Thế gia – Chương 82

1
1089

Chương 82: Sự việc bại lộ

 

Edit + beta: Linxu

 

Rạng sáng hôm sau Đình Chính phải trở lại Lý gia. Nguyệt Dao chỉnh chu thỏa đáng rồi tới Tĩnh Tư Viên, quá trình sau đó của bữa tiệc Nguyệt Dao không biết, mà cũng không có hứng thú muốn biết.

 

Nhưng khi đến Tĩnh Tư Viên, ánh mắt Nguyệt Hoàn nhìn về phía Nguyệt Dao lại rất phức tạp, từ chuyện hôm qua nàng lại càng xác định, Mã Bằng trúng cử, đậu Tiến sĩ đều từ một tay Nguyệt Dao mà có. Thế nhưng chờ khi quay về hỏi thăm tới chuyện khoa cử, nàng lại càng thấy kiêng nể Nguyệt Dao hơn. Thông thường các nữ tử chốn khuê phòng đều chỉ quan tâm tới quần áo trang điểm, nhiều lắm thì dành thêm chút công sức vào cầm kỳ thư họa, thế nhưng Nguyệt Dao lại có thể nhớ được đề thi, tới cùng trước khi sống lại Nguyệt Dao là người thế nào. Thông qua chuyện này, Nguyệt Hoàn lại càng không muốn đối địch với Nguyệt Dao hơn, làm đối thủ của người như thế, sẽ chết rất thảm.

 

Bây giờ đối với tất cả những người thuộc đại phòng của Liên gia, Nguyệt Dao đều giữ vững lòng cảnh giác. Tuy rằng cảm quan mà nàng dành cho Nguyệt Hoàn rất tốt, nhưng điều này không thể loại bỏ việc Nguyệt Hoàn có thể vì lợi ích mà tính kế lợi dụng nàng, cho nên nàng vẫn luôn giữ vững cảnh giác với Nguyệt Hoàn.

 

Sẩm tối, Hoa Lôi ra ngoài một chuyến, khi trở về nàng lại bước đi như bay, làm người người trong phủ đệ đều ghé mắt.

 

Trở lại Lan Khê viện, liền chạy đi gọi Đặng ma ma, sau đó cùng Đặng ma ma đi tìm Nguyệt Dao đang luyện chữ ở thư phòng.

 

Nguyệt Dao nhìn dáng vẻ hăng hái của hai người: “Kiếm lời được bao nhiêu ?” Có thể làm cho hai người bọn họ hưng phấn như thế, chắc chắn là kiếm không ít.

 

Ánh mắt Hoa Lôi toát vẻ cô nương thật thông minh: “Cô nương, tổng cộng tăng lên gấp bốn. Nô tỳ đặt mười lăm lượng bạc, lời được sáu mươi lượng. Ma ma cược ba nghìn lượng, kiếm lời những một vạn hai ngàn lượng.” Nay Nguyệt Dao rất hào phóng, không như kiếp trước bản thân nắm cả núi vàng mà không biết dùng lại còn bị người vu hãm là nhờ đại phòng nuôi hết. Làm thiếp thân nha hoàn Hoa Lôi được ban thưởng không ít, nếu không phải Hoa Lôi lấy một ít bù vào trong nhà, chắc hẳn tiền tích góp hãy còn nhiều hơn.

 

Tuy có rất nhiều người nhìn trúng Vu Tử Đạt, đặt cược hắn là Trạng Nguyên của khoa này, thế nhưng dám cược hắn thi đậu Tam Nguyên vẫn tương đối ít. Dù rằng thi đậu Tam Nguyên là mơ ước của tất cả các học trò, thế nhưng trong ấn tượng của mọi người điều này chỉ tồn tại trong sách, lại càng không nói từ trước tới nay việc này chưa từng xuất hiện ở triều Đại Nguyên, cho nên ăn lời gấp bốn cũng không phải việc quá kinh ngạc.

 

Nguyệt Dao cười nhạt, gấp bốn cũng chỉ có hơn vạn lượng bạc, không có gì gọi là lạ, hơn nữa loại chuyện này thật ra chính là đầu cơ trục lợi, rất khó chạm được: “Có đưa cho thúc thúc ngươi chút phí chạy chân không ?” Kiếm lời nhiều vậy cũng nên cho người ta chút phí làm việc.

 

Hoa Lôi nhanh chóng gật đầu: “Có, có, có, nô tỳ cho nhà thúc thúc một trăm lạng bạc.” Đây cũng là Đặng ma ma đã dặn dò Hoa Lôi trước khi đi.

 

Nguyệt Dao gật đầu, một trăm lượng bạc tuy không nhiều, nhưng với nhà thúc thúc Hoa Lôi thì không ít, nó tương đương với số tiền vợ chồng bọn họ kiếm được trong mấy năm.

 

Phụ thân của Hoa Lôi là lão đại tên gọi Lưu Đại, thúc thúc tên Lưu Nhị, hai người đều là người thật thà, hơn nữa tình cảm không tệ. Mặc dù Lưu Nhị biết được lời rất nhiều tiền, thế nhưng số tiền này không có quan hệ gì với hắn. Nhiều lắm cũng có chút hối hận vì sao lúc đầu không đặt hết số tiền để dành vào đó (số bạc này cũng là trước kia Nguyệt Dao ban thưởng khi làm việc giúp nàng). Song khi nhận được ban thưởng là trăm lượng bạc, cũng làm cho Lưu Nhị thoáng mất hồn, một trăm lượng bạc, đây là lần đầu tiên Lưu Nhị hắn có khoản tiền lớn thế này.

 

Mười lượng bạc Lưu Nhị có thể mặt không đổi sắc, thế nhưng những một trăm lượng bạc, muốn che giấu người bên gối thì hoàn toàn không thể, buổi tối hôm đó tức phụ Lưu Nhị liền phát hiện vẻ mặt quái dị của trượng phu.

 

Đặng ma ma cũng không để ý số tiền này, cô nương nói sẽ nuôi bà tới lúc già lúc chết thế nên bà chẳng cần để dành bạc làm gì, hơn nữa một bà già như bà thì có chi tiêu ăn uống là bao, cô nương mới nên giữ bên mình nhiều bạc hơn. Hơn nửa năm này vì thu mua người dưới, cô nương đã tốn không ít bạc. Cái danh hào phóng của cô nương đều là dùng tiền để đổi lấy: “Cô nương, số tiền này người hãy giữ lấy.”

 

Nguyệt Dao không nhận mấy tờ ngân phiếu Đặng ma ma đưa tới: “Chờ qua một thời gian ngắn ta sẽ trả lại khế ước bán thân cho ma ma, ma ma dùng số tiền này đặt mua chút ruộng đất sản nghiệp, đến lúc đó lại nhận nuôi một nữ nhi, tương lai ma ma là có thể sống cùng với nữ nhi và con rể, tận hưởng thanh phúc.” Nguyệt Dao không ngại nuôi Đặng ma ma, nhưng dù nàng có chăm sóc tốt cho bà cũng không bằng có một mái nhà thuộc về mình.

 

Chóp mũi Đặng ma ma ê ẩm. Cô nương thật sự đã hiểu chuyện rồi, ngay cả tương lai của bà thế nào cũng đều tính tới. Đặng ma ma không có ý kiến gì với an bài của Nguyệt Dao, thường thì những người có tình huống giống bà đều sẽ nhận nuôi một đứa con gái, sau này mang tiền dành dụm qua sống với nữ nhi cùng con rể. Chỉ cần bọn nó có lương tâm, cuộc sống sẽ được thoải mái sung sướng. Đương nhiên bà đã có cô nương làm chỗ dựa, nên chẳng có gì phải sợ đám con rể có tâm tư xấu, chỉ là, đây đều là chuyện sau này: “Cô nương, chờ cô nương đứng vững gót chân ở Thẩm gia rồi hãy nói những chuyện này sau cũng không muộn.” Giờ bà làm gì có tâm tư mà nghĩ tới việc này.

 

Nguyệt Dao không nói cho Đặng ma ma biết nàng không có ý định gả tới Thẩm gia. Mối hôn sự này, đợi qua vài năm nữa nàng nhắt định sẽ hủy đi: “Ma ma, phẩm chất của một người cần thời gian để quan sát, vội vội vàng vàng sẽ nhìn nhầm, cho nên kể từ giờ người cần phải quan sát kỹ càng đám nha hoàn nhỏ tuổi bên dưới hơn.” Thông thường nghĩa nữ nuôi để dưỡng lão, đều chọn những tiểu nha đầu không cha không mẹ. Hiện giờ Lan Khê viện không có, nhưng, đến lúc đó Lan Khê viện nhất định phải mua thêm những người này.

 

Tri nhân tri diện bất tri tâm, mỗi người đều giấu trong mình một lớp mặt nạ khác nhau khi đối diện với người khác, bởi vậy ta cần phải dụng tâm quan sát mới có thể nhìn thấu bản tính của một người.

 

Đặng ma ma lại kiên định lắc đầu: “Cô nương, chuyện này chưa vội.” Ý của Đặng ma ma là chờ Nguyệt Dao lập gia đình, có địa vị vững chắc ở nhà chồng rồi lại nói. Chỉ khi cô nương ổn định mọi bề rồi, bà mới an lòng nghĩ tới chuyện này.

 

Nguyệt Dao nở nụ cười: “Vậy chờ qua một thời gian nữa lại nói sau.”

 

Chuyện thu dưỡng nghĩa nữ cũng đã nói xong, nhưng Đặng ma ma vẫn một mực đưa số tiền này cho Nguyệt Dao: “Chỗ cô nương cần dùng tiền rất nhiều, với cả để ta giữ số tiền này trên người là không hợp.” Đặng ma ma là vú già, trên người một bà vú già mà lại có hơn vạn lượng bạc, nhỡ đâu chuyện này bị truyền ra ngoài há chẳng phải là chuyện đáng ngờ, đến lúc đó, chắc chắn Mạc thị sẽ chộp lấy việc này mà gây chuyện lớn.

 

Nguyệt Dao nghĩ nghĩ một lúc cuối cùng cũng nhận lấy hơn một vạn lượng bạc của Đặng ma ma: “Ma ma, số bạc này ta chỉ tạm giữ cho người, tương lai ta sẽ trả cho người.” Ngay cả số bạc trên người nàng Mạc thị cũng có thể nhăm nhe đầy ý xấu, nếu nghe tiếng gió đồn trong tay Đặng ma ma có khoản bạc lớn thế này, nói đánh đuổi hãy còn nhẹ, có khi còn đánh chết không chừng. Nguyệt Dao quá rõ ràng bản chất ác độc của Mạc thị.

 

Thấy Nguyệt Dao bằng lòng thu bạc của mình, Đặng ma ma rất cao hứng. Nhưng cái khiến bà không nghĩ tới chính là chuyện này bị lộ ra ngoài.

 

Hoa bà tử vội vã chạy tới chính phòng. Bà ta vừa nhận được một tin mới, phải nhanh chóng nói cho phu nhân biết, cũng không biết nó có tác dụng gì với phu nhân không.

 

Mạc thị nhìn vẻ mặt bà, liền cho người xung quanh lui ra ngoài: “Đã xảy ra chuyện gì?” Nếu không phải chuyện quan trọng, chắc hẳn Hoa bà tử không lộ vẻ mặt này ra.

 

Hoa bà tử nghĩ sẵn trong đầu rồi nói: “Phu nhân, nhà mã phu Lưu Nhị ở tiền viện hai ngày nay không biết sao lại trở nên hào phóng.”

 

Mạc thị đưa mắt nhìn Hoa bà tử, chuyện Lưu Nhị làm việc cho Nguyệt Dao bà ta vốn đã biết, nay Lưu Nhị gia đột nhiên hào phóng như thế, chắc chắn là có vấn đề.

 

Hoa bà tử cảm thấy chuyện này có phần kỳ quái: “Phu nhân, Lưu Nhị này là thúc thúc của Hoa Lôi, nha hoàn bên người tam cô nương. Trong nhà có ba nam hai nữ, con thứ ba hiện đang là gã sai vặt ở cạnh tứ thiếu gia, nhà Lưu Nhị có tiếng nghèo xưa nay, hai ngày trước lại đặt mua mấy bộ đồ mới cho hài tử, với cả vợ Lưu Nhị còn mang thêm cả một vòng tay vàng. Cái này tuy chỉ là đồ mạ vàng thôi, nhưng ít gì cũng tốn hai ba mươi lượng, cộng thêm chi tiêu vụn vặt nữa thì không dưới năm mươi lượng bạc.”

 

Sắc mặt Mạc thị lạnh lẽo: “Có biết Lưu Nhị làm chuyện gì cho tam cô nương không?” Nhà Lưu Nhị nương nhờ chỗ tam nha đầu, bỗng nhiên vung tiền mạnh tay vậy, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là có quan hệ với Nguyệt Dao rồi, chỉ không biết là chuyện gì.

 

Hoa bà tử lắc đầu: “Tạm thời còn không biết, chỉ nói là phần thưởng của tam cô nương.” Bà chạy tới báo trước cho phu nhân một tiếng, còn bước tiếp theo nên làm như thế nào thì phải nghe phu nhân an bài.

 

Đương nhiên Mạc thị muốn làm rõ, tam nha đầu bỗng chốc cho Lưu Nhị nhiều tiền thưởng như vậy, bạo tay thế ắt phải có chuyện gì lớn.

 

Hai lần Lưu Nhị tới sòng bạc đều đi xin nghỉ. Lúc đó Lưu Nhị sợ sẽ có chuyện xảy ra, càng sợ bị người theo dõi nhận ra, nên cải trang mà đi, thế nhưng ở trước mặt tức phụ vẫn phải hé hé đôi câu vài lời.

 

Tức phụ Lưu Nhị không biết nhiều, nghe trượng phu nói xong cũng rất cẩn thận, nhưng có cẩn thận mấy cũng không phòng được thủ đoạn của đám người kia, dăm ba chén rượu trút xuống, tức phụ Lưu Nhị bèn hệt như hạt đậu nói toẹt cả ra. Những người này đều là nhân tinh, từ trong miệng Lưu Nhị cũng suy đoán được chuyện này đại khái là như thế nào.

 

Mạc thị có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Nguyệt Dao lại đi bài bạc: “Tam nha đầu lại dám tới chỗ sòng bạc?” Nha đầu kia coi tiền tài như rác, thế mà lại tham gia đánh bạc, còn có chuyện gì làm người ta giật mình hơn chuyện này.

 

Bài bạc chỉ là thứ yếu, vấn đề lớn nhất là nha đầu này  bắt đầu coi trọng tiền, với Mạc thị chuyện này chắc chắn không phải tin tức tốt.

 

Hoa Lôi nghe tiểu nha hoàn báo tin xong, sắc mặt trắng bệch quay sang nói với Nguyệt Dao: “Cô nương, không xong rồi, chuyện đặt cược đã bị đại phu nhân biết.” Thật là, thúc thúc lại còn vỗ ngực cam đoan hắn sẽ không nói cho bất cứ ai biết chuyện này, nhưng bây giờ chuyện lại bị lộ ra. Nếu để người khác biết chuyện cô nương tham gia đánh bạc, thật không biết lão phu nhân sẽ kinh hoàng tới thế nào nữa!

 

Nguyệt Dao thả bút lông nhỏ trong tay xuống, quay đầu nhìn Hoa Lôi: “Biết thì biết thôi, không biết chuyện gì còn làm người ta tưởng trời sắp sập, sau này làm việc bình tĩnh hơn chút, có tí chuyện nhỏ đã khiến người rối cả chân tay.” Biết thì đã sao, nàng đang đợi Mạc thị biết đây này.

 

Khi đi lấy ngân phiếu Hoa Lôi đã nhắc nhở thúc thúc nàng rất nhiều lần, chuyện này can hệ trọng đại không thể tiết lộ ra ngoài nửa chữ, không nghĩ tới sẽ xảy ra bất trắc: “Cô nương, giờ phải làm sao? Nếu để lão phu nhân biết được. . .” Nếu bị lão phu nhân biết được các nàng giấu cô nương đi đặt cược, nặng thì đánh chết, nhẹ thì cũng bị bán đi.

 

Lúc này, Hoa Lôi không nhịn được có chút hối hận, nếu lúc trước nàng không tiến cử thúc thúc làm người hầu cho cô nương, cũng sẽ không có những chuyện này.

 

Nguyệt Dao quay đầu nhìn Hoa Lôi: “Thẩm thẩm ngươi có nói đặt cược bao nhiêu không?”

 

Hoa Lôi nhanh chóng lắc đầu: “Không có. Thẩm thẩm nô tỳ chỉ biết thúc thúc có tới tiền trang, sau đó thì được cô nương ban thưởng, còn cụ thể chuyện như thế nào thì thẩm thẩm cũng không biết.”

 

Nguyệt Dao gật đầu: “Vậy trước đó ngươi có nói cho thúc thúc ngươi biết, chuyện này không được nói cho bất kỳ ai khác, kể cả thẩm thẩm ngươi cũng không được nói không?” Không phải Nguyệt Dao suy đoán, mà nàng xác định Mạc thị nhất định sẽ nghe được chuyện này, sau đó siết chặc không tha. Cho nên, khi Hoa Lôi đi lấy tiền nàng đã dặn nàng ấy phải chuyển lại lời này cho Lưu Nhị.

 

Hoa Lôi liền vội vàng gật đầu: “Cô nương, nô tỳ có nói rồi.”

 

Nguyệt Dao nghe thấy đã nói, bèn không chút hoang mang trải mấy tờ giấy viết đầy chữ xuống sàn. Đây là thói quen của Nguyệt Dao, sau khi luyện chữ xong, sẽ chọn tờ có chữ mà nàng cảm thấy là tốt nhất, đối chiếu với chữ trong bản dập xem xem có chỗ nào chưa tốt, sau đó sẽ viết lại chữ tốt hơn.

 

Hoa Lôi sợ hãi đến cực điểm, lại nhìn dáng vẻ không chút hoang mang của cô nương, không nhịn được nhẹ giọng nói: “Cô nương, nếu chuyện này bị đại phu nhân biết. . .” Sớm biết thế này nàng đã khuyên nhủ cô nương, không cho cô nương đặt tiền cược.

 

Nguyệt Dao nhẹ giọng trả lời: “Không cần lo lắng, sẽ không có gì.” Nhiều nhất cũng là phạt nàng sao chép kinh thư mà thôi, không phải chuyện gì lớn.

 

Hoa Lôi thấy vẻ mặt Nguyệt Dao, thật không còn cách nào khác chỉ đành chạy đi nói với Đặng ma ma. Đặng ma ma biết tin, tái mặt vội vã tìm Nguyệt Dao: “Cô nương, chuyện này đều là lỗi của ta, nếu lão phu nhân hỏi tới, cô nương cứ bảo không biết gì.”

 

Hoa Lôi cũng quỳ trên mặt đất, nét mặt thoắt xanh thoắt trắng, nhưng vẫn cắn hàm dưới nói: “Cô nương, nếu chuyện này lộ ra, nô tỳ bằng lòng gánh chịu một mình, bên người cô nương không thể không có Đặng ma ma.”

 

Nguyệt Dao nghe xong, rốt cuộc lực chú ý cũng không còn đặt trên tờ giấy trắng nữa: “Ngươi và Đặng ma ma, người nào cũng không thể thiếu một, các ngươi yên tâm đi, cho dù tổ mẫu biết chuyện này thì nhiều nhất là phạt ta chép nữ giới vài lần, không sao cả.” Mạc thị có thể tóm được cơ hội tốt như vậy, chắc chắn sẽ không nương tay diệt trừ Đặng ma ma và Hoa Lôi, thế nhưng nàng há lại có thể cho Mạc thị được như ý muốn.

 

Đặng ma ma và Hoa Lôi nhìn Nguyệt Dao: “Cô nương, không thể.”

 

Nguyệt Dao nhìn Đặng ma ma và Hoa Lôi đang kinh hoàng bất an, cười nói: “Không ngại, ta đã sớm liệu trước Mạc thị sẽ biết chuyện này. Chuyện lần này ai trong các người cũng không được thừa nhận, tổ mẫu có hỏi tới, các ngươi nhất định phải dựa theo lời ta nói mà làm, ta có tính toán riêng.” Xui khiến chủ tử đánh bạc, tội lớn như vậy không một hạ nhân nào có thể gánh nổi, Hoa Lôi và Đặng ma ma cũng không nhận hết được.

 

Đặng ma ma lắc đầu: “Cô nương, làm vậy không được, nay trong phủ cũng chỉ có mình lão phu nhân là thương yêu cô nương, nếu vì chuyện này mà khiến lão phu nhân buồn lòng, sau này cô nương phải thế nào.”

 

Nguyệt Dao không giải thích nhiều với hai người: “Các ngươi chỉ cần nhớ chuyện này không có quan hệ gì với các ngươi là được, nhiều nhất là các ngươi không khuyên ta được; còn những thứ khác, các ngươi không cần lo lắng, tổ mẫu sẽ không vì chuyện này mà không thương ta nữa, nếu thật như vậy thì chẳng cần chờ tới tận hôm nay.”

 

Đặng ma ma vẫn không nguyện, Nguyệt Dao nhìn thẳng vào Đặng ma ma: “”Ma ma, ta nói chuyện này trong lòng ta sớm có tính toán, nếu ma ma không dựa theo lời ta làm, ắt sẽ làm hư chuyện của ta.”

 

Đặng ma ma và Hoa Lôi đều không hiểu gì mà nhìn Nguyệt Dao, trong lòng hiện ra một ý nghĩ: “Cô nương nói vậy là có ý gì.” Cô nương có dự định, có tính toán gì, vì sao các nàng không biết.

 

Đặng ma ma cũng không hỏi nhiều, chỉ hỏi Nguyệt Dao một câu: “Cô nương, nếu lão phu nhân biết đây là cô nương làm, thật sự sẽ chỉ phạt cô nương sao chép Nữ giới thôi chứ?” Chuyện này lớn như vậy, e rằng không thể nào chỉ phạt chép nữ giới, hẳn có thể giam cô nương vào từ đường.

 

Nguyệt Dao gật đầu: “Yên tâm, lòng ta có tính toán chắc chắn, các ngươi không cần quá kinh hoảng làm gì.” Để cho tổ mẫu biết cũng tốt, tin tưởng tổ mẫu sẽ biết Mạc thị luôn chú ý tới nàng, bất kể là giờ nào khắc nào cũng thế.

 

Mạc thị làm việc mạnh mẽ vang dội, sau khi tra được chứng cứ đã đem chuyện này nói cho lão phu nhân, hy vọng lão phu nhân trừng phạt Nguyệt Dao nghiêm khắc, thật là cả gan làm loạn.

 

Lão phu nhân nghe những lời này của Mạc thị, lại không tức giận như suy nghĩ của bà ta, chỉ nhìn Mạc thị với ánh mắt có phần kỳ quái, sau đó lắc đầu. Tính tình Nguyệt Dao thanh cao lại tự ngạo đây là chuyện tất cả mọi người đều biết, sao lại tới sòng bạc đánh cược? Cho dù thật có tới sòng bạc, thì chắc chắn là có nguyên nhân riêng. Nếu vì tiền, lão phu nhân lại càng ngàn vạn lần không tin: “Đi gọi tam nha đầu tới.” Xem xem nha đầu kia đang diễn gì đây.

 

Xảo Tuệ quay lại truyền lời, tiết lộ chuyện này cho Nguyệt Dao.

 

Nguyệt Dao khẽ cười, Hoa Lôi nhét hà bao vào tay Xảo Tuệ. Bây giờ bất kể là nha hoàn hay bà tử đều thích nhận làm chân chạy việc tới Lan Khê viện. Cho dù lần này tới không có bạc cầm, nhưng chắc chắn cũng được chút đồ ăn ngon, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm mà. Sự hào phóng của Nguyệt Dao giành được tán thưởng của toàn thể từ trên xuống dưới, thế nên danh tiếng của Nguyệt Dao ở Liên phủ cũng không tệ lắm.

 

Xảo Tuệ thấy nàng đã nhắc nhở, thế nhưng tam cô nương cũng không coi ra gì. Trong lòng thoáng an tâm, xem ra tam cô nương đã nắm chắc rồi, sẽ không chọc lão phu nhân tức giận.

 

Nguyệt Dao tới phòng ngủ thay một bộ quần áo khác rồi tới phòng chính, không những tổ mẫu mà cả Mạc thị cũng ở đây. Khẽ cười: “Tổ mẫu mạnh khỏe, đại bá mẫu bình an.”

 

Có lão phu nhân ở đây, tất không có chỗ cho Mạc thị tùy tiện nói, huống chi đây còn là chuyện có  liên quan tới Nguyệt Dao: “Tam nha đầu, tức phụ của Lưu Nhị ở tiền viện nói con lấy tiền sai Lưu Nhị đi đặt cược, việc này là thật sao?”

 

Nguyệt Dao cười gật đầu: “Sao tổ mẫu biết được việc này ạ?”

 

Lúc mới nghe Nguyệt Dao nói lão phu nhân thật sự hơi bực mình, nhưng lại nhìn Nguyệt Dao cười đến vui vẻ trong lòng bà lại thở phào nhẹ nhõm, xem ra chuyện này là có ẩn tình khác đây: “Tam nha đầu, con cũng biết chỗ đó là sòng bạc. Bản thân con là một cô nương gia lại tới đó đặt cược, nếu để người ta biết không những danh dự của con bị hao tổn, mà cả Liên gia cũng sẽ bị chê cười.”

 

Nguyệt Dao oán thầm trong lòng, cũng chỉ là đặt cược một lần mà thôi, sao có thể liên lụy tới danh dự Liên gia, tổ mẫu quan tâm Liên gia hơi quá mức rồi. Nguyệt Dao ngẩng đầu không chút hoang mang nói: “Tổ mẫu, việc này là Nguyệt Dao suy xét không chu đáo, xin tổ mẫu trách phạt.” Ngay giờ phút này, mọi biện giải vân vân đều là dư thừa, vẫn nên nhận sai trước sau đó lại giải thích là tốt nhất.

 

Nguyệt Dao tự nhận phạt cũng thôi, nhưng cái quan trọng là trên mặt còn mang ba phần tiếu ý, tựa như việc đặt cược chỉ là chuyện đùa.

 

Lão phu nhân thấy vẻ mặt Nguyệt Dao bèn lạnh mặt nói: “Con nói đi,  vì cớ gì mà đang yên đang lành con lại cho người tới sòng bạc đánh cược? Là trong nhà thiếu phần ăn, hay bớt phần mặc nào của con?”

 

Nguyệt Dao lắc đầu: “Tổ mẫu, con ở trong phủ rất tốt, không thiếu ăn lại càng không thiếu mặc, mọi thứ đều là tốt nhất.” Nàng phải đợi lão phu nhân đặt câu hỏi thì mới có thể nói đáp án trong lòng ra.

 

Quả nhiên, lão phu nhân nhíu mày: “Vậy con nói coi, trong phủ không cắt xén ăn mặc của con, sao con lại cho người đi đánh bạc?”

 

Lúc này Nguyệt Dao mới đưa lí do thoái thác đã chuẩn bị sẵn từ sớm ra: “Tổ mẫu, trước khi vào ở trong phủ, Nguyệt Dao từng nghe nói ở Giang Nam có một tài tử, tên là Vu Tử Đạt. Ngày đó con nghe có người nói người này thi Đồng thử đoạt hạng nhất, thi Hương giành giải Nguyên, con chỉ muốn thử xem liệu người này có thể thi Hội đỗ Hội Nguyên, thậm chí thi Đình cũng là Trạng Nguyên, trở thành người đầu tiên thi đậu Tam Nguyên của triều Đại Nguyên, lưu truyền thiên cổ. Về sau Đặng ma ma đi tặng quà cho biểu ca, trở về nói với con, cậu cũng nói Vu Tử Đạt này rất có thể sẽ trở thành người đầu tiên thi đậu Tam Nguyên của triều Đại Nguyên. Lúc nghe xong lời này, còn liền lấy ba trăm lạng bạc đánh cược Vu Tử Đạt có thể thành công.”

 

Tuy lời giải thích của Nguyệt Dao khó bề tưởng tượng, thế nhưng lão phu nhân đã có bảy phần tin, dựa theo bản tính của Nguyệt Dao nàng không thể nào nghĩ tới chuyện đặt cược. Cho nên, lý do càng hoang đường, nghe vào lại càng đáng tin.

 

Sắc mặt lão phu nhân hòa hoãn không ít: “Ai nói cho con biết chuyện tới sòng bạc đặt cược.” Không ai nói việc này, thì một cô nương trong chốn khuê phòng như Nguyệt Dao làm sao mà biết.

 

Nguyệt Dao không nói gì dính đến Đặng ma ma và Hoa Lôi: “Là con nghe cha nói. Năm đó cha cũng đánh cược với bằng hữu xem ai là giải Nguyên của Giang Nam, trong phủ không có ai đánh cược với con, nên con mới chọn tới tiền trang cược một lần, Tổ mẫu, vốn con định thua thì thôi, nhưng nếu thắng con có ý quyên số tiền này ra ngoài làm việc thiện.”

 

Lão phu nhân vừa nghe là nhi tử đánh cược với bạn bè, trái tìm lập tức mềm đi. Chỉ cần nhắc tới tiểu nhi tử, lúc nào lão phu nhân cũng không tự chủ được mà yếu lòng.

 

Mạc thị thấy sắc mặt lão phu nhân hòa hoãn, lập tức hỏi: “Tại sao khi trước không nói, đến tận giờ mới chịu nói ra?”

 

Nguyệt Dao cúi đầu: “Ta sợ tổ mẫu và bá mẫu biết được trách phạt ta, chuyện này cũng không phải việc đáng vẻ vang gì, ta vốn định âm thầm mang đi quyên.” Sợ trách phạt là việc rất bình thường.

 

Trịnh ma ma đi tới thì thầm bên tai lão phu nhân, ban nãy Lưu Nhị đã nói, cô nương sai hắn đi đặt Vu Tử Đạt thi đậu Tam Nguyên.

 

Lão phu nhân nghe xong, biết Nguyệt Dao không nói dối cũng thoải mái không ít, khẽ nhìn Nguyệt Dao: “Vậy con cược bao nhiêu?”

 

Nguyệt Dao trả lời ngay: “Một trăm lượng, lần này đặt cược thắng gấp bốn, lời được bốn trăm lượng. Tổ mẫu, tuy con có hy vọng triều Đại Nguyên xuất hiện nhân tài thi đậu Tam Nguyên. Nói cho cùng Nguyệt Dao cũng phạm lỗi rồi, xin tổ mẫu trách phạt.”

 

Lần này lão phu nhân hoàn toàn không còn chút tức giận nào, một trăm lượng bạc đối với Nguyệt Dao mà nói nó chỉ là một con số nhỏ, giá tiền này ngay cả mua một bộ trang sức đeo trên người cũng không đủ.

 

Mạc thị nghe xong muốn phun một ngụm máu lớn, tùy tiện đánh bạc một lần mà lời gấp bốn. Chẳng qua chuyện này cũng có thể thấy được, tam cô nương này không còn như trước nữa, không phải kẻ chẳng coi tiền tài là gì.

 

Lão phu nhân rất vui mừng: “Sao chép kinh thư hai mươi lần, nữ giới hai mươi lần. Nếu có lần sau nữa, gia pháp hầu hạ.”

 

Nguyệt Dao cam tâm tình nguyện bị trừng phạt. Với nàng, sao chép nữ cũng chỉ là luyện chữ, hơn nữa tổ mẫu cũng không nói hạn phải giao: “Tổ mẫu, ban ngày con vẫn phải theo ma ma tiên sinh học tập, buổi tối sẽ sao chép kinh thư nữ giới.” Không thể trì hoãn việc học tập ban ngày.

 

Lão phu nhân gật đầu.

 

Mạc thị thấy lão phu nhân giải quyết chuyện này hời hợt như vậy, trong lòng nghẹn một cục tức. Bà vốn còn có ý mượn cơ hội này trừ Hoa Lôi hoặc Đặng ma ma. Bất kể là ai, chỉ cần bên người Nguyệt Dao không có hai người kia, đến lúc đó sẽ dễ thao túng hơn.

 

Vì danh tiếng, lão phu nhân cũng sẽ không bỏ qua Đặng ma ma và Hoa Lôi: “Đặng ma ma, ta vốn nghĩ ngươi đã từng chăm sóc vợ lão nhị, mới cho ngươi về làm ma ma quản sự của Đình Chính, không nghĩ tới chuyện lớn như vậy ngươi lại dám giấu diếm không báo, phạt ba tháng tiền tiêu.” Còn như Hoa Lôi, cũng phạt ba tháng tiền lương.

 

Đặng ma ma và Hoa Lôi dĩ nhiên là hoàn toàn tuân phục.

 

Lão phu nhân lạnh lùng nói: “Chuyện này dừng ở đây, nếu có nửa chữ lan truyền ra ngoài gây tổn hại danh dự Liên gia, ta tuyệt không buông tha.”

 

Nghe xong lời này, Mạc thị không lên tiếng, bà ta chỉ muốn mượn cơ hội diệt trừ người bên cạnh Nguyệt Dao, đương nhiên sẽ không truyền ra ngoài. Danh dự Liên gia bị tổn hại, thì con cái của bà cũng sẽ chịu liên lụy.

 

1 BÌNH LUẬN

Hãy nói những gì bạn cảm nhận