Thế gia – Chương 83

1
1099

Chương 83: Tách ra

 

Edit + beta: Linxu

 

Lúc về tới Lan Khê viện Hoa Lôi mới thở phào nhẹ nhõm, không ngờ chuyện này lại được cho qua dễ vậy, nàng còn tưởng ít nhất mình phải chịu một trận đòn mới xong.

 

Nguyệt Dao thì ngược lại, khuôn mặt vốn tươi cười không chút lo lắng: “Hoa Lôi, lúc này vui mừng hãy còn sớm, tiền mới lấy được hai ngày trước, mà hôm nay Mạc thị đã nghe phong phanh rồi, tốc độ này hơi nhanh quá mức!”

 

Hoa Lôi rùng mình, dù có bị người khác tính kế biết được, nhưng việc này cũng là do thúc thúc và thẩm thẩm nàng không hoàn thành nhiệm vụ cẩn thận: “Cũng là do thẩm thẩm nô tỳ, có tiền trong tay liền chạy mua quần áo, còn đặt thêm đồ trang sức, thế mới bị lọt vào mắt đại phu nhân.”

 

Nguyệt Dao liếc mắt nhìn Hoa Lôi đầy thâm ý: “Thẩm thẩm ngươi tùy ý người khác trút vài ly rượu liền nói toạt  hết mọi việc ra, người như vây ngươi thấy sau này còn dùng được?”

 

Hoa Lôi vội vã quỳ xuống: “Đều là lỗi của nô tỳ.”

 

Nguyệt Dao không cho Hoa Lôi đứng dậy ngay, lần này ngoại trừ tính kế Mạc thị, cố ý cho tổ mẫu biết tâm địa xấu xa kia của Mạc thị chưa từng ngừng lại; còn có một mục đích khác chính là thử thách xem Lưu Nhị có thể dùng được không.

 

Lưu Nhị qua cửa, nhưng đồng thời nó cũng để lộ nhược điểm của Lưu Nhị, chuyện lớn như vậy hắn lại dám nói cho vợ mình: “Ngươi chuyển lời của ta cho thúc thúc ngươi biết.” Nguyệt Dao cảm thấy Lưu Nhị này làm việc kín cẩn cũng giữ mồn miệng, chuyện lần trước không để lộ chút gì. Nhưng vợ hắn lại là mối họa ngầm, nàng muốn xem xem Lưu Nhị sẽ giải quyết chuyện này như thế nào.

 

Tối đó, Đình Chính trở về.

 

Dáng dấp Đình Chính càng ngày càng anh tuấn hơn, vốn vẻ ngoài đã phấn điêu ngọc mài, nay lại thêm nụ cười ngọt ngào có thể nháy mắt giết hết cả đám nữ nhân! Giờ Lý phu nhân cực kỳ yêu thích hắn.

 

Mỗi lần Nguyệt Dao thấy Đình Chính đều thở dài: “Lại đây, thử bộ đồ tỷ tỷ làm cho đệ xem có vừa không.” Nguyệt Dao may cho Đình Chính một bộ áo đồ mặc vào hè, tay nghề của Nguyệt Dao được Ma tiên sinh dốc lòng chỉ bảo, mấy tháng này cũng dùng nhiều thời gian ôn đi học lại, tinh mỹ tuyệt luân chắc chắn không tới, nhưng hoàn toàn có thể dùng, đối với một tiểu thư khuê các mà nói, như vậy đã đủ rồi.

 

Mà Nguyệt Dao cũng rất có tâm, quần áo của Đình Chính nàng tự tay làm, xiêm y của mình lại cho phòng châm tuyến cùng mấy nha hoàn bên người làm. Thông qua Đình Chính, cho người khác biết nữ công châm tuyến của nàng rất tốt.

 

Đình Chính thử bộ đồ Nguyệt Dao làm cho hắn, khuôn mặt mững rỡ như nở hoa, Nguyệt Dao nhìn cũng không nhịn được mà nhéo nhéo gương mặt Đình Chính.

 

Giờ lão phu nhân cũng khá yêu thích đứa cháu hay cười ít nói này, nhưng cháu trai đã sáu tuổi rồi, cũng nên tách ra viện riêng: “Nguyệt Dao, đại ca và nhị ca con đầy năm tuổi đã chuyển tới tiền viện, có sân riêng, giờ Đình Chính cũng sắp tròn năm tuổi, nên tới tiền viện ở rồi.” Đây là quy củ Liên gia, không ai có thể phá hỏng. Không những Đình Chính, mà cả Đình Luân cũng phải chuyển tới tiền viện sống.

 

Quy tắc này cũng nhằm phòng bị nữ nhân chốn hậu viện quá cưng chiều con cháu, để rồi biến chúng thành kẻ ăn chơi trác táng. Chẳng qua gia quy này cũng có một chỗ hổng, chỉ nói năm tuổi chứ không nói là tuổi mụ hay tuổi thật, cho nên đứa bé được cưng chiều sẽ chờ tới đúng năm tuổi thật mới phải dọn ra ngoài, những đứa bé khác đều phải dọn qua tiền viện từ lúc tuổi mụ vừa đủ năm chứ không được ở một chỗ với mẫu thân. Đình Chính ngược lại, không phải hắn được lão phu nhân cưng chiều, mà là do tình huống đặc thù, thế nên mới phải chờ tới đầy năm tuổi.

 

Nguyệt Dao biết đây là quy củ đương nhiên sẽ không phản bác, còn nữa nam nữ bảy tuổi đã có sự khác biệt, dù nàng và Đình Chính là tỷ đệ ruột, thì chậm nhất là sang năm cũng phải tách viện ra.

 

Nguyệt Dao không lo gì tới chuyện Đình Chính phải sang tiền viện sống, Đặng ma ma là ma ma quản sự, bên người lại có Mộ Thu và Đông Tình. Dưới sự chăm sóc huấn luyện của Đặng ma ma Đông Tình cũng càng ngày càng có phong phạm của một đại nha hoàn. Quan trọng nhất là một tháng Đình Chính chỉ ở nhà hai ngày, thời gian còn lại đều ở Lý gia, dù có sang tiền viện cũng không bị ảnh hưởng gì.

 

Đình Chính có chút không muốn, hắn muốn ở cùng một chỗ với tỷ tỷ, nhưng thấy tổ mẫu nói dăm câu ba lời với tỷ tỷ xong liền xác định luôn chứ không hỏi tới hắn, hắn liền ủy khuất cúi đầu.

 

Nguyệt Dao vuốt trán hắn cười: “Nghỉ ở đâu mà chẳng giống nhau.” Một tháng Đình Chính mới trở về hai ngày, nhưng chờ sau khi tổ mẫu khuất núi, Nguyệt Dao không tính cho Đình Chính về ở nhiều hơn. Nàng ở đây không sao, nhưng Đình Chính hãy còn nhỏ ở Liên gia lâu dài nàng sợ bé sẽ bị làm hư.

 

Chuyện Nguyệt Dao đánh cược ở sòng bạc tuy không bị lan rộng, nhưng vẫn có vài người biết, ví dụ như Nguyệt Băng. Cho nên lúc nghỉ giải lao trên lớp, Nguyệt Băng cười nói: “Tam muội muội, nếu sau này còn có cơ hội kiếm tiền tốt như vậy, hy vọng muội muội cho tỷ tỷ biết chút.”

 

Nguyệt Hoàn nghe xong kỳ quái nói: “Nhị tỷ, tỷ đang nói gì vậy?”

 

Nguyệt Băng bật cười: “Các ngươi còn không biết, Tam muội muội đi đánh cược, đánh thắng, lời gấp bốn lần, ta đây là muốn nhờ nàng sau này có cơ hội phát tài cũng nhớ chia sẻ cho chúng ta.”

 

Nguyệt Hoàn nghe xong vội nhìn sang Nguyệt Dao, ánh mắt nóng cháy, còn không phải bị chuyện tiền nong ép tới nôn nóng ư. Tô di nương chỉ là một di nương, nàng muốn cho mình và Đình Luân thêm chút đồ ngon bổ cũng không có, mà những thứ đó đều dành cho mấy đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn.

 

Nguyệt Dao có chút ngoài ý muốn: “Nhị tỷ tỷ thiếu tiền sao? Nếu thiếu tiền ta có thể cho tỷ mượn.” Nguyệt Dao chắc chắc Nguyệt Băng không bao giờ tìm nàng mượn tiền.

 

Nguyệt Băng cười lắc đầu: “Không thiếu tiền. Chỉ là tỷ cảm thấy vận thế Mã gia quá tốt, kéo theo số phận muội cũng khá hơn, nên mới mong dính chút may mắn.”

 

Nguyệt Dao khẽ cười.

 

Nguyệt Hoàn không nhịn được nói: “Tam tỷ, nếu sau này có cơ hội kiếm tiền như vậy, cũng mong tam tỷ tỷ sẽ nói với chúng tỷ muội một tiếng, có tiền thì cùng kiếm, tam tỷ xem có đúng không nào!” Nguyệt Dao là người trùng sinh, biết rất nhiều tiên cơ, đi theo Nguyệt Dao có thể chiếm rất nhiều lợi ích.

 

Nguyệt Dao khẽ cười nói: “Tiền đủ dùng là được, có nhiều tiền thế cũng không dùng làm gì, lần này đặt cược chỉ là muốn nhìn xem Vu Tử Đạt có thi đậu Tam Nguyên không thôi. Ta không có hứng thú với việc buôn bán kiếm tiền, đành để mọi người thất vọng rồi.” Nàng không có hứng thú với việc buôn bán kiếm tiền. Tiền đủ dùng là được, kiếm nhiều tiền như vậy mà lại không có năng lực bảo vệ, nhất định sẽ thành con dê béo đợi ngày bị thịt.

 

Nguyệt Băng chỉ cố tình nói chuyện này cho Nguyệt Doanh và Nguyệt Hoàn.

 

Nguyệt Hoàn lại thật lòng muốn hợp bọn kiếm tiền cùng Nguyệt Dao, bằng vào việc Nguyệt Dao biết trước những việc chưa xảy ra nàng chắc chắn có thể kiếm bộn tiền. Nhưng khi nghe được lời này của Nguyệt Dao lại nhìn vẻ mặt kia, Nguyệt Hoàn thật muốn nôn ra máu, có được phần mềm hack lớn như vậy thế mà lại không cần, thật đáng giận mà.

 

Từ đầu chí cuối Nguyệt Doanh chưa từng nói một câu nào.

 

Trên đường trở về Nguyệt Hoàn lầm bầm một câu, sau đó nỏi: “Tam cô nương có nhiều tiền, thế nên chưa từng quý trọng chúng.”

 

Hồng Y nghe xong nói: “Cô nương, tam cô nương nào cần lo tới chuyện không đủ tiền dùng. Không nói cái khác, chỉ nhìn mỗi của hồi môn của Nhị phu nhân thì tam cô nương đã đủ ăn mặc cả đời không lo.” Lúc mang của hồi môn vào tất cả đều sẽ được công khai cho mọi người nhìn, chuyện Nhị phu nhân mang tới hơn trăm rương hồi môn cả phủ này có ai mà không biết.

 

Nguyệt Hoàn nghe xong a một tiếng rồi không nói nữa, hiện giờ nàng không mấy tin tưởng vào Hồng Y và Hồng Mai, hai người kia là Mạc thị cho, khế ước bán thân vẫn còn trong tay Mạc thị, di nương có nói phải đề phòng chút.

 

Nguyệt Hoàn đi về hỏi Tô di nương: “Di nương, Nhị phu nhân có nhiều tiền lắm sao? Hồng Y nói chỉ dùng của hồi môn của Nhị phu nhân liền đủ cho tam tỷ tỷ tiêu pha cả đời?” Tiền cất riêng không tính, chỉ tính tới số tiền công khai thôi đã đủ không lo cả đời, tam cô nương này thật đúng là giàu đến nứt đố đổ vách.

 

Tô di nương gật đầu: “Của hồi môn lúc trước của Nhị phu nhân có hơn hai ngàn mẫu ruộng tốt, mấy cửa hàng và bất động sản, chỉ tính lợi tức của những thứ này thì hàng năm thấp nhất đã có bốn, năm ngàn lượng, cho nên tam cô nương mới dám nói nàng không lo ăn mặc đời này.”

 

Nguyệt Hoàn há miệng: “Số tiền này là chưa tính tới phần bạc ẩn sao?” Trước có nghe nói trên tay Nguyệt Dao có mười, hai mươi vạn lượng bạc, hẳn là có tính vào đó rồi chứ!

 

Tô di nương lắc đầu: “Không có, trước đó là nói tới tiền bạc gia sản của chi thứ hai, còn của hồi môn của Nhị phu nhân ngoại trừ con cái ra, người khác không có quyền dùng. Hiện giờ của hồi môn của Nhị phu nhân ở trong tay lão phu nhân, sau này. . .” Nói tới chỗ này Tô di nương hết hồn, lấy sự thông tuệ của tam cô nương, toàn bộ số của hồi môn sợ là sẽ phải lấy về hết, không cách nào vào tay phu nhân được.

 

Nguyệt Hoàn ước ao ghen tị, thảo nào tỷ tỷ này lại nói nàng không thiếu tiền, không tính làm buôn bán, cũng không trách Mạc thị cứ một mực nhìn chòng chọc nàng. Nhiều tiền như vậy ai không ham! Nguyệt Hoàn nghĩ tới mình, mỗi tháng chỉ có bốn lượng bạc, thật lòng muốn khóc. Khác biệt như vậy, thật quá bi ai, có tiền thì bị chết vì không giữ nổi, không có tiền cũng chết vì nghèo.

 

Tô di nương cho rằng nữ nhi lại muốn dính vào: “Cô nương, người tuyệt đối không được dính vào đó, giờ lão phu nhân còn đó phu nhân chắc chắn không dám làm gì, nhưng chờ lão phu nhân qua đời, đến lúc đó ai cũng không nói chắc được chuyện sẽ thế nào.”

 

Nguyệt Hoàn không lên tiếng, ban đầu nàng muốn khuyên muốn khuyên Tô di nương một … hai … Thế nhưng ngẫm lại nàng chọn bỏ qua, nền giáo dục mà di nương tiếp nhận từ nhỏ tới giờ không phải cái mà nàng có thể nói đôi ba câu là bài trừ được. Nhưng nếu Mạc thị và Nguyệt Dao đấu nhau, đừng có đùa, người ta là đích nữ trùng sinh biết trước tương lai ra sao đó, nếu phu nhân còn có thể đấu thắng vậy người kia đâm đầu vào đống đậu hũ chết cho rồi.

 

Lúc này Nguyệt Hoàn thật muốn lấy lòng vị tỷ tỷ giàu có kếch sù này, Nguyệt Dao ra tay hào phóng đi theo nàng ắt sẽ được điều tốt, nhìn một nhà Lưu Nhị xem, mới chớp mắt mà đã thoát nghèo được là biết thôi. Nhưng nghĩ tới thủ đoạn của Mạc thị và khuyến cáo của Tô di nương, Nguyệt Hoàn vẫn đành bỏ qua.

 

Thật ra Nguyệt Dao biết rõ chuyện kiếm tiền này trước sau gì cũng phải để lộ ra, không những muốn cho lão phu nhân biết Mạc thị tâm hoài bất quỹ, còn muốn thông qua chuyện này tỏ rõ cho người khác biết năng lực của nàng, tuyệt đối không chịu thiệt thòi. Mà bây giờ tới cả Nguyệt Hoàn còn động tâm không ngừng, thì ta có thể hiểu được đám hạ nhân kia sẽ thế nào.

 

Tô di nương trái lo phải nghĩ hỏi Nguyệt Hoàn: “Cô nương, có phải tự tam cô nương nhắc tới của hồi môn không?” Nếu tam cô nương đã để mắt tới của hồi môn của Nhị phu nhân rồi, thì dù lão phu nhân có mất, của hồi môn của Nhị phu nhân đại phu nhân cũng không thể chạm vào được, bà phải nhắc nhở phu nhân mới được.

 

Nguyệt Hoàn lắc đầu: “Không có, tam tỷ tỷ chỉ nói tiền đủ dùng là được, là Hồng Y nói với con.”

 

Tô di nương lại trầm tư, Nguyệt Hoàn không biết rằng, hôm sau khi Tô di nương tới thỉnh an, đã nói tin này cho Mạc thị.

 

Mạc thị nghe xong chút tâm tình vui vẻ sáng sớm đều biến sạch: “Ngươi nói gì? Nha đầu kia nói của hồi môn của nương nàng đủ cho nàng dùng cả đời?” Của hồi môn của Mã thị, điền sản cửa hàng, khế ước của chúng đều nằm trong tay lão phu nhân, đồ đạc cố định trong đó cũng đều gửi ở Lan Khê viện, Mạc thị biết trong đó có không ít thứ tốt, nhìn mà phát thèm.

 

Hơn nửa năm này bà cũng không nhàn rỗi, hỏi thăm được điền sản trong đó đều nằm ở khu vực cực tốt là ruộng nước loại tốt nhất, nguồn nước dồi dào dù gặp mùa hạn cũng không phải lo. Ruộng nước như vậy dù có tiền cũng không mua được, chưa nói cái khác, chỉ tính tiền lời thu từ hơn hai ngàn mẫu điền sản này thì hàng năm đã có ba, bốn ngàn lượng.

 

Ngoài ra bốn cửa hàng thì có hai cái ở khu vực phồn hoa nhất kinh thành, không nói việc buôn bán, bốn cửa hàng mặt tiền chỉ tính tiền cho thuê thôi thì hàng năm đều thu về bốn, năm ngàn lượng. Bà ta còn đang chờ tới ngày lão phu nhân đi rồi sẽ thu nhập những thứ này, cuộc sống trong phủ rồi sẽ dễ chịu hơn. Nếu nha đầu kia có tâm tư này, vậy thì phiền toái lớn.

 

Tô di nương đi rồi, Mạc thị có chút phiền não. Hoa bà tử trấn an: “Phu nhân chớ nóng vội, giờ tam cô nương mới chín tuổi nào biết cái gì lại cái gì, sao có thể quản lý số của cải lớn như vậy, tới lúc đó sẽ phải nhờ phu nhân thay mặt quản lý thôi.” Lão phu nhân có lòng này, cũng phải xem tam cô nương có bản lãnh đón số của hồi môn này về không.

 

Mạc thị lại lắc đầu: “Cái ta lo lắng nhất là sợ tới lúc đó Mã gia sẽ chen tay vào, lúc ấy thì thật khó khắn không nhỏ.” Người có quyền nắm giữ của hồi môn của Mã thị nhất chính là Mã gia, nếu tam nha đầu hạ quyết tâm lấy hết những thứ này, Mã gia lại ủng hộ, bà ta có tranh thế nào cũng không tranh được.

 

Mã gia đang thời thăng tiến, tới cả lão gia cũng phải nhường nhịn mấy phần.

 

Càng nghĩ Mạc thị càng nóng lòng: “Đã chết rồi mà chẳng chịu yên ổn.” Không dưng lại nhập mộng báo này báo nọ cho tam nha đầu, cố ý thêm phiền phức cho bà mà. Giờ tam nha đầu càng ngày càng tinh ranh, khó lung lạc. Mạc thị nghĩ tới lão phu nhân, cái gì bà ấy cũng theo ý nha đầu kia, tức giận trên mặt càng không che giấu được. Nếu không phải lão phu nhân cưng chiều nha đầu kia tới thế, thì đâu thể khiến con nha đầu đó không kiêng nể gì cả, ở Liên phủ gọi gió được gió muốn mưa được mưa, Mạc thị cảm nhận được sự uất ức chưa từng có, một lòng thật hận sao lão phu nhân không chết luôn ngay hôm sau đi cho rồi.

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận