Thế gia – Chương 80

2
790

Chương 80: Tiểu Mã thị

Edit + beta: Linxu

Ra khỏi cửa Nguyệt Dao liền quay sang nói với Nguyệt Doanh: “Tỷ tỷ đi tìm Lâm tỷ tỷ đi, ta và Đình Chính đi tới Hải Đường Uyển trước đã.”

Nguyệt Doanh thoáng khó xử, nhưng đáng tiếc Nguyệt Dao nói là nói cho nàng biết quyết định của mình, chứ không phải hỏi ý nàng ta, nói xong cũng dẫn Đình Chính và mấy nha hoàn đi về Hải Đường Uyển.

Nguyệt Doanh* nhìn Nguyệt Dao, đáy mắt có chút nghi ngờ: “Tam muội muội sao cứ cố tình làm bậy như vậy, đây đâu phải nhà mình.” Không phải nhà mình, không nên đi lại tùy ý như thế.

*Chỗ này trong nguyên bản ghi là N.Băng, nhưng theo thứ tự và nội dung mình thấy là NDoanh mới đúng nên đã sửa lại J.

Nguyệt Hoàn lại suy tư nhìn hành động của Nguyệt Dao, về phần Nguyệt Băng nàng ấy chỉ cười nhạt, e rằng địa vị của Nguyệt Dao ở Mã gia còn cao hơn ở Liên gia. Thử nghĩ xem lần này Mã Bằng có thể thi đậu tiến sĩ có thể vào Hàn Lâm tất cả đều là công lao của Nguyệt Dao, nàng chẳng phải có thể tùy ý đi ngang Mã gia sao.

Mã Lâm Lâm nhìn mấy người Nguyệt Doanh, lại không thấy Nguyệt Dao: “Biểu tỷ ta đâu?” Nghe mọi người nói Nguyệt Dao đi Hải Đường Uyển, ngược lại không nói gì nữa, dù sao nàng cũng không muốn gặp mặt Nguyệt Dao, vừa thấy Nguyệt Dao đã thấy xui đầy mình, vừa rồi cũng chỉ là hỏi cho đúng quy củ.

Lục Huỳnh nghe xong, đột nhiên muốn đi theo Nguyệt Dao tới Hải Đường Uyển, ở trước mặt người ngoài Mã Lâm Lâm không gọi tới quát lui với nàng, thế nhưng nàng không thể hòa nhập vào vòng giao thiệp của Mã Lâm Lâm. Ở nhà Mã Lâm Lâm là nữ bá vương, nhưng ra ngoài nàng ta vẫn có thể duy trì chút hình tượng, giao thiệp vài người bạn. Đương nhiên, gia thế của những người đó đều không bằng Mã gia, mà những người này, đều nhất trí bài xích Lục Huỳnh.

Lục Huỳnh nhỏ giọng nói: “Lâm Lâm, ta muốn tới Hải Đường Uyển xem Nguyệt Dao muội muội một chút.”

Mã Lâm Lâm nghi ngờ đưa mắt nhìn Lục Huỳnh: “Biểu muội là vì có hiếu trong người, không thể đi chung chơi đùa với chúng ta, ngươi qua đó làm gì?” Nương nàng nói đúng, đôi mẹ con này quả đúng là bầy bạch nhãn lang ăn không biết no, so với nha đầu Nguyệt Dao kia còn ác hơn.

Lục Huỳnh vốn định nói muốn nói chuyện với Nguyệt Dao, nhưng vừa thấy ánh mắt cảnh cáo của Mã Lâm Lâm, có ý gì cũng đều nuốt hết vào bụng.

Tháng tư, chính là mùa hải đường nở hoa.

Nguyệt Dao vừa vào viện, ánh mắt đã bị hải đường trong sân hấp dẫn. Tây phủ hải đường trồng trong viện đều đã nở rộ, hải đường nở rộ mang màu phấn hồng diễm lệ, cánh hoa nở tung tứ phía cứ bảy bông một cụm, từng đóa nở hướng lên trên, giống như ráng mây sáng sớm; những nụ hoa chưa kịp nở thời là hồng diễm; tựa điểm phấn son, nhìn cực kỳ vui mắt, trong viện còn tràn ngập một luồng hương thơm nhàn nhạt.

Nguyệt Dao cữ mãi đứng đấy ngắm hải đường nở rộ trong sân, xem gần nửa canh giờ, sau khi xem xong liền vào thư phòng, ghi chép lại toàn bộ cảnh sắc vừa quan sát được ban nãy.

Ghi chép lại tất cả những gì mình quan sát được, đã trở thành thói quen của Nguyệt Dao, trí nhớ có tốt cỡ nào cũng chẳng bằng viết hết đầu bút. Lời này rất kinh điển, trí nhớ dù tốt hơn nữa cũng có lúc quên đi, cứ trưởng thành theo tuổi tác trí nhớ của con người càng lúc càng không tốt, chờ qua tuổi hai mươi cái cảm giác này sẽ ngày càng rõ rệt hơn. Điểm này, Nguyệt Dao cảm nhận rất rõ ràng, rất sâu sắc.

Ngọ yến, Nguyệt Dao không ra, Liễu bà tử tự mình đưa cơm trưa tới. Ngọ thiện Liễu bà tử đưa tới vô cùng phong phú, tám món ăn một món canh, có thể làm thành một bàn tiệc nhỏ.

Con người Nguyệt Dao đã từng chịu rất nhiều đau khổ khi còn ở am ni cô, từ đó cũng dưỡng thành thói quen tiết kiệm, thường ngày ở Liên phủ đều phân phó nhà bếp nhỏ chỉ cần làm hai món một canh, nếu có thêm Chính ca nhi vậy đổi thành ba món một canh.

Nguyệt Dao cười nói: “Ma ma có lòng.” Cơm và thức ăn hôm nay vô cùng thịnh soạn, tuy Nguyệt Dao không thể dùng món mặn, nhưng tám món ăn chay này món nào cũng sắc hương vị đầy đủ, có thể thấy được người làm cực kỳ dụng tâm.

Nguyệt Dao ăn một chén cơm. Ở những phương diện khác Nguyệt Dao đều vô cùng chú trọng làm theo quy củ, chỉ trừ riêng việc ăn uống, là nàng không tuân theo dạy dỗ của Uông ma ma, cô nương phải ăn ít duy trì vóc người thon thả mảnh khảnh. Người nếu không có một cơ thể tốt, vậy đòi tư thái thon thả mảnh khảnh làm gì? Nguyệt Dao một ngày ăn ba bữa cộng thêm một bữa khuya, hơn nữa đều dùng những món có nhiều dinh dưỡng để ăn.

Tiếp tục kiên trì như vậy mang tới hiệu quả vô cùng rõ rệt, so với kiếp trước thân thể tốt hơn nhiều nhiều lắm, hơn nửa năm qua chưa từng sinh bệnh, hơn nữa so với cùng thời điểm của kiếp trước vóc dáng hiện tại cao hơn khi ấy gần nửa cái đầu, tiếp tục trưởng thành theo chiều hướng này, nhất định sẽ cao hơn kiếp trước không ít.

Trong sách có viết: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Nàng không quản được người khác nhưng nàng lại kiên quyết lựa chọn phương hướng khiến thân thể mình khỏe mạnh hơn để đi, trong một số trường hợp cơ thể con người quan trọng hơn cái dáng vẻ yểu điệu kia rất nhiều.

Dùng ngọ thiện xong Nguyệt Dao tiếp tục quan sát hoa hải đường trong sân. Hiện tại Nguyệt Dao đã biết rõ một đạo lý, mọi thứ trên đời đều thay đổi trong từng giây từng phút.

Đặng ma ma nóng lòng: “Cô nương, ban trưa trời nắng gắt, đừng sưởi nắng nữa.” Da dẻ cô nương không còn trắng nõn non mịn như hồi trước kia, bà nhìn mà nóng lòng sốt ruột, cô nương thật quá không biết yêu thương bản thân.

Nguyệt Dao cười khẽ: “Ta luyện chữ thêm hai khắc đồng hồ nữa sẽ đi ngủ ngay.” Nguyệt Dao có thói quen ngủ trưa, thói quen này dưỡng thành từ hồi còn ở Giang Nam, vừa tới kinh thành là sao chép kinh thư cả ngày nên bỏ quên nó, sau này nàng trở lại kinh thành lại khôi phục thói quen này.

Đặng ma ma không nhịn được thở dài.

Nguyệt Dao mới vừa nhấc bút lên, chợt nghe tiếng nói xa cách của Xảo Lan: “Biểu cô nương bình an.” Nghe lời này liền biết là có khách đến.

Hoa Lôi đi tới nhỏ giọng nói: “Cô nương, là biểu cô nương Lục gia đến.” Nàng không thích Mã Lâm Lâm, cũng không thích Lục Huỳnh.

Nguyệt Dao đi ra ngoài vừa thấy Lục Huỳnh liền sững sốt, Lục Huỳnh mặc một bộ quần áo đỏ tươi, từ đầu tới tay đều mang trang sức vàng bạc, kim sức đeo là loại bình thường, nhưng mang quá nhiều lại tỏ rõ quá không bình thường, cứ như nhà giàu mới nổi vậy.

Nguyệt Dao nhíu mày một cái, cũng không biết nha hoàn bên người Lục Huỳnh có biết phối hợp quần áo với đồ trang sức không, mặc trang phục như vậy đi ra, mất cũng là mất mặt của Mã gia.

Trong lòng Nguyệt Dao không thoải mái, trên mặt lại không lộ: “Biểu tỷ qua đây có chuyện gì sao? Ta đang chuẩn bị đi tìm bá mẫu và đường tỷ của ta để đi về nữa!”

Lục Huỳnh nhìn cảnh sắc của Hải Đường Uyển, trong mắt có một tia không cam lòng. Sân nhỏ mà nàng và nương ở, còn chưa bằng nửa góc Hải Đường Uyển, trong viện đừng nói có nhiều hải đường xinh đẹp quý báu như vậy, tới cả chút hoa hoa cỏ cỏ nhỏ cũng không thấy nổi một gốc.

Sắc mặt này của Lục Huỳnh hiển nhiên lọt vào trong mắt Đặng ma ma. Đặng ma ma cực kỳ khinh thường liếc mắt Lục Huỳnh, trước đây khi phu nhân còn là cô nương ở nhà mẹ đẻ cái tiểu Mã thị kia còn không ít lần dựa vào di nương mình lăn qua lăn lại, thậm chí còn dám ngấp nghé cô gia nhà mình, còn không biết suy nghĩ xem, phu nhân của bà là chính kinh đích nữ, hạng người như ả có thể bám vào so sánh được sao? Về sau phu tế của tiểu Mã thị mất bà ta liền đến đây dựa vào nhà mẹ đẻ, vì chuyện năm đó cữu lão gia rất không muốn gặp bà ta, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn bà ta cơ khổ không chỗ nương tựa mà mình còn có ý nghĩ đuổi người ra cửa, lại vì danh tiếng mà không thể không quan tâm, Mã Thành Đằng dứt khoát làm ông chủ phủi tay, bỏ mặc mọi thứ ném cho Trình thị. Lấy tính tình của Trình thị nào có thể đối xử tử tế với bà ta? Cứ nhìn thái độ Mã Lâm Lâm đối đãi Lục Huỳnh là biết.

Nguyệt Dao cảm giác được ánh mắt của Đặng ma ma, trong lòng khẽ thở dài. Nếu Hách ma ma có thể tin dùng, vẫn nên nâng đỡ Hách ma ma lên, Đặng ma ma, không được rồi!

Lục Huỳnh cảm nhận được ánh mắt bất thiện của Đặng ma ma, trong lòng lộp bộp. Vội vàng quay đầu nhìn Nguyệt Dao nói: “Mấy lần trước nương ta đều không gặp được biểu muội, lần này nghe nói biểu muội tới, rất muốn gặp biểu muội, không biết biểu muội có thể đi gặp nương ta một chút được không.”

Đặng ma ma nghe xong sắc mặt sa sầm lại, nói gì vậy, đây là chỉ trích cô nương nhà mình bất kính trưởng bối đấy hả.

Trên mặt Nguyệt Dao lộ vẻ kinh ngạc: “Mợ nói dì bị bệnh cần phải nằm trên giường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng không thể quấy nhiễu, Nguyệt Dao cũng không dám tùy tiện tới quấy rầy.”

Lục Huỳnh bị lời này nói nghẹn, nương nàng cãi nhau với mợ mấy lần, lần cãi sau cùng mợ còn tuyên bố muốn đưa bọn họ về, nương nàng viện cớ bệnh mãi mới không phải về, lại không nghĩ tới giờ ngay cả Nguyệt Dao cũng không đặt nương nàng vào mắt.

Vốn Nguyệt Dao không tình nguyện lắm, nàng lớn như vậy cũng chưa từng thấy mặt người dì này. Nhưng nhìn trong viện có nhiều nha hoàn bà tử như vậy, nếu đã nói ra rồi mà còn không đi, người khác ắt sẽ áp cho mình cái danh bất kính trưởng bối. Thường ngày thì thôi, hôm nay lại là ngày lành để lan truyền ra ngoài sẽ không tốt cho danh tiếng của nàng, cũng không tốt cho danh tiếng Liên gia, để tổ mẫu biết, lại không thiếu được một phen thị phi.

Nguyệt Dao dẫn Đình Chính theo Lục Huỳnh đi tới tiểu viện tử nàng ở. Sân Lục Huỳnh ở hơi nhỏ, chỉ lớn bằng một phần ba Hải Đường Uyển, trong viện cũng trơ trụi, ngoại trừ thềm đá ra thì chẳng có gì cả.

Ánh mắt Nguyệt Dao lóe lóe, trước nay người dì này chưa từng quan tâm tới nàng, lần này lại cố ý để Lục Huỳnh mời nàng qua đây không biết đang cất giấu tư tâm gì. Trước đây nàng chưa từng nghe nương đề cập với Đặng ma ma về dì nhỏ này, từ đó có thể thấy quan hệ giữa mẫu thân và dì nhỏ không hề hòa hợp chút nào.

Nguyệt Dao cùng Lục Huỳnh vào phòng, còn chưa tiến vào phòng ngủ, một mùi lạ đã xông vào mũi. Nguyệt Dao thường xuyên phụng dưỡng lão phu nhân, ngửi mùi thuốc đã thành quen, mà luồng hương vị này không chỉ có mỗi mùi thuốc.

Vào phòng ngủ Nguyệt Dao liền hiểu tại sao lại có mùi vị khó ngửi như vậy, cửa sổ trong phòng đều đóng chặt, bên ngoài gió xuân tươi đẹp, trong phòng tối tăm mù mịt.

Nguyệt Dao nhìn tiểu Mã thị nằm trên giường, nghi ngờ trong lòng tăng vọt, nhưng vẫn kéo Đình Chính làm lễ với bà ta.

Tiểu Mã thị gặp Nguyệt Dao trước ho khan một lúc mới lên tiếng: “Dao tỷ nhi, chớp mắt đã tới vậy rồi.” Nữ nhi lớn hơn Nguyệt Dao ba tuổi, năm nay mười hai tuổi, thế nhưng đứng cùng một chỗ với Nguyệt Dao lại  không cao hơn tí nào, hơn nữa khí sắc cũng chẳng tốt bằng Nguyệt Dao.

Nguyệt Dao nhìn tiểu Mã thị chỉ nói tới mỗi mình nàng, xem Đình Chính thành vô hình, sắc mặt có chút không vui, bất kể như thế nào, dù có là trưởng bối mà làm như vậy cũng rất quá đáng.

Đặng ma ma lại nghe được tiểu Mã thị gọi là Nguyệt Dao là Dao tỷ nhi vẻ mặt trở nên giận dữ, trước khi Đặng ma ma kịp mở miệng Nguyệt Dao đã nói: “Dao tỷ nhi? Đây vẫn là lần đầu tiên có người xưng hô như vậy với ta, cách xưng hô thật hiếm có.” Kiếp trước Nguyệt Dao không có quan hệ giao tế gì với người dì này, cho nên không biết tính tình người này ra sao. Thế nhưng từ cái xưng hô bậy vừa rồi, Nguyệt Dao cũng nhìn thấu tính tình của bà, cũng có thể kết luận, người này không thể kết giao.

Nguyệt Dao vừa dứt lời, sắc mặt mấy nha hoàn bà tử đi theo Nguyệt Dao tới đều cứng ngắc. Thậm chí Đặng ma ma còn hung tợn trừng tiểu Mã thị, mà nha hoàn hầu hạ tiểu Mã thị đều vội cúi đầu.

Lời vừa ra khỏi miệng tiểu Mã thị liền biết mình phạm sai lầm rồi, đang muốn mở miệng vãn hồi lại không nghĩ rằng Nguyệt Dao cứ sắc bén chỉ ra tận chỗ như thế, trực giác cho thấy cháu gái này không dễ chung sống. Trước đây vì Mã lão phu nhân không thích thứ nữ này, nhưng Mã lão thái gia vẫn còn nên cũng lờ đi, chờ Mã lão thái gia đi rồi bà ta vẫn không biết thay đổi. Đối nhân xử thế không biết chút gì, tài ăn nói cũng không ra sao, làm gì cũng y theo tính tình, cái này cũng là nguyên nhân căn bản khiến nhà chồng của bà ta không chứa nổi.

Nguyệt Dao nở nụ cười: “Mợ nói thân thể dì không được tốt, phải tĩnh dưỡng, cho nên mấy lần trước Nguyệt Dao cũng không dám tới quấy rầy dì, kính xin dì chớ trách.” Nguyệt Dao nói kiểu này quả là điển hình trợn mắt nói mò, Trình thị hoàn toàn không có nói ra lời này, chỉ là không ai rảnh hơi đi tìm hiểu đối chiếu.

Khuôn mặt tiểu Mã thị cứng ngắc: “Bệnh tình của dì đã tốt hơn rất nhiều, lúc rảnh rỗi đến chỗ dì ngồi chơi nhiều chút.”

Nguyệt Dao cười rồi đáp: “Vâng.”

Đặng ma ma lại không hy vọng cô nương nhà mình tiếp xúc nhiều với tiểu Mã thị: “Cô nương, nên về rồi, đại phu nhân và ba vị cô nương đang chờ cô nương ở tiền viện.”

Tiểu Mã thị thấy Đặng ma ma muốn nói Nguyệt Dao đi, này còn chưa ngồi đã tính đi: “Tiểu Tuyết, ngươi phái một người đi nói một tiếng với thân gia, cứ nói cô nương đang ở chỗ ta.”

Đặng ma ma ngoài cười trong không cười nói: “Nhị cô nãi nãi vẫn nên tĩnh dưỡng cho tốt vào, cô nương nhà ta còn nhiều chuyện phải làm, không lưu lại được.”

Nguyệt Dao cười nói: “Dì, chờ lần sau chờ ta lại tới thăm dì.” Lời này đã rất rõ ràng, chuẩn bị đi rồi.

Tiểu Mã thị nhìn Nguyệt Dao, phảng phất như nhìn thấy đích tỷ, thốt ra: “Nguyệt Dao, biểu tỷ Lục Huỳnh của con một người cô độc ở phủ đệ, dì xin con sau này giúp đỡ biểu tỷ thêm chút.” Dựa vào việc Nguyệt Dao có được sự yêu thương của huynh trưởng, liền thấy rõ thủ đoạn của Nguyệt Dao rồi.

Gương mặt Đặng ma ma rét lạnh: “Đại cô nãi nãi và đại cô gia đã không còn, chỉ còn lại cô nương và tứ thiếu gia, hai người sống dựa vào nhau. Biểu tiểu thư chí ít còn có người mẹ ruột là nhị cô nãi nãi, mà lại muốn cô nương nhà chúng ta giúp đỡ biểu tiểu thư, đấy là còn chưa nói tới biểu tiểu thư lớn hơn cô nương mấy tuổi nữa, cũng thiệt nhị cô nãi nãi nói ra lời này không ngượng miệng, truyền ra ngoài cũng không sợ bị người chê cười cho chết.” Thật ra Đặng ma ma biết tiểu Mã thị đang suy nghĩ gì, không phải là nhìn thấy cô nương nhà mình được cữu lão gia coi trọng, cho nên muốn cô nương nói tốt vài câu để Lục Huỳnh sống tốt hơn trong phủ, nghĩ thật đẹp.

Tiểu Mã thị nhìn Đặng ma ma, trong mắt đều có thể phun ra lửa.

Nguyệt Dao cười nhạt nói: “Dì, lần sau Nguyệt Dao tới thăm người.” Nói xong kéo tay Đình Chính ra khỏi sân.

Tiểu Mã thị nhìn Nguyệt Dao xoay người rời đi, tức giận đến khó thở, tiểu nha đầu ngu ngốc cũng dám vứt sắc mặt cho bà, thật đáng hận.

Lục Huỳnh tức đến đỏ mặt, Mã Lâm Lâm dám lên mặt với nương nàng, không nghĩ tới một cô nữ như Nguyệt Dao cũng dám vứt sắc mặt với cho nàng: “Nương, biểu muội quá không coi ai ra gì.”

Tiểu Mã thị cười khổ: “Ai bảo con dấn thân vào trong bụng nương chứ? Nếu nương là bào muội của cậu con, cậu con tất sẽ thương con như thương yêu nàng vậy.”

Mấy nha đầu hầu hạ tiểu Mã thị nghe xong lời này trên mặt đều hiện rõ ý mỉa mai, tuy rằng các nàng không hầu hạ ở Hải Đường Uyển, nhưng cũng nghe nói Liên gia biểu cô nương là người nhã nhặn ôn hòa, ra tay hào phóng, há lại là người mà kẻ nhà nghèo xuống dốc có thể sánh được sao.

 

2 BÌNH LUẬN

  1. Mẹ con tiểu Mã thị này hay nhĩ? Thấy Nguyệt Dao có thế thì xà vào nhờ vả! Không được vừa ý thì đỗ thừa số phận. Rõ chán.
    Lục Huỳnh này còn không biết thân ăn nhờ ở đậu, không cám ơn cậu mà còn cho là mình phải được ở chỗ tựa như Nguyệt Dao sao? Thân phận khác biệt có sự biệt đãi khác nhau. Còn đeo vàng đầy người khoe cho ai xem nỳ?

    Thanks nàng.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận