì chung quy lại nàng ta vẫn sai. Nàng ta bị cái hận che mờ mắt, đi sai đường, kết quả chẳng thể tốt được. Chỉ có thể nói, người đáng thương ắt có chỗ đáng hận và ngược lại.

 

11 BÌNH LUẬN

  1. Tam quan Huệ Nương theo hướng ta khổ thì đời cũng đừng hòng tốt, không ăn được thì đạp đổ, nhưng đáng tiết không đọ lại hào quan nữ chính của Nguyệt Nguyện do mẹ ruột ban cho.

  2. Hajz. Đúng là có những người lòng dạ thật nhỏ nhen. Thấy mình không bằng họ vậy là muốn hảm hại để họ thảm hơn mình. Mặc dù hoàn cảnh nữ chính nhiệm vụ cũng tội nhưng vẫn không chấp nhận được.

  3. Thật là buồn cười, dâm phụ thác loạn còn đi giảng đạo lý cho người khác, nhưng mà hận đời hận đàn ông thì tôi không tin bà này có tình cảm với Tạ Lãng.

  4. Nữ nhân thì thời đại nào cũng khổ, nhưng nếu vậy mà tâm thuật bất chính chỉ muốn mưu mô hại người khác thì cuối cùng chỉ hại bản thân thôi.

  5. tem, tem, temmmmm là của tui 😀
    tui cũng đồng ý với ad Linxu, tâm lý của Huệ Nương đúng kiểu vì hận nên trả thù đời, trả thù người thôi. Tự nhiên làm tui liên tưởng thấy giống kiểu làm gái bị nhiễm HIV rồi tiếp tục đi lây sang cho đàn ông khác để trả thù vậy á.
    Mà chương sau chắc nam9 về xách cổ ẻm này quăng ra khỏi nhà 😀
    Thanks các nàng đã edit & beta nhé, iu nhiều <3

Hãy nói những gì bạn cảm nhận