MNSH – Chương 60

15
2737

Chương 60: Phiên ngoại 2

 

Edit: Nguyệt Dao

Beta: Linxu

 

Trên con đường đi ra ngoại thành, cảnh vật ngoài cửa sổ xe lướt qua để lại tàn ảnh.

 

Một thiếu phụ trẻ tuổi có diện mạo và khí chất lịch sự tao nhã tựa hoa lan ngồi ngay ngắn ở chỗ ngồi phía sau, bên cạnh cô là một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi, tuy rằng khuôn mặt đứa bé còn non nớt, nhưng cực kỳ tinh xảo, nhất là đôi con ngươi đen lay láy trong cặp mắt kia, rất giống người phụ nữ trên ảnh chụp ngày ấy.

“Mẹ ơi, mấy ngày này chúng ta đi thăm cha ạ?” Thoạt nhìn cậu bé có vẻ rầu rĩ không vui, chân lắc lư đá vào ghế ngồi trước xe.

 

“Ngồi yên.” Thiếu phụ xinh đẹp nghiêm khắc lên tiếng trách cứ hành động phát giận của cậu bé, vẻ mặt cô dịu dàng kiên nhẫn nói: “Hàm Dịch, cha sẽ rất vui khi thấy con đến, Hàm Dịch không muốn gặp lại cha sao?”

 

“Không muốn!” Hàm Dịch giận dỗi quệt miệng nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ nhỏ đến lớn đều là một mình mẹ chăm sóc cậu, mà cha của cậu lại… Căn bản là người đàn ông kia không thèm để ý đến đứa con trai này, mấy lần gặp mặt lần nào cũng điên điên khùng khùng không biết ổng đang lầm bầm than thở cái gì, sao còn muốn đi gặp ông ta, thật đáng ghét!

 

Thiếu phụ xinh đẹp thở dài một hơi, cô biết khuyên thế nào cũng không được, quả thực đối với cha mình Hàm Dịch đơn giản là dáng vẻ bài xích tới căm ghét, mà chồng cô anh ta…

 

Xe hơi nhanh chóng tới một chỗ có phong cảnh tuyệt đẹp, dừng trước viện điều dưỡng chiếm diện tích rất lớn. Thiếu phụ xinh đẹp liên tục vất vả khuyên Hàm Dịch xuống xe, sau khi sửa sang lại quần áo cho mình và cậu bé thật tốt thì tay nắm tay đi vào một căn nhà hai tầng màu trắng có mái ngói xanh.

 

“Chào cô, chúng tôi là người nhà bệnh nhân, muốn vào thăm một chút.” Thiếu phụ xinh đẹp gật đầu cười với y tá trong phòng trực ban.

 

“Xin hỏi là bệnh nhân nào?”

 

“Thẩm Dung.”

 

“Được, xin chờ một chút.” Nữ y tá  nhập tên vào hệ thống, trên màn hình cho thấy thông tin bệnh nhân, đại khái cô nhìn lướt qua, dặn dò: “A, vị bệnh nhân này cảm xúc vẫn liên tục bất ổn, mong cô hãy cố gắng hết sức kiểm soát thời gian thăm hỏi, bác sĩ và y tá của chúng tôi cũng sẽ đứng canh ở bên cạnh.”

 

“Làm phiền mọi người.”

 

Sau một tiếng “cạch” bình thường vang lên, cánh cửa thủy tinh ở đại sảnh viện điều dưỡng chậm rãi mở ra hai bên.

 

======

 

Đây là một phòng ở không có cửa sổ, ánh đèn sáng choang chiếu vào bức tường trắng xoá cùng với dụng cụ gia dụng, có vẻ có chút chói mắt.

 

Một người đàn ông cao lớn mặc áo bệnh nhân sọc xanh cuộn mình trong một góc phòng, mặt chôn vào giữa đầu gối, không nhúc nhích.

 

Nếu ghé sát vào, có thể nghe được tiếng người đàn ông nỉ non đứt quãng.

 

“Anh sai rồi… Đừng bỏ anh đi như vậy. . . Anh thật sự sai rồi. . . . . .”

 

“Anh yêu em, chúng ta mãi mãi bên nhau có được không…”

 

“Đừng, đừng đi…”

 

“Mẹ ơi, mẹ có sao không… Mẹ ơi…?”

 

“Tiểu Duyệt… Tiểu Duyệt… Tiểu Duyệt… Tiểu Duyệt… Tiểu Duyệt… Tiểu Duyệt…”

 

Cửa phòng được mở khoá từ bên ngoài, thiếu phụ xinh đẹp và Hàm Dịch chậm rãi đi vào nơi họ đã tới vô số lần này. Không biết có phải là người đàn ông ở trong góc phòng nghe được tiếng vang hay không, thân mình khẽ run lên, nhưng không ngẩng đầu nhìn người tới.

 

“Hàm Dịch, lại đây chào hỏi cha nào.” Thiếu phụ xinh đẹp giữ chặt cậu bé đứng ở một chỗ cách người đàn ông vài bước, ngồi xổm xuống dịu dàng nói, vẻ mặt chân thật đáng tin.

 

“Cha, con là Hàm Dịch, cha thế nào rồi.” Hàm Dịch không thể không nói một câu giống như mọi lần, sau khi nói xong thì đứng ra sau mẹ.

 

Thiếu phụ xinh đẹp dẫn cậu bé ngồi xuống bên giường, bắt đầu dùng giọng nói dịu dàng chậm rãi tình hình gần đây của Hàm Dịch, ví dụ như bé ở trong trường học nghịch ngợm gây sự, bé đã thay mấy cái răng, gần gần đây học cái gì, vân vân.

 

Người đàn ông ngồi ở kia không nhúc nhích chút nào, không có một chút phản ứng, nhưng thiếu phụ xinh đẹp cũng không có dáng vẻ khổ sở, giọng điệu của cô giống như nước chảy, miêu tả cẩn thận những chuyện lớn nhỏ xảy ra sắp tới, miệng nói không ngừng tới nửa tiếng mới dừng lại.

 

Đến cuối cùng, cô cười nhạt, đi đến phía trước người đàn ông, nghiêng người nhẹ giọng nói bên tai anh: “Anh chắc cũng biết, sắp đến ngày giỗ của cô ấy rồi.”

 

Lúc này người đàn ông mới ngẩng đầu lên đối diện với người phụ nữ phía trước, da tay của anh vì bệnh mà tái nhợt, không một tia máu, ánh mắt hơi giật mình tìm không thấy tiêu cự, miệng lặp lại một câu: “Ngày giỗ của cô ấy…”

 

Đột nhiên, người đàn ông đẩy cô gái trước mặt một cái, sức lực to lớn của anh làm cho người phụ nữ lập tức bước lùi vài bước ngã trên mặt đất, phát ra một tiếng thét chói tai.

 

“A a a a a a a a a, đừng chết! Không được chết! A a a a a a a a!” Người đàn ông ôm lấy đầu bắt đầu cuồng loạn thét chói tai. Nghe được giọng của anh, bác sĩ chuẩn bị ngoài cửa và các y tá nam lập tức vọt vào dùng võ lực đặt người đàn ông lên giường, lấy ra thuốc an thần và ống tiêm đã chuẩn bị sẵn đâm vào mạch máu tiêm vào.

 

Thiếu phụ xinh đẹp nhìn một màn này lắc đầu, ánh mắt mang theo sự thù hận cùng với thương xót, cô kéo cậu bé rõ ràng bị dọa ở trên giường đi ra ngoài, đã bao nhiêu năm, anh vẫn là dáng vẻ này, mà mình thì lại… Tầm mắt đảo qua khuôn mặt của Hàm Dịch, cô lại phải giúp người ta nuôi con.

 

May mà mẹ đứa nhỏ đi sớm, đứa bé đã không nhớ gì về người phụ nữ đó, vẫn cho rằng mình là mẹ ruột.

 

Rốt cuộc Triệu Thuần Nhiên cô yêu Thẩm Dung bao nhiêu, sau khi anh điên rồi kiên trì dùng mọi cách, dứt khoát kiên quyết gả vào nhà họ Thẩm, thay anh chăm sóc đứa bé.

 

Mà cuối cùng anh phải yêu em gái của mình đến bao nhiêu, mới có thể phát điên sau khi cô ấy nhảy lầu.

 

Theo những lời lảm nhảm của Thẩm Dung cùng với những điều cảnh sát điều tra, cô biết được hai người có mối quan hệ bí mật bất thường, hơn nữa trước khi Thẩm Dung qua lại với mình thì hai người đã có đầu có đuôi, vậy rốt cuộc cô là cái gì chứ.

 

Nếu như anh yêu người em gái không hề có quan hệ huyết thống với mình, sao còn qua lại với cô… Anh hại hai người phụ nữ như vậy, thật sự quá tàn nhẫn.

 

Chuyện gièm pha năm đó của nhà họ Thẩm ồn ào huyên náo, tiền đồ của Thẩm Dung bị hủy, sau một thời gian xảy ra chuyện cha anh không thể không công khai tuyên bố từ chức, nghỉ dưỡng lão ở nhà trước thời gian, mà mẹ kế của anh, không chịu nổi đả kích, lập tức ngã bệnh, hơn nữa hận đến mức không thể ăn tươi nuốt sống Thẩm Dung, ngay cả lễ tang cũng không cho phép anh tham gia.

 

Sau đó, lúc anh ta mạnh mẽ xông vào lễ truy điệu, sau khi nhìn thấy Thẩm Duyệt nằm trong quan tài bị vây bởi hoa tươi, đột nhiên phát điên.

 

Sớm biết thế lúc trước sao trước còn làm.

 

Cô yêu người đàn ông này yêu đến không thể tự kiềm chế, bởi vậy cho dù làm một Thẩm thiếu phu nhân hữu danh vô thực cô cũng cam tâm tình nguyện. Thế nhưng dù tình cảm có mãnh liệt tới mấy thì thời gian cũng có thể mài mòn hết cả, huống chi là loại tình cảm phải trả giá vĩnh viễn lại không bao giờ nhận được hồi báo, cô cũng có chút mệt mỏi.

 

Chỉ là không yên lòng Hàm Dịch.

 

Trong vài năm nay, cô chăm sóc Hàm Dịch, cũng đã coi đứa bé là con ruột của mình, rời khỏi một đứa trẻ không muốn xa mình, lòng dạ cô vẫn chưa đủ nhẫn tâm để làm ra được.

 

Bởi vậy, chỉ còn cách kia.

 

Thần trí Thẩm Dung không phải luôn rối loạn, ngẫu nhiên cũng có lúc lý trí anh tỉnh táo, tuy không thể duy trì liên tục trong thời gian dài, nhưng cũng có lúc đầu óc anh suy nghĩ giống như những người có thần trí bình thường, cực kỳ hiếm có.

 

Cho tới nay tâm nguyện của anh không phải… Hi vọng trong lúc anh khôi phục lý trí anh có thể tìm thấy con dao sửa móng tay mà mình nhân cơ hội bỏ vào trong túi áo anh.

 

Triệu Thuần Nhiên ra khỏi cửa lớn viện điều dưỡng, nặng nề thở ra một hơi.

 

Để anh tự lựa chọn có nên chấm dứt hết tất cả những thống khổ này hay không, tuy rằng bây giờ anh còn sống, nhưng cũng không khác gì đã chết.

 

Sau khi anh qua đời, quyền giám hộ Hàm Dịch sẽ hoàn toàn thuộc về cô, đến lúc đó cô tìm một người tái giá, cũng dễ mang theo Hàm Dịch .

 

Nhìn lại hướng kiến trúc mang phong cách vùng sông nước Giang Nam của Trung Quốc, thiếu phụ thoáng hiện một nụ cười xinh đẹp, nắm tay đứa bé thật chặt.

 

Cùng lúc đó, Thẩm Dung dùng con dao cắt móng tay tự tay đâm vào yết hầu của mình.

 

Máu huyết đỏ tươi phun mạnh ra, trên vách tường, trên sàn nhà, trên giường khắp nơi đều là máu.

 

Tiểu Duyệt… Anh hai đi xuống với em…

 

Nhưng mà, nhất định em không muốn gặp lại anh…

 

“Ha ha… Khụ khụ… Ọe…”

 

Tầm mắt trở nên mơ hồ, bên tai truyền đến tiếng hét chói tai cùng với âm thanh hỗn tạp.

 

A.

 

Địa Ngục, rốt cuộc sẽ ra sao.

 

Tác giả nói:

 

Đột nhiên có hứng thú viết phiên ngoại anh trai, vì thế hôm nay đổi thành chương này.

 

Phiên ngoại về Thẩm Dung không chỉ có một cái, về sau sẽ viết nữa.

 

Ngày nghỉ mấy đại gia làm gì thế?

 

Tô tôi có một đề nghị tại đây, hi vọng các đại gia có thể giúp đỡ.

 

Tô tôi vẫn muốn đổi một ảnh bìa, có thể vẽ giúp tôi một bức tranh hay không. (=> Linh: về cái này Tử Chân nhà em đã làm giúp rồi J.)

 

Hơn nữa người ta rất muốn biết nhân vật nam chính trong đầu mỗi người trông như thế nào, nhóm vẽ tranh có đồng ý chia sẻ một chút hay không.

Chia sẻ
Bài trướcSủng thê hằng ngày – Chương 7
Bài tiếp theoMNSH – Chương 40
O(≧▽≦)ONữ Hoàng Đanh Đá O(≧▽≦)O??✨✨✨?? ♊ Congratulations! ♊ ??✨✨✨?? Admin + Editor + Beta-er lười biếng ✨??✨? ♪\(*^▽^*)/\(*^▽^*)/♪ Lười, lười nữa, lười mãi, lười lâu dài ♪☆\(^0^\) ♪(/^-^)/☆

15 BÌNH LUẬN

    • Hi bạn, bạn lưu ý Điều_kiện_được_nhận_pass của nhà đó là: cần có 20 comt trong phần (1+ 2+3) + comt “một nửa” số chương trong phần 4 + comt tất cả những chương truyện ko pass đang có của phần 5 (tính tới trước chương báo sẽ set pass của phần 5) để nhận pass phần 5.
      Hiện tại sau khi ad kiểm tra thì số comt của bạn chưa đạt được yêu cầu ở trên nên ad ko thể guửi pass cho bạn bạn nhé.

  1. Mặc dù ban đầu nhiệm vụ xem nhe bị hỏng và phải dùng quyền cứu trợ. Nhưng cuối cùng CMN là có được một tình yêu khắc cốt ghi tâm và vượt qua nhiệm vụ. Cái kết của nhiệm vụ này cũng làm mình cảm thấy khá thoải mái.

  2. Vô cùng vui khi chủ nhà edit bộ truyện này. Thực sự nó rất hay. Bộ truyện H làm người ta chú ý thêm vào tình tiết của nó.Mình rất muốn đọc phần 5 của truyện, mong editors sẽ có động lực để edit tiếp và cố gắng đừng drop bộ truyện này nha !
    Mail của mình là : linhcandycat@gmail.com, mong rằng editors có thể gửi pass vào mail của mình sau khi các bạn đã duyệt pass xong.
    Cảm ơn editors nhiều lắm.

  3. Mình thấy cái kết này cũng tạm được, dằn vặt về tinh thần cũng là khổ cho Thẩm Dung rồi, chứng tỏ anh ta vẫn một lòng yêu Thẩm Duyệt, trên đời này cũng chỉ ước có được tình cảm yêu đến khắc cốt minh tâm như vậy, chỉ tiếc là hành động sai lầm và khi nhận ra thì đã quá muộn mà thôi. Cảm ơn editors đã chăm chỉ!

  4. com xong ở ngoài mới biết các nàng đổi chương 60 thành pn, đọc thế này vẫn thấy chưa đủ, Thẩm Dung đền tội chưa đủ với tội lỗi mà mình gây ra, phát điên chỉ có người thân và người bên cạnh đau khổ, còn bản thân TD vẫn coi như là được giải thoát. Hận thù nên giải không nên kết, nhưng thực sự nhân gieo ra vẫn cần quả, không biết tác giả định viết thêm gì nữa, nhưng nếu TD phải tỉnh để đối mặt với tội lỗi của mình thì chắc người đọc như mình đỡ ấm ức hơn :))
    quên mất tiêu hỏi các nàng pass mà k gửi mail: mari.huongdmj@gmail.com
    rất ngóng chương mới của các nàng ❤️ editor cố lên ????????

  5. Mình thấy ngược vậy cũng chưa đủ vì ít ra thẩm dung còn có TTN vẫn hết lòng vì nó, đáng lẽ là phải cho thằng này tan nhà nát cửa, người thân chối bỏ, lê lết đi ăn xin, bệnh tật quấn thân, ngày nào cũng bị giang hồ đập, rape nó luôn thì càng tốt. Ngược thân ngược tâm vậy mới đáng với những hành vi khốn nạn mà nó gây ra.
    Haizzz, tác giả thiệt là, ngược thân nữ 9 thì viết hay lắm. Còn nam 9 thì ngược nửa vời, chán tác giả.

      • Chính xác. Hình như đa phần tác giả ngôn tình trung quốc đề rất trọng nam khinh nữ. Nhìn tỷ lệ số lượng giữa truyện ngược nữ và ngược nam là biết.
        Ngoài ra, truyện nữ 9 mất zin mà nam 9 sạch là rất hiếm. Còn truyện có nam 9 khốn nạn ngựa đực cỡ nào cũng có nữ 9 sạch thân sạch tâm là đầy rẫy. Hầu như trong các truyện đó tác giả đều mô tả nam 9 chỉ coi phụ nữ là công cụ tiết dục, cho đến khi gặp nữ 9 thì khác và cái kiểu mô tả của tác giả như thể là nữ 9 rất vinh hạnh mới đc nam 9 ngựa đực để ý vậy. Thấy mà tởm. Ta ko thích những tư tưởng bất bình đẳng biến thái như vậy chút nào >.<

        • Ợ, hai chế cảm xúc dữ dội quá, ngày xưa mềnh cũng như 2 ng, cơ mà đọc riết cái thấy chai luôn zòi, bển tư tưởng nó thấm sâu như vậy mờ, thành ra người ta cứ viết theo vậy thui, cứ tới đó là chị em mình tự hiểu, chờ nam 9 bị ngược là điều vô vọng :)).

  6. Đúng như TTN nói đúng là TD đã làm hại cả 2 đời người phụ nữ, người yêu hết mình thì không được đáp lại, còn người không yêu mình thì cứ dùng cách ép buộc để yêu mình rồi dẫn đến thảm kịch. Tôi nhất trong kiếp này chỉ có TTN, anh Dật với bé Hàm Dịch thôi còn Thẩm Dung thì…

  7. Cảm thấy tội Triệu Thuần Nhiên, yêu một người hết mình tưởng rằng A. Thẩm yêu mình nhưng sau đó mới biết thì ra không phải vậy. Thẩm Dung hoá điên cũng hợp lí, chỉ thương Hàm Dịch nữa lớn, sẽ ra sau khi biết truyện cha mẹ mình…đọc chương này đau lòng

  8. Thật là ba chấm, ko biết nên nói về cái phiên ngoại này thế nào, mình nghĩ tác giả để TD điên 1 cách dễ quá, vì trong những chương trước tác giả tập trung mô tả anh này là người vị kỷ, ko hề có tình cảm gì với CMN, hơn nữa đã 4 năm ko gặp tình cảm sẽ phai mờ đi ít nhiều. Nên ta nghĩ tác giả để TD điên vẫn chưa hợp lý lắm. A nói chung là ko thỏa mãn. Cả TTN nữa, có vẻ quá thánh thiện rồi.

    Cảm ơn các bạn đã edit, có 1 lỗi nhỏ xíu xiu nè: Sớm biết thế lúc trước sao trước còn làm. (thừa chữ trước).

  9. Ôi ôi, có truyện rồiiiii ❤❤ Hóng từ sáng tới giờ. Đọc chương này lại thấy tội Thẩm Dung rồi. Haizzzz, tóm lại tất cả vì yêu. Lại phải làm khổ nhau… Tội nghiệp cả bé Hàm Dịch nữa huhu buồn quá :((((((((((((((

  10. Triệu Thuần Nhiên đúng là người phụ nữ cao thượng. Cô yêu Thẩm Dung, một lòng một dạ vì anh ta mà không đòi báo đáp. Đúng là người phụ nữ tuyệt vời. Thế nhưng thương Hàm Dịch quá. Cảm ơn bạn editor nhé.

Leave a Reply to aressociu Cancel reply