NVKT – Chương 10

0
565

Chương 10: Một tiểu thụ sinh ra nhiều chuyện (hai)

 

Mẫu Đan thấy sắc mặt Tần Hạo không tốt liền kéo hắn một cái, vừa phản ứng kịp đã nhìn thấy chiếc đàn cổ trước mắt mình hắn liền thấy uất ức. Đây là đã định trước sẽ là màn diễn hỏng sai nhịp rồi. Lắc đầu một cái, Tần Hạo tở vẻ quyết tâm.

【 Đinh! Hiện tại bản hệ thống đã mở ra hình thức bàn tay vàng, mời người chơi đánh đàn tùy ý.】

 

Nghe vậy, Tần Hạo hài lòng gật đầu, rốt cuộc hệ thống cũng làm nên một việc khiến mình tương đối hài lòng, thế nhưng bảo khen ngợi gì gì đó quả quyết sẽ không có. Đàn một khúc nhạc thôi, dạ khách phía dưới đều trở nên yên tĩnh, một nam tử lại có động tác đánh đàn ưu nhã hơn nữa tài đánh đàn tuyệt vời thế này, e rằng trên dưới cả nước cũng không tìm được một người có thể so sánh với hắn.

 

Nhìn những người dưới kia lộ vẻ mặt rớt cằm, Tần Hạo xem thường. Nếu như các ngươi cũng muốn có một cái máy nói dối như cái tinh hệ thống này liền biết cái gì gọi là không có cái không làm được, chỉ có không ngờ được.

 

Hồi lâu sau, giống như phản ứng kịp buổi trình diễn đã kết thúc, bên dưới vang lên tiếng vỗ tay. Tú bà cười hì hì đi tới nói: “Cầm nghệ của Yêu Trần nhà chúng ta thực sự là càng ngày càng tốt rồi.”

 

Tần Hạo bĩu môi, không muốn để ý đến nàng. Xoay người định đi, lại bị tú bà kéo góc áo.

 

“Trần nhi, hôm nay Cẩn Vương gia đến Thưởng Diễm Lâu chúng ta, ngươi và Đan nhi không thể tiếp đón không chu đáo.” Tú bà thấy dáng điệu Tần Hạo như vậy, ý vị sâu xa mà nói, rất sợ hắn gây ra tai vạ gì.

 

Tần Hạo gật đầu, nếu như vậy mình đi cùng nàng là được rồi, dù sao mình cũng đang lo nên tiếp cận mục tiêu Cẩn Vương kia như thế nào.

 

Hai người đi theo tú bà tới cạnh chỗ ngồi của Cẩn Vương, nhìn mấy người đi tới Cẩn Vương nhếch miệng lên nở nụ cười tà mị, đứng lên nói: “Sớm nghe nói trong Thưởng Diễm Lâu có ba vị tuyệt thế giai nhân, bây giờ có thể được thấy hai trong ba vị thật khiến người ta vui vẻ, hai vị công tử quả nhiên xinh đẹp như lời đồn!”

 

“Ha ha, Vương gia thật quá khen, công tử nhà ta có thể làm cho Vương gia thưởng thức như vậy đã là phúc khí rồi.! Tú bà đứng bên cạnh cười nói.

 

Cẩn Vương Lương An gật gật đầu nói: “Tú bà, ngươi cứ đi giải quyết việc mình trước đi, để bọn họ ở đây là được.”

 

Tú bà nghe vậy cúi người, không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.

 

Lương An để hai người Mẫu Đan cùng Tần Hạo ngồi xuống, cười nói: “Mỹ danh của hai vị công tử sớm đã truyền xa, hôm nay mới có thể gặp bản vương  thấy thật đáng tiếc.”

 

Tần Hạo lười nghe cái gì mỹ danh hay không mỹ danh, càng nghe càng cảm thấy giống như kỹ, nữ vậy khiến một đại lão gia là đàn ông như hắn làm sao chịu nổi hả? Ngược lại Mẫu Đan ở một bên lại nở nụ cười vui nói: “Vương gia, quá khen.”

 

Lương An gật đầu, vừa nhìn về Tần Hạo ở một bên nói: “Làm sao ta lại thấy hôm nay tâm tình của Yêu Trần công tử không được tốt lắm vậy nhỉ?”

 

Tần Hạo nghe xong vứt cho Lương An một cái liếc mắt, nghĩ thầm nếu như ngươi được thông báo phải làm việc bán thân ấy ngươi có thể trở nên cao hứng sao? Mặc dù nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng chỉ nói: “Làm phiền Vương gia quan tâm rồi, tiểu nhân hết thảy đều mạnh khỏe.”

 

Nhìn bộ dạng lạnh lẽo của Tần Hạo chân mày Lương An  hơi hạ xuống cười nói: “Yêu Trần công tử nói như vậy bản vương cũng yên lòng.” Sau đó lại quay đầu nhìn về phía Mẫu Đan yên tĩnh một bên nói: “Vẫn là Mẫu Đan công tử ấm áp khiến người ta thấy thế nào cũng đều thoải mái.”

 

Mẫu Đan nghe xong gương mặt liền xấu hổ đến đỏ bừng, Tần Hạo nhìn có chút buồn bực, đây rốt cuộc là đại cô nương nhà ai hả? Tên tuổi chưa nói còn chưa tính, ngay cả người cũng hệt cái dạng kia thật đúng là làm hắn không thể nào hiểu được.

 

Trong lúc vô ý thoáng nhìn thấy dáng vẻ khinh thường như trước của Yêu Trần, Lương An thu chiết phiến trong tay lại nâng cằm hắn lên mỉm cười nói: “Yêu Trần công tử xinh đẹp như vậy lại không có người nào hưởng qua tư vị của ngươi thật đúng là đáng tiếc, nhân luân một khắc đáng giá nghìn vàng, không biết hôm nay bản vương có may mắn  được ở lại trong phù dung trướng của Yêu Trần công tử hay không?”

 

Phù dung trướng cái gì? Một khắc giá nghìn vàng thứ quỷ gì? Nói cho cùng thì lão tử vẫn là đàn ông! Ngươi có thể nói chuyện hàm súc chút không? Nghĩ như vậy trên mặt Tần Hạo kết lên một tầng băng lạnh, giơ tay lên hất chiết phiến trong tay Lương An nói: “Vương gia người nói giỡn, tiểu nhân chỉ là một kẻ trong chốn phong trần, làm sao xứng ở cùng Vương gia một đêm kia chứ?”
Lương An nghe xong sững sờ trong lòng, ngay sau đó gương mặt giãn ra thích thú nói: “Tính tình công tử thẳng thắn, chẳng trách có nhiều người quỳ dưới váy thạch lựu của ngươi như vậy!”

 

“Vương gia, tiểu nhân không có mặc váy! Vương gia còn chưa già sao ánh mắt lại không được tốt như vậy cơ chứ?” Tần Hạo triệt để bại trận rồi, người nọ là cố ý hay sao mà nói lời nào kiểu nào nghe cũng không xuôi tai như vậy! Trong lòng khó chịu đương nhiên lời nói cũng sẽ không dễ nghe.

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược tăng thêm 10, xin người chơi không ngừng cố gắng. 】

 

Nghe giọng nói của hệ thống, Tần Hạo lại một lần nữa hết ý kiến, chuyện gì thế này? Độ hảo cảm gia tăng như thế làm hắn không hiểu ra sao? Lẽ nào vị này có khuynh hướng bị ngược hả?

 

Tần Hạo nghĩ như vậy Lương An ở một bên đã mở miệng: “Thật ra áo lụa này của Yêu Trần công tử vốn rất đẹp, nếu hơi cải biến thêm một chút muốn biến thành váy của nữ tử là rất đơn giản.”

 

“Đã phiền Vương gia hao tâm tổn trí, mặc như thế này là được rồi.”

 

“Ồ? Thế nhưng hết lần này tới lần khác hôm nay bản vương muốn nhìn một chút bộ dạng của công tử Yêu Trần khi mặc váy, nếu không làm sao bản vương có thể quỳ dưới váy lụa của ngươi?” Dứt lời quay đầu nói gì đó với tùy tùng bên cạnh.

 

Nhìn tùy tùng rời đi trong lòng Tần Hạo có chút sợ hãi, hệ thống lần này không cho biết gì về mục tiêu công lược, tính cách của vị Vương gia này mình hoàn toàn không biết gì, chẳng qua thấy thế nào đều cảm giác được vị gia này không phải người dễ trêu đùa.

 

Chỉ chốc lát sau, tên tùy tùng kia trở về sau lưng còn có thêm một nam tử tuổi tác không nhỏ, Lương An đứng dậy chỉ chỉ Tần Hạo nói với người kia: “Ngươi đi đổi y phục của Yêu Trần công tử thành váy, phải khiến cho bản vương hài lòng!” Dứt lời nhếch miệng cười tà mị.

 

Nam tử nhận lệnh, đi tới chỗ Tần Hạo, Tần Hạo đang muốn rời khỏi lại bị Mẫu Đan ở một bên ngăn cản, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt chịu đựng, tùy ý người nọ cầm kéo cắt may múa tới nhảy lui trên y phục mình.

 

Rốt cuộc sau một hồi lâu nam tử cũng ngừng lại, Lương An ở một bên vỗ tay nói: “Tốt! Quả nhiên là sắc nước hương trời! Bản vương thích!”

 

Tần Hạo nghe vậy cúi đầu nhìn trên người sau đó liền hết chỗ nói rồi, trước ngực để lộ trong không khí, kiểu dáng phía dưới lại chính là cái váy hơn nữa còn mang phong cách váy nhảy La-tinh, thích em gái ngươi! Khuôn mặt Tần Hạo xung huyết cả lên.

 

Nhìn bộ dạng ảo não lại không tiện phát tác của Tần Hạo tâm tình Lương An thật tốt, đi tới cạnh Tần Hạo thổi hơi vào tai hắn nói: “Ta rất thích bộ dáng này của ngươi!”

 

Tần Hạo không nói gì, trong lòng tức điên lại không dám phát tác, bây giờ hắn bắt đầu hoài niệm hệ thống. Hệ thống quân lắm lời kia! Nói rõ ràng tiến công chiếm đóng thế nào chứ?

 

【 Đinh! Chức năng của hệ thống xuất hiện vài trục trặc nhỏ, đang trong giai đoạn cố gắng sửa chữa phục hồi. Trong thời gian này, xin người chơi kiên trì chờ đợi, tùy cơ ứng biến. 】

 

Em gái mi, ông muốn khiếu nại! Nghe được lời này huyết áp Tần Hạo liền tăng cao, nhìn Lương An đứng chỗ kia dáng vẻ ý vị xấu xa, Tần Hạo buộc lòng phải ngoan ngoãn nói một câu: “Tạ, Vương gia ưa thích.”

 

Lương An rất hài lòng với dáng vẻ ấy của Tần Hạo đưa tay nâng cằm của hắn, Tần Hạo ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt mang theo ý cười của Lương An. Nhìn ánh mắt của mê man ánh mắt của Tần Hạo, Lương An nhẹ giọng nói bên tai hắn: “Yêu Trần công tử, ngươi có biết vì sao bản vương lại để cho ngươi mặc như thế này?”

 

Ta nghĩ nếu không phải ngươi có ham mê với trang phục nữ, thì cũng vì dáng dấp của ta giống mẹ ngươi mà vừa lúc ngươi lại là kẻ có tính luyến mẫu! Tần Hạo nghĩ như vậy không chút phát hiện mình đang ảo tưởng quá xa.

 

Lương An thấy hắn hồi lâu không mở miệng nhưng như vậy vẫn rất đáng yêu, cúi đầu nói vào tai Tần Hạo: “Bởi vì mặc y phục như thế, lát nữa vào trong trướng phù dung của công tử mói dễ cởi ra ah! Như vậy sẽ bớt không ít thời gian.”

 

“Cái gì?!” Ngươi cái đồ không có tiết tháo, so với hệ thống ngươi còn không tiết tháo hơn! Tần Hạo hung hăng trợn mắt nhìn Lương An.

 

【 Đinh! Độ hảo cảm của mục tiêu công lược số 1 tăng thêm 5, xin người chơi không ngừng cố gắng. 】

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận