MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé 12 (H)

9
14644

Cha của con dâu nuôi từ bé 12 (H)

Edit + beta: Linxu

“A a a. . . . Cha mau vào . . . vào trong Y Nhi. . . Ư. . . Thật căng thật lớn quá . . A. . .”

“Cha a. . . Hô. . . Đâm vào hết rồi . . . Ưm. . .”:

Hai tay thiếu nữ chống lên kệ bếp sau lưng, sóng ngực lắc lư dao động, hai chân dài trắng nõn nâng cao gác lên vai nam nhân cao lớn, mông tròn ưỡn về trước, mu bàn chân banh chặt mấy ngón chân giật giật.

“Đừng cắn. . .” Tạ Lãng khó nhịn khẽ rên thành tiếng, cự long của hắn bị tầng tầng lớp lớp thịt mềm trong tiểu huyệt thít chặt từ gốc tới đầu nấm, siết chặt như vậy lại kèm theo thịt mềm lồi lõm trong huyệt liên tục ma sát làm gậy thịt ngứa ngáy suýt khiến hắn run mềm người mà bắn ra.

Gót sen trên vai hắn còn chưa tới ba tấc, vớ bông tuột xuống lộ mắt cá chân thanh tú như ngọc, Tạ Lãng kiềm chế ý muốn bắn tinh từ từ đâm rút, dương vật của hắn quá lớn, mỗi khi tiến vào nhục huyệt tiểu nữ nhi đều biến hộ khẩu nho nhỏ đáng yêu căng lớn thành cỡ nắm tay, gậy thịt nâu sậm khổng lồ chém thẳng vào giữa thịt mềm đỏ tươi, một phát tới cùng tận, tóm lại cảm giác chướng bụng như sắp bị xé rách này phải để tiểu nữ nhi thích ứng từ từ mới dễ thoải mái nhấc mông làm việc được, vì vậy hắn nghiêng đầu, nhẹ nhàng tạo chút vết hồng ở gần mắt cá chân tú nhã của Cố Minh Nguyệt.

Cố Minh Nguyệt ư ư a a rồi thở hổn hển thả lỏng nhục huyệt, lưng nàng được bàn tay rộng lớn của nam nhân vững vàng nâng đỡ, cả thân thể lấy mông ngọc làm trung tâm mà cong lại, bắp đùi và đầu gối cọ xát nhũ hoa phấn hồng mềm mại, giữa hai chân bị thân gậy ấm nóng căng to xâm nhập vào sâu khiến bụng dưới nàng tê dại không thôi.

“Cha, mau động đậy, đâm vào miệng nhỏ của Y Nhi. . . ” Cảm giác vừa căng vừa xót thật khó chịu, Cố Minh Nguyệt giãy dụa toàn thân, chân nhỏ dùng sức, kiều đồn đung trái đưa phải tỏ rõ ý muốn được cắm chọc, mị thịt trong tiểu huyệt tự động nhúc nhích, gây ra ma sát biên độ nhỏ với các tĩnh mạch dương cụ tạo cảm xúc đầy sảng khoái.

“Hít. . .” Tạ Lãng nhịn không được hít một hơi khí lạnh, mật huyệt chảy nước mềm ấm trơn nhẵn như vậy, hệt như suối nước nóng đang ôm lấy bộ phận mẫn cảm yếu ớt nhất cơ thể hắn, “Y Nhi rõ là nóng lòng sốt ruột quá. . .”

“Cha, Y Nhi. . . . Y Nhi. . . . Muốn cha làm. . .” Cố Minh Nguyệt ngước gương mặt ưng hồng như trái đào mật, một tay nhỏ của nàng tìm được nơi giao hợp của hai người vuốt ve đường nét nhụy hoa đương bị no căng kia, nắm bóp bụng dưới và nhục căn của nam nhân thúc giục.

Tạ Lãng bị Cố Minh Nguyệt lần mò liên tục thở gấp, hắn thẳng lưng hung hăng đâm mạnh hai cái, hôn cần cổ trắng loáng của tiểu nữ nhi cười nhẹ nói: “Thích không, tiểu dâm đãng.”

“Thích. . . A. . . . . Đừng dừng lại. . . Còn muốn. . . Ưm ư. . . .”

“Thích gì, nói rõ cho cha.” Trên người Tạ Lãng chảy ra một tầng mồ hôi đầy hương vị nam tính, tốc độ đâm giã chơi đùa của hắn rất nhanh, dâm dịch trong nhục huyệt bị khuấy đền hết mức, phát ra tiếng nước bì bõm. Nam nhân đỡ thiếu nữ gần như trần truồng, đứng thẳng người lên rút ra rồi lại dùng sức đâm mạnh vào cẩn thận khống chế không để va chạm cơ thể tạo ra tiếng vang lớn, sợ bị Huệ Nương trong phòng bên cạnh nghe được.

“Thích. . . . . A a. . . . Được. . . Được cha giao hợp ưm. . . . Ừm a. . . .” Giọng nói mềm mại đầy dâm ý xuân tình của thiếu nữ vang lên.

“Giao hợp?” Không thể rõ tâm tư trong giọng nói của nam nhân, nhưng lại có phần nguy hiểm.

“Trong sách. . . Ừ. . . Trong sách nói như vậy. . . A. . . . Cha. . . . . Hô . . . Đang dùng dương vật lớn đâm vào tiểu huyệt Y Nhi . . . giao hợp . . . A ~ thật sâu, mạnh quá!”

Tạ Lãng lo lắng ngẩng đầu nhìn tới, hắn nhìn chăm chú vào tiểu nữ nhi, trong mắt lướt qua sắc đen tối khó thấy, thu hết dáng vẻ ý loạn tình mê của đem nàng vào đáy mắt. Dâm từ lãng ngữ của Cố Minh Nguyệt kích thích côn thịt dưới thân hắn không ngừng rung động, ở trong tiểu huyệt cũng ngẩng cao đầu húc thẳng vào hoa tâm, trực tiếp ma sát khiến cơ thể tiểu nữ nhi liên tục run rẩy, một lượt sóng mật dịch đậm đặc ào ào chảy ra.

“Cha không thích nghe con nói những chuyện này?” Mắt to mông lung mờ sương của Cố Minh Nguyệt hơi mở ung dung ngắm nét mặt nam nhân.

“Dâm loạn như vậy, sao ta lại không thích.” Tạ Lãng nhẹ hôn lên trán nàng, côn thịt vẫn duy trì vẫn duy trì tần suất cũ cắm mạnh vào tiểu huyệt, cố ý nín cười giả bộ nghiêm túc: “Diễm từ trong sách học nhanh vậy sao, lại không sợ âm hộ nhỏ mềm bị chơi sưng ư.”

“Cha khi dễ người ta lâu như vậy, còn giễu cợt người ta, ghét. . . . A a. . . .” Tiếng rên rỉ của Cố Minh Nguyệt mang theo chút tủi thân, “Có lần nào mà chỗ bên dưới của Y Nhi không bị sưng lên đâu. . . Ưm Ừm. . . Hôm nay sưng thêm lần nữa cũng có sao. . . . Ưm a a a a. . .”

Nam nhân cường tráng buông thả toàn thân đong đưa trên người thiếu nữ xinh xắn lanh lợi, hai cơ thể nóng bỏng quấn vào làm một, tiếng rên rỉ đè nén tràn ngập phòng nhỏ mờ tối. Động tác Tạ Lãng rất nhanh nhưng không quá mạnh mẽ, để giúp mình có thể thuận lợi tiến vào hắn lại càng dùng ít sức, hai tay hắn nắm chặt hai cái mắt cá chân của tiểu nữ nhi, banh rộng ra hai bên, côn thịt ra vào đâm giã kéo dâm dịch trong suốt ra khỏi tạo thành từng đợt bọt biển trắng đục, mà Cố Minh Nguyệt vì ổn định cơ thể chỉ có thể vòng hai tay ôm lấy cổ nam nhân, huyệt thịt giữa hai chân trắng ngọc mềm mại kẹp lấy nam căn to khoẻ, nơi riêng tư nhỏ hẹp hoàn toàn bị đánh chiếm, tới cả bếp lò dưới mông đều bị nhụy hoa làm rối tinh rối mù.

“Cha. . . Cha. . . A Ừm. . . Y Nhi thật thoải mái. . . Cha làm Y Nhi thật sướng quá. . . Tiểu huyệt thật tê dại. . . căng căng . . . . a a a a a.” Dưới sức lực càng lúc càng lớn của nam nhân nhụy hoa lại nóng thêm, đặc biệt là tiểu nhục hạch ở ngay đầu cũng bị nắm lấy vân vê, bị đối xử thô bạo, nàng gắng sức banh đùi rộng hơn, hưởng thụ cảm giác sướng khoái khi xương mu bị đánh lên, còn thấy chưa đủ vội kéo ngón tay thô ráp của nam nhân qua nhào nặn đè ép nhục châu trong huyệt, cả hộ khẩu được cắm đùa vui thích vừa nhanh lại mạnh mẽ, chỉ thoáng chốc đã khiến nàng co giật đạt tới cảnh giới chết giả, run lên một hồi rồi bắn ra mấy đợt sóng triều tinh ngọt, cọ rửa bụng dưới nam nhân.

“Cha cũng muốn đến rồi. . . . A. . . . A. . . . . Ưm. . . . . A. . .” Tạ Lãng nhắm mắt lại, mỗi lần hắn xông vào, cơ thể Cố Minh Nguyệt đều bị đẩy ngược về sau một đoạn ngắn, sau đó lại bị lực kéo ra mãnh liệt của hắn kéo trở về nhịp nhàng va chạm vào côn thịt. Dốc sức cắm chọc mấy chục cái, Tạ Lãng hét thành tiếng đâm lút quy đầu vào trong tử cung non nớt của tiểu nữ nhi, một lượng dịch trắng sềnh sệch phun trào, trút hết tinh thủy nóng bỏng vào bụng nàng.

“Thật nhiều. . . Thật đặc. . . . A. . .” Khi Cố Minh Nguyệt đương thở gấp nói mê, Tạ Lãng ôm lấy cơ thể thoát lực xụi lơ của nàng, nâng cái mông nhỏ mềm nộn lên, nhét phân thân còn đầy hăng hái đứng thẳng của mình vào trong chặn lượng tinh dịch tràn đầy không cho nó chảy ra, vén rèm phòng bếp lên chuẩn bị trở về phòng ngủ của hai người nghỉ ngơi, hắn muốn để bé con cẩn thận thấm hút tinh hoa của mình từng chút một, tốt nhất là có thể mang thai một đứa bé trắng trắng tròn tròn của mình, từ khi nàng có quỳ thủy thì Tạ Lãng đã chịu đựng không bắn vào trong hơn một năm, sợ nàng còn nhỏ tuổi không chịu nổi nỗi khổ sinh con, giờ con gái yêu đã cập kê hơn nửa năm rồi, vừa đúng tuổi có thể mang thai.

Hai người cứ để hạ thể dính liền vào nhau mà dịch bước, mỗi khi Tạ Lãng bước ra một bước, Cố Minh Nguyệt liền ư ư a a ngâm một tiếng, côn thịt nhảy lên đánh xuống trong tiểu huyệt, mào gà to lớn cọ cọ thịt mềm còn trong dư vị cao trào của nàng, chất lỏng trong bụng nhỏ lại bị chận kín không ra được, càng để lâu lại càng xông đông va tây theo nhịp lay động của cơ thể, vừa khó chịu vừa sướng khoái, dẫn theo cảm giác đè nén muốn được bài tiết.

Khi qua khuê phòng tiểu nữ nhi, đuôi mắt Tạ Lãng phát hiện cửa phòng vốn khép kín lại hé ra một khe nhỏ, không để ý hoàn toàn không phát hiện được. Hắn như có điều suy nghĩ liếc liếc qua khe hở kia, bên trong tối mờ, càng không ngừng bước đi nhanh tới nhà chính cũng tiện tay đóng cửa gỗ rắn chắc lại, sãi bước như bay thẳng vào phòng ngủ, sau khi đóng cửa tắt đèn liền lăn lên giường quấn thành một đoàn với tiểu nữ nhi.

“Cha. . . Rút ra đi. . . . .” Cố Minh Nguyệt tuỳ tiện đẩy nam nhân, mông nhỏ xê dịch muốn tách khỏi dương cụ cứng rắn to bự kia, đẩy hết chất lỏng làm nàng khó chịu trong bụng ra ngoài.

Bàn tay Tạ Lãng đè mông đẹp của nàng lại, để hạ thể hai người dính chặt vào nhau, không cách nào giãy thoát được, áp thiếu nữ toàn thân vô lực ở trên giường nằm sát vào lồng ngực mình, đè đầu nàng vào ngực, trấn an: “Ngoan, ngủ đi.”

“Nhưng cha vẫn còn ở bên trong Y Nhi. . .” Cố Minh Nguyệt vẫn chưa từ bỏ ý định cố phản kháng thêm lẫn nữa, trước kia cũng bị cắm vào ngủ cả đêm nhiều lần rồi, không có gì phải ngạc nhiên cả, nhưng tính khí của Tạ Lãng hôm nay cường tráng tới lạ, nàng mà bị cắm cả đêm thể nào ngày mai miệng huyệt cũng không khép lại được.

“Cha thọc lỗ nhỏ của con lâu chút, banh rộng ra, nó lớn hơn sau này sinh con cũng đỡ vất vả.” Tạ Lãng thấp giọng dụ dỗ, bàn tay nắn bóp mông tròn đè ép đong đưa mấy bận, dốc sức tỏ vẻ  hắn đang “giúp nàng” giảm bớt đau đớn khi sinh như thế nào.

Lý do này nghe rất có lý, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng không thể nói ra lời nào phản bác nổi, nhưng sao vẫn có cảm giác không đúng kia chứ. . . Mi tâm Cố Minh Nguyệt xoắn xuýt, nàng mệt tới nỗi không muốn động một ngón tay lại càng không muốn di chuyển, đầu óc mơ hồ càng không nghĩ ra nguyên do. Lồng ngực nam nhân lại rất ấm áp, gối lên đó ngủ thật khiến nàng an tâm, không còn sức nghĩ loạn nữa, hô hấp nàng dần dần trở nên nhẹ nhàng đều đều, tiến vào mộng đẹp.

Tạ Lãng ôm tiểu nữ nhi trên người, bàn tay vỗ về chơi đùa trên lưng nàng, khóe miệng hơi nhếch trong tiếng ngáy khẽ từ từ nhắm mắt lại.

Đêm khuya thanh vắng, chỉ có tiếng dế mèn và côn trùng kêu vang cùng với tốp năm tốp ba đám ếch kêu râm ran dưới bầu trời sao vang vọng trong sơn cốc, trăng non trông tựa lưỡi câu bạc nửa ẩn nửa hiện trong mây mù xa xa, từng trận gió thổi, hương trúc đầy vườn.

Huệ Nương không buồn ngủ chút nào, gò má cô ả đỏ muốn chảy máu, tay ngọc thon dài nắn bóp đầu vú và nhục hạch giữa hai chân, nằm trên giường tự chà xát cơ thể trần trụi.

Ả ta nhìn thấy nhìn thấy nam tính phấn chấn và thân thể khiến người ta thèm nhỏ dãi của Tạ Lãng, còn có cảnh hoan ái tình cảm mãnh liệt cấm đoán của hắn với nữ nhi.

Dường như ả đã biết một bí mật vô cùng lớn. . . Trong bóng đêm, Huệ Nương nhìn sợi chỉ bạc được kéo ra từ hai ngón tay, vươn lưỡi mút lấy, khóe mắt diêm dúa lóe sáng, thật khiến người khác thấy sợ.

Tạ đại ca. . . Nếu là của ả thì tốt rồi. . . A. . . Nếu tiểu cô nương kia. . . Có thể biến mất. . .

Con nhóc đó thật sự hiểu mình đang làm cái gì sao? Huệ Nương nhớ tới khuôn mặt còn mỹ lệ hơn mình rất nhiều kia, cười một tiếng tà ác.

9 BÌNH LUẬN

  1. Đúng dâm phụ có khác, ả Huệ Nương này thấy đàn ông thèm nhỏ dãi, may Tạ Lãng định lực cũng tốt không thì lại thảm rồi

Hãy nói những gì bạn cảm nhận