Thế gia – Chương 79

0
1144

Chương 79: Tiệc rượu

 

Edit + beta: Linxu

 

Ban đầu Mã Thành Đằng không định làm tiệc mừng Mã Bằng thi đỗ, nhưng bây giờ nhi tử vào Hàn Lâm, hắn lại lên chức, song hỷ lâm môn, lại có thêm tin tức không hay trước đó, tiệc rượu này chắc chắn phải làm rồi.

 

Mã phủ tổ chức tiệc mừng, nhất định không thể thiếu thiếp mời cho Liên phủ.

 

Lão phu nhân nói với Mạc thị: “Nguyệt Doanh các nàng cũng lớn rồi, nên dẫn bọn họ đi ra ngoài qua lại nhiều hơn.” Năm nay Nguyệt Doanh đã mười ba tuổi, cũng tới tuổi làm mai. Phải thường xuyên đi lại trong những yến hội như thế này, cho các quý phu nhân biết thêm, sau này mới có thể tìm kiếm được một gia đình tốt. Nếu ai cũng không biết, vậy biết đi nơi nào tìm kiếm người hợp ý. Tuy rằng Nguyệt Doanh có chút  khuyết điểm nhỏ, nhưng nàng đã ở bên lão phu nhân thời gian dài như vậy, chung sống lâu dài đương nhiên cũng sẽ có tình cảm.

 

Nguyệt Dao đi là điều chắc chắn, người đều đưa thiệp mời của Mã phủ đều đã ẩn ý nói cả rồi, biểu cô nương nhất định phải có mặt. Hiện tại Mã phủ đang trong thời kỳ phất lên, lão phu nhân nào có thể vì chút chuyện nhỏ này mà ầm ĩ không vui với Mã gia được.

 

Đi ra ngoài tham gia yến hội, Mạc thị đều luôn đưa Nguyệt Băng đi cùng. Lần này còn phải đưa theo cả Nguyệt Doanh và Nguyệt Dao, đương nhiên không thể bỏ không Nguyệt Hoàn được.

 

Mã gia có chuyện vui lớn như vậy, Nguyệt Dao phái người đưa Chính ca nhi về nhà, ngày mai cùng đi tham gia tiệc mừng. Nay đại biểu ca cũng có tiền đồ, cũng nên để Chính ca nhi và đại biểu ca thân cận hơn một chút.

 

Trong khoảng thời gian này, nếu ngươi là người kinh thành mà không nghe qua chuyện Mã Bằng, vậy chắc chắn ngươi là kẻ lạc hậu. Tất cả những cử tử thi rớt đợt này ai nấy đều ước ao ghen tị với Mã Bằng! Tới cả Chu tiên sinh cũng vô cùng hâm mộ Mã Bằng, Chu tiên sinh đi thi bốn lần mà chưa lần nào thi đậu, không phải tài học của hắn không đủ, nhưng mà không trúng thì cứ không trúng. Cho nên lần này cũng không có chuẩn bị gì đặc biệt, cứ đi thi tìm may.

 

Sau khi hạ triều về, Lý Quốc Hạnh biết Đình Chính được Nguyệt Dao đón về tham gia tiệc mừng của Mã gia, bèn cười nói: “Lần này Thành Đằng huynh được lên chức cũng là dính cái may của nhi tử.”

 

Lý phu nhân kinh ngạc nói: “Nói vậy là thế nào?”

 

Lần này người lên chức vị trống kia vốn chọn ra từ Mã Thành Đằng và một vị quan khác, bất kể là tư lịch hay nhân duyên người kia đều tốt hơn Mã Thành Đằng một bậc, kết quả mấy ngày nay hoàng đế nghe tên Mã Bằng nhiều, bèn cười chọn Mã Thành Đằng.

 

Lý phu nhân kinh ngạc: “Triều chính đại sự, sao hoàng thượng có thể tùy ý như vậy?”

 

Lý Quốc Hạnh cười nói: “Thánh thượng nào có tùy ý, Thành Đằng huynh cũng hài lòng với chức vị hiện giờ rồi. Chẳng qua cũng là gặp trúng cái duyên, chiếm được chút tiên cơ.” Hoàng đế muốn chọn ai những người khác còn dám nói gì, còn chưa nói tư lịch Mã Thành Đằng cũng đã đủ.

 

Lý phu nhân gật đầu: “Nói đến, vận mệnh Mã gia thật không tệ.”

 

Lý Quốc Hạnh lắc đầu: “Vận may có nhiều thì một ngày nào đó cũng dùng hết, cái quan trọng nhất vẫn là chăm chỉ đi lên.” Lý Quốc Hạnh không phải người tin vào số phận, hắn cho rằng bản thân phải đủ xuẩt sắc mới là đúng, tìm vận may, nào có ai có vận may cả đời.

 

Lý phu nhân biết tính cách của trượng phu nhà mình, không tranh luận với hắn. Dựa theo ý Lý phu nhân, chăm chỉ cầu tiến phải có, mà vận may cũng phải có, thiếu một trong hai thứ này đều không được.

 

Trước khi ra cửa Mạc thị nhắc nhở Nguyệt Dao: “Đợi lát nữa đến Mã phủ nhất định sẽ có người hỏi chuyện con, nếu con cảm thấy khó trả lời vậy không cần phải nói.” Nguyệt Dao đang mang hiếu trong người, tùy tiện tới tiền viện sẽ không tốt. Đến lúc đó nếu có người mang ý xấu, thà rằng không nói gì cũng không thể đắc tội người ta được.

 

Cái này cũng là do bình thường Nguyệt Dao không hay nói chuyện, tạo cho Mạc thị một ấn tượng đó chính là Nguyệt Dao không giỏi giao tiếp. Đương nhiên, Nguyệt Dao vốn không am hiểu giao tiếp.

 

Nguyệt Dao lắc đầu nói: “Đại bá mẫu, hiện giờ con còn trong kỳ giữ hiếu, nếu đi gặp gỡ ắt sẽ đụng phải khách mời, đợi lát nữa tới nhà cậu rồi, con sẽ đi thẳng vào hậu viện.”

 

Mạc thị lắc đầu, vẻ mặt vẫn ấm áp như cũ: “Vậy sao được, nếu đã đi thì nên chào hỏi với thân bằng hảo hữu của Mã gia, gặp mặt các vị trưởng bối, nếu không sẽ thành thất lễ.” Trong số khách khứa Mã gia mời tới yến tiệc, chắc chắn có trưởng bối thân thích của Nguyệt Dao, nếu Nguyệt Dao không đi gặp họ, đến lúc đó sẽ chẳng ai nói Nguyệt Dao có tang không tiện ra gặp mà họ chỉ biết cắn chặt răng nói gia giáo Liên gia có vấn đề.

 

Sau khi suy nghĩ một chút Nguyệt Dao gật đầu nói: “Được.” Tuy nói nàng còn trong hiếu kỳ, nhưng cũng đã qua hơn phân nửa, ra ngoài gặp vài người cũng không sao, gặp họ xong lại trở về Hải Đường Uyển, không tham dự hoạt động tiêu khiển với bọn họ là được.

 

Xe ngựa Liên phủ tương đối nhỏ, bình thường chỉ có thể ngồi sáu người. Mạc thị dẫn Nguyệt Băng và Nguyệt Hoàn cùng với hai nha hoàn ngồi chung trong một xe ngựa, còn Nguyệt Doanh, Nguyệt Dao và Đình Chính ngồi chiếc thứ hai.

 

Trước khi lên xe ngựa Mạc thị quay sang Nguyệt Doanh nói: “Ngươi là đại tỷ, nhớ để ý tới đệ đệ muội muội.”

 

Nguyệt Doanh không nghĩ mình phải chăm sóc Nguyệt Dao, nhưng Mạc thị đã lên tiếng nàng đương nhiên phải gật đầu đáp: “Mẫu thân yên tâm, con sẽ chăm sóc tốt cho tốt đệ đệ muội muội.”

 

Nguyệt Băng cười cười liếc mắt nhìn Nguyệt Doanh, quay người lên xe ngựa. Nguyệt Hoàn oán thầm trong lòng, thật ra nàng rất muốn đi chung với Nguyệt Dao, cho dù Nguyệt Dao có lạnh lùng hơn nữa cũng tốt hơn đi chung với Mạc thị, nhưng nơi này không có phần cho nàng nói chuyện, chỉ có thể thành thành thật thật lên xe ngựa.

 

Nguyệt Doanh có phần hiếu kỳ với những thứ bên ngoài, bởi vì có quá ít thời gian ra ngoài, bèn muốn trộm vén rèm lên nhìn xem bên ngoài thế nào, nhưng khi nhìn thấy Nguyệt Dao và Đình Chính lẳng lặng ngồi ở một bên, lập tức bỏ suy nghĩ này đi.

 

Nguyệt Dao đã nhận ra động tác của Nguyệt Doanh, lại không vạch trần. Ngược lại Đình Chính mở miệng nói chuyện trước: “Tỷ tỷ, Lý Hàn ca ca đang học cưỡi ngựa, bảo đệ theo học với huynh ấy. Tỷ tỷ, đệ có thể học cưỡi ngựa không?”

 

Nguyệt Dao cười nói: “Sao lại không thể? Kỵ xạ là môn các đệ nhất định phải học, chừng nào học tốt lại cho tỷ tỷ nhìn xem.” (Kỵ xạ: cưỡi ngựa bắn cung.)

 

Đình Chính mày ủ mặt ê nói: “Tỷ tỷ, chính là bá mẫu nói đệ còn nhỏ, muốn chờ đệ lớn hơn chút nữa mới cho học.” Chủ yếu là trước đó vài ngày Đình Chính đi theo Lý Hàn học cưỡi ngựa bị té lộn mèo một cái, ngã sưng mặt sưng mũi. Nước da Đình Chính cực tốt, ấn vào một cái sẽ để lại dấu, khỏi phải nói dáng vẻ khi ấy của hắn dọa người tới mức nào. Phải qua mấy ngày mới hết, vì vậy Lý phu nhân lấy cớ Đình Chính nhỏ tuổi không dám cho Đình Chính tiếp tục học cưỡi ngựa.

 

Nguyệt Dao nghe xong cười nói: “Nam tử hán đại trượng phu nào có ai sợ ngã, khi về đệ cứ nói với Lý bá mẫu đệ muốn học cưỡi ngựa chung với Lý Hàn, đệ không sợ ngã.” Đối với những văn nhân thi khoa cử như bọn họ mà nói cưỡi ngựa bắn cung đều là những trò tiêu khiển, chỉ cần biết không cần tinh thông.

 

Đình Chính vội vàng đáp: “Vâng.” Cái hắn chờ là những lời này của tỷ tỷ. Chỉ cần tỷ tỷ đồng ý, hắn tin chắc Lý bá mẫu sẽ không cự tuyệt.

 

Đương nhiên Nguyệt Dao cũng nhìn thấu ý nghĩ của Đình Chính, điểm chóp mũi hắn nói: “Đệ đó, cái tên nhóc lém lỉnh này.” Đứa nhỏ này đi theo bên người Lý Hàn, cũng bắt đầu biết dùng tâm tư. Chẳng qua Nguyệt Dao không ghét, biết dụng tâm suy nghĩ là chuyện tốt.

 

Đình Chính nhếch môi cười.

 

Nguyệt Doanh nhìn Đình Chính càng ngày càng sáng rỡ vui tươi, nghĩ tới đệ đệ Đình Triều của mình bèn không nhịn được nhìn thoáng qua Nguyệt Dao. Trong lòng vẫn có phần tiếc nuối, nếu lúc trước Nguyệt Dao đáp ứng lời thỉnh cầu của nàng, có lẽ đệ đệ cũng thay đổi tốt hơn rồi.

 

Đình Chính cảm nhận được ánh mắt hơi khó chịu của Nguyệt Doanh, bèn nhích lại gần Nguyệt Dao. Nguyệt Dao cười vỗ vai Đình Chính: “Hôm qua đệ nói với tỷ tỷ, tiên sinh trách phạt đệ, còn chưa nói với tỷ sao tiên sinh lại phạt đệ?” Nguyệt Dao nay mang trong mình chức trách của cả cha lẫn mẹ, mỗi lần Đình Chính trở về nàng đều nghiêm túc tìm hỏi hắn rất nhiều chuyện, có việc học tập cũng có cả sinh hoạt thường ngày.

 

Đình Chính vô cùng đáng thương đưa mắt nhìn Nguyệt Dao: “Khi đi học đệ tới lớp muộn, bị tiên sinh trách phạt.” Lý Hàn liều mạng kéo hắn đi xem đồ chơi tốt, kết quả hai đứa đi học trễ, cả hai đều bị tiên sinh trách phạt.

 

Nguyệt Dao không trách cứ hắn: “Lần sau không được vậy nữa, nếu còn như vậy tỷ tỷ sẽ phạt đệ.” Thỉnh thoảng bị một lần cũng có thể thông cảm, dẫu sao ở độ tuổi này trẻ con đứa nào cũng hoạt bát hiếu động, nàng không hy vọng Đình Chính trở thành một ông cụ non.

 

Đình Chính cười thật ngọt ngào: “Sẽ không.”

 

Nguyệt Dao vuốt đầu Đình Chính, cười cười không nói nữa.

 

Đến Mã phủ, Nguyệt Dao rất tự nhiên vén rèm xe lên, nhìn người đến người đi bên ngoài Mã phủ, ngựa xe huyên náo ùn ùn, vô cùng náo nhiệt. Nguyệt Dao nhịn không được cười lên một tiếng, số kiếp của Mã gia thay đổi, sẽ không bị suy bại như kiếp trước nữa.

 

Nếu là lúc trước, tiệc rượu của Mã phủ sẽ không có nhiều quan viên tới. Nhưng giờ thì khác rồi, đại thiếu gia Mã gia vào Hàn Lâm trở thành Thứ Cát Sĩ, Mã đại nhân cũng lên chức, hơn nữa Mã Bằng còn sắp cưới vợ là cháu ngoại của Quốc Công gia, tiền đồ Mã gia giờ đã là một mảnh rực rỡ.

 

Từ xưa đến nay người đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thì ít, mà kẻ bỏ đá xuống giếng lại nhiều, lần này náo nhiệt cũng nằm trong dự liệu của Nguyệt Dao.

 

Nguyệt Dao nghe nói người chủ sự là Trình thị, trong lòng thoáng không vui, chẳng qua nghĩ lại dẫu gì Trình thị cũng là đương gia phu nhân của Mã gia, nay không cho bà ta ra mặt cũng không được, có khó chịu hơn nữa cũng nên chờ đại biểu tẩu vào cửa, chừng ấy sẽ tốt hơn.

 

Hôm nay Nguyệt Dao mặc một bộ quần áo màu lam nhạt, trên đó có thêu vài đóa hoa lan, làm bộ trang phục vốn mộc mạc cũng tăng thêm chút sắc màu, sơ búi tóc đúng chuẩn của thiếu nữ, cài chiếc trâm ngọc phượng vĩ lan hoa, trên cổ mang chiếc khóa bạc, cổ tay đeo một chuỗi ngọc đàn hương.

 

Nguyệt Dao nắm tay Đình Chính. Hôm nay Nguyệt Dao không chú trọng trang phục bên ngoài cho Đình Chính, chỉ cho Đình Chính mặc một bộ trường bào trúc thanh, tóc búi trên đỉnh đầu dùng một cây trâm cố định lại, sắc mặt có chút nghiêm túc, trông không vui tai vui mắt như lần trước.

 

Trên người Nguyệt Băng mặc bộ áo kim chi liên bán tụ màu vàng, thắt lưng màu xanh lơ, phía dưới là chiếc váy thập nhị phúc nguyệt hoa xanh lá hơi nhạt; sơ một búi tóc khác hơi giống Nguyệt Dao, chẳng qua trên đầu xuyên trâm phượng vàng ròng có khảm ngọc trai, tai đeo một đôi khuyên tai từ đá bích tỳ, trên cổ mang kim tỏa liên, cổ tay mang vòng tay tơ vàng. Khoảng thời gian này nàng không những uống sữa dê, còn dùng sữa dê rửa mặt tắm gội, lộ ra làn da non mịn trắng nõn, gần như sáng bóng.

 

Còn Nguyệt Doanh lại mặc một thân áo gấm màu hồng thêm áo đơn cân vạt đều làm từ tơ lụa Hàng Châu, chải Lưu Vân kế, giữa búi tóc cài chiếc trâm đỏ thắm rua luy ti nạm hồng ngọc, dưới hai tai dùng đôi khuyên kim tuyến rũ hai viên lưu ly châu ngũ sắc.

 

Hôm nay Nguyệt Hoàn mặc một thân quần dài xanh biếc, búi một kiểu tóc thông thường, trên đầu đeo bộ diêu phù dung noãn ngọc kim tương ngọc, tai mang một đôi khuyên tai ngọc trai, trên cổ tay đeo một đôi vòng tay hà cần; da thịt non mềm thủy nộn, Nguyệt Hoàn giống Tô di nương, cho dù ăn mặc không phải là người xuất sắc nhất, tuổi tác hãy còn nhỏ, nhưng không che giấu được phần xinh đẹp này.

 

Ngoại trừ Đình Chính có vẻ vô cùng nghiêm túc ra, bốn cô nương đều có một vẻ đẹp riêng: Nguyệt Dao thanh nhã, Nguyệt Băng tươi sáng rực rỡ, Nguyệt Doanh uyển chuyển hàm xúc, Nguyệt Hoàn mỹ lệ động lòng người.

 

Trong phòng khách chính có vài phu nhân ngồi đó, một vị phu nhân cất giọng cười nói: “Ôi ôi, Liên phu nhân, từ đâu mà bà có bốn tiểu tiên nữ như từ ngọc khắc ra thế này!”

 

Từ lời này nghe ra, người này hẳn có quan hệ không tệ với Mạc thị.

 

Bà ta vừa dứt lời, liền có người cười phụ họa: “Đúng vậy, Liên phu nhân, bà thế mà che giấu thật kỹ đó, bốn cô nương xinh đẹp như hoa thế này, thật khiến người ta nhìn vào mà ganh tị đỏ cả mắt.”

 

Nguyệt Băng rất hưởng thụ sự tán thưởng của mọi người, trên mặt Nguyệt Doanh cũng chút vui sướng nhàn nhạt, Nguyệt Hoàn cũng bị một phụ nhân kéo lại, khen tới nỗi đỏ cả mặt.

 

Chỉ riêng Nguyệt Dao vẫn bình tĩnh như khi mới vào nhà, đối với những lời khen ngợi của mọi người nàng chưa từng để trong lòng dù chỉ một chút, kiếp trước nàng được khen ngợi nhiều lắm, nhưng cũng chỉ là lời khen tặng, không thể xem là thật, nếu ngươi cho là thật vậy ngươi chính là kẻ ngốc.

 

Đối mặt với người khác Trình thị cũng còn tốt, thế nhưng với Nguyệt Dao trong mắt bà ta lại như phun cả biển lửa. Nếu không phải Nguyệt Dao, bà ta đâu có bị giam lỏng, lại càng không có nhiều chuyện như vậy về sau. Chỉ là dù Trình thị có ngu dốt hơn nữa, cũng bị vướng phải trường hợp này mà không dám phát tiết. Dược nhi đã mười lăm tuổi, nên làm mối rồi, phải thừa dịp yến hội lần này mà chọn lựa một … hai … đám thật tốt.

 

Nguyệt Dao phúc thân đúng quy củ với Trình thị: “Nguyệt Dao chúc mừng mợ.” Quy củ của Nguyệt Dao đứng hàng nhất đẳng, nụ cười trên mặt cũng không chê vào đâu được.

 

Trình thị cười nói: “Đến, đến mợ bên này, lần này biểu ca con có thể thi đậu, con cũng có công rất lớn đấy, chờ sau khi tan tiệc biểu ca con lại đến cảm ơn cơn.” Lời này rõ ràng không có ý tốt.

 

Trong lòng Nguyệt Dao căng thẳng, chẳng qua nàng thoải mái rất nhanh. Chắc chắn cậu sẽ không nói cho Trình thị biết chuyện này, Nguyệt Dao cũng không hiểu vì sao Trình thị lại nói những lời này. Nguyệt Dao thầm cười nhạt, trên mặt lại hồng thông thông: “Mợ nói gì vậy, đại biểu ca có thể trúng đều là nhờ huynh ấy học hành gian khổ hơn mười năm, nền tảng vững chắc. Nguyệt Dao chỉ là xuất chút lực nhỏ, không đáng nói tới.” Trình thị đã mở miệng, nếu nàng một câu từ chối ắt sẽ làm người khác nghi ky, còn không bằng nói thẳng.

 

Ban đầu mọi người bị lời Trình thị nói làm cho tò mò, lại không nghĩ tới Nguyệt Dao sẽ trực tiếp thừa nhận như thế, ánh mắt mấy vị phu nhân ở đây xoát một cái đều nhìn cả về nàng, chuyện Mã Bằng có phu nhân nào ở đây mà không biết.

 

Ngay sau đó, tràng diện trở nên yên tĩnh khác thường.

 

Hôm nay Lý phu nhân cũng tới, thấy đứa bé Nguyệt Dao này thành thật như vậy, trong lòng hơi thở dài, lẽ nào đứa nhỏ này lại không nghe rõ là Trình thị đang đào hố cho nàng nhảy vào sao. Lý phu nhân thầm xem thường Trình thị thật không thể lên được mặt bàn, nếu không phải trượng phu nói bà thật không muốn tới. Lý phu nhân giảng hòa cho Nguyệt Dao: “Nha đầu kia con nói gì vậy, biểu ca con thi đậu con có thể ra cái lực gì?” Vẻ cười mắng này cũng lộ vẻ vô cùng thân thiết. Mấy vị phu nhân ở đây ai có quan hệ tốt với Lý phu nhân đương nhiên đều nghe xong đều hiểu ý cả, sẽ không làm khó Nguyệt Dao.

 

Hết lần này tới lần khác Nguyệt Dao lại cứ như không biết Lý phu nhân giúp nàng đi xuống, trái lại cười nói: “Thật ra cũng là đúng dịp, khi đó con tới ở nhà cậu vài hôm, có một ngày nghe ma ma nói mẫu thân thích ngắm cảnh đêm trong vườn vào buổi tối, tối đó con bèn mang theo nha hoàn bà tử ra vườn ngắm cảnh, ngay lúc ấy lại gặp biểu ca đang ở trong vườn. Con hỏi mới biết được tới gần cuộc thi nên tâm tình biểu ca khó chịu, không thể xem sách nổi nên ra vườn hít thở không khí. Lúc đó con có nói với biểu ca là càng tới sát ngày thi càng phải giữ cho tâm trạng thoải mái, bằng không, tới khi đi thi mà quá căng thẳng sẽ không thi tốt được. Hôm sau con cũng nói chuyện này với cậu, nói cậu đừng tạo sức ép quá lớn với đại biểu ca, khi ấy cậu cảm thấy lời của con rất có lý, vậy nên trước khi thi cậu đặc biệt đưa biểu ca ra ngoài giải sầu. Nền tảng của biểu ca vốn vững chắc, trước khi thi tâm tình lại được thả lỏng, kết quả thi đương nhiên sẽ tốt rồi. Cho nên nếu thật nói đến, cũng có thể coi là con ra chút lực nhỏ còn gì.”

 

Một phu nhân nghe xong không nhịn được nói ra: “Trước khi thi phải buông lỏng tâm tình mới có thể thi tốt, lời này là ai nói cho cháu biết?”

 

Nguyệt Dao cười khẽ: “Là tiên sinh dạy dỗ cháu nói, khi còn ở Giang Nam, hàng ngày tiên sinh đều kiểm tra bài cháu, nhiều lần cũng sẽ biết.”

 

Khuôn mặt Trình thị thoáng khó coi, chủ ý ban đầu của bà ta là châm biếm Nguyệt Dao mới tí tuổi đầu mà đã với tay vào chuyện trong Mã phủ, lại không nghĩ tới nha đầu này sẽ thuận cột trèo lên trên, mà bà ta lại không thể vạch trần nó được.

 

Lý phu nhân cười không dấu vết dời đi trọng tâm câu chuyện: “Nha đầu con, thứ biết được thật không ít, thảo nào có thể dạy dỗ đệ đệ tốt như vậy, ngay cả Lý bá bá của con cũng khen không dứt miệng. Đình Chính tới đây nào, tới cạnh bá mẫu này.”

 

Đình Chính nhìn Nguyệt Dao, Nguyệt Dao gật đầu, Đình Chính mới đi đến trước mặt Lý phu nhân.

 

Các phu nhân có mặt vừa nghe trong này còn có cố sự, đều muốn hỏi. Lý phu nhân nhân cơ hội nói với mọi người chuyện Nguyệt Dao dạy dỗ ấu đệ: “Không chỉ có là lão gia nhà ta, tới cả Chu tiên sinh cũng đều khen đứa nhỏ này không dứt, tuổi còn nhỏ mà kiến thức không những rộng rãi, lại còn có cả tính kiên trì cực tốt, thật hiếm thấy.”

 

Nguyệt Dao không chút nào để ý tới cái nhìn chăm chú của mọi người, hào phóng đáp lời: “Bá mẫu quá khen rồi, đây là chuyện Nguyệt Dao phải làm, không thể nhận lời tán dương của bá bá và tiên sinh được. Đệ đệ con được như bây giờ, ít nhiều đều nhờ tiên sinh dạy dỗ cả.” Nguyệt Dao không nhắc tới Lý Quốc Hạnh bởi vì Mạc thị đang ở cạnh nàng.

 

Mạc thị nghe xong sắc mặt vẫn có chút khó coi, vốn ra dạy dỗ cháu trai là nghĩa vụ của trượng phu, thế nhưng nha đầu này lại nói những lời này ở ngay trước mặt nhiều phu nhân như vậy, chẳng khác gì hung hăng quét mặt mũi của trượng phu bà.

 

Ấn tượng của mọi người về Nguyệt Dao rất tốt.

 

Nguyệt Dao cảm giác có người đang nhìn thẳng vào nàng, liền ngẩng đầu nhìn lại, nhìn người kia thi lễ, sau đó bình thản dời mắt đi, thật giống như không hề ý thức được hành động này của mình là rất thất lễ.

 

Vị phu nhân ngồi ở vị trí thứ ba bên trái đẩy nhẹ bả vai người bên cạnh, cười nói: “Thẩm tỷ tỷ, nhà tỷ thật may, định ra được một nhi tức phụ giỏi giang rồi.”

 

Nguyệt Dao nghe được ba chữ nhi tức phụ, khiếp sợ nhìn người vừa mới nói, môi mấp máy vài lần, cuối cùng cắn miệng cúi đầu. Bộ dáng này ở trong mắt người ngoài vô cùng khó hiểu, bởi vì dáng vẻ của Nguyệt Dao thật giống như nàng không biết chuyện hôn sự này.

 

Không nói người khác, ngay cả Lý phu nhân cũng cảm thấy buồn bực trong lòng, mối hôn sự này không phải trong ngoài đều biết ư, sao nhìn vẻ mặt của Nguyệt Dao thật giống như không biết gì.

 

Mâu thị bị nét mặt này của Nguyệt Dao làm buồn bực muốn thổ huyết, trượng phu và Liên Đống Bác chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, thậm chí còn từng cứu mạng trượng phu, bởi vậy hai người từng hứa hẹn tương lai muốn gả nhi nữ làm thân gia. Bởi vì độ tuổi của Nguyệt Dao và nhị nhi tử Từ Hạo xấp xỉ nhau, bèn chọn định thân với Từ Hạo, khi trước bà cũng cảm thấy mối hôn sự này rất môn đăng hộ đối, nhưng về sau vợ chồng Liên Đống Bác đều mất, Nguyệt Dao trở thành cô nữ, trong lòng bà liền có ý riêng. Nhưng chỉ dám nói thầm trong lòng, bất kể như thế nào bà cũng không dám hủy mối hôn sự này, nếu không, trượng phu nhất định sẽ trở mặt với bà.

 

Người ở chỗ này cũng có một nhà là thân thích của Mã gia, luận bối phận Mã Thành Đằng cũng phải gọi bà là cô cô. Người nọ là Mã Thành Đằng có lòng mời tới, là sợ Trình thị làm ra chuyện xấu, lúc này bà cũng nhìn ra có chỗ không đúng, cười nói: “Cô nương trẻ tuổi vẫn nên chơi đùa cùng nhau, Lâm nhi, đưa vài vị cô nương ra vườn chơi đùa, các ngươi cũng đều đi đi!”

 

Mấy người phúc lễ, lui xuống. Khi lui xuống, Nguyệt Dao vẫn nắm tay Đình Chính ra ngoài.

1 BÌNH LUẬN

  1. Mấy cô nương Liên gia toàn là mỹ nhân. Mà hình như Nguyệt Hoàn là xuất sắc nhất thì phải? Cái bà Trình này lúc nào cũng kiếm cách làm xấu mặt Nguyệt Dao cả. Rốt cuộc thì bị gậy ông đập lưng ông nhé. Tức cười bà Mạc, vợ chồng đồng lòng hãm hại cháu mà còn muốn Nguyệt Dao nể mặt hay sao?

    Thanks nàng edit.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận