Phàm nữ – Chương 2

3
857

Chương 2: Tình bạn lâu dài thời thơ ấu

Mạc Thanh Trần ngẩn ra, vội vàng cầm hô lô nhét vào trong lòng, dùng sức nuốt rượu trong miệng xuống, cầm lấy gáo múc nước trong thùng nước bên cạnh đổ nước lạnh vào miệng.

Thùng nước này là nàng cố ý đặt ở đây để phòng tình huống ngoài ý muốn như thế này, nếu bỗng nhiên người tới ngửi thấy mùi rượu trong miệng nàng thì phiền toái rồi.

Linh Chi vừa vào cửa thì thấy cơ thể nhỏ bé kia đang cầm gáo múc nước xối lên điên cuồng, gáo múc nước khiến cả mặt nàng đều bị che lại.

Mặc dù nàng chỉ mới hơn mười tuổi, nhưng thấy thế trong lòng cũng bất giác sinh ra một chút đồng tình, bước nhanh đến bên cạnh Mạc Thanh Trần giật lấy gáo múc nước rồi sẳng giọng: “Nha đầu, sao ngươi lại uống nước lạnh chứ, bị đau bụng rồi xem ai lo cho ngươi!’

Mạc Thanh Trần chớp chớp mắt, cười hì hì với Linh Chi: “Linh Chi tỷ tỷ, ngươi lại đây ngồi đi.” Nói xong vỗ vỗ chỗ bên cạnh của cái bàn nhỏ.

Linh Chi nhìn liếc qua rổ, nhíu mày ngồi xuống, lấy bánh ngô được dùng khăn bọc lại đưa cho Mạc Thanh Trần nói: “Đây, mẹ ta vừa làm chút bánh ngô, ngươi nếm thử xem ăn có ngon không.”

Mạc Thanh Trần nhận lấy bánh ngô, chờ Linh Chi ngồi xuống, ngước mặt lên nghiêm túc nói: “Linh Chi tỷ tỷ, ngươi thật tốt.”

Linh Chi liếc nàng một cái: “Ngươi ăn nhanh đi, ta còn phải về sớm cho gà ăn đấy.”

Tuy là nói như vậy, nhưng nàng lại giúp Mạc Thanh Trần lựa đậu một chút.

Mạc Thanh Trần đang cầm khăn tay, cái miệng nhỏ nhắn ăn hết cả bánh ngô.

Bánh ngô còn hơi nóng một chút ăn vào trong miệng, ngập tràn mùi hương của vị ngô, vừa ngọt lại thơm, sau khi ăn một cái vào bụng dạ dày không còn cảm giác như thiêu như đốt, còn lại hai cái Mạc Thanh Trần luyến tiếc ăn, nhìn chằm chằm do dự một chút.

Linh Chi thấy thế dừng tay một chút, cười nói: “Này, nha đầu, ta đi trước nhé, ta vừa mới nhớ ra ta còn có việc, nếu còn không về nương sẽ mắng ta mất, đúng rồi, cái khăn tay này ngươi giữ trước đi, lần sau lại trả cho ta.”

Nói xong Linh Chi đứng lên vỗ vỗ mông, cũng không chờ Mạc Thanh Trần trả lời, dùng tay nhéo nhéo khuôn mặt không có mấy lượng thịt của nàng, xoay người đi ra khỏi cửa.

Mạc Thanh Trần nhìn bóng lưng của Linh Chi, hốc mắt ẩm ướt, vô luận là đi tới đâu vẫn sẽ có người tốt, điều này cũng khiến cho nàng có niềm tin hơn vào thế giới xa lạ này, nhất định sau này có thể trải qua những ngày tháng tốt đẹp. 

Ai ngờ vào đúng lúc này, cửa phòng cạch một tiếng mở ra, Liễu Dương thị tiêu sái sải bước đi ra, giật lấy hết bánh ngô trong tay Mạc Thanh Trần ném xuống đất, miệng thì mắng chửi: “Đồ tang môn tinh nhà ngươi, nha đầu ngươi muốn tìm chết à, không phải ta đã nói lựa đậu xong mới được ăn cơm hả, ai cho ngươi lười biếng trốn ở đây?”

Linh Chi còn chưa đi xa nghe thấy tiếng động nên núp một góc ngoài bờ tường từ khe hở nhìn vào trong, nghe thấy Liễu Dương thị nói chuyện khó nghe trên mặt đầy vẻ giận dữ, muốn chạy ra biện giải vài câu với nàng, nhưng nghĩ lại cứ như vậy thì nha đầu ngày càng khó sống nên cố nhẫn nhịn.

Mặt Mạc Thanh Trần không chút thay đổi ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Liễu Dương thị một cái, miệng đáp: “Mợ, ta làm ngay.”

Nói xong nhìn cũng không thèm nhìn lặng lẽ liếc mắt nhìn bánh ngô trên mặt đất một cái, im lặng bắt đầu nhặt đậu.

Liễu Dương thị giống như đánh một quyền vào bông, trong lòng nghẹn một hơi, ngoài miệng vẫn mắng không ngừng.

Mắng nửa ngày thấy Mạc Thanh Trần vẫn bất động thanh sắc ngồi ở kia nhặt đậu từng chút từng chút một, lửa giận lại bốc lên cao, đi đến mạnh mẽ đá bay cái rổ lại duỗi tay tát Mạc Thanh Trần một cái.

Linh Chi cau mày muốn chạy vào, lại bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn.

Trong tiểu viện kia, không biết lại có thêm một người từ lúc nào!

Người nọ thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, một thân áo đen, thẳng người mà đứng, chỉ lẳng lặng đứng ở đó cũng khiến người ta nhịn không được mà nhìn nhiều thêm vài lần, dù là Linh Chi mới có hơn mười tuổi đầu cũng nhịn không được mà hơi đỏ mặt.

“Ngươi đủ chưa?” Giọng nam tử áo đen không cao không thấp quát, rơi vào trong tai Liễu Dương thị lại giống như một tiếng sấm nổ vang.

Liễu Dương thị ngẩng đầu, đầu tiên là bất ngờ ngẩn người, nhìn thấy dáng vẻ tĩnh lặng như nước của nam tử, sự chua ngoa đanh đá lại dâng lên theo thói quen, giọng the thé nói: “Ngươi là ai, đây là nhà của ta, ngươi cút ra ngoài ngay lập tức cho ta!”

Nam tử áo đen nhìn cũng không thèm nhìn Liễu Dương thị một cái, không nhìn thấy hắn làm thế nào mà thoáng cái đi đến trước mặt Mạc Thanh Trần, đỡ nàng đứng lên.

Nam tử áo đen thấy trên mặt nàng còn có dấu bàn tay, ánh mắt của tiểu cô nương ốm yếu gầy trơ xương lại bình tĩnh nhìn hắn, trong mắt ngay cả một giọt nước mắt cũng không có, không khỏi giật mình.

Liễu Dương thị thấy nam tử áo đen không nhìn thấy sự tồn tại của nàng thì hoàn toàn nổi bão rồi, trong miệng hô: “Bớ người ta, bắt trộm a!” Xong lại muốn nhào tới đánh nhau với nam tử.

Nam tử áo đen nhìn cũng chưa từng nhìn nàng một cái, ống tay áo rộng thùng thình phất về phía sau liền nổi lên một trận gió xoáy, Liễu Dương thị bùm một tiếng ngã ngồi trên đất, trên mặt vẫn là vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này láng giềng bốn phương tám hướng chạy tới ngoài cửa viện đảo mắt nhìn bên trong.

Tuy rằng Liễu Dương thị không được lòng người, nhưng Liễu Đại Thành lại hiền lành, huống chi trong lối suy nghĩ của người xưa, đều là hàng xóm láng giềng với nhau, cho dù không thích nhau, gặp phải loại chuyện trộm cướp ghé thăm này cũng nên giúp đỡ một tay.

Nam tử áo đen hoàn toàn không nhìn mọi người đang nghị luận, chỉ nhìn Mạc Thanh Trần nói: “Ngươi tên gì?”

Mạc Thanh Trần trước sau như một bình tĩnh, nhưng tim lại thình thịch nhảy dựng lên, vừa rồi nàng nhìn thấy gì thế, nam tử trước mắt này vung ống tay áo làm gió nổi lên, rõ ràng chính là thi triển tiên thuật mà!

Thậm chí nàng phản ứng còn nhanh hơn người dân ở đây một chút, không có cách nào, lúc đầu ở thế giới kia tràn ngập các loại tiểu thuyết tiên hiệp nên nàng mới có thể ý thức được điều này ngay lập tức.

Mạc Thanh Trần hít một hơi thật sâu, nhu thuận tươi cười nói với nam tử áo đen: “Ta gọi là nha đầu.”

Nàng chưa từng khẩn trương như thế này bao giờ, nàng mơ hồ cảm thấy, vận mệnh cuộc đời nàng có thay đổi hay không liên quan tới người trước mắt này, vì để sau này không bị khi dễ đánh chửi, phải trải qua cuộc sống ăn không đủ no mặc không đủ ấm, nàng phải bắt được cơ hội này.

Bình thường nàng yên lặng, đó cũng là hành động bất đắc dĩ vì phải đối mặt với thực tế không thể phản kháng được, nàng không chỉ một lần nghe Liễu Dương thị thổi gió bên tai với cậu, nói sau khi lớn lên nàng nhất định là một tiểu mỹ nhân, nếu đưa cho Vương viên ngoại làm thiếp mà nói, đến lúc đó cả nhà có thể đi theo ăn sung mặc sướng.

Cho dù nàng không chịu thua, không muốn cúi đầu trước vận mệnh, nhưng mà sâu trong lòng, sao có thể không bàng hoàng sợ hãi được cơ chứ!

Nam tử áo đen nhìn tiểu cô nương đã chịu một cái tát mà vẫn không có phản ứng, lại rụt rè mỉm cười với mình, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc không rõ, giọng nói vốn không có tình cảm lại dịu dàng đi một chút: “Nha đầu? Vậy ngươi có biết phụ thân ngươi họ gì hay không?”

“Ta, ta không biết…” Mạc Thanh Trần gục đầu xuống.

Nam tử áo đen ngẩn người, lập tức giật mình, quay đầu đứng đối diện với Liễu Dương thị đang khóc lóc om sòm trên mặt đất: “Ngươi là gì của nàng?”

Tốc độ nói ra câu này không nhanh không chậm, lại mang theo áp lực khó hiểu, khiến Liễu Dương thị vốn rất bưu hãn ngừng khóc nháo, ngẩn người không tự chủ được đáp lời: “Ta là mợ của nàng…”

“Cha mẹ của nàng đâu?” Trong giọng nói của nam tử áo đen đã có ý không kiên nhẫn.

Mồ hôi trên trán Liễu Dương thị từng hạt từng hạt lăn xuống, nàng lại chưa phát hiện ra, tiếp tục đáp: “Khi nàng chưa ra đời cha nàng lại bỏ đi không về, mấy năm trước mẹ nàng cũng mất. Cha nàng… Hình như họ Mạc…”

“Họ Mạc? Vậy thì đúng rồi.” Cuối cùng trên mặt nam tử áo đen cũng mang theo chút ý cười, lại nói với Mạc Thanh Trần: “Nha đầu, đi theo ta đi, ta là thập tứ thúc của ngươi.”

Một câu nói làm Mạc Thanh Trần suýt chút nữa là rơi lệ, nàng gật đầu đứng lên, thấy nam tử áo đen dùng tay kéo nàng, vội vàng cúi người nhặt bánh ngô bị Liễu Dương thị ném xuống lên cất vào trong ngực.

Nam tử áo đen cười cười, nắm tay Mạc Thanh Trần nói: “Nha đầu, đi thôi.”

 

3 BÌNH LUẬN

  1. Hỏi tui nè tui biết hết nè, cv t đọc hai lần rồi nè, raw tui cũng tin đc nè, muốn thì hỏi tui đi, năn nỉ tui đi t thương tình t ns cho nghe, hóng chi cho mệt nè Bảo.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận