NVKT – Chương 9

0
455

Chương 9: Một tiểu thụ khơi ra nhiều chuyện (1)

Lần nữa mở mắt ra, Tần Hạo đang nằm trên giường gỗ tử đàn điêu khắc giàn hoa, màn che giường xanh biếc làm từ Thiên Tàm ti được vén lên hai bên, trên mặt đất đặt một bàn tròn chạm hoa bằng đàn hương, trên đó có để bộ trà cụ phong cách cổ xưa làm từ sứ thanh hoa. Xem ra mình nhập vào thân thể một người có tiền đây, nói không chừng nhiệm vụ này cũng khá nhẹ nhàng, nghĩ như vậy anh trở mình tiếp tục ngủ thật ngon lành đắc ý.

Giấc ngủ này kéo dài tới tận đêm tối, Tần Hạo bị một trận tiếng ồn ríu ra ríu rít đánh thức, chậm rãi mở mắt ra, náo nhiệt như thế chẳng lẽ là trong nhà nhân vật này còn có thê thiếp? Đó chính là nói mình không cần công lược công lược nam nhân! Nghĩ như vậy trong lòng anh lại vui mừng thêm ba phần.

“Trần ca ca!”

Một tiếng gọi tê dại tận xương từ phía ngoài vang lên làm cho cả người Tần Hạo run rẩy, nghĩ thầm rốt cuộc cái hệ thống này đã biết làm chuyện con người rồi, mỹ nữ trong ngực gì gì đó ngẫm lại thực sự có thể vui sướng cười hơn ba ngày. (Lin: Cười đi anh, rồi anh sẽ biết mình là ai trong thế giới này, 🙂 (¬‿¬).)

Đang lúc Tần Hạo vui vẻ đắc ý nhìn chằm chằm vào cửa gỗ khắc hoa mong đợi mỹ nữ xuất hiện ở trong tầm mắt mình, một người đàn ông đẩy cửa tiến vào. Vóc dáng người này trông chính là một bộ tiểu bạch kiểm, dáng vẻ cũng xếp vào hạng số một, vẻ ngoài rất dễ nhìn, chỉ là cách ăn mặc của hắn thật làm cả người Tần Hạo chấn động mạnh mẽ. Giầy thêu hoa xanh nhạt, áo trong mở rộng làm lộ ra hơn phân nửa mảng da thịt trần trụi trắng nõn, để trần trong không khí, áo khoác sa mỏng kim sắc thêu một đóa mẫu đơn bằng chỉ bạc. Đầu tóc cũng dùng cây trâm xanh biếc búi lên. (Lin: tới đây đã mí nào đoán ra anh ở đâu và làm gì chưa, hị hị, chính xác anh là tiểu quan ở thanh lâu nam phong :)).)

Hắn cũng tự biết mình đã tới cổ đại, chỉ là trang phục của vị công tử này cũng khiến hắn quá không chịu nổi. Tần Hạo nhìn hắn mà nuốt nước bọt, chẳng lẽ người này là một trong những “Thê thiếp ” của mình?! (Lin: sau đoạn này sẽ dùng cách xưng hô từ ngữ cổ đại nhé, vì giờ đã chính thức lên sàn cổ đại rùi, ahihi :D.)

Nam tử bước vào thấy Tần Hạo nhìn mình chằm chằm, trên mặt xuất hiện một tia ửng đỏ tiến đến trước mặt Tần Hạo nói: “Trần ca ca, sao ngươi còn chưa thay quần áo? Ma ma đang thúc giục ở dưới lầu đây!”

Trên thân người này nồng nặc hơi thở son phấn thật khiến cho Tần Hạo không chịu được, hắn rụt cả người vào trong giường. Nam tử thấy bộ dáng này của hắn có chút nóng nảy, cầm lấy y phục để dưới đất đặt ở cạnh đầu giường giọng nói lại thả mềm hơn ba phần: “Trần ca ca, còn không đi xuống chắc chắn sẽ bị ma ma mắng.”

Tần Hạo thấy dáng vẻ yếu ớt của nam tử thì vội vàng cầm quần áo lên, rất sợ mình còn chậm thêm chút nữa thì hắn lại khóc lên. Nhìn kỹ quần áo cầm trong tay một chút rồi lại nhíu mày buông ra nhìn về phía hắn nói: ” Ngươi xác định đây đúng là quần áo của ta?”

“Trần ca ca, làm sao vậy? Đây đúng là quần áo sẽ là của ngươi, từ trước đến nay ngươi vẫn thích mặc bộ quần áo này nhất mà!” Nam tử chớp chớp mắt nhìn Tần Hạo nói.

Thích mặc cái rắm, đại lão gia mặc cái áo lụa đỏ chót thế này là muốn chạy đi giả dạng gì hả? Càng làm cho hắn chịu không nổi là cái áo lụa đỏ chót này còn thêu trên đó một đóa sen trắng khổng lồ nữa chứ! Càng xem Tần Hạo càng tức giận dứt khoát đạp bộ đồ kia xuống đất.

Nam tử thấy Tần Hạo như vậy “Ôi chao ơi” Một tiếng lại vội vàng bước lên phía trước nhặt quần áo lên nói với Tần Hạo: “Trần ca ca, ngươi hà tất gì phải làm khổ mình thế chứ? Ma ma mà biết được sẽ giáo huấn ngươi ah!”

Người này liên tục nói ma ma, kêu con mẹ nó, vị **ss này rốt cuộc là ai vậy? Tần Hạo vừa nghĩ như vậy thì lập tức có người bước vào cửa thật đúng là một nữ tử vóc người thướt tha, tuy nói đã vào tuổi trung niên nhưng bảo dưỡng trông vô cùng tốt.

Trên mặt nữ nhân mang theo vài phần tức giận nhìn Tần Hạo trên giường, đưa tay vặn lỗ tai của hắn mắng: “Ngươi quả thật đã tự coi mình là một nhân vật lớn rồi hả, nhanh nhanh chỉnh đốn cho tốt rồi xuống phía dưới cho lão nương.”

Thấy nữ nhân như vậy Tần Hạo có chút mơ hồ, nam tử sớm đi vào đứng ở một bên sợ hãi vội vàng vỗ bả vai nói Tần Hạo: “Trần ca ca, mau mau mặc quần áo vào đi, chớ để ma ma tức giận.”

“Vẫn là Đan nhi nghe lời, ngươi không thể học theo một ít sao?”

Đản nhi?! Tần Hạo rất muốn nhổ nước bọt vào cái tên này. Lại thấy trên mặt nữ nhân đã không có chút ý cười nào nữa.

【Đinh! Hệ thống vừa bị giữ trong trạng thái giữ gìn sửa chữa, bây giờ gợi ý nhiệm vụ mà người chơi được giao cho, nhiệm vụ lần này người chơi đóng vai Yêu Trần tiểu quan trong thanh lâu, mục tiêu công lược của nhiệm vụ không lâu nữa sẽ xuất hiện, xin người chơi tiếp tục chú ý nhắc nhở.】

Nghe được giọng nói quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, Tần Hạo có chút nghĩ thầm muốn khóc lên. Cái này rốt cuộc là một tiểu thụ đúng không? Hệ thống tên khốn kiếp nhà ngươi thật sự không cho tôi cơ hội xoay người sao? Lúc này hắn chỉ có thể cho rằng sự tình bi thảm nhất trên thế giới này không gì bằng việc ngươi cho rằng mình là một quý công tử phóng đãng, kết quả thật ra ngươi chính là một tiểu quan đau khổ bị đè bên dưới!

“Sao? Trần nhi thế này là muốn ma ma ta tự mình mặc quần áo cho ngươi sao?” Thấy Tần Hạo hồi lâu không lên tiếng, giọng nói của tú bà lạnh thêm vài phần.

“A, không cần tự ta có thể.” Nhìn Tang ma ma đang nằm ngay biên giới bị hắc hóa, Tần Hạo vẫn cảm thấy tay làm hàm nhai tốt hơn.

Mất thật nhiều công sức mặc bộ quần áo đó lên trái một tầng, phải một tầng áo lụa mặc vào người, Tần Hạo cảm giác cả người mình đều có thêm tiên khí rồi.

“Trần ca ca, ngươi mặc như vậy trông thật đẹp mắt, giống như là Hằng Nga nương nương trên trời vậy!” Đan nhi ở một bên kinh diễm nói.

Tần Hạo cười cười gượng gạo, thật tốt cho một cái Hằng Nga nương nương, vậy ngươi nói cho lão tử ta biết thỏ ngọc cùng Ngô Cương chạy đâu mất rồi hả? Mau mau cứu lão tử đi, vứt đi!

Lần thứ hai Tang ma ma đi vào thấy Tần Hạo đã mặc quần áo tử tế, hài lòng gật đầu cười tới nỗi hai mắt chẳng thấy đâu nói: “Trần nhi nhà ta, quả nhiên khuynh quốc khuynh thành mà!”

Tần Hạo không nói, tùy ý ma ma kéo đưa hắn đi ra ngoài. Thanh lâu làm ăn vào ban đêm, dạ khách đến đây vào giờ này đã ở trong khách sảnh sớm chờ mấy vị tuyệt sắc đến. Thưởng Diễm Lâu có ba vị mỹ nhân tuyệt thế, Yêu Trần, Mẫu Đan còn có một người là Liễu Vân vẫn chưa lộ diện. Tần Hạo nhanh chóng xem qua tư liệu hệ thống truyền vào trong đầu mình.

Người phía dưới thấy hai vị mỹ nhân đều đi ra, đương nhiên vô cùng sung sướng nhìn về phía Tần Hạo cùng Mẫu Đan vẻ mặt bất an đang chậm rãi đi xuống lầu. Nhìn thấy tình hình này Tần Hạo cười nhạt, Mẫu Đan sau lưng đưa tay kéo Tần Hạo, Tần Hạo xoay người thấy cả khuôn mặt hắn đều đỏ lên nghĩ thầm nếu như hệ thống đem vị đại ca này cho mình công lược, chắn chắn chính mình sẽ chụp được triển vong tuyệt vời, chỉ là rất hiển nhiên hệ thống sẽ không cho Tần Hạo cơ hội này.

【Đinh! Ở vị trí nằm ngay phía góc 30 độ phía trước xuất hiện tân mục tiêu công lược số 1, xin người chơi hoàn thành nhiệm vụ sơ cấp, làm hắn yêu ngươi.】

Nghe giọng nói hệ thống, Tần Hạo cảm giác hình như có chỗ nào không đúng lắm, cái gì mà mục tiêu công lược số 1? Nào là nhiệm vụ sơ cấp lẽ nào nơi này còn có mục tiêu công lược khác?

【Đinh! Chúc mừng người chơi trả lời đúng, xét thấy biểu hiện xuất sắc của người chơi trong trò chơi trước tổ chế tác quyết định tăng cường độ khó trò chơi. Mục tiêu công lược của nguyên văn này là n, những mục tiêu công lược khác tạm thời chưa xuất hiện, mong rằng người chơi không ngừng cố gắng tiếp tục tiến lên!】

Hệ thống ngươi có bệnh thì nên trị bệnh! Biểu hiện tốt không phải nên được khen thưởng sao? Ngươi tăng thêm độ khó cho lão tử làm cái quái gì hả? Vứt ngay!

【Đinh! Người chơi Tần Hạo xin đừng nên hoài nghi quyết định của hệ thống, mời nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ đi nào!】

Tần Hạo cũng lười ồn ào với hệ thống, dù mình có ầm ĩ thế nào cùng không qua nổi hắn. Ngẩng đầu nhìn sang vị trí hệ thống mới vừa, một nam tử có dung mạo đẹp đẽ mang chút quý khí đang ngồi trên ghế tử đàn uống trà, hình như chú ý tới ánh mắt Tần Hạo nhìn mình, nam tử ngẩng đầu nhếch miệng nở nụ cười nhàn nhạt hai mắt nhìn thẳng lại đôi mắ của Tần Hạo. Dáng vẻ mắt đối mặt như vậy làm cho Tần Hạo cảm thấy xấu hổ, quay mặt đi không tiếp tục liếc mắt nhìn người kia nữa.

Hết lần này tới lần khác cũng là động tác như vậy nhưng vào mắt người xem bên kia lại thành thật là ngạo kiều mười phần, nhất thời nổi lên hứng thú với Tần Hạo, nhếch miệng cười lộ ra một tia ý vị thâm trường.

Tần Hạo mang theo Mẫu Đan đi lên trên đài trung tâm trong khách sảnh, tú bà đưa cho Tần Hạo một cây cổ cầm, Tần Hạo chậm rãi ngồi xuống nhìn thanh cổ cầm trong tay nói thầm. Bản thân mình không biết chơi cái này nha, đàn điện tử cũng không biết đàn mà! Đây là đang nói đùa sao?

Mẫu Đan ở một bên ôm đàn tì bà trong tay ngồi ở bên người hắn, nhìn Tần Hạo đang ngẩn người, đẩy hắn một cái nhỏ giọng nói: “Trần ca ca, hôm nay đúng là tuyệt đối không thể sai được, vị ngồi bên dưới kia chính là Cẩn Vương gia đó!”

Cẩn Vương gia? Là hắn sao? Tần Hạo thuận theo ánh mắt của Mẫu Đan nhìn tới, quả nhiên là nam tử vừa rồi. Lúc này Cẩn Vương gia cũng đang nhìn sang phía Tần Hạo vẻ mặt cười cười không chút ý tốt, nụ cười kia thật vô cùng dâm đãng, phóng túng khiến Tần Hạo nhìn vào buồn bực một trận.

Hãy nói những gì bạn cảm nhận