Thế gia – Chương 81

2
1130

Chương 81: Thù lao

 

Edit + Beta: Linxu

 

Trong lòng Nguyệt Dao có rất nhiều câu hỏi, thế nhưng có người ngoài nàng cũng không tiện nói ra.

Ra khỏi tiểu viện Đặng ma ma thở hổn hển nói: “Cô nương đừng để ý tới nàng ta, có thế nào đi nữa thì cũng không ai tới cô nương.” Cô nương nhà bà nay chỉ chín tuổi mới là người thật sự cần được chăm sóc! Thế nhưng cô nương nhà bà không những chăm sóc tốt cho bản thân, mà còn trông nom tứ thiếu gia, khổ cực trong này người khác có thể không biết, nhưng bản thân bà thì hiểu rất rõ ràng.

 

Vì không để người ngoài nói này nọ rằng Đình Chính là được gởi nuôi ở Lý gia, cũng không muốn chiếm chút tiện lợi nhà người ta, thế nên mỗi lần tặng lễ tới cho Lý gia và tiên sinh Nguyệt Dao đều suy nghĩ hết lòng. Lễ vật tặng qua đó không thể quá quý giá, nhưng vẫn phải làm cho người nhà và Chu tiên sinh thích, đó thật sự không phải việc dễ dàng thoải mái gì.

 

Nguyệt Dao cảm thấy Đặng ma ma không tinh mắt nhanh nhạy như những gì mình nghĩ: “Ma ma, về sau tuyệt đối không thể nói ra những lời như vậy nữa. Dì là trưởng bối, ta là vãn bối, tới thăm bà là chuyện ta nên làm.” Nguyệt Dao đi gặp tiểu Mã thị, đó là dựa theo lễ tiết, còn những gì tiểu Mã thị nói nàng hoàn toàn không giữ trong lòng, cũng từ mấy phút ngồi nói chuyện ngắn ngủi đó nàng đã nhìn ra người dì nhỏ này quả là kẻ không đáng tin cậy. Trước kia nàng vẫn luôn khó hiểu, cậu là một người khoan hậu, sao lại an trí mẫu nữ hai người ở nơi vừa hẻo lánh lại vừa nhỏ hẹp như vậy, hóa ra nguyên nhân cũng là vì cái này.

 

Đặng ma ma nhìn vẻ mặt không mấy hài lòng của Nguyệt Dao, gật đầu nói: “Cô nương nói đúng lắm.”

 

Trong bụng Nguyệt Dao đã có chút thất vọng về Đặng ma ma, thế nhưng nghĩ tới việc người thông minh thì có rất nhiều mà trung thành và tận tâm lại rất khó tìm, Nguyệt Dao cũng bỏ qua chút không vui trong lòng.

 

Nguyệt Dao vô cùng hào hứng ngắm viện nhỏ mang mấy phần phong vị Giang Nam trong Mã gia. Nhìn viện này Nguyệt Dao không nhịn được mà nghĩ tới cuộc sống khi còn ở Giang Nam, cũng chỉ có mấy năm khi sống ở đó nàng mới thật sự được sống vô ưu vô lo vui vẻ rộng lòng, nhưng đáng tiếc đời này không thể quay về Giang Nam lần nào nữa. Cuộc sống ở Giang Nam với Nguyệt Dao mà nói giờ cũng chỉ còn là một giấc mơ, điều tốt đẹp đó cũng thành hồi ức, chỉ có ở trong mơ nàng mới tìm được.

 

Một nha hoàn thấy đoàn người Nguyệt Dao, phúc lễ: “Biểu cô nương, lão gia nói cô nương ở lại phủ đệ thêm hai ngày nữa hãy về, người đã nói qua với thân gia phu nhân.” Không nghĩ tới cữu lão gia thương biểu cô nương tới vậy, rõ ràng cô nương hãy còn giữ hiếu trong người thế mà ngài vẫn một mực muốn cô nương tới tham gia tiệc rượu.

 

Nguyệt Dao cười gật đầu: “Vậy được, ta trở về Hải Đường Uyển.” Nàng đã bảo nhất định cậu có rất nhiều điều muốn nói, sẽ không dễ dàng thả nàng về vậy đâu.

 

Nguyệt Dao trở về Hải Đường Uyển, thầm đoán hẳn cậu và biểu ca hẳn là đang nói chuyện xã giao với khách, kêu Đặng ma ma đến thư phòng, Hoa Lôi và Xảo Lan ở lại bên ngoài.

 

Đến thư phòng rồi Nguyệt Dao mới hỏi Đặng ma ma: “”Ma ma, tóm lại vị dì nhỏ kia là loại người thế nào?” Sao lại đưa ra thỉnh cầu hoang đường như vậy.

 

Đặng ma ma nói cho Nguyệt Dao biết lai lịch của tiểu Mã thị, lời thì nói rất nhiều, quy kết lại thành một câu vậy chỉ có, lòng cao hơn trời, mạng như giấy bạc. (Giấy bạc: ý chỉ bạc bẽo mỏng tang như tờ giấy)

 

Nguyệt Dao hỏi thăm chuyện tiểu Mã thị xong liền bỏ qua không để ý tới nữa, nàng và người dì này có lẽ sẽ không gặp nhau thêm mấy, nàng cũng không có ý muốn tạo mối quan hệ tốt với Lục Huỳnh. Nguyệt Dao không phải người rảnh rỗi là lười biếng, thấy Mã Thành Đằng và Mã Bằng chưa qua, bèn tiếp tục luyện chữ trong thư phòng với Đình Chính.

 

Đình Chính nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, dì cũng không thích đệ.” Lúc nói ra câu này hắn có chút uể oải, vì sao lại có nhiều người không thích hắn như vậy.

 

Nguyệt Dao khẽ cười: “Dì không những không thích đệ, mà cũng không thích tỷ. Chẳng qua, tỷ tỷ cũng không thích bà ấy. Sau này đụng tới người như vậy, Chính ca nhi không cần để trong lòng, càng không cần cảm thấy ủ rũ vì người xa lạ như thế.” Trừ phi đứng dưới cường quyền thật không còn cách nào khác, bằng không người kính nàng một thước, nàng cũng kính họ một trượng, nàng không muốn Đình Chính bị khuôn sáo cứng ngắc này trói buộc.

 

Đình Chính thấy Nguyệt Dao không mấy quan tâm tới chuyện như vây: “Dạ, đệ nghe lời tỷ tỷ.”

 

Hai tỷ đệ luyện chữ hơn nửa canh giờ, Nguyệt Dao cho Đình Chính làm bài tập, bản thân nàng cũng lấy một quyển sách mang theo sẵn ra đọc. Hôm nay, Nguyệt Dao thực sự không hao phí một phút giây nào.

 

Loại hành vi gần như mê muội này, làm cho Đặng ma ma lo lắng không ngớt. Nhưng dù bà có khuyên thế nào cũng vô dụng. Đặng ma ma đang nghĩ đến chuyện có nên mời cữu lão gia khuyên nhủ không, suy nghĩ kỹ thêm cuối cùng vẫn đành lắc đầu. Phỏng chừng cữu lão gia nghe xong hãy còn tỏ vẻ hài lòng, nào có chuyện khuyên bảo.

 

Nguyệt Dao đang xem sách, chợt nghe nha hoàn bên ngoài khách khí gọi cô nương.

 

Nghe được tiếng bước chân kia, Nguyệt Dao cũng biết là Mã Lâm Lâm tới rồi. Vốn cho rằng Mã Lâm Lâm tới gây sự với nàng, lại không nghĩ ra Mã Lâm Lâm qua đây để xin lỗi nàng.

 

Nguyệt Dao đưa mắt nhìn Mã Lâm Lâm, cười nói: “Biểu tỷ, chuyện lần trước chỉ là hiểu lầm, ta không để trong lòng, cũng mong biểu tỷ không quá để ý tới.” Lần trước Mã Lâm Lâm đại náo Hải Đường Uyển, Mã Thành Đằng đổi toàn bộ nha hoàn bà tử bên người Mã Lâm Lâm, còn nhốt nàng ta trong phòng nửa năm, cho Mã Lâm Lâm ăn đủ đau khổ. Cũng chính nửa năm này đã giúp Mã Lâm Lâm biết ngoan ngoãn hơn.

 

Nguyệt Dao vừa mới nói xong, Mã Thành Đằng và Mã Bằng cũng vừa vào cửa.

 

Qua chuyện khoa thi vừa rồi, Mã Thành Đằng vô cùng cảm kích đứa cháu ngoại này của mình, nếu không nhờ con bé, chắc chắn nhi tử không có ngày hôm nay.

 

Tuy một cử nhân cũng có thể quyên tiền nhận công danh, nhưng tiền đồ cũng chẳng cao mấy, nhiều nhất cũng chỉ tới chức quan chính tứ phẩm. Nhưng bây giờ nhi tử không những thi đậu Tiến sĩ, còn được vào Hàn Lâm, đã thế lại được mối thân gia tốt là Trang gia. Chỉ cần không làm ra sai sót gì tiền đồ chắc chắn là một con đường tốt đẹp, mà hết thảy những thứ này đều là công lao của Nguyệt Dao. Nếu không phải Nguyệt Dao đoán được lời muội muội báo mộng chính là đề thi, Bằng nhi cũng không có ngày hôm nay.

 

Mã Bằng lại càng cảm kích hơn. Hắn tự biết tài trí của mình không cao, đậu cử nhân đã là niềm vui ngoài ý muốn, có thể thi đậu tiến sĩ hoàn toàn là nhận phúc của cô cô. Phụ thân muốn hắn từ nay về sau phải xem biểu muộn như muội muột ruột mà bảo vệ nàng, thật ra dù phụ thân không nói hắn cũng sẽ xem Nguyệt Dao như muội muội ruột mà đối đãi.

 

Nguyệt Dao đến gần: “Cậu, biểu ca.”

 

Mã Thành Đằng nhìn Mã Lâm Lâm, lời nói mới rồi hắn cũng nghe thấy được, xét thấy qua khoản thời gian nửa năm này nữ nhi cũng có tiến bộ, thế này rất tốt.

 

Nguyệt Dao nói chuyện cùng Mã Thành Đằng và Mã Bằng, thấy Mã Lâm Lâm quy quy củ củ đứng một bên, rốt cuộc cũng hiểu, hoá ra Mã Lâm Lâm lại đây cũng là có dụng ý khác.

 

Mã Thành Đằng có chuyện muốn nói riêng với Nguyệt Dao, quay sang Mã Lâm Lâm và Mã Bằng bảo: “Các con đều về đi.” Hắn còn có lời nói với Nguyệt Dao.

 

Mã Bằng cũng muốn được như cha mình, nói chuyện thương yêu Nguyệt Dao như muội muột ruột, thế nhưng hai người không quá quen biết, tuổi tác lại cách biệt nhiều lắm, thật không có chung đề tài để nói: “Biểu muội, nếu sau này có chuyện gì cần muội có thể tới tìm ta.” Lời này nói thật ra cũng là có ý cam kết.

 

Nguyệt Dao cười nói: “Được.”

 

Ở góc Mã Thành Đằng không nhìn thấy Mã Lâm Lâm hung hăng trừng mắt Nguyệt Dao một cái, người đại ca này xưa nay vẫn luôn hờ hững với nàng, lại không nghĩ được hắn thế mà đối tốt với Nguyệt Dao hơn nàng. Nàng mới là muội muội của đại ca, Nguyệt Dao là người không cùng chi, xem ra nha đầu này quả chính là tai tinh.

 

Đối với vẻ mặt bất thiện của Mã Lâm Lâm, Nguyệt Dao chỉ cười nhạt, chưa từng giữ trong lòng.

 

Thư phòng chỉ còn lại hai người, Mã Thành Đằng không nhịn được hỏi: “Nguyệt Dao, ngoại trừ những chuyện này ra, nương con còn nói thêm chuyện gì khác không ?”

 

Trong lòng Nguyệt Dao thật không còn gì để nói, cái này cũng là một đức tính xấu của con người, đi đường tắt một lần rồi ắt sẽ muốn đi thêm vài lần nữa: “Không có, nương chỉ báo mộng cho con có một lần, nếu không phải danh tiếng Vu Tử Đạt quá lớn con cũng không có suy nghĩ kia.” Trong khoảng thời gian này chuyện của Vu Tử Đạt lan truyền tràn ngập cả kinh thành, gì mà xem qua là nhớ, gì mà tài trí bén nhạy, nói đi nói lại đều là lời tán dương, khiến người ta nghe xong mà xấu hổ toát mồ hôi.

 

Trên thực tế, Vu Tử Đạt quả thật đáng giá để khen ngợi, theo Nguyệt Dao biết, chỉ trong hai mươi năm ngắn ngủi, Vu Tử Đạt đã leo lên tới chức quan nhị phẩm, trở thành thần tử tâm phúc của hoàng đế, không có thủ đoạn và tâm kế nào không làm được.

 

Mã Thành Đằng có chút thất vọng, thế nhưng hắn thu liễm những cảm giác này rất nhanh, lấy văn khế trong tay áo ra: “Nguyệt Dao, cậu cũng không có thứ tốt gì cho con, con cầm lấy mấy thứ này.”

 

Nguyệt Dao nhận lấy thoáng nhìn xem, là văn khế của hai mươi mẫu đất và hai cửa hiệu mặt tiền. Nguyệt Dao không khóc nổi, đây coi như là lễ vật đáp tạ sao?

 

Đương nhiên Mã Thành Đằng biết so với tiền đồ của nhi tử thì mấy thứ này chỉ là vài giọt mước mưa, “Nguyệt Dao, đây là chút tâm ý của cậu, con cứ nhận lấy.”

 

Nếu thật so sánh, những thứ này hoàn toàn không đủ: “Cậu, mấy thứ này con không muốn, nhưng con có một việc muốn nhờ cậu.”

 

Mã Thành Đằng vội vàng nói: “Con nói đi.” Chuyện đủ khả năng làm chắc chắn hắn sẽ không từ chối.

 

Nguyệt Dao nói ý nghĩ của bản thân: “Cậu, con muốn chờ khi có cơ hội thích hợp, hy vọng cậu có thể đứng ra mang của hồi môn của nương về, con tính để tự mình xử lý mới yên tâm được.” Ý tứ của Nguyệt Dao là, chờ tổ mẫu khuất núi, số tiền này nàng muốn đích thân xử lý, đặt ở trên tay Mạc thị, vậy cũng đồng nghĩa với việc cầm bánh bao đánh chó, có đi không trở lại.

 

Thanh cao Nguyệt Dao vẫn có, nhưng không như kiếp trước xem nghìn vàng như cặn bã, có tiền có thể khiến quỷ thôi ma, sau này nàng còn phải ở Liên phủ thêm mấy năm nữa, lại chỉ có chi ra mà không có thu vào, trong tay có tiền không sai, những Nguyệt Dao không có ý định sẽ dùng tới khoản tiền lớn này, cứ miệng ăn núi lở thế là không thể. Mà theo những gì Nguyệt Dao biết, trong của hồi môn của nương nàng có bốn thôn trang hơn hai mươi mẫu đất, bốn cửa hàng mặt tiền, ngoài ra còn có thêm hai tòa nhà hồi môn, chỉ tính mỗi tiền thuê và địa tô hàng năm thu về cũng đủ chi phí cho mọi thứ rồi.

 

Mã Thành Đằng suy nghĩ một chút rồi nói: “Thân thể lão phu nhân có tốt không?”

 

Sắc mặt Nguyệt Dao ảm đạm: “Đại phu nói, đại khái cũng chỉ trong vòng một hai năm này.” Thân thể lão phu nhân vốn cũng không quá tốt, hơn nữa còn chịu đả kích khi người đầu bạc tiễn người đầu xanh, giờ đã là nỏ mạnh hết đà.

 

Mã Thành Đằng có phần lo âu: “Con có thể xử lý hết sao?” Cho dù hai năm sau lão phu nhân về trời thì khi đó Nguyệt Dao cũng mới có mười một tuổi, khoản của hồi môn lớn như vậy, một đứa bé mười một tuổi có thể xử lý ổn không, Mã Thành Đằng tỏ ý cực kỳ hoài nghi.

 

Nguyệt Dao khẽ cười: “Con hãy còn nhớ biểu tẩu bắt đầu xử lý của hồi môn của Trang phu nhân từ lúc tám tuổi, nếu đến lúc đó có gì không hiểu, con định bụng sẽ đi thỉnh giáo biểu tẩu.”

 

Đương nhiên Mã Thành Đằng biết nhi tức sắp vào cửa là người tinh minh giỏi giang, cũng vì đã biết cho nên mới lại càng hài lòng. Hắn và nhi tử đều không thông công việc vặt, Trình thị lại chỉ biết tiêu tiền như nước, hơn nữa còn thích dùng tiền của nhà chồng giúp đỡ nhà mẹ đẻ: “Tốt, đến lúc đó, cậu giúp con lấy của hồi môn về, cho chính con tự xử lý.” Bây giờ thì chưa được; toàn bộ cửa hàng mặt tiền và nhà ở đều cho thuê, cộng thêm thu hoạch của điền trang mỗi năm đều là một khoản thu nhập xa xỉ, so với giao vào tay Mạc thị tham lam kia giữ bên mình vẫn tốt hơn nhiều.

 

Nguyệt Dao và Mã Thành Đằng nói qua nhiều chuyện, sau đó nói: “Cậu, thân thể tổ mẫu càng ngày càng không tốt, hiện giờ con muốn ở bên người nhiều hơn.”

 

Nguyệt Dao muốn tẫn hiếu, Mã Thành Đằng đương nhiên không ngăn cản.

 

Vừa lên xe ngựa Nguyệt Dao đã nhìn thấy một hộp gỗ tử đàn đặt trong xe, có thể dùng chiếc hộp quý báu như vậy để đựng, vật trong đó ắt phải là đồ tốt.

 

Mở hộp ra, Nguyệt Dao ngổn ngang trong gió. Đầu chiếc hộp đặt một ống đựng bút sừng thú hình hoa lan bằng ngọc xanh, khay đổ nước, viên rửa bút lông, đệm đặt thỏi mực, đầu thú để chặn giấy đều bằng ngọc xanh, nghiên mực sứ quan diêu hoa sen quấn quanh, ống đựng bút ngà voi được chạm trổ, bút lông loại mảnh. . . .

 

Nguyệt Dao lấy chiếc ống đựng bút ra xoay xoay quan sát, lắc đầu. Lần này cậu thật đã mạnh tay rồi, nếu nàng biết trước chắc chắn sẽ không nhận.

 

Đặng ma ma lại cảm thấy Nguyệt Dao nhận những thứ này là lẽ đương nhiên, nếu không nhờ cô nương, sao biểu thiểu gia có thể trúng cử. Có tiền đồ tốt thì mấy thứ này tính là gì, cho nên đối với lo lắng của Nguyệt Dao bà thật lòng cảm thấy cô nương đang suy nghĩ nhiều.

 

Nguyệt Dao đưa mắt nhìn đưa mắt nhìn Đặng ma ma: “Nguyên bộ này, là đồ thời tiền triều, là đồ cổ. Ta nghĩ đây hẳn là vật cậu yêu thích, thường ngày cũng không nỡ dùng.” Vật không quý tại giá trị, chỗ bộ dụng cụ này chắc chắn là thứ mà cậu yêu thích nhất.

 

Đặng ma ma lập tức hiểu vẻ mặt Nguyệt Dao, không nói gì thêm nữa.

 

Hoa Lôi không rõ chân tướng chỉ lập tức cười nói: “Cữu lão gia thật là thương yêu cô nương.” Nguyên bộ tốt thế này có giá trị không nhỏ đâu!

 

Nguyệt Dao cười nhạt.

 

Trở lại Liên gia, Nguyệt Dao hiển nhiên đi tới phòng chính thỉnh an lão phu nhân trước, ở lại với lão phu nhân hơn nửa canh giờ mới quay về Lan Khê viện.

 

Lão phu nhân biết Mã Thành Đằng tặng lễ vật lễ vật quý trọng như vậy cho Nguyệt Dao cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Mã Thành Đằng thương yêu cháu gái. Thế nhưng Mạc thị thì không cho là vậy: “Mã gia liệu có quá hào phóng với Nguyệt Dao không đấy, cũng không biết có gì mờ ám trong này.” Theo trực giác của Mạc thị, chả nhẽ Nguyệt Dao đưa cả gia tài cho Mã gia.

 

Lưu bà tử lại không ủng hộ: “Phu nhân, ta cảm thấy tam cô nương hôm nay hết sức cẩn thận, hẳn là không tính giao cả tiền tài cho Mã gia. Gia nghiệp Mã gia lớn, họ cũng không quan tâm chút tiền tài ấy của tam cô nương.” Từ việc Mã gia cho tam cô nương nhiều bạc và thứ tốt như vậy cũng có thể thấy được, nội tình Mã gia thâm hậu, chắc chắn sẽ không ham tiền bạc trong tay tam cô nương.

 

Mạc thị không lên tiếng, nghĩ gì thì không ai biết.

2 BÌNH LUẬN

  1. Truyện hay, vô tình đọc trên truyện full nhưng lại quên bẵng đi , sau đó biết wed mình đã hoàn thành liền nhảy vô luôn, cảm ơn các bạn edit nhiều lắm lắm , tìm mãi mới đc cuốn hay

  2. Ôi trời! Thì ra Mã Lâm Lâm diễn trò cho Mã Đằng coi. Còn bài đặt ghen tị với Nguyệt Dao vì ý tốt của Mã Bằng. Thân mình chả giúp ai mà cứ muốn ai cũng tốt với mình sao? Mã Lâm Lâm này chỉ là thứ nữ mà, phải không nhỉ?
    Không biết Mã Đằng làm cách nào giúp Nguyệt Dao lấy lại của cải đây. Nàng Dao thuộc loại ba có: Sắc, Tài và Tiền!!! Anh nào lọt vào mắt xanh là sướng nhé.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận