MNSH – Chương 29

14
1145

Chương 29: Đồ chơi của anh trai quỷ súc (6)

Edit + beta: Linxu

 

Chuyện phiền lòng thực sự là một chuyện nối tiếp một chuyện.

Nhiệm vụ lần này quả thật không thuận lợi đến nỗi khiến người ta không biết phải làm thế nào mà xoay sở cho được.

 

Cố Minh Nguyệt nằm ngửa ở trên giường, trừng to hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, buồn rầu mà suy nghĩ đối sách. Mặc kệ cô có nguyện ý hay không, dù sao thì nội dung vở kịch cũng đã tiến vào tới trình tự này, bây giờ chỉ có cách đi tìm đường giải quyết cho qua trận này.

 

  1. . . . Thật là phiền phức táo bạo mà. . . Mặt mày Cố Minh Nguyệt chán nản nện tay lên giữa tấm đệm tơ tằm máu tím nhạt thêu hoa, tay kia liên tục vuốt ve màn hình chiếc điện thoại thông minh, cô do dự mở danh bạ ra tìm số điện thoại của Thẩm Dung, sau mấy lần lặp đi lặp lại vẫn do dự không ngừng chỉnh sửa thông tin.

 

Hắn ta đang làm gì chứ. . . Liệu có phải đang hẹn hò ngọt ngào với Triệu Thuần Nhiên không . . .

 

Không sai, Thẩm Dung có bạn gái! Cô ấy chính là nữ chủ Triệu Thuần Nhiên!

 

Cố Minh Nguyệt đã không còn cách nào hình dung tâm tình bức bối uất ức phức tạp hiện giờ của mình, cô rất muốn đóng gói đồ tai họa Thẩm Dung này sang cho người khác, thế nhưng dù cô có ý nghĩ muốn một đạp đá bay nam chính của nhiệm vụ lần này, thì cũng hoàn toàn không thể làm như vậy.

 

Bị hắn gieo họa liên tục nửa năm rồi Cố Minh Nguyệt cảm giác mình hận không thể vọt tới trường đại học đánh Thẩm Dung một trận thật hung ác, sau đó giẫm đạp lên tiểu JJ của hắn nói cho hắn biết bà đây đếch thèm chơi với mi. (tiểu JJ: của quý của nam giới.)

 

Đáng tiếc chuyện này chỉ có thể tồn tại trong trí tưởng tượng, cho nên càng khiến người ta tức giận cáu tiết hơn.

 

Nguyên nhân bắt đầu từ việc gần đây sau khi về đến nhà Thẩm Dung đột nhiên không giày vò hay hành hạ cô nữa, bởi vậy Cố Minh Nguyệt rất buồn bực, cô bất chấp việc mình mạo muội hỏi có khi bị người ta cho rằng mình là người có khuynh hướng Stockholm mà mạo hiểm hỏi han thật hàm súc, liền nhận được vẻ mặt phức tạp khó phân biệt của hắn ta, sau đó cất giọng lạnh nhạt nói cho cô biết gần đây hắn mới quen bạn gái, tạm thời sẽ không chạm vào cô. (Lin: mẹ bị ngược quen rồi, k ngược nữa là mẹ k chịu đc. Tui “Sahara lời”.)

 

Tạm thời! Khi Cố Minh Nguyệt nghe được hai chữ này thái độ xử sự tu dưỡng gì cũng mất sạch, tức điên người mà quay qua vung tay định tát thẳng vào mặt Thẩm Dung, lại bị người đàn ông này chặn lại giữa không trung, bẻ ngược lại sau lưng làm cô ngã vào trong ngực của mình.

 

“Buông. . .tay. . .! Thiếu nữ đau đến nỗi khuôn mặt trắng bệch, cô tức giận trợn mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc kia, lại xác nhận một lần nữa, dưới lớp da mặt đẹp trai tuấn tú kia ẩn giấu một con ác ma trăm phần trăm.

 

“Kích động như vậy?” Vẻ mặt Thẩm Dung khẽ động, giữ chặt hai cánh tay yếu đuối một cách cẩn thận tựa như chỉ cần dùng thêm chút sức lực sẽ bẻ gẫy chúng, vươn đầu lưỡi ấm ướt dịu dàng liếm lên vành tai khéo léo của Cố Minh Nguyệt, thấp giọng nói “Đừng có nói là, cô thích tôi rồi đấy chứ.”

 

Thiếu nữ bực tức tránh né sự liếm láp của người đàn ông, thân thể hơi run lên sau đó cố chấp quay đầu sang chỗ khác, giọng nói mềm mại run rẩy vang lên: “Anh hai đùa gì thế.”

 

Biểu hiện bất lực, giọng nói buồn bã của Cố Minh Nguyệt, chợt làm cho tâm tư Thẩm Dung trở nên sáng sủa vui mừng lên.

 

“Yên tâm, anh sẽ còn tiếp tục chơi cô, nói cho cùng dâm huyệt cô tuyệt vời như vậy sao anh có thể không nhét gậy thịt lớn của anh vào được.” Người đàn ông vừa nói vừa dùng tay không nặng nề đè xuống hộ khẩu no đủ đang gồ lên của thiếu nữ, cách lớp vải vóc đâm vào trong khe nhỏ đang đóng chặt kia đẩy lên kéo xuống hoạt động.

 

“Xin anh. . . Đừng. . . Xảy ra quan hệ với cô ấy. . .” Cố Minh Nguyệt đột nhiên quay đầu ngưng mắt nhìn khuôn mặt đầy vẻ tà tứ của Thẩm Dung, lắp bắp cầu xin, “Anh hai, Tiểu Duyệt không thể rời khỏi anh, cầu xin anh. . .”

 

Trên nét mặt tuyệt vọng của thiếu nữ mang theo vẻ mong mỏi không thể coi thường, tựa như toàn bộ những ngôi sao trên bầu trời tập hợp lại thành một vệt sáng rực rỡ thật dài, chiếu rọi lên người hắn, tựa như soi sáng toàn thế giới.

 

“Anh hai, cái gì Tiểu Duyệt cũng có thể làm được cả, chỉ cần anh hai muốn. . . ” Bàn tay nhỏ bé trắng mềm non nớt của Cố Minh Nguyệt đặt lên bàn tay to đang đè trên miệng huyệt của mình, kéo chặt các ngón tay, liếm đôi môi đỏ mọng từng bước dụ dỗ nói: “Anh hai chỉ cần hưởng dụng Tiểu Duyệt là tốt rồi. . . Tiểu Duyệt sẽ nghe lời anh hai, bởi vì từ ngày đó trở đi cả tấm thân này của Tiểu Duyệt đều là của anh hai. . . Bởi vậy cầu xin anh hai chỉ đâm côn thịt vào trong mỗi dâm huyệt của Tiểu Duyệt thôi, Tiểu Duyệt sẽ dùng hết khả năng để làm anh hai thấy thỏa mãn. . .Cầu xin anh. . .”

 

Nghe thiếu nữ khẩn khoản tha thiết như vậy, hạ thân của Thẩm Dung càng sưng tới khó chịu, cùng lúc cái mông thiếu nữ vặn vẹo chầm chậm ma sát nhục vật nhô ra trong quần hắn, ra sức phát huy sở trường dụ dỗ người khác.

 

Xem ra con đĩ nhỏ này đã thật sự không thể rời bỏ mình được rồi, hắn hài lòng nghĩ, quả nhiên con đường tắt đi thẳng vào tâm linh của một người phụ nữ chính là âm đạo, bình thường rõ ràng là cô em gái có khuôn mặt xinh đẹp luôn tỏ ra mình là thánh nữ, sau khi bị dương vật chơi hết chơi nát rồi thì không có chút suy nghĩ gì mà nâng mông nằm dưới người hắn, dâm đãng hèn hạ mà cầu xin bị gậy thịt của hắn nhét vào chơi loạn.

 

Thẩm Dung cảm thấy thời gian tới bất luận có xảy ra chuyện gì, đây đều là kết quả do ý chí của Cố Minh Nguyệt tạo thành, là cô ta hèn mọn cầu xin hắn chủ động muốn hắn giữ cô ta lại bên mình, mà không phải là do hắn muốn bức ép cô ta lại bên mình, tính chất của hai thứ này hoàn toàn bất đồng.

 

Người sau thì hắn phải chịu trách nhiệm, người trước thì hắn có thể không chút kiêng kỵ gì mà đưa ra bất kỳ yêu cầu gì với cô ả, muốn làm gì thì làm, hơn nữa cũng không cần phải gách vác một chút trách nhiệm nào.

 

Dù sao cũng là chính cô ta muốn ở lại bên cạnh hắn.

 

Đối với hắn Cố Minh Nguyệt là người có cũng được không có cũng được, mà cô cũng đã không thể rời bỏ mình làm cho Thẩm Dung có cảm giác bản thân hắn chính là người thắng cuộc, tương tự với tâm tình công đức viên mãn của một cao tăng khi hắn rốt cuộc có thể hàng phục một con yêu nữ, đây là sự chinh phục do chính tay hắn tạo nên.

 

“Nếu không muốn để tôi và cô ấy có xảy ra chuyện gì ngoài kiểm soát, vậy tới ký túc xá của tôi.” Thẩm Dung hài lòng buông ra mấy lời này, nhẹ nhàng liếc gương mặt trở nên vui sướng trong nháy mắt kia, “Ở chỗ đó tôi sẽ nói cho cô biết cô phải làm gì, cô sẽ khiến tôi hài lòng được chứ, nhỉ.” Người đàn ông này trông như đang hỏi, nhưng cũng đã thiếu nữ sẽ có câu trả lời thế nào.

 

“Anh hai, Tiểu Duyệt tuyệt đối sẽ không làm cho anh hai phải thất vọng.” Cố Minh Nguyệt dịu dàng cười, vẻ phong tình hiện ra hết.

 

Thẩm Dung cảm thấy, mình đã không kịp chờ đợi mà muốn nghiệm thu thành quả rồi.

 

**

 

Hồi tưởng của Cố Minh Nguyệt tới đây kết thúc, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động xoắn xuýt cả buổi, cuối cùng vẫn là đi xuống lầu dưới vào trong phòng bếp tìm kiếm nguyên liệu nấu ăn, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa mang đi cho Thẩm Dung.

 

Thẩm Dung thích ăn đồ ăn có vị cay nồng, lúc đầu khi Cố Minh Nguyệt biết được cũng có chút ngạc nhiên, cô còn tưởng rằng loại đàn ông có vẻ ngoài xinh đẹp nho nhã thường sẽ kiềm chế bình thưởng chỉ thích ăn mấy món ăn thanh đạm, nhưng Thẩm Dung quả thật là người không cay không vui, từ trên khẩu vị trong ngoài không đồng nhất của hắn, đại khái cũng có thể thấy được chút đầu mối.

 

Đương nhiên, lấy ăn lý do cay trong ngoài bất nhất để mổ xẻ phân tích thì khó tránh khỏi có chút gượng gạo, nhưng trên thực tế Thẩm Dung có thói quen che giấu con người thật của mình, hắn vờ thâm nhập vào mỗi mặt trong cuộc sống, mỗi tiếng nói cử động không có chút nào không phù hợp với tiêu chuẩn hoàn mỹ trong tưởng tượng của mọi người. Có vài thứ có thể giả bộ một chút là có thể biến thành chân thật, phát triển thành thói quen, nhưng mà có đôi thứ khác nữa, ví dụ như tính cách cũng như sở thích, có lẽ sẽ chìm xuống lắng đọng lại rồi dần dần lên men dưới lớp mặt nạ che dấu kia, và càng có khát vọng sinh sôi điên cuồng hơn.

 

Cố Minh Nguyệt biết được những sở thích nhỏ này của Thẩm Dung cũng là từ trên giường, ví dụ như, bình thường hắn sẽ dùng tương ớt đỏ bôi lên trên bộ ngực mềm mại cùng nhũ hoa nho nhỏ của mình rồi sau đó ngậm cắn liếm ăn, thưởng thức da thịt bị cay nóng đến mức đỏ bừng như máu; ví dụ như, khi hắn phun ra chất lỏng trong cổ họng mình thỉnh thoảng sẽ có mùi tinh vô cùng nặng; ví dụ như, hắn hay dùng vài trái ớt đỏ to dài nhồi vào huyệt thịt của chính mình, đợi sau khi chúng nó dính đầy chất lỏng dâm mị trong suốt sẽ tràn đầy phấn khởi mà ra lệnh cho chính mình ăn hết, sau cùng thường mang theo nét mặt thoả mãn nhìn mình bị hơi cay làm cho nóng rát tới mức mặt đầy chấm đỏ mồ hôi đầm đìa, phần thưởng chính là làm cô mở miệng ra, bắn hết toàn bộ dòng tinh dịch tới chiếc lưỡi đang khao khát được giải tỏa cảm giác cay xé trong cổ họng. . .

 

Cố Minh Nguyệt bận rộn trong phòng bếp một hồi lâu, cô đã nói chuyện với cha mẹ từ trước, nói là vì gần đây anh hai bề bộn nhiều việc không về nhà được, cho nên muốn làm ít đồ mang đi thăm hắn, thuận tiện làm quen sớm với cuộc sống đại học một chút.

 

Cha Thẩm và mẹ Thẩm nghe vậy đương nhiên sẽ vui vẻ đồng ý, hai đứa bé có thể cùng thân thiết sống chung với nhau như hai anh em ruột, dĩ nhiên là họ cầu còn không được. Ở trong mắt bọn họ Thẩm Dung chính là khái niệm của sự hoàn mỹ, hoàn toàn không hề có suy nghĩ sai lệch gì về hắn, thật sự chân chính yên tâm cho hắn và Cố Minh Nguyệt ở cùng một chỗ, cho nên hoàn toàn không phát hiện mỗi cuối tuần chỗ kiều diễm kia của con gái mình đều để con trai cắm vào chơi đùa thỏa thích.

 

Làm xong bữa ăn cho vào túi tiện lợi, Cố Minh Nguyệt trở về phòng thay xong quần áo, sau đó mang theo thứ vừa làm xong tạm biệt cha mẹ, ngồi lên tàu đi về hướng phụ cận trường đại học của Thẩm Dung, trong lòng cô vô cùng thấp thỏm, cảm thấy trên đường đi mỗi người ở đây đều dùng ánh mắt khác thường nhìn mình.

 

Không có gì, quần áo dài tới mắt cá chân kèm với áo lông, thiếu nữ mang mũ cùng khăn quàng cổ che khuất gần nửa khuôn mặt tự nhủ, bọn họ không biết gì hết.

 

Nâng túi tiện lợi trong tay, thân thể ngồi trên ghế ngồi của thiếu nữ hơi run rẩy một chút, cô cúi đầu, cố gắng hết sức khắc chế cảm giác dâm mị đã bay tới tận miệng, nam thanh niên bên cạnh cô nhìn cô một lát tỏ vẻ muốn nói lại thôi, thở dài vỗ vỗ bả vai của cô, quan tâm hỏi han: “Em gái này, em không sao chứ, tôi thấy em cứ run rẩy mãi, có phải trong người em có chỗ nào không thoải mái không?”

 

Đột nhiên bị người khác võ một cái Cố Minh Nguyệt không kịp chuẩn bị, cô còn tưởng rằng người bên cạnh đã phát hiện ra sự khác thường của mình, lại càng hoảng sợ, nghe thấy giọng nói ấm áp hỏi bên tai, trong lòng chợt buông lỏng không tự chủ được ngẩng đầu thầm nghĩ muốn nhìn chủ nhân của giọng nói dịu dàng hòa nhã kia.

 

Đó là một chàng thanh niên ước chừng cỡ 27, 8 tuổi, chỉ nhìn một cách đơn thì thuần ngũ quan của anh cực kỳ bình thường, nhưng khi tổ hợp tất cả lại trên cùng một khuôn mặt lại thanh tuấn khiến người ta không dễ hình dung đầy đủ được, đó là một đôi lông mày hơi nhạt trông có vẻ nhàn nhã an tĩnh, nhìn vào lại có sự quyến rũ như ánh ngọc trong băng, phong độ tư thái vô cùng mẫu mực. Anh thuộc loại người mới nhìn cũng không kinh diễm hơn người là mấy, nhưng nhìn lâu thì có nhìn trăm lần cũng không thấy chán, càng xem càng có mùi vị. Lúc này anh mặc một chiếc áo khoác ngoài màu xám, bên trong là áo sơ mi trắng, dưới mặc quần dài màu đen, toàn thân cao gầy lộ ra vẻ mạnh mẽ, quý như tùng trúc, lại có cỗ khí phách làm người ta không nói nên lời, lượn lờ như trầm hương, thấm vào lòng người.

 

Cố Minh Nguyệt bị khí độ toàn thân của anh làm cho rung động, nghĩ thầm người qua đường này ngược lại lại có vẻ lịch sự tao nhã gần như đã xói mòn tiêu tán sạch sẽ trong cái xã hội hiện đại này, vội vã liếc mắt nhìn sơ rồi nhanh chóng cúi đầu, giọng nói khàn khàn: “Không có việc gì.” Cô không muốn nói nhiều, rất sợ chàng trai bên cạnh phát hiện ra chỗ sơ hở trong âm sắc.

 

“Ừm.” Chàng thanh niên ngồi cạnh Cố Minh Nguyệt, chính là cậu con trai cả của nhà họ Tống – Tống Chân Dật, khi Cố Minh Nguyệt ngẩng đầu nhìn trộm mình anh cũng vô tình bị dáng vẻ dung mạo của cô làm chói mắt. Anh nghĩ đây thực sự là một cô bé có nhan sắc cực kỳ xinh đẹp, đoán chừng là cô bé cho rằng mình là kẻ lừa gạt tới bắt chuyện với cô gái trẻ tuổi nên sợ, tính cảnh giác cao không muốn nhiều lời cũng là lẽ thường, vì vậy chỉ mỉm cười, cũng không để tâm tói chuyện lòng tốt bị bỏ mặc.

 

Cuối tuần này Tống Chân Dật không có việc bận, vì muốn tránh khỏi bị người lớn trong nhà ép buộc kéo đi xem mắt, anh mượn cớ muốn về trưỡng cũ thăm thầy cô, liền chuồn đi nhanh như chân được bôi một lớp dầu mỡ. Bởi vì thật sự quá rảnh rỗi không có gì làm, anh vẫn giữ liên lạc với thầy giáo hướng dẫn mình thời đại học, biết được bây giờ đối phương đang ở trong trường tận dụng thời gian cuối tuần giành giật từng giây tiến hành nghiên cứu khoa học, liền cũng thật sự nảy ý muốn đi thăm hỏi, tiện đường nhìn xem mấy năm này trường học cũ đã thay đổi từng ngày như thế nào. Đại học chính trị đế đô nằm ở khu bắc thủ đô, bởi vì giao thông chỗ đó phức tạp bị tắc đường, lái xe tốn thời gian, cho nên hiếm khi Tống Chân Dật mới ngồi một chuyến tàu, không nghĩ tới sẽ gặp được một vị cô gái nhỏ xinh đẹp đến rung động lòng người. Anh cũng không phải một người chỉ biết coi trọng bề ngoài, ngoại trừ cảm thấy sắc đẹp của Cố Minh Nguyệt hiếm thấy ra, cũng không có sinh ra tâm tư kiều diễm gì.

 

Nhưng Cố Minh Nguyệt xinh đẹp tới nỗi người gặp khó quên, rốt cuộc vẫn để lại cho anh một ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

 

Đến trạm dừng, sau khi xuống xe hai người đều đi về phía cửa lớn đại học chính trị đế đô, nhìn đối phương và mình có cùng chung mục đích, mặc dù trong lòng Cố Minh Nguyệt rất đỗi ngạc nhiên, cảm thấy thực sự quá khéo, nhưng cũng không nói thêm lời nào.

 

Vào trong khuôn viên trường, hai người mỗi người đi một ngả, Tống Chân Dật nhìn đường đi của Cố Minh Nguyệt giống như là tới ký túc xá nam sinh, căn cứ độ tuổi của cô còn khá nhỏ trông cũng không giống sinh viên, cho nên phỏng đoán chắc là cô đến tìm bạn trai của mình.

 

Không biết tuổi trẻ ngày nay yêu đương sớm như vậy rồi sẽ cho kết quả gì. . . Tống Chân Dật thở dài trong lòng, cũng không quay đầu lại mà đi tới tòa nhà dạy học.

 

Cố Minh Nguyệt bên kia dĩ nhiên không biết cảm xúc của chàng trai này, coi như cô có biết thì cũng chỉ nói thầm đàn ông thật thích lo chuyện bao đồng, cô và Thẩm Dung có thể có tình yêu gì được kia chứ, quan hệ giữa bọn họ chỉ là người công lược cùng bị công lược mà thôi, đối với hắn cô thật sự không thể bỏ ra ba phần thật lòng như những nam chính trong các nhiệm vụ trước, hoặc giả cũng có một phần, nhưng càng nhiều thì hơn chính là sự chán ghét chỉ thể gọi nó là ác cảm, không hơn.

 

Cố Minh Nguyệt biết ký túc xá của Thẩm Dung, chào hỏi với người bảo vệ sau đó đi vào tòa nhà, ngay lúc nhìn thấy tên đàn ông kia liền nhập vào vai của mình trong nháy mắt.

 

14 BÌNH LUẬN

  1. Cái này là sai một nước thua cả một bàn cờ, Thẩm Duyệt mà hành động khác đi thì có lẽ câu chuyện sẽ sang hướng khác, chỉ tiếc cô trong nhiệm vụ này thật là nhọ

  2. Anh Tống xuất hiện rồi… Chị MN ráng nhẫn chút xíu thôi Anh Tông sẽ đưa chị đi.
    Chỗ này có lỗi nè bạn. ” Đó là một chàng thanh niên ước chừng cỡ 27, 8 tuổi,”

  3. Anh Thẩm Dung thích thì mà cứ tự dối bản thân 🙁 Ngược chị Cố Minh Nguyệt như thế sau này bị chị ngược lại cho đau lòng luôn bây giờ. Lần đầu gặp anh nam phụ đây rồi. Ôi anh Tống lòng em ????????????

Hãy nói những gì bạn cảm nhận