VGCP – Chương 4

0
608

Chương 4:

 

Hai con tuấn mã một trước một sau chạy băng băng tiến vào thành Hoài Ninh, những chỗ nó chạy qua, đều vung lên một trận cát bụi, mãi đến khi đi qua biển người chạy dần vào đường lớn, lúc này mới ghìm cương, thả chậm tốc độ của ngựa. Hai con tuấn mã trước sau dừng lại trước một cổng lớn son đỏ, trên xà ngang trước cửa có treo một bảng lớn, màu đen viết hai chữ lớn “Phó phủ” màu vàng. Nam nhân to lớn dẫn đầu tung người xuống ngựa, cũng gần như cùng lúc, cửa lớn màu son mở ra từ bên trong, một gã người hầu đi ra, vừa thấy hắn, liền ngạc nhiên ngay sau đó mừng rỡ rảo bước tiến lên, cung kính chắp tay hành lễ.

 

“Vương gia, người tới rồi, lão phu nhân đang chờ người ở trong phòng, phân phó người vừa đến, lập tức tới phòng gặp người.”

 

“Biết rồi.”

 

Long Hạo Thiên giao ngựa cho người hầu, chưa đi được vài bước, đột nhiên dừng lại, quay nuười hỏi:

 

“Thiếu gia có ở trong phủ không?”

 

“Hồi bẩm vương gia, thiếu gia đi phường Kim Chức ở thành tây còn chưa trở về. Có cần đi mời thiếu gia trở về không ạ?”

 

“Không cần.”

 

Long Hạo Thiên nhướng mày cười nhạt, lại bước tiếp, đi vào trong phủ, Lưu Dũng theo sát phía sau.

 

Đi qua tầng tầng hành lang gấp khúc, núi giả lầu các, dọc đường không ít tôi tớ vừa thấy hắn, đều dừng bước lại, khom người hành lễ với hắn, Long Hạo Thiên gật nhẹ đầu, bước chân không ngừng lại, đi vào tòa viện sâu nhất trong phủ, khẽ gõ cửa chính phòng, nhận được sự bằng lòng của người bên trong, tự mình đi vào.

 

“Dì, người vội vã tìm con tới, có việc gì gấp sao?”

 

Vừa vào bên trong phòng, Long Hạo Thiên đã thấy Phó lão phu nhân, liền vội mở miệng hỏi, nghĩ thầm nhất định là có chuyện trọng đại, bằng không dì sẽ không cho người dùng bồ câu đưa tin, muốn hắn nhanh chóng tới đây.

 

“Sao vậy? Ta muốn gặp mặt cháu ngoại của mình, cần phải có chuyện trọng đại, mới có thể tìm ngươi vị vương gia cao cao tại thượng này sao?”

 

Phó lão phu nhân nhận lấy chung trà nha hoàn bên cạnh đưa tới, mở nắp ly ra, hương vị tỏa khắp bốn phía, khẽ nhấp vài hớp, lúc này mới giao chung trà cho nha hoàn, hai mắt liếc nhìn người mang vẻ mặt lo lắng trước mặt, tức giận trào phúng.

 

“Dì, ý con không phải vậy.”

 

Nghe vậy, Long Hạo Thiên đồng thời thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cũng chỉ có thể lắc đầu cười khổ, không dám phản bác một câu.

 

Phó lão phu nhân đuổi nha hoàn ra, phân phó không cho phép bất kỳ người nào đi vào, lúc này mới ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn người đang cười trước mặt.

 

“Nha đầu Thiên Kỳ kia đâu? Sao không tới cùng con?”

 

“Ban đầu con còn nghĩ rằng dì có có việc gấp tìm con, cho nên tự mình đi trước luôn, không kịp nói chuyện này với Thiên Kỳ.”

 

Nếu sớm biết dì tìm hắn không phải là có việc gấp, hắn đã không nôn nóng chạy nhanh như vậy, đáng lí ra ban nãy phải để người hầu gọi biểu đệ trở về một chuyến mới đúng, Long Hạo Thiên không khỏi nghĩ thầm dưới đáy lòng.

 

“Nghe nói lần trước thái hậu cùng hoàng thượng định tứ hôn cho con, lại bị con mạnh mẽ cự tuyệt?”

 

Chính là vì bà nghe được tin tức này, nên đã suy xét thời gian, mới quyết định muốn đem chuyện này nói cho hắn biết.

 

“Đúng là có chuyện này. Vì việc này mà dì vội gọi con tới sao?”

 

Khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên khẽ biến. Nếu như ngay cả dì hắn cũng cũng bắt đầu quan tâm hôn sự của hắn, vậy cũng có thể dự đoán được ngày tháng sau này của hắn càng khổ sở hơn rồi.

 

“Hạo Thiên, năm nay con đã ba mươi rồi, tuổi tác cũng không nhỏ nữa, vẫn không thích gặp gỡ cô nương nào sao?”

 

Hai mắt Phó lão phu nhân không chớp cái nào mà nhìn hắn. Đứa nhỏ này có được vẻ ngoài tuấn dật bất phàm, thân phận cao quý, lại càng làm nổi bật lên khí thế khác thường của hắn.

 

“Không có.”

 

Long Hạo Thiên trả lời. Càng lúc càng cảm thấy lần này thật đúng là đến nhầm rồi, ở trong cung bị làm buồn phiền chưa đủ, bây giờ còn tự đưa mình tới cửa, thực sự là thất sách.

 

“Có chuyện, dì chưa từng nói cho con biết, bây giờ cũng đến lúc nói cho con biết rồi.”

 

“Là chuyện gì?” Chỉ cần không có dính líu quan hệ gì với việc hôn sự của hắn, thế thì không có vấn đề gì.

 

“Con hẳn đã nghe qua chuyện Đông Phương phủ ở Lạc Dương rồi chứ?”

 

“Có nghe qua.”

 

Long Hạo Thiên mơ hồ cảm thấy, chuyện dì hắn sắp nói ra, tuyệt không đơn giản.

 

“Đây cũng là chuyện từ hai mươi năm trước rồi. Lúc còn sống mẹ con và Đông Phương phu nhân là bạn thân ở chốn khuê phòng, hai mươi năm trước, Đông Phương phu nhân mang thai lần thứ tư, từng chủ động nhắc tới, nếu sinh hạ con gái, hy vọng có thể sánh đôi với con; nếu là con trai, lại kết làm kim lan. Lúc đó có nói rõ nếu sinh nữ, thì lấy trâm cài báo cho, nếu sinh nam, lại đưa lên một thanh đoản đao. Nhưng lại không biết được cuối cùng Đông Phương phu nhân bị người hạ độc, nghe nói sau khi sinh không lâu đã qua đời, mà đứa bé vừa sinh kia, cũng phải chịu độc tố trên người cơ thể mẹ, thiếu chút nữa đã chết rồi.”

 

Nghĩ lại chuyện cũ, Phó phu nhân thổn thức không xuể. Lúc đó tỷ tỷ nghe tin bạn tốt mất, quả thật đã buồn bã rất lâu.

 

“Vậy có biết đứa bé Đông Phương phu nhân sinh hạ rốt cuộc là nam hay nữ?”

 

Vẻ mặt Long Hạo Thiên bình tĩnh, hai tay lại không khỏi nắm chặt, giọng nói hơi lộ vẻ kích động hỏi.

 

“Điểm ấy chính là chỗ kỳ lạ, cũng là chuyện mà ta và tỷ tỷ suy nghĩ từ đầu tới cuối cũng không ra. Lúc đó rõ ràng là tỷ tỷ nhận được trâm cài do Đông Phương phu nhân phái người đưa tới, nhưng trên dưới Đông Phương phủ lại thề thốt không thừa nhận, một mực chắc chắn là con trai. Bởi vì khi đó Đông Phương phu nhân đã qua đời, mà đứa trẻ mới sinh lại bị người ta mang đi, cho nên việc này vẫn không có cách gì chứng thực được. Trước khi lâm chung tỷ tỷ giao hộp gỗ này cho ta, hy vọng chờ tới lúc thích hợp ta sẽ nói cho con biết chuyện này, để tự con tháo gỡ bí ẩn này.”

 

Phó phu nhân lấy hộp gỗ nhỏ làm từ gỗ đàn hương đen trong ngăn kéo ra, giao nó cho Long Hạo Thiên.

 

Long Hạo Thiên mở nắp hộp, quả nhiên thấy bên trong đặt chiếc trâm cài lộng lẫy trên tấm vải, mắt đen thâm trầm nhìn kỹ một lúc lâu, lúc này mới đậy lại.

 

“Cảm ơn dì đã nói cho con biết chuyện này, con sẽ tra rõ mọi chuyện.”

 

Nếu việc này là thật, trên dưới Đông Phương phủ đều đã phạm vào tội khi quân, mà hắn lại không khỏi có thêm một vị hôn thê. Hai tay nắm chặt hộp gỗ, nhớ tới nữ tử đêm hôm đó gặp được trong ôn tuyền, cùng với khuôn mặt tuấn mỹ dị thường, tư thế oai hùng nhanh nhẹn của Đông Phương Kiệt.

 

“Nếu đã đến đây rồi, vậy ở lại thêm vài ngày rồi hãy đi.”

 

“Dạ được, dì.”

 

Hắn cần thời gian để suy nghĩ rõ ràng bước tiếp theo nên làm thế nào, một khi hắn đã quyết định ra tay, thì không thể thất bại, thứ thuộc về hắn, hắn nhất định sẽ tìm về.

 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

 

Trong phòng khách sạn, hai nam nhân xuất sắc như nhau, khí chất lại trái ngược đang ngồi đối diện nhau.

 

Nam nhân mặc áo lam, vẻ ngoài tuấn dật, cho dù hắn đã cố hết sức để che giấu, nhưng vẫn có thể nhìn ra cả người hắn tỏa ra khí phách cao quý; một người khác mặc bạch sam, khuôn mặt nam nhân tuấn nhã, nhìn như ấm áp vô hại, nhưng toàn bộ bách tính trong thành Hoài Ninh không ai dám coi thường hắn, người này chính là thiếu chủ trẻ tuổi của phường Kim Chức, cũng là biểu đệ của nam nhân ngồi đối diện, đương kim Tĩnh vương gia.

 

“Biểu ca, có thật huynh đã quyết định ngày mai không chạy đi ngay, mà ở thêm một thời gian nữa?”

 

Phó Hoằng Nghiêu gắp đồ ăn vào miệng, vừa nâng đũa, vữa thờ ơ thuận miệng hỏi.

 

Tuy rằng hai người không thường gặp mặt nhau, nhưng so với thân huynh đệ thì tình cảm gữa hai người còn tốt hơn nhiều, cho dù thật lâu mới gặp mặt một lần, cũng không thấy xa lạ.

 

“Không được, chuyện này ta nhất định phải sớm ngày biết rõ mới được.”

 

Bí ẩn này, một ngày không làm rõ ràng, hắn sẽ luôn luôn cảm thấy trong lòng có điều vướng mắc, khiến cho hắn ăn ngủ không yên.

 

“Đệ cũng rất muốn biết, rốt cuộc Ngọc Diện Thần Bộ Đông Phương Kiệt làm cho hàng ngàn nữ nhân vươn cổ ngóng theo có giới tính thật là gì. Nếu có chỗ nào cần đệ giúp đỡ, biểu ca cứ nói.”

 

Phó Hoằng Nghiêu uống rượu trong ly, hai tròng mắt dạt dào hứng thú, thuần túy chỉ là muốn xem trò vui.

 

“Cám ơn. Nếu thật sự cần, ta sẽ không khách khí.” Giọng nói mang vẻ tức giận vang lên.

 

Long Hạo Thiên nâng chén đối ẩm với hắn, tất nhiên không bỏ qua hứng thú trong mắt hắn.

 

Bỗng dưng, trên đường cái dưới lầu truyền đến tiếng hò hét đập la inh ỏi.

 

Cheng! Cheng!

 

Trên đường cái, đột ngột truyền tới tiếng chiêng gõ chói tai, thu hút ánh mắt của mọi người, người người nhao nhao thả chuyện trong tay sang một bên, dời về phía chàng trai gõ chiêng đồng đang tới gần.

 

“Các vị, ban nãy người của huyện nha phát hiện ở trong ngôi miếu sau núi thành tây, có một một bộ thi thể nữ nhân bị cưỡng gian rồi giết chết sau đó còn bị cắt lấy toàn bộ da mặt!”

 

Lời vừa nói ra, quần chúng vây xem kinh hô ầm ĩ lên, khiến cho toàn bộ đường cái trong nháy mắt trở nên xôn xao rối loạn lên.

 

“Trương Bảo, lời ngươi nói đúng là sự thật à?”

 

Trong đám người, có người quay sang hỏi nam nhân gõ chiêng đồng.

 

“Đương nhiên là thật sự! Nghe nói có một thảm án tương tự, đã xảy ra ở gò đồi Lăng Thành cùng huyện Vĩnh Bình, thành Hoài Ninh chúng ta là vụ đầu tiên. Nghe nói Ngọc Diện Thần Bộ đang truy tra vụ án này, lại nghe nói ở cùng một khu vực, hung thủ phạm tội tuyệt đối không gây án quá ba lần, hơn nữa chỉ chuyên chọn những nữ tử trẻ tuổi có dung mạo xinh đẹp mà ra tay.”

 

Trương Bảo nói vừa xong, mọi người đều hoảng sợ mà biến sắc, không ít gia đình có nữ nhi, đều bị hoảng sợ mà chạy về nhà.

 

“Biểu ca, xem ra huynh khỏi phải đi rồi.”

 

Từ song cửa sổ được mở rộng Phó Hoằng Nghiêu nhìn bao quát cả đường cái, nghe hết toàn bộ những lời đối thoại của mọi người.

 

“Sao Đông Phương Kiệt lại có thể để cho hung thủ chạy trốn thêm lần nữa, đến tận thành Hoài Ninh phạm án, còn để hung thủ tùy ý gây thêm vụ huyết án thứ bảy?”

 

Mày rậm của Long Hạo Thiên hơi cau lại, thưởng thức chén rượu trong tay, nghi ngờ nói.

 

“Có thể tránh được sự truy bắt của Ngọc Diện Thần Bộ, xem ra tên hung thủ này là hạng khó đối phó.”

 

Sắc mặt Phó Hoằng Nghiêu nghiêm túc, bắt đầu lo lắng cho an nguy các nữ tử trong thành.

 

“Ta tới nha môn tìm hiểu một chút xem sao.”

 

Long Hạo Thiên chợt đứng dậy, ném ra một câu, đang định kéo cánh cửa ra, phía sau liền truyền đến tiếng nhạo báng mát mẻ.

 

“Biểu ca, cho dù huynh có vội vã muốn gặp Đông Phương Kiệt, cũng không cần phải nôn nóng đi ngay lập tức như vậy đâu.”

 

Trên khuôn mặt tuấn tú của Phó Hoằng Nghiêu lộ vẻ tinh quái, ngay sau đó liền nhận được một cái liếc mắt sắc lẻm, chỉ có điều, khóe môi hắn vẫn không sợ chết mà treo lên nụ cười.

 

Mãi đến khi cánh cửa giấy bị kéo ra, nụ cười trên mặt Phó Hoằng Nghiêu từ từ mở rộng; nhìn theo thân hình cao lớn vừa bước ra khỏi khách sạn trên đường lớn, người kia như cảm nhận được tầm mắt của hắn, đột nhiên xoay người lại, đôi mắt đen sắc bén như chim ưng ẩn chút ý cảnh cáo mà liếc mắt nhìn hắn chằm chằm, sau đó mới rời khỏi.

 

Đôi mắt Phó Hoằng Nghiêu tràn ngập hứng thú mà bóng lưng đã đi xa kia. Đông Phương Kiệt là nam hay nữ, Đông Phương phủ có phạm vào tội khi quân hay không, những thứ này đều không có quan hệ gì với hắn, cái hắn thấy hứng thú chính là thái độ của biểu ca. Tin tưởng đây sẽ là vở kịch vô cùng đáng giá để ngóng nhìn.

 

“Ta quyết định dùng chính mình làm mồi nhử, dụ ra hung thủ ngoài ánh sáng!”

 

Thành Hoài Ninh, trong sương phòng dành riêng của Long Phượng Lâu, trên gương mặt đẹp trai của Đông Phương Kiệt tràn đầy căm giận, tức giận sôi sục mà vỗ lên bàn một chưởng, gầm nhẹ với Thành Cương ngồi đối diện đang tỏ ra không đồng ý.

 

Tên hung thủ này liên tục gây ra bảy vụ án mạng, đã mấy lần nàng suýt tóm được hắn, chỉ có điều hung thủ quá mức giảo hoạt, mỗi lần đều để hắn đào thoát; chẳng qua chí ít điều này cũng giúp nàng biết được, hung thủ là một nam một nữ. Trong mấy lần giao thủ, nàng cũng hiểu được võ công hung thủ không yếu, võ công của hai người sàn sàn với nàng, đây cũng là nguyên nhân mà hung thủ có thể chạy trốn từ trong tay nàng nhiều lần như vậy. Nếu không phải vậy, người vốn cực kỳ không muốn phá an chung với sư huynh như nàng, sao có chuyện chủ động mở miệng mời sư huynh đến phá án.

 

“Ta không đồng ý!” Thành Cương hét lớn, hai mắt trừng to, trừng mắt nhìn tiểu sư muội tính tính dễ kích động này. “Muội đã giao đấu với bọn họ, phải biết võ công của bọn họ không yếu, vạn nhất xảy ra chuyện gì, hoặc thân phận của muội bị bại lộ, vậy phải làm sao đây?”

 

“Sư huynh, huynh quên muội biết thuật dịch dung rồi sao? Đến lúc đó muội sẽ tùy cơ ứng biến. Để chính muội đi làm mồi câu là thích hợp nhất, huống hồ còn có huynh ở gần đó bí mật bảo vệ muội, chắc chắn sẽ không có việc gì.”

 

Đông Phương Kiệt kiềm nén tính tình cố gắng thuyết phục hắn. Đây cũng là nguyên nhân khiến nàng không muốn phá án chung với sư huynh, có đôi khi hắn quản lí nàng còn nghiêm ngặt hơn cả ba vị huynh trưởng kia nữa, khiến cho nàng chỉ có thể hô to không chịu nổi.

 

“Không được, cho dù muốn làm mồi nhử, cũng phải do ta đi, nói chung, không cho phép muội đi mạo hiểm.”

 

Thành Cương nói một câu dứt khoát cự tuyệt. Phải biết rằng hắn được sư phụ cùng ba huynh trưởng của nàng nhắc nhở, nếu sư muội thiếu một cọng lông tơ, kẻ chết tuyệt đối sẽ là hắn.

 

“Sư huynh, huynh đang nói chuyện cười sao?”

 

Hai tay Đông Phương Kiệt ôm ngực, vô lực liếc mắt quan sát hắn từ trên xuống dưới. Hình thể của hắn khôi ngô vạm vỡ, thân hình này dù có mặc nữ trang, chỉ sợ hung thủ cũng sớm bị đảo ngược hết khẩu vị, cũng đừng bàn tới chuyện làm cho hung thủ thấy thích thú.

 

“Nói chung, là ta không đồng ý!”

 

Thành Cương rống to hơn, trừng mắt trừng mắt nhìn nàng. Sớm muộn gì cũng có một ngày hắn sẽ bị sư muội bốc đồng này làm cho tức chết! Thật mong Trung thu nhanh chóng tới đi, ném củ khoai lang bỏng tay này cho Đông Phương Lăng đi mà quản.

 

Ngay khi hai sư huynh muội đang trừng nhau, người nào cũng không chịu tỏ ra yếu kém, cộc cộc, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa vội vã.

 

“Ai đó?” Cơn tức Đông Phương Kiệt đang thịnh theo đó quát to.

 

“. . . Tứ thiếu gia, có vị công tử họ Long muốn tìm người.”

 

Tiểu nhị bị giật mình, tay đang tính gõ cửa cũng dừng ở giữa không trung, ngập ngừng nhìn đất nói.

 

“Long công tử? Chẳng lẽ là Long Hạo Thiên? Tên này đúng là đồ âm hồn bất tán!”

 

Đông Phương Kiệt hơi ngạc nhiên nhíu mày, hai con mắt ngờ vực nhìn về phía Thành Cương đang xoa xoa cằm dưới.

 

“Sao Long Hạo Thiên lại tìm muội?”

 

Thành Cương nhìn dáng vẻ của sư muội, theo như lời nàng nói, ngụ ý này, chẳng lẽ sau lần gặp trước ở Tĩnh vương phủ, Long Hạo Thiên từng tới tìm sư muội?

 

“Muội đi xem xem.”

 

Đông Phương Kiệt tránh né vấn đề của hắn, bỗng chốc đứng dậy, đi về phía cửa gỗ, cánh cửa được mở ra, ngay sau đó liền nhìn thấy vẻ mặt cười cười của tiểu nhị.

 

“Tứ thiếu gia, Long công tử chờ người ở chỗ kia.”

 

Ngón tay tiểu nhị chỉ tới hướng phía dưới hành lang gấp khúc, thân hình cao to đứng đưa lưng về phía bọn họ. Đông Phương Kiệt gật đầu với tiểu nhị, đóng cửa gỗ ở đằng sau lại, đi tới chỗ thân hình cao lớn kia đang đứng.

 

“Vương gia, ngươi quả là lợi hại, cho dù ta đi tới đâu, ngươi cũng có thể tìm ra ta.”

 

“Quận chúa đâu?”

 

Long Hạo Thiên nghiêng đầu nhìn người đang tới cạnh hắn. Nhiều ngày không gặp, hắn vẫn tuấn mỹ như cũ, giữa hai lông mày tràn đầy phong thái tự tin, mắt đen thâm thúy của hắn híp lại, chú ý tới nốt ruồi son sau tai hắn, nếu không nhìn kỹ, thật không thể phát hiện.

 

“Ở trong Cương Lăng thành. Ta đã mời huyện nha nơi đó phái người bảo vệ nàng.”

 

Trước kia đồng ý cho quận chúa đi theo bên nàng, nhưng sau khi hung thủ gây ra vụ án thứ hai, vì muốn toàn lực đuổi bắt hung thủ, nàng thực sự không rảnh làm bạn vui đùa với quận chúa, buộc lòng phải ủy thác Trịnh bộ đầu phái người ngầm bảo vệ.

 

“Nên nói là do ngươi làm việc không hiệu quả, hay là do hung thủ gian xảo quá mức, mới có thể tránh được truy bắt của Ngọc Diện Thần Bộ ngươi nhiều lần?”

 

Hai tay Long Hạo Thiên ôm ngực, trên khuôn mặt tuấn tú tỏ vẻ cao thâm khó dò, khiến người ta khôn thể đoán ra tâm tình thật sự lúc này của hắn.

 

“Ta thừa nhận hai hung thủ vô cùng gian xảo này, hơn nữa võ công không kém. Chẳng qua, vương gia có thể yên tâm, lần sau giao thủ, ta sẽ không cho hung thủ có cơ hội chạy trốn nữa.”

 

Lần đầu bị coi thường năng lực, khinh thị trong lời nói của hắn, khiến cho ngực nàng vọt lên một ngọn lửa không tên.

 

“Ngươi nói hung thủ là hai người?”

 

Long Hạo Thiên nhíu mày, nhìn khuôn mặt căng thẳng của người cạnh mình.

 

“Không sai. Đều mặc hắc y che mặt, làm người khác không thể nhìn ra diện mạo của họ. Chẳng qua, dựa vào thân hình của bọn họ, ta dự đoán phải là một nam một nữ.”

 

“Nếu võ công hung thủ không yếu, ngươi có thể yêu cầu ta giúp ngươi đôi chỗ?” Long Hạo Thiên quan tâm hỏi han.

 

Đông Phương Kiệt không chút che giấu vẻ kinh ngạc của nàng, nhìn người bên cạnh; người này thật đúng là vui buồn thất thường, một khắc trước còn đang chỉ trích nàng làm việc không hiệu quả, một khắc sau rồi lại chủ động muốn giúp nàng.

 

“Chúng ta là bằng hữu không phải sao?”

 

Mắt đen của Long Hạo Thiên nhìn chăm chú vào vẻ mặt kinh ngạc của hắn, khóe môi nhếch ra nụ cười sâu xa khó hiểu.

 

Đúng vậy, khi vui vẻ thì là bằng hữu, khi mất hứng liền lấy thân phận vương gia đến đè ép nàng. Đông Phương Kiệt bĩu môi, một bộ không cho là đúng, nhưng vẫn thông minh không nói nhiều lời.

 

“Đa tạ ý tốt của vương gia. Ta đã mời sư huynh ta tới giúp đỡ rồi, sư huynh đệ chúng ta liên thủ, tới bây giờ chưa có một án tử nào không phá được.”

 

“Thành Cương ở trong phòng ngươi?”

 

Sắc mặt Long Hạo Thiên bỗng chốc trầm xuống, lúc nãy hình như hắn có nghe tiếng nói chuyện truyền ta từ trong phòng hắn.

 

“Không sai.”

 

Đông Phương Kiệt kinh ngạc nhìn sắc mặt thay đổi trong nháy mắt của hắn, nam nhân này lại xảy ra chuyện gì?

 

“Đông Phương Kiệt, ngoại trừ ba huynh trưởng ra, ngươi còn có tỷ muội nào không?”

 

Long Hạo Thiên nhìn chăm chăm vào nàng hồi lâu, thoắt cái hỏi một câu bay xa tới tít chân trời nào, hỏi một vấn đề lãng xẹt.

 

“Không có. Sao vương gia lại hỏi câu này?”

 

Đông Phương Kiệt buồn bực nhìn hắn. Người trong thiên hạ đều biết, Ngọc Diện Thần Bộ nàng sinh ra ở Đông Phương phủ thuộc thành Lạc Dương, trên có ba huynh trưởng, nàng là nhỏ nhất.

 

“Có người nói mẫu thân của hai chúng ta từng là bạn thân ở chốn khuê phòng, lúc đó mẹ ngươi mang thai thứ tư, có hứa hẹn nếu sinh nữ nhi thì cho kết đôi sánh duyên.”

 

Trong mắt đen của Long Hạo Thiên tràn ngập hứng thú, hai tay ôm ngực, chờ đợi phản ứng của hắn.

 

“Ngươi nói cái gì?!”

 

Đông Phương Kiệt trố mắt ngoác mồm, sắc mặt đại biến, không thể tin vào những gì nàng mới nghe được! Ý của hắn không phải là ——

 

Nàng và hắn, là hôn phu thê?

 

“Chuyện này, ta cũng mới biết được từ trong miệng dì ta mấy ngày nay thôi. Chẳng qua, phản ứng của ngươi không khỏi quá kịch liệt đấy chứ? Dẫu sao đứng thứ tư Đông Phương phủ chính là ngươi, Đông Phương Kiệt, cũng không phải nữ tử, hôn ước này tất nhiên là coi như không có rồi.”

 

Mắt đen của Long Hạo Thiên sắc bén dừng ở trên vẻ mặt vừa sinh ra nét kinh hãi của hắn. Phản ứng này của Đông Phương Kiệt, quả thật làm người ta nổi lên nghi ngờ.

 

“Nhưng chuyện này là thật sao? Tại sao ta từ chưa từng nghe qua chuyện này?”

 

Trời ạ! Tại sao đại ca không nói cho nàng biết chuyện này?! Nàng còn thấy mừng vì trong bốn huynh muội có mình nàng là may mắn tránh khỏi, không bị chỉ định hôn ước, không nghĩ tới ngay cả nàng cũng khó thoát được ma thủ của cha nương.

 

“Hẳn là thật. Chuyện này ngươi không ngại thì về hỏi đại ca ngươi xem. Chẳng qua Đông Phương Kiệt ngươi thân là nam tử, tất nhiên không cần nhắc lại chuyện này.”

 

Không sai, phản ứng của Đông Phương Kiệt rất không bình thường, hoài nghi lúc trước của hắn, còn có trâm cài dì hắn giao cho hắn, hắn dần dần mất đi tính nhẫn nại, không thể chờ đợi được mà muốn biết sự thật.

 

“Đúng vậy, không cần phải nhắc lại.”

 

Đông Phương Kiệt vờ như lơ đãng lảng tránh ánh mắt quá mức lợi hại của hắn. Giờ phút này, nàng quyết định dù sao chăng nữa đều phải liều chết bảo vệ cho bí mật của mình, nàng không muốn có dính dáng gì với nam nhân này.

 

Trời ạ! Chỉ cần nghĩ tới việc giữa hai người có thể tồn tại hôn ước, toàn thân nàng không khỏi toát mồ hôi lạnh, tê cả da đầu. Âm thầm quyết định, chờ vụ án này chấm dứt, nàng phải nhanh chóng trở về Đông Phương phủ tìm đại ca chứng thực, bất luận chuyện này là thật hay không, nàng quyết định trốn trước đã rồi nói sau.

 

“Ta còn ở lại nơi này một thời gian, nếu có yêu cầu, tùy thời có thể đến Phó phủ tìm ta.”

 

Mắt đen Long Hạo Thiên híp lại, tất nhiên hắn không bỏ qua né tránh trong ánh mắt người kia, âm thầm quyết định trong đáy lòng.

 

“Rất cảm ơn ý tốt của Vương gia.”

 

Đông Phương Kiệt bình tĩnh lại tâm thần, khi nhìn vào hắn thêm lần nữa, trên khuôn mặt tuấn mỹ đã khoác lên thần thái tự tin.

 

Không quan tâm nữa! Dù sao cũng có đại ca làm gương để theo, coi như hôn ước này có thật thì sao hả, người của Đông Phương gia nàng, tự có phương pháp ứng đối, ai cũng đừng nghĩ có thể cố ép bọn họ chấp nhận một hôn ước không tình nguyện.

 

“Nếu vậy chúng ta cũng nên dừng lại tại đây, ngươi cũng đừng quên ước định trước đó của chúng ta, bất cứ lúc nào ta cũng có thể tới tìm bạn rượu ngươi.”

 

“Lúc nào cũng cung nghênh đại giá của vương gia.”

 

Hai người mắt nhìn mắt, mỗi người một ý, mãi đến khi Long Hạo Thiên rời khỏi, lúc này Đông Phương Kiệt mới vỗ ngực, thở hổn hển một hơi thật lớn.

 

Gặp gỡ Long Hạo Thiên, quả nhiên ngày lành của nàng cũng tới hồi kết. Hắn thật đúng là khắc tinh trong số mệnh nàng.

 

Lời của editor:

  • Chương truyện này có chỗ là Phó lão phu nhân, có chỗ là Phó phu nhân, cái này là do bản tiếng trung nó ghi thế, nên mình dịch thế, hông biết sao cho phải luôn.
  • Xưng hô giữa anh nam chính vương gia và chị nữ chính, có thể bạn sẽ thấy lộn xộn, vì người là hắn – hắn (của nam chính), người lại nàng – hắn (của nữ chính). Vì nam 9 chưa biết chắc giới tính thật của nữ 9 là nữ nên sẽ để là hắn – hắn, còn nữ 9 dĩ nhiên chị đã biết rồi, nên để nàng – hắn. Nói cho mn không phải xoắn he he =)).

Hãy nói những gì bạn cảm nhận