Phàm nữ – Chương 1

2
727

Chương 1: Thân thế thê lương

Trong một sơn thôn nhỏ vắng vẻ, ánh mặt trời chiếu rọi gay gắt như muốn nướng chín hết cả thôn.

Mọi người đều làm tổ trong nhà, mấy con chó lớn cũng ỉu xìu thè lưỡi ở dưới bóng cây.

Một tiểu cô nương khoảng năm sáu tuổi ngồi trên bậc thang, hai tay ôm đầu gối, dáng vẻ lẻ loi kia, cho dù là ở dưới ánh mặt trời chói chang cũng khiến cho người ta cảm nhận được một chút thê lương.

Bỗng nhiên, tiểu cô nương vẫn luôn yên lặng không lên tiếng lại vươn tay ra, dùng sức nhéo lấy hai gò má không có tới mấy lượng thịt của chính mình, trong miệng than thở nói: “Mạc Thanh Trần, người còn có chút tiền đồ nào hay không, người đã lớn như vậy mà còn khóc nhè, không phải là bị đánh một chút thôi sao, có gì ghê gớm đâu chứ…”

Cho dù cứ nói như vậy, nước mắt của tiểu cô nương vẫn tí tách rơi xuống, rơi xuống mặt đất trong nháy mắt lại bốc hơi biến mất, một chút khói trắng cũng chưa nhìn thấy.

“Nha đầu chết tiệt kia, ngươi lại trốn tới đâu lười biếng rồi, mau lăn vào đây cho ta.” Bỗng nhiên một giọng nữ cao vút sắc nhọn truyền đến.

Tiểu cô nương dùng mu bàn tay lau mắt rồi đứng dậy, mặt không chút thay đổi đi vào trong phòng.

Thím Lưu hàng xóm cách vách lấy tay chỉ vào ót khuê nữ nhà mình mắng: “Nha đầu chết tiệt nhà ngươi, thật là lười tới mức xương cũng rã ra, may là chui từ trong bụng ta ra, ngươi nhìn tiểu nha đầu của Liễu gia cách vách xem, mới có sáu tuổi mà làm việc không ngừng tay cả ngày, đã vậy còn ăn không đủ no, ba ngày hai bữa lại đột nhiên bị đánh, da bọc xương nhìn mà thấy thương. Nếu đổi lại là ngươi còn không biết sống thế nào đâu!’

Nữ hài dáng vẻ hơn mười tuổi bị mắng, nghe vậy cũng không giận mà cười hì hì ôm lấy cánh tay thím Lưu làm nũng nói: “Nương, làm sao giống được chứ, người là mẹ ruột của con mà, đánh thân con đau mẹ cũng đau lòng theo. Nhưng mà nha đầu nàng đúng là đáng thương thật, thím Liễu cũng quá đáng, tốt xấu gì cũng là mợ của nha đầu ấy lại nhẫn tâm như vậy.”

Thím Lưu nghe vậy thở dài nói: “Linh Chi, con người đều có số mạng. Nhớ năm đó mẹ của nha đầu chính là tiểu mỹ nhân xuất chúng nhất trăm dặm xung quanh đây, ách, nơi xa hơn nương cũng chưa đi qua nhưng nương dám nói, ở nơi khác cũng tìm không ra cô nương lớn lên như vậy. Lúc trước Liễu gia muội tử đến tuổi cập kê, người tới cầu hôn có thể giẫm nát bậc cửa lớn của Liễu gia nhưng một người nàng cũng không chịu. Giống như đã định trước, năm đó bỗng nhiên có một người trẻ tuổi đến thôn, người trẻ tuổi này thật sự rất đẹp, tựa như thần tiên vậy, đứng chung một chỗ với Liễu gia muội tử xứng đôi khỏi phải bàn, quả nhiên hai người thành đôi…”

“Nương, sau đó thế nào?” Linh Chi lắc tay thím Lưu hỏi.

“Sau đó à…” Thím Lưu nheo mắt lại, giống như lâm vào trong kí ức, “Tất nhiên sau đó hai người thành thân, cùng nhau trải qua những ngày tháng tươi đẹp, rồi không lâu sau Liễu muội tử cũng mang thai, đáng tiếc tiệc vui chóng tàn, bụng nàng lớn bảy tám tháng thì người trẻ tuổi kia bỗng nhiên biến mất, Liễu muội tử sốt ruột vô cùng, nhờ người tìm hết những chỗ có thể đi cũng không tìm thấy, nàng khóc suốt cả ngày, còn sinh non rồi sinh ra nha đầu, đại khái là do uất ức mà thành, khi nha đầu ba tuổi nàng liền buông tay rời đi.”

Linh Chi nhìn sắc mặt của mẫu thân, thật cẩn thận hỏi: “Cho nên, nha đầu liền sống chung với cậu?”

Thím Lưu sờ tóc nữ nhi nói: “Đúng vậy, cậu nha đầu là hàng xóm của chúng ta, từ lúc hắn ôm nha đầu về đây nương đều nhìn trong mắt. Liễu Dương thị kia không phải người có thể bao dung người khác, lúc mới đầu coi như còn tốt, từ sau khi A Phúc sinh ra thì chân chính xem nha đầu thành nha hoàn để sai bảo, còn ba ngày hai bữa lại đánh chửi, thật sự là tạo nghiệp chướng mà.”

“Còn không phải sao.” Linh Chinh hung hăng gật đầu.

Thím Lưu liếc nhẹ khuê nữ một cái: “Nha đầu chết tiệt kia, lại bị ngươi lừa rồi, mau đi cho gà ăn đi.”

Linh Chi lắc người cười nói: “Con đi lấy chút bánh ngô đưa nha đầu ăn đây, hì hì.” Nói xong rồi tươi cười bỏ chạy mất.

Mạc Thanh Trần cũng không biết thân thế không rõ ràng của mình bị người khác nhắc lại một lần, sau khi nàng xoay người đi vào trong nhà chỉ thấy Liễu Dương thị một tay chống nạnh một tay chỉ nàng mắng: “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi lại đi ra ngoài khóc tang à, có phải cảm thấy oan ức muốn tìm người thương xót hay không, ta khuyên ngươi chết tâm đi, ai thèm thương xót ngươi ai thèm quản ngươi sống thế nào, ta xem ai dám!”

Mạc Thanh Trần gắt gao cắn môi, trong lòng liên tục nhắc lại trên đầu chữ nhẫn có một con dao, ta nhẫn! (ND: Thật ra lúc đầu cái câu nhẫn mình cũng rất hoang mang, tại trước giờ chỉ nghe trên đầu chữ sắc có một con dao thôi, giờ thế chữ nhẫn vào kì kì nhưng mà search gg vẫn thấy người dùng =)) )

Nàng không phải là bánh bao, nàng là một nữ hài mới sáu tuổi gió thổi có thể gục, trong thôn này ngoại trừ nhà cậu thì không biết dựa vào ai, không nhẫn nại thì còn có thể làm gì!

“Không cần nhe răng nhếch miệng với ta, mau đi lấy rổ đậu kia lựa ra, khi nào lựa xong thì mới được ăn cơm!” Liễu Dương thị nói xong bĩu môi hướng về rổ đậu.

“Đã biết, mợ.” Mạc Thanh Trần nhỏ giọng trả lời nhanh chân đi tới chỗ rổ đậu, dùng hết sức lực toàn thân mới cầm rổ đậu lên được, hai tay cầm lên rồi bước từng bước tiêu sái đến dưới tàng cây hải đường trong viện.

Bên dưới tàng cây hải đường có một cái bàn nhỏ được làm thô sơ, bình thường Mạc Thanh Trần thích ngồi ở chỗ này, mà có lẽ Liễu Dương thị mắt không thấy thì tâm không phiền, càng thích nàng làm việc ở dây mà không phải trong nhà.

Mạc Thanh Trần thở dài nhìn đậu đỏ và đậu nành trộn lẫn cùng nhau đầy cả rổ, yên lặng bắt đầu lựa ra.

Nàng tới đây đã một năm, có đôi khi nàng thật sự hoài nghi nhất định là ông trời bắt nàng đến đây để trừng phạt nàng.

Lúc mới đầu bị Liễu Dương thị đánh chửi nàng còn phản kháng, nhưng lại phát hiện như vậy chỉ có thể bị đánh chửi lợi hại hơn, sau đó còn không có cơm ăn, sau vài lần cứng đối cứng, cuối cùng Mạc Thanh Trần cũng hiểu được, ánh hào quang của nữ chính xuyên không không chiếu xuống đầu nàng, mặc kệ nàng có kiến thức gì có suy nghĩ gì, nhưng vẫn không thể phủ nhận sự thật nàng chính là một tiểu cô nương sáu tuổi không có chỗ nương tựa.

Chuyện duy nhất nàng có thể làm chính là nhẫn nại, cố gắng bị người ta đánh ít một chút, nhanh chóng lớn lên.

Đây, chính là mục tiêu lớn nhất trước mắt của Mạc Thanh Trần!

Tập trung hết sức nhặt đậu trong chốc lát, Mạc Thanh Trần đã cảm thấy hoa mắt chóng mặt, huống chi buổi sáng nàng chỉ uống một chén cháo loãng đặc hơn chén nước không bao nhiêu.

Nàng nhanh chóng nhìn một chút, trời nóng như vậy, hiển nhiên Liễu Dương thị và biểu đệ A Phúc làm tổ trong phòng ngủ, từ sáng sớm cậu Liễu Đại Thành đã ra ngoài làm việc, trong một chốc sẽ không về.

Mạc Thanh Trần yên lòng, thò tay lấy một cái hồ lô rượu to bằng bàn tay từ trong lòng ra.

Thoạt nhìn hồ lô rượu này bị phủ bụi không đáng chú ý, nhưng nó lại có một bí mật kinh thiên.

Nó cũng cùng đi đến đây với Mạc Thanh Trần, khác nhau là, Mạc Thanh Trần là linh hồn bám vào cơ thể tiểu cô nương này, mà nó là thực thể xuyên tới đây!

Mạc Thanh Trần sờ hồ lô rượu, nhỏ giọng thở dài: “Hồ lô rượu à, bây giờ cũng chỉ có ngươi làm bạn với ta thôi.” Nói xong kề mệng tới hồ lô uống mấy ngụm lớn.

Hồ lô rượu này vốn là Mạc Thanh Trần phát hiện ở một quầy hàng khi đi du lịch ở một cổ trấn, tuy rằng dáng vẻ nó không gây chú ý, nhưng khi nhìn kỹ cũng có loại hương vị cổ xưa, Mạc Thanh Trần nghĩ đến gia gia rất thích uống rượu, nếu như dùng bình hồ lô này để đựng rượu cũng rất thú vị nên cò kè mặc cả để mua, ai ngờ vừa thành công lấy đến tay thì thấy một chiếc xe bị mất khống chế chạy tới, lại mở to mắt ra lần nữa thì đã thành một nha đầu sáu tuổi rồi.

Lúc đó nàng cực kỳ khiếp sợ khi nhìn thấy hồ lô rượu thu nhỏ lại, theo bản năng đem nó giấu đi, sau đó lại bất ngờ phát hiện chỗ thần kỳ của hồ lô rượu này.

Vậy mà bên trong nó lại có chứa rượu ngon, hơn nữa lại giống như không bao giờ hết.

Vốn dĩ Mạc Thanh Trần cũng không uống rượu, chỉ là đã đọc nhiều tiểu thuyết YY rồi nên nàng nghĩ có khi nào rượu ngon trong hồ lô này có thể có công dụng thần kỳ gì hay không, vì thế mỗi ngày đều lén lút uống vài hớp, qua một năm công dụng thần kỳ thì không thấy, nhưng nàng lại bắt đầu thích uống rượu!

Không biết có phải có ảnh hưởng của tâm lý hay không, mà dường như chỗ tốt duy nhất chính là khi đói bụng mà uống vài hớp vào, lại cảm thấy giống như không đói đến vậy.

“Nha đầu, ngươi có ở đó không?” Suy nghĩ của Mạc Thanh Trần đang dạo chơi ở nơi xa xôi nào đó, thì bỗng nhiên truyền đến giọng nói dễ nghe của nữ hài tử.

 

2 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận