Thế gia – Chương 65

0
567

Chương 65: Thực tế tàn khốc

 

Edit + Beta: Linxu

 

Tô di nương cầm tay nữ nhi, nhìn khuôn mặt sáng rỡ của nữ nhi nàng cũng rất xoắn xuýt, mấy ngày nay nàng vẫn luôn đấu tranh. Nếu là có thể nàng cũng không muốn nói những chuyện bẩn thỉu này cho nữ nhi nghe, trước đây vì nàng nói chuyện này mà nữ nhi che giấu tâm tính của mình, biến bản thân thành người trong suốt. Lần này ngoài ý muốn té ngã đập đầu làm bị thương mất trí nhớ, nhưng nhìn nữ nhi khôi phục bản tính vui tươi hoạt bát, nàng cũng rất vui vẻ, thế nhưng rất nhanh thôi nụ cười vui vẻ trên mặt nữ nhi sẽ rất bị chính tay nàng đánh vỡ lần nữa, nàng thật sự không đành lòng.

 

Nước mắt Nguyệt Hoàn tí tách rơi xuống: “Di nương, đều là lỗi của con, lúc đó con không nên quay sang hò hét la lối với phu nhân, lúc đó dường như con không khống chế được chính mình.” Trong nháy mắt đó, nàng chỉ biết mình rất căm phẫn, muốn đòi Mạc thị cho một câu trả lời hợp lý, hoàn toàn quên mất thân phận của chính mình. Bằng không, nàng tuyệt đối sẽ không tắc trách như vậy.

 

Qua chuyện này, Nguyệt Hoàn đã hiểu rõ ra rằng chính nàng vẫn chưa hoàn toàn nhập mình vào xã hội này, lúc nào cũng lấy thái độ như đang xem trò chơi mà sống ở thời đại này, chuyện lần này cho nàng một bài học kinh nghiệm sâu sắc.

 

Qua rất lâu sau Tô di nương mới lên tiếng: “Chuyện lần này đúng là do con gây ra, nếu không phải con di nương cũng sẽ không bị phạt.” Lúc nói Tô di nương lời này dường như đang có một thanh đao đâm thẳng vào ngực nàng.

 

Nguyệt Hoàn trợn to mắt mà nhìn Tô di nương, giọng nói có chút run rẩy: “Di nương, người, người bị phạt là do con gây ra? Con, con đã làm gì?” Di nương bị phạt cũng là do nàng gây ra, thế này là có chuyện gì? Nàng không có làm gì cả mà? Nàng thật sự không hề làm gì cả.

 

Tô di nương chịu đựng đau khổ trong lòng mà nói: “Bởi vì  ngày hôm trước con tự mình tới Lan Khê viện, phu nhân cho rằng là di nương xui khiến con đi, cho nên tức giận.”

 

Nguyệt Hoàn như đang nghe kể một câu chuyện cười, giọng nói không khỏi lớn hơn: “Vì sao? Con chỉ tới Lan Khê viện mượn mấy cuốn sách, con chỉ đi mượn vài cuốn sách thôi mà tại sao phu nhân lại nổi giận chứ?” Lẽ nào vì nàng thân là thứ nữ nên ngay cả quyền lợi đọc sách cũng không có.

 

Tô di nương hơi hơi thở dài; “Mượn sách đúng là chuyện không sai, thế nhưng con không nên tới chỗ Tam cô nương mượn sách, phu nhân cho là chuyện con tới chỗ Tam cô nương lấy lòng là chủ ý của di nương.”

 

Nguyệt Hoàn không hiểu được.

 

Tô di nương cũng không muốn nói mấy chuyện xấu xa này cho nữ nhi biết, thế nhưng nếu bây giờ không nói cho nữ nhi, nữ nhi sẽ vẫn liều lĩnh như vậy, đến lúc đó nàng bị phạt chỉ là chuyện nhỏ nhưng làm trễ nãi nữ nhi và Luân ca nhi đó mới là việc hệ trọng: “Phu nhân vẫn muốn lung lạc lôi kéo Tam cô nương, trước kia Tam cô nương như thế thật tốt, thế nhưng trong chớp mắt Tam cô nương lại thay đổi trở nên khôn khéo hơn cũng không tiếp tục thân cận với phu nhân nữa, điều này làm cho phu nhân thấy rất tức giận, nhưng vì có lão phu nhân ở đây nên tạm thời phu nhân có muốn làm gì cũng không được.”

 

Nguyệt Hoàn nhớ tới trước kia có nói qua chuyện này: “Di nương, con biết phu nhân ngấp nghé khoản tiền kếch sù trên tay Tam cô nương, thế nhưng điều này cùng việc con mượn sách thì có liên can gì với nhau?” Nghĩ như thế nào Nguyệt Hoàn cũng nghĩ không thông chuyện này với việc của nàng có liên hệ gì.

 

Đối với nữ nhi tâm tư đơn thuần này Tô di nương cũng không biết làm sao, trước đây chuyện gì nữ nhi cũng nhìn rõ ràng đầu đuôi, bây giờ lại trở nên ngây thơ như vậy: “Con đi mượn sách vốn là không có vấn đề gì, thế nhưng phu nhân hoài nghi ta chỉ điểm con đi. Ta hầu hạ bên người phu nhân nhiều năm như vậy, rõ rõ ràng ràng mọi chuyện phu nhân làm, cũng hiểu rất rõ tính tình người, phu nhân làm thế là vì sợ ta. . .” Sợ gì nàng cũng không cần nói tiếp.

 

Nguyệt Hoàn sửng sốt một chút: “Di nương. . . Ý của người là nhất định sẽ có một ngày phu nhân hạ thủ với Tam cô nương.” Vốn tưởng rằng mọi chuyện đã qua lại không nghĩ tới nó chỉ bị che giấu đi chờ ngày bùng phát.

 

Tô di nương cười khổ: “Đây là chuyện đương nhiên rồi, Nhị lão gia nhậm chức Diêm Ngự Sử ở Giang Nam, thế nhưng số ngân lượng lão gia mang về lại không tới mười vạn lượng, bản thân chuyện này vốn đã không hợp lý rồi. Cổ ma ma đã thả tiếng gió cho phu nhân, trước khi Nhị lão gia chết có giao cho Tam cô nương một cái hộp. Nếu không có sai lầm, vậy chắc chắn trong cái hộp đó chính là tiền bạc còn dư lại của chi thứ hai, phỏng đoán sơ lược thì ít nhất cũng có mười mấy hai mươi vạn lượng, có lẽ còn có nhiều hơn.”

 

Nguyệt Hoàn bỗng chốc trầm mặc. Nguyệt Hoàn không nhìn được điệu bộ này của Mạc thị, ngay cả tiền tài của một bé gái mồ côi còn trăm phương ngàn kế mưu tính như vậy; thế nhưng từ xưa tới nay tiền tài động lòng người, huống chi còn là số tiền tài lớn như vậy; đều nói thất phu vô tội hoài bích có tội, có trách thì trách vì sao Nhị lão gia lại để lại nhiều tiền như vậy cho Tam cô nương.

 

Cây đèn đồng du trên bàn vang lên tiếng nổ tách tách, lóe ra tia sáng bé nhỏ.

 

Tô di nương cũng cảm thấy thế sự vô thường: “Tam cô nương trở về toàn tâm toàn ý đắm chìm trong việc sao chép kinh thư, ngay cả lão phu nhân nàng cũng không thân thiết; phu nhân lại muộc chuộc Cổ ma ma vú nuôi của Tam cô nương, có Cổ ma ma giúp đỡ, Tam cô nương liền rất thân thiết với cùng phu nhân. Thế nhưng không biết hai tháng trước đã xảy ra chuyện gì, Tam cô nương vẫn luôn một lòng sao chép kinh thư đột nhiên thay đổi; không những đuổi Cổ ma ma đi, lại còn nhận lấy Đình Chính thiếu gia trước nay nàng vốn chẳng quang tâm tới đưa về dạy dỗ bên mình, sau đó lại tìm ma ma tâm phúc bên người Nhị phu nhân về cạnh. Có lão phu nhân ở trên, phu nhân cũng không làm gì Tam cô nương được. Nếu Tam cô nương vẫn an tâm sao chép kinh thư vậy còn tốt, nhưng hôm nay Tam cô nương đột nhiên thay đổi trở nên thông minh lanh lợi hơn. Bây giờ lão phu nhân vẫn còn, phu nhân không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng chờ sau khi lão phu nhân qua đời chắc hẳn phủ đệ sẽ không còn sự an bình.”

 

Tim Nguyệt Hoàn nhảy lên bình bịch: “Di nương, có phải đột nhiên Tam cô nương không những không thích phu nhân hay không, mà còn cực kỳ căm ghét thậm chí căm hận phu nhân?” Nếu nàng đoán không sai, Nguyệt Hoàn chắc chắn trăm phần trăm là Tam cô nương trùng sinh.

 

Đối với vấn đề nữ nhi hỏi Tô di nương có chút kỳ quái, nhưng vẫn nói: “Ừ, căm hận thì chưa tới mức đó, nhưng mà cũng không tiếp tục gần gũi với phu nhân, thậm chí còn đẩy Nhị cô nương ngã xuống đất. Nếu không phải có lão phu nhân che chở, phu nhân đã sớm động thủ với Tam cô nương.” Thật ra dựa theo lời Tô di nương mà nói, số tiền tài này sớm ngày vào tay phu nhân thì cũng tốt. Tam cô nương chỉ là một đứa bé, giữ một khoản tiền tài khổng lồ như vậy trong tay chung quy cũng không an toàn cho lắm, thế nhưng nhìn điệu bộ bây giờ của Tam cô nương, e rằng một phân bạc phu nhân cũng không mò được.

 

Tay của Nguyệt Hoàn run run, đến bây giờ nàng đã xác định trăm phần trăm rằng Tam cô nương này thực sự là người trùng sinh rồi. Trong một đêm tính tình đại biến, nếu không phải xuyên qua thì chính là trùng sinh, đã loại bỏ khả năng xuyên qua ra, vậy chỉ còn một cái là trùng sinh. Điều này cũng có thể lý giải được vì sao Tam cô nương học cái gì cũng nhanh hơn rồi.

 

Không đợi Nguyệt Hoàn tiếp tục suy nghĩ, Tô di nương nói: “Phu nhân cũng liên tục buồn bực, chẳng qua trước đó không lâu cuối cùng phu nhân cũng biết được nguyên nhân vì sao bỗng chốc Tam cô nương không gần gũi với mình nữa.”

 

Nguyệt Hoàn không thể tin nhìn Tô di nương, lẽ nào chuyện Tam cô nương trùng sinh đã có rất nhiều người biết? Không thể nào, nếu là như vậy làm sao Tam cô nương còn có thể ở vui vẻ sống tốt trong phủ đệ được kia chứ.

 

Tô di nương không biết suy nghĩ của Nguyệt Hoàn: “Nghe nói là Nhị phu nhân báo mộng nói với Tam cô nương rằng Cổ ma ma không đáng tin, lúc này nàng mới đuổi Cổ ma ma ra ngoài.” Còn có chuyện gì cụ thể hơn thì nàng không nghe ngóng được, thế nhưng nếu Nhị phu nhân báo mộng có thể nói ra Cổ ma ma, chắc chắn sẽ không bỏ qua phần của đại phu nhân. Nhị phu nhân chính là một người cực kỳ thông minh, bằng không phu nhân sẽ không ba lần bốn lượt nhận thiệt thòi mất mặt trước mặt Nhị phu nhân.

 

Nguyệt Hoàn há miệng, không phải thế chứ, Nguyệt Dao sẽ dùng cái lý do qua loa tắc trách này mà chắn đỡ chuyện nàng làm ra: “Di nương tin không?” Lý do này mà cũng thành, trò đùa vui này có vẻ quá mức rồi.

 

Tô di nương gật đầu: “Tứ cô nương, di nương nói cho con những thứ này, là muốn cho con biết, về sau phu nhân và Tam cô nương sẽ không thể chung sống hòa bình với nhau được. Cô nương, Tam cô nương người không thể dính vào được.”

 

Nguyệt Hoàn không nhịn được hỏi: “Vì sao?”

 

Tô di nương lắc đầu: “Phu nhân mưu đồ tiền tài của Tam cô nương, nếu còn như lúc trước vậy chắc chắn cũng không có gì, thế nhưng nếu Tam cô nương đã phát hiện và có phòng bị, phu nhân sẽ không dễ dàng thực hiện được như vậy. Mưu tính của phu nhân, e rằng sẽ tan vỡ. Thế nhưng phu nhân không phải người dễ dàng chịu thua như vậy, đến lúc đó chúng ta đều bị cuốn vào chứ không thể nào tránh khỏi.”

 

Nguyệt Hoàn buông mình trầm tư. Nếu Nguyệt Dao thực sự là người trùng sinh vậy chắc chắn phu nhân không thể mưu tính được tiền bạc của nàng ấy, không những như vậy, rất có thể Nguyệt Dao còn quay lại trả thù Mạc thị. Vì chứng minh suy đoán của mình chắc chắn đúng, Nguyệt Hoàn không nhịn được hỏi: “Di nương tại sao người nói mưu tính của phu nhân có thể sẽ thành trống không.”

 

Tô di nương cười khổ nói: “Lúc Tam cô nương mới vừa trở lại kinh thành liền chuyên tâm sao chép kinh thư, việc bên ngoài tất cả đều mặc kệ. Nhưng đến bây giờ, không những biết lấy lòng lão phu nhân, lại còn qua lại thân thiết với Mã gia và Lý gia. Tam cô nương làm những thứ này thật ra chính là đang tìm kiếm hậu thuẫn. Có những người này ủng hộ đằng sau, phu nhân ắt phải cố kỵ, làm việc sẽ bó tay bó chân, chắc chắn không thể như nguyện.”

 

Nguyệt Hoàn nhẹ giọng hỏi: “Phu nhân kiêng kị chuyện gì?”

 

Tô di nương giải thích: “Lão gia làm quan trong triều, coi trọng nhất chính là danh tiếng. Bây giờ phụ mẫu của Tam cô nương đều mất rồi gởi cho đại phòng nuôi, nếu có người lan truyền ra ngoài rằng phu nhân mưu đoạt tiền tài trên tay Tam cô nương vậy không những ảnh hưởng tới con đường làm quan của lão gia, mà hơn nữa còn gây trở ngại cho tiền đồ của mấy người đại thiếu gia cùng nhị cô nương.”

 

Nguyệt Hoàn như bắt được một tia hy vọng: “Nói như vậy, phu nhân không đấu lại Tam cô nương còn gì?” Nếu thật như vậy vậy nàng có thể liên thủ với Tam cô nương.

 

Trái tim Tô di nương run lên, quả nhiên nàng suy đoán không sai Nguyệt Hoàn muốn thân cận với Nguyệt Dao. Nàng nhất định phải khiến Nguyệt Hoàn bỏ đi suy nghĩ này: “Tam cô nương là Tam cô nương, chúng ta là chúng ta. Ưu thế lớn nhất của Tam cô nương chính là con cả nhị phòng, chúng ta lại không giống với nàng. Tứ cô nương, thân khế của di nương vẫn còn nằm trong tay phu nhân, sinh tử của di nương dựa vào một ý niệm của phu nhân. Cả tiền đồ của con và Luân ca nhi cũng đều ở trong tay phu nhân, chúng ta chỉ có thể nghe lời phu nhân, phu nhân bảo làm cái gì thì phải làm cái đó. Bằng không, chúng ta chỉ có một con đường chết.”

 

Nguyệt Hoàn vừa nghe Tô di nương nói thân khế nàng còn trong tay Mạc thị, ngây ngẩn cả người, thân khế vẫn do Mạc thị nắm giữ, có phải có có nghĩa là di nương vẫn là một cái hạ nhân hay không.

 

Thật ra thì Tô di nương không muốn nói điều này với Nguyệt Hoàn, thế nhưng là người thì nhất định phải đối mặt với hiện thực, nàng không hy vọng con gái của mình đi lầm đường, phải biết rằng một bước sẽ dẫn tới từng bước sai: ” Người và Luân ca nhi có thể bình bình an an lớn lên cũng là bởi vì các con không có gì nổi bật. Tứ cô nương, nếu không phải di nương lo lắng hết lòng, kết quả của người và Luân ca nhi chính là có không chết cũng thành đồ phế đi.”

 

Tròng mắt Nguyệt Hoàn như muốn trợn rớt ra ngoài.

 

Tô di nương nói đơn giản qua tính tình cùng cách đối nhân xử thế của Mạc thị, mấy năm nay người chết ở trên tay Mạc thị, cũng có bảy, tám mạng người, bởi vậy có thể thấy được sự độc ác của Mạc thị. Nguyệt Hoàn sợ đến mặt không còn chút máu.

 

Trên mặt Tô di nương lộ vẻ đau xót: “Người chết rồi thì thôi không cần nói đến chi, nhưng con nhìn Triều ca mà xem hắn hoàn toàn bị phu nhân nuôi thành đồ bỏ đi; tiền đồ sau này đại cô nương cũng khó mà nói cho được. Di nương cũng không cầu xin tỷ đệ các ngươi đại phú đại quý, chỉ cầu ngươi và Luân ca nhi bình an lớn lên, qua thêm vài năm nữa thì người có thể an an ổn ổn gả cho gia đình trong sạch; Luân ca nhi đón dâu phân nhà đi ra ngoài, ta cũng đã thỏa mãn.”

 

Nguyệt Hoàn cứ thế sững sờ, còn chưa kịp tỉnh lại trong chấn động vừa rồi.

 

Tô di nương cầm lấy tay Nguyệt Hoàn nói: “Cô nương, người tuyệt đối không thể gần gũi thân thiết với Tam cô nương lần nữa. Lần này là phu nhận nhìn vào việc trước đó người bị thương mất trí nhớ nên mói chịu bỏ qua cho người; nếu còn có lần sau chắc chắn phu nhân sẽ không tha cho chúng ta.”

 

Nguyệt Hoàn thì thào nói: “Lẽ nào cả đời này đều phải chịu sự kiềm chế của bà ta?” Nếu cứ như vậy sống ngày qua ngày, mịt mù tăm tối mãi ư.

 

Tô di nương vội vã nói: “Không có, cô nương nhẫn nại thêm mấy năm nữa, đến lúc đó cô nương xuất giá rồi sẽ không phải chịu những ủy khuất này, bây giờ cô nương chỉ có thể nhẫn nhịn.”

 

Nguyệt Hoàn trầm mặc, tưởng tượng là một chuyện, thực tế tàn khốc bày ra ngay trước mặt lại là một chuyện khác, nàng cần thời gian để thích ứng.

 

Tô di nương nhìn khuôn mặt suy sụp xám đi của nữ nhi, lòng như đao cắt, nếu có thể, nàng thật sự không muốn đi bước này.

 

Nha hoàn thiếp thân bên người Tô di nương nói: “Di nương, thật ra không cần vội vã về chuyện này như vậy, chờ cô nương được dạy bảo trưởng thành, nhất định sẽ nghe lời di nương.” Nha hoàn cho rằng Tô di nương làm vậy là quá nóng vội, nàng lo lắng sẽ bị phản ngược lại.

 

Tô di nương nhìn ngọn lửa nhỏ trên bàn, lay trái ngã phải, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bị dật tắt, mà cuộc đời của nàng chẳng phải cũng như vậy sao, không cẩn thận sẽ bị mất mạng. Nàng không sợ phiền phức, thế nhưng nàng còn có một đôi nhi nữ, nếu nàng chết thật vậy còn hai đứa bé của nàng phải làm sao bây giờ, nàng không tin Mạc thị có thể đối xử tử tế thật lòng với con cái của nàng: “Ta tự có chừng mực.”

 

Không phải nàng không có thời gian chờ đợi, mà là nàng không dám chờ đợi. Nàng hiểu rất rõ tính tình của phu nhân, chỉ cần là cái mà nàng muốn thì nhất định phải giành bằng được, e rằng dù có phải dùng bất kỳ thủ đoạn nào cũng sẽ không tiếc, nhất định phu nhân sẽ không bỏ qua số tiền tài trên tay Tam cô nương, đến lúc đó chắc chắn sẽ lại có một phen nội đấu.

 

Nếu là Tam cô nương không thay đổi mà vẫn như trước, nàng vô cùng khẳng định phu nhân có thể đoạt lấy toàn bộ số tiền này. Thế nhưng bây giờ, Tô di nương không dám nắm chắc nữa. Tam cô nương làm ra đủ thể loại chuyện, nhìn qua thì không quan trọng, nhưng mọi thứ đều có thể dùng để phòng bị phu nhân, phòng bị không đáng sợ, đáng sợ là tâm trí cô nương.

 

Trong phủ đệ mời ma ma, tiên sinh và tú nương, cô nương lại chỉ chọn học tập quy củ, thêu thùa, thư pháp, những cái khác đều không học. Trên mặt có thể coi là vì muốn thủ hiếu, thế nhưng chỉ liếc mắt nàng liền có thể nhìn thấu mấy cái Tam cô nương học đều là thứ hữu dụng. Quy củ cái này là thứ cơ bản, thêu thùa và thư pháp là đại diện cho bề ngoài, còn cầm kỳ họa cùng thi từ ca phú, đều là mấy thứ trông thì đẹp nhưng không dùng được là mấy, nói cách khác cô nương đã biết nên chọn lựa những thứ có lợi với mình, bỏ qua những cái vô dụng.

 

Hiểu được nên lấy hay bỏ là chuyện rất bình thường, thế nhưng Tam cô nương chọn lựa như vậy lại không bình thường. Tam cô nương là tài nữ, tài nữ yêu thích cầm kỳ thư họa thi từ ca phú đó mới là chuyện dĩ nhiên, làm sao có thể tiêu tốn tâm tư đi học tập thêu thùa như vậy. Đủ loại chuyện mà Tam cô nương làm ra khiến cho nàng không thể không kinh hãi.

 

Nếu Tứ cô nương vẫn bình thường trước nàng cũng không lo lắng, thế nhưng Tứ cô nương bị ngã một lần sau đó cả con người thay đổi trở nên đơn thuần hơn. Nếu còn tiếp xúc với Tam cô nương nhiều hơn nữa, lấy tâm trí kia của Tam cô nương vậy đến lúc đó nhất định nữ nhi của nàng sẽ bị bán, mà sinh tử của các nàng vẫn còn bị phu nhân nắm chặt trong tay.

 

Tô di nương lẩm bẩm: “Nếu Tam cô nương không trở nên thông minh thì tốt biết bao nhiêu.” Nếu như vậy, phu nhân có thể dễ dàng đạt được mong muốn, phủ đệ cũng sẽ thái bình.

 

Trần di nương nhận được tin tức Nguyệt Doanh đưa tới, biết Nguyệt Dao cự tuyệt, ngay lập tức thất vọng vô cùng, vì sao lại không thể đáp ứng kia chứ? Chu tiên sinh còn có thể dạy cho cái tên Liên Đình Chính ngu dốt như lợn kia, thì chắc chắn có thể dạy Đình Triều.

 

Hôm đó Trần di nương đi qua tiền viện thăm Đình Triều. Thế nhưng Đình Triều không những không để ý tới Trần di nương, mà còn tức giận mắng Trần di nương.

 

Gã sai vặt đi theo len lén nói cho Trần di nương bảo rằng tam thiếu gia đánh nhau với người ta, nhất định tiên sinh muốn nói chuyện này cho lão gia, tam thiếu gia ắt sẽ phải chịu phạt.

 

Trần di nương luống cuống, nếu bị lão gia biết được, mà lão gia lại là người nghiêm khắc, đến lúc đó nhất định lấy gia pháp ra trị tội, lần trước nhi tử bị dùng gia pháp liền nằm luôn trên giường nửa tháng, nếu lại bị nghiêm phạt bằng gia pháp nữa vậy chẳng phải phải tiếp tục nằm thêm nửa tháng nữa hay sao, càng quan trọng hơn nữa, nếu còn tiếp tục như vậy sớm muộn gì nhi tử cũng thành phế vật. Trần di nương một lòng một dạ vì nhi tử, lập tức ném tất cả đều cố kỵ ra sau ót, trực tiếp đi tìm Nguyệt Dao.

 

Nguyệt Dao nghe báo Trần di nương đến có chút kỳ quái, thế này là có chuyện gì, không biết rằng cũng lại là vì chuyện Đình Triều mà tới: “Sao di nương lại có thời gian rảnh rỗi tới đây, mời di nương ngồi.”

 

Trần di nương cũng không quanh co lòng vòng với Nguyệt Dao: “Tam cô nương, ta có chút ý nghĩ muốn nói riêng với cô nương.” Giờ phút này nàng không thể chờ thêm dù chỉ một khắc.

 

Nguyệt Dao lại mỉm cười: “Là chuyện không thể nói với người khác sao, di nương có chuyện mời cứ nói.” Sẽ không nói với Mạc thị, thế nhưng nhất định sẽ nói cho lão phu nhân.

 

Trần di nương không còn cách nào khác chỉ đành nhắm mắt cầu xin Nguyệt Dao hỗ trợ.

 

Nguyệt Dao lắc đầu từ chối: “Trần di nương, trước đó ta đã nói với đại tỷ rằng chuyện này không phải chuyện mà ta có thể làm chủ được. Trần di nương, mong muốn của ngươi ta không giúp được xin đừng làm khó ta.” Có thể để cho Đình Chính đi theo Lý Hàn học tập tỷ đệ các nàng đã thiếu người ta một mối ân tình lớn, làm sao còn có thể tiếp tục đi cầu xin một cách vô lý như vậy được.

 

Trần di nương đau khổ cầu xin: “Tam cô nương, người lại đi hỏi thêm một chút đi. Nếu Lý gia cự tuyệt ta cũng đành nhận mệnh. Tam cô nương, ta cầu xin ngươi.” Nói xong liền muốn quỳ xuống. May mắn Hoa Lôi và Xảo Lan nhanh tay lẹ mắt, ngăn nàng lại.

 

Nguyệt Dao cười khổ: “Di nương, ngươi thật sự là làm khó cho ta rồi, chuyện này quả thật là ta bất lực.” Cũng thật là gây khó dễ cho người khác mà.

 

Hác mụ mụ từ ngoài đi vào, nhìn Trần di nương khóc lóc không ra bộ dáng gì, thì thầm bên tai Nguyệt Dao đôi câu.

 

Nguyệt Dao nghi ngờ liếc mắt nhìn Hác mụ mụ một cái, thấy Hác mụ mụ gật đầu. Nguyệt Dao trầm mặc một chút sau đó nói: “Trần di nương, không biết chuyện ngươi tới đây cầu xin ta cho tam thiếu gia đi Lý gia học bài tổ mẫu và Đại bá phụ bọn họ có biết hay không? Nếu tổ mẫu bọn họ đồng ý, thì ta sẽ viết thư cho Lý bá bá.”

 

Thoáng chốc Trần di nương sững sờ ngây ngẩn cả người, chẳng qua vì nhi tử, Trần di nương vẫn quyết định không thèm đếm xỉa tới chuyện gì nữa rồi: “Nếu lão gia đồng ý, cô nương có thể đưa tam thiếu gia tới Lý phủ học tư thục sao?”

 

Nguyệt Dao lắc đầu: “Không thể, ta cũng không phải là Đông Gia, ta chỉ có thể viết thư đi trưng cầu ý kiến hỏi thăm một chút, có thể thành hay không, còn phải xem Lý bá bá có đồng ý không đã.”

 

Đối với việc thu học trò Chu tiên sinh cũng có yêu cầu nhất định, không phải là người nào tới cũng thu cả. Tình huống của Đình Chính thì trước khi Nguyệt Dao gặp Chu tiên sinh Lý Quốc Hạnh cũng đã nói rõ ràng mọi chuyện với hắn rồi. Về sau Nguyệt Dao lại nói không hy vọng xa vời gì Đình Chính có thể thi khoa cử, Chu tiên sinh dạy học cũng không có gánh nặng, thấy tư chất Đình Chính như vậy việc dạy dỗ khó tránh khỏi có vài phần tùy ý, đương nhiên, tùy ý không có nghĩa là chỉ dạy cho có lệ, chỉ là không có để bụng nhiều như Lý Hàn, cũng không có yêu cầu gì nghiêm khắc.

 

Đình Chính tự mình viết thư cho Nguyệt Dao, nói rằng hắn ở Lý phủ hết thảy đều mạnh khỏe bình an, điều duy nhất không tốt chính là không được gặp tỷ tỷ thường xuyên.

 

Trần di nương cũng không nỡ lòng buông tha chút hy vọng ấy: “Ta sẽ đi cầu xin lão phu nhân và lão gia, cũng xin Tam cô nương quan tâm nhiều hơn chút.”

 

Nguyệt Dao nhìn bóng lưng Trần di nương rời đi, trong lòng có chút cay cay. Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ. Tuy rằng trước giờ Trần di nương có làm sai, thế nhưng một mảnh tình mẹ dành cho Đình Triều cũng khiến người khác lộ vẻ xúc động. Thậm chí trong nháy mắt này, Nguyệt Dao suy nghĩ nếu không thì mình hãy cứ đi cầu xin Lý bá bá trước rồi tính, chẳng qua suy nghĩ này cũng chỉ chợt lóe lên ở trong lòng rồi biến mất.

 

Đặng ma ma hung hăng trừng mắt vào bóng lưng đang rời đi của Trần di nương. Tuy là đáng thương, thế nhưng chuyện này rõ ràng là làm khó cho cô nương nhà mình.

 

Nguyệt Dao có chút buồn bực: “Tại sao phải Trần di nương tại sao phải đến tận đầu ta mà cầu xin? Nàng làm như vậy là vì cái gì?” Trần di nương cầu xin nàng, cầu xin một bé gái mồ côi không cha không mẹ, này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt Đại bá phụ và Đại bá mẫu, đến lúc đó người xui xẻo vẫn là Trần di nương.

 

Nguyệt Dao thấy sau khi mình hỏi xong, Đặng ma ma không có đáp lời, ngược lại sắc mặt Hác mụ mụ có chút phức tạp. Nguyệt Dao khẽ thở dài một hơi, trở về phòng ngủ.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận