MNSH – Cha của con dâu nuôi từ bé – 6 – (≈C45)

24
11404

Cha của con dâu nuôi từ bé – 6 –

Edit + beta: Linxu

Sáng sớm đầu hạ, mây mù che khắp núi rừng, sương sớm dày đặc, cơn gió nhẹ mang cảm giác mát lạnh thổi tỉnh đàn đàn chim muông.

Tạ Lãng và Cố Minh Nguyệt dậy sớm chuẩn bị hành lý gói gém thật gọn gàng, đóng cửa nhà lại sau đó nhắm thẳng hướng vào thành Quý Giang mà đi. Trong cái sọt sau lưng nam nhân nhét đầy các kiểu da lông của đủ loại động vật đã được xử lý tốt, hôm nay chuẩn bị đưa lên chợ bán ra đổi lại chút tiền bạc bù vào chi phí trong nhà.

Chuyến đi họp chợ này, ấn theo cước trình thường ngày của Tạ Lãng nhiều nhất cũng chỉ tốn cỡ nửa canh giờ là tới nơi, nhưng vì lần này có thêm Cố Minh Nguyệt thế nên thời gian đi đường của họ cũng bị kéo dãn thêm, dù sao thể lực của tiểu nữ hài không thể sánh bằng một nam tử đang trong kỳ nhi lập chi niên*.

*Nhi lập chi niên: lấy ý trong câu “tam thập nhi lập” của Khổng Tủ, ý chỉ nam tử tới tuổi 30 đã có thể tự lập, gây dựng sự nghiệp, xây dựng gia đình.

Cố Minh Nguyệt rất ít có cơ hội được hành tẩu ở trong núi, nhiều lắm là hoạt động trong sơn cốc hoặc phụ cận cánh rừng, bình thường vào trong núi cũng chỉ vì hái chút quả dại nấm hoang, đào ít rau dại có thể nấu ăn được, cơ bản không bao giờ đi sâu vào rừng.

Trong thời gian ở thế giới nhiệm vụ này, nàng vẫn chưa từng có cơ hội ra khỏi sơn cốc nhìn ngắm chung quanh. Trên đường hẹp quanh co, nghe tiếng bạch điểu hót vang trong rừng cây cùng tiếng gió thổi qua khe lá kéo dài như tiếng ngâm trong trẻo, nhìn sức sống xanh biếc khắp nơi, Cố Minh Nguyệt hít sâu một hơi, vô cùng phấn khởi mà nhảy nhảy nhót nhót, điệu bộ tự nhiên y hệt đứa bé ngang bướng.

Nàng rất mong chờ chuyến đi họp chợ lần này, từ kiếp trước cho tới lúc bắt đầu làm nhiệm vụ này, thì chỉ cần là nhiệm vụ có bối cảnh thời đại là cổ đại, nàng gần như bị nhốt ở trong lồng son tựa con chim nhỏ, không bay ra được cũng chẳng thể đi xa, bất luận là quý nữ hay là nha hoàn, thời thời khắc khắc đều phải tỏ vẻ đoan trang, giờ không bị ước thúc hành vi, cảm giác được thoải mái vênh váo thế này khiến cho Cố Minh Nguyệt cảm nhận được tư vị của tự do.

Nụ cười của nàng lấp lánh như kim cương, đôi mắt cũng sáng ngời như ánh sao sáng chói, cả khuôn mặt đều rực rỡ hào quang. Tạ Lãng nhìn tiểu nữ nhi giang hai cánh tay, khi chạy khi dừng nhảy nhót khắp nơi, khóe miệng nhếch lên ý cười sung sướng, tâm tình hơi trầm cũng được lôi kéo nên rộng rãi thoải mái hơn.

Chuyện nên tới rồi sẽ tới, chỉ cần mình có thể tiếp tục nhìn nàng vui vẻ là được rồi, Tạ Lãng nghĩ như thế.

Hai người vừa đi vừa nghỉ, khi đến chợ, thời gian vừa đúng giờ mở hàng.

Tạ Lãng và Cố Minh Nguyệt tìm một chỗ đất nhỏ trên chợ, đặt tấm vải bố nâu chàm xuống đất rồi bày biện ra, ở phía trên xếp đầy da lông động vật săn được trong rừng.

Bọn họ sóng vai ngồi trên chiếu một lúc liền có người lục tục qua đây hỏi Tạ Lãng giá cả ra sao. Những người này lấy tay đông sờ sờ tây bóp bóp trên mấy tấm da, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chòng chọc về phía Cố Minh Nguyệt, hiển nhiên có dụng ý khác.

Tới hỏi giá cả phần lớn đều là các thiếu niên lang tuổi tác không đồng nhất, vì có thể nhìn Cố Minh Nguyệt nhiều hơn, bọn họ đều đông chọn tây lấy, phiền phiền nhiễu nhiễu một lúc lâu mới lấy ra một mảnh da nhỏ không mấy tốt từ trong mớ da kia ra, sau khi thanh toán tiền bạc quay đi hãy còn bước một bước quay lại nhìn thêm vài lần rồi mới chịu đi xa, tinh thần lưu luyến không rời như vậy khiến Tạ Lãng nhìn thấy mà nhíu chặt trán, tức giận lan tràn.

Đám nhóc con này, lại dám mơ tưởng tiểu nữ nhi tựa thiên tiên đồng nữ của hắn, quả là không biết tự lượng sức mình! Nhưng không biết nghĩ tới điều gì, trong chớp mắt nổi giận, vẻ mặt Tạ Lãng bỗng sa sút ảm đạm đi.

Cố Minh Nguyệt đang say sưa quan sát phiên chợ náo nhiệt đầy mới mẻ này, những thiếu niên nam tử ngang phè một kiểu kia nào có thể sánh bằng nam chính tướng mạo đường đường, khí thế to lớn sống động trong thế giới nhiệm vụ cho được, trong lòng nàng thứ có thể vượt qua tầm quan trọng của cả nam chính trong nhiệm vụ cũng chỉ có. . . Mà thôi, có một số việc, lúc nào cũng có thể nghĩ đến trong lơ đãng, nhưng lại không thể nghĩ sâu, Cố Minh Nguyệt biết rõ điểm này, không dám tùy tiện di chuyển đoạn ký ức đã phủ đầy bụi kia.

Ngay sau đó, khi nàng nghĩ tới kiếp trước, lúc nàng còn là Ngọc Hoa quận chúa, lần nào muốn mua thứ gì chẳng phải đều trực tiếp cho hạ nhân gọi chưởng quỹ mấy cửa hàng trứ danh kia trực tiếp mang hàng hóa tới phủ khom lưng uốn gối để nàng tự mình xem xét chọn lựa. Dù trong thời gian làm nhiệm vụ, nàng cũng chưa từng xuất đầu lộ diện trên đường cái mà bươn chải thế này, lần này có thể không quan tâm hình tượng ra sao cứ thế ngồi xếp bằng trên đất trong chợ, quan sát đoàn người tới lui rộn ràng, sao lại không mới mẻ cho được?

Thỉnh thoảng chỗ sạp hai người ngồi cũng xuất hiện một vài nam tử trung niên đến chọn da thú, trong bọn họ có mấy người là khách hàng lâu năm của Tạ Lãng, thật sự có ý chọn tấm da tốt mà tới tìm, nhưng cũng không ai có thể ngoại lệ, người nào người nấy đều bị Cố Minh Nguyệt lấy đi hơn phân nửa lực chú ý.

Tạ Lãng vẫn tiếp tục dừng khuôn mặt sứt mẻ cùng biểu tình nghiêm túc tiễn mấy người khách quen đi, lòng dạ hắn ngũ vị tạp trần, dùng ánh mắt không thể gọi tên nhìn chòng chọc Cố Minh Nguyệt một lúc lâu, nhìn tới nỗi Cố Minh Nguyệt sởn cả tóc gáy.

Bị nam nhân mặt không cảm xúc dùng ánh mắt vi diệu phức tạp nhìn chăm chú vào như vậy, cảm giác thực quá quỷ dị và đáng ngờ.

Lúc này trong lòng Tạ Lãng đại khái đang nghĩ tới: Trong lúc ta vô tình không chú ý tới, tiểu nữ nhi của ta đã trưởng thành xinh đẹp động lòng người như vậy, bắt đầu hấp dẫn ánh mắt của nam nhân rồi. . . . Ta thân là phụ thân, hẳn nên thấy vui mừng mới phải, nhưng ta quả thật không vui nổi. . . Nếu nàng có thể mãi mãi là của riêng ta thì tốt biết  bao. . . Nếu . . . Có thể trở thành nữ nhân của ta . . .?

Ở trong núi sâu không dễ kiếm sống, không những cần khí lực mạnh mẽ hơn người, người ta còn cần tới trí thức sinh tồn nơi dã ngoại cùng với kỹ xảo săn bắn thành thạo, vì vậy hộ săn bắn tài giỏi không nhiều lắm. Tạ Lãng có tay nghề tốt hơn nhiều thợ săn khác, da thú hắn bày ra chưa tới một canh giờ đã bán hết sạch.

Nam nhân cất tiền vào trong ngực áo, đứng lên vỗ vỗ quần áo, kéo Cố Minh Nguyệt nói: “Đi thôi, cha dẫn con tới chỗ này.”

Cố Minh Nguyệt không rõ vì sao, còn tưởng rằng Tạ Lãng muốn dẫn nàng đi mua vài món đồ dùng trong nhà, vì vậy ngoan ngoãn đi sau hắn, mãi đến khi hai người dừng lại trước cổng lớn một nhà nọ.

Tạ Lãng đi lên thềm đá, kéo vòng cửa bên trên đập cửa, vài tiếng đập khẽ vang lên. Chốc lát sau đã có người ở trong mở cửa lớn ra, đó là một vị trung niên nữ tử dáng dấp sạch sẽ dễ nhìn, chỉ thấy bà híp đôi mắt cười tươi như trăng non, mở miệng hàn huyên: “Tạ đại lang, ngươi tới rồi à.”

Tạ Lãng chẳng ừ hử gì mà chỉ gật đầu, chỉ vào Cố Minh Nguyệt đang đứng sau lưng với vẻ mặt mờ mịt không hiểu gì, giới thiệu một câu: “Đây là tiểu nữ Tạ Y.”

Vị nữ tử trung niên kia mở to hai mắt nhìn Cố Minh Nguyệt từ đỉnh đầu đến gót chân, tấm tắc chậc lưỡi: “Quả là một tiểu nương tử xinh đẹp, không biết sẽ có bao nhiêu nam tử khóc lo kinh hô muốn lấy về nhà đây ~ ngươi yên tâm, cam đoan đưa việc này cho ta, ngươi cứ thoải mái trăm ngàn lần, ta nhất sẽ tìm cho nàng một nhà chồng tốt hết mức.”

Nghe đến đó, Cố Minh Nguyệt mới hiểu được trung niên nữ tử này chính là người làm mai mối trong dân gian. Không nghĩ tới Tạ Lãng mang nàng qua đây, lại là vì có ý muốn tìm người đính hôn với nàng, thật quá buồn cười, hai người bọn họ hàng đêm ngủ cùng giường, trần truồng ôm ấp, quan hệ đã tới mức này rồi, ở thời đại này nàng nào còn cái gọi là trong sạch nữa chứ. . . Nhưng nam nhân này lại vẫn muốn lừa mình dối người đính hôn cho nàng, Cố Minh Nguyệt cũng cạn lời, thầm nghĩ Tạ Lãng thế mà thật ích kỷ, hắn không muốn phá vỡ ranh giới đạo đức cuối cùng, cho nên dù có làm tới bước cuối cùng, cũng không chịu đâm vỡ lớp màng mỏng kia, nàng không thể cho hắn được như ý, trên thế giới này nào có chuyện tiện nghi như vậy.

Tạ Lãng suy nghĩ một chút, nội tâm đấu tranh vô số lần nhưng sau đó vẫn gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đưa tay vào ngực áo định bụng lấy ra chút tiền lễ làm mối, đưa cho bà mối, nhưng tay còn chưa vói vào trong cổ áo, lại bị một đôi tay nhỏ đè xuống.

“Cha, con không muốn gả.” Trong con ngươi đen trong suốt như thấy đáy của Cố Minh Nguyệt phản chiếu bóng dáng của nam nhân, khẽ hé đôi môi đỏ mọng dùng giọng nói kiên định nói ra.

“Ôi trời ơi, Tạ cô nương, trên đời này nào có nữ tử nào tới tuổi thành thân rồi mà không lập gia đình đâu chứ, cho dù ngươi không muốn gả, đến tuổi rồi quan phủ cũng nào có cho phép ngươi tùy hứng, đến lúc đó còn làm liên lụy tới Tạ đại lang, như vậy đâu có được.”

Cố Minh Nguyệt mắt điếc tai ngơ, chỉ dùng ánh mắt bướng bỉnh nhìn chăm chú vào khuôn mặt nam nhân. Đương nhiên nàng có biết ở thời đại này nữ tử tới tuổi mà không lấy chồng đúng là trái pháp luật, sẽ liên lụy người nhà bị ngục tù, nhưng nàng không sợ những thứ này, đầu năm nay binh hoang mã loạn, đăng ký hộ tịch quả thật rất rối loạn, cổ thân thể này của nàng là bị người vứt bỏ, có đúng hộ khẩu hay không  cũng phải chờ bàn bạc lại, huống chi nàng còn ở sâu trong sơn cốc, chỉ cần không xuống núi, có làm gái lỡ thì cả đời đinữa thì cũng chẳng người nào biết.

Tạ Lãng bị nhìn tới do dự, thật vất vả hắn mới có quyết tâm đặt lễ đính hôn lại dễ dàng bị vài câu nói qua loa của Cố Minh Nguyệt đánh tan. Thậm chí bản thân hắn còn không kiên trì thêm chút nào, trầm mặc thả tay xuống quay sang lắc đầu với trung niên nữ tử, ở dưới ánh mắt ngạc nhiên của bà, dẫn Cố Minh Nguyệt trở về đường cũ.

Chỗ bà mối này Tạ Lãng đã tới không biết bao nhiêu lần, mỗi lần trung niên nữ tử đưa tư liệu nhà trai ra đều bị hắn chọn ba lấy bốn, người này cũng thấy không tốt người kia cũng không được cứ thế mà lui thân, cảm thấy có là ai đi nữa cũng không xứng với tiểu nữ nhi nhà hắn. Lần này mang theo Cố Minh Nguyệt đến, cũng là muốn cho bà mối nhìn kỹ càng chút, để bà tìm một phu gia giàu có đàng hoàng cho nàng. Đối với tướng mạo tiểu nữ nhi nhà mình, Tạ Lãng đặc biệt có lòng tin rất lớn.

Nhưng ngay khi vừa lên tới chợ, khi Cố Minh Nguyệt được bọn nam tử thiếu niên dùng ánh mắt mê thích nhìn trộm, Tạ Lãng chợt phát hiện mình hoàn toàn không có cách nào chịu được việc nam tử sau này chạm vào nàng, cùng nàng ngủ hằng đêm vượt qua hết quãng đời còn lại không phải là mình.

Vì vậy khi Cố Minh Nguyệt đưa tay ngăn cản hắn, nam nhân vốn đã dao động liền thuận thế tìm cái bậc thang cho mình bước xuống, thuận lý thành chương làm theo tư tâm giữ nàng ở lại bên mình.

Muốn chiếm làm của riêng như vậy, đã không thể coi là tâm lý không thể bỏ nữ nhi của một người cha nữa. . . Tình cảm của hắn ngay trong sáng sớm nay đã sáng rỡ lên, đã hoàn toàn biến chất.

“Cha, Y Nhi gả cho người được không?” Cố Minh Nguyệt đi sau lưng nam nhân, trong giọng nói mang theo vẻ ngây thơ cùng mơ ước.

Cơ thể Tạ Lãng đột ngột ngừng lại, ngay sau đó hắn dừng bước, xoay người lại lẳng lặng ngưng mắt nhìn tiểu thiếu nữ đang cười rực rỡ kia, tựa như khắc chế núi lửa đột ngột bùng nổ, hắn nhanh chóng kéo cánh tay thiếu nữ, lôi nàng chạy vào trong ngõ hẻm u ám, một tay chống lên mặt tường, giam thân thể mềm mại nhỏ xinh của tiểu nữ nhi vào giữa cơ thể mình và bức tường lạnh lẽo cứng rắn kia, cúi người dùng tay còn lại nâng gương mặt tựa dương chi bạch ngọc lên, nhìn nàng hãy còn thở hổn hển, ánh mắt đen tối hiện ra ánh sáng u lam, sáng rực mà lại thâm trầm, giống một hồ nước yên tĩnh.

Ánh mắt của hắn buồn vui đan xen, lại xen lẫn cảm giác thoải mái khi được giải thoát, giọng nói trầm thấp nỉ non: “Lặp lại câu vừa rồi một lần nữa.”

“Y Nhi muốn gả cho cha.” Giọng Cố Minh Nguyệt chắc chắn, “Y Nhi muốn sống cùng cha cả đời.”

“Đứa nhỏ ngốc, con vẫn chưa hiểu ý nghĩa của việc lập gia đình.” Hơi thở nóng bỏng của Tạ Lãng phả lên mặt nàng, chóp mũi vuốt ve da thịt láng mịn non mềm, nhẹ nhàng lẩm bẩm.

“Y Nhi chỉ muốn sống cùng một nơi với cha, Y Nhi không muốn phải lập gia đình, vừa nghĩ tới việc phải rời xa cha, trái tim Y Nhi đau nhức vô cùng. . .” Cố Minh Nguyệt nhíu chặt lông mày, vẻ mặt khổ sở cất lời: “Nhưng cũng không biết vì sao, mỗi lần Y Nhi đứng gần cha như bây giờ, trái tim liền đập nhanh hơn, thân thể cũng cảm thấy rất nóng, khi “Chữa bệnh” cũng vậy, dường như Y Nhi đã bị căn bệnh kỳ quái hơn nữa rồi. . . “

“Thật đáng thương.” Đôi môi Tạ Lãng khẽ nhếch, đặt trán lên trán tiểu thiếu nữ, chuyên tâm thưởng thức nét mặt của nàng.

“Bệnh của Y Nhi cũng vì cha mới có, cha phải giúp Y Nhi chữa bệnh.” Âm sắc trong giọng nói của tiểu thiếu nữ đầy lo lắng.

“Ừ, cha sẽ chữa bệnh cho con.” Tạ Lãng chậm rãi hôn lên cái miệng nhỏ thơm mát ngọt như mật đường, dịu dàng mổ nhẹ, nhẹ giọng nói, “Nhưng chữa bệnh. . . Cũng không trở ngại tới việc lập gia đình của con. . . Cha sẽ chữa trị định kỳ cho Y Nhi. . .”

“Nếu gả cho người khác thì không thể ở cùng cha mỗi thời mỗi khắc được, Y Nhi bằng lòng cả đời không lấy chồng!” Tiểu thiếu nữ đột nhiên kích động ôm chặt cổ nam nhân, vùi mặt vào trong lồng ngực đầy mùi hương quen thuộc, “Nếu nhất định phải gả, vậy gả cho cha là được rồi.”

“Được.”

“Hả?”

“Ta nói được, gả cho ta.” Nam nhân đưa lưng về phía ánh sáng, không thể nhìn rõ vẻ mặt lúc này, chỉ là hai mắt hắn lấp lánh tỏa sáng, như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt giữa bụi gai. Trong đầu hắn thiên đầu vạn tự đều kéo căng thành dây thừng ngay sau khi Cố Minh Nguyệt nói ra câu muốn gả cho hắn, quấy nhiễu tất cả tư duy cùng lý trí.

“Cho dù sau này nàng có hối hận, ta cũng tuyệt không buông tha nàng.”

Tác giả nói:

Editor nói: tác giả nói nhiều quá, mị lười ed 😀 😀 :D.

24 BÌNH LUẬN

  1. Hi. Thật là trong lòng đã muốn lắm mà bản thân vẫn không nhận ra. May CMN ngăn lại việc làm mai. Không thì hỏng hết một câu chuyện li kì. 😀

  2. Truyện chảy máu mũi lắm ạ~~~, mong được đọc truyện đầy đủ, chương quan trọng nhất lại có pass, đáng thương con dân quá mà~~ em xin pass được không ạ ???? ???? ???? mail e là nhivt2810@gmail.com ạ, cảm ơn chị đã edit nhiềuuu

  3. truyện hay lắm,nhảy hố rồi không nên được nữa. chỉ tiếc là mấy chương kia có pass nên không đọc được, mà lại không biết làm sao để có pass, chủ nhà giúp nhé

  4. Nàng à bao giờ có gợi ý pass đây tui chờ lâu quá à???????????????? đành gặm chương mới trước vậy. Mong nàng mau có gợi ý. Ngồi ôm cây đợi thỏ… Thỏ mau mau tới….

    • Đúng rồi bạn, những chương có H mình dều đặt pass cả mà, hehe. Mình còn đang nghĩ tới việc nội dung truyện có nhiều chỗ H quá mình có nên ….. ko nè, vì mấy em đọc truyện còn bé quá mừ.

  5. Vì không biết đợt nào chủ nhà share pass nên đành ôm cây đợi thỏ và gặm chương mới trước ???? Cám ơn vì đã edit, bạn hãy cố gắng lên, đừng gục ngã, đừng drop nhé ☺️ Mình sẽ nhờ năng lượng thuỷ thủ mặt trăng tiếp sức cho b! ????

  6. Hai chương kia vẫn chưa được đọc nhưng vì ghiền quá làm sao giờ, thế là mò vô đọc luôn. Ta vẫn cảm thấy phần này sủng dễ sợ, dễ thương thiệt, cảm thấy cha nuôi này đáng yêu quá thể. Ta rất thích kiểu loli với ông chú lắm nè. Mấy ổng có nét dễ thương riêng haha. Nói nhiều quá nhỉ, tại ta ưng quá đó
    Chỗ này bị sai nè nàng. “không biết sẽ có bao nhiêu nam tử khóc lo kinh hô muốn lấy về nhà đây”

  7. lơ ngơ vào cầu may mà có chương mới ❤️❤️❤️❤️❤️ sung sướng quá đi mất thôi ???????????????????????? nàng edit vẫn nuột như mọi khi, mình vẫn cắm chốt ở đây để ủng hộ nàng luôn đó nha ????

Hãy nói những gì bạn cảm nhận