MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé – 9 –

0
1713

Chương 48: Cha của con dâu nuôi từ bé – 9 –

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

Trong núi không biết lịch, xuân hạ trôi qua không biết đã tháng năm nào.

Gần như sống cách biệt với thế giới bên ngoài, hai người vẫn sống thật yên bình như lúc trước bên khe suối trong cốc, tiểu nữ hài trong sáng xinh đẹp cũng ngày càng trưởng thành hơn, hoàn toàn lột xác trở thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều như ánh mặt trời.

Mỗi một sự thay đổi của Cố Minh Nguyệt đều có Tạ Lãng tham dự vào, nhìn tiểu nữ hài chính tay mình nuôi nấng từ bé nay đã trở thành một nữ nhân đích thực có thể khiến ánh mắt của tất cả nam nhân đều không dời đi được, hắn vừa tự hào những cũng không kém phần lo lắng.

Tạ Lãng vui mừng khi thấy Cố Minh Nguyệt không những không giảm bớt mà càng ngày càng quyến luyến lấy hắn nhiều hơn, đến nay phần tình cảm này vẫn luôn là sợi dây ràng buộc chặt chẽ mối quan hệ giữa hai người… Nhưng hắn vẫn không phân định được tình cảm tiểu nữ hài danh cho mình cuối cùng là loại tình cảm dành cho một người thân lớn tuổi xem hắn như cha để rồi tìm một cảm giác an toàn tin cậy mà dựa vào, hay cho rằng hắn thuộc về nàng, thực sự coi hắn là nam nhân nàng yêu thương.

Hai suy nghĩ này nhìn sơ qua cũng chỉ có chút khác biệt cực nhỏ, nhẽ ra hắn không nên miệt mài theo đuổi những chi tiết không ảnh hưởng mấy đến tình trạng sinh hoạt hiện nay của hai người, nhưng mà sai một li đi ngàn dặm, Tạ Lãng càng ngày càng cho rằng Cố Minh Nguyệt là nữ nhân của mình, bởi vì để ý, thế nên không thể chịu đựng chút khuyết điểm nhỏ nhặt nào.

Cố Minh Nguyệt cũng chỉ vừa mười lăm tuổi, dựa theo quỹ đạo cuộc đời của Tạ Y, nàng rất ít tiếp xúc với những nam nhân trẻ tuổi ở ngoài sơn cốc, ngoài trừ những lúc lên thị trấn đi chợ có thể tiếp xúc với vài người lạ thì trong sinh hoạt ngày thường chỉ có dưỡng phụ của mình là nam nhân duy nhất, mà Tạ Lãng lại có vóc dáng cao tráng tuấn vĩ *, tất nhiên là vẻ ngoài xuất sắc hơn không ít nam tử trong trấn nhỏ này, lại thêm lúc trước hắn là con vợ kế một sĩ tộc thế gia, tuy rằng địa vị trong gia tộc thấp nhưng vẫn được tiếp nhận giáo dục dành riêng cho quý tộc mà lớn lên, bởi vậy dù thân làm thợ săn dù lời nói và hành động thô kệch nhưng lại không dung tục thấp kém.

* cao tráng tuấn vĩ: cao lớn, khỏe mạnh, anh tuấn và tài giỏi.

Thiếu nữ ngây thơ dáng vẻ xinh đẹp, kinh nghiệm sống chưa nhiều sống cùng nam nhân anh tuấn thành thục rành sự đời, thân thể cường tráng nuôi nàng lớn lên, trong cuộc đời hai người trải qua nhiều năm như một ngày làm bạn với nhau, cho nên Tạ Lãng hoàn toàn không rõ, cuối cùng với Cố Minh Nguyệt thì hắn là thói quen không cách nào thay đổi được hay là tình cảm sâu đậm không thể nào dứt bỏ.

Nhưng Tạ Lãng đã rơi vào vực sâu không đáy không thể leo lên được, nếu như không thể xác định được tình cảm mà Cố Minh Nguyệt dành cho hắn rốt cuộc là loại tình cảm nào, tự chán ghét chính mình và cảm giác tội lỗi sinh ra sẽ chèn ép hắn tới phát điên.

Hắn không thể để bất kì ai trên thế giới này bảo vệ Cố Minh Nguyệt, ngoại trừ chính hắn, hắn không thể chấp nhận được bất cứ nam nhân nào có được nàng, hơn nữa nàng lại có dáng vẻ xinh đẹp như thế ngây thơ như thế, sắc đẹp như vậy với một người không có thân phận chẳng có địa vị, hoàn toàn không phải là chuyện tốt.

Thứ mà Tạ Lãng muốn bảo vệ, trừ khi chính hắn tự phá hủy, bằng không thì không ai có thể chạm tay vào.

Nhưng mà chuyện bi ai nhất trong thời đại này, hơn nữa làm cho nam nhân căm giận nhất chung quy chính là trật tự bị đánh mất, không có pháp luật, lại thêm hắn sinh ra có địa vị thấp kém, sức của một người nhỏ bé như muối bỏ biển, cho nên lực bất tòng tâm.

Mối quan hệ cấm kỵ mà hậu thế không thể tha thứ khiến bản thân hắn có cảm giác bi tráng như thiêu thân lao đầu vào lửa, tương lai không thể đoán trước được cứ sống ăn bữa nay lo bữa mai làm cho năm tháng trôm được trong núi mỗi một ngày đều trở nên quý giá, cảm giác bất an khi bất kỳ lúc nào cũng có thể rơi vào địa ngục khiến Tạ Lãng không có nơi bày tỏ, quyết định vác trên lưng toàn bộ tội nghiệt để che chở cho cuộc sống hạnh phúc của Cố Minh Nguyệt mà không cần nàng hay biết điều gì, niềm tin giúp hắn chống đỡ hết thảy cũng chỉ là một từ yêu.

Nếu một ngày nào đó hắn biết được cái lưỡng tình tương duyệt kia chẳng qua là do mình hắn tình nguyện, Tạ Lãng không biết được mình có thể chấp nhận được nhân sinh đáng chê cười này của hắn không.

Chính Cố Minh Nguyệt cũng không biết Tạ Lãng treo một khuôn mặt bình tĩnh như vậy, hóa ra lại có một tấm lòng tinh tế tỉ mỉ lại mẫn cảm như thế, sự quấy rối và ảnh hưởng mà nàng tạo thành cho nam nhân này, sớm đã nằm ngoài dự tính của nàng.

Mà cho dù nàng có biết rõ suy nghĩ và sự bất an của hắn, thì Cố Minh Nguyệt cũng chỉ có thể bất đắc dĩ nâng trán, muốn trách thì chỉ có thể trách Tạ Lãng dùng phương thức bừa bãi để giải thích chuyện nam nữ hoan ái, lấy cách khác thường dụ dỗ nàng quan hệ, vì vậy cho nên bây giờ lấy những dạy dỗ mà Tạ Y đã được học qua mà nói, nàng hoàn toàn không hiểu chỗ đặc biệt giữa quan hệ hai người bọn họ cùng với chuyện thoải mái hợp thành một thể với phụ thân có thể “chữa bệnh” có cái gì không đúng.

Bản thân Cố Minh Nguyệt biết rất rõ mọi chuyện, còn phải trào máu mà phối hợp với tư duy bay như người trời của Tạ Lãng, cũng không thể tỏ ra hoàn toàn hiểu rõ hành động của Tạ Lãng, lại không thể tỏ vẻ mù mờ không hiểu mọi thứ, phải biểu hiện ra kiến thức nửa vời còn phải ra vẻ như cũng sắp kiệt sức, nàng cũng không thoải mái hơn Tạ Lãng chút nào.

Ngày qùy thủy của thân thể này tới, nàng đang điên loan đảo phượng với Tạ Lãng, thân thể nằm nghiêng bị nam nhân kéo một chân ra đâm hết vào từ phía sau, đầu của nàng ngửa ra sau, trong miệng quấn lấy đầu lưỡi to dày, hai cái miệng nhỏ từ trên xuống dưới đều bị chặn lại, hợp lại thành một với nam nhân.

Vội vàng không kịp chuẩn bị, đột nhiên Cố Minh Nguyệt cảm thấy bụng đau nhức kịch liệt, bụng dưới cứ co bóp từng đợt tới tận dây thần kinh của nàng, không bao lâu sau, một dòng nhiệt chảy xuống, dội lên côn thịt đang ngâm trong cơ thể, Tạ Lãng tưởng rằng đó là dâm thủy do tiểu nữ hài sảng khoái tột cùng mà phun ra, động tác nhanh hơn cũng chuẩn bị phóng thích, nhưng ai ngờ được hắn làm vài cái liền bị tiểu nữ hài trước người dùng sức lực lớn chưa từng có đẩy ra, giọng mang theo tiếng khóc run rẩy yêu kiều: “Phụ thân, phụ thân! Y nhi đau bụng quá!”

Tạ Lãng đành bất đắc dĩ rút côn thịt ra trước, lúc này rút ra mới giật mình nhìn thấy phía trên toàn là hỗn hợp máu tươi cùng với dâm dịch trong suốt.

Phản ứng đầu tiên của nam nhân đó là, lo lắng sợ hãi có phải là do mình cầu hoan quá nhiều mà làm hỏng tiểu nữ hài rồi hay không, trố mắt một hồi lâu mới phản ứng được có lẽ máu này là quỳ thủy chứng minh rằng nàng đã trưởng thành.

Lúc ấy nước mắt Cố Minh Nguyệt rơi lã chã sợ hãi nói: “Phụ thân, không phải là con sắp chết chứ…” Nhớ tới kiếp trước những ngày đầu tiên nàng có quỳ thủy, cũng có một đoạn thời gian lo lắng sợ hãi, mỗi tháng nữ nhân lại tự dưng đổ máu một cách kì lạ, làm cho nàng vừa không biết làm sao lại vừa không thể không chấp nhận.

Sắc mặt Tạ Lãng thoắt đen thoắt đỏ vội vàng giải thích với tiểu nữ hài đây là chuyện vô cùng bình thường, nàng không cần phải kinh hoảng sợ hãi, tất nhiên sau đó là một hồi rối loạn tắm rửa chỉnh đốn và sắp xếp, đến lúc này mới không nhắc tới nữa.

Cố Minh Nguyệt trưởng thành như một quả đào lớn căng tròn nhẵn nhụi, thơm ngon mọng nước, Tạ Lãng thương nàng tuổi còn nhỏ, không quá thích hợp để thụ thai sớm, mặc dù không ngừng hoan ái, nhưng sau khi nàng có quỳ thủy lại ít khi bắn vào.

Tạ Lãng cảm thấy ngoài kia không có cái gì có thể so sánh với tiểu nữ nhi trân ái của mình, bối rối chuyện xác nhận tình cảm của nàng đối với mình mà không ngừng suy nghĩ, mà bên Cố Minh Nguyệt cũng đâu dễ chịu gì, nàng đã trải qua một đời thất bại, biết rõ nhân cách con người đen tối thế nào.

Trải qua những kiểu nhiệm vụ khác nhau, Cố Minh Nguyệt cũng hiểu sâu cái gọi là hào quang của nữ chính, hơn nữa còn có một điểm quan trọng hơn, đó chính là không thể tránh né nội dung cốt truyện ban đầu trong một mức hạn định.

Chỉ sau khi nhân vật nam chính trong nhiệm vụ gặp gỡ nữ chính, thì những lời hứa hẹn nói ra mới có tác dụng, bằng không khi chưa gặp được hào quang của nữ chính, những lời thề nguyền sống chết đầy hấp dẫn có là gì khi nhân vật chính gặp nhau.

Nguyên nữ chính của nhiệm vụ vô tình gặp được Tạ Lãng vào một ngày bình thường, khi đó Cố Minh Nguyệt đến đây được ba năm, cứ bình tĩnh như thế mà xuất hiện.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận