MNSH – Chương 18

13
1344

Chương 18. Nha hoàn thông phòng của Thiếu gia – 10 (H)

Edit + beta: Linxu

“Thiếu gia ~ a a. . . . Nô. . . Bụng của nô đã. . . Đầy. . . Không buông được ừm. . .Ưm ~ à ~”

Hạ thể của Cố Minh Nguyệt được gối đầu lót lên, toàn bộ thân thể như bị bẻ gãy, xung quanh hoa huyệt giữa đùi ngọc dính đầy bọt trắng, theo từng đợt xen vào rút ra của dương cụ thô to mà phát ra trận trận tiếng nước bị khuấy động. Gần đây mật huyệt của nàng luôn đầy nước, cúc động phía dưới hoa huyệt cùng hai cái trứng của nam nhân nhiều lần vỗ vào cũng bị ngâm thấm ướt tới nỗi trơn trợt đầy nước, dính đầy chất lỏng trắng sềnh sệch.

Nửa thân trên của Mộ Cẩn Du cúi xuống nằm ở trên người của tiểu mỹ nhân, nửa người dưới lại quỳ thẳng không ngừng rung động nhún mạnh. Nhục huyệt vủa nữ nhân thật giống như dù hắn có đâm có chơi nhiều như thế nào cũng không bị bị nới lỏng, bất luận lần nào cũng hắn bị đâm vào tới nhiều tới mức thảm thương, thì khi cắm vào ở lần sau lại vẫn sẽ trở nên căng mịn như lúc ban đầu. Phân thân hắn được sưởi ấm bởi thủy dịch dư thừa trong nhục huyệt, mỗi lần đâm mạnh giã vào đều có thể húc thẳng tới hoa tâm, làm cho chỗ mảnh mai nhạy cảm sâu trong huyệt bị kích thích không ngừng co rút lại, run rẩy hút lấy tinh dịch từ lỗ nhỏ trên đầu rồng.

Đôi môi nam nhân in dấu lên trên cần cổ Cố Minh Nguyệt, để lại vết hồng mai trên đó. Gần đây Mộ Cẩn Du rất thích làm như vậy, đây là ấn ký thuộc về hắn, sáng loáng mà rêu rao ở trên da thịt như tuyết của tiểu mỹ nhân, tuyên cáo chủ quyền của mình.

Đã nhiều ngày Cố Minh Nguyệt không thể mặc không thể mặc áo cổ thấp hay áo đơn cổ tròn rồi, ngay cả nửa ngoài tay áo cùng sau lưng đều bị hôn đầy đấu vết, trên cần cổ lại cũng phải có thêm lớp áo tươi sáng choàng lên, che lấp dấu vết bị nam nhân hung hăng thương yêu.

“A. . . Bụng thật căng. . . Căng lên tới nỗi no. . .” Ánh mắt Cố Minh Nguyệt mê ly mà cảm thụ cảm giác trướng đầy trong khoang tử cung, chỗ đó tràn đầy tinh dịch mà đêm qua nam nhân này bắn vào, bị chận ở bên trong suốt cả một buổi tối. Những ngày này, có ngày nào mà nàng không bị rót đầy tinh dịch vào bụng rồi đi vào giấc ngủ.

“Lại để nó căng phồng nhiều thêm một ít, nàng mới dễ mang thai con của gia. . .” Mồ hôi ướt đẫm cả người Mộ Cẩn Du, hắn mãnh liệt cắm dương cụ vào ngay khi nói chuyện làm trong đó lại càng phồng lớn hơn nữa. Sau vài động tác, trong bụng tiểu mỹ nhân lại trở nên ấm áp.

“A a a a ~ không. . . . Đừng bắn. . . . A a a a a a!” Cố Minh Nguyệt bị tinh dịch nóng rực bắn vào tới nỗi tứ chi co quắp, thể dịch tập trung chồng chất áp bách quá nhiều khiến nàng có ảo giác tùy thời đều có thể bài tiết ra. Theo bản năng nàng hóp bụng, muốn đẩy toàn bộ dịch thể trong tử cung ra ngoài, nhưng hiển nhiên nam nhân sẽ không cho phép nàng làm như vậy. Sau khi côn thịt còn chưa kịp mềm xuống kia vừa rút ra, chỗ đó lập tức bị nhét vào một thanh mộc châu nhẹ gắn dây xích bạc, vững vàng chận lại toàn bộ tinh thủy sắp tràn ra ngoài.

“Trước buổi trưa không được lấy ra, cố gắng mà hấp thu, một giọt cũng không được lãng phí.” Nam nhân nói như vậy, đứng dậy đi sang phòng bên cạnh rửa sạch thân thể, chỉ giữ lại mỗi mình tiểu mỹ nhân với cái mông tròn đang được lót thật cao, hai chân cong cong mở lớn ra hai bên, từ giữa cặp đùi mỹ loạn không thể tả kia có thể thấy rõ ràng màu sắc thanh mộc đang đút vào trong miệng huyệt cùng với một góc sợi xích bạc đang được buông thõng.

Sau khi Mộ Cẩn Du tiến vào gian phòng cách bên, Cố Minh Nguyệt cười khổ chống đỡ nửa thân trên dậy, lấy đi đệm lót dưới mông, mông nhỏ treo cao mới có thể nặng nề đặt lên trên giường hẹp.

Tự ngày Mộ Cẩn Du bắt đầu nói ra hắn muốn có đứa bé, đều hoan ái không ngừng. Nam nhân này cũng không bao giờ đem thần tinh lúc sáng sớm lãng phí vào trong dạ dày tiểu mỹ nhân nữa, mà đều cho cái miệng nhỏ chọc người thương yêu dưới thân ăn no.

Hôm nay chính là tiệc rượu sinh nhật của Quốc Công gia, thân phận của Cố Minh Nguyệt chỉ là một thị thiếp tất nhiên là không có tư cách ngồi lên bàn tiệc, nam nhân chỉnh chu cho mình xong liền đi giúp đỡ tiếp đãi khách nhân, để mỹ nhân tiếp tục ở lại trong phòng nghỉ ngơi thật tốt, chờ hắn trở về lại mở hai chân tiếp tục chịu hắn thâm mật.

Mỗi ngày Mộ Cẩn Du đều siêng năng cần mẫn cày cấy trên người mỹ nhân, là mong đợi nàng có thể mau chóng mang thai cốt nhục của mình. Cũng không biết là do hắn thiếu nỗ lực hay vì bụng Cố Minh Nguyệt quá không hăng hái, tháng đó quỳ thủy của mỹ nhân vẫn tới đúng hạn.

Trong lòng nam nhân cũng theo đó mà lo lắng, chờ quỳ thủy của Cố Minh Nguyệt vừa sạch sẽ, lại càng ra sức rót tinh vào tử cung nhỏ kia, tư thế kia tưởng chừng như muốn chơi chết nàng mới thôi.

Không phải Mộ Cẩn Du không lo lắng chuyện quan hệ thân mật quá nhiều sẽ phá hư thân thể tiểu mỹ nhân, mà sự thật là thời gian còn lại của hắn không nhiều lắm. . .

Cố Minh Nguyệt đứng dậy chậm rãi mặc quần áo vào, tận lực bỏ qua thứ trong bụng cùng mộc cầu đang chận trong tiểu huyệt. Gần đây nàng cũng cảm nhận được tâm tình lo lắng của người bên gối. Thường ngày nam nhân này không nói gì với nàng nhiều, nhưng dẫu sao hai người sớm chiều ăn ở với nhau, hàng ngày nàng đều sẽ suy nghĩ về hắn, vì vậy nàng liền có cảm giác không ổn, chuyện sắp xảy ra có quan hệ quan trong đến việc nàng có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không, vả lại nàng tuyệt không vui vẻ gì nếu chuyện này thành.

Còn nữa hôm nay công chúa Tây Lương Ngụy Mẫn cũng được mời đến, hơn nữa biểu muội của Mộ Cẩn Du cũng sẽ có mặt, làm sao có thể thiếu mất trò hay Quốc Công phu nhân an bài trong bữa tiệc.

Mặc dù nàng đã hàm súc nhắc nhở Mộ Cẩn Du, nhưng ai biết nam nhân này có thể hiểu được ý nàng hay không mà nói.

Cố Minh Nguyệt lo lắng, nàng nhất định phải tự mình tham dự trong bữa tiệc này mới có thể an tâm. . .

Trên tiệc rượu chúc mừng sinh thần của Quốc Công gia, hai gò má Mộ Cẩn Du đã phiêu hồng, dễ nhận thấy hắn đã uống không ít rượu. Hắn tự tin vào tửu lực của mình, cho nên tuy đã uống tới hơi lơ lửng, nhưng sẽ không say thật, đầu óc vẫn trấn tĩnh.

Hắn chưa quên buổi nói chuyện ngày đó với Cố Minh Nguyệt, chưa từng buông xuống phòng bị trong lòng.

“Tử Giác ngày đó đua ngựa quả là hào quang rực rỡ, quả thật làm cho cậu phải nhìn với cặp mắt khác xưa! Đến, cậu mời ngươi một chén!” Ca ca của Quốc Công phu nhân Đô Chỉ Huy Sứ Liễu Kim Chính mặt đỏ lừ lừ đi tới trước người Mộ Cẩn Du, giơ cao chén rượu trong tay ra hiệu với hắn, giọng nói cởi mở hào phóng.

Liễu đại nhân thân là võ quan dĩ nhiên không giống với muội muội của mình, là người có tính tình hào sảng, bị người ta gọi đùa là “một sợi gân”, trêu chọc thái độ làm người của hắn hệt một sợi gân thẳng thắn tới cùng. (Lin: ns đơn giản thì là đầu gỗ, thành thực và có phần cố chấp.)

Mộ Cẩn Du cũng không phản cảm với hắn, vì vậy cười cười uống rượu trong ly, tỏ vẻ tôn kính.

Uống xong rượu của Liễu đại nhân xoay người muốn đi, nhưng bên người đột nhiên xông tới một thị nữ không có mắt, thiếu chút nữa đã va vào ngực hắn, Mộ Cẩn Du nhíu nhíu mày, toàn thân trước của hắn, bị bát canh nóng trong tay thị nữ hắt sạch lên trên vạt áo trúc xanh của hắn không thiếu giọt nào, một mảnh dấu vết lớn!

“Sao lại không cẩn thận như thế? Đụng phải khách nhân thì phải làm sao cho tốt hả?” Mộ Cẩn Du trầm giọng quát, vẻ mặt nghiêm khắc, thị nữ kia còn nhỏ tuổi, nghe vậy liền kinh sợ muốn quỳ xuống, trong đôi mắt hiện lên hơi nước.

Cả phòng tiệc đều đầy khách mời đang uống rượu mừng, Mộ Cẩn Du cũng không tiện trách cứ quá nhiều, trực tiếp tìm tới quản sự phạt nàng một tháng tiền tiêu vặt, lại cất bước hướng về phía Tư Phương Viện đi tới, muốn nhanh chóng thay bộ y phục bẩn này ra.

Tiền viện mở tiệc chiêu đãi tân khách cách Tư Phương Viện hơi xa, giữa hai viện cách một đình viện của phủ Quốc Công. Lúc này đã là sau giờ ngọ ánh mặt trời vừa vặn, cảnh xuân rực rỡ, chiếu vào trên người thật ấm áp. Mộ Cẩn Du lửng thững bước đi thật nhanh, khi đi ngang qua núi giả đột nhiên dừng bước, vốn là hắn nghe được một tiếng kêu cứu rất nhỏ, tiếng nói kia ngược lại có chút quen tai.

Giống như là, giọng nói của Cố Minh Nguyệt!

====================================

Còn chưa kịp ngẫm nghĩ sao giờ này khắc này tiểu mỹ nhân lại xuất hiện ở đây kêu cứu, lòng Mộ Cẩn Du đã tràn đầy lo lắng xông thẳng vào sơn động trong núi giả, đợi khi thấy rõ biểu muội Liễu Y Y nằm xoài trên mặt đất cùng vạt áo màu vàng nhạt thoáng qua rồi biến mất ở một cửa động khác, trong lòng hắn liền biết mình đã sơ suất trúng kế.

Nghìn tính vạn tính, tới cuối cùng hắn vẫn đánh giá thấp trọng lượng của Cố Minh Nguyệt trong lòng mình. Nghĩ tới nàng có thể gặp phải chuyện gì bất trắc, cơ thể đã tự động đưa ra lựa chọn trung thật nhất.

Liễu Y Y nằm dưới đất suy yếu nhìn Mộ Cẩn Du đang ngồi xuống, há mồm vô lực hô lên: “Biểu ca, cứu ta. . .” Nàng cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra, rõ ràng sau khi bản thân nàng dùng chút điểm tâm ở chỗ cô cô liền cảm thấy đầu óc choáng váng, vì thế đã cùng nha hoàn trở lại khách phòng nằm ngủ. . . Thế nào vừa mở mắt ra lại ở trong động hòn giả sơn mờ tối này?

Sắc mặt Mộ Cẩn Du cực kỳ không tốt đỡ Liễu Y Y lên quá dễ dàng để nhận thấy nàng ta đã bị người hạ thuốc mê hồn, đã gặp rồi sao có thể khoanh tay đứng nhìn cho được. Khi hắn tới gần, bất ngờ có một hương thơm cực mạnh chui vào chóp mũi, lập tức cả người chấn động.

Đây là. . . Ngọc lộ trướng trung hương!

Mùi thơm của bí dược này người khác có thể không biết, nhưng với kẻ lăn lộn lâu dài trong ngàn trận phong nguyệt như Mộ Cẩn Du làm sao không biết! Thuốc này nếu chỉ có riêng mình nó tỏa hương thì sẽ không dẫn tới hiệu quả làm người ta có cảm giác khát tình, đối với nữ tử lại càng vô dụng, nhưng nếu nam tử uống rượu lại dính chút hơi tanh của cá, sau khi ngửi phải mùi hương này lại chẳng khác nào ăn được đan dược thập toàn đại bổ, dâm ý sinh ra khó mà tự kiềm chế được.

Thật là đáng chết! Lúc này Mộ Cẩn Du mới biết bát canh đổ lên trên y phục mình chính là canh cá, thân thể của hắn giờ đây đã nổi lên phản ứng vô cùng dữ dội, muốn ném nữ tử trước người ra, lại phát hiện mình đã có chút hoa mắt chóng mặt, vừa lúc hiện ra dấu hiệu sắp sửa mất lý trí.

Lúc này bên trong đình viện đã tụ tập không ít các vị phu nhân cùng các tiểu thư, oanh thanh tiếu ngữ, công chúa Tây Lương quốc Ngụy Mẫn cũng ở trong đó, Quốc Công phu nhân đang dẫn các nàng ngắm hoa trong vườn, không chút dấu vết dẫn mọi người đi phía núi giả.

Mộ Cẩn Du tự biết giờ muốn rời đi đã không kịp, nhưng mà không thể tránh khỏi nơi này, lẽ nào lại để cho độc phụ kia tính kế được như ý sao?! Hắn không cam lòng!

Lúc này da thịt như là bạch ngọc của nam nhân trở nên hồng diễm mê người, người sáng suốt vừa nhìn vào ắt sẽ biết hắn đang trong tình trạng dục hỏa khó nhịn, chuẩn bị chịu dày vò.

“Ai. . .”

Vào ngay lúc Mộ Cẩn Du cho rằng tuyệt vọng, bên tai truyền đến một tiếng thở dài nhẹ vô cùng. Hai mắt hắn đỏ ngầu nhìn sang, mỹ nhân mặc áo lụa hồng cùng la quần xanh lá điểm xuyết vân văn tươi đẹp đứng nơi kia còn không phải là Cố Minh Nguyệt sao?

“Sao thiếu gia lại không cẩn thận như vậy cơ chứ?” Tiểu mỹ nhân oán giận cười nhạt.

Này còn không phải là vì. . . Ta cho rằng người nằm trong này chính là nàng. . . Những lời này Mộ Cẩn Du không nói ra được.

Cố Minh Nguyệt ba chân bốn cẳng đi tới bên cạnh Liễu Y Y, ngồi xuống lấy ra một bình sứ nhỏ ở trong ngực, mở nắp bình tự ý đặt vào dưới mũi nàng, một cổ hương vị gay gắt lập tức hun ra đầu óc tinh thân Liễu Y Y cũng theo đó mà thư thái hơn, khí lực cả người thoáng cái đã tìm về được.

“Liễu tiểu thư không cần hỏi nhiều, ta nghĩ ngươi cũng đoán được vì sao mình lại nằm ở đây vào lúc này. Bây giờ ta sẽ gỡ túi thơm trên người ngươi xuống, ngươi nhanh chóng đi ra ngoài hội hợp với mấy người Quốc Công phu nhân, ngoài ra bất cứ chuyện gì vừa mới phát sinh ngươi cũng không cần nói, như vậy sẽ tốt cho cả Liễu tiểu thư cùng những người khác.” Cố Minh Nguyệt vừa nói vừa nhanh chóng lấy đi túi thơm thêu mẫu đơn đỏ tươi thắt ở trên eo Liễu Y Y, nhét vào trong vạt áo của chính mình.

Vẻ mặt Liễu Y Y nghiêm túc gật đầu, sau khi nhìn thấy túi thơm cô cô tặng mình bị lấy đi nàng còn có cái gì mà không hiểu, nàng không ngu ngốc cũng không ngớ ngẩn, thân là quả phụ khi chưa cưới chồng cũng nghe không ít tin đồn phải chịu ủy khuất, biết không ít về lòng người cùng thói đời, trước đó chỉ là nàng không muốn tin cô cô ruột thịt của mình tới cuối cùng cũng tính kế lên chính mình mà thôi.

Lần này hồi phủ, nàng nhất định phải nói rõ ràng với phụ thân mẫu thân mới được!

Liễu Y Y hạ quyết tâm, sửa sang lại y phục đáy lòng dào dạt cảm kích nhìn thoáng qua Cố Minh Nguyệt, sau đó liền nhấc chân rời khỏi. Nhưng mới vừa cất bước, nàng lại do dự quay đầu nhìn biểu ca.

Lúc này Mộ Cẩn Du đã không khống chế được mà giam Cố Minh Nguyệt vào giữa khe hở của mình và núi giả, thô lỗ xé rách y phục trên người nữ nhân.

“Nhược Lan! Nhược Lan!” Mộ Cẩn Du làm càn mà gặm cắn bộ ngực của tiểu mỹ nhân, không ngừng thở dốc.

Liễu Y Y nhìn thấy một màn này khuôn mặt xoát cái hồng thấu, chỉ thấy tuyệt đại giai nhân bị biểu ca đè nặng lên cười cười lắc đầu với nàng, lại nghe biểu ca gọi tên nàng ấy, liền biết được quan hệ hai người không tầm thường, vì vậy yên lòng rời đi.

Quốc Công phu nhân nhìn thấy chất nữ mình đi vào mà giật nảy cả mình, lúc này nàng ta không phải đang ở. . .

Đánh giá khuôn mặt tươi cười dịu dàng như thường ngày của cô cô, Liễu Y Y cũng không quên vẻ kinh hãi chợt lóe lên trong mắt nàng, chỉ là vân đạm phong khinh cười nói: “Vừa nãy ngủ đến mệt mỏi, bèn đứng dậy đi tới trong này một chút, vừa khéo gặp gỡ cô cô cùng các vị phu nhân tiểu thư.”

Lúc này Quốc Công phu nhân làm sao bình thản như trên mặt, trong lòng cực kỳ lo lắng. Nàng vừa nhận được tin, tất nhiên đã biết tiểu tử kia trúng kế rồi, trước mắt không có khả năng vô sự, vì vậy chưa từ bỏ ý định mà dứt khoát đã làm thì làm cho xong trực tiếp dẫn mọi người đi tới phụ cận núi giả.

Vừa mới đến gần núi giả, mọi người đã nghe được tiếng vang giao hợp nam nữ kịch liệt.

Các phu nhân cùng tiểu thư ở đây đều có chút thân phận địa vị, nghe được tiếng động sắc mặt đều đại biến. Giữa ban ngày ban mặt, lại có kẻ dám ở yến tiệc chúc mừng sinh nhật Quốc Công gia làm ra chuyện xấu xa thế này!

Trong lòng Quốc Công phu nhân vui vẻ, tuy rằng sự tiến triển của tình hình cùng phương hướng mong đợi của nàng không giống nhau lắm, nhưng chỉ cần công chúa Tây Lương phát hiện Mộ Cẩn Du coi thường lễ giáo, làm ra hành vi phóng đãng ngay trong tiệc mừng sinh nhật cha mình, tằng tịu với nữ tử, không biết còn có thể ngưỡng mộ hắn nổi không.

Sau khi chuyện này truyền ra ngoài, chắc hẳn thánh thượng cũng sẽ giận dữ. Tuy rằng sợ lão gia sẽ phải chịu lửa giận cùng áp lực của Thiên gia, nhưng từ nay về sau cũng có thể khiến hắn triệt để thất vọng về Mộ Cẩn Du rồi.

Cố Minh Nguyệt nghe thấy tiếng bước chân tới gần của mọi người, đè nén tiếng rên rỉ đang muốn ra khỏi miệng. Hai chân nàng vòng quanh trên eo nam nhân, lưng dán sát vào vách đá núi giả, nửa người dưới treo lơ lửng giữa trời được bàn tay to của nam nhân nâng lên, hoa huyệt giữa hai chân bị côn thịt nhiều lần chen vào tới tận gốc, xấu xa đâm vào cả căn. Sức lực này chợt khiến cho nàng có cảm giác mình cảm giác mình cự vật dữ tợn kia chọc thủng, nện vào tới nát bụng nhỏ.

Tác giả nói:

Trong vòng 5 chương nữa câu chuyện này sẽ kết thúc, cho nên cố sự này hẳn có 15 chương, độ dài chủ yếu của các câu chuyện sau có thể sẽ không khác biệt lắm.

 

13 BÌNH LUẬN

  1. Bà mẹ kế ác ghê hại luôn cả cháu ruột của mình:o cũng may có chị nữ 9 ta cứu ko thì thiệt tội cho biểu muội nam 9

  2. Bà này ra tay độc thiệt. Lỡ đâu chọc thiên gia tức giận cả nhà đều sụp rồi sao. Công chúa nước khác cũng đại diện cho Vua mk. Ngu suẩn. May mk ko lọt tầm tay CMN. Ko thì hỏng nhiệm vụ rồi. Ai da sắp kết rồi s

  3. Cuộc sống tình thú của hai người thiệt là ???? Tui vẫn giữ câu hỏi: sao ông nam chính sức bền v hả? Không sợ bị suy thận à ????

  4. Anh này quá dũng mãnh rồi. Mặt còn thực dày nữa cơ làm luôn nơi công cộng mặc dù chúng thuộc nhưng vẫn thấy xấu hổ nha

  5. “Không phải Mộ Cẩn Du không lo lắng chuyện quan hệ thân mật quá nhiều sẽ phá hư thân thể tiểu mỹ nhân, mà sự thật là thời gian còn lại của hắn không nhiều lắm.”
    Mộ Cẩn Du thật không có bản lĩnh gì cả, định dựa vào gia thế của công chúa, nam nhân mạnh mẽ vậy mà…. haizzz, chúc hả hê của bạn lúc thấy anh ấy ăn dấm chua cũng đã hết, phải cho tên này thê thảm mới được chứ.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận