MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé – 11 (H nhẹ)

6
3581

Cha của con dâu nuôi từ bé 11 (H nhẹ)

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Huệ Nương được nuông chiều từ bé, bữa cơm này ăn như nhai sáp, cảm giác quái dị trong lòng càng ngày càng sâu.

Cách chung sống của đôi cha con này… thật khiến người ta thấy không phù hợp, trông cứ như tình nhân chàng chàng thiếp thiếp, một người sống sờ sờ như nàng ngồi đối diện hai người bọn họ, nhưng trong mắt bọn họ lại như không tồn tại, hoàn toàn không nhìn tới.

Cố Minh Nguyệt vui vẻ đút, Tạ Lãng thoải mái ăn, ai mà rảnh quan tâm tới nữ nhân đang tức giận khó nén kia chứ. Tiểu nữ nhi ghen tức cố ý hành động thân mật trước mặt người ngoài, Tạ Lãng nào phải khúc gỗ ngu ngốc không biết tình thú, hắn hí ha hí hửng hưởng thụ ham muốn chiếm hữu hiếm khi thấy được của tiểu tâm can.

Ăn cơm xong, Cố Minh Nguyệt chủ động thu dọn bát đũa, đi vào phòng bếp dùng nước vo gạo rửa chén, để Tạ Lãng và Huệ Nương ở lại ngồi đối diện nhau trong nhà chính.

Người sống trên núi cũng giống như người dân bình thường cày bừa trồng trọt, trời tối ăn no thì nấu nước rửa mặt, chuẩn bị lên giường ngủ. Tạ Lãng liếc mắt nhìn dáng ngồi tao nhã của Huệ Nương một cái, thản nhiên nói: “Đêm nay phiền cô nương tạm ở lại tệ xá một đêm.”

Cố Minh Nguyệt ở trong phòng bếp nghe thấy tiếng động, ló đầu ra cười rực rỡ với Huệ Nương, miệng nói: “Đại nương, ta và cha chen chúc một đêm, nhường phòng lại cho người.”

Khóe miệng Tạ Lãng khẽ nhếch lên khó có thể nhận ra.

“Làm thế sao được…” Huệ Nương giả vờ từ chối một chút, thật ra trong lòng lại càng nguyện ý “chen chúc” cùng Tạ Lãng một đêm.

“Sao lại nói vậy, không phải chân đại nương còn bị thương sao, người cứ an tâm ở lại một đêm đi.”

Thiếu nữ trước mắt mang trên mặt nụ cười ấm áp, nếu không tính tới xưng hô “đại nương” khó lọt tai cùng khuôn mặt xinh đẹp khiến lòng người căm hận kia, quả thật khiến người ta không thể nổi lòng oán hận và chán ghét được.

Nói xong Cố Minh Nguyệt lại trở về phòng bếp, nàng buông bát đũa trong tay ra, nghiêng người dựa vào một bên vách tường khuất bóng, vểnh tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Huệ Nương vốn đang đợi tới cơ hội như giờ, nàng ta vuốt vuốt tóc mai, sóng mắt thi thoảng lướt qua khuôn mặt nam nhân, duỗi ngón tay ngọc ra khoác lên bờ vai cường tráng rộng rãi của hắn, khẽ xoa một cái, lại dịu dàng đáng yêu nói: “Làm phiền Tạ đại ca đỡ ta đến phòng ngủ của Tạ cô nương.” Nói xong cả người liền áp lại gần.

Bàn tay to lớn của Tạ Lãng nắm lấy lớp quần áo ngoài cánh tay mà nàng ta đặt trên vai mình, khi nàng ta gần như áp cả người vào sát thì đứng dậy dùng sức đỡ nàng ta đứng lên, cũng âm thầm đứng cách ra một khoảng cách an toàn. Nhiệt độ quanh thân hắn hơi giảm xuống, dùng ánh mắt không chút tình cảm nào đánh giá khuôn mặt đầy vẻ thẹn thùng của nữ nhân, trong lòng tức giận cùng cực, nữ nhân này nghĩ hắn là loại người nào, lúc này nữ nhi của hắn còn đang ở phòng bếp sát bên mà lời nói hành động của nàng ta đã bắt đầu tỏ ý dụ dỗ, khinh hắn ở trong núi sâu không gặp được giống cái nên vừa thấy sẽ nhịn không được mà động dục à. (Lin: tui để giống cái cho nó nặng nề, đập cái mụ ai cũng lên giường được.)

Huệ Nương nghĩ Tạ Lãng ở trong núi sâu nên ít khi gần nữ sắc, nữ tử tiếp xúc duy nhất chỉ có mỗi nữ nhi hắn, cho nên một đại mỹ nhân hoạt sắc sinh hương như nàng chỉ cần khiêu khích thêm một chút nhất định có thể khiến cho nam nhân kìm nén đã lâu không cầm giữ được, thế nên lúc nói chuyện đã cố ý nhấn mạnh hai chữ phòng ngủ, sau đó tự nhiên dán người qua, không ngờ nam nhân lại tránh né, cánh tay còn bị bàn tay giống như sắt nắm chặt đến đau nhức.

Đúng là Tạ Lãng đã ăn chay nhiều năm, nhưng hai năm gần đây lại được cái miệng nhỏ thơm của Cố Minh Nguyệt đút cho ăn no, sau đó khẩu vị cũng vị trở nên kén chọn, nếu đặt vào thời điểm trước đó thì loại nữ nhân lẳng lơ đến tận xương như Huệ Nương hắn còn có thể xem đó như một màn gặp gỡ hương diễm, ngươi tình ta nguyện cá nước thân mật một đêm, nhưng từ lúc lĩnh hội được phong tình trên giường của tiểu nữ nhi, thì Huệ Nương cùng những nữ nhân khác đều không thể lọt vào mắt được, bọn họ sao có thể so sánh với người trong tim hắn được.

“Tạ đại ca… Chàng làm Huệ Nương đau…”

Nghe cái giọng nói khiến xương cốt rã rời này mà khuôn mặt Tạ Lãng vẫn không thay đổi chút nào, một tay hắn nâng cánh tay nữ nhân một tay lại hung hăng đỡ Huệ Nương đến khuê phòng của Cố Minh Nguyệt, chỉ vào cái giường được trải đệm mỏng gật đầu ra hiệu với ả, sau đó đi ra ngoài bưng một chậu nước trở về đặt bên chân nàng, ra hiệu đó là nước cho nàng rửa mặt, làm xong thì ra khỏi cửa đi mất.

Huệ Nương cảm nhận được cảm giác thất bại trước nay chưa từng có, trước nay đứng trong đám nam nhân ả làm gì cũng đều thuận lợi, hạ mình xuống lại sử dụng thêm chút thủ đoạn nhỏ là chuyện sẽ thành công như ý ả muốn, Tạ Lãng là nam nhân duy nhất không coi ả ra gì kể từ sau khi ả ta biết đến chuyện nam nữ, khiến ả… muốn đoạt được hắn bằng mọi giá, muốn thấy hắn như si như cuồng với mình.

Ả muốn hoàn toàn chinh phục được nam nhân này.

Khi Huệ Nương thầm hạ quyết tâm thì đồng thời Cố Minh Nguyệt ở góc tường vô cùng buồn chán hà hơi một cái, giờ nàng có thể chắc chắn, thoạt nhìn thì Tạ Lãng hoàn toàn không có chút hứng thú nào với nguyên nữ chính. Nàng nheo mắt lại, dáng vẻ hài lòng giống như con mèo con nhỏ thoả mãn sau khi được ăn no còn chưa kịp thu lại, đã bị nam nhân vừa bước vào phòng bếp bắt gặp.

Tạ Lãng nhìn quanh, nồi sắt lớn dùng để nấu cơm rỗng tuếch, không đun nước nóng dùng để lau người như bình thường, trong chậu gỗ dưới đất còn ngâm mấy cái chén sành chưa kịp rửa, mà tiểu nữ nhân vốn nên làm việc nhà, rất rõ ràng nàng luôn đứng ở góc tường nghe lén.

“Yên tâm chưa?” Giọng của Tạ Lãng chứa đầy ý cười, dưới ánh mắt kinh ngạc chưa kịp thu hồi vẻ mặt của Cố Minh Nguyệt, một tay chống tường tiến đến khàn khàn nói bên tai nàng.

“Cha, cha… cái gì mà an tâm hay không yên tâm, con nghe… không hiểu.” Cố Minh Nguyệt quay đầu né tránh tuấn nhan của nam nhân, phản bác lại bằng giọng nói lắp bắp khẩu thị tâm phi, dáng vẻ lúng túng khi nghe lén người phát hiện bắt tận mặt.

“À, Y nhi, sao con không thích Huệ Nương? Nàng chỉ ở lại một đêm thôi.” Giọng nói nam nhân mang theo chút nghi hoặc.

“Con không có không thích… Cha ôm nàng về…”

“Hửm? Không thích ta ôm nàng?” Tạ Lãng hít sâu mùi hương thơm ngát trên người tiểu nữ nhi, bộ phận nào đó trên người bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, hắn cứ như vừa tỉnh ngộ trêu đùa nàng: “Hóa ra Y nhi của ta còn là một bình dấm chua nhỏ.”

Mặt Cố Minh Nguyệt nghẹn đến đỏ ửng, đột nhiên nàng quay đầu tức giận trừng mắt nhìn Tạ Lãng, nhỏ giọng thầm oán: “Cha biết rõ con sẽ không vui, còn ôm nàng về làm gì.”

Những lời này không phải thầm oán Tạ Lãng mang Huệ Nương về nhà ở nhờ, mà là để ý chuyện hắn ôm nữ nhân khác.

“Bởi vì cha muốn về nhà gặp cưng sớm một chút, mà nàng lại đi quá chậm.” Sự thật quả thật là như thế, Tạ Lãng biết Huệ Nương đi không nhanh, hắn lại không muốn về nhà quá muộn khiến Cố Minh Nguyệt lo lắng, vì thế mặc dù thương thế Huệ Nương không nặng lại tỏ ra vô cùng khoa trương mà ôm lấy đầu vai của mình, hắn cũng cố nén sự chán ghét mà bế nàng lên nhanh bước chạy về nhà.

“Cho, cho dù vậy thì… Con cũng không muốn cha ôm nữ nhân nào khác ngoại trừ con.” Lông mày Cố Minh Nguyệt nhíu chặt, nàng ngập ngừng nói: “Nhìn cha gần gũi nữ nhân khác, ngực liền đau đến không thể kiềm chế.”

“Xem ra trong lòng Y nhi có cha, rất để ý đến cha…” Nghe thấy câu nói sau cùng của tiểu nữ nhi tâm tình hắn bừng sáng như ánh mặt trời rực rỡ, đầu hắn tựa bên tường sát mặt Cố Minh Nguyệt vô cùng thỏa mãn thở ra, khoảng thời gian đợi chờ lo lắng chỉ bản thân một bên tình nguyện cuối cùng cũng có thể chấm dứt, tuy rằng tình cảm nữ nhi dành cho mình còn rất mơ hồ, nhưng không hề chối bỏ mà vẫn sinh hoạt bồi dưỡng tình cảm nam nữ cới hắn.

“Cha đừng làm ở đây!” Cố Minh Nguyệt bất ngờ bị nam nhân nắm lấy bầu ngực mềm mại tròn trịa xoa bóp, sắc mặt nàng đỏ ửng hai tay đặt trên lồng ngực dày rộng đẩy hắn ra, nơi này cách khuê phòng nàng chỉ vài bước, cửa phòng bếp chỉ là tấm rèm vải, hiệu quả cách âm của vách tường không tốt, làm trong này sẽ bị Huệ Nương nghe thấy được.

“A, Y nhi, cha có nghĩa vụ nói cho ngươi biết, từ trước tới nay ta chỉ ôm có mỗi mình ngươi.” Tiểu nữ nhi vô lực giãy dụa giống như cọng lông vũ nhẹ nhàng quấy nhiễu, Tạ Lãng ôm hông nàng đặt thân thể mềm mại nhỏ nhắn xinh xắn kia lên trên bếp lò, sau đó đưa tay kéo vạt áo trước ngực nàng xuống, lộ ra hai vú trơn bóng đặt chúng vào lòng bàn tay nhào nặn.

“Cha… A…” Cố Minh Nguyệt nhỏ giọng rên rỉ, từ ôm mà nàng nói cùng với ôm trong lời của nam nhân không phải cùng một ý, vậy mà bị hắn cố ý xuyên tạc như vậy, thật gian xảo!

Hai núm vú phấn hồng mềm mại trước ngực nàng bị nam nhân lần lượt mút vào tới dựng đứng lên, đầu lưỡi to thô ráp kia thè ra liếm láp rồi chiếm lấy chuyển động vòng quanh quầng vú, thỉnh thoảng lại gảy nhẹ núm vú trong miệng, liên tục dùng răng nanh nhẹ nhàng kéo từ từ cắn, kéo nhũ hoa thành một đường cong dài, bầu ngực nàng bị hai tay nam nhân nhào nặn giống như nhào khối bột mì, tới khi da thịt phấn trắng ở ngực căng nóng đỏ rực lên mới buông tay ra.

Tạ Lãng dùng sức mút hai núm vú nhỏ của nữ nhi, mút chỗ đó một vòng lớn rồi mới “Bạch” một tiếng nhả ra một bên đầu vú đỏ tươi bị ngậm trong miệng, âm thanh đầy sắc tình, mang theo tiếng nước ướt át.

“Đừng… Đừng ở đây mà… Sẽ… Ưm a… Bị nghe thấy…” Cố Minh Nguyệt cắn một ngón tay của mình, thần sắc mê loạn rên khẽ.

“Y nhi sợ sao? Sợ người khác phát hiện mình làm chuyện này cùng cha…” Ngón tay của Tạ Lãng đi tới giữa hai chân nữ nhi, nơi đó đã ướt đẫm, chất lỏng dinh dính hai bên mép thịt có thể kéo ra chỉ bạc.

“Ưm… Sao lại phải sợ người ta phát hiện? A a… Ngón tay… Bỏ vào rồi ưm a…” Cố Minh Nguyệt dùng ánh mắt ngập nước nhìn chăn chú vào khuôn mặt nam nhân, vờ như khó hiểu hỏi, tiểu huyệt co rút lại đẩy ra dị vật đang chen chúc xâm nhập vào.

“Bởi vì…” Sắc mặt Tạ Lãng có chút thống khổ, trong cơ thể nữ nhi thật ấm nóng và ẩm ướt, hắn nhắm mắt lại, khó có thể mở miệng khó khăn nói: “Bời vì… Quan hệ của chúng ta… Không thể…”

“Thật ra chúng ta không có bị bệnh đúng không, cha.” Giọng nói của thiếu nữ mang đầy tình dục tiếp lời nam nhân, dưới ánh mắt không thể tin được của Tạ Lãng, nàng dùng bàn tay nhỏ bé mềm mại nâng khuôn mặt người phía trên, hôn nhẹ tiếp tục nói: “Cha luôn gạt người ta.”

“Con… Sao con biết…”

“Là do cha rất ngốc, giấu sách trong tủ quần áo rất dễ bị phát hiện.”

Tạ Lãng kinh ngạc suy nghĩ, hóa ra là đông cung đồ trước kia lén lút giấu đi bị lộ, nó được đặt ở đó trước khi Chương nhi qua đời, văn hay tranh đẹp, mua về nhà định để sau này đưa cho Chương nhi để dạy hắn chuyện nam nữ, đỡ khi thành thân với Cố Minh Nguyệt lại mù mờ không rõ việc này, không nghĩ quanh đi quẩn lại, đã sớm quên mất thứ này từ lâu vậy mà cuối cùng lại bị nữ nhi nhìn thấy…

“Y nhi…” Trong chốc lát Tạ Lãng không biết nên nói gì cho tốt.

“Cha thật xấu, hóa ra chúng ta làm vậy là không được.” Cố Minh Nguyệt chu môi, lại ấn lên gương mặt nam nhân đang bàng hoàng thất thố một nụ hôn nữa, bàn tay nhỏ bé dời xuống cầm lấy côn thịt bị dọa đến mềm dưới thân hắn, liếm môi nói: “Nhưng mà muộn rồi, Y nhi rất muốn cha, đều là lỗi của cha.”

“Phải… Là lỗi của ta…” Tạ Lãng chỉ có thể thật thà lặp lại lời nói của nữ nhi.

Cố Minh Nguyệt bất đắc dĩ nhìn nam nhân mới vừa rồi còn lộ rõ vẻ ngang ngược mạnh mẽ lúc này lại trầm lặng lộ vẻ sợ bị chán ghét, trái tim lại mềm nhũn ra.

“Vào đi… Muốn cha dùng thứ to lớn nóng nóng, thô thô đó đi vào trong lỗ nhỏ trống rỗng ngứa ngáy của Y nhi…” Thiếu nữ mở hai chân ra, lộ ra hoa huyệt, ngón tay của nam nhân vẫn còn đang cắm ở bên trong, dâm dịch dồi dào thuận theo đầu ngón tay tràn ra cửa hoa huyệt chảy xuống trên bếp lò, một mảnh trong suốt.

Tạ Lãng cảm thấy có một dòng chất lỏng chảy xuống từ khóe mắt, mang theo hương vị vừa chua chát lại rất ngọt ngào.

“Vậy… Phải chuẩn bị tốt mọi thứ.” Hắn nghe thấy từ chữ phát ra theo tiếng nói của mình đều run run, giọng mũi hơi nặng.

Hai người cùng gánh vác, thoái mái hơn so với một người tự chịu đựng rất nhiều.

“Vâng.” Cố Minh Nguyệt mỉm cười giúp đỡ côn thịt nóng hổi to lớn kia, đặt trước hoa huyệt ướt sũng của chính mình.

Nghiệp chướng nặng nề thì đã sao, chúng ta đều khát vọng lẫn nhau như thế.

“Ta yêu chàng.”

6 BÌNH LUẬN

  1. Lớn lên xinh đẹp lại chiều lòng người làm sao mà Tạ Lãng không yêu thương đến xương tủy cho được, nhưng Tạ Lãng cũng là hàng hiếm đi, không tham lam ăn bậy dù bày ra trước mặt, chỉ chung trinh với mình nữ nhi .hí hí

  2. Sự thật được phơi bày lúc ý loạn tình mê thì 10 phần cũng giảm xuống còn 5.phơi bày xong thì trời quang mây tạnh gió mát trang thanh lại tiếp tục mê loạn cuồng nhiệt hơn.hí hí.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận