NVKT – Chương 11

0
826

Chương 11: Một tiểu thụ gây ra nhiều chuyện (ba)

 

Lương An nhìn dáng vẻ ấy của Tần Hạo, cười cười nói: “Hôm nay mệt rồi, bản vương về phủ nghỉ ngơi trước. Yêu Trần công tử chớ có mong nhớ bản vương quá đấy!”

Đúng là đồ tự luyến, người này thật không biết xấu hổ mà, tuy nói Tần Hạo rất không chịu được cái bộ dạng đức hạnh đó của Lương An thế nhưng cũng chỉ có thể cười theo mà nói: “Vương gia đi thong thả.”

 

Lương An quay sang cười cười với Tần Hạo ngay sau đó xoay người rời khỏi, nhìn cảnh hắn rời đi mà Tần Hạo mắc mệt, trông dáng vẻ người này thật giống như không dễ công lược nổi.

 

Từ trước đến nay chốn trăng hoa đều ngủ vào ban ngày buổi tối mới đi ra làm ăn, dần dần Tần Hạo cũng tạo thành thói quen với cuộc sống như thế. Hơn nữa đãi ngộ của cổ thân thể hiện giờ cũng rất tốt, cũng không cần bán thân, chỉ cần đánh đàn mà thôi, nghĩ tới đây tâm tình vốn có phần uất ức cũng khá hơn nhiều. Chỉ là sau ngày hôm đó, mình vẫn chưa từng gặp lại Cẩn Vương, người này cứ như tan biến rồi ấy. Tiếp tục như thế làm sao mình có thể xoát độ hảo cảm của hắn? Hơn nữa hệ thống cũng có nói qua lần này sẽ có N mục tiêu công lược, rốt cuộc sẽ nhảy ra mấy đối tượng công lược một chút cơ sở để dựa vào Tần Hạo cũng không có!

 

【 Đinh! Mục tiêu công lược số 2 xuất hiện, mời người chơi chuẩn bị sẵn sàng. 】

 

Ngay khi Tần Hạo đang nằm trên giường buồn bực, giọng nói hệ thống vang lên. Đây coi như là chuyện tốt, dẫu sao sớm hoàn thành việc công lược thì sớm được về nhà nghỉ ngơi, nghĩ như vậy Tần Hạo ngồi dậy, sửa sang quần áo lại chuẩn bị cho mục tiêu công lược một ấn tượng tốt.

 

Nam tử từ ngoài cửa tiến vào hẳn cũng không phải tiểu quan của Thưởng Diễm Lâu này, tuy nói mặt mũi người này thanh tú thế nhưng hơi thở lại thuần chất đàn ông, đây là công tử ca nhà ai vậy chứ?

 

【 Đinh! Mục tiêu công lược số 2 Liễu Vân, một trong những tiểu quan của Thưởng Diễm Lâu nhưng làm ở phương diện khác có tính chất khác với Mẫu Đan cùng Yêu Trần. 】

 

Nghe xong lời này Tần Hạo nhíu nhíu mày, tuy nói nam tử trước mắt không thể khiến người ta liên hệ tới một tiểu quan, thế nhưng chỉ cần là kẻ thân ở thanh lâu, thì có thể khác nhau ở chỗ nào? Không phải mọi người đều phải hầu hạ ngững kẻ quyền to kia sao? Nhiều nhất thì hắn là người phải công lược, ta phải nhường hắn chứ gì.

 

Liễu Vân đi vào thấy mãi một lúc lâu mà Tần Hạo vẫn không để ý tới mình, đi tới trước mặt của hắn mở miệng nói: “Trần nhi, ta ra ngoài lâu như vậy, bây giờ mới trở về, ngươi liền lạnh nhạt với ta như thế này sao?”

 

Nghe xong lời nói này, Tần Hạo hơi nhíu mày nói: “Ngươi đi cả đoạn đường dài thế này chắc cũng thấy mệt mỏi, nhanh đi nghỉ ngơi đi.”

 

Nghe được lời này Liễu Vân sửng sốt một chút, thở dài nói: “Trần nhi có phải còn vì chuyện tình giữa ta và Lý thế tử mà tức giận không? Giữa chúng ta thật sự không có gì cả!”

 

Lời này không đúng nè, xem ra mục tiêu số 2 lần này và cái người Yêu Trần này đã có mờ ám với nhau từ sớm ah!

 

Liễu Vân thấy Tần Hạo vẫn không nói gì, có chút nôn nóng đưa tay ôm lấy vai Tần Hạo, đặt hắn dưới thân. Động tác bất thình lình này quả thật dọa Tần Hạo giật nảy mình, vội vàng dùng sức đẩy Liễu Vân ra.

 

Động tác mới vừa rồi tính là gì? Rõ ràng hai ta đều là tiểu quan, đều cùng là tính thụ sao ngươi lại muốn tạo phản hả? Cái này quá không công bình rồi đó!

 

Nhìn vẻ mặt cùng dáng vẻ tức giận của Tần Hạo, giọng nói của Liễu Vân dịu dàng lại ba phần: “Trần nhi đã có lỗi với ngươi rồi vừa rồi ta có chút nóng nảy.”

 

“Quên đi, ngươi đi ra ngoài đi, tự ta nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”

 

Liễu Vân nghe vậy cũng không tiện nói thêm gì nữa chỉ có thể xoay người rời khỏi, trước khi đi ánh mắt nhìn Tần Hạo vẫn còn tràn đầy tủi thân.

 

Hệ thống mời ngươi nhanh nói cho ta một chút nội dung vở kịch là gì đi chứ, Liễu Vân này cơ tình quả quyết tràn đầy với Yêu Trần. Nếu đã như vậy vì sao còn muốn ta đi công lược hắn hả?

 

【 Đinh! Hệ thống vẫn còn ở trong quá trình sửa chữa, công năng này xuất hiện chút vấn đề, mời người chơi tay làm hàm nhai. 】

 

“. . .”

 

Hệ thống ngươi có sao không? Lẽ nào ngươi cũng muốn dùng nói câu cách ngôn “hệ thống mà đáng tin, heo mẹ cũng biết leo cây” sao? Như vậy thật tình không tốt đâu! Tần Hạo không biết làm sao, xem ra lúc này hắn chỉ có thể dựa vào chính mình rồi.

 

Xế chiều hôm đó thông qua lời nói của Mẫu Đan Tần Hạo nghe ngóng rõ quan hệ không đứng đắn của Yêu Trần cùng Liễu Vân, hơn nữa để cho hắn cảm thấy thiên lôi không dứt chính là Liễu Vân là công, chốn kỳ hoa Thưởng Diễm Lâu này không những cung cấp tiểu thụ vẫn còn cung cấp công nữa! Hình thức bán buôn tiên tiến thế này khiến cho Tần Hạo chỉ đành cười ha ha. Chỉ là vì sao đến nơi này Tần Hạo lại là một tên thụ kia chứ? Đây thật quá đủ rồi đó!

 

Buổi tối, Thưởng Diễm Lâu lại càng náo nhiệt lạ thường, dạ khách tới còn nhiều hơn những ngày qua rất nhiều, đại khái là bởi vì Liễu Vân trở về, có thể coi Liễu Vân là điểm đặc sắc lớn của Thưởng Diễm Lâu cho dù là hắn vẫn không bán thân nhưng vẫn thu hút vô số dạ khách có tính thụ đến cổ vũ đủ thấy hắn vô cùng có mị lực.

 

Tần Hạo thấy khi Liễu Vân xuống, không ít công tử ca mặt mũi thanh tú ở phía dưới xấu hổ đến đỏ cả mặt thì không khỏi bĩu môi. Thầm nghĩ quả nhiên sự tình trong câu chuyện này thực sự không bình thường tẹo nào mà!

 

Liễu Vân mỉm cười mặt như gió xuân, cảm giác ấm áp này ngược lại khiến người ta thấy rất thoải mái. Phía dưới có mấy người bắt đầu tiếp lời của tiểu công tử, cười cười nói nói với hắn với hắn, trong khách sảnh lập tức náo nhiệt hơn.

 

“Vân ca ca, vẫn được hoan nghênh như vậy ah!” Mẫu Đan ở một bên cười, trong mắt tỏ vẻ hâm mộ.

 

“Ngươi cũng không kém đâu, ngươi nhìn coi một đám xói xám ở dưới kia nhìn ngươi sắp chảy nước miếng rồi kìa! Tần Hạo nhún nhún vai nói.

 

Mẫu Đan nghe vậy gương mặt liền đỏ lên giận dỗi trách: “Trần ca ca đừng có đùa có lấy ta ra trêu chọc!”

 

Tần Hạo cười cười không nói, nhìn suốt một thời gian dài cũng sẽ không cảm thấy kinh ngạc nữa, đối với việc ẻo lả này bản thân mình cũng không còn có bất kỳ ý nghĩ gì nữa rồi.

 

Hai người ra khỏi phòng, người trong phòng khách cũng chen chúc vây quanh hai người. Tần Hạo bất đắc dĩ phối hợp nói chuyện với một đám nam nhân, ánh mắt lại liếc về phía Liễu Vân ở một bên, hắn vẫn còn mỉm cười ấm áp với mọi người, tựa như vĩnh viễn cũng không biết tức giận. Tần Hạo bĩu môi thầm nghĩ cái tên gia hỏa kia được hoan nghênh như vậy phải nắm chặt mà công lược, nếu không chẳng phải mình còn phải đấu với đám tiểu tam và tiểu gì gì nữa sao?

 

Liễu Vân bị vây trong vòng người quay đầu lại nhìn thấy Tần Hạo đang nhìn chính mình, trong lòng vui vẻ vội vàng bỏ một đám công tử ca qua, đi tới sau lưng Tần Hạo dịu dàng nói: “Trần nhi, ngươi không tức giận chứ?”

 

Sau lưng đột nhiên truyền tới giọng nói làm Tần Hạo sợ hết hồn, có chút bất mãn với việc Liễu Vân bỗng nhiên xuất hiện cau mày nói: “Người nào quản ngươi? Ngươi cứ lo chào hỏi dạ khách cho tốt, đột nhiên đi ra dọa người làm gì?”

 

Liễu Vân nghe vậy trong lòng cũng vui vẻ, cười nói: “Trần nhi như thế này không phải là vì đang ghen tị đấy chứ?!”

 

Tần Hạo sững sờ, lại nghĩ tới quan hệ giữa Yêu Trần này cùng Liễu Vân, mình cũng không tiện nói gì hơn, chỉ đành bĩu môi không để ý tới hắn nữa.

 

【 Đinh, độ hảo cảm của mục tiêu công lược 2 tăng thêm 5, tổng độ hảo cảm hiện nay là 75, mời người chơi tiếp tục cố gắng! 】

 

Tổng cảm tình thần thông bay tới tận 75 tuyệt bích thế này không phải là Tần Hạo nói sai, hai người người ta vốn đã có ý nghĩ cái này là mình nhảy vào đúng lúc cướp địa vị của Yêu Trần mà thôi. Tần Hạo cảm thấy cần phải nhanh chóng tăng độ cảm tình lên tới 100, sau đó trả người này lại cho Yêu Trần.

 

Liễu Vân thấy tâm tình Tần Hạo như vậy, trong lòng chỉ nghĩ là Tần Hạo đang ghen nên cao hứng vô cùng. Cũng không nói thêm gì nữa vuốt nhẹ tóc Tần Hạo nói: “Trần nhi ngoan, trong lòng ta chỉ có một mình ngươi.”

 

Tần Hạo nghe những lời kinh tởm không biết xấu hổ này, liền buồn nôn thực sự không muốn nói thêm gì nữa đành phải gật đầu ra hiệu Liễu Vân rằng mình không có chuyện gì rồi. Liễu Vân thấy Tần Hạo như vậy cho là hắn không còn tức giận nữa, gật đầu rồi vội vàng đi lên một bên.

 

“Ơ! Hôm nay Cẩn Vương ngài lại có lúc rảnh rỗi đến đây ah?!” Giọng nói của tú bà cực kỳ chói tai, lại rất lớn, khiến khách sảnh đang líu ríu náo nhiệt vô cùng trở nên im lặng không ít, có mấy người làm như đã quen biết Cẩn Vương trước tiến lên tiếp lời.

 

Tần Hạo quay đầu lại đối diện với tầm ngắm đôi mắt của Lương An, sau khi nhìn thấy Tần Hạo người kia nhếch miệng lên cười, đuổi rồi một đống người thấy sang bắt quàng làm họ bên cạnh đi, ôm một cái hộp đi về phía Tần Hạo.

 

Tần Hạo vừa thấy thế trong lòng lập tức có cảm giác không ổn, nhưng lại không tiện rời khỏi, chỉ có thể đứng ở chỗ cũ chờ Lương An đến.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận