Thế gia – Chương 76

0
993

Chương 76: Nhị giáp (thượng)

 

Edit + Beta: Linxu

 

Sau ba ngày, khoa thi cũng xong. Tôi tớ tới đón Đình Lễ cùng Đình Nghi trở về, sau khi trở về hai người gục xuống giường ngủ một giấc dài, đây là thông lệ, thi cử ba ngày xong thí sinh nào về nhà cũng ngủ cả.

 

Chờ tới khi tỉnh lại hỏi hai người, Đình Nghi trực tiếp lắc đầu, tỏ ý không có hy vọng. Đình Lễ lại không lên tiếng, khiến người ta không thể đoán được là thi đậu hay không đậu.

 

Sắc mặt Mạc thị nhàn nhạt, không buồn không vui khiến người ta đoán không ra rốt cuộc bà ta đang suy nghĩ gì, so với kiểu đứng ngồi không yên của hai ngày trước quả thật tạo thành sự chênh lệch rõ ràng.

 

Liên Đống Phương đi gặp lão phu nhân, nói với lão phu nhân: “Nương, trình độ Đình Lễ chưa đủ, cho dù thi đỗ thứ bậc cũng sẽ không quá tốt, lần này để hắn đi thi chủ yếu là muốn cho nó quen thuộc tình cảnh, chờ lần sau thi lại sẽ tốt hơn.” Nếu đại nhi tử thi nghiêm túc nhất định có thể thi đỗ, thế nhưng thứ tự chắc chắn sẽ không quá cao, thứ bậc tốt xấu có  liên quan lớn tới bước đường sĩ đồ cao thấp, không đùa được.

 

Lão phu nhân gật đầu liên tiếp: “Mối băn khoăn của con rất đúng, hiện tại Đình Lễ cũng mới mười sáu tuổi, cho dù phải chờ tới ba năm sau thì cũng mới mười chín, không vội.” Thay vì thi lấy một thứ bậc không tốt, còn không bằng chờ tới năm sau. Nếu thi đỗ nhị giáp thì còn tạm được, chứ mà đậu tam giáp thì phải hối hận cả đời rồi.

 

Liên Đống Phương nói chuyện này cho lão phu nhân không phải vì muốn làm lão phu nhân lo lắng.

 

Đình Lễ và Đình Nghi đã xác định không đùa, cho nên phủ đệ cũng yên lặng, tới cả chút không khí khẩn trương cũng không có.

 

Đặng ma ma nhỏ giọng nói: “Xem ra đại thiếu gia và nhị thiếu gia khá có nguy cơ.”

 

Nguyệt Dao nở nụ cười: “Bây giờ còn chưa có kết quả thi, lời này chớ nói loạn.” Trong trí nhớ ba năm sau Đình Lễ mới thi đỗ, Đình Nghi thi đỗ là tới sáu năm sau, chẳng qua đều thi đậu trong tuổi hai mươi, có thể nói là người tài trẻ tuổi rồi. Đi thi đợt này là vì muốn làm quen với tình cảnh, rèn luyện can đảm.

 

So với Liên gia bên này gió bằng sóng lặng, thì bên kia khi Mã Bằng nhìn thấy đề thi kiểm tra, lập tức bị chấn động đến mức thiếu chút nữa là ngất luôn. Mã Bằng ép buộc mình phải bình tĩnh lại tâm tình để làm xong đề thi, chờ thi xong sau khi đi ra gặp Mã Thành Đằng, sắt mặt hắn vô cùng phức tạp, thậm chí còn có chút sợ hãi.

 

Mã Thành Đằng cho người đỡ hắn lên xe ngựa, thấp giọng nói: “Cho dù có thi cử ra sao, thì cũng chờ về nhà rồi nói sau.” Ý tứ của những lời này là giờ đừng nói gì cả.

 

Mã Viễn nhìn cái bộ dáng này của Mã Bằng là biết thi hỏng, chỉ có điều từ lúc đầu hắn đã không ôm hy vọng gì lớn, tư chất thiếu gia ở đâu, thi hương là nhờ gặp may, thi hội cũng không có khả năng đụng được vận khí tốt như vậy.

 

Trở lại Mã phủ, phụ tử hai người trước sau vào phòng, Mã Bằng mới nói năng không đầu không đuôi: “Cha, mấy đề thi lần trước người cho con làm chính là đề thi đợt này. Cha, mấy cái đề thi này là từ đâu mà người có được?” Khi thi Mã Bằng không kềm chế được viết vào hết, nhưng giờ lại thấy lo lắng.

 

Mã Thành Đằng nhìn vẻ mặt này của nhi tử ngược lại lại gật đầu trong lòng: “Làm được tới mức nào?”

 

Mã Bằng có chút xấu hổ: “Đều làm xong.”Tới cả chút sửa đổi cuối cùng cũng viết vào cả, nhưng như vậy thì dù có thi đậu cũng là làm rối kỉ cương, nghĩ tới đây Mã Bằng sợ hãi: “Cha, có thể bị người ta bắt không?” Liên lụy đến việc làm rối kỉ cương có thể gây ra hậu hoạn vô cùng. Giờ đây Mã Bằng lại có chút hối hận, khi đi thi cũng không nên viết hết như vậy, nộp giấy trắng cũng tốt hơn giờ nhiều.

 

Mã Thành Đằng nhìn chằm chằm Mã Bằng: “Con không nói chuyện này với ai khác chứ?” Sở dĩ Mã Thành Đằng tự mình đi đón nhi tử, chính là vì lo lắng sau khi thi xong Mã Bằng sẽ nói loạn, đón nhi tử ngay từ cửa khẩu liền đưa về nhà, Mã Bằng sẽ không có cơ hội nói loạn với người khác.

 

Mã Bằng nhanh chóng lắc đầu: “Không có, con không nói gì với ai.” Tuy nói tiên sinh có thể đoán đúng đề thi, nhưng đó là khả năng rất hiếm, hơn nữa nhiều nhất cũng chỉ đúng được một phần đề, nhưng cha hắn lại đưa ra đúng tất cả đề thi, chuyện lớn như vậy hắn nào dám nói với người khác. Ra khỏi trường thi, lòng dạ hắn liền bắt đầu bất an.

 

Mã Thành Đằng gật đầu: “Vậy là tốt rồi.” Thật ra dựa theo lời giải thích của Mã Thành Đằng, lúc đó Nguyệt Dao nên tự mình qua đây, thêm một người biết là thêm một phần nguy hiểm, chẳng qua được cái Đặng bà tử hắn cũng tin được.

 

Mã Bằng lắp bắp mà hỏi thăm: “Cha, có thể gặp phiền phức không?” Thật ra điều Mã Bằng càng muốn nói hơn là, mấy đề thi này làm sao mà “Chuẩn bị” ra được.

 

Mã Thành Đằng nhìn Mã Bằng nói: “Con muốn hỏi là, những đề thi này có phải là do cha dùng tiền mua về không chứ gì?” Thật ra đổi thành ai họ cũng sẽ có nghi ngờ này.

 

Chần chờ một chút Mã Bằng nói: “Con nghĩ, những cái này đều là cha đoán đúng.”

 

Mã Thành Đằng cười nói: “Con nghĩ cha con là thần tiên sao, có thể đoán đúng đề thi của khoa này ư.” Đứa con trai này của hắn thật quá thật thà.

 

Sắc mặt Mã Bằng thay đổi liên tục, không phải là  “vung” tiền mua đề thi thật đó chứ! Ngộ nhỡ chuyện này bị “lộ” ra, ngay cả cha cũng sẽ bị liên lụy vào: “Cha. . . “Hiện tại Mã Bằng thật sự hối hận tới lòng dạ đều thắt lại, sớm biết thế hắn nộp giấy trắng cho rồi.

 

Nhìn sắc mặt của Mã Bằng, Mã Thành Đằng biết suy nghĩ của nhi tử: “Con yên tâm, đề thi không bị lộ ra, cha con cũng không vung tiền mua đề thi.” Mấy năm này lại trị* thanh minh, thi hội còn chưa từng xuất hiện việc làm rối kỉ cương khoa thi.

 

*Lại trị: tác phong và uy tín của quan lại thời xưa.

 

Mã Bằng thở phào nhẹ nhõm, không phải mua đề thi là tốt rồi: “Cha, vậy những đề thi này từ đâu mà có.” Không phải mua không phải đoán, chẳng lẽ từ trên trời rơi xuống.

 

Mã Thành Đằng xuyên qua cửa sổ nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài: “Nói đến cũng khiến người ta khó có thể tin, trước khi con về cha con có mơ một giấc mơ, mơ thấy cô cô con. Cô cô con báo mộng cho ta, nói lần trước con thi hương là nhờ phúc của Nguyệt Dao, nhưng thi lần nữa sẽ không có được vận may đó. Cô cô con còn nói, nếu như lần thi này con không thi đậu, vậy Mã gia cũng sẽ suy tàn theo, cho nên mới mang đề mục của khoa thi lần này nói cho ta biết. Ta vốn tưởng rằng đó chỉ là một giấc mơ, thế nhưng cô cô con nói với ta vài bộ đề lại vô cùng rõ ràng, ta cũng nghĩ dù sao hy vọng lần này con thi đỗ cũng là một chuyện xa vời, không bằng thử một lần xem sao. Không nghĩ tới, cái cô cô con cho lại thực sự là đề thi.”

 

Miệng Mã Bằng biến thành hình chữ O rồi, không phải Mã Bằng kiến thức hạn hẹp, mà chuyện này thực sự không thể tưởng tượng nổi: “Cha, ý tứ của người là. . . Ý của người là đề thi này là do cô cô nói cho người biết?” Còn có chuyện gì khiến người ta khó có thể tin hơn chuyện này sao? Thần thần thao thao chuyện gì cũng có thể tới.

 

Mã Thành Đằng nhìn Mã Bằng: “Con không tin?”

 

Mã Bằng phản xạ có điều kiện gật đầu, ý thức được không bình thường lại nhanh chóng lắc đầu.

 

Mã Thành Đằng cũng hiểu chuyện này không thể tưởng tượng nổi, nhưng trừ lý do này hắn cũng không nghĩ ra từ đâu mà Nguyệt Dao có được đề thi. Mặc dù có chút siêu việt, nhưng hắn vẫn lựa chọn tin tưởng. Nguyên nhân rất đơn giản, Nguyệt Dao không thể làm ra đề thi được: “Cha cũng không tin, nhưng vài cái đề cô cô con cho, chính là đề thi.”

 

Mã Bằng gật đầu một cái: “Cha, người yên tâm, con sẽ không nói ra.” Nếu nói ra, người ta sẽ không tin là thật, chỉ cho rằng hắn đã làm rối kỉ cương. Đương nhiên, đúng là hắn đã làm rối kỉ cương.

 

Mã Thành Đằng vẫn rất yên tâm về nhi tử, tuy nhi tử không thông minh thế nhưng hắn lại đáng tin, lập tức gật đầu nói: “Cô cô con dưới cửu tuyền cũng lo lắng cho con, sau này con phải chăm sóc tốt cho Nguyệt Dao, để báo đáp ân tình cô cô con dành cho con.” Sở dĩ Mã Thành Đằng không nói tới Nguyệt Dao, cũng là đề phòng ngộ nhỡ.

 

Mã Thành Đằng không cho là sẽ có vấn đề lớn lao gì xảy ra, văn chương là Mã Bằng làm, chỗ không thích đáng cũng là Mã Bằng tự tay sửa đổi, bọn họ chỉ là người chiếm được tiên cơ. Lấy tài hoa của Mã Bằng, không thể thi tới vị trí quá cao được. Cho nên có thể coi là ngoài ý muốn, cũng sẽ không làm người khác chú ý quá mức, huống chi khoa này còn có cả người thi đậu tam nguyên như Vu Tử Đạt, đến lúc đó tất cả mọi người đều một lòng quan tâm tới hắn, chuyện này của nhi tử chắc chắn sẽ có ảnh hưởng nhỏ hơn rất nhiều.

 

Mã Bằng vẫn nghiêm túc lắng nghe.

 

Mã Thành Đằng còn nói thêm: “Lúc con trở về tất cả mọi người đều nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của con, giờ con về ngủ một giấc đi, mấy ngày nay cũng không được tỏ ra vui mừng. Bằng nhi, chuyện này chỉ có phụ tử theo chúng ta biết, không thể để cho người thứ ba biết được. Nếu không sẽ rước lấy mầm tai hoạ, con nhớ kỹ chưa?”

 

Tính tình Mã Bằng thật thà thì thật thà, nhưng hắn cũng không phải kẻ ngốc, cái gì nên nói cái gì không hắn cũng tự có chừng mực: “Cha, người yên tâm, một chữ con cũng không nói cho người khác biết.”

 

Lúc này Mã Thành Đằng mới bảo hắn về viện của mình.

 

Thi ba ngày ba đêm, cho dù có làm tốt bài thi, nhưng dù là bất kỳ ai thì tinh thần cũng thể xác đều đã gắng gượng tới cực điểm. Trở lại trong viện Mã Bằng cũng không cần suy nghĩ gì nhiều, lăn lên giường là ngủ, ngủ thẳng một giấc tới trưa hôm sau mới dậy.

 

Cũng vừa khớp, lúc ngủ đạp chăn, kết qua hôm sau hoa hoa lệ lệ bị cảm. Nhanh chóng mời đại phu đến xem, đại phu nói là bị nhiễm phong hàn, cần phải nghỉ ngơi thật tốt, tiếp tục nằm trên giường nghỉ ngơi.

 

Mã Thành Đằng có chút ngoài ý muốn với việc nhi tử bị nhiễm phong hàn. Thật ra tình trạng sức khỏe con người có liên quan tới tinh thần của họ, nếu Mã Bằng biểu hiện cực kỳ hưng phấn vậy điều này cho thấy hắn có hi vọng, giờ lại có thái độ tiêu cực rõ ràng như vậy là nói cho mọi người, hắn thi rớt rồi.

 

Mã Thành Đằng nhẹ nhàng cười một tiếng, như vậy cũng tốt. Chờ đến lúc đó có được kết quả rồi, mọi người cũng chỉ cho rằng hắn có vận khí tốt. Mã Thành Đằng lạnh nhạt nói: “Để cho đại thiếu gia dưỡng bệnh thật tốt, muốn ăn cái gì thì bảo phòng bếp làm, sớm khỏe lại.”

 

Thái độ của Mã Thành Đằng lại làm cho người phía dưới hiểu lầm, cho rằng lão gia mất hứng, lập tức trên dưới phủ đệ đều trở nên im ắng.

 

Trình thị nghe được biểu hiện này của Mã Bằng liền biết chắc chắn Mã Bằng không đậu: “Một kẻ gỗ mục ngu ngốc như vậy mà có thể đậu Tiến sĩ, vậy tiến sĩ của triều Đại Nguyên cũng rụng đầy đất.”

 

Nha hoàn bên người cúi đầu, không dám để bà ta nhìn thấy sắc mặt mình. Cho dù lần này đại thiếu gia không có đậu Tiến sĩ, nhưng ít nhiều gì ngài ấy cũng là cử nhân lão gia. Thế nhưng nhị thiếu gia, năm nay tuổi mụ cũng tới mười lăm rồi, ngay cả tú tài cũng không thi đậu nổi. Phu nhân còn không thấy ngại lại ở ngay trước mặt các nàng nói đại thiếu gia là gỗ mục ngu ngốc, nếu đại thiếu gia là gỗ mục bỏ đi, vậy nhị thiếu gia là cái gì, một phế vật rồi sao.

 

Nguyệt Dao trước chỉnh lí lại những ghi chép của cảnh vật đã quan sát được, sau khi chỉnh sửa xong lại xem thêm lần nữa, cảm thấy rất có có ý nghĩa. Nguyệt Dao sờ sờ quyển vở, về sau những thứ này đều dùng được tốt.

 

Đặng ma ma biết được biểu hiện của Mã Bằng, trong lòng nóng như lửa đốt, nhanh chóng nói cho Nguyệt Dao: “Cô nương, có phải đề thi không đúng không?” Nếu đúng hẳn là đại thiếu gia nên cao hứng bừng bừng mới phải, sao lại thành không có tinh thần tới mức bị cảm mạo vậy, Đặng ma ma là bị người truyền tin ảnh hưởng tới.

 

Nguyệt Dao cười nói: “Không phải thì không phải, cũng không phải việc gì ghê gớm.” Không phải cũng được, đỡ khiến nàng cảm thấy mình đang giúp người làm ra việc gian lận, lương tâm không an ổn.

 

Nghĩ tới chút bạc kia, thịt Đặng ma ma có chút đau nhói. Đề mục sai, vậy chắc chắn Vu Tử Đạt không thể thi đậu tam nguyên rồi, ba nghìn lượng bạc, khoản tích cóp cả đời của bà.

 

Nguyệt Dao phát giác Đặng ma ma có cái gì không đúng: “Ma ma bị sao vậy?” Sau khi hiểu rõ, Nguyệt Dao cười nói: “Ma ma đừng nóng vội, thành tích còn chưa có, chờ thêm hai ngày có kết quả hẳn nói sau.” Thật ra Nguyệt Dao muốn nói, biểu hiện của Mã gia như vậy mới khiến người khác yên lòng. Nếu cao hứng bừng bừng lên giọng tuyên bố đại biểu ca chắc chắn thi đậu, đó mới là có vấn đề, xét tiêu chuẩn của đại biểu ca, nào ai có thể chắc chắn hắn nhất định sẽ thi đậu, biểu hiện như vậy cho dù thi đỗ thì người khác cũng chỉ nghĩ là ngoài ý muốn, là vận khí tốt. Chỉ là những lời này nàng không có cách nào giải thích với Đặng ma ma.

 

Nguyệt Dao thấy Đặng ma ma vẫn còn hoảng hốt, không khỏi nghiêm mặt nói: “Ma ma đừng như vậy, mất thì mất, ma ma còn như vậy chẳng phải đang nói cho người ta biết sao.”

 

Mới vừa rồi Đặng ma ma cũng chỉ là thoáng vì xót tiền đau thịt mà mất phân tấc, được Nguyệt Dao nhắc nhở lập tức phục hồi tinh thần lại: “Cô nương nhắc nhở đúng.” So với ba nghìn lượng bạc thì Mạc thị mới là mối uy hiếp lớn nhất, nếu bà đi rồi vậy cô nương phải làm sao bây giờ.

 

Nguyệt Dao thấy Đặng ma ma thoáng chốc đã bình tĩnh lại, lúc này mới lên tiếng: “Ma ma yên tâm, ta sẽ để người có thể an hưởng lúc tuổi già.” Nguyệt Dao đang suy nghĩ có lẽ nên trọng dụng Hách ma ma rồi. Đặng ma ma thật không được, gặp chuyện thì thiếu kiên nhẫn.

 

Đặng ma ma cũng không già mồm cãi láo, bà không có nhi tử cũng chẳng có một nữ nhi, tất nhiên phải nhờ tới Nguyệt Dao dưỡng lão: “Cô nương, mới vừa rồi là ma ma hồ đồ.”

 

Nguyệt Dao gật đầu: “Ma ma chớ suy nghĩ quá nhiều, Vu Tử Đạt đã dương danh kinh thành, nếu không có sai lầm gì hẳn là tám chín phần mười.”

 

Đặng ma ma lắc đầu: “Thi đậu Tam nguyên sao có thể dễ dàng vậy.” Cô gia nhà mình cũng là người tài hoa dào dạt, cũng chưa từng đụng tới mép thi đậu tam nguyên.

 

Nguyệt Dao cũng không muốn nói tiếp đề tài này, chờ sau khi thành tích được dán bảng rồi nói sau. Nếu Đặng ma ma thật chịu thua thiệt thì nàng bù tiền lại cho Đặng ma ma là được rồi.

 

Vẻ khác thường này của Đặng ma ma, đương nhiên bị lọt vào mắt Xảo Lan, Xảo Lan rất nghi ngờ, chẳng qua nàng không nói chuyện này cho lão phu nhân, có thể coi là giúp Đặng ma ma tránh khỏi một kiếp.

 

1 BÌNH LUẬN

  1. Đặng ma ma sắp sửa phát tài rồi. Đặt cược vậy cũng thót tim lắm.
    Mã Bằng khù khờ cũng có cái may mắn nhỉ?

Hãy nói những gì bạn cảm nhận