TBKH – Q.2 – Chương 1.2

0
514

Chương 1.2

“Thanh Lam! Đưa bản vẽ cho hắn!” Phượng Hồng Loan không đáp lời lạnh giọng phân phó.

“Vâng, tiểu thư!” Thanh Lam nhận lấy bản vẽ, cổ tay run một cái, bản vẻ bay tới trước mặt thiếu niên: “Đây là thứ mà tiểu thư nhà ta muốn!”

Thiếu niên ngẩn ra, đưa tay nhận lấy trang giấy trước mặt, ngón tay lật mở, khi thấy bản vẽ bên trong lập tức ngẩn ra. Ngay sau đó đôi mắt phượng lộ rõ vẻ chấn động nhìn xe ngựa.

“Nếu ngươi có thể làm ra được vật đó! Ta sẽ nói cho ngươi biết tên họ của ta cũng không muộn. Còn không làm ra được, vậy món nợ vừa rồi ta sẽ tính toán rõ rõ ràng ràng với hàng rèn lão Thiết.” Giọng nói của Phượng Hồng Loan rét lạnh tới thấu xương.

Nghe vậy, thiếu niên đưa bản vẽ trong tay trao cho lão Thiết ở bên canh: “Thiết lão!”

“Vâng, chủ tử!” Lão Thiết lập tức cúi người nhận lấy. Khi thấy hình vẽ trên giấy, lập tức hiện ra thần sắc kinh dị. Đôi mắt già nua như bị dán chặt lại, tâm tình vừa ổn định lại lại tiếp tục bị kích động thêm lần nữa: “Vị này. . . Vị cô nương này muốn rèn vật này sao?”

“Không sai! Ngươi chỉ cần nói cho ta biết có thể làm được không!”

“Có thể, có thể rèn ra. . .” Lão Thiết lập tức gật đầu. Hai mắt tỏa sáng. Hiển nhiên kích động đến cực điểm.

“Nếu có thể làm ra, vậy mười ngày sau, ta tới lấy! Có vấn đề gì không?” Phượng Hồng Loan nghe được đảm bảo có thể rèn ra Thù Tình trên tờ giấy, sắc mặt lạnh lẽo lập tức ấm áp hơn.

Mười ngày? Lão Thiết nhìn bản vẽ trong tay, trầm ngâm một lúc lâu, lắc đầu: “Phải một tháng!”

Một tháng? Phượng Hồng Loan lập tức nhíu mày.

Phỏng chừng nếu muốn vẽ vật này ra bản vẽ, vậy tự nhiên là đã lý giải cực kỳ thông suốt về nó từ xưa tới nay, muốn rèn đúc lại cực kỳ gian nan, chỉ coi quy trình kỹ thuật đúc đã có vô số khâu. Một tháng đã là kỳ hạn nhanh nhất rồi. Không phải lão Thiết ta mạnh miệng khoe khoang, phóng tầm mắt nhìn khắp thiên hạ cũng chỉ có mình ta có thể chế tạo ra nó.” Lão Thiết lập tức nói.

“Tốt! Thế thì đặt kỳ hạn một tháng!” Phượng Hồng Loan mở miệng. Điều kiện ở cổ đại chỉ có như vậy đương nhiên không sánh được với hiện đại. Một tháng cũng không phải quá chậm. Chỉ cần nơi này có thể làm ra nó là tốt rồi.

“Tỷ tỷ bây giờ người có thể cho biết tên họ rồi?” Thiếu niên thấy lão Thiết nói có thể đánh ra, lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhìn xe ngựa mở lời.

Đỉnh lông mày Phượng Hồng Loan trở nên âm u. Tỷ tỷ?

Lão Thiết lập tức mở miệng: “Một tháng sau chế tạo tốt xong, nhất định lão nhân sẽ tự mình đưa đến phủ! Kính xin cô nương báo cho biết tên họ!”

Khóe miệng Phượng Hồng Loan kéo ra nụ cười nhạt. Rõ ràng hai người này đã nhận ra là xe ngựa nàng ngồi là của phủ Thừa Tướng, lại còn muốn xác nhận thân phận của nàng, chẳng qua coi như bọn họ có biết được thì như thế nào? Tên nàng cũng không phải bí mật gì.

“Phủ Thừa Tướng, đứng hàng thứ ba!” Lão Thiết vừa dứt lời Phượng Hồng Loan chậm rãi cất giọng nói thanh lãnh của mình lên.

Mọi người đều biết Phượng Thừa tướng cả đời không có con trai, Hậu viện là một đám tiểu thư. Nàng đứng hàng thứ ba, lại cũng là nói cho họ biết tên của nàng.

Phượng Hồng Loan tam tiểu thư phủ Thừa Tướng, không chỉ nổi danh ở Đông Ly, chỉ sợ cũng là người có tên tuổi vang dội khắp cả thiên hạ này.

“Ngươi chính là Phượng tam tiểu thư? Là khí phụ bị Quân Tử Ly hưu trước khi gả?  Phượng tam tiểu thư Phượng Hồng Loan?” Nghe vậy, thiếu niên không dám tin mà mở to hai mắt.

Kinh ngạc, khiếp sợ có thể tưởng tượng được!

Bây giờ chuyện đại tiếu nàng bị Quân Tử Ly bỏ trước khi gả đã vượt qua cả chuyện nàng chiếm giữ danh tiếng kẻ ngu ngốc phế vật đệ nhất Đông Ly quốc hơn mười năm nay rồi sao? Trong nháy mắt sắc mặt Phượng Hồng Loan trầm xuống, lạnh lẽo âm trầm như băng giá: “Ngươi còn biết được người thứ hai có tên Phượng Hồng Loan trong thiên hạ này sao?”

Tựa hồ bị hàn ý của Phượng Hồng Loan làm cho chấn động, thiếu niên lập tức choáng váng, ngay sau đó gương mặt vốn trầm tĩnh trở nên trắng bệch. Biết mình nhất thời đột ngột, không nên nói như thế, chỉ là quá mức khiếp sợ khi biết thân phận của nàng. Có thế nào cũng không thể tưởng tượng  nổi nữ tử như vậy lại là Phượng tam tiểu thư của phủ Thừa Tướng. . .

Không những có thể tiếp được mảnh lụa ban nãy hắn dùng để âm thầm thi triển ra Băng Tâm Kiếm mà hắn có thể xưng là kiêu ngạo, hơn nữa còn có thể trở tay đánh ống tay áo của hắn thủng hai lỗ, giờ đây còn dễ dàng giải trừ câu đố  mà gia tộc của hắn đã truyền lưu suốt trăm năm qua nhưng vẫn chưa từng có ai giải được. Bây giờ còn đưa ra bản vẽ như vậy tới đây. . .

Còn có hơi thở toàn thân thanh lãnh hoa lệ này. . .

Bất luận là nhìn từ phương diện nào, nữ tử như thế này sao có thể nói là kẻ ngu ngốc phế vật đệ nhất Đông Ly quốc? Hơn nữa còn bị Quân Tử Ly bỏ khi còn chưa gả? Làm sao có thể không kinh hãi?

Gương mặt lúc trắng lúc đỏ, cảm nhận được khí tức băng hàn đang lan ra của Phượng Hồng Loan, vẻ mặt lập tức thay đổi, áy náy mở miệng: “Xin lỗi, không phải ta cố ý. Chỉ là ta quá mức khiếp sợ mà thôi, nói ra không biết lựa lời, ngươi đừng nóng giận!”

Lão Thiết vừa thấy thiếu niên nói lời xin lỗi, liền bị kinh ngạc tới mức trợn to hai mắt. Bao thuở nay đã bao giờ chủ tử xin lỗi nuười khác? Cho dù có sai cũng thành đúng.

Đến Phượng Hồng Loan cũng không nghĩ tới thiếu niên sẽ chân thành xin lỗi nhanh như vậy. Sắc mặt nguội lạnh u ám hơi ấm áp hơn một chút, nhàn nhạt mở lời: “Xin lỗi thì không cần, những gì ngươi nói vốn chính là sự thực.”

“Ta. . .” Thiếu niên vừa muốn nói chuyện.

“Một tháng sau, hy vọng đồ đạc các ngươi làm ra có thể khiến cho ta hài lòng!” Phượng Hồng Loan cắt ngang lời nói của thiếu niên, trong giọng nói hờ hững mang theo chút lạnh lẽo tận xương tiếp tục truyền ra ngoài: “Có lần một lần hai chứ không có lần thứ ba. Bây giờ các ngươi nhường đường đi!”

Trong nháy mắt thiếu niên cùng lão Thiết đang đứng chắn trước xa ngựa cảm nhận được lạnh lẽo thấu xương, thân thể lập tức run lên.

“Vâng, tiểu thư!” Phu xe lập tức vung roi lên. Con ngựa dường như còn có chút sợ hãi nhìn hai người ngăn ở trước mặt. Nhưng không chịu được roi da huy vũ của phu xe, trù trừ bước lên phía trước.

“Chủ tử?” Lão Thiết nhẹ giọng nhắc nhở.

Mắt phượng của thiếu niên nhìn chăm chú về xe ngựa đang chạy tới trước mặt, hơi hơi mím môi, do dự phút chốc, nghiêng người nhường đường.

Lão Thiết liền thở phào nhẹ nhõm, cũng nhường đường. Chỉ bằng thủ đoạn ban nãy người trong xe trả lễ lại cho chủ tử, liền biết nữ tử này sâu không lường được, nếu thật  không chịu tránh đường. Nàng cũng sẽ ép buộc bọn hắn phải tránh ra.

Con ngựa thấy không có người ngăn cản, cước trình lập tức nhanh hơn, vững vàng vượt qua hai người, trong nháy mắt liền ra khỏi khu phố nhỏ của hàng rèn lão Thiết, biếnkhỏi tầm mắt.

Ánh mắt thiếu niên không nháy một cái nhìn xe ngựa khuất dần. Giữa gương mặt tinh xảo hiện ra vẻ nóng bỏng cùng thâm thúy không xứng với tuổi tác.

Chốc lát, thiếu niên quay đầu lại, nhìn lão Thiết, giọng nói mang theo một chút hưng phấn không rõ: “Nàng có thể coi là người chúng ta muốn tìm?”

Đáy mắt Lão Thiết vẫn lưu lại một tia kinh hãi như cũ, tròng mắt kinh ngạc không dám tin tưởng. Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua khuôn mặt nữ tử một lần lúc mành xe bị kéo ra, nhưng dung mạo của nữ tử trong xe vẫn bị hắn nhìn rõ rõ ràng ràng. . .

Dung mạo này. . .

Lão Thiết cầm lấy trang giấy tay nhẹ run lên, thân thể cũng theo đó rung động nhè nhẹ.

“Làm sao vậy? Chả nhẽ có vấn đề gì?” Thiếu niên nhìn vẻ mặt khác thường của lão Thiết, mở miệng hỏi.

“Nếu nàng có thể giải ra câu đố, vậy nàng chính là người chúng ta muốn tìm!” Lão Thiết thu hồi tầm mắt, nhìn thoáng qua đáp án của câu đố trên khăn quyên trong tay, lập tức khom người nói.

“Tốt!” Trong nháy mắt sắc mặt thiếu niên hiện ra vẻ sáng tỏ, mi mắt đày hăng hái, thanh âm ôn nhuận nói: “Lập tức dùng bồ câu đưa tin cho phụ hoàng, nói đã tìm được người rồi, ta tham gia thọ yến của lão thái bà Đông Ly quốc kia xong, lần này trở về sẽ đưa về cùng!”

“Chủ tử, có nên suy nghĩ một chút hay không, nàng. . .” Lão Thiết do dự mở miệng.

“Như thế nào?” Thiếu niên nhíu mày, nhìn lão Thiết.

“Hồi bẩm chủ tử, ban nãy lão nhân nhìn vẻ mặt nàng kia, nghe lời nói bên ngoài, cùng với đáp án trong tay, liền có thể biết Phượng tam tiểu thư của phủ Thừa Tướng này hoàn toàn không giống như tin đồn. Muốn đưa nàng về e rằng không dễ.”  Lão Thiết lập tức nói.

“Dĩ nhiên là không giống với tin đồn. Bằng không làm sao có thể là người chúng ta chờ đợi trăm năm!” Thiếu niên lập tức nói.

“Thế nhưng nàng. . .” Hình như Lão Thiết muốn nói cái gì, lại không biết nói như thế nào.

“Từ lúc nào mà ngươi đã trở nên lằng nhằng chít chít như vậy rồi? Chẳng lẽ là cuộc sống mười mấy năm qua thoải mái quá nên quen rồi?” Thiếu niên lập tức nhíu mày, ngay sau đó phất ống tay áo, hiển lộ hết uy nghi, không cho phản bác quả quyết nói: “Không cần lo lắng! Chính là nàng! Không phải cũng thành phải!”

Trời sinh tôn quý, uy nghi nói một không hai. Không phải bất kỳ người nào muốn mô phỏng theo thì có thể mô phỏng ra được.

“Vâng! Lão nhân tuân mệnh!” Lão Thiết lập tức cúi người. Chỉ là bàn tay cầm bản vẽ cùng mảnh lụa nắm lại thật chặt.

“Ngươi nắm chắc thời gian đi về chế tác ngay lập tức, nhất định phải làm được tốt nhất.” Thiếu niên nhẹ nhàng vung tay lên, đưa tay lấy mảnh lụa trong tay lão Thiết, bỏ vào trong ngực, mi mắt sáng quắc nhìn về phía phương hướng xe ngựa ly khai thêm lần nữa.

“Vâng!” Lão Thiết thấy rõ nóng bỏng trong mắt thiếu niên, đáy lòng nhất thời căng thẳng. Cúi người đáp ứng.

“Không nghĩ tới lần này ta đến Đông Ly, ngược lại thu hoạch không nhỏ.” Gương mặt thiếu niên u ám đen tối, ngũ quan tinh xảo, miệng cười tươi đẹp, trong nháy mắt trông hệt như một gốc bạch cúc phong phiêu tuyết nguyệt.

Lão Thiết không nói, nhìn nụ cười minh diễm của thiếu niên, trái tim nhảy lên thình thịch.

“Còn bao lâu nữa đội danh dự sẽ đến?” Thiếu niên quay đầu hỏi.

“Hồi bẩm chủ tử! Đại khái còn có khoảng nửa tháng.” Lão Thiết lập tức cung kính trả lời.

“Ừm! Ta muốn mang nàng trở về ngay sau thịnh yến!” Thiếu niên nói.

“Chủ tử, nghe nói thái độ Quân Tử Ly bây giờ rất khác thường, đồng ý ba điều kiện trên trời của nàng, cộng thêm mười vạn lượng hoàng kim, hơn nữa còn vì nàng mà đuổi tỳ nữ Quỳnh Hoa công chúa tặng về Tây Lương quốc. Vân Cẩm muốn ở rể Phượng phủ làm vị hôn phu của Tam tiểu thư. Có thể nói giờ đây danh tiếng của nàng đang thịnh. Nếu chúng ta muốn lặng lẽ mang nàng rời khỏi e rằng rất khó.”  Lão Thiết lập tức nói.

“Vậy càng cần phải mang đi!” Ánh mắt thiếu niên lập tức lạnh lẽo, giọng nói cũng trở nên u ám hơn: “Quân Tử Ly là kẻ có mắt mà không nhìn được ngọc nạm vàng. Lại đi yêu thích cái bình hoa Quỳnh Hoa kia. Nếu bây giờ muốn nuốt lời, há có thể tha cho hắn? Hôm nay ta tìm được nàng, đương nhiên nàng chính là của ta.”

Lão Thiết lập tức hết hồn, nhìn thiếu niên, tựa hồ bị câu của ta ki của hắn làm cho kinh trụ.

“Ngươi lập tức sắp xếp, không cần biết phải trả bất cứ giá nào, sau thịnh yến, ta nhất định phải đưa nàng đi.” Thiếu niên không để ý tới nét kinh hoảng trong mắt lão Thiết, giữa hai mắt tỏa sáng quang hoa, mang vẻ chắc chắn phải có.

“Chủ tử có muốn chờ thánh thượng gởi thư rồi mới kết luận làm tiếp hay không, e rằng chỉ thị của thánh thượng có thể có khác biệt. . .” Lão Thiết nhẹ giọng mở miệng thử thăm dò.

“Không cần! Một chuyến tới Đông Ly này phụ chủ cho ta toàn quyền quyết định. Huống hồ tìm được nàng, e rằng so với ta phụ chủ lại còn nóng lòng muốn đưa nàng về hơn.” Thiếu niên lập tức ngắt lời lão Thiết nói.

“Thế nhưng. . .”

“Không có thế nhưng gì hết!” Trong nháy mắt mặt mày thiếu niên đông lạnh lại, chuyển mắt bén nhọn nhìn lão Thiết, ánh mắt nén giận, lớn tiếng chất vấn: “Ngươi cho rằng bản thái tử không có quyền mang một người về?”

“Vâng! Thái tử điện hạ thứ tội! Lão nhân cẩn tuân hết thảy phân phó của thái tử điện hạ!” Lão Thiết lập tức quỳ xuống mặt đất thỉnh tội nói.

“Chính là như thế đi!” Thiếu niên khoát tay chặn lại, lạnh lùng liếc mắt nhìn lão Thiết: “Đừng tưởng rằng cho ngươi tiêu dao mười mấy năm, liền quên mất chủ tử của ngươi là ai. Nếu để ta phát hiện ngươi có chỗ nào không thích hợp, cẩn thận đầu của ngươi!”

“Lão nhân không dám!” Lão Thiết lập tức phục đầu.

Thiếu niên hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là không dám!”

Lão Thiết không còn dám mở miệng.

“Mà thôi, ngươi mau đi đi! Nhất định phải cẩn thận làm thứ kia cho thật tốt, ta đây phải đi tìm Lam Tuyết ám ẩn (ám vệ, ẩn vệ của nước Lam Tuyết), gửi cho phụ chủ một phong thư mừng.” Thiếu niên khoát tay chặn lại. Đi vào tiểu viện.

“Vâng!” Lão Thiết đứng lên. Nhìn thoáng qua phương hướng xe ngựa Phượng Hồng Loan ly khai, có vẻ gì đó bắt đầu khởi động nơi đáy mắt già nua, chốc lát, cũng theo sát thiếu niên chậm rãi đi vào trong tiểu viện.

Trước cửa Hàng rèn lão Thiết yên tĩnh trở lại.

xxxxxx

Trên đường phố ở sau lưng hàng rèn lão Thiết, cách đó trăm thước có một chiếc xe ngựa lẳng lặng đậu ở đó.

Xe ngựa không tính là hoa lệ, đậu ở chỗ này rất lâu cũng không có người chú ý.

Trước xe một tiểu đồng có vẻ ngoài trông như một tiểu nam hài cầm roi da ngắm nghía buồn chán. Vòng sợi dây một vòng lại rồi cuốn tròn vào. Rốt cuộc không nhịn được mở miệng: “Chủ tử, nói cho cùng thì chúng ta sẽ dừng ở chỗ này tới khi nào? Chờ một lúc nữa khi chúng ta đi tới Phượng Hoàng Lâu, Phượng tam tiểu thư người ta cũng muốn rời đi.”

Tiểu đồng chính là Tiểu Tinh Đình. Hắn không hiểu chủ tử nói đến hàng rèn lão Thiết, làm hắn tưởng rằng là thật sự muốn tới rèn đồ, hoặc là tới gặp Phượng tam tiểu thư. Thế nhưng không nghĩ được, người đã tới, đồ đạc thì không có rèn, giờ người ta đã đi rồi cũng không chịu ra ngoài. Hơn nữa lại một mực đứng ở chỗ này ước chừng cũng hơn một canh giờ rồi, mà còn không nói câu nào.

Hắn thực sự không hiểu chủ tử muốn làm cái gì. Từ sau khi nhìn thấy Phượng tam tiểu thư ở ở trên lầu hôm qua, chủ tử liền trở nên khác thường.

Tuy rằng hắn không dám nghi ngờ quyết định của chủ tử. Thế nhưng tâm lý của hắn quả thật ngứa ngáy rất muốn đi Phượng Hoàng Lâu. Không chỉ trong Đông Ly quốc, chuyện này còn truyền khắp thiên hạ, Phượng tam tiểu thư, Vân Cẩm công tử, còn có Ly Vương sẽ thực hiện giao ước ở nơi đó. Nhất định sẽ có trò hay để nhìn.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác chủ tử lại cho dừng xe ở nơi này. Xem chừng còn chưa có ý tứ muốn rời đi. Hắn sốt ruột quá ah!

“Ừm!” Nam tử trong xe thấp giọng lên tiếng. Trong vắt nhàn nhạt. Sau đó cũng không mở miệng nói gì thêm.

Tiểu Tinh Đình nghe được tiếng trả lời của nam tử, rụt cổ lại, há miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức gục xuống. Cũng không dám nói nữa.

Tuy rằng Chủ tử cưng chìu hắn, nhưng hắn không thể vì được sủng mà kiêu ngạo. Chủ tử bảo dừng xe ở nơi này, nhất định là có dự định gì khác. Không phải thứ mà hắn có thể hỏi đến. Cho nên chỉ có thể cúi đầu nhận lệnh mà cầu khấn, ước ao chủ tử nhanh nhanh mở miệng bảo đi tới Phượng Hoàng Lâu. Như vậy nhất định hắn sẽ đánh xe ngựa chạy như bay. Chạy thật nhanh tới chứng kiến trò hay.

Lại đợi thêm khoảng một chén trà nhỏ nữa, nam tử trong xe bỗng nhiên mở miệng: “Lưu Nguyệt!”

“Chủ tử!” Lưu Nguyệt xuất hiện lên tiếng trả lời.

“Đã điều tra rõ được thân phận của những người trong hàng rèn lão Thiết chưa?” Nam tử chậm rãi hỏi. Giọng nói trầm thấp ôn nhuận.

“Hồi bẩm chủ tử, thứ cho thuộc hạ không có năng lực, không thể tra ra được chứng cứ. Chỉ biết mười ba năm trước đột nhiên chủ nhân của hàng rèn lão Thiết là lão Thiết đi tới Đông Ly. Chính lúc đó lại gặp một hàng rèn đóng cửa, lập tức bị hắn mua lại. Vẻn vẹn ba ngày, hàng rèn lão Thiết lại trở nên vang danh thiên hạ.” Lưu Nguyệt lắc lắc đầu nói.

“Ừm!” Nam tử khẽ đáp lời. Dung mạo bị màn xe ngăn trở làm người ta không nhìn thấy nét mặt. Nhưng có lẽ nhất định trên đó là vẻ lạnh nhạt trong trẻo.

Dừng một chút Lưu Nguyệt lại nói: “Chủ tử người có còn nhớ, mười năm trước đã từng có một nơi tiến cống ngọc khắc hình rồng lên cho thánh thượng. Đó là do hàng rèn lão Thiết tạo nên. Thánh thượng cực kỳ yêu thích, từng phái người đến mời. Nhưng về sau tay trắng trở về. Chủ thượng nói đây là kỳ nhân trong thế gian. Không muốn vào ở chốn cung đình chịu sự vây khốn. Bèn coi như bỏ qua!”

“Đúng là có chuyện như vậy.” Nam tử gật đầu: Đó là ngày sinh nhật năm mươi tuổi của phụ chủ. Tri châu phủ đài Giang Châu tiến vào hiến tặng cho phụ chủ.”

“Vâng!” Lưu Nguyệt gật đầu.

“Lúc đó ta cũng có ý tìm kiếm, lại không nghĩ ngay sau ngày mừng thọ phụ hoàng, sư phụ lại qua đời, ta nóng lòng chạy tới Thương Mang Sơn. Trở về nghe phụ hoàng nói người kia không muốn bị cản chân trong cung đình, nên đành không làm gì nữa!” Nam tử nhàn nhạt mở miệng. Nhớ lại ân sư nghiệp nghệ quá cố. Trong giọng nói nhẹ nhàng cũng mang chút phiền muộn nhàn nhạt.

Lưu Nguyệt không nói. Lẳng lặng nghe.

“Nếu phụ hoàng nhận được đồ vật hàng rèn lão Thiết điêu khắc, hai nước khác cũng như các tiểu quốc phụ thuộc tất nhiên cũng nhận được. Hơn nữa thanh danh hàng rèn lão Thiết lan rộng bên ngoài. Dẫu sao người trọng tài tiếc tài như phụ hoàng trong thiên hạ này rất hiếm có. Hắn có thể sống an bình tới tận hôm nay. Không thể không khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa.”

Giọng nói của nam nhân vừa chuyển, rút vẻ thương cảm nhạt nhòa kia đi, thanh âm trầm thấp chậm rãi nói ra: “Nghìn vàng một đồ vật. Một ngày ba cái. Một ngày thuận tay thu vào ba nghìn vàng. Trải qua mười ba năm này. Ngày ngày không làm không, đây là một khoản số lượng lớn bực nào. Bây giờ nhìn lại, thì ra là hàng rèn lão Thiết có chủ nhân đằng sau. Mấy năm nay bận bịu bận bịu ứng phó những người kia, ta ngược lại lại bỏ quên nó!”

Dứt lời, nam tử lại nhàn nhạt mở lời: “Ngươi nói đôi chút xem dáng dấp thiếu niên kia trông ra sao.”

“Hình như thiếu niên kia dịch dung.” Lưu Nguyệt nhớ tới da tay ngăm đen của thiếu niên, dừng một chút nói ra. Miêu tả lại dáng vẻ của hắn một lần.

“Lam Triệt!” Lưu Nguyệt dứt lời, con ngươi mặc ngọc của nam tử nheo lại. Trầm giọng nói ra.

“Nghe chủ tử nói, hình như là thái tử Lam Tuyết.” Lưu Nguyệt, suy nghĩ một chút, lập tức nói.

“Là hắn?” Đầu ngón tay như ngọc của nam tử khe khẽ gõ lên vách thành xe, mắt phượng hơi nheo lại: “Nói như vậy hàng rèn lão Thiết là của Lam Tuyết quốc rồi? Mười ba năm như một ngày cầm một câu đề hỏi thế nhân. Như vậy là Lam Tuyết quốc đang tìm người nào sao?”

“Hồi bẩm chủ tử! Hình như là vậy!”  Lưu Nguyệt lập tức nói.

“Nàng thật sự đã giải được đề?” Nam tử thản nhiên nhíu mày.

“Quả thật là Phượng tam tiểu thư đã giải xong đề bài kia rồi rời đi!” Lưu Nguyệt gật đầu.

Hắn thật tò mò đáp án là cái gì. Thế nhưng hàng rèn lão Thiết như đầm rồng hang hổ, trong vòng trăm thước đều bị khốn thủ vững như thành đồng. Hắn hoàn toàn không tới gần được. Đây cũng là nguyên nhân chủ tử cho dừng xe ở chỗ này. Nhưng nghĩ tới lấy công lực của chủ tử nhất định có thể đi vào. Nhưng nhìn thân phận chủ tử đương nhiên sẽ không đi. Đáng tiếc công lực của hắn không đủ, không biết đáp án của Phượng tam tiểu thư là cái gì.

Nam tử trầm ngâm một lúc lâu, thấp giọng phân phó nói: “Đi thăm dò! Xem có phải chính là hắn hay không!”

“Vâng!” Lưu Nguyệt lập tức cúi đầu khom lưng.

“Nếu điều tra không ra, lại điều tra nguồn gốc mấy chỗ hàng rèn lão Thiết tiêu dùng mấy năm nay. Tin tưởng tất có thể tìm ra manh mối. Tra được nơi nhận lấy vàng bạc của hàng rèn lão Thiết. Cũng liền tra được thân phận của hắn.” Nam tử lại phân phó thêm.

“Vâng!”

Nam tử tiếp tục im lặng trở lại. Dường như đang trầm tư. Không có được chỉ thị, Lưu Nguyệt cũng không rời đi mà khom người đứng nghiêm. Tiểu Tinh Đình không dám làm một cử động nhỏ nào, càng giữ vững trạng thái ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Lặng im một lúc lâu, rốt cuộc nam tử lạnh nhạt cất lời: “Không có chuyện gì, đi thôi!”

Lưu Nguyệt nhận được chỉ thị, thân ảnh lóe lên, im hơi lặng tiếng biến mất.

“Đánh xe! Lập tức chạy tới Thanh Sơn Tự!” Sau khi Lưu Nguyệt rời đi, nam tử quay sang phân phó Tiểu Tinh Đình một câu.

“A?” Tiểu Tinh Đình lập tức giật mình: “Chủ tử, người. . . Người không đi Phượng Hoàng Lâu nữa à?”

“Ừm!” Nam tử hờ hững lên tiếng.

“Người. . . Không phải người muốn. . . Phượng tam tiểu thư. . .” Tiểu Tinh Đình há miệng nói năng không đầu không đuôi.

“Tiểu Tinh Đình! Nếu ngươi muốn tới Phượng Hoàng Lâu, vậy tự mình đi đi thôi!” Rõ ràng giọng nói trau chuốt của nam tử hơi nặng thêm, vẻ không vui xuyên thấu qua mành xe.

“Tiểu Tinh Đình không dám, đương nhiên theo chủ tử đi Thanh Sơn Tự.” Gương mặt Tiểu Tinh Đình lập tức tái đi, kéo dây cương, xe ngựa ngừng thật lâu rốt cuộc cũng rời đi.

Đi được một đoạn không xa, Tiểu Tinh Đình vẫn không hiểu vì sao chủ tử lại không tới Phượng Hoàng Lâu nữa? Há miệng một lúc lâu, vẫn không nhịn được mà nói ra: “Chủ tử, tại sao người lại muốn đi Thanh Sơn Tự ah, sắc trời hôm nay đều đã muộn, chúng ta đến đó thì trời cũng đã tối.”

Quan trọng nhất dĩ nhiên là trò vui ở Phượng Hoàng Lâu kia hắn không được xem rồi.

“Trời tối thì ở Thanh Sơn Tự!” Nam tử thản nhiên mở miệng: “Ta và Trí Duyên đại sư đã không gặp nhau mấy năm rồi. Hôm nay vừa đúng lúc đánh vài bàn cờ.”

Hả. . . Tiểu Tinh Đình lập tức ỉu xìu đi. Đánh cờ với lão đầu tử kia thì có ý gì chứ. . .

“Muốn gặp Phượng tam tiểu thư, có rất nhiều cơ hội. Không phải chỉ có trong một lúc này. Hơn nữa hôm nay ở Phượng Hoàng Lâu cũng chưa chắc được như ngươi tưởng tượng. Có chút vở kịch hay đòi hỏi người ta phải trả giá thật lớn. Bây giờ chúng ta đang ở Đông Ly quốc, đội danh dự lại ở xa bên ngoài ngàn dặm, đó là lí do mà lúc này chúng ta còn chưa thích hợp xuất hiện.” Đương nhiên nam tử biết suy nghĩ trong lòng Tiểu Tinh Đình, không cần đẩy rèm ra, cũng có thể nhìn thấy nét mặt ỉu xìu trên mặt hắn. Hờ hững mở miệng nói.

“Vâng!” Vẻ mặt ỉu xìu của Tiểu Tinh Đình lập tức tươi tỉnh hơn vài phần. Chủ tử không tới cùng với đội danh dự. Đương nhiên không thể xuất hiện vào lúc này.

Một khi bị hành tung của chủ tử bị tra ra, chính là chuyện lớn. Bây giờ bên người chủ tử chỉ có hắn và Lưu Nguyệt. Hắn chỉ có thể hầu hạ chủ tử y hành cùng sinh hoạt hàng ngày. Vạn nhất Lưu Nguyệt bảo vệ không chu toàn, khiến chủ tử xảy ra điều gì xảy ra điều gì ngoài ý muốn, đó chính là có trăm cái đầu cùng không đền bù đủ.

Vừa nghĩ như thế, Tiểu Tinh Đình liền lập tức thu liễm trái tim ngứa ngáy không gì sánh được ban nãy lại. Tâm tình cũng theo đó mà thay đổi. Thế nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Chủ tử, làm sao người biết Trí Duyên đại sư ở Thanh Sơn Tự ạ? Nếu chúng ta đi mà không gặp được Trí Duyên đại sư vậy phải làm sao bây giờ?”

“Dĩ nhiên hắn đang ở đó.” Nam tử chợt đưa tay đẩy rèm ra, nhìn thoáng qua bầu trời phía tây. Lạnh nhạt cất lời.

Ban nãy tinh tượng đã ẩn mình trong tầng mây sẽ không xuất hiện lại nữa. Ngoại trừ ba mươi hai Đại Thông Thiên chú hậu duệ của Vân tộc ra, trong thiên hạ này sợ cũng chỉ có mỗi mình Trí Duyên đại sư có thể khai thông thiên nhãn, nhìn thấy tinh tượng rồi. Mà Vân tộc từ sau lần xảy ra đại biến vào hai mươi năm trước, Đại Thông Thiên chú thứ ba mươi mốt truyền nhân của Vân tộc là Vân gia chủ bị bệnh nặng nằm trên giường, linh lực cũng theo đó mà phong toả. Cho nên, Vân tộc liền chỉ còn lại có truyền nhân thứ ba mươi hai là Vân Cẩm người duy nhất có thể khai thông Thiên Nhãn.

Thế nhưng hôm qua Vân Cẩm lại đi giúp nàng ấy cứu mạng tiểu nha đầu kia, tiểu nha đầu kia gần như đã bước vào Quỷ Môn quan. Muốn kéo người về từ Quỷ Môn quan, hắn bị tổn hao có thể tưởng tượng được đó là chuyện đương nhiên. Nhẹ thì bị thương linh lực tổn hao nhiều. Nặng thì tính mệnh khó giữ.

Đương nhiên sẽ không có năng lực khai thông Thiên Nhãn. Cho nên. . .

Bây giờ lại chỉ còn Trí Duyên đại sư mà thôi!

Sâu trong đáy con ngươi mặc ngọc của nam tử hiện lên một tia lệ quang. Phượng tinh lâm thế. Sẽ là nàng sao?

Tinh tượng xuất hiện tại Đông Ly, vào giờ phút này ở kinh đô này có một ngôi sao đang lên. Ngoại trừ nàng ra, hắn không nghĩ ra còn có người nào khác nữa!

Chốc lát, trên dung mạo như tuyết của nam tử thoáng qua một tia sáng xanh. Buông rèm xe xuống, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Mặc kệ phượng tinh có phải nàng hay không. Nữ tử này. . .

Xe ngựa lần nữa ra khỏi thành, đi về hướng Thanh Sơn Tự.

xxxxxx

Cũng giống như vậy ở một góc đường khác sau lưng hàng rèn lão Thiết, đang có một chiếc xe ngựa không quá xa hoa lặng yên đứng đó một hồi lâu.

Trước xe không có người lái xe. Con ngựa kéo xe không được buộc dây cương, nhưng lại cực kỳ ngoan ngoãn; lẳng lặng đứng ở đó, không nhúc nhích. Nếu không phải thỉnh thoảng có vài tiếng ho khan trầm thấp truyền ra từ trong xe, thật dễ làm cho người ta gần như nghĩ rằng bên trong không có người nào.

Sau nửa canh giờ, rốt cuộc bên trong cũng vang ra một giọng nói thanh đạm: “Vụ Ảnh!”

Người trong xe chính là Vân Cẩm.

Vân Cẩm mặc một bộ cẩm bào bạch y hoa lệ nửa nằm trên tấm đệm mềm trong buồng xe. Lông mi thật dài rũ xuống, che khuất đôi mắt phượng. Tóc dài đen như mực, có vài sợi buông xõa lên trán, che khuất nửa bên mặt của hắn.

Buồng xe bị tấm rèm dầy che khuất, không có ánh sáng chiếu vào, những vẫn có thể thấy rõ ràng vẻ thản nhiên trên khuôn mặt trắng tới trong suốt của hắn.

Ban đầu nhờ có Trí Duyên đại sư tương trợ, hắn đã không việc gì. Không ngờ mới ra khỏi thiền viện lại nhìn thấy phượng xuất hiện hợp thành một màn tinh tượng. Hắn liền vọng động sử dụng linh lực thêm lần nữa. Tuy rằng đã thu hồi lại ngay lập tức, thế nhưng thân thể vốn vừa trải qua một lần bị thương nặng còn chưa kịp hồi phục lại dung linh lực nữa nên bị thương thêm lần thứ hai.

Bây giờ ngay cả một chút linh lực cũng không có.

“Thiếu chủ!” Giọng nói mới vừa vang lên không lâu, một bóng người mặc đồ đen như một đoàn mây mù nhẹ nhàng xuất hiện.

“Như thế nào?” Vân Cẩm không mở mắt ra, nhàn nhạt mở miệng.

“Hồi bẩm thiếu chủ, Phượng tam tiểu thư giải đáp xong câu hỏi kia, vừa mới rời đi ạ.” Vụ Ảnh nói.

“Ừm!” Vân Cẩm hờ hững đáp một tiếng, dường như không có gì ngoài ý muốn với chuyện Phượng Hồng Loan có thể trả lời được câu hỏi. Ở trên người nàng, không có chuyện gì trong thiên hạ này là không thể xảy ra.

“Cái chính là có tra ra chủ nhân phía sau của hàng rèn lão Thiết không?” Vân Cẩm lại hỏi.

“Thiếu chủ thứ tội, thuộc hạ vô năng. Giống như thiếu chủ đã điều tra trước đó, hàng rèn lão Thiết nhìn như vô hại, kỳ thật bên trong còn ẩn giấu Càn Khôn khác. Có bày trận pháp lợi hại, còn có vô số cao nhân canh giữ, hoàn toàn không thể tới gần được. Nếu muốn làm mạnh tay, thuộc hạ chỉ có thể sử dụng ám vệ ngầm của Vân tộc.” Vụ Ảnh lập tức nói.

Thầm nghĩ nếu không phải thân thể thiếu chủ liên tiếp bị thương, thì hoàn toàn không phải sợ một cái hàng rèn lão Thiết nho nhỏ này.

“Hả?” Vân Cẩm hơi hơi nhíu mày: “Lấy công lực của ngươi, cũng không vào được?”

“Vâng, thuộc hạ không dám tùy ý tới gần!” Vụ Ảnh gật đầu, lại nói: “Hơn nữa ban nãy thuộc hạ phát hiện ở một góc phố khác sau lưng hàng rèn này cũng có một chiếc xe ngựa, cũng dừng ở bên ngoài như chủ tử. Có lẽ là xe ngựa của thái tử Tây Lương quốc.”

“Hắn còn ở đó không?” Đôi mắt đang nhắm của Vân Cẩm mở ra trong nháy mắt.

“Mới vừa rời đi ạ.” Vụ Ảnh nói.

“Đi Phượng Hoàng Lâu?” Ánh mắt Vân Cẩm hiện lên một tia sắc bén.

“Không phải ạ, là ra khỏi thành, hình như là đi Thanh Sơn Tự.” Vụ Ảnh lắc đầu.

“Ngươi chắc chắn đã nhìn rõ ràng rồi chứ, chính là Ngọc Ngân không sai chứ?” Mắt phượng Vân Cẩm nheo lại. Xét hỏi.

“Thuộc hạ cũng không dám xác định. Thái tử Ngọc Ngân không hề lộ diện, thuộc hạ chỉ nhìn thấy thị đồng thiếp thân của ngài ấy. Cho nên, mới phán đoán là xe của thái tử Ngọc Ngân. Thuộc hạ sợ bị phát hiện, không dám tới gần.”

“Đó chính là hắn không thể nghi ngờ!” Tuấn nhan như ngọc của Vân Cẩm thoáng hiện ra vẻ lạnh lẽo: “Hắn đến đây là vì nàng ấy? Hay đến là vì hàng rèn lão Thiết?”

“Thuộc hạ không biết.” Vụ Ảnh lắc đầu: “Còn có một thiếu niên. Lão Thiết vô cùng cung kính với thiếu niên kia. Thuộc hạ suy đoán chắc hẳn hắn là chủ tử của hàng rèn lão Thiết. Người ẩn nấp trong bóng tối là người đi theo bảo vệ hắn.”

“Thiếu niên?” Vân Cẩm ngẩn ra, cất giọng hỏi: “Nói về dáng vẻ dung mạo của hắn một chút!”

Vụ Ảnh đưa những gì nhìn thấy hình dung ra kể lại cho Vân Cẩm. Chốc lát lại nói: “Nhưng thuộc hạ cho rằng da tay của hắn là dịch dung, chẳng qua là thuật dịch dung này rất cao minh.”

“Lam Triệt!” Vụ Ảnh dứt lời, Vân Cẩm ánh mắt hơi nheo lại.

“Thuộc hạ nhìn cũng có vài phần giống như thái tử Lam Tuyết quốc.” Vụ Ảnh nói ra ý nghĩ của chính mình. Trong lòng khen ngợi chủ tử thật sắc bén. Chỉ qua vài lời nói của hắn liền có thể đoán ra người đó là người nào.

“Hắn cũng tới sao?” Mắt phượng của Vân Cẩm hiện lên ít lệ quang: “Lập tức cho người đi điều tra! Xem có phải là hắn hay không! Nếu không tra được, ngươi hãy đi điều tra xem số vàng bạc hắn đã dùng đi về đâu.”

“Vâng!” Vụ Ảnh lập tức cúi người.

Vân Cẩm không nói nữa. Đầu ngón tay vân vê mấy sợi tua buông rũ trên mành xe, từ trong ra ngoài buồn xe tràn ngập luồng không khí u ám nồng nặc.

Vụ Ảnh không nhận được chỉ thị của chủ tử, lại cảm nhận được hơi thở u ám trong xe, đương nhiên không dám rời khỏi.

Hồi lâu, Vân Cẩm rút đi vẻ mặt nghiêm nghị, đáy mắt hiện lên ánh sáng khó hiểu. Giọng nói khôi phục lại vẻ thanh đạm ôn nhuận: “Ngươi đi đi! Tới muộn thì đến Phượng phủ tìm ta. Từ nay về sau ta sẽ sống ở Phượng phủ.”

“Chủ tử?” Vụ Ảnh lập tức mở miệng. Chủ tử muốn ở lại tướng phủ từ nay về sau sao? Vậy nếu Cẩm Sắt tiểu chủ biết, Phượng tam tiểu thư. . .

“Còn không mau đi!” Lông mày đậm của Vân Cẩm chau lại. Giữa mi mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo.

“Vâng!” Vụ Ảnh không dám tiếp tục trái ý Vân Cẩm, điểm nhẹ mũi chân, như một đoàn mây mù, biến mất không còn hình bóng.

Trong xe thân thể Vân Cẩm đang nửa nằm vẫn không nhúc nhích, hồi lâu sau, chậm rãi đưa tay đẩy rèm ra, giương mắt liếc nhìn chân trời phía tây, trên khuôn mặt tựa quan ngọc ẩn ẩn chút thâm trầm, cặp mắt phượng cũng hệt như hồ sâu không đáy.

Chốc lát, “cạch” hắn thả màn xe xuống. Quay sang nhẹ giọng nói với con ngựa: “Đi thôi, tới Phượng Hoàng Lâu!”

Con ngựa như có thể nghe hiểu được những gì hắn nói, khi hắn vừa dứt lời, lập tức quay đầu ngựa lại, kéo xe chuyển ra khỏi phố sau, đi tới Phượng Hoàng Lâu.

Trong xe Vân Cẩm chậm rãi nhắm hai mắt lại, giọng nói thấp nhuận dẫn theo hàn ý lạnh lẽo thấu xương bay ra ngoài xe: “Cẩm Sắt. . .”

Hãy nói những gì bạn cảm nhận