NVKT – Chương 13

0
460

Chương 13: Một tiểu thụ gây ra nhiều chuyện (năm)

 

Người nọ là Lương An, sao hắn lại ở chỗ này, Tần Hạo cảm giác được có chút gì đó nguy hiểm, nhưng lại không dám hỏi nhiều buộc lòng phải nói: “Không biết hôm nay Vương gia tới tìm tiểu nhân là có chuyện gì?”

Lương An cười cười, đi về phía cái bàn bên cạnh châm đèn lên, ánh nến chiếu sáng cả gian phòng. Sau đó Lương An đi tới trước người của Tần Hạo nói: “Yêu Trần công tử, nhìn xem căn phòng bản vương tìm cho ngươi như thế nào?”

 

Tần Hạo nhíu mày, nhìn khắp bốn phía nơi này quả thật không phải gian phòng của mình trong Thưởng Diễm Lâu, chỉ là làm sao mình tới được nơi này Tần Hạo quả thật không biết.

 

Lương An thấy hắn không nói gì bèn đi thẳng tới trước giường, cởi giày leo lên giường. Tần Hạo vừa thấy hắn như vậy vội vàng rúc vào trong giường, khóe miệng Lương An hiện lên nét cười nhìn Tần Hạo như đang nhìn con mồi, loại cảm giác này làm cho Tần Hạo thấy vô cùng khó chịu, lui tới tận góc giường, Lương An làm sao mà bằng lòng buông tha lấy hai tay chống hai bên khung giường, vây Tần Hạo trong một khu vực nhỏ.

 

“Không biết Vương gia đón tiểu nhân tới nơi này để làm gì?” Lúc này Tần Hạo vừa nhìn thấy mục tiêu công lược có vẻ kích động trong lòng liền lo lắng, bởi vì hắn sợ cái tên có vấn đề này đó! Ách!

 

Lương An không nói lời nào, thân thể nghiêng về trước chóp mũi xẹt qua vành tai của Tần Hạo, hơi thở nóng rực kia làm cho Tần Hạo rất khó chịu, quay đầu đi lộ ra cần cổ trắng nõn trong bóng tối được chiếu sáng lên trông đặc biệt mê người, trong lòng Lương An hơi động. Tần Hạo thấy Lương An không trả lời vấn đề của mình, chỉ là ngửi tới ngửi lui trên người mình, trong lòng liền biết người này muốn làm gì.

 

Đưa tay đẩy khuôn mặt Lương An ra, nhíu mày nói: “Vương gia!” Một nửa độ hảo cảm của mục tiêu công lược còn chưa giành được, dựa vào đâu mà bảo mình cho hắn? Còn nữa nói thế nào thì loại chuyện này nếu có thể không làm vậy thì tốt nhất không làm.

 

Lương An có chút bất mãn khi động tác của mình bị người ta quấy rầy, một tay nâng cằm Tần Hạo nói: “Bản vương gặp ngươi thì cảm thấy vô cùng, đặc biệt vui mừng. Thế nhưng bản vương không thích ngươi tiếp tục ở lại Thưởng Diễm Lâu. Cho nên đưa ngươi qua đây.”

 

【 Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng người chơi tiến thêm một bước tiếp cận mục tiêu công lược 1, xin người chơi giữ vững thuộc tính ngạo kiều! 】

 

Ngạo kiều đại gia ngươi đó! Lão tử không muốn chơi đùa có được không hả? Trong lòng Tần Hạo nghĩ như vậy, nhưng lại hết sức rõ ràng lời hệ thống nhắc nhở mình vẫn phải nghe theo, hơi nhíu mày nói với Lương An: “Vương gia, tiểu nhân mệt nhọc muốn ngủ trước! Người cũng sớm nghỉ ngơi đi.” (Ngạo kiều: kiêu ngạo yêu kiều.)

 

Lương An nghe được ngược lại không hề giận, chỉ ừ một tiếng bèn xuống giường, thuận tiện tắt đèn lúc này Tần Hạo mới yên tâm, chuẩn bị ngủ, ai ngờ Lương An lại quay lại trong bóng tối, ánh trăng xuyên thấu qua cửa sổ gỗ khắc hoa vương cãi trong phòng, trên mặt Lương An được phủ lên một tầng ánh sáng nhu hòa, vốn là một bộ nguyệt quang mỹ nhân đồ (bức tranh người đẹp dưới anh trăng), thế nhưng Tần Hạo lại không cảm thấy có chút đẹp đẽ nào, vì cái người gọi là mỹ nhân kia đang ở hướng về phía giường của mình mà leo lên.

 

“Vương gia như thế này là muốn làm gì, đêm đã khuya sao không về phòng nghỉ ngơi?”

 

Lương An nghe ra bất mãn trong lời nói Tần Hạo, cười nói: “Đây là phòng của bản vương, bây giờ cũng là phòng của ngươi!”

 

Người nọ là cố ý, tên khốn kiếp muốn leo lên giường mình thì có mấy người có ý tứ khác?! Khuôn mặt Tần Hạo lạnh xuống, hai tay đè lại vai Lương An ngăn cản hắn tiến thêm bước nữa.

 

Lương An thấy thế làm như rất ủy khuất, ngồi bên giường nói: “Yêu Trần thế mà lại không thích ở cùng một chỗ với bản vương?”

 

Lương An làm nũng nhìn cứ như đứa bé Tần Hạo có chút choáng váng, một thoáng mơ hồ không cẩn thận lại giúp cho Lương An chui vào lỗ hổng xoay người lên giường nằm vào trong.

 

“Này, ngươi đứng dậy cho lão tử!” Tần Hạo trừng hai mắt xoay người nhìn vào sau lưng Lương An.

 

Lương An không nói không để ý nhắm mắt lại, Tần Hạo thấy hắn như vậy lại không tiện nói gì, mình cũng không thể ngủ trên mặt đất bèn dứt khoát nằm ở trên giường nhìn Lương An hô: “Ngươi xích vào trong cho lão tử chỗ nằm chút!”

 

Lương An đang nhắm mắt lại nghe vậy khóe miệng gợi lên nụ cười, hơi dịch người vào trong. Tần Hạo nhìn hắn một chút rất không biết nói gì cũng chỉ đành nằm ở một bên.

 

Một đêm vô sự, sáng ngày thứ hai chỉ nghe “Ầm” một tiếng, Tần Hạo hoa lệ lệ tiếp xúc thân mật với đất mẹ bao la.

 

Đau quá, bà mẹ nó chớ, cái tên Lương An thiếu đạo đức này lại có thể đạp mình xuống vậy hả! Trong cơn giận dữ tiểu bằng hữu Tần Hạo nào đó đã hoàn toàn không quan tâm tới việc là do động tác xoay người quá đại tài của chính mình mà ngã xuống, đem tất cả tội danh quy kết lên người bạn Lương An đang ngủ rất ngon lành kia. Tựa như cảm thấy không an toàn, dưới cái nhìn soi mói của Tần Hạo, Lương An đang trong giấc mộng thấy không được tự nhiên mà nhíu mày lại.

 

Tần Hạo từ dưới đất bò dậy, leo lên trên giường. Dù sao cũng là tên quỷ này hếch mặt trước, sau đó một nụ cười không chút thiện ý xuất hiện ở trên mặt của hắn. Lại nghe “Ầm” một tiếng, Lương An ngã oạch xuống đất.

 

Nhìn Lương An nằm trên mặt đất nét mặt khó chịu còn có chút mờ mịt, Tần Hạo nở nụ cười, đi ra đi, độ hảo cảm! Chỉ là vì sao hồi lâu cũng không nghe thấy giọng nói hệ thống? Hệ thống ngươi lại chết rồi sao?

 

Lương An đứng dậy, sắc mặt đen ba phần nhìn Tần Hạo nói: “Yêu Trần công tử, sao ngươi lại nằm vào bên trong giường? Sao bản vương lại nằm dưới đất?”

 

Tần Hạo luôn luôn nhớ kỹ nhắc nhở của hệ thống, muốn hắn phải ngạo kiều, tóm lại là ngạo kiều. Vứt cho Lương An cái liếc mắt không nói chuyện.

 

【 Đinh! Hệ thống nhắc nhở hữu nghị, mục tiêu công lược 1 có chút tức giận khi rời giường, bây giờ đang trong trạng thái khó chịu, xin người chơi cẩn thận. 】

 

Hệ thống tổ cha tên vô vị nhà ngươi, biết sản xuất ra cái gọi là trò chơi thương lượng không? Tần Hạo khóc không ra nước mắt, nhìn Lương An từ từ tới gần, lui về phía sau rồi lại lui tiếp.

 

Lương An thấy hắn như vậy ngoài miệng không có nổi nụ cười bình thường, trên mặt còn đen hơn mấy phần. Tục ngữ có câu nói rất hay, tự làm bậy thì cái gì ấy nhỉ? Tuy rằng Tần Hạo không ngẩng đầu lên, thế nhưng hắn cũng biết phải ngoan ngoãn đón nhận hành hạ sáng sớm. Trước tiên Lương An đứng dậy leo lên trên giường đạp Tần Hạo xuống phía dưới, sau đó sẽ cười híp mắt lại xuống dưới dịu dàng ôm hắn trở về. Vòng đi vòng lại, không biết hai vị tiểu bằng hữu chơi bao nhiêu lần, chỉ biết là sáng sớm bên trong phủ Cẩn Vương bị tiếng động “Ầm, ầm” vang lên hành hạ.

 

Mạng của ta thật là khổ, Tần Hạo nằm lỳ ở trên giường đầu đầy oán niệm, thật ra cũng không có gì cả cùng lắm thì, chính là ban đầu hắn đã sắp hết bệnh lại vì đêm qua không uống thuốc nên lại không tốt rồi, còn có chính là thắt lưng của hắn sắp bị ngã tới tan khúc xương sườn rồi.

 

Lương An bưng điểm tâm đi tới, nhíu mày nhìn Tần Hạo trên giường nói: “Ngươi yếu ớt như vậy còn chơi đùa ngược lại cũng là ta vội vàng, để ta mời lang trung xem bệnh cho ngươi.”

 

Tần Hạo nghe vậy liếc mắt trừng Lương An một cái thật ác, cái tên gia hỏa bụng dạ hẹp hòi này, sáng sớm mình chỉ đạp hắn có một đạp thôi vậy mà hắn lại có thể làm hại mình nhiều lần như vậy, bây giờ còn chạy tới đây giả bộ mình là người tốt lành gì kia chứ? Nếu không phải hắn, mình sẽ không như thế này!

 

Lương An thấy Tần Hạo như vậy, khóe miệng hiện lên ý cười, nói: “Ta phát hiện, dáng vẻ này của ngươi trông tốt vô cùng!”

 

“Vương gia, cám ơn ngươi đã ban ơn, làm cho bộ dáng của ta bây giờ trông như thế này. Nếu không có chuyện gì nữa thì ngươi có thể đi ra ngoài trước, đừng có làm phiền ta tĩnh dưỡng?!” Tần Hạo tức giận nói.

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 5, xin người chơi kiên trì nỗ lực. 】

 

“Vậy cũng không được, bản vương muốn đút Yêu Trần công tử ăn cơm, bộ dáng ngươi như thế này sao bản vương có thể yên tâm cho được?” Khóe miệng Lương An hiện ra nụ cười, dùng cái thìa múc ít cháo trong tay đưa đến bên mép Tần Hạo.

 

Tần Hạo nhíu mày, quay đầu sang một bên không muốn nhìn hắn nữa bèn trực tiếp nhắm nghiền hai mắt lại. Đánh người một cái lại cho một quả táo ngọt à? Lương An tên khốn nhà ngươi, ngươi coi lão tử là đứa bé ba tuổi dễ dỗ vậy sao? Huống chi ngươi đánh ta không chỉ có một cái đâu!

 

Lương An thấy Tần Hạo tỏ tính tình như hài tử, ngược lại thấy buồn cười, vòng cung nơi khóe miệng cũng dịu dàng hơn một chút, giọng nói mềm nhẹ hơn: “Trần nhi ngoan, nghe lời, húp cháo đi.”

 

Tần Hạo đen mặt, giọng nói của kẻ này nghe thật đáng ghét vì không muốn bị hắn lấn tới hành hạ nữa Tần Hạo đoạt lấy cái chén trong tay Lương An tự mình húp sạch.

 

Sau hai ngày tinh thần Tần Hạo lại sảng khoái như thường, đơn thuốc lang trung kia viết thật tốt. Lương An và cùng mình sống yên ổn với nhau không chút chuyện xảy ra như thế này ngược lại cũng không tồi, chỉ là độ thiện cảm nó cứ đứng yên một chỗ như thế. Hơn nữa mình còn có một tên Liễu Vân phải công lược, nhưng bây giờ ngay cả cái bóng Liễu Vân hắn cũng không thấy, cũng không thể tỏ tình nghìn dặm, này phải làm sao mới ổn đây?

 

Hôm nay vừa sáng sớm Tần Hạo đã đảo quanh tiền thính, vì cuối mục tiêu công lược mà hắn lo lắng, Liễu Vân, rốt cuộc hắn cũng lộ diện để cho hắn công lược rồi!

 

“Trần nhi!” Tần Hạo mất tích 3 ngày, Liễu Vân liền mất ngủ ba ngày. Ngay cả vành mắt cũng thâm đen, tú bà thực không nhìn nổi bộ dáng này của hắn, bèn đưa chuyện Tần Hạo được Cẩn Vương mang đi nói cho hắn, nhận được tin tức hắn lập tức chạy tới, có chút kích động mà nhìn Tần Hạo trong phòng, tiến lên dang tay ôm hắn vào ngực.

 

“Làm gì hả?!” Tần Hạo không vừa lòng với hành vi của Liễu Vân, muốn tránh ra thì lại bị Liễu Vân ôm chặt hơn nữa.

 

“Hai vị thật đúng là hăng hái quá nhỉ!” Giọng nói hòa nhã của Lương An vang lên, mới vừa rồi quản gia nói có một vị công tử khí chất thượng thừa bảo muốn gặp mình không nghĩ tới đó lại là Liễu Vân, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng này thực sự là làm hắn tức chết rồi.

 

Liễu Vân nghe xong cũng không có ý buông ra Tần Hạo ra, ánh mắt kiên định nhìn Lương An nói: “Vương gia, xin hãy cho Trần nhi trở về!”

 

“Trở về? Ha ha, bản vương đã xác định là muốn hắn rồi!” Dứt lời tiến lên lôi Tần Hạo ở trong ngực Liễu Vân ra ôm vào trong lòng mình.

 

“Vương gia, Trần nhi nhất định phải trở về!”Tần Hạo lại bị Liễu Vân túm về ôm trong lòng.

 

“Bản vương đã nói xác định muốn hắn rồi!” Lại bị Lương An lôi lại.

 

Đầu óc Tần Hạo choáng váng, bị kéo tới giật lui như vậy mấy lần cuối cùng hắn cũng tức lên, đám khốn nạn các ngươi! Lão tử là của chính lão tử có được không hả, càng nghĩ càng giận, mình không thể làm gì khác ngoài ngăn cản trận chiến này. “Bốp, bốp!” hai tiếng, tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên trước phòng.

 

“Hai con heo các người, dừng tay cho lão tử còn lôi kéo nữa lão tử cũng muốn ói ra!”

 

Lương An sửng sốt sau đó trên mặt nhếch lên nụ cười: “Trần nhi chớ có tức giận, bản vương không tranh cãi với hắn nữa là được.”

 

Vừa bắt đầu Liễu Vân cũng mơ hồ, ngay sau đó trên mặt cũng lộ ra nụ cười dịu dàng nói: “Trần nhi.” Sau đó xoa nhẹ tóc Tần Hạo.

 

【 Đinh! Độ thiện cảm của mục tiêu công lược 1 tăng thêm 5. 】

 

【 Đinh! Độ thiện cảm của mục tiêu công lược 2 tăng thêm 5. 】

 

Chà chà! Đám hách dịch này nên bị ngược chết, Tần Hạo khinh bỉ liếc mắt nhìn Lương An, thế nhưng làm cho hắn có chút buồn bực là vì sao độ thiện cảm của Liễu Vân cũng gia tăng rồi? Thật ra nguyên nhân rất đơn giản đó là bởi vì Tần Hạo đánh Liễu Vân trước, hắn cho rằng Tần Hạo coi trọng chính mình hơn cho nên mới đánh mình trước! Đúng là, trong lúc yêu đương chỉ số thông minh của nam nhân đều chẳng ra cái gì!

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận