Thế gia – Chương 77

0
715

Chương 77: Nhị giáp (hạ)

 

Eidt + beta: Linxu

 

Sau khi Trang Xương Hách thi xong, trờ về Trang gia liền lăn lên giường ngủ.

 

Nhược Lan tưới hoa trong sân, nghe được nha hoàn qua đây bẩm báo nói đại thiếu gia tỉnh. Nhược Lan cũng không buông bình tưới hoa, chắc chắn lúc này đệ đệ đã bị phụ thân gọi đi rồi.

 

Không bao lâu sau, nha hoàn phòng chính qua đây truyền lời: “Đại cô nương, lão phu nhân mời người qua đó một chuyến.” Lão phu nhân tới Bảo thị liền có chỗ dựa, đưa ra cho nàng đủ thứ đề bài. Chẳng qua Nhược Lan cứ để mặc bà tức hai người muốn hát Song Hoàng sao thì hát, dù sao việc hôn nhân của nàng cũng đã định xuống rồi, việc hôn nhân của đệ đệ có phụ thân tự mình trấn giữ, hôn kỳ đã định ra, nàng cũng không còn sống ở Trang được mấy ngày nữa, có muốn chơi đùa giở trò gì thì cũng chỉ còn mấy ngày này để lăn xả.

 

Nhược Lan tới phòng chính gặp lão phu nhân. Lần này Trang lão phu nhân tới kinh thành, vì bị bệnh mà hành trình trì hoãn, không thể ngăn cản lễ đính hôn của Nhược Lan. Chẳng qua sau khi hết bệnh bà vẫn tới, mục đích lần tới này chủ yếu là vì tôn nữ Nhược Thủy – đường muội Nhược Lan, cũng là muốn tìm mối hôn sự tốt cho nàng.

 

Ban đầu ý tứ của Trang lão phu nhân là hy vọng Nhược Lan mang Nhược Thủy ra ngoài đi lại nhiều hơn. Nhược Lan trực tiếp lấy việc đã đính hôn phải thêu của hồi môn làm lý do cự tuyệt. Lão phu nhân cũng không thể nói gì hơn, muốn cô nương gia sắp xuất giá ra ngoài là điều không được.

 

Nhược Lan tới phòng chính dạo qua một vòng rồi trở về, thấy đệ đệ ở trong sân chờ nàng, cười đón hắn vào. Vào trong phòng mới hỏi: “Nghỉ ngơi tốt rồi sao? Nếu còn chưa nghỉ tốt, nên ngủ thêm tiếp.” Nhược Lan không khẩn trương như Trang đại nhân, đệ đệ còn nhỏ, cho dù khoa này không trúng còn có thể thi lại ở khoa tiếp theo.

 

Trang Xương Hách có chút rầu rĩ: “Cha nói có thể thi đỗ, thế nhưng thứ bậc sẽ không quá cao.” Trang đại nhân cũng nhìn ra tài năng của nhi tử, sẽ không phải Trạng Nguyên, cũng không phải mười người đứng đầu, chỉ cần không phải là người đỗ tam giáp, thứ bậc về sau cao thấp thế nào thật ra đều không khác mấy, cho nên ý của Trang đại nhân là nếu điểm dán ra không sai, chịu khó nhịn ba năm rồi phóng ra ngoài kinh, tích lũy tư lịch.

 

Nhược Lan cười nói: “Thi đỗ là được, nương ở dưới đất cũng có thể an tâm rồi.” Đệ đệ thi đỗ rồi, nàng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

 

Sắc mặt Xương Hách vẫn rầu rĩ: “Tỷ, Mã Bằng ngã bệnh, chắc là không có hy vọng. Đệ còn trông cậy vào hắn đậu Tiến sĩ, đến lúc đó tỷ tỷ gả đi còn có thể có thêm thể diện đây!”

 

Nghĩ tới đây Trang Xương Hách thấy thật buồn bực mà.

 

Trang Nhược Lan cười nói: “Khoa này không được thì tiếp tục thi khoa sau.” Nàng vốn không ôm kỳ vọng Mã Bằng có thể thi trúng, ngẫm lại có hơn hai trăm người trong cuộc thi hương, nếu có thể thi đỗ được từ trong số những người này đây tuyệt đối là miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống. Không có kỳ vọng, thì không có mất mát rồi. Chẳng qua Nhược Lan suy nghĩ nếu đi thi không trúng, vậy quyên quan cũng được, đến lúc đó phóng ra ngoài ngắm nhìn thế giới bên ngoài cũng rất tốt.

 

Nha hoàn bên ngoài nói to: “Đại thiếu gia, lão phu nhân mời người qua.”

 

Nghe được tiếng, nói sắc mặt Trang Xương Hách biến đen: “Tỷ, đệ nghe nói tổ mẫu cố ý đưa Nhược Thủy hứa cho đích thứ tử của Thành Ý Bá (bá: là tước vị trong công hầu bá tử thời phong kiến), ngay cả một sợi tóc tơ của tỷ Nhược Thủy cũng không sánh nổi.” Ngay cả đường tỷ Nhược Thủy đều có thể hứa hôn với đích thứ tử của Thành Ý Bá, bất kể là dáng vẻ dung mạo hay tài năng thì đích thứ tử của Thành Ý Bá đều cao hơn Mã Bằng không chỉ một chút, ngẫm lại lòng Trang Xương Hách đầy một bụng hỏa. Nếu không phải Bảo thị làm ra mấy chuyện xấu kia, sao tỷ tỷ hắn phải gả tới Mã gia chứ.

 

Nhược Lan cười cười không an ủi đệ đệ: “Cửa hôn sự này vốn là Bảo thị chọn trúng cho muội muội tốt của ta, lại bị tỷ phá hủy, tỷ tin chắc so với đệ Bảo thị hãy còn khó chịu hơn.” Thật ra muốn Nhược Lan nói, cửa hôn sự này cũng không tốt lành gì. Thái phu nhân của phủ Thành Ý Bá quả thật có thể sinh, sinh tới năm đích tử, đến bây giờ còn chưa phân ở riêng, một đại gia đình cùng sống chung trong đại viện, chị em dâu bình thường làm không biết bao nhiêu chuyện xấu xa, bẩn thỉu, đến cả đời này của thế tử Thành Ý Bá cộng lại có hơn ba mươi người, con số này vẫn còn không ngừng tăng trưởng.

 

Ngẫm lại sống trong một đại gia đình như vậy, đầu Nhược Lan liền ong ong, nếu bảo nàng gả vào đó, còn không phải đòi mạng nàng sao. Việc hôn nhân này, cơ bản là chỉ nở mày nở mặt ở bề ngoài, cho nên nàng chưa từng có chút ước ao cái vụ này.

 

Trang Xương Hách lại tức giận.

 

Nhược Lan lập tức chuyển trọng tâm câu chuyện đi, nói đến hôn sự của Trang Xương Hách: “Năm nay đệ cũng mười sáu tuổi rồi, nay phụ thân nói có thể trúng cử vậy cũng khẳng định được tám chín phần mười, tỷ nghĩ chẳng bao lâu nữa việc hôn nhân của đệ cũng nên định ra. Chỉ có điều tuy nói hôn nhân đại sự, là lệnh của cha mẹ lời của người mai mối, thế nhưng đệ vẫn nên hỏi phụ thân một vài chuyện về khuê nữ nhà kia. Nếu nói ra mà đệ thấy tính tính không hợp, vậy không thành được.” Nếu Nhược Lan là người tuần quy đạo củ, nàng sẽ không tự chọn lấy Mã Bằng.

 

Xương Hách nhìn Nhược Lan: “Đệ tin tưởng phụ thân sẽ chọn cho đệ một người tốt.” Sau khi nói xong nhanh chóng bỏ thêm một câu: “Chẳng qua đệ có nói với phụ thân, nhất định phải chờ tỷ tỷ xem qua đồng ý rồi mới được, nếu tỷ tỷ cảm thấy không được, đệ quyết không cưới.” Không phải hắn không tin phụ thân, mà là so với phụ thân hắn tin tưởng tỷ tỷ mình hơn.

 

Khi Trang Xương Hách nói câu này, liền bị cha hắn quát mắng cho một trận, chẳng qua sau cùng cha cũng đồng ý. Đương nhiên, sở dĩ cha hắn chấp nhận, cũng vì biết những năm gần đây nữ nhi quan tâm tới nhi tử thế nào, chuyện liên quan đến chung thân đại sự của nhi tử, nữ nhi nàng sẽ không làm loạn.

 

Nhược Lan lại gật đầu: “Tốt, đến lúc đó để tỷ tỷ xem trước một chút tỷ cũng yên tâm.” Nên nhìn vào mắt một chút, Nhược Lan không sợ cô nương ấy không tốt, nàng chỉ lo lắng tính tình cùng các phương diện khác không hợp với đệ đệ mình mà thôi.

 

Mã Bằng chỉ bị nhiễm chút phong hàn, uống hai lần thuốc đổ mồ hôi là tốt rồi, chẳng qua để làm cho mọi chuyện chân thật hơn, hắn vẫn phải nằm trên giường tiếp tục nghỉ ngơi.

 

Sau ba ngày thi hội, thành tích đã có.

 

Đình Lễ và Đình Nghi cả hai đều không trúng cử, hai người cũng đều biết kết quả này nên cũng không cảm thấy có gì sai lệch, dù sao khoa này không được thì tiếp tục đợi khoa sau, bọn họ đều còn trẻ, không có gì phải nóng nảy.

 

Mã phủ bên này lại vui vẻ khác thường!

 

Mã Thành Đằng tới phủ công vụ, Mã Bằng giả bệnh nằm trên giường, trong phủ đệ không hề phái người ra xem bảng dán. Chẳng qua đại quản gia tận tâm làm hết phận sự, suy nghĩ khi thi hương tất cả mọi người đều không có chút hy vọng thế nhưng đại thiếu gia lại thi đậu. Có thể xuất hiện kì tích lần đầu hẳn là cũng có thể xảy ra kì tích lần hai, nói không chừng thiếu gia nhà mình có vận khí tốt, lại thi đỗ!

 

Mã Viễn nhìn từ tên cuối cùng tới trước, càng xem càng thất vọng, sau khi nhìn tới danh sách một trăm người đồng tiến sĩ cũng không nhìn thấy thứ bậc của Mã Bằng, bèn từ bỏ.Có thêm nhiều vận may đi nữa, cũng không chạm tới nổi nhị giáp.

 

Mã Viễn đang chuẩn bị dẹp đường hồi phủ, lại nghe được có người kinh ngạc thốt lên: “Trúng rồi, thi đậu. . .”

 

Mã Viễn nghe thấy giọng nói này có chút quen tai, ngẩng đầu nhìn lại thấy người hô trúng rồi chính là Trang Xương Hách, đây chính là đại cữu tử của thiếu gia nhà mình, nếu đụng phải đương nhiên phải tiến lên chúc mừng, lại không nghĩ rằng Trang Xương Hách vừa thấy hắn liền cười đến không ngậm mồm vào được: “Cùng vui cùng vui. . . ”

 

Mã Viễn ơ một tiếng.

 

Trang Xương Hách cười đến méo cả miệng: “Tỷ phu cũng trúng, thứ bậc còn cao hơn cả ta đấy!” Hắn thi đỗ là chuyện trong dự liệu, thế nhưng tỷ phu thi đỗ đây hoàn toàn là niềm vui ngoài ý muốn. Chẳng qua Mã Bằng thi đỗ còn tốt hơn cả hắn lại khiến hắn càng thêm hài lòng.

 

Mã Viễn há hốc mồm nói: “Thiếu gia nhà ta. . .” Nói xong câu đó lập tức lại chen vào nhìn bảng danh sách. Lần này đã có kinh nghiệm, không nhìn từ sau tới trước nữa, mà bây giờ là nhìn từ trước ra sau, tới cái tên thứ thứ bốn mươi tám thì dừng lại, tên của thí sinh thứ bốn mươi tám là Mã Bằng.

 

Mã Viễn nhéo nhéo tay của mình, không thể chứ, thiếu gia nhà hắn đậu thứ bốn mươi tám, sao lại có thể như thế nhỉ? Trúng tam giáp còn có thể nói là vận khí tốt, trúng nhị giáp thế này là chuyện gì xảy ra.

 

Mã Viễn tiếp tục nhìn bảng danh sách, thế nhưng trên bảng danh sách chỉ có một người có tên gọi là Mã Bằng, không xuất hiện người thứ hai. Mã Viễn cẩn thận từng li từng tí một hỏi Trang Xương Hách: “Công tử thông gia, có phải khoa thi lần này có thí sinh cùng tên với thiếu gia nhà ta không vậy?” Ở thời đại này việc cùng tên là chuyện rất bình thường. Dẫu sao lãnh thổ quốc gia của triều Đại Nguyên rộng lớn như vậy, có mấy người trùng tên đích thực cũng không có gì hiếm lạ.

 

Ban đầu Trang Xương Hách rất cao hứng, nghe Mã Viễn nói xong, suy nghĩ tới biểu hiện của Mã Bằng. Vốn đang trong ngày tháng sáu lại như uống một bình nước lạnh lẽo; hiện tại lại cảm thấy toàn thân như bị rót một chậu nước lạnh từ trên đỉnh đầu xuống ngay trong ngày mùa đông. Trang Xương Hách chần chờ nói: “Hẳn là không đâu.” Nếu trùng tên vậy không phải hắn mừng hụt rồi sao.

 

Mã Viễn lắp bắp nói: “Lão gia và thiếu gia chưa từng phái người đến xem thành tích, nhưng ta vẫn nghĩ dù có thế nào thì vẫn nên đến xem thử chút, nhỡ đâu thi đậu thật.” Mã Viễn không dám nói biết đâu lần này thiếu gia cũng giống như lần trước trúng ngay cuối đuôi cũng khó nói.

 

Mã Viễn không xác định như vậy, chủ yếu là do biểu hiện của Mã Bằng, ra khỏi trường thi cả người luôn ở trạng thái hư không, thấy lão gia lại cứ như người vừa làm việc sai trái, cũng không dám nhìn lão gia. Sau khi về thì nằm trên giường như không còn sức sống chỉ muốn chết, nhìn thế kia không thể nói là thi tốt được, cho nên Mã Viễn từng suy đoán, nhất định là xuất hiện người trùng tên với thiếu gia nhà mình rồi.

 

Trang Xương Hách cũng sợ xuất hiện ô long, vốn không ôm kỳ vọng mà hắn lại chạy về báo tin mừng, làm phụ thân và tỷ tỷ đều cao hứng, vừa quay đầu lại nói là bị trùng tên, chênh lệch như vậy quá lớn: “Chúng ta đi kiểm tra hồ sơ thí sinh xem là được. Lúc đầu chỉ lo vui vẻ, giờ đang hồi tưởng lại quả thật có chỗ không đúng lắm, sao Mã Bằng có thể thi tốt hơn hắn.

 

Mã Viễn vội vàng gật đầu, đây là ý kiến hay.

 

Mã Viễn tới Lễ bộ tìm người điều tra tin tức của thí sinh đậu thứ bốn mươi tám. Quan viên liên quan vừa nghe tới có người thẩm tra đối chiếu tin tức, bình thường loại tình huống này chỉ phát hiện khi phạm sai lầm phải sữa chửa, việc mới vừa yết bảng liền tới kiểm tra tin tức vẫn là lần đầu tiên.

 

Vẻ mặt Mã Viễn đau khổ nói: “Xin đại nhân thông cảm, ta sợ ngộ nhỡ nhìn sai, người đậu lại là một người trùng tên với thiếu gia nhà ta, đó chẳng phải làm lão gia nhà ta cùng thiếu gia bị mừng hụt rồi sao.”

 

Vị quan kia hơi không kiên nhẫn: “Nếu người người đều đến điều tra, thì sao chúng ta có nhiều thời gian rỗi rãnh mà làm hết tới vậy.” Thật ra không phải đám quan lại này không cho kiểm tra, chỉ là muốn đòi chút hồng bao.

 

Mã Viễn nhanh chóng nhét vào tay hắn một cái hồng bao: “Kính xin đại nhân hỗ trợ xem một chút, coi có phải công tử nhà ta không.” Nói xong liền báo thông tin của Mã Bằng.

 

Tiểu quan kia nghe nói là nhi tử quan viên Lễ bộ, tay chân lập tức lưu loát, tra xong đưa cho Mã Viễn nhìn: “Ngươi xác nhận một chút.”

 

Sau khi xem xong Mã Viễn hăng hái nói năng lộn xộn: “Là công tử nhà ta, không có nhầm người, thực sự là công tử nhà ta.” Công tử nhà hắn thi đậu nhị giáp, còn có chuyện gì đáng mừng bằng chuyện này.

 

Quan viên xem tư liệu, xác nhận thực sự là công tử gia của người lãnh đạo trực tiếp trên mình, đương nhiên khen ngợi liên tục: “Chúc mừng, chúc mừng.” Chuyện lạ hàng năm đều có năm nay đặc biệt nhiều, tự nhận là không thi đậu vậy mà lại thi đến thứ bốn mươi tám, quả là quá tốt, vận may của người này quả thật quá bạo.

 

Mã Viễn chạy như bay đến Lễ bộ, trước chuẩn bị đi báo hỉ cho lão gia; rồi lại về báo tin mừng cho thiếu gia sau. Khi Mã Viễn báo tin vui cho Mã Thành Đằng, kích động tới đỏ mặt.

 

Mã Thành Đằng kinh ngạc nói: “Có phải trùng tên rồi không?” Dáng vẻ rất lung lay, làm cho tất cả mọi người đều cho rằng đây là do nhi tử tốt số.

 

Mã Viễn cười đến nỗi nét mặt già nua nở như hoa cúc: “Lão gia, không có sai đâu, ta đi thăm dò hồ sơ, chính là đại công tử. Lão gia, đại công tử thi đỗ rồi, thi đỗ đứng thứ bốn mươi tám.”

 

Ngay sau đó Mã Thành Đằng mới lộ nụ cười, xoay người đuổi tới thượng ty xin nghỉ, cấp trên cũng sung sướng phê cho nghỉ một ngày, đương nhiên cũng không quên chúc mừng.

 

Trang Xương Hách vui mừng phấn khởi chạy về nhà. Nhược Lan đang may hà bao cho Trang Xương Hách, thấy đệ đệ chạy vào cười buông hà bao: “Xem thành tích rồi?” Nhìn bộ dáng này của đệ đệ, nàng biết chắc thi không tệ.

 

Trang Xương Hách vọt tới trước mặt Nhược Lan: “Tỷ tỷ, trúng rồi, thi đậu.”

 

Trang Nhược Lan không chút ngoài ý muốn, cười nói: “Biết đệ đậu rồi, đã nhận được tin từ trước.” Trước đó đã có gã sai vặt truyền tin tức đến.

 

Trang Xương Hách khoát khoát tay: “Không phải, tỷ tỷ, đệ không phải nói đệ, đệ nói là nói tỷ phu cũng trúng. Tỷ, tỷ phu đúng thứ bốn mươi tám, đệ thứ năm mươi hai, tỷ phu thi còn tốt hơn đệ nữa.”

 

Nhược Lan cũng không kinh hỉ, chỉ hỏi: “Hẳn là trùng tên rồi.” Hơn hai trăm người thi hương, thi hội lại đậu thứ bốn mươi tám, đây là chuyện thiên phương dạ đàm.

 

Trang Xương Hách dở khóc dở cười, vì sao phản ứng đầu tiên của những người này đều là trùng tên rồi: “Không có không có. Tỷ tỷ, đệ đi theo đại quản gia của Mã gia tự mình tới Lễ bộ tra xét tư liệu, xác minh vị thí sinh này chính là tỷ phu. Tỷ, không có trùng tên, cũng không ‘Làm’ sai, thật là tỷ phu.”

 

Nhược Lan vẫn không nguyện tin tưởng: “Thật trúng rồi?” Không phải Nhược Lan không tin, nếu Mã Bằng thi đỗ tam giáp nàng còn tin được, giờ lại thi đậu ở thứ bốn mươi tám, thực sự khiến người ta không tin nổi.

 

Trang Xương Hách vội vàng nói: “Tỷ, chính xác trăm phần trăm, không có sai. Đệ đã đến Lễ bộ hỏi thăm, đúng là tỷ phu.”

 

Nha hoàn thiếp thân Thải Vân của Nhược Lan cười nói: “Chúc mừng cô nương, chúc mừng cô nương.” Cô gia đậu Tiến sĩ, tự nhiên là chuyện vui lớn.

 

Rốt cuộc Nhược Lan cũng nở nụ cười: “Rồi, thật thi trúng rồi.” Đây thật là niềm vui ngoài ý muốn, thi đậu Tiến sĩ, tiền đồ chắc chắn cũng không kém. Tuy rằng Nhược Lan nói là có cuộc sống thư thái là tốt rồi, thế nhưng trượng phu tương lai có tiền đồ tốt, đương nhiên là không thể tốt hơn rồi.

 

Trang Xương Hách miệng cười chạy ra ngoài: “Tỷ tỷ, đệ đi báo tin cho cha biết.” Nói xong lại chạy nhanh như chớp đi báo hỉ cho cha.

 

Nhược Lan cười mắng: “Lớn như vậy, mắt thấy muốn cười vợ rồi, vẫn còn giống hài tử.” Nhược Lan cũng khó nén vui mừng như vậy. Xem ra tài học vị hôn phu bình thường, thế nhưng vận khí quả thật quá tốt. Thi hương thi kém như thế, mà thi hội lại thi tốt như vậy, không phải số đỏ thì còn là cái gì.

 

Trang đại nhân nghe nhi tử nói kết quả thi của Mã Bằng còn tốt hơn nhi tử mình, thì không phải vui vẻ mà lo lắng, lo lắng Mã gia đã dùng thủ đoạn gì.

 

Trang Xương Hách rất rõ cha mình, thấy phụ thân như vậy cũng có thể suy đoán nói: “Cha, không phải người hoài nghi tỷ phu thi tốt như vậy là có nội tình gì chứ? Cha, đây hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn, người không biết đâu, tỷ phu còn cho là mình không thi đậu nên tới cả đi xem bảng cũng không đi nữa.”

 

Trang đại nhân suy nghĩ một chút gật đầu: “Con đi xuống trước đi!” Trước tiên cần phải đi nghe ngóng chuyện này đã rồi vui mừng cũng không muộn. Nếu nữ tế thi đậu là một chuyện ngoài ý muốn thì không có gì, nhưng nếu lại có rất nhiều vấn đề ngoài ý muốn, vậy là có chuyện lớn rồi.

 

Tuy rằng Trang Xương Hách hơn bất mãn vì phụ thân nghi ngờ, nhưng không nói gì. Thanh giả tự thanh, hắn tin tưởng Mã Bằng không phải người như thế.

 

So ra Mã Thành Đằng còn đỡ, Mã Bằng nghe được mình thi đỗ thứ bốn mươi tám, không tin hỏi: “Là thật sao? Không có tìm sai chứ?” Hắn vốn tưởng rằng mình có thể thi đậu trong một trăm tên là tốt rồi.

 

Mã Viễn cười nói: “Đại thiếu gia, chính xác trăm phần trăm.”

 

Mã Bằng ngất đi.

 

Vừa mới bắt đầu Mã Thành Đằng cho rằng nhi tử giả bộ, nhưng chờ đại phu qua đây nói Mã Bằng là vì kinh ngạc vui mừng quá mức mới té xỉu, hắn mới xác nhận nhi tử thật sự là vì vui mừng mới ngất đi.

 

Mã Thành Đằng nghe xong dở khóc dở cười.

 

Lần trước Mã Bằng trúng cử vui mừng quá độ nên té xỉu mời đại phu, chính là vị đại phu này. Đại phu vừa châm cứu cho Mã Bằng vừa cười nói: “Vận số của đại thiếu gia thật tốt.”

 

Mã Viễn cười tới hệt như phật Di Lặc: “Đúng vậy, vận số của đại thiếu gia nhà ta thật vô cùng tốt, đều là liệt tổ liệt tông Mã gia phù hộ.”

 

Trình thị hay tin Mã Bằng thi đậu, Mã Bằng thi đậu Tiến sĩ, lại định ra cửa hôn sự tốt như vậy, lòng của trượng phu không biết đã lệch tới mức nào, trong nhà này sao còn chút vị trí nào cho ba mẹ con các nàng. Càng nghĩ Trình thị càng phẫn nộ, ngay lập tức đập vỡ mấy cái bình sứ trong phòng: “Đồ đầu gỗ ngu ngốc kia sao có thể thi đậu được chứ? Đám quan khảo thí kia đều trợn mắt như mù sao?”

 

Khi Trình thị đang tức giận không thôi, bên ngoài thông báo nhị thiếu gia tới. Tới lúc nhị thiếu gia Mã Dược tiến vào, Trình thị mới thu liễm lại nét mặt giận dữ.

 

Trình thị nhìn nhi tử lại tìm đến bà đòi tiền, không nhịn được nói: “Con đấy, con xem thứ đầu gỗ kia đã thi đậu Tiến sĩ rồi, con phải nỗ lực lên. . .”

 

Mã Dược rất không nhịn được: “Nương, bây giờ cả phủ đều đang nói tới chuyện đại ca thi đậu, người có thể không càm ràm thêm nữa được không, thật vất vả con mới trộm được chút thời gian rảnh rỗi người cho con sống yên ổn thoải mái tí đi.” Hắn cũng muốn thi đỗ, thế nhưng tiên sinh chấm bài thi chính là kẻ không có mắt, không cho hắn qua, vậy hắn còn cách nào nữa chứ.

 

Năm nay Mã Dược cũng tham gia đồng thử, thế nhưng vẫn cứ không qua được, Mã Thành Đằng đã hoàn toàn thất vọng về hắn rồi.

 

Trình thị thấy vẻ mặt bực mình của con trai bảo bối, đương nhiên cũng không nói nữa, trong lòng thầm nghĩ sẽ kiếm cho nhi tử một cửa hôn sự tốt, để nó thu bớt tính tình lại.

 

Trần bà tử bên cạnh chỉ vô lực cúi đầu, hiện tại đại thiếu gia đậu Tiến sĩ, đại thiếu phu nhân cũng sắp vào cửa rồi, có người nói đại thiếu phu nhân tương lai tinh minh lại là người có năng lực. Phu nhân còn không biết gian nan khổ cực, một mực nuông chiều nhi tử, cũng không biết sau này trong phủ đệ liệu có còn nơi để phu nhân có thể sống yên ổn không, bà phải suy xét tiền đồ của mình thôi.

 

Sau khi tan học Nguyệt Dao nghe tin đại biểu ca thi đậu, đứng thứ bốn mươi tám. Trong lòng Nguyệt Dao rất lo lắng, thứ bậc quá cao rồi, nếu đứng ngoài một trăm thì tốt hơn.

 

Đối với ý nghĩ của Nguyệt Dao Đặng ma ma lại ôm ý kiến khác: “Cô nương, đã là niềm vui ngoài ý muốn rồi.” Đối mặt với dụ hoặc lớn như vậy, cữu lão gia lại có thể thu xếp chỉ để biểu thiểu gia thi đậu thứ bốn mươi tám đã rất tốt rồi. Nếu là những người khác không chừng sẽ năm trong tiền tam giáp.

 

Nguyệt Dao ra ngoài sân, dạo dạo trong hoa viên nhỏ, nghe tiếng chim hót, nhìn chim nhỏ nghiêm túc quan sát nó rồi hỏi: “Đây là chim khách?” Kể từ lần trước, sau khi thấy qua chim sẻ, Nguyệt Dao cho người đi mua một quyển sách chuyên giới thiệu tỉ mỉ về các loại chim chóc.

 

Chim nhỏ này rất giống với miêu tả về chim khách trong sách: Đầu, gáy, lưng và trên đuôi chim khách phủ lông đen mượt sáng bóng, sau gáy dính chút màu tím, phần lưng có màu xanh biếc, ở lớp lông vũ thứ nhất có nhiều đốm trắng lớn nhỏ, lông chim bên ngoài cùng có màu lam lục sáng bóng, lớp lông vũ thứ hai có màu xanh đen rực rỡ. . . (Linh: chém nguyên đoạn tả con chim >_<.)

 

Đặng ma ma gật đầu: “Cô nương, đây là chim khách.”

 

Nguyệt Dao khẽ cười nói: “Ta biết đây là chim khách, con chim này cùng miêu tả về đặc thù của chim khách trống trong sách hoàn toàn phù hợp.”

 

Đặng ma ma giương miệng đến cùng cũng không nói gì, dù sao cũng bà cũng không làm sao hiểu được ý cô nương, quan sát chim một hồi lại quay sang ngắm hoa, mỗi lần đều nhìn không nháy mắt, sau đó còn ghi chép xuống, cũng không biết rốt cuộc cô nương muốn làm gì, bà chỉ xem như đó là yêu thích đặt biệt của cô nương.

 

Nguyệt Dao dạo qua một vòng trong vườn mới trở lại trong viện, vào trong phòng, Nguyệt Dao mới nói với Đặng ma ma: “Chuyện này, dừng ở đây. Ngươi cũng phải quên việc này đi.” Tuy Nguyệt Dao cho rằng vị trí thứ bốn mươi tám quá cao, thế nhưng có Vu Tử Đạt ở phía trên đỉnh, ngay cả Bảng Nhãn lẫn Thám Hoa đều thành người làm nền, thì một người đứng thứ bốn mươi tám dù có ngoài ý muốn nhiều hơn nữa cũng không quá gây chú ý.

 

Đặng ma ma gật đầu liên tục: “Cô nương yên tâm, ta biết.”

 

Nguyệt Dao Dao đến phòng vẽ tranh, nếu nói phòng ngủ đơn sơ vậy phòng vẽ tranh chỉ có thể nói là học trò nghèo, ngoại trừ một cái bàn để đặt bút vẽ và nghiên mực ra, còn có một cái ghế dùng cho nghỉ ngơi, thì không còn gì khác.

 

Trong đầu Nguyệt Dao hồi tưởng lại con chim khách đực trên nhánh cây, ý nghĩ tốt rồi, lại vẽ ra. Sau khi vẽ xong, Nguyệt Dao xem lại nhịn không được cười lên, tranh vẽ rất có hữu cảm.

 

Đặng ma ma kinh ngạc thốt lên: “Cô nương, tranh này thật sự giống như thật.” Chim nhỏ trên tranh này có thể nói là giống như đúc con chim mới vừa rồi, kỹ thuật vẽ tranh của cô nương càng ngày càng tốt. Nếu lão gia biết kỹ thuật tranh vẽ của cô nương có tiến bộ lớn như vậy không biết có bao nhiêu an ủi.

 

Nguyệt Dao nhận được lời bình của Đặng ma ma, nhẹ nhàng cười một tiếng, đốt lửa lên đốt.

 

Đặng ma ma rất muốn ngăn cản, nhưng nhìn nét mặt của Nguyệt Dao bà không dám lên trước ngăn cản. Thế nhưng trong miệng lại nói: “Cô nương, tranh này rất đẹp. Sau này vẽ tranh ra rồi người cũng đừng đốt, giữ lại tất cả đi!”

 

Nguyệt Dao nhìn Đặng ma ma: “Ma ma, tạm thời ta vẫn chưa muốn cho người khác biết kỹ thuật tranh vẽ của ta rất tốt. Cho nên, tranh ta vẽ bây giờ ta đều không giữ lại.”

 

Đặng ma ma trợn tròn mắt: “Cô nương, làm vậy là vì lí do gì?” Cuối cùng Đặng ma ma đã rõ ràng rồi, vì sao mỗi lần vẽ tranh xong cô nương đều đốt, hoá ra nguyên nhân là đây, nhưng bà vẫn không rõ vì sao.

 

Nguyệt Dao nhìn giấy vẽ đã bị lửa nuốt sạch, ánh lửa chiếu vào trên mặt của Nguyệt Dao, tạo nên sắc ửng đỏ không bình thường: “Danh tiếng tài nữ ta không lạ gì. Ma ma, danh khí càng lớn với ta mà nói lại càng không phải là là chuyện tốt, không người nào nguyện ý trở thành bạn bè với một tài nữ, ta không muốn bị cô lập.” Đây là tính xấu vốn có của mỗi con người. Cô nương gia ai cũng hy vọng mình trở thành tài nữ, vì muốn trở thành đối tượng được mọi người ngửa mặt trông lên hâm mộ. Thế nhưng người bình thường lại không muốn trở thành bạn tài nữ. Nguyên nhân rất đơn giản, kết bạn với người như vậy là biến mình thành kẻ làm nền cho họ, không một ai nguyện ý làm nền cho người khác.

 

Nguyệt Dao không muốn danh tiếng truyền ra ngoài, thứ nhất quả thật không muốn lại như kiếp trước trở thành bình hoa chỉ có tài danh; hai là trong lòng Nguyệt Dao có một ý nghĩ, chẳng qua là ý nghĩ này còn chưa đủ thành thục, chỉ đang nghĩ sẵn trong đầu, chờ thời cơ thành thục nàng sẽ biến nó thành hành động. Nếu thành công, vậy sẽ có lợi ích thực tế lớn hơn là danh tiếng của một tài nữ nhiều.

 

1 BÌNH LUẬN

  1. Mã Bằng có vận khí tốt gì? Toàn nhờ Nguyệt Dao chỉ hướng thôi nỳ và người cha khôn khéo. Mà sao anh đậu khiến quá nhiều người shock thế.

    “….có người nói đại thiếu phu nhân tương lai tinh minh….”…Hỏi chút: có phải thông minh không nàng?

Hãy nói những gì bạn cảm nhận