MNSH – Chương 33

30
1246

Chương 33: Đồ chơi của anh trai quỷ súc (10)

Edit + beta: Linxu

 

Cố Minh Nguyệt có thể cảm nhận được thái độ của Thẩm Dung đối với cô đang có thay đổi.

 

Ví dụ như, gần đây lúc ở trên giường hành động của Thẩm Dung có thể được gọi là nhu tình mật ý, biết chú ý tới cảm nhận của cô rồi; ví dụ như, Thẩm Dung lại bắt đầu tặng cô một vài món quà nhỏ, đều là đồ trang sức tinh xảo rất khác biệt lại còn có vẻ quý trọng; hay như Thẩm Dung bắt đầu bằng lòng đưa cô ra ngoài ăn bữa cơm, xem phim. . .

 

Cô bỗng thấy buồn cười.

 

Hai người bọn họ gọi là anh em nhưng lại không phải anh em, bảo là người yêu cũng không phải người yêu, Thẩm Dung làm những thứ này là muốn gì, lòng dạ Tư Mã Chiêu* của hắn sao Cố Minh Nguyệt có thể không biết.

 

Hắn muốn giam giữ cô ở lại bên người hắn, cho dù hắn đã có một cô bạn gái xinh đẹp thanh thuần người người hâm mộ, cho dù trên danh nghĩa hai người là anh em. . . Hắn muốn cô cam tâm tình nguyện, hắn muốn cô không cầu danh phận, hắn muốn thân thể thanh xuân tươi trẻ của cô. . .

 

Những thủ đoạn nhỏ mà Thẩm Dung tự cho là đúng này, Cố Minh Nguyệt cũng chỉ cười nhạt.

 

Thử nghĩ xem một thằng đàn ông giữa ban ngày thì dịu dàng hiểu ý đi cùng bạn gái, tối về lại dùng hết mọi thủ đoạn ép buộc một thiếu nữ khác phối hợp với hắn ở trên giường, trạng thái tâm lý bệnh hoạn vô cùng nghiêm trọng, Cố Minh Nguyệt không nói gì với hắn tới cả sức lực nhổ nước bọt cô cũng đều không thèm.

 

Còn như đống quà tặng Thẩm Dung đưa tới ư, vốn Cố Minh Nguyệt không có ý định đeo, bởi vậy thu dọn toàn bộ đem cất đi, dù sao bình thường trong trường học đều cấm học trò đeo nữ trang. Vả lại tiền tiêu vặt mỗi tháng của hai người đều nhiều như nhau, người mẹ của thân thể này vẫn kiên trì chính sách muốn nuôi con gái lớn lên trong giàu có, trước kia khi Thẩm Dung chưa lên đại học, tiêu vặt của Cố Minh Nguyệt ngược lại lại nhiều hơn một chút. Bình thường gần như cô không dùng tới tiền, toàn bộ tiền xài vặt của nhiều năm qua cộng thêm tiền số mừng tuổi lớn mỗi năm kia nữa, Cố Minh Nguyệt có thể được coi là một tiểu phú bà danh xứng với thực rồi.

 

Phải cảm ơn mẹ của thân thể này là nữ cường nhân ít có của giới kinh doanh, Cố Minh Nguyệt mới có thể có đầy đủ tài chính để hoàn thành kế hoạch của mình.

 

Nguyên nhân của chuyện này đó là kinh nguyệt đã muộn hai tuần lễ, Cố Minh Nguyệt mua que thử thai kiểm tra xem, phát hiện Thẩm Dung đã tặng cho cô một sinh linh cao cả không thể nhận lấy.

 

Nghĩ tới trong bụng cô là một mạng người đang sống sờ sờ, nghĩ tới việc mình có thể tự do phát huy để hoàn thành tiêu chuẩn của nhiệm vụ, Cố Minh Nguyệt tràn đầy chờ mong với đứa bé này, quyết định phải sinh nó ra.

 

Như vậy, lại có vấn đề tới.

 

Trong thế giới nhiệm vụ này bản thân Cố Minh Nguyệt một là cô chưa tới tuổi thành niên, hai là vẫn chưa tốt nghiệp trung học, ba là đứa bé này có thể xem như kết quả của ngụy loạn luân, có thể nói tiền đồ của hai mẹ con rất đáng lo.

 

Cố Minh Nguyệt không thể cho cha mẹ Thẩm biết sự tồn tại của đứa bé, như vậy cho dù đứa bé này có thể sinh ra được đi nữa thì cái nhà này cũng sẽ bị phá hủy.

 

Đối với Thẩm Dung, Cố Minh Nguyệt không dám đoán chắc thái độ của hắn sau khi biết được tin tức này, cũng không cách nào dự tính được phản ứng của hắn.

 

Nhưng nghe hắn nói sau khi tốt nghiệp hắn sẽ chuẩn bị đính hôn với Triệu Thuần Nhiên, cũng chỉ còn chừng một năm, chắc hẳn hắn cũng không muốn giữ lại đứa bé này. Huống hồ cho dù hắn có đồng ý, Cố Minh Nguyệt cũng không có hứng thú ở lại làm tình nhân bí mật của hắn.

 

Đứa bé này là từ Thẩm Dung mà có, nhất định phải cho hắn biết, nhưng không phải bây giờ.

 

Hiện tại Cố Minh Nguyệt không hề muốn học theo thủ đoạn của mấy nữ phụ ác độc trong truyện, cầm lấy giấy kiểm tra của bệnh viện chạy đến trước mặt nữ chủ Triệu Thuần Nhiên khóc lóc kể lể, làm con chốt thí lót đường cho tình cảm như keo như sơn của nam nữ chính.

 

Đã đọc hết tiểu thuyết tình cảm, Cố Minh Nguyệt quyết định noi theo Kiều Đoàn ác độc trong truyện tổng giám đốc bá đạo, dẫn con chạy trước, chờ thêm vài năm sau lại trở lại.

 

Đến khi đó, ảnh hưởng mà cô và đứa bé có thể gây cho Thẩm Dung, tuyệt đối không thể đo lường. Tạo thêm cho cuộc sống của hắn thật nhiều sóng dữ. . . Suy nghĩ một chút Cố Minh Nguyệt cho rằng cô đang ở thế bắt buộc phải làm theo kế hoạch này.

 

Chỉ cần có thể rời khỏi Thẩm Dung, đồng thời cũng có thể hoàn thành nhiệm vụ, vậy kế hoạch này Cố Minh Nguyệt chấp nhận thử nghiệm.

 

Vì vậy vào một ngày tháng tám cảnh sắc tươi đẹp, Cố Minh Nguyệt mặc bộ đồ thể thao thoải mái, khi tạm biệt mẹ Thẩm đang ngồi trên ghế salon xem ti vi, cô nhẹ nhàng ôm lấy bà. Mẹ Thẩm cảm giác có chút ngoài ý muốn, cười yêu thương vỗ vỗ lưng cô, dặn dò cô phải cẩn thận khi đi chơi với các bạn, buổi tối nhớ về nhà sớm.

 

Trong lòng Cố Minh Nguyệt ngũ vị tạp trần, cô có thể tưởng tượng được chuyện mình bỏ nhà trốn đi sẽ tạo nên bao nhiêu thương tổn cho mẹ Thẩm, thế nhưng cô rất không muốn ở lại nơi có Thẩm Dung.

 

Lúc này Thẩm Dung đang đi xuống lầu, Cố Minh Nguyệt vừa nghĩ tới việc tương lai sau này sẽ có một quãng thời gian rất dài không cần chung sống với người đàn ông này, bèn đứng ở huyền quan** quay đầu nhìn hắn nở cười tươi sáng chưa từng có.

 

Dáng dấp thiếu nữ vốn đã xinh đẹp vô cùng, hiếm khi cô chịu cười đến rực rỡ thư thái như vậy trước mặt người đàn ông kia, không có chút ngăn cách nào. Trên gò má trắng ngọc trơn mượt của cô ửng màu anh đào hồng nhạt thật khỏe khoắn, đôi môi hồng nhuận trong suốt như trái mân côi đông lạnh hé ra một đường con mê người, mái tóc đen dài chấm vai được buộc lệch sau tai buông xuống trước nhũ hoa, có vài lọn tóc buông xuống bên mặt, dưới phần tóc mái là một đôi mi mắt cong cong trong đấy như ẩn chứa đầy ánh sao lấp lánh, liếc nhìn lại, cười một tiếng trăm vẻ đẹp sinh ra, đẹp đến khiến người ta hoa mắt váng đầu.

 

Thẩm Dung chưa từng thấy Cố Minh Nguyệt cười đơn thuần thoải mái như vậy với mình lần nào, trong chốc lát đã bị mê hoặc.

 

“Tạm biệt, anh hai.” Vẻ mặt thiếu nữ vui sướng tạm biệt hắn.

 

“Tạm biệt. . .” Thẩm Dung chưa từng thấy một mặt tinh thần phấn chấn của cô như lúc này, hơi sửng sốt trả lời. Chờ tới khi Cố Minh Nguyệt rời nhà, đi ra khỏi tiểu khu, hắn mới chậm chạp phát hiện mình quên hỏi cô ấy đi ra ngoài làm gì, có cần lái xe đưa cô đi một đoạn không.

 

Về sau hắn cũng từng nghĩ tới, nếu ngày đó hắn có thể nhận ra nụ cười hôm ấy của cô có điều gì đó không giống lúc bình thường, có phải kết cục đã khác đi rồi không

 

Nhưng ngay cả việc dùng tấm lòng chân thật của bản thân hắn còn không thể làm được, từ chối hay chấp nhận, cho dù phát hiện thì có được gì. . . Người đàn ông nhếch miệng nở nụ cười đầy giễu cợt, một giây sau lại nếm được mùi vị cay đắng đang chảy vào miệng kia.

 

Ngàn buồn vạn đau, chỉ trách lúc trước đã làm sai!

 

=========

 

Cố Minh Nguyệt bước đi một mình trên đường cái, cô đang dự rốt cuộc mình nên ở lại thành phố này hay nên rời tới thành thị khác. Dòng xe cộ cùng đoàn người rộn rộn ràng ràng như nước chảy qua lại trên đường phố, âm thanh ầm ĩ. Tháng tám ánh mặt trời lại càng gay gắt, cô đi một lát liền cảm thấy hoa mắt chóng mặt, tầm nhìn cũng không rõ.

 

“Ưm, xin lỗi. . . . .” Cố Minh Nguyệt đè thấp vành nón ngơ ngơ ngác ngác đi về phía trước, không cẩn thận đụng phải người đi đường trước mặt, cô lảo đảo một cái, suýt nữa đã té ngửa, được người đối diện nhanh tay lẹ mắt kéo cánh tay lại giữ vững. Động tác của hai người quá nhanh quá mạnh, mũ che nắng trên đầu Cố Minh Nguyệt theo quán tính rơi xuống mặt đất, để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp hơn người.

 

“Là em?!”

 

“Là anh.”

 

Hai người đồng thời lên tiếng , hiển nhiên đều có ấn tượng  với đối phương .

 

Tống Chân Dật không nghĩ tới mình còn có thể gặp lại cô gái nhỏ đã từng gặp thoáng qua hơn một năm trước, càng không nghĩ tới cô gái nhỏ chỉ có duyên gặp mình một lần này lại vẫn nhớ tới mình, trái lại hai người trông cũng rất có duyên phận.

 

So với việc nhìn lướt qua dưới lớp áo mũ lần trước, lần đầu Tống Chân Dật đứng ở khoảng cách gần, không hề bị ngăn cách bởi thứ gì mà nhìn rõ vẻ ngoài của Cố Minh Nguyệt, ngay cả người vẫn luôn thờ ơ với sắc đẹp như anh, trong lòng cũng phải nổi lên sóng lớn.

 

Cô gái nhỏ này xinh đẹp quá mức, tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh, xưa nay xinh đẹp quá mức không hẳn là chuyện tốt. (Tự cổ hồng nhan đa bạc mệnh: từ xưa tới nay những người con gái đẹp đa phần thường gặp số khổ.)

 

 

Trong lòng Tống Chân Dật nghĩ như vậy, nhưng lại khom người nhặt mũ che nắng trên đất lên, phủi sạch bụi bẩn dính quanh, sau đó cẩn thận mang mũ ngay ngắn cho Cố Minh Nguyệt, cuối cùng khẽ mỉm cười nói: “Lần sau cẩn thận một chút.”

 

Người xinh đẹp như vậy, thế mà người nhà của cô bé lại có thể yên tâm để cô bé ra khỏi nhà một mình sao.

 

Dường như Tống Chân Dật đã khắc sâu ấn tượng về Cố Minh Nguyệt, trong nháy mắt nhìn thấy anh Cố Minh Nguyệt lập tức đã nhớ ra người con trai mang khí chất cùng bề ngoài dịu dàng như gió mát này.

 

Từ trong nụ cười ấm áp vui vẻ của anh, Cố Minh Nguyệt không nhìn ra chút ý đồ nào khác, chàng trai này tựa như một người trời sinh đã dịu dàng tốt đẹp, lần gặp mặt trước cũng tỏ ý quan tâm với một người lạ như mình. . .Cô nghĩ tới chuyện này, đầu óc cũng có chút nặng nề, cảm thấy mình nên nói tiếng cảm ơn với Tống Chân Dật, nhưng cô vừa mở miệng, trước mắt lại tối sầm ngã xuống trước người anh, hoàn toàn mất ý thức.

 

Mắt thấy tình huống của Cố Minh Nguyệt có chút không đúng, Tống Chân Dật vừa nhanh vừa chắc chắn đỡ lấy thân thể đột nhiên ngã tới của thiếu nữ, nhìn khuôn mặt tái nhợt yếu ớt đầy mồ hôi của cô, nghĩ một lúc bèn ôm ngang cô vào ngực, nhanh chân đi tới tòa cao ốc màu trắng cách đó không xa.

 

Lúc Cố Minh Nguyệt tỉnh lại, cô đã ở trong phòng bệnh viện, trên mu bàn tay đang cắm ống truyền dịch.

 

“Em tỉnh rồi.” Bên tai truyền đến một giọng nam có chút quen thuộc, giọng nói trầm thấp. Cố Minh Nguyệt thuận theo phương hướng của thanh âm giương mắt nhìn, nhìn thấy Tống Chân Dật đang mặc chiếc áo khoác trắng dài, trên mặt anh lộ vẻ quan tâm, nhưng rõ ràng nơi đáy mắt lại tích tụ cơn giận.

 

“Cảm ơn.” Cố Minh Nguyệt nói ra lời cảm ơn vô vị, cô không biết mình nên nói gì.

 

“Em có biết mình đang có thai không?” Tống Chân Dật hỏi thẳng, trông bề ngoài rõ ràng cô vẫn còn trong tuổi vị thành niên, mà lại có thai chuyện này thật khiến anh bất ngờ.

 

Cố Minh Nguyệt im lặng một lúc, cô quyết định ăn ngay nói thật: “Biết.”

 

“Vậy người nhà em có biết không?” Tống Chân Dật hỏi tới cùng.

 

Cố Minh Nguyệt yên lặng không nói, nhìn nét mặt của cô Tống Chân Dật lại hiểu. Anh nhớ tới cảnh lần đầu gặp cô, trong lòng suy đoán có phải cô bé này vụng trộm ăn trái cấm với bạn tria đang học đại học của mình hay không, kết quả lại vì dùng biện pháp tránh thai không thích hợp nên mới có bầu.

 

“Ừm, anh thấy chuyện này nên thông báo với người nhà của em vẫn tốt hơn, dẫu sao đây cũng là chuyện lớn, người lớn trong nhà có quyền được biết rõ.” Tống Chân Dật thở dài, đưa ra đề nghị với cô gái trên giường.

 

Cố Minh Nguyệt vừa nghe anh nói muốn thử liên lạc với người nhà họ Thẩm,lập tức nóng nảy lên, thật ra cô không nghĩ tới thân thể của mình vì mang thai mà trở nên yếu đuối hơn, mới phơi nắng ngoài trời một tí đã ngất xỉu. Khi cô ròi nhà có mang theo thẻ căn cước, điện thoại di động, chi phiếu, và một cái ba lô bền chắc bên người. Hiện tại trong túi đeo lưng của cô là một ít tiền mặt vừa rút từ ngân hàng ra, điện thoại di động cùng thẻ căn cước đều ở bên trong. Vốn cô còn nghĩ nếu không thể quyết định được mình sẽ đi nơi nào, vậy trước tìm một căn phòng hạng trung nào đó ở tạm, có chỗ đặt chân rồi nói sau, cô nhìn quanh bốn phía, tìm được ba lô được đặt ở một góc phòng, thoạt nhìn nó chưa từng bị động vào, thở phào nhẹ nhõm trong lòng, xem ra anh chàng này không có tùy tiện động vào đồ của cô.

 

“Em không thể về đó được.” Cố Minh Nguyệt chậm rãi nói, “Em muốn sinh đứa bé ra, anh không cần lo cho em đâu.”

 

Thiếu nữ đứng dậy chuẩn bị một chút, muốn ba lô rời đi.

 

“Là em bỏ nhà trốn đi?” Tống Chân Dật lại khiếp sợ hơn.

 

“Đúng vậy, em không thể ở nhà tiếp nữa, quyết định tự mình rời khỏi sống cuộc sống của riêng mình.” Cố Minh Nguyệt tự nhiên rút ống truyền dịch trên mu bàn tay ra, cô vừa đứng lên lại bị người đàn ông kia dùng sức ấn cho ngồi xuống.

 

“Bậy bạ!” Tống Chân Dật cảm giác mình không thể nào hiểu được suy nghĩ hiện tại của cô bé này, cô cứ thế mà đi một mình, có nghĩ tới sau này nên làm gì mà mưu sinh chưa, huống chi cô còn muốn sinh đứa bé ra.”

 

“Xin cho anh số điện thoại của người nhà em.”

 

“Em từ chối.” Cố Minh Nguyệt cảm giác chả nhẽ là mình ra cửa mà không xem hoàng lịch sao, sao lại chọc phải người đàn ông kiên trì như vậy.

 

“Em cứ như vậy cũng không được, tin tưởng anh, anh chỉ muốn giúp đỡ em, đưa ra quyết định chung với người nhà.” Tống Chân Dật lại cảm thấy cô gái nhỏ này rõ là bướng bỉnh, có chút ngây thơ không hiểu chuyện, anh khuyên Cố Minh Nguyệt chân thành, trong lòng nghĩ phải làm cho cô bé này tỉnh táo lại một chút.

 

“Anh này.” Cố Minh Nguyệt hắng giọng, “Anh biết tình cảnh của tôi ra sao sao, anh biết rõ tất cả mọi chuyện trên người tôi sao? Nếu anh thật sự muốn giúp tôi, vậy anh nên quan tâm tới suy nghĩ mong muốn của tôi, bởi vì anh hoàn toàn không biết gì về người nhà cũng cảnh ngộ của tôi. Sự giúp đỡ cùng quan tâm mà anh tự cho là đúng này, ngược lại nó có thể trở thành thứ hại tôi.”

 

Sắc mặt thiếu nữ bình tĩnh, nhìn Tống Chân Dật trước mặt dùng giọng nói tĩnh táo nói ra sự thực, xem ra cô hoàn toàn không phải một nữ sinh có ý nghĩ nông nỗi làm ra hành vi không lý trí, mà cô còn hiểu rất rõ mình muốn thứ gì làm gì. Cô tránh thoát bàn tay đang đặt trên bả vai mình, đi tới trước ba lô kéo khóa ra lấy tờ tiền giấy hồng hồng trắng trắng đặt r trước mặt chàng trai, hoàn toàn không lo người trước mặt sẽ thấy hơi tiền nổi máu tham.

 

“Anh xem xem, cái gì cần tôi đều đã chuẩn bị xong, số tiền này cũng đủ để tôi sinh hoạt một quãng thời gian rất dài.” Cố Minh Nguyệt nhìn vẻ mặt không thể tin của anh nói: “Tôi còn rất nhiều thứ, so với tưởng tượng của anh còn nhiều hơn, tôi có thể tự mình mưu sinh nuôi sống chính mình.”

 

Cầm kỳ thư họa không có gì mà cô không giỏi, sau này làm gia sư dạy kèm tại nhà cũng được.

 

Lời của Cố Minh Nguyệt quá có đạo lý, thế cho nên Tống Chân Dật hoàn toàn không tìm được câu nào để phản bác.

 

Tống Chân Dật cũng không phải người cổ hủ, anh hơi xấu hổ, nếu mình từng đặt mình vào hoàn cảnh của Cố Minh Nguyệt mà suy nghĩ khác đi, thật muốn giúp cô, thì anh không nên tùy tiện nói ra mấy lời trước đó.

 

“Anh không thể yên lòng để em đi một mình như thế.” Tống Chân Dật nói ra ý nghĩ trong lòng, cho dù cô gái này có bình tĩnh lý trí, thì cô vẫn mà một cô bé chưa từng đối mặt với những góc tối trong xã hội, anh thật không thể an tâm để cô bé xinh đẹp như vậy sống một mình, “Nói cho anh biết làm sao mới có thể giúp em.”

 

Cố Minh Nguyệt quan sát người đàn ông trước mặt thật cẩn thận, cuối cùng xác định anh thật sự chỉ có lòng tốt thuần túy, không có chút ý xấu nào.

 

Trên đời này lại thật sự có một người phong quang tế nguyệt, phẩm chất cao thượng như vậy, Cố Minh Nguyệt quyết định được ăn cả ngã về không tin tưởng anh một lần, tin tưởng ánh mắt nhìn người của mình. (phong quang tế nguyệt: phóng thái sáng rỡ như trăng trời,)

 

 

*Tư Mã Chiêu: “Lòng dạ Tư Mã Chiêu, đến người qua đường cũng biết”: Thời tam quốc, Ngụy đế Tào Mao nhìn thấy đại tướng quân Tư Mã Chiêu nắm quyền lớn, làm việc hống hách bá đạo thì không nhẫn nhịn được. Một hôm, ông ta triệu thượng thư Vương Kinh cùng ba đại thần vào trong cung, rất tức giận nói:

 

*Dã tâm của Tư Mã Chiêu ngay cả người qua đường cũng biết, ta không thể ngồi đợi nó đến giết ta, hôm nay ta muốn cùng các ngươi đi thảo phạt nó!

 

Các đại thần đều khuyên ông ta nhẫn nại, không nên chuốc đại họa vào thân, nhưng Tào Mao không nghe, tập họp các cấm vệ quân và các thái giám hầu cận lại đánh từ trong cung đánh ra.

 

Không ngờ, có người để lộ tin tức cho Tư Mã Chiêu biết, kết quả Tào Mao bị đâm thủng ngực ngã xuống xe mà chết, còn sự dã tâm phản nghịch Tư Mã Chiêu thì ngày càng rõ ràng hơn.

 

Tào Mao chết, Tư Mã Chiêu lập Tào Hoán nối ngôi, lại lấy danh nghĩa Thái hậu, ra một đạo chiếu thư, bịa đặt tội danh của Tào Mao phế thành người bình dân, khi đã trở thành người bình dân, cái chết của Tào Mao không còn là điều đáng quan tâm nữa. Về sau do dư luận bàn tán, Tư Mã Chiêu phải tìm một người gán cho tội giết vua rồi đem hành hình, còn ông ta bình thản chiếm ngôi vua.

 

Về sau, “lòng dạ Tư Mã Chiêu người người đều rõ” đã trở thành một câu thành ngữ, ý nói âm mưu hoặc dã tâm hoàn toàn lộ rõ, ai ai trong thiên hạ đều biết.

 

**huyền quan: Đại khái thì huyền quan là lối đi mà khách bước vào nhà bắt buộc phải đi qua và nó có ý may mắn tốt lành trong phong thủy.

 

30 BÌNH LUẬN

  1. Nữ chính ra đi là đúng, để cho ông anh hối hận. Nhưng cũng vì thế mà lại một cuộc tình sai lầm khác lại nảy nở. Khổ thân anh tống

  2. Bỏ đi có lẽ là hành động sáng suốt nhất từ trước đến giờ trong nhiệm vụ này của Cố Minh Nguyệt. Dẫu sao cũng gặp được người tốt. Chúc mừng!

  3. Tung bông đê. Sắp ngược thằng cha bênh hoạn đó rồi. Sắp tới cuộc sống hồng phấn vs nam phụ thần thoại a. Phấn khích phấn khích ???????? cơ mk klq nhưng cách đáp trả của Nguyệt tỷ vs nam thần thật đi vào lòng người. Tks

  4. Chương này đc nhiều bạn phản hồi ghê gớm ???? Mừng chệ thoát khỏi địa ngục. Chai zô! Sống ăn đời ở kiếp vs ng yêu thương chị trog tg này nhé ☺️

  5. Mình thích anh Dật này nè. Chi tới với anh này có phải không
    Dời xa luôn tên khốn tra nam đó đi chị và tìm một anh mới. Sao hệ thống lại cho cái nhiệm vụ cùi này nhỉ?????

  6. Ô tô kê ???????? Chị Nguyệt bỏ trốn rồi mất rồi, ngược chết Thẩm Dung đi ???? Câu ” Ngàn buồn vạn đau, chỉ trách lúc trước đã làm sai! ” hay quớ ❤???? Em yêu anh Tống chết mất ???? Tại sao anh chỉ là nam phụ vậy huhuhu

  7. Mình mới biết bộ này và mình thấy thông báo của bạn bên LQĐ nên mình chuyển qua đây ủng hộ luôn. Với lại mình ghét êm tra nam kinh khủng luôn, đọc mà ức muốn khóc luôn á ????. Chúc hố của bạn ngày càng đông ^^

  8. Mình rất thích truyện này nhưng đọc bên wattpad k hiểu j hết, may mà bạn ed bộ này, mình theo từ bên dđlqđ sang đây để tiếp tục theo dõi bộ truyện này, thank bạn nhiều nhiều nhoa. Cố lên !!!!

  9. theo bạn từ bên LQD sang đây 🙂 cảm ơn bạn đã ko bỏ rơi “em” này :3 mà truyện này vẫn chưa hoàn thì phải :s mong tác giả cho một kết cục tốt đẹp

    • Cảm ơn bạn nha, mình sẽ k bỏ, có điều ed hơi chậm vì mình bận khá nhiều chuyện :P.
      Uhm, tác giả chưa viết hoàn, còn đang ở kiếp thứ 10 á bạn :).

  10. Bạn ơi chương ngoại truyện ngược Thẩm Dung tác giả để giữa phần Nữ vệ sỹ của đại thiếu hắc đạo thích M (Hiện Đại). luôn rồi. ( Mình có đọc thấy tác giả ghi là tạm thời cạn ý tưởng ngược Thẩm Dung, phải thời gian lâu sau mới có cảm hứng quay lại phần đó) Ban edit chương ngoại truyện ngược Thẩm Dungđể dưới kết chính văn Đồ chơi của anh trai quỷ súc (Hiện Đại). luôn nha cho ng đọc dễ đọc, lại ko mất cảm xúc.

    Mình đã xem trên wattpad là trang này nè: https://www.wattpad.com/124915212-nhanh-xuy%C3…/page/43

    Thanks bạn nhiều nha. Chúc bạn sức khoẻ dồi dào, mau ra chương mới nhé.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận