NVKT – Chương 12

0
457

Chương 12: Một tiểu thụ gây ra nhiều chuyện (bốn)

Edit + Beta: Linxu

 

Lương An bước từng bước một tới gần Tần Hạo, trông thấy bộ dáng kia của hắn ý cười trên khóe môi càng sâu hơn, đến trước mặt Tần Hạo, ngón tay khẽ vuốt vài sợ tóc đen buông nhẹ ở hai bên, nói vào tai Tần Hạo: “Ngày ấy gặp ngươi, bản vương liền cảm thấy ngươi rất đặc biệt.” Dứt lời mở chiếc hộp đang cầm trong tay ra trong đó là một bộ nữ phục cổ đại vô cùng hoa lệ, Lương An lấy quần áo ra ném cái hộp qua một bên mặt mũi tươi cười nói: “Bản vương cảm thấy, bộ y phục này và khí chất của Yêu Trần công tử nhất định là cực kỳ xứng đôi với nhau, cũng không biết công tử có nguyện ý mặc nó vì bản vương hay không?”

 

Tần Hạo nghe vậy nhíu chặt lông mày, cảm giác này không đúng lắm, lại nghĩ đến tên Vương gia có vẻ như tính cách hắn có chút …, dứt khoát phất tay hất rơi bộ đồ trên tay hắn xuống đất.

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 5, mời người chơi tiếp tục cố gắng. 】

 

Động tác này của Tần Hạo ngược lại lại làm cho những người khác hoảng sợ hơn, hộ vệ bên cạnh Lương An lập tức rút đao tiến lên lại bị hắn ngăn lại, nhặt quần áo trên mặt đất lên, phủi phủi qua một chút, ý cười trên khóe miệng Lương An lại càng sâu hơn ghé vào sát tai Tần Hạo nói: “Sao Yêu Trần công tử lại bác bỏ ý tốt này của bản vương?”

 

Vừa nghe thấy Tần Hạo đã muốn trốn lẹ, lại bị Lương An kéo chặt cánh tay. Cũng chẳng biết từ lúc nào tú bà đã tới một bên kéo ống tay áo của Tần Hạo nói: “Trần nhi đừng làm Vương gia tức giận, còn không mau đi thay đi!”

 

Tần Hạo thấy sắc mặt của tú bà không được tốt cũng chỉ đành không tình nguyện mà nhận lấy y phục trong tay Lương An rồi lên lầu.

 

Hồi lâu Tần Hạo mới chậm rãi đi xuống, tựa hồ y phục trên người có hơi không vừa vặn cho lắm, sắc mặt hắn lúc này rất khó nhìn. Người phía dưới nhìn thấy hắn đi xuống lại trở nên náo nhiệt mà nghị luận đủ mọi thứ, Tần Hạo thấy thế nét mặt lại càng khó coi hơn. Chuyện này thật đúng là không thể tránh được mà! Nữ trang gì gì đó quả thật mình không chịu được ah!

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược số 1 tăng thêm 5, xin người chơi tăng cường tốc độ công lược. 】

 

Tên kia có đam mê với nữ trang à? Hơn nữa mê thích nữ trang này lại thích xem người khác mặc vào! Sở thích xấu xa quá nhiều, so với hắn lão tử thua xa lắm, Tần Hạo tức giận suy nghĩ.

 

Ở dưới Lương An thấy Tần Hạo mặc thành bộ dáng này đi xuống, ánh mắt vẫn chưa từng rời khỏi hắn. Ngũ quan người này tinh xảo tuấn mỹ, giữa mi mắt lại có vài phần yêu khí, nhìn vào vừa tà ma lại vừa quyến rũ, mặc nữ trang thì vô cùng mê người mà không lộ vẻ nữ khí. Lương An Cực kỳ hài lòng với dáng vẻ này của Tần Hạo một bước tiến tới ôm Tần Hạo mới vừa đi xuống vào trong ngực, Tần Hạo chau mày muốn thoát khỏi vòng tay hắn lại bị Lương An ôm chặt hơn.

 

Lương An bế ngang người trong lòng, mặt Tần Hạo liền đen thui. Tuy nói đã bị người ta đè ở trên không phải chỉ mới một hai lần nhưng có nói thế nào đi nữa mình cũng là một thằng đàn ông, ôm cái kiểu công chúa thế này hắn thật sự không tiếp thụ được, huống hồ phía dưới còn có nhiều người nhìn như vậy, mặt mũi biết để vào đâu. Hai tay ở trước ngực Lương An đẩy mạnh ra cả giận nói: “Ngươi có ham thích đặc thù gì vậy hả, buông lão tử ra!”

 

Một câu trước Lương An nghe không hiểu, thế nhưng chữ lão tử trong câu sau kia hắn ngược lại nghe rõ ràng, người này lại dám hô lão tử ở trước mặt mình rốt cuộc lá gan của hắn lớn bao nhiêu?! Nghĩ như vậy hứng thú với Tần Hạo lại nhiều hơn chút, quả nhiên thứ hắn thích sẽ không quá nhu nhược.

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược 1 tăng thêm 5. 】

 

Khi Liễu Vân đứng một bên nhìn thấy Lương An buộc Tần Hạo mặc đồ con gái thì đã không nhìn nổi rồi, muốn đi ra ngăn cản lại bị tú bà ngăn lại, lúc này nhìn Tần Hạo đang giãy dụa trong ngực Lương An trong lòng thật sự là khó chịu. Cũng không thèm quan tâm cố kỵ gì nhiều mà đi lên trước chào Lương An nói: “Cẩn Vương, Trần nhi hãy còn nhỏ xin ngài đừng chấp nhặt với hắn.”

 

Lương An nhìn Tần Hạo trong ngực một cái rồi lại liếc Liễu Vân, trong lòng lại thêm một hồi cao hứng, bất cứ thứ gì hễ có cạnh tranh thì khi giành được mới cảm thấy vui sướng, nghĩ tới đây khóe miệng Lương An nở nụ cười: “Vì sao bản vương phải nghe lời ngươi nói? Ngươi cũng chỉ là một tiểu quan mà thôi dựa vào đâu mà muốn nói những lời này với bản vương?”

 

Liễu Vân nghe vậy sững sờ, nhưng vẫn đứng tại chỗ ngăn cản đường đi của hai người. Lương An thấy thế nhíu mày, tuy nói là đối thủ thế nhưng tên này vẫn quá yếu rồi!? Giơ tay lên một cái, người phía sau nhận được mệnh lệnh liền xách Liễu Vân qua một bên.

 

Tần Hạo thấy cái tình trạng này nhất định Liễu Vân không thể thiếu bị họ đánh cho một trận, vội vàng dùng sức giãy dụa, vừa vặn lực chú ý của Lương An đặt ở trên người Liễu Vân, không có người ôm lấy Tần Hạo liền ngã xuống đất. Sau lưng tiếp xúc trực tiếp với mặt đất làm hắn đau đớn không nhẹ, Tần Hạo nhíu nhíu mày nói: “Vương gia ngươi đại nhân đại lượng, cần gì phải tính toán với hắn kia chứ?!”

 

Lương An nhìn Tần Hạo ngã trên mặt đất mà nhếch miệng thành một vòng cung, Liễu Vân ở một bên lại sinh lòng cảm động, Trần nhi của hắn vẫn tốt với hắn như vậy!

 

【 Đinh! Tổng độ hảo cảm của mục tiêu công lược 2 đạt được 70. 】

 

Tần Hạo thấy Lương An không nói gì, đứng dậy đối diện với con ngươi tự tiếu phi tiếu của hắn nói: “Vương gia, như vậy chỉ làm hỏng hình tượng của ngươi!”

 

Lương An nghe vậy con ngươi nhìn Tần Hạo lại thêm phần tán thưởng, ngón tay nâng cằm Tần Hạo, ngón cái vuốt ve môi Tần Hạo: “Bản vương lại càng thích ngươi hơn rồi!” Buông tay ra quay sang Liễu Vân ra lệnh: “Buông hắn ra đi, hôm nay bản vương mệt mỏi! Hồi phủ nào!” Dứt lời vung tay áo mang theo mọi người rời khỏi.

 

【 Đinh! Mục tiêu công lược 1, độ hảo cảm tăng thêm 5. 】

 

Lần nữa nghe được giọng nói của hệ thống Tần Hạo thở dài trong lòng, vị Cẩn Vương gia này không dễ chơi! Quay sang phải nhìn Liễu Vân nói: “Không nghĩ tới ngươi còn rất có gan!”

 

Liễu Vân nghe vậy, gãi đầu tóc rồi mỉm cười nói: “Trần nhi đây là đang khen ta sao?”

 

Tần Hạo liếc mắt nhìn hắn, không nói thêm gì, xoay người lên lầu thay quần áo.

 

【 Đinh! Mục tiêu công lược 2, độ hảo cảm tăng thêm 5. 】

 

Rất nhiều ngày sau chung đụng với Liễu Vân nhiều hơn Tần Hạo phát hiện, thật ra Liễu Vân rất dễ công lược, người như hắn chỉ cần ngươi đối xử tốt với hắn một, hắn sẽ đối xử tốt với ngươi gập bội. Đôi khi chỉ cần là một câu chào hỏi tùy ý, độ hảo cảm của hắn cũng sẽ tăng thêm. Hơn nữa hắn vốn yêu thích Yêu Trần, đương nhiên quan tâm nhiều hơn với Tần Hạo hiện tại, cho nên độ hảo cảm nhanh chóng bay tới 85.

 

Chẳng qua Liễu Vân bên này đã giải quyết tốt, thế nhưng Cẩn Vương gia Lương An kia rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Người này đã chừng mấy ngày không hề xuất hiện nữa, thế này thì bảo Tần Hạo biết đi đâu tìm hắn? Tần Hạo bây giờ đang buồn chết, lại thêm mấy ngày nay khí trời khô nóng, kết quả là hắn bị bệnh rồi. Cho nên mới nói, con người chỉ sợ gặp phải chuyện buồn.

 

Liễu Vân đẩy cửa đi vào, trong tay bưng chén thuốc đau lòng nhìn Tần Hạo nằm ở trên giường mặt ủ mày chau mà nói: “Trần nhi, ngươi ăn thêm một chút vẫn tốt hơn.”

 

Tần Hạo trở mình, nhìn nước thuốc màu đen trong tay Liễu Vân mà buồn bực muốn chết, tốt cho cái tên hệ thống nhà ngươi lại có thể ngồi nhìn ta sinh bệnh mà không thèm quan tâm, nói hay lắm thập toàn đại bổ hoàn đâu hả?

 

【 Đinh! Hệ thống đang trong giai đoạn bảo trì một số công năng tạm thời ngừng hoạt động, người chơi có thể thử dùng lọ cúc an hảo nhuyễn cao* trong kho hàng xem sao. 】

 

*Cúc an hảo nhuyễn cao: thuốc bôi giúp cúc huyệt mạnh khỏe dạng cao.

 

“. . .” Quả nhiên không có biện pháp khơi thông với hệ thống về vấn đề bệnh lý mà.

 

Liễu Vân thấy Tần Hạo suy yếu như vậy trong lòng càng khó chịu, tiến lên nâng Tần Hạo dậy để hắn tựa vào đệm mềm, đưa điểm tâm trong tay tới tận miệng Tần Hạo nói: “Coi ngươi này đã gầy vậy rồi, nhanh uống thuốc đi.”

 

Tần Hạo không biết làm sao kết quả đành phải nén giận uống một hớp chén thuốc trong tay Liễu Vân. Liễu Vân cười cười hài lòng ôn nhu nói: “Trần nhi, ngươi nghỉ ngơi thật tốt đi!”

 

Tần Hạo gật gật đầu nói: “Ngươi thật tốt!” Sau đó nghiêng người qua.

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược 2 đã đạt tới 90, thắng lợi ở ngay phía trước rồi! 】

 

Tần Hạo ngủ thẳng một giấc tới lúc dậy trời đã tối rồi, bản thân nằm ở trong phòng, bên trong không có ánh sáng, ở ngoài kia cũng rất an tĩnh, trong lòng lẩm bẩm, sao hôm nay lại không ai tới gọi hắn đi ra ngoài, hơn nữa Thưởng Diễm Lâu này cũng có lúc yên tĩnh tới như vậy thật đúng là khó tin. Buổi chiều uống thuốc Liễu Vân đưa, bệnh cũng tốt hơn nhiều. Tần Hạo đứng dậy đang chuẩn bị đi ra xem có chuyện gì, bên ngoài có một người đẩy cửa bước vào.

 

“Liễu Vân là ngươi sao?”

 

Người kia nghe vậy sững người lại đáp: “Không phải Liễu Vân, e rằng đã làm ngươi thất vọng rồi!” Ngay sau đó lại đi tới hướng Tần Hạo.

 

Tiếng nói này thật quen thuộc, Tần Hạo nhíu mày trong bóng tối.

 

P/s: Thể loại đi làm mục lục mới phát hiện, bạn up thiếu chương này, que, que cừ re, sao hơm ai nhắc bạn vại, bạn buồn quá đi :(.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận