VGCP – Chương 3

0
543

Chương 3:

 

“Vương gia, đã tra được tung tích của quận chúa, trước mắt nàng ở cùng một chỗ với Đông Phương Kiệt.”

Lưu Dũng vô thanh vô tức đi vào thư phòng, hồi báo với chủ tử đang chuyên tâm xem sách trong tay mình.

 

Hàng lông mày rậm của Long Hạo Thiên khẽ nhếch, để quyển sách trên tay xuống, trầm ngâm, hờ hững nói:

 

“Sao Thiên Kỳ lại đi chung với Đông Phương Kiệt?”

 

“Tiểu nhân cũng không biết. Chẳng qua vừa mới nhìn thấy hai người ở miếu Quan Âm, hình như quận chúa đang chơi đùa rất vui vẻ.”

 

Lưu Dũng chiếu theo sự thật hồi báo tình cảnh mới thấy ở chỗ kia; hắn tuân mệnh tìm kiếm tung tích quận chúa khắp nơi, không nghĩ tới lại có thể nhìn thấy hai người ở miếu Quan Âm.

 

“Thật sao?”

 

Long Hạo Thiên như có điều suy nghĩ, khóe môi ngậm một nụ cười gian trá. Nếu hắn đoán không sai, tám phần mười là nha đầu kia thích Đông Phương Kiệt rồi.

 

“Vương gia, phải đưa quận chúa trở về sao?”

 

“Tạm thời không cần. Biết rõ tung tích của nàng là tốt rồi, tin tưởng Đông Phương Kiệt sẽ chăm sóc nàng thật tốt. Biết chỗ nàng đang trọ lại chứ?”

 

Có lẽ hắn có thể lợi dụng Thiên Kỳ giúp hắn chứng thực một việc.

 

“Ở khách sạn Hỉ Lai, phòng số 2.”

 

“Rất tốt.”

 

Long Hạo Thiên để quyển sách trên tay xuống, thân hình cao lớn đứng lên, thưởng thức ngọc bản chỉ trong tay, một kế hoạch lặng lẽ hình thành trong đầu hắn.

 

Xem ra, không có khả năng Đông Phương Kiệt chủ động tới Yên Vân Hành Quán, như vậy hắn cũng không ngại chủ động đi tìm hắn; dù sao lúc này hắn cũng đang trong thời gian rãnh rỗi, hiếm khi phát hiện ra chuyện làm hắn có cảm giác hứng thú, không điều tra được manh mối, hắn há lại bằng lòng bỏ qua.

 

Hiện tại hắn vô cùng mong đợi khoảng khắc chân tướng kia được bóc trần.

 

“Lưu Dũng, chuẩn bị một chút, chúng ta cũng tới khách sạn Hỉ Lai một chuyến.”

 

“Vâng.”

 

Lưu Dũng liếc mắt nhìn trộm chủ tử, đến khi nhìn thấy hai mắt hắn tỏa ra ánh sáng dị thường, ẩn chứa một cổ nhiệt thiết, trong lòng không khỏi trở nên run sợ. Bình thường khi chủ tử toát ra loại ánh mắt này, chứng tỏ có người sắp bị ngược đãi đập đầu vô xà ngang rồi, hắn vô cùng đồng tình với người khiến cho chủ tử thấy hứng thú kia.

 

Vô cùng đồng tình.

 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

 

Liếc nhìn bài trí đơn giản sạch sẽ trong khách phòng, khi ánh mắt nhìn đến chăn nệm trên giường hẹp, áo ngủ bằng gấm màu thủy lam mới tinh, nàng không cần chạm vào, cũng có thể dễ dàng đoán được giường áo này chắc chắn vô cùng thoải mái, xúc cảm thật tốt; cảm ơn tấm lòng tri kỷ của đại ca, xem ra đêm nay nàng sẽ có một giấc ngủ tốt.

 

Các tòa Long Phượng tửu lâu trong toàn quốc, đều giữ lại bốn gian phòng thượng đẳng, để cho bốn huynh muội bọn họ có thể tùy thời vào ở. Đại ca biết nàng ngủ ở khách sạn bên ngoài luôn không được ngon giấc, mới yêu cầu các tửu lâu, nếu thấy nàng đến đây ở, cần phải dùng chăn nệm thoải mái nhất, chính là hi vọng dù nàng làm việc hành tung bất định, nhưng cũng có thể nghỉ ngơi thật tốt.

 

Ngay khi nàng cởi ngoại sam, chuẩn bị trên giường đi ngủ, đột nhiên, một tia bóng người nhanh chóng xẹt qua cửa sổ.

 

“Người nào?!”

 

Nàng quát khẽ, cầm lấy thanh kiếm trên bàn, thân ảnh cũng đuổi theo, đuổi ra tới hành lang gấp khúc bên ngoài đình viện nhỏ, thấy thân ảnh cao to ngồi trên ghế đá trong đình viện, đang uống rượu, khuôn mặt tuấn mỹ hơi suy sụp.

 

“Ngươi tới rồi. Ánh trăng tối nay khá đẹp, ta đặc biệt chuẩn bị ít rượu và thức ăn, cùng đến ăn đi.”

 

Long Hạo Thiên thấy hắn đến, một tay cầm ly, hướng về phía hắn làm thành bộ dạng mời, mắt đen thâm trầm quan sát hắn.

 

Lông mày tinh tế, một đôi mắt trong suốt sáng ngời, khuôn mặt trứng ngỗng tinh xảo như sứ bạch ngọc, đôi môi cong cong duyên dáng, phác hoạ ra dung mạo xuất sắc tuyệt mỹ.

 

Nếu quả thật bị hắn đoán đúng, Ngọc Diện Thần Bộ người đã làm cho tất cả nữ nhân trong thiên hạ trở nên điên cuồng không thể quên này, thật ra lại là một thiếu nữ, như vậy khi nàng thay nữ trang, dưới khuôn mặt thoát tục tuyệt mỹ đó, sẽ trở nên phong tình vạn chủng như thế nào? Mắt đen thâm thúy của Long Hạo Thiên nheo lại, phát hiện bản thân bởi vì ý nghĩ này mà sinh ra tâm lý mong đợi khác thường.

 

Lúc này, một cơn gió lanh lướt qua, thổi bay bạch sam nguyệt nha của Đông Phương Kiệt, càng khiến hắn nhìn ra dáng vẻ nhỏ gầy, một cảm giác khác thường thình lình xẹt qua ngực Long Hạo Thiên.

 

“Vương gia, người thật có nhã hứng, đêm khuya còn mang theo rượu và thức ăn đến.”

 

Đông Phương Kiệt nhìn rượu và thức ăn trên bàn đá, nhíu mày, trong lòng quả thật buồn bực không thôi cái tên Long Hạo Thiên này rốt cuộc có ý muốn gì. Ban ngày nàng phải tiếp quận chúa du sơn ngoạn thủy, buổi tối còn phải ứng phó nam nhân này, hai huynh muội này là làm sao vậy? Quả nhiên quá được hoan nghênh, cũng là một chuyện phiền phức, nàng nhịn không được thở dài dưới đáy lòng.

 

“Đừng chỉ đứng đó mãi, sao vậy? Sợ ta ăn ngươi sao?”

 

Thấy hắn vẫn đứng ở nơi đó, tiếng nói hùng hậu ẩn chút ý cười ngả ngớn cất lên.

 

“Vương gia thật thích nói đùa.”

 

Đông Phương Kiệt chậm rãi bước tới gần hắn, vén áo bào ngồi xuống đối diện khi hắn, nhận lấy ly rượu hắn rót đầy, ngửa đầu uống cạn.

 

Long Hạo Thiên nhìn hắn không chớp mắt, dáng vẻ uống rượu khí phách, khuôn mặt tuấn tú cười như không cười, một tay chống lên gò má, liếc nhìn hắn.

 

“Ngươi không sợ ta hạ độc trong rượu?”

 

“Ta và Vương gia không thù không oán, ta tin tưởng Vương gia sẽ không làm ra loại chuyện tổn hại người khác mà mình không được bất kì lợi ích nào.”

 

Đông Phương Kiệt tự mình gắp chút cá khô xào cay, vị cay nồng trong miệng, trong nháy mắt khiến nàng tỉnh táo. Quả thật là vị cay thuần chất, cay đến mức nàng không chịu được, không tự chủ được mà le lưỡi, cấp tốc rót đầy ly rượu, uống vào một hơi.

 

Hắc mâu trầm tĩnh sâu thẳm của Long Hạo Thiên lóe lên một tia dị quang, không chớp mắt mà nhìn chăm chú vào nhìn chăm chú vào động tác đầy vẻ con nít hiếm thấy của hắn, một cảm giác khó tả bằng lời một tia sấm rền, đánh vào trung tâm hồ nước tính lặng trước nay chưa từng gợn sóng trong lòng hắn.

 

“Ngươi sợ ăn cay?”

 

Coi hắn mới ăn có vài miếng, nước mắt nước mũi đã chảy ròng, dáng vẻ vô cùng chật vật, nhưng kỳ lạ là hình ảnh này lại làm hắn không thể dời mắt.

 

Cái tên Đông Phương Kiệt này quả đúng là kẻ gây tai hoạ. Hắn phát hiện sự hăng hái mà mình dành cho hắn càng ngày càng cao, nếu “hắn” thực sự là nữ tử hắn gặp trong ao ôn tuyền đêm đó, như vậy “hắn” tuyệt đối không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của hắn.

 

“Vừa thương vừa sợ. Ta thích ăn cay nhưng mỗi lần ăn, lại trở nên vô cùng thảm hại, có điều lại yêu thích mùi vị cay nồng tới đã ghiền của nó. Đã để Vương gia chê cười.”

 

Long Hạo Thiên này làm gì mà không ăn? Cứ giương mắt nhìn nàng chằm chằm, nhìn tới nổi lông tơ của nàng cũng dựng đứng lên rồi.

 

“Hình như ngươi không sợ ta?”

 

Long Hạo Thiên mỉm cười, quan sát dáng vẻ tự tại của hắn, dạt dào hứng thú hỏi.

 

“Không. Xin tin tưởng ta vô cùng kính nể người.”

 

Nếu giọng điệu của hắn không ẩn chứa ý mỉa mai, có lẽ hắn đã thật sự tin hắn.

 

“Không định hỏi ta sao đêm khuya lại tới tìm ngươi uống rượu à?”

 

“Ta cứ tưởng Vương gia ngài không ngủ được, liền không nề hà nơi xa, đặc biệt tới tìm ta uống rượu.”

 

Đông Phương Kiệt vờ như nghiêm túc suy nghĩ một chút, thuận miệng nói một câu cho có lệ, một khắc sau, lại tiếp tục vùi đầu ăn cay cho thoả nguyện.

 

Tiếng cười sang sảng trầm mạnh theo gió phiêu tán trong trời đêm.

 

Mắt đen phức tạp liếc nhìn hắn, trên khuôn mặt tuấn tú như có điều suy nghĩ, khóe môi chứa ý cười.

 

“Đông Phương Kiệt, ngươi quả là một người thú vị, đã rất lâu rồi ta chưa được nói chuyện với ai cao hứng như lúc này.”

 

“Oh, hoá ra bên cạnh Vương gia đều là những người không thú vị, mới có thể khiến Vương gia không chịu được, không ngại đêm khuya tới tìm ta nói chuyện phiếm.”

 

Đông Phương Kiệt nhíu mày, động tác nâng đũa hơi ngừng lại, phân tâm liếc mắt nhìn hắn.

 

Đương nhiên nàng biết mục đích hắn đến tìm nàng tuyệt không đơn thuần, nhưng có lẽ sự tĩnh lặng của màn đêm, khiến nàng không tự chủ được dỡ xuống phòng bị trong trái tim, thoải mái nói chuyện với hắn.

 

“Ngươi nói đúng, bên người bản vương xác thực không có người nào thú vị như ngươi, nếu như bản vương nói sẽ thường tới tìm ngươi uống rượu, ngươi có chào đón ta không?”

 

Mắt đen thâm thúy dừng trên người hắn. Bất luận Đông Phương Kiệt là nam hay nữ, cũng đều khiến hắn cực kỳ hứng thú: Hắn không vội vạch trần chân tướng sự việc, ngược lại còn suy nghĩ thêm nhiều cơ hội ở bên cạnh hắn, dẫu sao rất ít khi hắn có thể gặp được người giúp hắn thoải mái cười lớn như thế này.

 

“Đương nhiên ta rất hoan nghênh ngài. Chỉ có điều, Vương gia người cũng biết, xưa nay tại hạ bị công vụ quấn thân, hành tung bất định, chỉ sợ Vương gia rất khó tìm được ta.”

 

Đông Phương Kiệt rót đầy rượu cho cả hai người, giọng nói chân thành, lại ngầm quanh co. Bằng mọi giá nàng không muốn bị tên Long Hạo Thiên này quấn lấy, nam nhân này quá thâm trầm, quá nhiều tâm cơ; lời cảnh cáo của sư huynh còn văng vẳng bên tai, nếu không muốn bị vạch trần thân phận, vẫn nên cách xa nam nhân này xa một chút mới tốt.

 

“Vậy một lời đã định. Chỉ cần ta có bản lĩnh tìm được ngươi, ngươi phải bồi ta uống rượu giải sầu.”

 

Không phải Long Hạo Thiên không nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, hắn càng phòng bị hắn, hắn lại càng không dễ dàng buông tha cho hắn.

 

“Một lời đã định.”

 

Sống lưng Đông Phương Kiệt không nhịn được chảy đầy mồ hôi lạnh, trên mặt xẹt qua nụ cười khổ, cắn răng chấp thuận.

 

“Quận chúa đành phiền ngươi quan tâm, chờ nàng chơi đủ rồi, ta sẽ mang nàng hồi phủ.”

 

Nha đầu kia muốn chơi một tháng, mới bằng lòng ngoan ngoãn theo hắn trở về, có Đông Phương Kiệt chăm sóc, hắn có thể yên tâm. Nghĩ tới khi muội muội nhắc tới Đông Phương Kiệt, đều mang vẻ mặt thẹn thùng, rõ ràng là thích Đông Phương Kiệt, quả thật là nữ đại bất trung lưu (con gái lớn không thể giữ lại được).

 

Đông Phương Kiệt nghe lời hắn nói liền sửng sốt! Ý tứ trong lời nói này của Long Hạo Thiên, chẳng lẽ hắn. . . Vội vàng nuốt đồ ăn trong miệng xuống, la lên:

 

“Vương gia, quận chúa là kim chi ngọc diệp, thực sự không thích hợp đi theo bên cạnh tại hạ mạo hiểm.”

 

“Bản vương tin tưởng vào năng lực của ngươi. Việc này không cần nói thêm nữa, thời gian không còn sớm, chúng ta uống cạn ly này, ngươi nghỉ sớm một chút.”

 

Ly sứ bạch ngọc khẽ chạm nhau trên không trung, phát ra tiếng va chạm thanh thúy, Long Hạo Thiên ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, để chén rượu xuống, vừa nâng mi mắt chợt bị chấn động.

 

Trên khuôn mặt nguyên bản đã tuấn mỹ của Đông Phương Kiệt, lại vì uống rượu mà nổi lên hai mảng ửng hồng, dưới ánh trăng vàng nhu hòa, xinh đẹp đến không thể tả.

 

“Đông Phương Kiệt, nếu ngươi thật là nữ tử, ta chắc chắn sẽ không thả ngươi đi.”

 

Tiếng nói hùng hậu của Long Hạo Thiên chứa chút kiềm nén, mắt đen nhìn chăm chú vào đôi mắt vì kinh ngạc mà nhìn thẳng vào mình.

 

Tầm mắt của hai người giao nhau trên không trung ——

 

Một đôi mắt đen sáng quắc để lộ ra vẻ say mê điên cuồng nhất định phải có vô cùng khác thường. . .

 

Một đôi mắt sáng khẽ thoáng tia hoang mang. . .

 

Đầu đau như búa bổ.

 

Mất ngủ cộng thêm say rượu, khiến Đông Phương Kiệt vừa thức dậy lúc sáng sớm mà sắc mặt phờ phạc, ôm đầu ngồi ở trên giường rên rỉ.

 

Đều do lời nói của Long Hạo Thiên tối hôm qua, làm nàng bị dọa sợ đến cả đêm trằn trọc trở mình không cách nào ngủ ngon. Xem xem nàng đã tự rước lấy phiền toái to lớn cỡ nào cho chính mình đây.

 

Nhớ tới nét mặt nghiêm túc của Long Hạo Thiên đêm qua, đã làm cho nàng không rét mà run, linh tính của nàng đã thành sự thật.

 

Ai! Giờ thì tốt rồi, nếu bị sư huynh biết, nàng chắc chắn sẽ bị hắn nhắc đi nhắc lại tới chết, lại càng không nói đến việc để cho ba vị huynh trưởng biết, nàng còn thảm biết bao nhiêu.

 

Cốc cốc. Ngoài cửa truyền tới tiếng gõ, cùng với tiếng kêu của tiểu nhị:

 

“Tứ thiếu gia, ngươi đã tỉnh chưa? Ta mang nước rửa mặt tới cho người đây.”

 

“Vào đi.”

 

Nghe được lời ưng thuận, tiểu nhị đẩy cửa gỗ đi vào, liếc mắt nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Đông Phương Kiệt, trong nháy mắt lại trở nên ngơ ngác, khi nhìn thấy ánh mắt không vui hắn, vội vã hồi phục tinh thần, đặt nước nóng lên kệ để châu gỗ bên giường, treo khăn vải sạch sẽ lên, khi rời khỏi phòng không quên hỏi:

 

“Tứ thiếu gia, xin hỏi người muốn dùng bữa sáng trong phòng, hay ở ngoài?”

 

“Ta muốn dùng bữa sáng ở bên ngoài, thuận tiện giúp ta pha chén trà đậm.”

 

Hai tay Đông Phương Kiệt khẽ xoa trán, thối mặt dặn dò. Đầu của nàng sắp đau muốn chết! Uống chén trà đậm, xem xem tinh thần có thể khá hơn chút nào không.

 

“Vâng. Vậy không có chuyện gì, tiểu nhân xin được cáo lui trước.”

 

Khi tiểu nhị đóng cửa gỗ lại, còn liếc trộm người trong phòng một cái, vẫn cứ khó nén kinh diễm. Cho tới bây giờ, hắn chỉ từng gặp qua đại thiếu gia, người của Đông Phương gia này, quả thật là một người so với một người lại càng đẹp hơn, nhưng tứ thiếu gia này cũng xinh đẹp hơi bị thái quá rồi, thảo nào hắn lại có danh hiệu Ngọc Diện Thần Bộ trên giang hồ.

 

Rửa mặt bằng nước nóng xong, tinh thần Đông Phương Kiệt tốt hơn một chút, cầm lấy vật bất ly thân là Thanh Hồng kiếm, đẩy cửa ra ngoài.

 

Đi tới lầu hai, chọn vị trí sát vào cửa sổ ngồi xuống, tiểu nhị vừa thấy hắn, liền vội vàng đem bữa sáng cùng một bình trà đậm còn nóng đã chuẩn bị xong từ lâu lên.

 

“Tứ thiếu gia, mời từ từ dùng.”

 

Đông Phương Kiệt uống ly trà đậm ấm áp, tình thần phấn chấn, cầm bánh bao, chưa ăn được vài miếng, đã nghe được tiếng thảo luận xì xào bàn tán từ sau lưng truyền tới.

 

“Các ngươi có nghe nói không? Sáng nay trong ngôi miếu đổ nát ở thành tây, phát hiện thi thể một nữ tử, tử trạng của cô nương kia vô cùng thảm thương, nhìn y sam lộn xộn của nàng, xem ra nhất định trước khi chết đã từng bị lăng nhục. Mà bi thảm nhất là, hung thủ kia lại còn cắt da mặt của nàng.”

 

“Ọe! Là thật hay giả vậy?! Thôi thôi đừng nói nữa, ta sắp ói hết ra rồi.”

 

“Là thật. Trên đường ta tới đây, nhìn thấy Trịnh bộ khoái ở nha môn dẫn người chạy tới.”

 

Đông Phương Kiệt nghe thế, sắc mặt ngưng trọng, bỏ bánh bao trong tay xuống, bỗng chốc đứng dậy, đi đến cầu thang.

 

“Tứ thiếu gia, người chạy đi đâu vậy? Người còn chưa ăn sáng mà. . .?”

 

Tiểu nhị bị hắn sượt qua người ở cầu thang, thấy sắc mặt hắn khác thường, sốt ruột hô hoán.

 

“Ta có chuyện quan trọng khác phải làm.”

 

Đông Phương Kiệt trả lời ngắn gọn lại một câu, đi qua quầy hàng dưới lầu một, khẽ gật đầu với Vương Khâm, lại như một trận gió biến mất trước mắt mọi người.

 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

 

Trước ngôi miếu đổ nát ở thành tây có một đám người đang đứng vây quanh. Người vừa rồi phát hiện thi thể, sau khi chính mắt nhìn thấy thảm trạng của thi thể, sắc mặt trắng bệch, lên tiếng nói sự kiện mất cả nhân tính, khiến người ta vô cùng phẫn nộ này với tất cả mọi người; sau khi mọi người nghe xong đều mang nét mặt khiếp sợ, vừa hiếu kỳ vừa sợ hãi, đưa mắt nhìn vào trong ngôi miếu đổ nát; lúc này hai gã bộ khoái đứng đằng trước ngôi miếu ngăn cả không cho ai tiến vào.

 

Đông Phương Kiệt đi tới trước ngôi miếu, nhìn thấy một bức tưởng người đứng vây quanh đường đi của nàng, bèn mỉm cười lễ độ cất giọng kêu gọi mọi người:

 

“Các vị hương thân kính xin nhường đường.”

 

Mọi người nghe tiếng, đều tránh ra tạo một con đường nhỏ, đoàn người tò mò chuyển tầm mắt qua hắn, xì xào bàn tán suy đoán thân phận của hắn.

 

“Tình hình bên trong như thế nào?”

 

Đông Phương Kiệt lấy ra lệnh bài ngự ban, nhìn hai tên bộ khoái hỏi.

 

“Trịnh bộ đầu cùng Ngỗ tác đang ở bên trong, kính mời đại nhân đi vào.”

 

*Ngỗ tác: tên gọi của người làm nghề khám nghiệm tử thi.

 

Hai gã bộ khoái không dám cản trở, khom mình hành lễ, thái độ vô cùng cung kính.

 

Đông Phương Kiệt sải bước qua cửa, nhanh chân đi vào, cảnh tượng lọt vào trong tầm mắt, khiến nàng phải chau mày, sắc mặt trầm trọng. Nữ thi nằm ngang trong ngôi miếu đổ nát, đúng như những gì nàng vừa nghe được ở tửu lâu, rõ ràng đã bị cưỡng gian rồi giết chết, sau đó lại cắt da mặt. Nhìn mặt nàng ta máu thịt be bét khuôn mặt kinh khủng, khiến nàng không đành lòng nhìn vào, vội vã dời ánh mắt. Kể từ lúc nàng đảm nhiệm chức vị bộ khoái cho tới nay, đây là lần đầu tiên nàng gặp một thi thể đáng sợ thế này.

 

“Đông Phương lão đệ, ngươi tới rồi.”

 

“Trịnh huynh, kiểm tra thực hư như thế nào?”

 

Đông Phương Kiệt cực lực nhịn xuống cảm giác không khỏe trong bụng, chỉ dám đưa mắt nhìn thẳng vào mặt Trịnh bộ đầu.

 

“Hệt như những gì mà đệ nhìn thấy, người chết là bị cưỡng gian rồi giết chết sau lại cắt lấy da mặt, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, rốt cuộc là người nào lại mất cả nhân tính như vậy!”

 

Nói đến lời cuối cùng, giọng nói Trịnh bộ đầu tràn ngập kích động cùng căm phẫn, hận không thể tiện tay đánh chết hung đồ ngay lập tức, báo thù cho người chết.

 

Bỗng dưng, đằng trước ngôi miếu truyền đến tiếng tránh chấp, thu hút ánh mắt hai người đang bàn bạc.

 

“Các ngươi là người nào?! Những người không liên quan không được phép bước vào!”

 

Hai gã bộ khoái tẫn trách mà canh giữ ở cửa miếu, cầm kiếm ngăn cản, không cho hai người trước mắt tiến thêm một bước nào.

 

“Lớn mật! Nơi này không có chỗ thừa cho các ngươi nói chuyện, còn không mau lui ra.”

 

Lưu Dũng đứng trước người chủ tử bảo vệ, lớn tiếng khiển trách hai kẻ không có mắt kia.

 

“Long thiếu gia, sao ngài lại tới đây?”

 

Đông Phương Kiệt nghe tiếng quay đầu lại, không nghĩ tới sẽ thấy được Long Hạo Thiên, kinh ngạc vội vàng đi lên trước.

 

“Đông Phương Kiệt, ngươi đến rất đúng lúc, ngược lại ngươi nói một chút coi, ta có phải là những người không có liên quan hay không?”

 

Hai tay Long Hạo Thiên ôm ngực, trên mặt lộ vẻ hứng thú, liếc người vừa thấy hắn xuất hiện, đã không tự chủ được mà xoắn lông mày.

 

“Dĩ nhiên ngài không phải những người không liên quan. Chỉ là, Long thiếu gia sao ngài lại xuất hiện ở đây?”

 

Đông Phương Kiệt nhíu mày, buồn bực sao lại thấy hắn ở chỗ này, Long Hạo Thiên này thật đúng là bám dai như đỉa mà.

 

“Đông Phương lão đệ, hai người kia là ai?”

 

Trịnh bộ đầu đi ra sau cũng đánh giá Long Hạo Thiên, người vừa tới dáng vẻ bất phàm, vô hình trung tỏa ra hơi hở cao quý, hơn nữa xem khẩu khí của Đông Phương Kiệt, khiến hắn hiếu kỳ thân phận của hắn.

 

Đông Phương Kiệt đưa Trịnh bộ đầu sang một bên, ghé vào tai hắn nhỏ giọng nói.

 

Thấy thế, khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thiên hơi trầm xuống, đáy lòng không hiểu sao lại dâng lên chút cảm giác không vui. Cử động của hai người này không khỏi quá thân cận rồi.

 

Chỉ thấy sắc mặt Trịnh bộ đầu khẽ biến, ba bước chuyển thành hai, đi tới trước mặt Long Hạo Thiên, chắp tay hành lễ, giọng nói sợ hãi.

 

“Vương. . . Long thiếu gia xin thứ cho tiểu nhân mắt mờ, không nhận ra ngươi tới, kính xin thứ tội.”

 

“Miễn.” Long Hạo Thiên vung tay, không thèm nhìn hắn lấy một cái, ánh mắt đen nhánh nhìn về phía Đông Phương Kiệt, giọng nói có chút giận dỗi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đây?”

 

Đông Phương Kiệt liếc nhìn bản mặt hơi sa sầm của hắn, nghĩ thầm, nam nhân này đúng thật là người hỉ nộ vô thường. Chẳng qua, vẫn nói những chuyện đã xảy ra một cách ngắn gọn nhất.

 

“Kế tiếp ngươi định làm thế nào?”

 

Long Hạo Thiên hỏi người trước mặt, để ý tới hai quầng thâm dưới mắt hắn. Tối hôm qua hắn ngủ không ngon sao?

 

“Việc này ta sẽ thảo luận lại với Trịnh bộ đầu, phải phá án trong thời gian ngắn nhất, thỉnh Long thiếu gia yên tâm.”

 

Đông Phương Kiệt hứa hẹn. Nếu không nhanh chống phá được vụ án này, nhất định sẽ khiến lòng người hoang mang.

 

“Có thể tra ra thân phận người chết?”

 

Long Hạo Thiên liếc mắt nhìn thi thể trong ngôi miếu đổ nát, trầm trọng hỏi.

 

“Vẫn chưa. . .”

 

Bỗng, từ đoàn người phía ngoài truyền ra tiếng nói ầm ĩ, chỉ thấy một đôi vợ chồng già liên tục đẩy những người đang vây xem ra, chen vào.

 

“Lớn mật! Nơi này không phải chỗ để xem náo nhiệt, còn không mau lui ra!”

 

Hai gã bộ khoái hét lớn, sãi bước đi tới, ngăn cản hai vị lão nhân gia đang tiến lên.

 

“Không phải! Hai vị đại nhân, chúng ta không đến xem náo nhiệt. . .”

 

Khi hai lão nhân gia bị đẩy ra ngoài, nôn nóng lớn tiếng cầu xin, hoảng loạn không biết làm sao cho phải.

 

“Chậm đã.”

 

Đông Phương Kiệt lên tiếng ngăn cản, đi tới trước mặt hai lão nhân gia, hai gã bộ khoái thấy hắn, đều tự lui ra. Giọng điệu Đông Phương Kiệt hòa nhã hỏi:

 

“Nhị vị lão nhân gia, các ngươi tới đây là có chuyện gì sao? Hay các vị có quen biết gì với người chết?”

 

“Đại nhân, chúng ta chỉ là muốn tới nhìn một cái, bởi vì hôm trước tôn nữ chúng ta có nói muốn đi dâng hương cho cha nương đã mất của nàng, nhưng đến bây giờ nó vẫn chưa trở về.”

 

Cụ già thấy khẩu khí Đông Phương Kiệt ôn hoà, nôn nóng nắm lấy ống tay áo của hắn.

 

“Hai lão nhân già, mời đi theo ta.”

 

Đông Phương Kiệt nghe vậy, vội vã dẫn hai người đi vào trong ngôi miếu đổ nát, hai lão nhân gia vừa thấy người chết, lập tức lớn tiếng khóc lên.

 

“Trời ạ! Thật sự là Vân Nhi! Bộ y phục đó là một tay ta may từng đường kim mũi chỉ cho Vân Nhi mặc! Vân nhi, tôn nữ ngoan cuat ta ơi. . .”

 

Lão phụ nhân kích động gào khóc, sau khi nhìn đến thảm trạng của tôn nữ, khóc ngã vào người bạn già, hoàn toàn không thể chấp nhận đả kích này.”

 

“Hóa ra là tôn nữ của Tôn lão. Rõ là đáng thương, nghe nói Tôn Vân Nhi là một tiểu mỹ nhân, không nghĩ tới còn trẻ tuổi đã chết một cách bi thảm như thế, thế này thì bảo nhị lão bọn họ sau này biết làm sao cho phải. . .”

 

Trong đám người có người nhận ra thân phận của hai lão vừa đến, lúc này làn sóng âm thanh xì xào bàn tán nổi bùng lên.

 

“Lão trượng, các vị xác định cô nương này thật sự là tôn nữ của các ngươi?” Đông Phương Kiệt hỏi.

 

Hai mắt lão trượng đỏ bừng, an ủi bạn già trong ngực, quay đầu sang chỗ khác không đành lòng nhìn thi thể của tôn nữ, nghẹn ngào nói:

 

“Không sai. Bộ y sam Vân Nhi mặc trên người, là chính tay bạn già ta may. Nếu các ngươi không tin, có thể nhìn một chút, trong bàn tay phải của Vân Nhi có nốt ruồi son.”

 

Đông Phương Kiệt khom người, nâng tay phải của thi thể trên mặt đất lên, lật xem, quả thực có một nốt ruồi son, xem ra người chết quả thật là Tôn Vân Nhi.

 

“Xin hai lão nhân gia nén bi thương. Chúng ta sẽ mau chóng tìm ra hung thủ, đưa hung thủ ra trước công lý, cho các ngươi một câu trả lời.”

 

Vẻ mặt Đông Phương Kiệt nghiêm nghị, hứa hẹn.

 

“Long thiếu gia, Đông Phương lão đệ, chúng ta phải quay về nha môn một chuyến, cáo từ trước.”

 

Trịnh bộ đầu sai người lấy vải trắng phủ lên thi thể, lại dùng cáng cứu thương mang thi thể trở về nha môn. Hai lão nhân gia khóc rống cùng đi theo, cả đoàn người cũng tản đi, trong ngôi miếu đổ nát chỉ còn lại ba người Đông Phương Kiệt cùng chủ tớ Long Hạo Thiên.

 

“Vụ án này, ngươi tính toán xử lý như thế nào?”

 

Long Hạo Thiên nghiêm túc, mơ hồ phát hiện chuyện này hoàn toàn không đơn giản, có thể đây chỉ là bắt đầu mà thôi.

 

“Tạm thời trong lòng ta chưa có phương pháp gì. Ta sẽ lưu lại nơi này tiếp tục truy xét, Long thiếu gia, vì chuyện gì mà trùng hợp xuất hiện ở đây?”

 

“Không phải trùng hợp. Ta có chuyện quan trọng trước phải rời đi, đúng lúc đi qua đây.”

 

“Đã như vậy, xin thứ cho tại hạ không tiễn.”

 

Đông Phương Kiệt quanh co đuổi người. Nam nhân này đúng là âm hồn bất tán, người này đi sớm một chút vẫn tốt hơn.

 

“Sao vậy, vội vã đuổi ta đi? Đừng quên ước định giữa chúng ta, quận chúa liền làm phiền ngươi quan tâm nhiều hơn rồi.”

 

Mắt đen Long Hạo Thiên mỉm cười nhìn chăm chú vào hắn; hắn càng vội vã muốn thoát khỏi hắn, hắn càng không cho hắn như nguyện, ai bảo hắn ai bảo hắn gợi ra sự hứng thú của hắn chứ.”

 

“Chỉ sợ tại hạ sẽ phải truy xét tra tìm hung thủ, thực sự không có cánh nào làm bạn với quận chúa, sao không. . .”

 

“Ta tin tưởng ngươi sẽ bảo vệ quận chúa thật tốt, tất cả làm phiền ngươi, bản vương sẽ còn tới tìm ngươi.”

 

Long Hạo Thiên cắt đứt lời hắn, không cho hắn cơ hội từ chối, mắt đen như có điều suy nghĩ, liếc hắn một cái sâu sắc, quay người cùng Lưu Dũng một trước một sau rời khỏi.

 

Đông Phương Kiệt nhìn chăm chú vào bóng lưng rời đi của hắn, chỉ biết lắc đầu cười khổ.

 

Ngoài cửa lớn Long Phượng Lâu, một nử tử xinh đẹp mặc váy áo vàng đứng nghiêm, hai tay nàng ôm ngực, vẻ mặt bực mình trừng mắt người đến người đi trên đường phố.

 

“Tiểu thư, không biết Đông Phương Kiệt có thể trở về hay không, chúng ta phải chờ tới khi nào?”

 

Tiểu Lan hỏi chủ tử bên cạnh. Sáng sớm Quận chúa liền kích động chạy tới đây, không nghĩ tới lại bị hụt; các nàng đứng ở đại môn này làm thần giữ cửa đã một canh giờ rồi có lẽ Đông Phương Kiệt sẽ không trở lại.

 

“Ta cũng không biết.”

 

Long Thiên Kỳ tức giận đứng một chỗ mà giậm chân. Đông Phương Kiệt không phải loại người nói lời không giữ lấy lời, nếu hắn thật sự không trở lại, nàng thật không biết phải đi đâu mà tìm người nữa.

 

“Tiểu thư, hắn đã trở về! Đông Phương Kiệt trở lại rồi!”

 

Tiểu Lan mừng rỡ chỉ vào thân ảnh ngoan trường đang đi về hướng này.

 

“Đông Phương Kiệt, ngươi chạy đi đâu vậy? Cuối cùng ngươi cũng trở lại rồi!”

 

Long Thiên Kỳ thở phì phò tiến lên chất vấn. Cho tới bây giờ chỉ có người khác chờ đợi nàng, nàng xưa nay chưa từng chờ đợi ai, không nghĩ tới hôm nay lại phải chờ đợi ròng rã một canh giờ, nếu không phải nàng rất có cảm tình với hắn, nàng đã đi từ sớm.

 

“Quận chúa, sợ rằng tại hạ không thể tiếp tục đi chung với người. Nơi này xảy ra án mạng, hung thủ còn chưa bắt được, vì an toàn của quận chúa, xin quận chúa hãy nhanh chóng trở về vương phủ ở đó sẽ an toàn hơn.”

 

Đông Phương Kiệt đơn giản kể lại vụ án, trông mong quận chúa điêu ngoa này sẽ bị hù sợ, nhanh chóng rời đi mới tốt.

 

“Quá ghê tởm! Sao có thể có loại người tàn nhẫn như vậy trên cõi đời này kia chứ. Ta mặc kệ! Ta mới không quay về, ta nhất định phải tận mắt nhìn thấy, rốt cuộc cái tên tán tận lương tâm kia là kẻ nào, lại có thể hạ độc thủ với một cô nương gia như vậy.”

 

Long Thiên Kỳ nghe xong, lòng đầy căm phẫn, không những không bị hù sợ, ngược lại lại càng kiên quyết phải lưu lại. Đông Phương Kiệt không ngờ tới phản ứng của nàng là như thế này, chỉ có thể ai thán trong đáy lòng, xem ra nàng chắc chắn phải giữ quận chúa bên người không rời rồi.

 

“Được rồi, nếu quận chúa đã ra quyết định, đến lúc đó đi theo ta chạy ngược chạy xuôi, thì không được quay qua gọi khổ với ta đâu.”

 

“Ta biết rồi. Ta cam đoan sẽ ngoan ngoãn nghe lời ngươi, không gây tai vạ cho ngươi.”

 

Long Thiên Kỳ cười tươi như hoa, vui vẻ chủ động tiến lên ôm lấy cánh tay hắn, lấy lòng nói.

 

Tối hôm qua đại ca tới tìm nàng, ban đầu còn nghĩ rằng đại ca tới để bắt nàng về nhà, không nghĩ tới cuối cùng đại ca lại đồng ý cho nàng ở lại chơi, điều kiện tiên quyết là phải có sự bảo vệ của Đông Phương Kiệt. Nếu đại ca đã đồng ý, nàng đương nhiên an tâm thoải mái chơi đùa.

 

“Quận chúa đừng quên lời người vừa nói.”

 

Đông Phương Kiệt cười khổ. Ca ca khó dây dưa đi rồi, vẫn còn lưu lại một muội muội phiền toái, hai huynh muội này thật đúng là xác định quấn chết nàng.

 

“Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. Bây giờ dùng bữa sáng với ta trước, chuyện sau đó toàn bộ nghe lời ngươi.”

 

Long Thiên Kỳ không cho hắn từ chối, kéo hắn đi vào Long Phượng Lâu sau lưng; Đông Phương Kiệt cũng chỉ có thể bất đắc dĩ tùy ý nàng.

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận