Thế gia – Chương 78

0
1197

Chương 78: Thi đậu Tam nguyên

Edit + beta: Linxu

Trong phòng, chỉ có một ngọn nến đang lóe sáng. Dưới ánh nến, một tiểu nam hài đang làm bài tập, một cô nương đang luyện chữ, cùng một nữ nhân đang may quần áo, nhìn vào vô cùng ấm áp.

Nguyệt Hoàn luyện chữ một canh giờ, sau đó bắt đầu kiểm tra việc học của Đình Luân, Tô di nương ngồi bên cạnh nhìn Nguyệt Hoàn càng ngày càng hiểu chuyện như vậy mà cảm thấy rất vui mừng.

Kiểm tra xong công khóa của Đình Luân, Nguyệt Hoàn tự mình dẫn Đình Luân đi nghỉ, lúc trở lại liền thấy Tô di nương thổi tắt nến đổi sang đốt chếc đèn đồng du.

Đèn sáp quý giá, đốt đèn đồng du tuy rẻ nhưng lại dễ làm tổn thương tới mắt. Nguyệt Hoàn lấy quần áo trong tay Tô di nương đi, nói: “Di nương, sau này người có muốn làm quần áo thì làm vào ban ngày, buổi tối không được may thêu quần áo, sẽ gây tổn thương rất lớn tới mắt.” Di nương mới ba mươi tuổi, hai mắt liền yếu đi, chờ tới mười năm nữa Nguyệt Hoàn thật lo lắng Tô di nương có thể bị mù luôn không.

Tô di nương cũng không làm trái ý nữ nhi: “Con cũng đi ngủ đi, mai còn phải lên lớp học nữa đấy!”

Nguyệt Hoàn một mực đợi tới khi Tô di nương ngủ mới trở về phòng mình, nằm trên giường rồi, nàng vẫn chưa ngủ, Nguyệt Hoàn đang nghĩ đến chuyện ngày hôm nay.

Đương nhiên Nguyệt Hoàn đã biết chuyện biểu ca Nguyệt Dao đậu Tiến sĩ, người khác đều nói là Mã Bằng có vận khí tốt, thế nhưng nàng lại cảm thấy vận khí của Mã Bằng tốt, chẳng qua nó không phải vì hắn thi đỗ mà may mắn của hắn là gặp được Nguyệt Dao, nếu nàng suy đoán không sai, Nguyệt Dao hẳn là biết đề thi hơn nữa còn nói cho Mã Bằng biết, thế nên Mã Bằng mới có thể thi đậu Tiến sĩ, bằng không, thiên hạ nào thực có chuyện được đĩa bánh chả biết từ đâu rớt xuống người.

Nguyệt Hoàn nghĩ tới đôi mắt bình tĩnh như thể dù có chuyện gì xảy ra cũng chẳng thể làm nó dậy sóng của Nguyệt Dao, trong khoảng thời gian này nàng đã cẩn thận quan sát, phát hiện Nguyệt Dao thật sự rất yên tĩnh, thật sự rất yên tĩnh, lẳng lặng làm chuyện của mình, không đi kiếm chuyện chọc người cũng chẳng hại tới ai. Nàng không biết chuyện phát sinh trước khi Nguyệt Dao trùng sinh, thế nhưng từ những gì di nương nàng nói, thái độ của Nguyệt Dao thay đổi, còn có sự độc ác của Mạc thị, đủ loại chuyện khiến cho nàng có thể suy đoán ra trước khi trùng sinh chắc chắn những gì mà Nguyệt Dao gặp phải vô cùng tồi tệ. Nguyệt Hoàn thật không rõ, sao Nguyệt Dao có thể an nhiên điềm tĩnh tới thế, không thể nhìn ra có chút gì là không thích hợp.

Nguyệt Hoàn không đoán được ý nghĩ của Nguyệt Dao, nhưng nàng có thể chắc chắn một việc, tố chất tâm lý và nhẫn nại của tam cô nương đều rất tốt, tốt đến mức vượt qua những gì mà người khác có thể tưởng tượng.

Nguyệt Hoàn vặn bả vai, trùng sinh lại ở thời đại này, cuộc sống thật mệt mỏi. Không những phải học đủ điều, còn phải phòng bị hai nha hoàn bên mình. Di nương có nói muốn thu mua hai nha hoàn này cần có một thời gian, không thể vội vã, nếu nóng nảy sẽ dễ gặp chuyện không hay. Haiz, sao mấy người ở thời đại này đều có tính kiên trì nhẫn nại tốt tới vậy chứ!

Trong khi Nguyệt Hoàn còn băn khoăn trằn trọc suy nghĩ, Nguyệt Dao cũng vừa luyện chữ xong. So với việc thiêu tranh vẽ, thì việc luyện thể chữ mai hoa Nguyệt Dao lại không giấu diếm ai. Nữ nhi thế gia, chung quy đều phải có một thứ giỏi vượt trội. Sau này nếu có đi ra ngoài xã giao, Nguyệt Dao quyết định sẽ triển lộ thể chữ mai hoa của mình cho mọi người.

Đặng ma ma nhìn chữ viết của Nguyệt Dao tự đáy lòng tán thưởng nói: “Chữ viết của cô nương càng ngày càng tốt hơn.”So với lúc bà vừa về đây thì quả thực là có tiến bộ lớn lao. Đặng ma ma không giỏi nhìn tranh vẽ, thế nhưng bà đã từng nhìn phu nhân nhất bút nhất hoạ luyện tập mai hoa thể tự, thế nên có thể nhìn ra đôi chút.

Nguyệt Dao để bút trong tay xuống, nhẹ nhàng cười một tiếng: “Vậy ngươi nói cho ta biết, chênh lệch giữa ta và nương ta có khoảng bao nhiêu?” Đặng ma ma là người tâm phúc bên nương, việc này chắc chắn bà ấy có biết.

Đặng ma ma cười nói: “Chờ qua thêm ba năm rưỡi nữa, cô nương hẳn có thể vượt qua phu nhân.” Lấy tốc độ tiến bộ này của cô nương, ba năm rưỡi có lẽ là hơi nhiều.

Nguyệt Dao nở nụ cười, thu dọn bút mực rồi đi ra ngoài. Khi ra cửa vừa đúng lúc nhìn thấy ánh trăng bên ngoài, phân phó Hoa Lôi đi lấy chiếc áo khoác dày. Còn mình thì đi vào trong viện, nhìn hoa lan trong vườn.

Nguyệt Dao ngồi xổm xuống, dựa vào ánh sáng yếu ớt của mặt trăng, nghiêm túc nhìn một gốc hoa lan. Lá hoa xuôi theo từng đường viền tạo thành hình kiếm, cách chất, hơi rủ xuống, còn hơi xoắn lại; trên từng cành hoa đa số đều là lá. Có thể là vì đã gần nửa đêm, trên phiến lá còn đọng vài giọt nước tròn trịa.

Nguyệt Dao nhẹ nhàng thổi, bọt nước liền theo đó chảy tròn lăn đi.

Nguyệt Dao ngửi được một luồng hương thơm nhàn nhạt bèn nói: “Trạng thái của hoa lan lúc này khác với những gì nhìn thấy vào ban ngày, là vì sao?”

Đặng ma ma nhìn đi nhìn lại, vẫn cảm thấy y chang nhau.

Hoa Lôi lấy áo ngoài phủ thêm cho Nguyệt Dao: “Cô nương, đi về ngủ thôi, mai còn phải dậy sớm nữa!” Cứ mãi tới khuya cô nương mới chịu ngủ, lúc nào cũng vậy, nàng thật lo làm vậy không tốt cho cơ thể cô nương.

Nguyệt Dao lắc đầu, cũng không thiếu chút thì giờ này, ngẩng mặt nhìn ánh trăng treo trên trời: “Mặt trăng đêm nay thật tròn.”

Đặng ma ma và Hoa Lôi nghe Nguyệt Dao nói xong, lại ngẩng mặt nhìn trời nhìn quầng trắng lớn quanh mặt trăng kia, liếc mắt nhìn nhau sau đó cùng giữ yên lặng.

Trang đại nhân phái người tìm hiểu kỹ 300 cái tên trên bảng, theo lời những người được phái đi về nói những người này đều là tên thực chính danh, đơn giản mà nói chính là không có người nào được vận may đập vào như Mã Bằng, bất ngờ thi được thành tích tốt.

Trang đại nhân vẫn còn chút lo lắng: “Hy vọng là ta đa nghi.”

Tôi tớ tâm phúc cười nói: “Lão gia, giờ mọi người đều đang nghị luận về hội nguyên Vu Tử Đạt cả! Đều nói hắn sẽ là người đầu tiên thi đậu tam nguyên kể từ khi Đại Nguyên triều chúng ta khai triều tới nay!”

Trang đại nhân lẩm bẩm: “Ta cũng hy vọng vậy.” Nếu Vu Tử Đạt thi đậu tam nguyên, vậy chuyện Mã Bằng cũng sẽ bị che đi.

Đáng tiếc trước khi thi đình, đã có lời đồn đãi nói có tin tức về việc Mã Bằng có thể đậu Tiến sĩ, còn việc cái tin tức này là gì, ngoại trừ gian lận còn có thể là gì nữa?

Chuyện Mã Bằng gian lận khi tham gia khoa khảo vừa truyền ra, những cử tử tự nhận mình tài hoa đầy người nhưng lại thi rớt đều hưng phấn như gà chọi, mấy tên cử tử thi rớt liên hợp lại chạy đến trường thi làm ầm ĩ, kết quả cũng không biết đằng sau có ai đẩy sóng trợ gió, càng ầm ĩ càng hung.

Mã Thành Đằng nghe được lời đồn đãi này lại không chút kinh hoảng, chỉ bảo Mã Viễn đi thăm dò: “Xem xem là ai rải lời đồn đãi này.” Mã Thành Đằng không biết người này có thâm cừu đại hận gì với nhà hắn, mà lại đi lan truyền lời đồn đãi như vậy.

Mã Thành Đằng cũng không sợ, hắn chỉ lo lắng Mã Bằng thiếu kiên nhẫn, phái người kêu Mã Bằng đến, nói với hắn chuyện này.

Mã Bằng có phần lo âu: “Cha, ngộ nhỡ. . .”

Mã Thành Đằng cắt lời Mã Bằng: “Bài văn trong khoa thi có phải là do chính tay con viết không?”

Mã Bằng gật đầu: “Đúng là do con viết.” Bài văn là cha hắn giúp đỡ sửa lại rất nhiều lỗi sai, ngoài ra còn cho hắn không ít ý kiến, thế nhưng nó đúng là được viết ra từ tay hắn.

Mã Thành Đằng nhìn chằm chằm Mã Bằng nói: “Là con viết thì con sợ cái gì.” Không hề mượn tay người khác viết, trời biết đất biết cũng chỉ có bốn người biết, có lời đồn đãi thì lại làm sao.

Không phải Mã Bằng sợ cái này, mà cái hắn lo là sẽ có người đòi ra đề để cho hắn thi lại, đến lúc đó kết quả thi mà quá kém chẳng phải đã lộ rồi sao.

Mã Thành Đằng không biết người ẩn sau vụ gây loạn này có tư tâm gì, nhưng chỉ cần lôi chủ sử sau màn ra, chuyện này sẽ được giải quyết: “Không cần lo lắng, con chỉ cần không để lộ vẻ khiếp sợ trước mặt người ngoài là được. Còn có, con nhất định phải bình tĩnh, lời nhàn thoại của người khác về con, con biết thì làm được gì?” Chỉ cần không có chứng cứ xác nhận khoa thi này có gian lận, vậy sẽ không có chuyện để Mã Bằng thi lại, còn nguyên nhân ư, rất đơn giản, chẳng ai ăn no rửng mỡ ở không đi gây sự cả. Người chủ sử sau màn này rải ra lời đồn đãi như vậy, lòng dạ xấu xa đó đáng phải chém, chỉ cần điều tra ra, không cần hắn động thủ cũng sẽ có người trừng trị tên đó.

Xưa nay khoa cử sợ nhất là xuất hiện chuyện gian lận hay vụng trộm chấm sai, nếu thật có vậy giám khảo cũng chỉ biết bưng bít chuyện này, nhưng đáng tiếc khoa thi lần này lại không có chuyện như vậy, lời đồn vừa ra mấy vị giám khảo là người đầu tiên tức giận.

Khiến Mã Thành Đằng không nghĩ tới chính là lời đồn này kéo ra chuyện hoàng đế phái người đưa bài thi của Mã Bằng qua xem. Hoàng đế xem xong bài thi của Mã Bằng, bài thi không bôi xóa chỉnh sửa chữ nào, một chữ cũng không sai, sạch sẽ lại chỉnh tề, cũng làm người xem thoải mái; thứ hai chữ viết cũng thành thục xinh đẹp, hành khí quán thông. Còn nội dung bài thi ư, đúng quy đúng củ, không đạt tới trình độ khiến người đọc sáng mắt, thế nhưng cũng có điểm xuất sắc.

Trên hạnh bảng có ba trăm cống sĩ, ngoại trừ Mã Bằng có bất ngờ ra, những người khác chẳng có ai có biểu hiện kinh người như vậy. Chỉ mỗi mình Mã Bằng sao có thể nói ra câu có gian lận được, vậy cái duy nhất có thể nói nghe xuôi tai được chính là có giám khảo phóng tay, chấm nhẹ cho rồi.

Sau khi xem xong hoàng đế cũng không cho phê bình đánh giá gì chỉ nói: “Dán bài văn này lên, cho mọi người cùng xem, để họ coi coi có phải giám khảo chấm nương tay không.”

Sau khi bài thi của Mã Bằng được công khai, mấy vị tiên sinh nổi danh của Bạch Lộc Thư Viện cũng tiến hành bình phẩm bài thi của hắn. Mọi người nhất trí cho rằng bản văn chương này được vào nhị giáp là không có vấn đề, chỉ là lấy tài văn này đứng ở vị trí thứ bốn tám thì có hơi cao tí. Thế nhưng cuộc thi như thế này, thứ bậc cao thấp thế nào có đôi khi đều dựa vào số mệnh có may mắn hay không. Vì mỗi giám khảo đều có sở thích không giống nhau, thứ bậc cũng sẽ có dao động. Bài thi này của Mã Bằng sạch sẽ chỉnh tề đã cho giám khảo ấn tượng thật tốt, mà chữ viết của hắn cũng là cái giám khảo thích nhất, thứ bậc khá cao cũng là chuyện bình thường.

Lại có thêm tiên sinh của Mã Bằng đứng ra nói, tuy rằng thiên phú của Mã Bằng bình thường, thế nhưng hắn lại chăm chỉ khổ học, là một đệ tử tốt. Nếu một tên ăn chơi trác táng bất học vô thuật thi đỗ thì còn đáng để hoài nghi, đàng này là một học trò chăm chỉ đi thi mà thi đỗ tuy có thể nói là may mắn, nhưng cũng có phần nắm chắc có chút khả năng.

Bài thi Mã Bằng được dán lên, ngay hôm sau bài làm của Vu Tử Đạt cũng được đưa ra. Bài thi của Vu Tử Đạt vừa ra, thì chẳng còn ai chú ý tới Mã Bằng nữa, bởi vì tất cả mọi người đều đi kiếm vinh dự đọc qua đại tác phẩm của đại tài tử.

Đặng ma ma kinh hãi chảy một thân mồ hôi: “Cô nương, may mắn không ai nói để biểu thiểu gia thi lại.”

Nguyệt Dao khẽ cười nói: “Trừ phi hoàng thượng hạ thánh chỉ ra lệnh cho biểu ca thi lại, bằng không không có người nào có cái quyền khiến biểu ca thi lại cả, mà hoàng thượng chắc chắn sẽ không hạ loại thánh chỉ như vậy.” Nếu hoàng đế hạ chỉ yêu cầu biểu ca thi lại, vậy cũng có nghĩa là người gián tiếp thừa nhận câu nói khoa thi khóa này có tồn tại việc gian lận chấm láo, trừ khi hoàng đế bị ngu hắn mới làm ra chuyện như vậy.

Còn có một câu Nguyệt Dao không nói cho Đặng ma ma, chỉ cần thành tích thi đình của đại biểu ca đặc biệt xuất sắc, sẽ chẳng ai hoài nghi đại biểu ca nữa, chẳng ai có thể nói hoàng đế cũng gian lận cả.

Đặng ma ma oán hận nói: “Cũng không biết là ai đi rải lời đồn tru tâm như vậy, thật nên đày kẻ đó xuống tầng mười tám địa ngục.”

Nguyệt Dao nở nụ cười, là ai đồn nàng tin chắc cậu sẽ điều tra ra. Nguyệt Dao cho người đi sao chép một phần bài thi hội của Vu Tử Đạt, nhìn bài thi giống y hệt bài văn trong ký ức, Nguyệt Dao không nhịn cười được. Bài văn vẫn như cũ, thế nhưng vận mệnh của đại biểu ca lại nhờ bài văn này mà thay đổi, Mã gia nên cảm ơn Vu Tử Đạt.

Qua quá trình hợp lực truy xét của Mã gia và Trang gia, rất nhanh đã điều tra rõ ràng nơi xuất xứ của lời đồn đãi, là Lâm gia rải lời đồn này ra ngoài.

Nguyệt Dao nhận được tin tức kỳ quái nói: “Cậu có thâm cừu đại hận gì với nhà họ sao?” Không có thù lớn thì nào có ai đi truyền lời đồn như vậy.

Nguyệt Dao thấy Đặng ma ma lắc đầu, nở nụ cười rồi bỏ qua chuyện này. Bất kể như thế nào, chuyện này cũng đã qua.

Nhược Lan nhận được tin tức, khuôn mặt trở nên kinh hãi: “Lâm gia, lại là Lâm gia? Vì sao?” Dĩ nhiên nàng chưa từng nghĩ tới là vì nàng không đồng ý thành thân mà Lâm gia đưa lời đồn thổi như vậy, thế nên nàng thật không rõ vì sao.

Trang Xương Hách khinh thường nói: “Lâm gia đại công tử thi đứng thứ 146, Lâm phu nhân cho rằng tỷ phu không có tài bằng con trai của mình, đi khắp nơi truyền bá rằng tỷ phu thị đậu là không xứng năng lực, là gian lận mới có, có người ở sau lưng đẩy sóng thổi gió giúp chuyện này to hơn.

Lâm phu nhân vốn sắp kết thân cùng Trang gia các nàng, nhưng lại vì hành động đột ngột hủy hôn của mình mà vô cùng tức giận, nên về sau biết Nhược Lan hứa gả cho Mã Bằng, Lâm phu nhân còn cười nhạo một phen. Nhưng bây giờ Mã Bằng thi tốt hơn con trai mình, sao bà ta có thể nuốt được cơn giận này, khi đi ra ngoài xã giao với mấy vị phu nhân quen biết liền lầm bầm một trận, kết quả lời đồn đãi liền xuất hiện.

Nhược Lan buồn cười nói: “Lại có thể như vậy, thật đúng là tai bay vạ gió.”

Trang Xương Hách oán hận nói: “Tỷ tỷ yên tâm, Lâm gia sẽ không khá giả.” Vừa nghĩ tới hành động này của Lâm gia mang đến cho tỷ tỷ hắn bao nhiêu phiền phức Trang Xương Hách liền phẫn nộ. Tỷ tỷ còn chưa vào cửa liền mang đến phiền phức lớn như vậy cho Mã gia, này còn không phải làm cho người ở Mã gia ghét nàng sao?

Nhược Lan cười nói: “Đệ đệ, tỷ tỷ không sao.” Chuyện của Lâm gia chỉ là một việc ngoài ý muốn, nếu người của Mã gia vì chuyện này mà trách nàng, nàng cũng đành chịu. Chẳng qua Nhược Lan sẽ không vì chuyện này mà lo lắng cuộc sống sau này sau khi vào Mã phủ sẽ không tốt. Nàng bỏ qua đại công tử có tài có mạo của Lâm gia, chọn Mã Bằng bình thường chất phác, Mã gia nên cảm thấy nàng thật tinh mắt mới đúng.

Sự thực chứng minh Nhược Lan đã suy nghĩ nhiều, Mã Thành Đằng và Mã Bằng không hề có ý trách tội nàng, bởi vì từ bản chất bên trong lần thi này mà nói quả thật Mã Bằng có gian lận, nhất định là có người hoài nghi. Không có Lâm gia này, thì còn có Chu gia Triệu gia. Hiện tại mặc dù có tiên sinh đứng ra nói Mã Bằng xứng danh, nhưng nếu thành tích thi đình rớt lại phía sau quá nhiều, lại trở thành kệ lót, đến lúc đó người hoài nghi còn nhiều hơn, cho nên mỗi ngày Mã Bằng đều ở thư phòng đọc sách tìm tư liệu, chuẩn bị thi đình.

Rất nhanh đã đến ngày thi đình, thành tích thi đình được đưa ra, Trạng Nguyên Lang là Vu Tử Đạt. Dựa theo lời giải thích của Nguyệt Dao thì Vu Tử Đạt là sủng nhi được trời cao chiếu cố.

Đồng thử là Án Thủ, thi Hương là Giải Nguyên, thi Hội đạt Hội Nguyên, thi Đình lại giành Trạng Nguyên, thi đậu tam nguyên, Vu Tử Đạt thực chí danh quy.

Thi đậu tam nguyên, là người đầu tiên từ khi Đại Nguyên triều khai quốc. Tin tức này vừa truyền bá ra, toàn bộ kinh thành đều sôi trào. Ngay cả Liên phủ người người cùng đều nói về chuyện này, đều nói Vu Tử Đạt là Văn Khúc Tinh hạ phàm.

Nhân vật phong vân số một tự nhiên là Vu Tử Đạt, nhân vật phong vân thứ hai chính là Mã Bằng rồi. Mọi người cũng đều nhìn chằm chằm vào thành tích thi đình. Khiến người ta mở to mắt nhìn chính là, thành tích thi đình của Mã Bằng còn tốt hơn thi hội, từ vị trí bốn mươi tám dịch lên tới ba mươi hai, tiến vào Hàn Lâm viện đảm nhiệm chức vị thứ Cát Sĩ.

Xưa có câu không đi Hàn Lâm không vào Nội Các, tuy rằng cơ hội nhập Nội Các của Mã Bằng gần như là số không, thế nhưng tới Hàn Lâm viện ngây ngốc ba năm, thành thật làm việc giao tiếp cũng có thể vượt lên một tầng sang quý.

Thi đình là do hoàng đế ra đề mục ngay tại chỗ, trả lời câu hỏi ngay tại đó, căn bản không tồn tại cái gọi là gian lận làm bậy. Thành tích thi đình vừa ra, mấy lời bịa đặt bẩn thỉu kia liền bị quét sạch, tất cả mọi người đều cho rằng là Mã Bằng có vận khí tốt, tài hoa đương nhiên là cái quan trọng nhất, nhưng số mệnh cũng là thứ mọi người hướng tới.

Trang đại nhân nhận được tin tức này rốt cuộc cũng có thể buông nỗi lo trong lòng xuống, hắn lo lắng sẽ bị người ta lợi dụng cuốn vào trong thị phi.

Trang Xương Hách nói: “Cha, tỷ phu không phải là người như thế.”

Trang đại nhân nghe được liền nổi giận: “Tỷ phu ngươi đã thi vào được Hàn Lâm viện rồi, còn ngươi thì sao?”

Trang Xương Hách không có số phận tốt như Mã Bằng, sau khi thi đình vị trí giảm xuống hơn hai mươi thứ: “Cha, con không muốn đi Hàn Lâm viện. Con tới Lễ bộ làm chức quan nhỏ, sau đó lại đi lịch lãm sớm một chút là tốt rồi.” Nếu để cho cha hắn tìm kiếm quan hệ hắn đương nhiên có thể đi Hàn Lâm viện, thế nhưng hắn không thích như vậy.

Trang đại nhân gật đầu: “Được, vậy con đi Lại bộ làm chức nhỏ tạm.” Ý của Trang đại nhân cũng là cho nhi tử đi đảm nhiệm chức vị nhỏ trước, vào Hàn Lâm tuy thanh quý, thế nhưng tìm người tiến cử vào cũng không đáng, còn không bằng làm chức nhỏ sớm tích lũy tư lịch.

Nguyệt Dao biết thành tích thi đình của Mã Bằng không sai, cười cười. Cái này nằm trong dự liệu của nàng, nếu đã ở trong điều kiện tiên quyết như vậy mà còn thi rớt, vậy thật là gỗ mục rồi.

Lúc nghỉ ngơi giữa giờ, Nguyệt Băng tràn đầy phấn khởi mà nói: “Ta nghe đại ca nói, Vu Tử Đạt kia có bản lĩnh đã gặp qua là không quên được. Không tới một tuổi đã bắt đầu học chữ, ba tuổi đã đọc thuộc Tứ thư Ngũ kinh, bốn tuổi liền xuất khẩu thành thơ, năm tuổi là có thể viết ra một bài văn tốt . . .”

Nguyệt Dao như không có lỗ tai, toàn tâm toàn ý luyện chữ.

Nguyệt Băng nhìn Nguyệt Dao cứ bình tĩnh vậy không chịu bỏ qua: “Tam muội muội, sao muội không nói chuyện vậy? Ta nghe nói Vu Tử Đạt là nhân sĩ Giang Nam, muội ở Giang Nam nhiều năm như vậy lại chưa nghe nói qua đại danh của Vu Tử Đạt sao?” Nhân tài như thế trăm năm khó gặp một lần.

Nguyệt Dao cuộn bút ký trong tay lại: “Chưa từng nghe nói.” Lại nói tiếp này cũng khó hiểu, trước khi Vu Tử Đạt thành danh hắn không hề có danh khí lớn vậy, nàng ở Giang Nam nhưng chưa nghe nói qua cái tên Vu Tử Đạt, cho nên cái gì một tuổi biết chữ ba tuổi đọc thuộc Tứ thư Ngũ kinh đều chả có. Mãi cho đến khi Vu Tử Đạt được hoàng đế chọn làm Trạng Nguyên, thi đậu tam nguyên, danh tiếng hắn mới bắt đầu truyền ra.

Nguyệt Băng không để ý tới người tẻ nhạt như Nguyệt Dao.

Nguyệt Hoàn như có điều suy nghĩ nhìn thoáng qua Nguyệt Dao, thấy nàng lại mở bút ký ra xem lần nữa, trong lòng thật sự bội phục muôn phần, cái nữ nhân này thật quá bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi nàng không vừa mắt được. Nguyệt Hoàn ngẫm lại, xem ra phải tìm cơ hội nói chuyện tốt với nàng ấy, trong khoảng thời gian này nàng suy nghĩ rất nhiều, vẫn cho rằng giao hảo với Nguyệt Dao là chuyện có lợi nhất, không nói khác, hướng đi tương lai chuyện quốc gia đại sự như thế này chắc chắn nàng ấy có biết. Chỉ cần có được tiên cơ sớm một ngày liền có thể thay đổi số kiếp, ví dụ như chuyện biểu ca Nguyệt Dao lần này chẳng hạn.

Nguyệt Doanh yếu ớt nói: “Ta nghe nói Vu Tử Đạt có xin nghỉ hai tháng về nhà thành thân, cũng không biết người hắn cưới là nữ tử thế nào?” Có thể gả cho người như vậy, hẳn sẽ rất hạnh phúc.

Nguyệt Băng cũng thấy hứng thú: “Vị hôn thê của Vu Tử Đạt ở Giang Nam, dáng dấp thế nào phải chờ sau này mới biết.” Phải chờ Vu Tử Đạt đưa thê tử lên kinh thành mới biết được.

Nguyệt Dao không có trả lời, nàng chỉ biết chuyện Vu Tử Đạt thi đậu tam nguyên, đối với đời tư của hắn nàng không có một chút ấn tượng nào. Đương nhiên, cho dù có ấn tượng Nguyệt Dao cũng không nói.

Sắc mặt Nguyệt Hoàn quái dị mà nhìn Nguyệt Doanh, giờ nàng ấy mới mười ba tuổi thôi đừng nói đã có ý tư xuân rồi chứ? Thế này chẳng quá sớm sao, cô nương cổ đại thật là đáng sợ.

Toàn thân Mã Thành Đằng đều buông lỏng ra, nhi tử tiến vào Hàn Lâm viện trở thành Thứ Cát Sĩ, không nói những chuyện hão huyền như nhập các bái tướng, nhưng tiền đồ cả đời này sẽ không lầm.

Có một câu cách ngôn rất hay, khi vận khí tới có muốn ngăn cản cũng không ngăn nổi, bên này Mã Bằng vận tốt vào hàn lâm, bên kia Mã Thành Đằng lên chức, từ chính tứ phẩm thăng làm tòng tam phẩm.

Từ tứ phẩm đến tam phẩm, là một khoảng cách lớn, rất nhiều người bị kẹt ở đây mấy năm không thể đi lên. Mã Thành Đằng cũng ngây người ở chức vị này sáu năm, trước đây chưa từng ôm kỳ vọng, lại không nghĩ tới lúc mình vốn không ôm mộng tưởng nữa vậy mà lại được thăng lên.

Nguyệt Dao nghe được tin Mã Thành Đằng lên chức, kinh ngạc cả buổi, chờ sau khi bình tĩnh mới lẩm bẩm: “Sẽ càng ngày càng tốt hơn.” Bởi vì hành động nhỏ của nàng, mà làm thay đổi số kiếp của cậu và biểu ca, để cho bọn họ ngày càng tốt hơn, là chuyện tốt.

1 BÌNH LUẬN

  1. Mã Bằng này cũng nhát gan quá rồi. May là có cha và Nguyệt Dao. Sau này còn nhờ vợ “hướng dẩn” thêm.
    Nguyệt Hoàn cũng đang cố gắng hòa nhập vào đời song cổ đại rồi nhỉ?

    Yêu nàng quá. Sau Ôn Uyển ta không có truyện thể loại xuyên không + trọng sinh vừa khẩu vị cả. Thanks nàng nhiều.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận