MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé – 10 –

0
1689

Cha của con dâu nuôi từ bé – 10 –

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Lần đầu tiên Cố Minh Nguyệt gặp nữ chính nhiệm vụ này là vào một chiều hoàng hôn sắp tắt, ráng mây chạng vạng giăng khắp bầu trời.

Ánh trăng treo xa lung linh hiện ra một nửa giữa bầu trời đỏ tía, ánh sáng yếu ớt mỏng manh nhẹ nhàng chiếu lên mờ ảo rồi biến mất, che đi màn trời u ám, dung hợp vào ánh sao rực rỡ lộng lẫy.

Công trùng đầu hạ kêu râm ran, bách điểu về núi, gió đêm trên núi rừng tựa tấm lụa mỏng, cả cánh rừng tự do đưa theo gió hiện như từng đợt sóng, từng ngọn cây đung đưa.

Huệ Nương đến không quá bất ngờ, Cố Minh Nguyệt đã chờ ngày này từ rất lâu, nàng ngồi trên ghế trúc trong vườn nhìn Tạ Lãng ôm một nữ nhân mặc áo lụa mỏng màu tím nhạt cùng với váy dài màu vàng nhạt đá cửa đi vào, ra vẻ tò mò chậm bước tới xem.

Tạ Lãng ôm ngang nữ tử sực nức mùi thơm, mùi hương trên người nàng là dùng hương liệu quý báu điều chế mà ra, trong cái ngọt ngào lại mang theo chút quyến rũ mờ nhạt, mới ngửi lần đầu thật khiến cho lòng người khao khát say mê, nhưng chờ qua lâu lại khiến người cảm thấy thiếu đi sự nhẹ nhàng khoan khoái trong thú vui tao nhã.

Huệ Nương nắm vạt trước chiếc áo tơi của nam nhân, khuôn mặt chôn trong lồng ngực tràn đầy hơi thở mạnh mẽ, không chút e ngại cảm giác đau đớn vì vật liệu dùng để bện áo là cây khô, cứ như chim nhỏ nép vào người hưởng thụ hơi ấm cơ thể và cảm giác an toàn.

Trong lòng Huệ Nương đắc ý suy nghĩ lung tung, Tạ Lãng đã phá vỡ ấn tượng thợ săn phải nghèo nàn thô lỗ trong nàng, hắn thuộc tuýp  người dù có ẩn vào giữa nơi đông đúc giàu có phồn hoa, thì một thân khí khái anh hùng lóa mắt như thế đều sẽ khiến người người hướng tới, anh tuấn áp đảo một đám chỉ biết tô son trát phấn rồi tự gọi là mỹ nam tinh tế. Nàng đã sớm nhìn chán cái đám nam nhân mà lại ưa làm bộ làm tịch hệt như nữ tử, lúc chưa gặp Tạ Lãng nàng vẫn có thể miễn cưỡng tận tình hưởng lạc cùng bọn họ, nhưng sau khi gặp được nam nhân quá hợp với tâm ý bản thân, so ra thì những nam nhân nàng từng dụ dỗ dây dưa thoáng chốc đã trở nên thật khó coi.

Có thân thể khí phách của một võ phu lại cộng thêm một khuôn mặt, Tạ Lãng khiến Huệ Nương cảm nhận được cảm giác tim đập thình thịch đã lâu không thấy, lại thêm sắc mặt người này khi gặp nàng rất hờ hững, không lộ vẻ kinh diễm, thật là hiếm có, không khỏi khiến lòng nàng sinh ra hảo cảm, nổi lên dục vọng chinh phục.

“Cha, vị đại nương này bị gì vậy?”

Cố Minh Nguyệt chỉ vào Huệ Nương nằm cuộn tròn bất động trong lòng Tạ Lãng kỳ quái nói, chân bị cắn chứ có phải bị tê liệt toàn thân đâu, có cần mềm mại không xương như vậy không.

Tạ Lãng nghe thấy tiểu nữ hài gọi nữ nhân nằm bất động bám trên người hắn là “Đại nương”, trong lòng buồn cười không thôi. Chân bị thương lại kéo thành thân thể tàn tật, lại nói cô nương này còn trẻ tuổi dáng vẻ cũng rất xinh đẹp, kiểu cách hòa với màu sắc quần áo cũng phù hợp với phong cách thẩm mỹ hoài cổ, nhưng lại bị gọi là đại nương không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Hay là Y nhi của hắn ghen tị, mười ngón tay không được tự nhiên co lại, đôi mắt đen nhánh xinh đẹp nhanh chóng liếc hắn một cái sau đó phồng má rũ mi đầy hờn dỗi. Cảm giác được để ý khiến Tạ Lãng lâng lâng, nam nhân vốn cảm thấy Huệ Nương nũng nịu khiến mình rất phiền, giờ lại nổi lòng đùa giỡn, ôm chặt nữ nhân trong ngực thêm một tí.

Thiên thời địa lợi nhân hòa, vừa vặn có thể mượn nử tử có chút tâm tư với hắn này để thử xem tình cảm của Cố Minh Nguyệt là thế nào.

Huệ Nương bị gọi là đại nương khuôn mặt tức giận đến méo xệch, cũng may mặt nàng hướng vào trong ngực nam nhân lại luôn cúi thấp đầu, dùng cần cổ trắng nõn bóng loáng của mình câu dẫn ánh mắt nam nhân, lại giống như đang xấu hổ và sợ hãi khiến người ta không nhìn thấy vẻ mặt. Nàng nghe thấy hai chữ phụ thân, nói vậy chủ nhân giọng nói này là nữ nhi của nam nhân, nàng đang xem nên làm thế nào để Cố Minh Nguyệt lưu lại ấn tượng hiền lành tốt đẹp thì cảm thấy cơ thể mình bị siết chặt khiến trong lòng nàng cảm thấy vui vẻ.

Cũng đúng thôi, có nam nhân nào lại không mê muội vì nàng, chẳng qua là người thợ săn này không giỏi biểu đạt mà thôi.

Trong lòng Huệ Nương dương dương tự đắc ngẩng đầu lên, trên mặt thay bằng vẻ mặt nhu nhược đáng thương, lông mày nàng khẽ chau lại, hai gò má phấn hồng non nớt, trong đôi mắt phượng hẹp dài ngập nước, đôi môi đỏ thẫm khẽ mở nhìn điềm đạm đáng yêu như muốn nói gì đó để tranh thủ sự đồng cảm, lại nhìn sang Cố Minh Nguyệt trong nháy mắt hé môi lại không biết nói gì, chỉ một thoáng toàn bộ sự tự đắc và kiêu ngạo về khuôn mặt xinh đẹp mà mình sở hữu không còn sót lại chút nào.

Khuôn mặt xinh đẹp mà nàng vẫn luôn kiêu ngạo nếu so với thiếu nữ đối diện quả thật nó chẳng đáng nhắc tới, nếu như thiếu nữ này là ráng mây tía nơi chân trời, thì khuôn mặt nàng có có khác gì vũng bùn.

“Đại nương, ngươi có sao không?”

Xinh đẹp đến mức khiến cho Huệ Nương sinh lòng đố kị, thiếu nữ lại nói ra một câu khiến ngực nàng cứng lại, Huệ Nương còn nằm trong lòng phụ thân người ta trong lòng lại không muốn đi xuống, nghẹn một hơi ra không được nuốt cũng không xong. Nàng có ý với Tạ Lãng, cho nên không thể bảo Cố Minh Nguyệt gọi mình là tỷ tỷ, mà cũng không thể để ho nàng tiếp tục gọi mình như thể mình già nua xấu xí, vì thế chỉ có thể miễn cưỡng cười một chút nói: “Tiểu nữ gọi là Huệ Nương, Tạ đại ca có ân cứu mạng ta, nếu Tạ cô nương không ngại cứ gọi là Huệ Nương là được rồi.”

Cố Minh Nguyệt nhìn về phía Tạ Lãng, chỉ thấy hắn gật đầu, giọng nói ấm áp: “Huệ Nương và tôi tớ lạc nhau. Bị rắn nước cắn nên bị thương một bên mắt cá chân. Ta mang nàng về đây nghỉ ngơi một chút.”

Ba câu liền giải thích được sau khi Huệ Nương và tôi tớ lạc đường, một thân một mình đi tìm đường ra khỏi núi Lâm lại vô tình phát hiện hai người ở trong sơn cốc. Trong khi nàng nghỉ ngơi bên khe suối trong sơn cốc thì bị rắn nước cắn, sau đó trùng hợp gặp Tạ Lãng đang trên đường về, cầu xin hắn giúp đỡ giải độc, cuối cùng bởi vì sắc trời đã muộn nên Tạ Lãng xuất phát từ ý tốt ôm nàng trở về…

Đương nhiên toàn bộ quá trình nội dung nhiệm vụ bắt đầu thế nào Cố Minh Nguyệt đều biết rất rõ, nếu như không biết rõ nàng cũng chỉ có thể dựa vào liên tưởng mới có thể đoán ra câu chuyện phức tạp đằng sau lời nói ngắn gọn của Tạ Lãng.

May mắn bình thường hai người đều quen thuộc cách nói chuyện của đối phương, Tạ Lãng nói ít ý nhiều như vậy cũng tin rằng Cố Minh Nguyệt nghe có thể hiểu được.

“Hóa ra là như vậy, may mà có phụ thân phát hiện sớm, nếu không cho dù độc tính của rắn nước thấp cũng có thể khiến cho người ta phát sốt.” Cố Minh Nguyệt ngoài cười nhưng trong không cười gật đầu, nàng giống như có chút buồn rầu nói: “A nhưng mà sao được chứ, từ nhỏ phụ thân đã dạy ta phải biết lễ phép, sao ta có thể gọi thẳng tục danh người lớn tuổi được chứ, ta cho rằng gọi đại nương vừa tôn trọng vừa thân thiết hơn.”

Nàng nói chân thành như vậy, khiến cho Huệ Nương cũng không phân biệt rõ được có phải thiếu nữ trước mắt cố ý hay không.

Mỗi một lần tiểu cô nương này xuất khẩu đều khiến nàng muốn phun một búng máu, cố tình đối phương còn ra vẻ không hề phát hiện, lời nói và hành động lúc nào cũng tỏ rõ thiện ý, nếu Huệ Nương còn nói thêm lại chẳng khác gì kẻ không biết suy nghĩ, thế nên nàng chỉ có thể cắn răng nuốt ngụm máu này xuống.

Ai bảo nàng tơ tưởng lồng ngực nam nhân cường tráng phóng khoáng này đây?

Cố Minh Nguyệt xét thấy độ dày da mặt Huệ Nương người thường cũng không có khả năng so được, người bình thường nghe nghe thấy mình nói vậy đã đứng xuống rồi, vậy mà nàng ta vẫn còn có thể dựa vào trong ngực Tạ Lãng mang theo nụ cười xin lỗi đối mặt với nàng. Cố Minh Nguyệt quyết định nói không được thì động thủ, mặc kệ vẻ mặt Huệ Nương mà “đỡ” nàng từ trong ngực Tạ Lãng xuống, kéo cánh tay nàng đi tới bàn cơm trong phòng lớn.

Huệ Nương nghĩ rằng Tạ Lãng sẽ lên tiếng ngăn Cố Minh Nguyệt lại, để nàng nằm trong lồng ngực kiên cố ấm áp kia thêm mấy khắc, đáng tiếc lúc này đây nam nhân lại bất ngờ thoải mái buông tay, ánh mắt mang theo vui vẻ nhìn chăm chú vào hành động của tiểu nữ hài.

Muốn theo đuổi nam nhân thì phải bỏ qua sự rụt rè, Huệ Nương biết rất rõ điều này, nam nhân qua tay nàng đếm không hết, sao có thể bị một tiểu nha đầu nói hai ba câu khiến người khác nghi ngờ mà mù quáng tức đến váng đầu, phạm phải vài sai lầm cấp thấp cản trở việc phát triển quan hệ với Tạ Lãng chứ.

Khi trở về Tạ Lãng ôm nàng một đường không nói gì, khuôn mặt mang dáng vẻ miễn tiếp chuyện, nàng cố tìm chút đề tài tán gẫu, muốn biết thêm thông tin trong nhà người này, nhưng nam nhân cứ không chịu phối hợp thì đề tài làm sao tiếp tục được. Huệ Nương nghĩ rằng hắn là người không thích nói chuyện, nhưng vừa về tới nơi không lâu hắn lại có thể nhả ra nhiều từ như vậy, chắc là vô cùng cưng chiều thương yêu nữ nhi. Cho nên dù trong lòng Huệ Nương có oán thầm dã nha đầu lớn lên trong núi thật không có giáo dưỡng lễ nghi, nhưng vẫn tươi cười để nàng kéo tới trước bàn cơm.

Trên bàn chỉ có một mâm rau dại xào, một chén thịt khô chưng, hai chén canh cùng với hai chén cơm, so với người bình thường cày cấy cả năm mới có thể ăn mặn một lần, thức ăn của Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng đã tốt lắm rồi.

Huệ Nương nhìn lướt qua đồ ăn khiến cho nàng không có khẩu vị, lòng thầm tăng thêm một phần cảm ý với sự dũng mãnh của Tạ Lãng.

“Làm sao giờ, không biết hôm nay đại nương đến, đồ ăn không đủ, nếu không đại nương ăn phần của ta đi, ta nhỏ nhịn đói một chút cũng không sao, đại nương bị thương phải ăn no thì vết thương mới mới nhanh khỏi được.”

Lại đi nấu cơm? Cố Minh Nguyệt lười phải hầu hạ Huệ Nương như vậy.

Tạ Lãng vừa nghe Cố Minh Nguyệt muốn nhường cơm chiều, liền thấy hối hận vì đã mang Huệ Nương về nhà, có chút trách bản thân lắm chuyện quan tâm việc không liên quan tới mình làm gì, hại tiểu nữ nhi đã làm lụng vất vả lại vì thế mà đói bụng.

Sao Tạ Lãng chịu để Cố Minh Nguyệt đói bụng được chứ?

“Ăn của ta đi.” Nam nhân giải quyết dứt khoát, sau đó giả vờ muốn đi, Huệ Nương cảm thấy đã đến lúc mình tỏ ra khéo hiểu lòng người, vừa muốn giữ chặt hắn thì Cố Minh Nguyệt bên cạnh đã dùng tốc độ nhanh như tia chớp hành động, từ kéo đến ôm không chút dây dưa dông dài.

“Như vậy đi, phụ thân ăn chung phần với ta.”

Cố Minh Nguyệt ấn Huệ Nương ngồi xuống trước xong lại lôi kéo Tạ Lãng ngồi xuống bên cạnh mình, ngươi một ngụm ta một miếng bắt đầu đút cơm không chút bận tâm người ngoài đang ở đây, mà khẩu vị của Huệ Nương vốn được dưỡng thành soi mói, thức ăn đơn giản trên bàn không thể khiến nàng thèm ăn, lại ngại mặt mũi Tạ Lãng chỉ đành phải miễn cưỡng đút vào miệng từng chút một, gắng nuốt hết thức ăn xuống.

Nàng khó chịu nhìn hành động của Cố Minh Nguyệt và Tạ Lãng, mặc dù hai người là cha và con gái, nhưng thân mật như thế lại có vẻ kỳ lạ tới quá đáng, hay do nàng nghĩ nhiều rồi đây…

Tạ Lãng vẫn dùng khóe mắt quan sát nét mặt Huệ Nương, cũng không để sót vẻ mặt nghi hoặc của nàng, trên mặt dương dương tự đắc hưởng thụ niềm vui được đút ăn, hắn bày ra hành vi thân mật yêu thương vô cùng đối với Cố Minh Nguyệt, tiểu nữ nhi không biết vẻ ghen tuông của nàng thật sự rất động lòng người.

Còn chuyện có thể bị Huệ Nương nhìn ra manh mối ấy à… Chuyện này, Tạ Lãng lười quan tâm, hắn đang đắm chìm trong cảm giác thành tựu mà hậu thế gọi là “Show ân ái”.

Tác giả nói: Chương sau có thịt.

Editor nói: show ân ái là phải chết, chương sau có PASS, ahihi J.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận