MNSH – Chương 22

13
1853

Chương 22: Nha hoàn thông phòng của thiếu gia (14)

Edit: Phạm Mai

Beta: Linxu

Thân thể Cố Minh Nguyệt không thể chịu đựng được mệt nhọc khi đi xe ngựa, cho nên phụng bồi Các lão phu nhân ở Lâm Ẩn tự hơn nửa năm, trong lúc đó phụ thân và huynh trưởng nàng nghe được tin tức cũng chạy tới, vành mắt của hai ca ca và phụ thân đều đỏ bừng, liên tiếp nói: “Tốt, tốt, tốt, cuối cùng cũng tìm được Hinh Nhi trở về.” Đi theo bọn họ tới đây còn có một xe y dược và bốn nha hoàn tay chân lanh lợi. Phòng khách của Lâm Ẩn tự và phòng nội tu của người tu hành tách ra, cho nên cũng không sao.

Cố Minh Nguyệt nhìn bọn họ, cũng nhớ tới thân nhân kiếp trước của mình, trong lúc nhất thời nhiều cảm xúc đan xen, giống như thống hận lại có chút hoài niệm, khó có khi toát ra tình cảm chân thực, rơi nước mắt nhận cha mẹ và các huynh trưởng. Tên của nàng cũng đổi từ Nhược Lan thành Trương Lan Hinh, trong cái tên nguyên bản của nàng cũng mang theo một chữ Lan, không thể nói không khéo, chỉ có thể nói trong chốn u minh cũng tự có thiên ý.

Dĩ nhiên, cũng không thể thiếu việc Mộ Cẩn Du bị phụ thân và các huynh trưởng đánh một trận, biết được quan hệ của hai người, trong sạch của cô nương nhà mình cũng mất, không lấy hắn ta thì còn có thể gả cho ai được nữa.

Cho nên khi Mộ Cẩn Du mang khuôn mặt xanh xanh tím tím xuất hiện ở trước giường của Cố Minh Nguyệt, nàng thật sự không nhịn được cười, phốc một tiếng bật cười, lộ ra hàm răng trắng nõn như châu như ngọc, môi đỏ răng trắng, thật là đẹp mắt.

Cuộc đời này của Mộ Cẩn Du ngoại trừ bị lão tử nhà mình đánh ra thì chưa từng bị người ta đánh trở nên chật vật như vậy bao giờ, bọn họ đánh thì đánh, lại còn đặc biệt đánh lên mặt hắn, làm cho bản thân hắn bây giờ không dám gặp ai, trong lòng xấu hổ khó chịu muốn chết. Nhưng ai biết khi thấy giai nhân cười một tiếng, những vết thương trên mặt trên người cũng không có đau như vậy, càng dùng gương mặt thê thảm không nỡ nhìn kia đi cọ sát lên khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay như ngọc thạch của tiểu mỹ nhân, mang theo ý vị lấy lòng và làm nũng, lại còn tranh thủ đồng tình, Cố Minh Nguyệt nói người này trải qua lần tao* này, da mặt càng ngày càng dầy rồi.

*tao: thường dùng cho những việc không may hoặc bất lợi.

Mắt thấy mùa đông cũng nhanh đến rồi, củi trong chùa đốt không đủ, cung cấp độ ấm khó khăn, Các Lão phu nhân liền muốn đón nữ nhi về nhà nuôi dưỡng thật tốt, Mộ Cẩn Du sống chết không đồng ý, ở trước xe ngựa của nhạc phụ nhạc mẫu tương lai nói đạo lý để bảo vệ quyền lợi của mình. Đừng nhìn bề ngoài Các lão phu nhân trông nhân từ nhỏ nhắn dịu dàng mà xem nàng như một đóa hoa nhỏ, kì thực bên trong cực kỳ đanh đá, năm đó còn nổi danh là hung hãn trong số những tiểu thư cùng thế hệ, phu quân của nàng lại vừa yêu vừa sợ nàng, dù cuối cùng Cố Minh Nguyệt mở miệng nói muốn ở cùng một chỗ với Mộ Cẩn Du, hắn cũng thiếu chút nữa bị tức tới hoa mắt chóng mặt muốn cầm roi ngựa đánh nhạc phụ nhạc mẫu tương lai này mấy cái thật mạnh.

Dọc theo đường đi Mộ Cẩn Du hết sức cẩn thận phục vụ, phong thủy luân chuyển, Cố Minh Nguyệt yên tâm thoái mải hưởng thụ, tuy vết thương trên lưng nàng đã tốt hơn rồi, nhưng thân thể vẫn chưa hoàn toàn tốt lắm.

Đến khi hai người trở về phủ, Quốc Công gia tự mình đến trước cửa lớn nghênh đón hai người, vẻ xấu hộ đều hiện rõ trong lời nói. Cố Minh Nguyệt cẩn thận quan sát, lại không phát hiện thân ảnh của quốc công phu nhân. Chờ khi hai người trở lại Tư Phương viện, Cố Minh Nguyệt hỏi, Mộ Cẩn Du mới báo cho nàng biết Quốc Công phu nhân đã bị đưa đi từ đường rồi, những ngày tháng tiếp theo trong tương lai sẽ vĩnh viễn không thể ra ngoài. Vốn dĩ phu thê Các Lão và Mộ Cẩn Du dùng đủ mọi cách để đập kén lột tơ, cuối cùng tất cả chứng cứ đều chỉ vào kế mẫu, ngay cả nguyên nhân mất tích của năm đó cũng có quan hệ mơ hồ với độc phụ này, phu thê Các Lão giận dữ, viết một báo cáo lên triều đình, bí mật xin Thánh thượng lấy lại công đạo cho nữ nhi nhà mình, sau khi Thánh thượng biết được chuyện này đã ban chỉ thu hồi nhất đẳng cáo mệnh* của Quốc Công phu nhân, đối với bên ngoài thì nói rằng những năm này nàng giết hại con riêng của vợ cả, từng chuyện từng chuyện liệt kê la liệt trên giấy, mọi chỗ đều thể hiện rõ rệt là một lòng dạ độc ác, liền trục xuất đi trông coi từ đường đã là xử lý nhẹ nhất rồi.

Cái này cùng với kịch bản ban đầu cũng na ná giống nhau, Cố Minh Nguyệt thầm nghĩ.

Sợ rằng dù có nằm mơ Quốc Công phu nhân cũng không nghĩ tới nữ oa bị giao giao chuyển chuyển tới đủ loại địa phương năm đó lại được chính mình mua về, đưa đến bên cạnh Mộ Cẩn Du, một bước sai cả bàn đều sai.

Sau khi hai người trở về phủ được mấy ngày, thánh chỉ kế thừa tước vị liền hạ xuống, chỉ rõ Mộ Cẩn Du thừa kế Quốc Công phủ, còn tiểu thiếu gia Hiên Ca sau khi trưởng thành sẽ ra ngoài ở riêng, tự lập môn hộ. Sau lần này trong kinh thành lại có thêm đề tài nói chuyện, bất quá lần này chỉ nói rằng thời Mộ Cẩn Du niên thiếu chỉ vì quanh năm Quốc Công gia đều ở quan ngoại lãnh binh trấn thủ, kế mẫu ác độc kia liên tiếp tính toán hãm hại ở sau lưng, may mà tâm tính thiếu niên kiên định, nhẫn nhục cầu toàn, còn việc lưu luyến thanh lâu sở quán tất cả đều là ý đồ muốn mê hoặc độc phụ kia… Cứ như vậy, truyền đi như một cơn gió, phàm là một chút chuyện có dính dáng tới chuyện này cũng có thể làm cho mọi người nói chuyện phiếm không biết mệt mỏi.

Lúc Cố Minh Nguyệt nghe những lời này, đang cắt sửa những nhành hoa bên cửa sổ, hai nha hoàn nhất đẳng Lưu Doanh và Dật Thải đứng bên cạnh nói chuyện rất hăng say, trong mắt đều là sự sùng bái với Mộ Cẩn Du. Nàng cảm thấy buồn cười, nhớ tới những hành động trong quá khứ của nam nhân, trong lúc hoảng thần không cẩn thận cắt mất một bông hoa, trong lòng chỉ nói chẳng nhẽ những hoa khôi kỹ nữ kia bắt buộc hắn đi ngủ cùng sao, thế nhân chỉ nói đại trượng phu muốn làm chuyện lớn thì đừng câu nệ tiểu tiết, thường thường chỉ nhớ người thắng là tốt nhất, cố ý tránh đi xem nhẹ những tỳ vết trong quá khứ.

Mỹ nhân lâm vào trầm tư cũng không có chú ý tới hai nha hoàn đã sớm lặng lẽ lui ra ngoài, đột nhiên bị một thân thể nóng rực dán lên lưng, cả người bị ôm lấy từ phía sau, hơi thở nóng bỏng của nam nhân thổi bên đôi tai nhạy cảm của nàng, làm cho nàng đỏ mặt không nhịn được mà rên khẽ một tiếng.

Mộ Cẩn Du cứ như nhận được khích lệ, bàn tay tập kích mò vào làn váy, nắm lấy một bên vú, một tay khác cũng không nhàn rỗi, dò xuống dưới váy tìm kiếm đào viên bí mật, vô cùng có kỹ xảo mà nhào nặn tiểu trân châu ở giữa, nam căn nóng rực cương cứng lên cách một lớp vải áo nặng nề đè lên vú mỹ nhân.

“Nhược Lan, Nhược Lan…” Mộ Cẩn Du mút cần cổ tinh tế trắng nõn của mỹ nhân, cố chấp không chịu kêu cái tên đã đổi của nàng, Hinh Nhi thuộc về rất nhiều người, nhưng Nhược Lan chỉ có mình hắn.

Những ngày qua thân thể Cố Minh Nguyệt cũng vừa mới nuôi tốt hơn, cũng liên đới Mộ Cẩn Du phải nhịn gần nửa năm, lúc thực sự chịu đựng không nổi nữa mới xin mỹ nhân lấy tay giải quyết cho mình. Không phải là không muốn đi ra ngoài tìm một nữ nhân giải quyết nhu cầu sinh lý, nhưng chỉ cần suy nghĩ này vừa xuất hiện thoáng hiện qua trong suy nghĩ, ngay lập tức trong lòng sinh ra một loại cảm giác xấu hổ không chịu nổi, sao hắn có thể bởi vì Cố Minh Nguyệt không có cách nào sinh hoạt vợ chồng liền muốn đi tìm nữ nhân khác chứ, huống chi những khổ sở nàng phải chịu đều vì hắn mà ra.

Cả hai người đều đã trống trãi khá lâu, lửa dục tràn đầy hừng hực thiêu đốt, chỉ chốc lát sau liền từ phòng ngoài mà dây dưa tới trên giường. Thủ pháp cởi y phục người ta của Mộ đại công tử vẫn rất thuần thục, hai ba cái liền lột Cố Minh Nguyệt sạch bóng. Hắn vuốt ve dấu vết màu hồng nhạt trên tấm lưng trắng nõn của mỹ nhân, dùng môi hôn dịu dàng, từ trên xuống dưới, đầu lưỡi dừng lại giữa hai cánh mông tròn trịa không chịu dời đi, hai ngón tay cũng không chút rãnh rỗi xâm nhập mật huyệt đầy nước, thỉnh thoảng cọ cọ vách tường bên trong, thỉnh thoảng lại rút ra chọc vào, mỹ nhân ở trên tay hắn bị làm tới mức thở gấp liên tục, cái miệng nhỏ nhắn chỉ có thể rên rỉ vì khó nhịn, một bàn tay mềm mại duỗi ra sau lưng vỗ về chơi đùa gậy thịt cứng rắn như sắt của nam nhân, đầu ngón tay ấn lên đầu rồng co dãn to lớn kia, chọc cho vật lớn kia kích động tới mức phun nước.

Nửa người Mộ Cẩn Du nằm vật xuống, lay động thân thể tiểu mỹ nhân, làm cho nàng nằm úp sấp nằm lên người mình, khuôn mặt hướng về phía phân thân đang căng cứng bừng bừng khí thế, mỹ huyệt đỏ hồng dính đây nước trong suốt được bàn tay to kia nâng cao lên, khi đóng khi mở dụ dỗ nam nhân dùng đầu lưỡi đi vào chơi đùa dò xét trong u kính.

“Ưm…. Ừ…. Ưm a ư…. Không được…. A…”  Cố Minh Nguyệt chủ động đưa bàn tay bé nhỏ cầm nam căn to lớn trước mắt, mở miệng nhỏ nhắn đỏ au chậm rãi ngậm lấy cây gậy to lớn từ trên đi xuống, chọc tới cổ họng mới dừng lại. Nhưng vật kia của nam nhân rất lớn, nàng dùng hết sức chín trâu hai hổ mà vẫn còn có một đoạn phân thân lớn phơi bày bên ngoài, vì vậy tay nhỏ bé ở bên ngoài dùng lực vừa phải chơi đùa phần còn lại của gây thịt, một tay khác êm ái vuốt ve túi trứng đang thít chặt dưới gậy thịt, cái đầu phối hợp đung đưa lên xuống cùng thè lưỡi liếm láp, làm cho Mộ Cẩn Du sảng khoái không khỏi kêu rên lên tiếng, há miệng hút hết dâm dịch chảy từ tiểu huyệt xuống.

Cả khuôn mặt nam nhân đều chôn vùi vào giữa cặp mông tinh tế tròn đầy, cái lưỡi to dày nóng bỏng dao động liếm lên nếp gấp khe rãnh của tiểu hoa hộ mấy lần, ngón cái dùng lực kim lấy tiểu hoa đế vì xung huyết mà trở nên xinh đẹp hơn, vân vê qua lại khắp trên dưới trái phải với tần suất cao, đầu lưỡi lại càng xâm nhập vào sâu trong tiểu huyện đang chảy nước kia mà cảm nhận nếp uốn trong đó, bú mút khuấy động. Mộ Cẩn Du phát hiện chỉ cần hắn để bàn tay nhàn rỗi kia xoa bóp vỗ nhẹ mông thịt vô cùng co dãn kia, tiểu huyệt liền co giật mạnh kéo siết căng hơn, một đợt lại 1 đợt dịch thể phóng túng lao xuống như nước chảy, đều bị nam nhân nuốt vào miệng.

Cố Minh Nguyệt còn chưa từng được nam nhân phục vụ như thế này, toàn thân phủ lên màu hồng phấn xinh đẹp, mông nhỏ lắc lư muốn tránh né xâm nhập của nam nhân, bất ngờ lại có một cái đánh vang dội lên bờ mông, tất nhiên là trừng phạt. Miệng nhỏ của nàng đang chứa dương vật nên không phát ra được thanh âm nào, ô ô nức nở muốn phun ra, nam nhân không để cho nàng thoát khỏi, ác ý di chuyển lên vòng eo, một ngón tay vạch ra những nếp nhăn chỗ hoa cúc, thử thăm dò cắm vào.

“Không được, Tử Giác không được…. A a….” Cố Minh Nguyệt thật vất vả nhổ côn thịt trong miệng ra, mặt đỏ lên quay đầu khẩn trương nhìn nam nhân đang khinh nhờn tiểu huyệt và cúc hoa của mình. Mộ Cẩn Du không bị lay động, ngày càng táo tợn xâm nhập ngón tay vào, khuấy động trong đó, ngay sau đó lưỡi to dán sát vào vách tường thịt phác thảo hình dáng đầu ngón tay. Chỉ thấy mỹ nhân bị làm tới mức chỉ bạc trong miệng cũng chảy ra ngoài, thân thể kéo chặt vô ý thức hét lên một tiếng, trong nháy mắt cao triều quét thổi toàn thân, dưới thân như không khống chế được làm ướt nửa khuôn mặt như được điêu khắc của nam nhân.

Cao triều đi qua Cố Minh Nguyệt cảm thấy thân thể bay bổng ấm áp dễ chịu cực kỳ thoải mái, nhưng nàng vẫn cảm thấy nơi nào đó còn chưa đủ, cái miệng nhỏ nhắn phía dưới kia vẫn đói khát như cũ kêu gão muốn bị tính khí của nam nhân hung hăng nhét đầy, muốn được đâm chặt no nê không lộ một khe hở, nói tóm lại là muốn bị đâm chọc xuyên thấu nặng nề vào tận cùng, mạnh mẽ chơi đùa.

Nam nhân thật cứ như biết được suy nghĩ ý muốn của nàng vậy, điều chỉnh tư thế để cho nàng quỳ ở trên giường, ôm trọn đôi vú tròn trịa đang rủ xuống trên đệm gấm, đầu vú căng cứng như hòn đá nhỏ, bị vải vóc ma sát mang đến từng trận khoái cảm, hai chân vừa dài vừa trắng khép lại, không ngừng ma sát, mông nhỏ khẽ lay động chờ đợi nhục bổng cắm vào.

Mộ Cẩn Du có ý xấu dùng dương cụ nóng ấm nhẹ nhàng cọ xát ở miệng tiểu huyệt của tiểu mỹ nhân, mê hoặc nói: “Muốn gì hả, tới, nói cho ta biết.” Nói xong nhẹ đâm vào tiểu huyệt, vừa mới tiến vào đã bị cái miệng nhỏ nhắn mở rộng chặt chẽ ngậm lấy, trụ cột sinh sản lại trướng lớn một vòng.

Cố Minh Nguyệt cắn môi, một tầng mô hôi dính ướt tóc mai, ánh mắt mông lung thầm nghĩ từ lúc nào mà nam nhân này tự chủ giỏi như vậy, trước kia lần nào cũng nôn nóng đâm vào, không biết trong vòng nửa năm nam nhân này đã sớm luyện được một bộ nhẫn công, hiện nay rốt cục cũng có thể đền bù như mong muốn, phải thu được tâm ý của mình một lần mới có thể bỏ qua.

“Tử Giác, cắm vào… A…. Tiểu huyệt thật là ngứa ngáy… Tử Giác….” Mỹ nhân lắc lắc cặp mông vểnh, vừa nói lời nam nhân muốn nghe, làm bộ muốn bao trùm lên côn thịt. Thân thể Mộ Cẩn Du cũng không nhúc nhích, thuận ý tiểu mỹ nhân đẩy toàn bộ côn thịt vào tiểu huyệt đang ngứa ngáy khó chịu của nàng, sau đó bắt đầu giữ chặt vòng eo mềm mại nhanh chóng đâm mạnh vào.

“Tiểu dâm vật… Ta cắm vào cho nàng này. . . . có sướng không hả?” Sợi tóc nam nhân rối loạn, híp mắt tùy ý rong ruổi trên cơ thể trắng như tuyết của nữ nhân, thỉnh thoảng trong cổ họng là truyền ra vài tiếng rì rầm thoải mái.

“Thật thoải mái… Dương vật to lớn của Tử Giác thật lợi hại…. A a…. Thật có lực…. Ừ a.” Hai cánh tay của Cố Minh Nguyệt bị một bàn tay bắt chéo ra sau lưng, bị đâm tới mức vú run rẩy nhảy loạn, từng trận tiếng nước chảy ào ào phía dưới, âm thanh òm ọp òm ọp phốc phốc xuy xuy vang lẫn với tiếng hai thân thể đánh vào nhau rất dâm mỹ.

“Đáng thương, tiểu huyệt của nàng cao hứng tới mức kêu gọi không ngừng đây này? Ưm… Trong khoảng thời gian này muốn…. Muốn nam nhân tới điên rồi hả!” Thắt lưng hẹp ưỡn mạnh một cái, bụng dưới liều mạng đụng vào hoa huyệt, côn thịt xoay tròn xoa bóp ở hoa tâm, hoa tâm vốn dĩ nhạy cảm, hành động nghiền nát không chút gián đoạn của dương cụ làm cho vật nhỏ kêu thất thanh, hận không thể chết trên thịt vật mệt nhọc kia.

“Muốn…. Thật muốn được Tử Giác đâm cắm vào…. Ừ a… Muốn được…. Gậy thịt thật lớn…. A a… Đâm thủng tử cung… Nha… Thật sâu… A a a” Mỹ nhân nhỏ giọng nói ra những lời dâm đãng phóng túng mà nam nhân yêu thích, tay nhỏ bé lôi kéo bàn tay nam nhân đi xoa bóp vú mình, dùng đầu ngón tay đi bấm nhũ hoa hống hồng cứng rắn kia, sau đó đến giữa hai chân tách mở hoa huyệt, làm cho nam nhân có thể ra vào thuận lợi hơn.

“Nói! Bình thường có tự chơi đùa tiểu dâm huyệt của mình không…” Mộ Cẩn Du vừa kéo đầu vú kích thích, vừa nói.

“Có… A a… Tự mình chơi đùa… Tử Giác… ưm đâm chết thiếp…. Muốn chết ở dưới thân chàng… A a a a a ~~~ thật mạnh ~~~~~~~” Lời nói dâm đãng của mỹ nhân làm cho hai mắt nam nhân đỏ bừng, ấn hai vai mỹ nhân, giống như mãnh thú bắt đầu điên cuồng cắm vào mãnh liệt đong đưa, đầu rồng mạnh mẽ mở ra cửa huyệt, xâm nhập vào tử cung mảnh mai, dương vật to lớn kia làm cho tiểu mỹ nhân lên vô số lần cao triều, phía dưới càng tiết ra nhiều hơn khắp nơi đều là dâm dịch, tí tách rả rích rơi không ngừng.

“Ưm… Vụt vụt… Đều cho nàng! Đều cho nàng hết!” Nam nhân gầm nhẹ nằm ở trên thân thể mềm mại của nữ nhân bắn ra bọt tinh thủy nồng nặc đợt đầu, cảm thụ được tư vị tuyệt vời khi được cái miệng nhỏ nhắn của tiểu huyệt mút tinh dịch. Mỹ nhân dưới thân thật giống như một yêu vật chuyên hút tinh dịch của nam nhân, mỗi khi cao triều tử cung lại hạ thấp, cửa vào mềm mại liều mạng hút quy đầu của nam nhân vào.

Hơn nữa năm mới sảng khoái một lần đối với nam nhân mà nói sao có thể đủ được, cây gậy to cương cứng nóng rực kia cũng chưa từng mềm xuống, hắn cắn vành tai Cố Minh Nguyệt, dụ dỗ: “Ngoan, lần này để cho ta vui đùa tận hứng có được không.”

Cố Minh Nguyệt biết mấy ngày nay nam nhân cũng nhịn không phải dễ dàng, vì vậy đỏ mặt gật đầu một cái, sau đó liền nhìn nam nhân rút côn thịt ra, dịch thể màu trắng chảy tí tách ướt nhẹp phân thân đứng ngay ngắn trước giường, kéo cặp chân nàng qua rồi nâng cao lên vòng quang thắt lưng, khiến cho mỹ nhân chỉ có bộ phận từ cổ trở lên và cánh tay mới có thể đụng tới giường, còn lại toàn bộ treo ở không trung, động thân một cái lại đi vào.

Nam nhân lâu ngày không ăn mặn một khi được thả ra, Cố Minh Nguyệt phải chịu thội một phen là chuyện không thể thiếu. Cuối cùng nàng cũng bị làm tới mức thần chí không rõ, thân thể chỉ không cầm được mà lên cao triều, cả người run rẩy bị côn thịt của nam nhân chận lại đầy đồ vật trong bụng đi ngủ, ngay cả trong mộng cũng giống như bị người ta chuẩn bị xuyên vào, tất cả đều là khoái cảm cuồn cuộn.

Mộ Cẩn Du sớm có dự mưu nên đã cho tôi tớ các sân lui ra, mấy ngày liên tục ở trong phòng hết sức chuyên chú đâm chọc làm tiểu mỹ nhân, một khắc cũng không ngừng rút ra cắm vào tiểu huyệt. Nam nhân đã sớm phân phó người hầu chuẩn bị nước tắm mỗi ngày, nếu gọi thì đến. Cơm canh ban ngày cũng được người hầu rón rén đặt ở cửa, để tùy chủ tử mình đi lấy. Vì vậy Cố Minh Nguyệt bị ép buộc cong lưng nhón chân đứng trên chân to của nam nhân, trong tiểu huyệt bị gậy thịt lớn cắm vào đi tới trước cửa cúi thân xuống nâng hộp đựng thức ăn lên, toàn bộ động tác khó khăn mấy ngày đã làm qua, cũng quen dần, nhiều lần trong lúc đi lại bị cắm vào tới mức dâm thủy rơi không ngừng, chảy từ giữa phòng dây đầy tới tận trước cửa.

Làm sao nam nhân có thể dễ dàng bỏ qua cho nàng được, hắn muốn đòi đủ tất cả bồi thường từ trên người mỹ nhân đòi lại thời gian bị cấm dục, vì vậy nhiều lần dùng bữa đều là hai người mặt đối mặt ngồi cùng một chỗ, hạ thân Cố Minh Nguyệt bị dương vật xỏ xuyên qua, chặn toàn bộ tinh dịch đầy lấp trong tử cung mà bộ ngực sữa để trần bị nam nhân dùng đũa kẹp lấy chơi đùa, ăn đồ ăn nam nhân mớm vào miệng.

Hai người không biết xấu hổ không vội vàng mà ở trong phòng suốt mười ngày nửa tháng, thật sự Cố Minh Nguyệt đã sắp bị Mộ Cẩn Du giết chết, cho tới bây giờ tiểu huyệt chưa từng được khép lại, hai chân cũng bị làm tới mức không đứng lên được, mỗi lần nam nhân rời đi rồi vẫn còn có ảo giác bị cắm vào bắn tinh mà tỉnh giấc.

Nhắc tới cũng kỳ quái, sau khi hai người phóng túng như vậy xong, đột nhiên Mộ Cẩn Du liền bận rộn. Cố Minh Nguyệt thường xuyên liên tiếp mấy ngày liền không thấy bóng người, hỏi Lưu Doanh với Dật Hải, hai người lại ấp úng không nói rõ ràng.

Trực giác của Cố Minh Nguyệt thấy bất thường, hôm nay quyết định muốn đi thư phòng tìm Mộ Cẩn Du, hai nha hoàn không ngăn được, sau khi bị trách mắng nghiêm nghị chỉ đành phải đi theo sau chủ tử đi tới thư phòng, nhìn khuôn mặt chủ tử trong nháy mắt trắng bệch, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, suy nghĩ đây có phải thời điểm nên thông báo để phu nhân đón tiểu thư trở về hay không.

Cửa sổ thư phòng của Mộ Cẩn Du mở rộng, từ góc độ của Cố Minh Nguyệt có thể nhìn thấy rất rõ ràng một vị cô nương mặc voan mỏng đang quỳ gối giữa hai chân nam nhân, lắc lắc cái mông để lấy lòng người trước mặt.

Bới vì cách xa một chút, Cố Minh Nguyệt không thấy rõ ràng vẻ mặt của Mộ Cẩn Du, chẳng qua là một nàng run lên một chút, không nói được lời nào liền rời đi, hai nha hoàn vội vàng đuổi theo.

Tác giả nói:

Tôi cũng không thể tin được vậy mà mình có thể viết được gần năm nghìn chữ!!!!!

Đều là các tiểu yêu tinh nói hai ngày nay ăn chay, muốn xem cảnh thịt của hai người, vì vậy ban đầu vốn chỉ muốn viết thịt sơ sơ làm trò nhưng cố gắng viết mấy ngàn chữ ah!!!

Tiệc thịt lớn lên đây! Các bạn ăn vậy có đủ no không, có hài lòng hay không!

Nhận tiện, buổi tối sẽ kết thúc câu chuyện này, còn có một tiếng nữa là tám giờ, hãy dâng ra các chân châu cùng với lời nhắn!

Mộ mỹ nam tuyệt đối sẽ không có lạc lối…., mọi người cứ yên tâm đi!!

 

13 BÌNH LUẬN

  1. Like bố mẹ vợ cả 2 anh vợ, quá là mạnh mẽ luôn, phải cho nam chính ăn đòn nhiều hơn nữa, trả giá cho những năm tháng buông thả trước kia mới hả lòng hả dạ

  2. vẻ xấu hộ đều hiện rõ trong lời nói -> xấu hổ
    trống trãi khá lâu -> trống trải
    không chút rãnh rỗi -> rảnh rỗi
    kêu gão muốn bị -> kêu gào

  3. Em chỉ sợ đọc h văn cho lắm, lúc kiếm về tk chồng tối bắt nó làm thử bảy lần chắc nó suy thận mịe luôn ????

  4. Aizzz người ta có nhà mẹ đấy.. Kì này cho ông năn nỉ đã luôn cho biết hối hận.
    “Cuối cùng nàng cũng bị làm tới mức thần chí không rõ”
    Là thần trí nha bạn

  5. Cho nên khi Mộ Cẩn Du mang khuôn mặt xanh xanh tím tím xuất hiện ở trước giường của Cố Minh Nguyệt, nàng thật sự không nhịn được cười, phốc một tiếng bật cười, lộ ra hàm răng trắng nõn như châu như ngọc, môi đỏ răng trắng, thật là đẹp mắt.
    Khi đọc đến đây bạn đã hí ha hí hửng, cho tới khi Minh Nguyệt quay đầu đi thì lại bắt đầu quay lại chửi bới tên vương bát đẩn nhà này. nếu không phải còn nhiều kiếp thì thiệt muốn ngược chết nam chính đi

Hãy nói những gì bạn cảm nhận