Cha của con dâu nuôi từ bé 7 (H)

9
6726

Cha của con dâu nuôi từ bé 7 (H)

Edit + beta: Linxu

Cho tới bây giờ Tạ Lãng chưa từng nghĩ mình cũng có lúc háo sắc như thế.

Con đường trở về dài dằng dặc như không điểm cuối, mỗi một bước đi của hắn, nhục vật cứng rắng thẳng tắp kia cọ sát vào lớp vải, cảm giác thật ép người ta phát điên, rất nhiều lần Tạ Lãng muốn đè Cố Minh Nguyệt lên thân cây khô bên đường, mạnh mẽ tiến vào ngay trước mặt nàng, một khắc cũng không thể chờ kịp mà muốn biến toàn bộ tâm linh lẫn thân thể của nàng hoàn toàn thành vật của riêng mình.

Nghĩ tới người đang trong vòng tay mình, thiếu nữ vươn tay ôm cổ hắn nhỏ bé ngây thơ như vậy, với thể trọng của nàng hắn chỉ cần dùng một cánh tay là đã có thể ôm lên, Tạ Lãng ngầm nhắc nhở mình tuyệt đối không được càn rỡ quá mức, đêm đầu tiên của hắn và người thương không thể xảy ra ở một nơi sơ sài như thế, dù rằng lấy trời làm mền lấy đất thành giường cũng là một kiểu mỹ cảnh hợp ý khác.

Dương cụ giữa hai chân trở nên cứng rắn nóng rực như bàn ủi, bước tiến của Tạ Lãng càng ngày càng nhanh hơn, hắn chạy như bay, cuối cùng chỉ dùng không tới một canh giờ chạy về tới nơi ở trong sơn cốc.

“Cha. . . A. . .” Cố Minh Nguyệt bị Tạ Lãng đẩy ngã xuống giường nhanh như hổ đói vồ mồi, dây buộc quần áo đã bị nam nhân không thể kềm chế kia vội vã tháo xuống từ lâu, hai con thỏ ngọc nhảy ra khỏi vạt áo, đầu nhũ hoa phấn hồng co lại thành hai trái dâu hồng, câu dẫn khao khát muốn ăn sạch của nam nhân trỗi dậy.

Tạ Lãng nằm lên trên cơ thể của Cố Minh Nguyệt, cúi đầu ngậm nhũ hoa trắng nõn vểnh cao kia, đầu lưỡi trêu đùa hạt đậu đỏ nhạy cảm.

“Ưm. . . A a. . . .”

Quần áo thiếu nữ kéo rộng sang hai bên, rũ xuống lộn xộn trên cánh tay, cảnh xuân trước ngực bị nhìn không còn gì, quần dưới của nàng cũng cởi tới gót chân, bị Tạ Lãng dùng đầu gối đẩy ra, sau đó lấy tư thế ngang ngược xâm nhập vào giữa hai chân nàng.

“Y Nhi.” Nụ hôn của Tạ Lãng rơi ào ào như mưa xuống người Cố Minh Nguyệt, từ trán đến bụng, nở rộ đóa đóa hồng mai. Áo lót trên người hắn phanh rộng, lưng quần nới lỏng chưa kịp cởi ra, nhiệt độ cơ thể ngày một tăng cao mồ hôi thuận theo cơ bụng sau múi kiện mỹ chảy xuôi xuống bụi cỏ đen kịt trong quần kia, vân da màu mật ong hiện ra ánh sáng hoàng kim lộng lẫy, gợi cảm khiến người nhìn vào đều phải phát rồ.

Hai chân Cố Minh Nguyệt bị nam nhân banh rộng ra ngoài, một bên đùi đẹp bị nam nhân vác lên vai, dùng một cánh tay giữ chặt, nơi riêng tư xinh xắn nhiều nước của nàng mở ra một khe hở ửng đỏ, ánh nước sóng sánh. Mái tóc của Tạ Lãng bị hắn lăn qua lăn lại nhiều lần, búi tóc tán loạn, từng sợi tóc rối buông xuống bên mặt, ánh mắt của hắn mềm dịu như ánh xuân, nhìn chăm chú vào tiểu nữ nhân dưới thân đầy vẻ gợi tình, một tay vỗ nhẹ lên dương cụ thô to cứng rắn đương đội lên, ép sát xuống khe nhỏ mà hắn mong nhớ ngày đêm kia.

Cố Minh Nguyệt mắt hạnh như nước, trên da thịt trắng noãn trải rộng vết hôn, vẻ mặt nàng mang nét thưởng thức dùng tay sờ lên cơ bụng căng cứng của nam nhân, một mạch xuống phía dưới nắm lấy nhục vật sung sức giữa hai chân mình, đầu ngón tay khẽ vẽ ra gân xanh cuồn cuộn trên đó, kích thích ngũ quan đầy ý tình dục của Tạ Lãng, hắn khẽ nhíu mày khó nhịn phát ra một tiếng ngâm khàn khàn.

“Cha, lại muốn “Chữa bệnh” rồi sao?”Cố Minh Nguyệt thở phì phò, vẻ mặt sương mù, nàng biết rõ lúc này Tạ Lãng đang chuẩn bị chiếm giữ nàng, nhưng lại giả ngu hỏi nam nhân bên bờ tình dục đang chịu đủ dằn vặt này.

Đầu nấm nóng hừng hực trượt qua lại giữa hai cánh hoa, nơi tiếp xúc của tính khí mang đến cảm giác sung sướng sôi máu không thể ức chế, Tạ Lãng nắm côn thịt, sau khi xoa ép tiểu nhục hạch sung huyết bèn cọ cọ xuống phía dưới cánh hoa, đi thẳng tới chỗ âm huyệt, dừng ngay trước cửa huyệt chờ lúc thẳng tiến vào.

“Y Nhi, bệnh của chúng ta dường như không tốt lên rồi nhỉ.” Trước khi tiến vào nam nhân nắn bóp thịt mềm nơi ngực trái của tiểu thiếu nữ, tiến đến bên tai nàng liếm láp đường nét vành tai, cảm xúc ẩm ướt thuận theo gân cốt trong nháy mắt khiến toàn thân nàng tê dại. Hắn vừa nói vừa chú ý nét mặt của tiểu nữ nhi, muốn nhìn ra liệu nàng có ý chống cự đối với chuyện này không.

Tạ Lãng giảo hoạt xiết bao, hắn không hề dạy dỗ tiểu nữ nhi cái gọi là tình dục giữa nam nữ, mà từng bước từng bước dẫn dắt nàng khiến nàng quen thuộc với việc đụng chạm thân thể của mình, tiểu nữ nhi vốn không hiểu biết gì, vậy ắt sẽ xem hành vi của hắn hiểu thành thái độ bình thường, không sinh ra cảm giác không thích, huống chi trong quá trình khai phá thân thể của cả hai, hai người đều rất hưởng thụ.

Nam nhân không dám nghĩ tới, nếu Cố Minh Nguyệt sinh ra chống cự cùng cảm giác không thích với hắn, bắt đầu khinh bỉ tránh né hắn, khi đó hắn nên làm gì cho được. . . Tạ Lãng không biết rốt cuộc mình có thể ngừng mối quan hệ bất thường này không, hắn không biết đáp án là gì, và cũng không cần biết.

Chỉ cần lúc này đây, hắn có thể có được Cố Minh Nguyệt, hai người sống vui vẻ yên bình, chỉ vậy là hắn đã thỏa mãn lắm rồi. Nếu tương lai, có một ngày nào đó bọn họ bị người ta phát hiện, bị thế nhân khinh bỉ, vậy cứ để hắn một mình gánh chịu tất cả tội lỗi cùng trừng phạt, tất cả sai lầm đều ở trên người hắn, là hắn dẫn dụ tiểu nữ nhi rơi vào vực sâu cấm kỵ, nàng chưa từng nghe ngóng cũng chẳng hề hiểu rõ tiêu chuẩn đạo đức đối với cha con nuôi, không biết cái gì gọi là nam nữ hoan ái, cho nên người không biết là không có tội.

Tạ Lãng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, sau này hắn sẽ một mình gánh toàn bộ tội nghiệt bất luân trên lưng, mà Cố Minh Nguyệt chỉ cần đứng dưới cánh chim của hắn, không biết chuyện gì vui vẻ sống tốt là được.

“Cha. . .”Cố Minh Nguyệt nghiêng đầu hôn lên đôi môi ôn hậu của Tạ Lãng, lời lẽ dây dưa, cái hôn này vừa ngọt ngào lại vừa nguy hiểm, “Không tốt cũng không sao, sinh tử của Y Nhi buộc chung một chỗ với cha, vĩnh viễn không xa rời nhau.”

Đây đại khái là lời tâm tình động lòng người nhất mà Tạ Lãng nghe qua từ nhỏ đến lớn, trong nháy mắt này hắn cảm nhận được hạnh phúc lớn lao. Nhớ tới cuộc gặp mới ngày nào, nàng còn là một đứa bé ăn xin nhỏ tuổi, mà hắn một thanh niên cập quan goá vợ, hai người vốn không có quan hệ gì lại vì lòng trắc ẩn đột ngột sinh ra của hắn mà tạo nên mối ràng buộc vững chắc; sau đó nàng là dưỡng nữ hắn đưa về nhà, vốn quyết định nàng là vị hôn thê cho con trai, mà hắn là người cha tốt trầm mặc ít nói, cứ như vậy bình an vượt qua, vài năm sau Chương ca nhi đột ngột qua đời cùng với hàng loạt những chuyện không thể đoán trước liên tiếp xảy ra phá vỡ ngăn cách thân phận đúc kết thật nhiều năm giữa hai người, cuối cùng khiến cho hắn hiểu rõ con đường phía trước là bất định, nhưng hắn không hề có ý quay lại nhìn, mà cam tâm tình nguyện quyết định đi tiếp.

“A a. . . Đau quá!”  Trong tiếng thét chói tai của Cố Minh Nguyệt, Tạ Lãng thẳng người đâm mạnh vào huyệt đạo chật hẹp ấm áp kia, miệng huyệt của nàng căng chặt bị đâm xuyên thấu, banh tròn xiết cứng nhốt trụ thịt kia vào trong, từng tia máu tươi bị động tác xen vào từ giữa hai bên kéo ra, thuận theo dương cụ nhỏ xuống giường hẹp.

“Y Nhi, đừng khóc. . .” Tạ Lãng đau lòng liếm láp lệ châu lăn xuống trên mặt nữ nhi, nhục huyệt của nàng thật chặt lại quá non nớt, kẹp chặt hắn muốn phát điên, hắn không thể không nhịn cảm giác quá xúc động mà khiến nàng bị đau, “Cảm nhận được không, chúng ta hoàn toàn kết hợp làm một.”

Tiếng nói thấu triệt gọn gẽ của nam nhân an ủi thần kinh đau đến sít chặt của Cố Minh Nguyệt, côn thịt của Tạ Lãng quá lớn, ngay thời khắc phá tan màng trinh nó như một thanh kiếm sắc bổ đôi cơ thể nàng, toàn bộ hộ khẩu đều trở nên vặn vẹo, không nhìn ra dáng vẻ vốn có, chỉ có thể nhìn thấy một dương vật màu sắc thâm đen lún vào trong huyệt động phấn hồng của thiếu nữ, chiếm cứ hết trung tâm.

Tạ Lãng vốn muốn chờ Cố Minh Nguyệt quen thuộc với mình hơn, thế nhưng sự sảng khoái từ xương cùng vọt tới tuỷ não khiến hắn nhịn không được muốn lùi về sau, còn chưa kịp làm ra động tác nào lớn, cánh tay lập tức bị một bàn tay nhỏ mềm yếu dùng sức nắm chặt.

“Đừng, đừng đi. . . Không được xa nhau. . . Cứ như vậy, mãi mãi gắn kết. . .” Tiếng của Cố Minh Nguyệt uyển chuyển ngọt ngào hệt con mèo nhỏ, vẻ mặt nàng có chút căng thẳng, dường như nàng cho rằng Tạ Lãng đang muốn rút ra khỏi thân thể, đau đến nhíu chặt lông mày nhưng lại cố chấp muốn giữ vững tư thế hòa làm một thể này.

“Bảo bối ngốc. . .” Tiểu nữ nhi ngây thơ vô tri lại mê hoặc như vậy, làm cho Tạ Lãng hoàn toàn không chịu đựng được, hắn kéo tay nhỏ xuống, mười ngón tay giao triền, cười nhẹ dịu dàng nói: “Vĩnh viễn không bao giờ tách rời. . .” Sau đó thắt lưng hẹp chầm chậm dao động, động tác bắt đầu từ thư giản tới mạnh như vũ bão.

“A. . . A a. . . . Dùng sức mạnh quá. . . . Ừm a a a. . . Cha. . . !” Thân thể Cố Minh Nguyệt lay động theo động tác nam nhân, nàng liên tục bị húc lên đến mức cơ thể dần di động về trước, chỉ phải dùng hai tay nắm chặt ga trải giường dưới thân, khó khăn lắm mới giữ vững thân thể được.

“Ưm. . . Tiểu huyệt thật biết ăn. . .” Qua nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Tạ Lãng giao hợp kể từ khi vợ trước qua đời, đối phương là tiểu nữ nhi mình nuôi lớn từ nhỏ, vui sướng ngập đầu như thủy triều đánh thẳng vào hắn, dưới thân đứng thẳng động tác làm tình càng ngày càng dùng sức, hắn còn muốn đâm sâu hơn lại càng dùng sức nhiều hơn, đưa toàn bộ dục vọng mười mấy năm qua gởi hết vào trong cơ thể Cố Minh Nguyệt.

“Lỗ nhỏ. . . . . Lỗ nhỏ thật căng. . . . Thật tê dại. . . . . Ừ. . . .”

Tiếng dâm thủy dồi dào bị khuấy lên cùng với tiết tấu va chạm thân thể phổ ra một bản dâm mi từ khúc, mà thanh âm ngâm nga động lòng người của tiểu thiếu nữ nghe vào trong tai Tạ Lãng không khác gì tiên âm, làm cho nhiệt tình tìm tòi của hắn tăng vọt.

“Thật chặt. . .Bảo bối thật biết cách mút cha. . .” Tạ Lãng dùng ngón tay vẽ đường nét bề ngoài xung quanh miệng huyệt, thỉnh thoảng khẽ búng viên thịt nhỏ dán sát trên trụ thịt của hắn, mỗi lần hắn bắn ra, thì nhục huyệt lại chặt hơn một chút, co rút lại quấn chặt cự thú xâm nhập.

“Đừng đánh chỗ đó. . . A a a a a a. . .”

Trong nhục huyệt một luồng dâm dịch lớn chảy ra cuồn cuộn, một phần nhỏ thuận theo côn thịt chảy ra, làm ướt hai âm nang bên dưới, dòng nước quấn lên bộ lông đen nhánh, chất lỏng tí tách từng giọt hạ xuống đầu gối bên đệm giường.

“Có thích cha tiến vào cưng vậy không.” Tạ Lãng thở hổn hển, dốc hết sức mà cắm rút.

“Thích a a. . . Đẩy mạnh hết vào bụng. . . Đừng. . . . . A Ừm. . . .”

“Thoải mái?”

“Thật, thật lạ. . . . Thân thể của Y Nhi trở nên. . . Ừm. . . . . Thật kỳ quái a. . . . Cha khiến cho Y Nhi vừa khó chịu lại thấy sung sướng thoải mái. . . . A a. . . . .” Bụng nhỏ trắng noãn của Cố Minh Nguyệt bị húc lên mơ hồ tạo thành hình dáng côn thịt, hơi nổi lên trên, nàng cảm giác cự vật dữ tợn kia ở trong cung khoang ra ra vào vào mang đến run rẩy cực hạn, trong đầu một mảnh trống không.

“Cha cũng rất thoải mái.”Tạ Lãng đè lại chân ngọc trên vai, tay kia ôm siết hông của tiểu nữ nhi, ra sức đâm rút cực nhanh, nhiều lần rút cả cây ra lại đâm lút nguyên cây vào, tốc độ nhanh tới nỗi cánh hoa nhỏ đáng thương của Cố Minh Nguyệt cũng bị kéo ra vào theo, cả trong lẫn ngoài huyệt đều được ma sát mang đến khoái cảm gấp đôi, khiến cho nàng bị vây trong trạng thái không khống chế được, nước mắt thuận theo khóe mắt thấm ướt tóc mai, ánh mắt mất đi tiêu cự, trong miệng phát ra tiếng ngâm nga quyến rũ vô ý thức.

Bộ dáng của nàng, làm cho Tạ Lãng có cảm giác thành công vô cùng, phô bày trọn vẹn năng lực trên giường của hắn.

Động tác nam nhân gắn vào thân thể trên giường của tiểu thiếu nữ cuồng dã như núi đổ, mồ hôi đổ như mưa mà đâm chọc chơi đùa nhục huyệt căng chặt trơn bóng, hắn bỗng nhiên phát ra khí thế của như muốn đóng cọc đâm mạnh như thể muốn ghim con gái dưới thân vào giường mãi mãi, hung hăng chơi cắm, nhiều lần húc vào thẳng tử cung, ở trong đó chế tạo ra khoái cảm khiến người ta hoa mắt.

“A. . . . !”

“À a a a a a!”

Thanh âm của thiếu nữ và nam nhân cùng vang lên, khác nhau là Tạ Lãng hét lên là vì sung sướng không kềm được, mà Cố Minh Nguyệt thét chói tai lại vì bị tinh thủy phun thẳng vào tê dại đến nỗi bất tỉnh.

Sau khi bắn qua Tạ Lãng vẫn chôn mình trong cơ thể Cố Minh Nguyệt, hắn ngắm tiểu nữ nhi sau khi ngất đi toàn thân vẫn liên tục duy trì dáng vẻ không ngừng co giật, chỗ giao hợp loạn nát không chịu nổi, khóe mắt hắn đã ươn ướt.

Xét đến cùng, hắn vẫn vô liêm sỉ đoạt lấy nữ nhân trân quý nhất sinh mệnh ——nữ nhi hắn nuôi lớn từ nhỏ.

Đây có lẽ sẽ là quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời hắn, chẳng qua, hắn vĩnh viễn không hối hận.

9 BÌNH LUẬN

  1. Thật nhiều xôi thịt, hai người biết cách yêu thương nhau ghê, nhiệm vụ này của Cố Minh Nguyệt may mắn là chỉ có hai người ở cùng nhau nên chẳng bị ai xen vào gây rối phức tạp.

  2. “cơ bụng sau múi kiện mỹ” => sáu múi

    Chương này hót hòn họt như vậy hèn gì bé Lin phải mất cả tháng để edit ^^ Tác giả mô tả cụ thể quá má ơi. Vậy là sắp tới ngày CMN bái bai cha già “ngây thơ” rồi. Từ đầu truyện đến giờ chỉ có mỗi nam 9 trong nhiệm vụ này là tử tế thôi. Hơi tiếc.
    Thanks Lin nhiều nhé 🙂

    • Khụ, c làm em cảm thấy tội lỗi vì ém lâu quá. Mà nay em đang thi, sắp tới về nhà, nhà em lại k có mạng, dự là tháng 7 em vô sài gòn lại, chùng đó ms có chương cho mn đọc . Hehe,????????????.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận