TBKH – Q.2 – Chương 1.1

0
558

Quyển 2: Quan Mãn Kinh Hoa

Chương 1: Đúng là nàng rồi (1)

Ra khỏi con đường chỗ phủ Thừa Tướng, phu xe làm theo lời Phượng Hồng Loan nói, vung roi ngựa lên, xe ngựa chuyển hướng chạy tới hàng rèn ở thành Nam.

Không chỉ có Đông Ly quốc, mà thậm chí thiên hạ tam quốc người người cũng đều biết, hàng rèn Lão thiết là nơi rèn binh khí nổi danh nhất. Hàng rèn lão Thiết nổi danh không đơn thuần là vì đánh thép, mà còn vì bất cứ đồ vật nào, không cần biết là vàng, là bạc, hay có là châu ngọc, gỗ đá đồ cổ, chỉ cần ngươi có thể vẽ ra hình ra dáng của nó, thì chỗ này đều có thể đánh ra. Hơn nữa thủ công ở đây cũng thuộc hàng có một không hai trong thiên hạ, không ai sánh bằng. Có thể xem nó không chỉ là số một Đông Ly quốc, mà cũng là số một tam quốc thiên hạ.

Cho nên Phượng Hồng Loan nói muốn đi lò rèn tốt nhất kinh đô, vậy dĩ nhiên là tới chỗ lão Thiết không thể nghi ngờ.

Lúc này đã vào chính ngọ, xe ngựa chuyển khỏi con phố mà phủ Thừa Tướng nằm trên, bắt đầu tiến vào khu náo nhiệt phồn hoa.

Trên đường phố dòng người nhốn nháo rộn ràng, tiếng rao hàng gào to xuyên thấu qua tấm rèm dầy truyền vào trong buồng xe, không dứt bên tai.

Trong xe một tay Phượng Hồng Loan cầm quyển dã sử tạp đàm các quốc gia trong thiên hạ, sách kỳ văn thú sự*, trong lúc nhất thời xem tới mê mẩn, bỏ tất cả những âm thanh loạn thất bát tao kia ra ngoài.

*dã sử tạp đàm các quốc gia trong thiên hạ, sách kỳ văn thú sự: lịch sử và các bình luận nhỏ về các nước trong thiên hạ, sách về những câu chuyện kỳ lạ và lí thú.

Thanh Lam và Thanh Diệp cũng không dám quấy rầy nàng, mà ngoan ngoãn ngồi ở một bên.

Xe ngựa chạy được một lúc, Thanh Lam thực sự không nhịn được nữa, nhìn Phượng Hồng Loan nhẹ giọng nói: “Tiểu thư. . .”

“Ừm!” Phượng Hồng Loan nhẹ nhàng lên tiếng, tỏ ý nghe thấy được.

Thanh Lam thấy Phượng Hồng Loan lên tiếng trả lời, lập tức nói: “Tiểu thư, lò rèn tốt nhất chính là hàng rèn lão Thiết. Bây giờ đã quá giữa trưa. E rằng lão Thiết đã đóng cửa hàng rồi.”

“Hả?” Phượng Hồng Loan ngước mắt, nhìn Thanh Lam. Mới qua buổi trưa, liền đóng cửa?

“Tiểu thư, nghe nói hàng rèn lão Thiết có một quy củ, đó chính là một ngày chỉ làm cho ba khách hàng, chỉ đánh ba món đồ. Từ khi cửa hàng rèn này khai trương đến nay đã hơn mười năm, mỗi ngày đều có vô số người đi tới xếp hàng ở đó suốt đêm không hề ngủ. Canh ba năm canh mà đi đều sợ đã muộn, hôm nay tới tận lúc này chúng ta mới tới đó, sợ là người ta đã đóng cửa sớm rồi ạ.” Thanh Diệp lập tức nói chen vào, nhẹ giọng giải thích rõ ràng.

“Như vậy. . .” Phượng Hồng Loan ngẩng đầu lên từ trong mấy quyển sách, tìm tòi trong đầu ký ức về của hàng rèn lão Thiết. Tức khắc nhíu mày.

“Tiểu thư, nếu không hôm nay nô tỳ cùng Thanh Diệp cả hai người đi vào trong đó xếp hàng đợi, nhất định sẽ rèn được thứ tiểu thư muốn.” Thanh Lam nhìn Phượng Hồng Loan nhíu mày, đề nghị ngay.

“Không phải nói nếu có thể trả lời một vấn đề hắn hỏi, thì có thể đặc cách rèn cho một thứ, không thu bạc sao?” Ban nãy Phượng Hồng Loan chỉ nói đi tới cửa hàng thợ rèn tốt nhất, đúng là không có ngẫm nghĩ tới chuyện này. Bây giờ hồi tưởng lại trong đầu mới nhớ ra, chậm rãi mở miệng.

“Tiểu thư, tuy nói như vậy. Thế nhưng suốt mấy năm qua, vấn đề lão Thiết đưa ra không có ai trả lời đúng cả. Lúc đầu cũng có không ít người vào đó giải đề, nhưng cuối cùng đều tay trắng trở về, kéo dài tới tận lúc này, bây giờ đã qua mười mấy năm, đã không còn ai tới giải đề, mà đều theo quy củ xếp hàng đợi tới phiên mình.” Thanh Lam lập tức nói.

Thanh Diệp cũng gật đầu liên tục: “Là như vậy đó tiểu thư!”

Từ nhỏ hai người đã được Đỗ Hải đưa về nuôi dưỡng, huấn luyện đặc biệt. Đương nhiên từ võ công đến kiến thức, một nha hoàn bình thường không thể so sánh được.

“Vậy hôm nay chúng ta phải đi phá tan cái quy củ của hắn!” Phượng Hồng Loan vừa nghe đến cách ý kiến này, lại thêm hăng hái vài phần. Nàng muốn xem xem rốt cục là vấn đề gì mà có thể làm khó được nàng.

Nói xong câu này, tiếp tục nhìn sách trong tay.

Hai người Thanh Lam, Thanh Diệp đều mở to hai mắt nhìn Phượng Hồng Loan, chỉ thấy dường như nàng đã có ý tứ gì đó dành riêng cho chuyện này rồi, khóe miệng hơi cong lên, hiển nhiên là đang sung sướng trong lòng. Một chiếc áo lam thanh hoa như nước, mắt ngọc mày ngài, hào quang rực rỡ, dường như trên người của nàng ẩn chứa vô số năng lượng. Bỗng nhiên đáy lòng hai người đồng loạt nảy lên một ý nghĩ, không có chuyện gì trên thế gian này có thể làm khó tiểu thư được.

Trong lúc nhất thời hai người cũng không nói nữa, đều kinh ngạc nhìn Phượng Hồng Loan. Đây chính là người mà từ nay về sau các nàng sẽ đi theo. Nhìn vào tiểu thư, các nàng chợt thấy mình thật nhỏ bé.

Song song với  cảm giác nhỏ bé đó, trong lòng các nàng đều sinh ra một cỗ kiêu ngạo. Có chủ tử như vậy, các nàng thần phục từ trong đáy lòng.

Trong buồng xe yên tĩnh trở lại lần nữa, tiếng thét to rao hàng phía ngoài cùng tiếng đầu ngón tay ma sát khi lật sách hòa âm vào nhau. Một ồn ào, một yên tĩnh, lại hài hòa tới thản nhiên, làm tâm tình người ta cũng trở nên nhẹ nhàng khoan khoái theo.

Đại khái sau nửa canh giờ, xe ngựa qua khỏi khu náo nhiệt, giọng nói la hét ầm ĩ cũng dần dần vơi đi.

Lại đi thêm khoảng thời gian một chén trà, phu xe kéo cương ngựa, xe ngựa ngừng lại: “Tiểu thư! Đã tới cửa hàng rèn lão Thiết rồi ạ!”

“Ừm!” Phượng Hồng Loan vẫn tiếp tục nhìn quyển sách trên tay như cũ, nhàn nhạt lên tiếng.

Thanh Lam cùng Thanh Diệp lập tức đưa tay đẩy rèm ra, đồng thời nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy xe ngựa đang dừng ở một hẻm nhỏ vắng vẻ. Đường trong hẻm nhỏ rất hẹp, chỉ có một làn thông hành nối liền hai hướng nam bắc. Trước mặt chính là một gian hàng nho nhỏ, cửa hàng cực kỳ cũ nát, nói nó là cửa hàng đã coi như nâng cao nó, nếu nói nó là một gian nhà lá cũng không có gì sai.

Nếu không phải phía trên mặt tiền của cửa hàng có treo một tấm hoành phi cực kỳ to lớn, trên đó viết bốn chữ lớn mạ vàng Hàng rèn lão Thiết, thì hai người Thanh Lam, Thanh Diệp cũng hoài nghi là phu xe đi nhầm chỗ.

Hàng rèn lão Thiết hưởng danh khắp tam quốc lại là một gian nhà lá?

“Đây. . . Đây chính là hàng rèn lão Thiết?” Thanh Lam, Thanh Diệp trợn mắt há mồm ngơ ngác nhìn gian nhà lá trước mắt, quay đầu lại nhìn Phượng Hồng Loan.

Nghe vậy, Phượng Hồng Loan ngẩng đầu, thuận theo  tấm rèm mà Thanh Lam, Thanh Diệp vén lên nhìn ra ngoài.

Không nghĩ tới hàng rèn lão Thiết vang danh thiên hạ lại là một gian nhà lá!

Nếu không phải mua danh chuộc tiếng, thì nhất định là cao nhân tài giỏi không để ý tới thế đời. Hiển nhiên, nếu thanh danh của hàng rèn lão Thiết này đã truyền ra xa, hưởng sự khen ngợi của cả ba nước trong thiên hạ, vậy tự nhiên nó là ý sau.

Vẻ mặt Phượng Hồng Loan hờ hững nhìn bốn chữ lớn hàng rèn lão Thiết được viết trên hoành phi, sau đó ánh mắt xẹt qua từng tấc từng tấc một, cuối cùng cố định ở mảnh tường cao sân nhỏ sâu bên trong liên kết với đằng sau hàng rèn lão Thiết. Con ngươi mát lạnh hiện lên vài tia thú vị, lạnh nhạt cất lời: “E rằng cả khu phố trải suốt con đường này đều là đất nhà hắn cả. Chớ bị cái mã bề ngoài che mờ hai mắt.”

Thanh Lam, Thanh Diệp liền ngẩn ra, nhìn Phượng Hồng Loan.”Đi gõ cửa!” Phượng Hồng Loan buông rèm, nhàn nhạt phân phó.

“Vâng, tiểu thư!” Hai người Thanh Lam, Thanh Diệp lập tức nhảy xuống xe, đi tới.

Mặc dù mặt tiền của hàng rèn lão Thiết trông tồi tàn, thế nhưng cánh cửa lại được chế tạo từ loại sắt tinh khiết hảo hạng nhất. Trên cửa có hai vòng khuyên để gõ.

Thanh Lam cất bước đi tới, đưa tay đập vòng cửa, mấy tiếng gõ cửa “Cốc cốc cốc” vang lên, một bên: “Có ai không? Mời ra đây! Tiểu thư nhà ta muốn rèn đồ!”

Đập vòng cửa một lúc lâu, bên trong vẫn không có động tĩnh gì. Càng đáng nói hơn chung quanh đây tới cả một tiếng người cũng không có, Thanh Lam ngừng tay, quay đầu lại nhìn Phượng Hồng Loan: “Tiểu thư, hình như không có ai!”

“Bên trong có người, gõ lại!” Giọng nói của Phượng Hồng Loan xuyên thấu qua màn mỏng truyền ra. Vẫn lạnh nhạt như cũ.

Có người hay không, khứu giác nàng nhạy bén với nó nhất, đây cũng là bản lĩnh thiết yếu khi làm sát thủ. Đối với hơi thở con người, sẽ đặc biệt nhạy cảm. Trong vòng trăm thước, chỉ cần có người, nhất định nàng có thể cảm giác được trước hết.

Bên trong không chỉ có người, hơn nữa còn có hơn một người, phân tán khắp nơi trong sân nhỏ sau bức tường cao kia. Hơi thở u ám kéo dài khắp nơi, hiển nhiên ở đây có không dưới trăm tên cao thủ.

“Vâng, tiểu thư!” Thanh Lam tiếp tục gõ, tay càng dùng thêm sức, tiếng kêu cũng lớn hơn: “Có ai ở trong không ra đây! Tiểu thư nhà ta muốn rèn đồ!”

Hô nửa ngày, thấy bên trong vẫn không có động tĩnh, Thanh Diệp cũng gọi theo Thanh Lam.

Thanh âm của hai người trong trẻo, cùng với tiếng đập cửa “Cốc cốc cốc” vang lên, gần như mười dặm đường tám con phố đều có thể nghe được.

“Mới sáng ngày ra làm gì mà ồn ào thế?” Rốt cuộc một tiếng rống to truyền ra. Giọng nói khàn khàn, già dặn đanh thép. Mang theo vẻ buồn ngủ cùng cơn tức do chưa tỉnh ngủ.

Nghe thanh âm thì hẳn là một lão nhân.

Sáng sớm? Nghe vậy, Thanh Lam, Thanh Diệp đồng loạt ngẩng đầu liếc nhìn trời một cái, khóe miệng co giật. Ban đầu các nàng cho rằng hôm nay tiểu thư nhà mình là người ngủ dậy muộn nhất, không nghĩ tới ở đây còn có người trễ hơn.

Động tác trong tay cùng tiếng la ngừng lại. Hai người lẳng lặng chờ ở cửa.

Thế nhưng đợi một lúc lâu, bên trong lại không có động tĩnh rồi. Lại lần nữa quay đầu nhìn Phượng Hồng Loan.

“Tiếp tục gõ cửa!” Phượng Hồng Loan ở trong xe không ngẩng đầu lên nói.

“Vâng!” Thanh Lam, Thanh Diệp lập tức lên tiếng trả lời.

Lại đập vòng cửa thêm lần nữa, tiếng gõ “Cộc cộc cộc” cùng tiếng gọi của hai người vang lên, không ngừng bên tai.

“Đừng có gọi nữa, muốn rèn thứ gì thì qua một bên. Hôm nay đã làm đủ ba thứ rồi.” Giọng nói kia không nhịn được mà rống to thêm một lần nữa.

“Lão nhân gia, tiểu thư nhà ta tới để giải đề.” Thanh Lam lập tức lớn tiếng nói.

“Giải đề? Giải đề quỷ gì? Quấy rầy ta ngủ nữa, ta giết cả nhà ngươi!” Thanh Lam vừa dứt lời, thanh âm bên trong không chút nghĩ ngợi mà rống lên.

Thanh Lam, Thanh Diệp liền ngẩn ra, xoay người nhìn Phượng Hồng Loan: “Tiểu thư. . .”

Giết cả nhà nàng luôn sao? Đang cầu mà không được đây này! Phượng Hồng Loan nhìn quyển sách trên tay, nghe vậy không ngẩng đầu lên, mà khóe miệng kéo ra nụ cười lạnh. Giọng nói bình thản lại có chút lạnh lùng nghiêm nghị: “Tiếp tục gọi! Đừng có ngừng lại, gõ tới khi nào hắn chịu ra thì thôi.”

“Vâng, tiểu thư!” Thanh Diệp, Thanh Lam vốn đã lùi lại liền nhanh chóng tiến lên, tích góp toàn bộ tinh thần sức lực gọi tiếp: “Người ở bên trong đi ra, tiểu thư nhà ta muốn giải đề!”

Mới vừa gõ hai cái, đã nghe thấy có tiếng bước chân “đùng đùng đùng” chạy từ trong ra. Ngay sau đó cánh cửa cồng kềnh đang đóng lại được mở ra. Lộ ra khuôn mặt già tràn đầy tức tối, lệ khí bùng nổ khắp toàn thân, nhìn hai người Thanh Lam, Thanh Diệp trước mắt: “Quấy rầy mộng đẹp lão nhân ta, các ngươi muốn chết sao?”

Một thân sát khí, làm cho Thanh Lam cùng Thanh Diệp nhất thời sợ giật bắn cả người, cùng lúc lùi lại.

“Nghe nói hàng rèn lão Thiết có một quy củ. Chỉ cần người tới có thể trả lời đúng đề mục được đưa ra, sẽ rèn cho người đó một món đồ mà không tính tiền công. Là như thế này sao?” Phượng Hồng Loan chậm rãi mở miệng giọng nói có phần nguội lạnh, xuyên qua tấm rèm che, dường như còn mang theo khí lạnh. Trong nháy mắt thổi tan sát khí cùng cơn tức tràn lan của lão đầu.

Lão nhân mới ra tới nơi, hình như không phát hiện còn có người ngồi trên xe. Nghe vậy, đôi mắt già nua bén nhọn lập tức nhìn về phía xe ngựa Phượng Hồng Loan đang ở. Cơn buồn ngủ cũng tỉnh hơn phân nửa.

“Ngươi là chủ nhân nơi này? Thật có quy củ như vậy?” Phượng Hồng Loan cảm giác được có một ánh mắt sắc bén bắn tới xe ngựa, ánh mắt kia cứ như xuyên thấu qua mành xe dày cộm chiếu thẳng vào người nàng. Mi phong lạnh lẽo, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ.

Hình như lão nhân đã hoàn toàn tỉnh ngủ, đôi mắt già nua không phân biệt tốt xấu nhìn chằm chằm xe ngựa, một lúc lâu chậm rãi mở miệng: “Không sai!”

“Vậy lấy đề mục của ngươi ra đi!”

“Vị cô nương này muốn giải đề?” Đôi mắt già nua của lão nhân nhìn chằm chằm xe ngựa. Trong lòng kinh hãi.

Nếu không phải người bên trong xe nói chuyện, hắn gần như không thể dò ra bất kỳ hơi thở nào trên người nàng. Chuyện này thực sự quá kinh dị. Khoảng cách gần như thế. Hắn tự nhận nội công có thể coi là vô song, cho dù có là thiên hạ Tam công tử đứng ở khoảng cách gần như thế, cũng không thể nào không có một chút khí tức.

Nếu người bên trong xe không phải người trời sinh đã có thể chất khác hẳn với người bình thường, thì đó là người có võ công nội lực cao hơn cả thiên hạ Tam công tử.

“Đương nhiên!” Phượng Hồng Loan nhàn nhạt nói: “Chẳng qua nếu ngươi không định dùng cách giải đề mà rèn cho ta một thứ, vậy cũng rất tốt!”

“Xin hỏi cao danh quý tánh của cô nương?” Lão nhân nhìn mành xe đang đóng chặt. Bị sự kinh ngạc trong lòng vây khốn. Muốn biết sao trong thiên hạ lại có một nữ tử như vậy? Hắn thực sự không nghĩ ra được.

“Hàng rèn lão Thiết có quy củ phải hỏi tên họ của người khác sao?” Phượng Hồng Loan nhíu mày, giọng nói vốn mát lạnh lại có thêm chút lạnh lẽo: “Ngươi đúng thật là chủ nhân nơi này? Nếu không phải, vậy xin mời chủ nhân nơi này đi ra đi!”

Lão nhân nhất thời ngẩn ra, lập tức nói: “Tại hạ là Lão Thiết, chính là chủ nhân của hàng rèn lão Thiết này! Không biết vị cô nương này muốn đánh vật gì?”

“Nơi này của ngươi nói chỉ cần là thứ có trên thế gian, đều có thể đánh ra được, đúng không?”

“Không sai!” Lão Thiết gật đầu.

“Vậy liền lấy đề của ngươi ra đi!” Phượng Hồng Loan lạnh giọng mở miệng.

Vừa rồi nàng còn có chút hứng thú với hàng rèn lão Thiết nhưng ngay lúc lão đầu tử này bước ra ngoài thì tất cả đã tan thành mây khói rồi. Nếu không phải nàng chỉ thích mỗi mình Thù Tình lại muốn chế tạo một bộ Thù Tình khác làm đoản đao tùy thân. Thì lúc bấy giờ nàng đã quay đầu rời đi luôn rồi.

Hiển nhiên hàng rèn lão Thiết này không giống bình thường. Không muốn chọc vào phiền phức, nàng mới không muốn . . .rước phiền vào thân.

“Cô nương thật muốn giải đề?” Lão Thiết nhìn một lúc lâu, màn xe vẫn đóng chặt. Từ đầu tới cuối đều không thấy được dáng dấp người ở bên trong ra sao. Tuy rằng có nghe được giọng nói nhưng lại không thăm dò được khí tức của nàng. Nhưng chắc chắn người ở trong đó tuyệt đối không phải người thường.

“Không giải đề ta đến chỗ này của ngươi làm gì?” Lông mày Phượng Hồng Loan rét lạnh: “Muốn ra đề cũng nhanh nhanh chút, thứ ta muốn làm không nhất thiết chỉ nơi này của ngươi mới làm ra được!”

Lão Thiết liền ngẩn ra. Hàng rèn lão Thiết khai trương mười mấy năm, đều là người người tới xin lão rèn cho. Hôm nay gặp đối phương như vậy, trong chốc lát tựa hồ không thích ứng kịp.

“Thanh Lam, Thanh Diệp, lên xe! Đi!” Phượng Hồng Loan thấy đối phương không trả lời. Tức khắc lạnh giọng ra lệnh.

“Vâng, tiểu thư!” Từ lúc lão Thiết đi ra Thanh Lam, Thanh Diệp đã lui về cạnh xe ngựa đứng yên ở đó. Bây giờ nghe phân phó của Phượng Hồng Loan, lập tức vén rèm, lên xe.

Một góc rèm xe được vén lên, dung mạo tuyệt sắc mà lạnh lẽo của Phượng Hồng Loan hiện ra.

Dù chỉ là một cái chớp mắt, nhưng vẫn đủ để đôi mắt đang nhìn chằm chằm xe ngựa của lão Thiết trông thấy rõ ràng, cả người hắn run lên, đôi mắt già nua không dám tin mà nhìn xe ngựa.

“Đánh xe!” Phượng Hồng Loan lạnh lùng nói ra.

Phu xe lập tức vung roi ngựa lên, con ngựa quay đầu, đường cũ trở về đường cũ trở về.

“Chuyện này. . . Vị cô nương này. . . Chờ chút!” Lão Thiết thấy xe ngựa của Phượng Hồng Loan rời khỏi, lập tức tỉnh hồn, phi thân lên một cổ hơi thở cường đại lan ra ngăn cản xe ngựa đang định đi.

Con ngựa lập tức giơ hai chân trước lên, ‘Hí’ dài một tiếng, xe ngựa lui về sau hai trượng.

Cùng lúc đó, hai tiếng “xoẹt xoẹt” lanh lảnh của bảo kiếm vang lên, trong nháy mắt màn xe bị đẩy ra, Thanh Lam và Thanh Diệp mỗi người cầm một thanh bảo kiếm, lạnh lùng nhìn lão Thiết đang đứng cản đường đầy vẻ phòng vệ.

Phượng Hồng Loan vẫn cúi đầu nhìn quyển sách trên tay như cũ, sắc mặt lạnh nhạt, không vì chút biến động này mà thay đổi.

Lão Thiết ngăn xe ngựa lại, đôi mắt già nua nhìn chăm chú vào trong xe ngựa, bởi vì bị Thanh Lam, Thanh Diệp vén rèm lên, mà thấy rõ ràng Phượng Hồng Loan đang lười biếng ngồi dựa vào vách xe.

Hai mắt cố định trên mặt của nàng, đáy mắt cuồn cuộn đầy sóng to gió lớn, bàn tay gầy khô giấu ở trong tay áo không ngừng run rẩy, thật dễ nhận thấy tâm tình đang bị kích động khó mà kiềm chế. Nhưng dường như còn đang cố dùng hết sức mà nhẫn nại.

Một lúc lâu, lão Thiết mở miệng, trong giọng nói có chút run rẩy: “Bây giờ lão nhân sẽ đi lấy đề, mời vị cô nương này chờ trong chốc lát!”

Phượng Hồng Loan không nói, giống như không nghe thấy.

“Nếu cô nương có thể trả lời đúng, hôm nay lão Thiết liền làm ngoại lệ làm cho cô nương đồ vật người muốn. Cô nương cũng biết, phóng mắt nhìn khắp thiên hạ này, đồ đạc lão Thiết ta làm ra thì tuyệt đối không ai có thể sánh bằng. Nhất định là vật tốt nhất thế gian.” Tựa hồ sợ Phượng Hồng Loan rời khỏi. Lão Thiết lập tức lấy ra lá bài chủ chốt.

“Tốt!” Phượng Hồng Loan thản nhiên nói. Nàng muốn chế tạo Thù Tình, quả thật là muốn thứ tốt nhất. Nếu không có được vậy thà không làm còn hơn.

Lão Thiết vừa thấy Phượng Hồng Loan lên tiếng trả lời, nét mặt liền lộ vẻ vui mừng, lập tức phi thân vào trong viện, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng.

“Tiểu thư. . .” Thanh Lam, Thanh Diệp luôn có cảm giác vẻ mặt lão Thiết này nhìn tiểu thư quá ư là quái dị. Nhẹ giọng mở lời.

“Không cần để ý tới!” Phượng Hồng Loan cũng không ngẩng đầu lên. Thanh Lam, Thanh Diệp liền ngừng nói, buông rèm che xuống, chui vào trong xe ngựa.

Trước cửa của hàng rèn lão Thiết liền yên tĩnh trở lại, đợi một lúc lâu, cũng không thấy người ở trong đi ra.

“Tiểu thư, hôm nay sắc trời đã muộn, tiểu thư còn phải tới Phượng Hoàng Lâu, đã ba nén nhang rồi, người trong đó còn không ra, nếu không để nô tỳ vào xem. . .” Thanh Lam quay sang nhẹ giọng hỏi ý Phượng Hồng Loan.

“Không cần!” Phượng Hồng Loan hờ hững nói.

“Thế nhưng bây giờ đã là giờ Mùi ba khắc rồi. Tiểu thư còn có giao ước với Vân Cẩm công tử, Ly Vương điện hạ. Bây giờ đã qua hơn nửa ngày. . . “

“Ngươi nghĩ rằng ta không tới đó mà họ vẫn sẽ ở chờ sao?” Giọng nói của Phượng Hồng Loan lộ ra một chút hơi lạnh cùng chán ghét.

Thanh Lam, Thanh Diệp liền im bặt.

Lại đợi khoảng thời gian một nén nhang. Rốt cuộc có tiếng bước chân từ phía sau viện tử kia ra. Nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ xa, khóe miệng Phượng Hồng Loan nhếch lên ý lạnh. Quả nhiên nàng đoán không sai. Hàng rèn lão Thiết này hưởng thụ ngợi khen của tam quốc, đương nhiên trong đó sẽ có càn khôn.

Chẳng qua thứ nàng muốn làm là Thù Tình, đương nhiên phải làm cho tốt nhất. Nó có bí mật to lớn hay không nàng mặc kệ, chỉ cần người nơi này có thể rèn được đồ làm nàng hài lòng là được.

Nghe được giọng nói, Thanh Lam, Thanh Diệp lập tức vén rèm xe lên nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy người ra không phải chỉ có mình lão Thiết, chậm rãi đi trước hắn một bước là một nam tử, nói chính xác thì đó là một thiếu niên.

Thiếu niên này tầm cỡ mười lăm mười sáu tuổi. Cơ thể nhỏ gầy, da dẻ ngăm đen, thế nhưng không khó nhìn ra ngũ quan xinh xắn đẹp đẽ của hắn. Ngũ quan có vẻ đan xen giữa một cậu bé cùng một nam nhân trưởng thành, tuy còn chưa nẩy nở, nhưng có thể tưởng tượng không quá hai năm nữa, thiếu niên này tuyệt đối sẽ là nam tử tuấn mỹ trác tuyệt.

Một bộ trường bào màu xanh thạch bích hơi nhạt làm bằng gấm lông lẫy, eo thắt đai lưng bạch ngọc linh lung. Trên đầu được búi lại bằng trâm ngọc bích. Chân đạp một đôi giày đế vàng hai bên thêu ngũ phượng triêu dương. Toàn thân hoa lệ, như có khí phách lỗi lạc thiên thành. Tóc đen như mực, dáng đi nhanh nhẹn, từ trên xuống dưới lộ ra cỗ quý khí uy nghi tận trong xương cốt.

Thiếu niên chắp tay đi ra, không nhanh không chậm, không chút lo lắng, ra cửa, dừng bước, ánh mắt nhìn về phía xe ngựa trước tiên, mắt phượng trong trẻo đảo qua người Thanh Lam, Thanh Diệp, giọng nói khàn khàn trầm thấp: “Thiết lão, ngươi nói là hai vị cô nương này muốn giải đề?”

“Không phải! Là vị cô nương bên trong.” Lão Thiết vẫn đứng sau lưng thiếu niên cách hắn một bước, tuy thân thể chỉ hơi cúi hờ, nhưng thông qua vẻ mặt cử chỉ không khó nhìn ra kính ý dành cho nam tử.

“Ồ?” Thiếu niên nhíu mày, mắt phượng nhìn chằm chằm xe ngựa. Trước xe bị Thanh Lam, Thanh Diệp ngăn trở, căn bản không thấy được Phượng Hồng Loan đang ngồi bên trong, huống hồ hắn cũng không cảm nhận được hơi thở của người khác.

“Đích thật là có một vị cô nương trong xe muốn giải đề rèn đồ.” Lão Thiết khẳng định gật đầu.

“Vậy rõ ràng rồi! Đưa đề cho nàng đi!” Đáy mắt thiếu niên lóe lên chút nghi ngờ rồi biến mất, cũng không tìm tòi nghiên cứu, mà thờ ơ mở miệng.

“Vâng!” Lão Thiết cung kính lấy mảnh lụa màu vàng ra đưa cho thiếu niên.

Thiếu niên không thèm nhìn tới mảnh lụa, ống tay áo xanh nhạt nhẹ nhàng đảo qua, một trận gió vô hình phất mạnh về hướng Thanh Lam, Thanh Diệp.

“Chủ tử không được. . .” Lão Thiết kinh ngạc thốt lên một tiếng, còn chưa nói hết câu, đã bị thiếu niên lườm lại, thân thể mới vừa bước ra một bước của lão Thiết khựng lại, nét mặt già nua trắng bệch nhìn xe ngựa.

Thanh Lam, Thanh Diệp nhìn mảnh lụa bay tới, đưa tay đón, chỉ cảm thấy một nguồn sức mạnh khổng lồ đánh tới, cơ thể hai người hoàn toàn không chống đỡ được, kinh hãi hét lên một tiếng, đồng loạt bị đánh ngã xuống xe ngựa. Mảnh lụa kia mang theo áp lực cường đại đánh tới Phượng Hồng Loan trong xe. Từ đầu chí cuối không ngừng lại dù chỉ một chút.

Phượng Hồng Loan nhìn mảnh lụa đang nhắm thẳng vào mặt nàng mà bay tới, mi mày đông lạnh trong chớp mắt, dung mạo trong trẻo như nước trở nên lạnh như băng, nếu quả thật để mảnh lụa mỏng manh này đánh vào, như vậy gương mặt này của nàng sẽ bị hủy hoại.

Tuy rằng nàng không thích gương mặt họa thủy quá mức này, thế nhưng nàng càng không thích dùng một khuôn mặt có thương tích tỳ vết nào để sống.

Trong nháy mắt con ngươi mát lạnh bắn ra vẻ ác liệt, trước khi mảnh lụa bay tới mặt nàng, đột nhiên nhích người sang một chút, mảnh lụa lướt qua má của nàng bay đi, cổ tay vừa chuyển, ống tay áo nhấc lên một cơn gió, ‘Bịch’ một tiếng, mảnh lụa đánh vào quyển sách trên tay.

Tức khắc một quyển tiểu thuyết hoàn hảo năm trăm hai mươi trang bị đâm xuyên tạo thành một lỗ thủng.

Ngón trỏ cùng ngón giữa Phượng Hồng Loan giơ ra dễ dàng kẹp lấy mảnh lụa.

Mảnh lụa vừa vào tay không hề dừng lại, cổ tay xoay vòng, vung lên một đường cong khó có thể tưởng tượng, lấy tốc độ nhanh như tia chớp bay tới chỗ thiếu niên.

Thiếu niên đang thờ ơ nhìn xe ngựa, thấy gương mặt trắng bệch của Thanh Lam, Thanh Diệp do bị hắn đánh ngã xuống xe, khóe miệng dâng lên nụ cười trào phúng, ý cười vừa hiện, liền nhìn thấy mảnh lụa ban nãy hắn mạnh tay ném ra lại bay trở về. Hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy không chỉ hai lần.

Trong nháy mắt mảnh lụa đã cách mặt hắn một khoảng nhỏ.

“Chủ tử cẩn thận. . .” Lão Thiết kinh ngạc thốt lên một tiếng, lập tức phi thân lên cứu giúp. Thế nhưng đã không kịp rồi.

Sắc mặt thiếu niên hoàn toàn biến đổi, muốn tránh nhưng không thể tránh được, mạnh mẽ vung ống tay áo lên kích thích toàn bộ chân khí trong cơ thể đi ngăn cản.

Chỉ nghe một tiếng ‘Bịch’ trong trẻo vang lên, trong giây lát mảnh lụa rơi xuống đất. Ống tay áo dày hai tầng vải vóc rộng thùng thình bị mảnh lụa cắt xuyên qua tạo thành lỗ lớn lỗ nhỏ.

Không nhìn mảnh lụa rơi dưới đất, thiếu niên ngẩng đầu, mắt phượng nhìn chòng chọc vào xe ngựa, trong nháy mắt ánh mắt tóe ra vẻ bạo ngược.

Nhếch miệng thành một đường cong nhạt nhòa, Phượng Hồng Loan chậm rãi ra mặt, ánh mắt thanh đạm nhìn thiếu niên: “Vừa tới đã vô lễ thế này! Ngươi làm hỏng sách của ta, ta sẽ phá hủy y phục của ngươi. Nếu ban nãy ngươi thật đã hủy dung ta, thì bây giờ thứ bị phá thành lỗ lỗ này sẽ không chỉ là y phục của ngươi đâu!”

Giọng nói trong vắt lành lạnh, như băng tuyết nghìn năm trên Ngọc Tuyết Sơn, trong nháy mắt làm cho toàn bộ khuôn viên mười trượng quanh đây, tiêu tan cái nóng nực oi bức giữa ngày hè tháng bảy.

Thiếu niên chỉ cảm thấy như có một cơn gió mát lành phất qua mặt hắn, đập vào mắt là một nhan sắc thanh thủy phù dung, tác phẩm điêu khắc của tự nhiên, không điểm son phấn, dung mạo tuyệt sắc không chút tỳ vết. Như băng tuyết trên Ngọc Tuyết Sơn, giọng nói của nàng cũng trong trẻo mát rượi như vậy.

Ánh mặt trời sáng rỡ từ giữa không trung tà tà chiếu xuống, điểm điểm ánh quang chiếu vào buồng xe, dát lên áo lam như nước của nàng một mảnh hào quang dật thải. Dung nhan của nàng ẩn dưới bóng râm của màn xe. Nhưng vẫn như cũ không che giấu được thanh hoa cả người nàng.

Cái đẹp nhất thế gian cũng chẳng qua được lúc này!

Thiếu niên nhìn Phượng Hồng Loan, trong nháy mắt lòng chợt bị một câu nói này bao trùm, bỏ mất vẻ tức giận buồn bực bén nhọn trước đó, mà ngây dại!

Đương nhiên Phượng Hồng Loan cũng thấy rõ vẻ ngoài và khí chất của thiếu niên. Đáy mắt hiện ra một tia chán ghét. Trên người thiếu niên này, nàng nhìn thấy nàng nhìn thấy vẻ quý khí bất phàm được trời ưu ái cùng âm u thâm trầm như Vân Cẩm, Quân Tử Ly, còn có nam tử mặc áo đen kia.

“Thanh Lam, Thanh Diệp, lên xe!” Vẻ căm ghét trong đáy mắt Phượng Hồng Loan không hề che giấu chút nào. ‘Cạch’ thoáng cái buông mành xuống, lạnh giọng mở miệng.

“Vâng, tiểu thư!” Mới vừa rồi Thanh Lam, Thanh Diệp bị kinh sợ quá mức, không nghĩ tới hai người các nàng mà lại không thể đỡ nổi một chiêu của thiếu niên này, vậy làm sao có thể bảo vệ tiểu thư? Trong lòng chán nản, gương mặt trắng bệch lập tức lên xe.

“Đánh xe!” Phượng Hồng Loan vung tay hất một cái, ném quyển sách bị phá hỏng ban nãy ra ngoài xe, rơi ‘bịch” xuống đất. Dẫn theo một trận gió lạnh lật lên mấy trang sách vang tiếng soàn soạt.

Phu xe nào dám dừng lại thêm một chút, lập tức vung roi.

“Đứng lại!” Thiếu niên liền phi thân, ống tay áo vung lên, trong nháy mắt một nguồn sức mạnh cuốn lấy cả xe ngựa. Bóng dáng áo xanh của hắn nhẹ nhàng rơi xuống xe ngựa, mở miệng thanh âm trầm thấp.

Con ngựa lại lần nữa ‘Hí’ một tiếng, móng trước nâng cao, không chịu nổi lực mạnh mà lui về sau mấy bước, lông tơ toàn thân run rẩy nhìn thiếu niên.

“Ngươi không giải đề nữa sao?” Một đôi mắt phượng của thiếu niên trong trẻo dị thường, ánh mắt sáng quắc nhìn vào màn xe đóng chặt. Cho tới bây giờ chưa từng có ai dùng nét mặt ghét bỏ mà nhìn hắn. Mặc dù ban nãy chỉ là trong nháy mắt, nhưng hắn thấy rất rõ ràng, vẻ mặt của nữ tử bên trong chính là căm ghét. Không những không buồn, trái lại khóe miệng còn hơi nở nụ cười.

“Không giải nữa!” Phượng Hồng Loan lạnh nhạt mở lời.

“Không phải ngươi muốn rèn đồ sao? Phải biết rằng hàng rèn lão Thiết hàng vang danh tam quốc. Đồ đạc tạo ra chắc chắn là thứ tốt nhất.” Thiếu niên nói.

“Phẩm chất con người không được tốt, đồ tạo ra được chưa chắc có chỗ nào tốt hơn, không làm cũng tốt!” Thanh âm Phượng Hồng Loan đạm mạc mang theo chút lạnh lẽo.

“Ngươi. . .” Thiếu niên liền tức giận. Ngay sau đó giống như nghĩ tới điều gì, sắc mặt ấm áp, lập tức ôn thanh nói: “Phẩm chất con người không tốt cũng có thể đánh ra đồ tốt nhất thế gian. Vô luận ngươi lấy ra thứ gì, nơi này đều có thể tạo ra được. Có một không hai thiên hạ, không ai bằng. Ngươi xác định ngươi không giải đề nữa sao?”

Nghe vậy, Phượng Hồng Loan ngồi trong xe lập tức nhíu mày. Thù Tình của nàng quả thật không có nơi nào có thể làm ra. Nơi này và mấy người kia đúng lầ làm người ta tháy ghét, thế nhưng Thù Tình lại là thứ nàng yêu thích nhất.

“Được! Ngươi cầm đề ra đây! Phượng Hồng Loan nhẹ nhàng mở miệng. Hàn khí ban nãy cũng tan sạch, không nghe ra vui giận.

Sắc mặt thiếu niên lập tức vui vẻ hơn. Ống tay áo nhẹ phất, mảnh lụa rơi trên mặt đất ban nãy bay đến trong tay của hắn, cổ tay cùng ngón tay hắn nhẹ hất, mảnh lụa nhẹ nhàng bay tới mành cửa đang đóng chặt. Không có chút lực mạnh nào.

Phượng Hồng Loan vươn bàn tay mảnh khảnh ra, tiếp lấy mảnh lụa.

Mảnh lụa hiện lên một màu vàng trắng, Phượng Hồng Loan đưa tay tìm tòi, thoáng chốc đã phân biệt được mảnh lụa này đã có hơn trăm tuổi. Hờ hững nhìn thoáng qua, tay không dừng lại, đầu ngón tay đẩy mảnh lụa ra. Chữ viết bên trong phút chốc đã hiện ra.

Khi thấy nội dung nét bút trên mảnh lụa, Phượng Hồng Loan khó có được mà ngẩn ra: “Thứ ngươi muốn ta giải của chính là cái đề này?”

“Không sai!” Màn xe đóng chặt khiến thiếu niên không thấy được sắc mặt của Phượng Hồng Loan, chậm rãi gật đầu.

“Cái đề này . . .” Con ngươi thanh lương của Phượng Hồng Loan nheo lại trong nháy mắt, môi mỏng hơi mím rồi một chút: “Ngươi chắc chắn chứ?”

“Ngươi không giải được?” Thiếu niên hơi hơi nhíu mày.

Phượng Hồng Loan không nói, nhìn chữ viết, đầu ngón tay lục lọi mảnh lụa, một chút một chút. Lông mi thật dài buông xuống, không thấy rõ biểu cảm trong mắt.

“Có phải là ngươi cũng không giải được không?” Thiếu niên không nghe được câu trả lời ở trong, luôn cảm giác lúc này trong xe có thể lộ ra cho hắn chút khí tức mỏng manh, thế nhưng hơi thở kia dường như thật lạnh lẽo phức tạp. Tiếp tục hỏi tới: “Lẽ nào ngươi có thể giải đề này?”

Trong buồng xe vẫn lặng im như cũ, vô thanh vô tức.

Mắt phượng của thiếu niên nhìn chằm chằm xe ngựa, cũng không lên tiếng nữa.

Lão Thiết bị chuyện mới vừa rồi làm cho kinh hãi, lúc này cũng cảm giác được bầu không khí có vẻ khác thường, lập tức bước nhanh tới sau lưng thiếu niên đứng cách hắn một bước, đôi mắt già nua nhìn chằm chằm xe ngựa.

“Đề này ta giải được!” Hồi lâu sau, Phượng Hồng Loan mới lãnh đạm cất lời. Không thể nghe ra chút tâm tình gì.

“Có thật ngươi có thể giải được đáp án của đề này?” Thiếu niên lập tức vui vẻ, ý mừng trong đó khó xác định.

Phượng Hồng Loan không nói nữa,

Chốc lát, đưa tay cầm lấy bút mực đã được chuẩn bị trước trong xe, viết lên trên mảnh lụa hai chữ. Lúc viết xong, phất tay lên, tờ giấy trong tay xuyên thấu qua màn xe đóng chặt, thổi nhẹ tới trước mặt của thiếu niên.

Thiếu niên ngẩn ra, lập tức đưa tay đón lấy tờ giấy bay tới trước mặt hắn.

Giống như không kịp chờ đợi mà vội mở ra. Khi thấy đáp án trên giấy. Một đôi mắt phượng chợt mở to, không dám tin ngẩng đầu nhìn màn xe được đóng chặt: “Ngươi. . . Ngươi. . .”

“Như thế nào? Ta trả lời đúng chứ?” Giọng nói Phượng Hồng Loan vẫn hờ hững trước sau như một.

“Ngươi. . .” Thiếu niên liên tiếp nói mấy chữ ngươi, sau cùng hai mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào màn xe đóng kín: “Xin hỏi tôn tính đại danh của cô nương?”

Thanh âm của hắn mang theo một chút run rẩy. Tuy rằng cố hết sức kiềm nén, nhưng người ta vẫn có thể nghe ra được.

Thật sự đã trả lời đúng? Lão Thiết đứng sau lưng thiếu niên cũng không kịp nhớ phải tuân thủ thân phận, lập tức tiến lên một bước, cầm lấy mảnh lụa trong tay thiếu niên, khi thấy hai chữ kia, mắt già tràn đầy vẻ ngạc nhiên cùng mừng rỡ nhìn vào màn xe. Hai tay run rẩy kích động. So với thiếu niên nội tâm hắn còn kích động càng dữ dội hơn mấy phần.

Không cần nhìn ra phía ngoài, từ giọng nói cùng hơi thở toát ra của hai người Phượng Hồng Loan cũng có thể cảm giác được vẻ mặt của họ. Thản nhiên mở miệng: “Hàng rèn lão Thiết hình như không có quy củ hỏi tên họ của khách nhân.”

Thiếu niên nhất thời ớ một tiếng, ngay sau đó vừa thu lại thần sắc mừng rỡ kích động, khôi phục bộ dạng bình tĩnh lúc trước: “Chưa từng có người giải được đề đương nhiên không có hỏi. Nay có người giải được, vậy tự nhiên là có hỏi.”

Nghe vậy, con ngươi thanh lương của Phượng Hồng Loan hiện lên một tia sáng lạnh.

Hàng rèn lão Thiết có thanh danh trong tam quốc thiên hạ. Người người trông ngóng hy vong có một thứ do lão Thiết tự tay rèn ra. Định giá nghìn vàng, giá bán càng không biết bao nhiêu. Nhân tài như vậy, hiếm có trong thiên hạ. Nhưng mười mấy năm qua lão Thiết vẫn như cũ bình yên giữ căn nhà lá nho nhỏ duy nhất này, không bị bất kỳ bên nào chiêu mộ làm ngự dụng trong hoàng cung.

Nếu muốn kiếm tiền, nàng không chút hoài nghi nào giờ đây trong hàng rèn lão Thiết đã chất thành núi vàng núi bạc rồi. Nhưng một ngày hắn chỉ làm ba thứ, hiển nhiên không phải vì tiền mà cố thủ nơi đây. Như vậy là do có sách lược khác.

Mưu đồ khác kia. . .

Xem ra chính là dề mục mà nàng vừa giải xong kia.

Khóe miệng Phượng Hồng Loan nhếch lên nụ cười lạnh. Một cái đề như thế tính là gì. Chuyện nàng không muốn làm, người khác cũng không cố ép nàng được. Nếu không phải vì Thù Tình, nàng tuyệt đối sẽ không thò vào cái mớ phiền phức này.

Nhưng nếu nàng đã giải đề, vậy sẽ không sợ phiền phức.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận