VGCP – Chương 2

0
606

Chương 2:

 

Trên chợ rộn ràng náo nhiệt, thấy rõ người bán hàng rong khắp nơi đang gào to thành tiếng, tạo thành cảnh tượng náo nhiệt.

“Tiểu thư, chờ ta một chút!”

 

Tiểu Lan đuổi theo bóng dáng thỉnh thoảng di chuyển xuyên qua sóng người, chỉ thấy cuối cùng bóng người phía trước cũng dừng trước quán nhỏ bán ngọc sức, đang thở phào nhẹ nhõm, dư quang nơi khóe mắt liếc thấy một tiểu nam hài quần áo lam lũ, khoản chừng tám tuổi, đang lén lén lút lút đến gần tiểu thư, nàng vội vã kêu to lên tiếng báo hiệu.

 

“Tiểu thư, cẩn thận!”

 

Hai tay Long Thiên Kỳ đang chọn ngọc sức, so sánh màu sắc độ sáng, phía sau lại truyền đến tiếng kêu sợ hãi của nha hoàn, nàng buồn bực thả ngọc bội đang thưởng thức trong tay xuống, đang chuẩn bị quay đầu lại, sau người rồi đột nhiên bị ai đó va vào, làm hại trọng tâm thân thể nàng bất ổn, cả người ngã nhoài trước sạp nhỏ.

 

“Là tên khốn kiếp nào dám va vào bản tiểu thư!”

 

Long Thiên Kỳ kêu thảm một tiếng, quay đầu lại tức giận mắng, lại không tìm được tên hỗn đản đụng vào nàng.

 

“Tiểu thư, người không sao chứ? Chúng ta mau đuổi theo, tên tiểu tử kia trộm túi tiền của ngươi!”

 

Tiểu Lan vội vã chạy lên trước nâng nàng dậy, xác định nàng không có chuyện gì sau, kéo tay nàng, hai người nhấc chân điên cuồng đuổi theo, dọc đường không ngừng kêu to:

 

“Ăn trộm chớ có chạy!”

 

“Ai ở đằng trước ngăn cản tên trộm kia lại!”

 

Hai người một đường truy, tới một hẻm nhỏ yên lặng, không nghĩ tới tiểu nam hài trộm túi tiền đang ở trong ngõ hẻm chờ các nàng, bên cạnh hắn còn có mấy thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi, quần áo cũ nát giống nhau, thỉnh thoảng tỏa ra một cổ mùi lạ, đang từ từ tụ lại bao vây các nàng.

 

“Tiểu tử thối, còn không mau trả lại túi tiền cho ta!”

 

Long Thiên Kỳ không nhìn trận chiến của bọn họ, quay về phía tiểu nam hài trộm túi tiền của nàng quát nhẹ khiển trách.

 

“Tiểu thư. . .”

 

Tiểu Lan kéo tay áo tiểu thư. Mấy người này đến đây đều có ý đồ không tốt, mà các nàng lại bị nhốt trong ngõ hẻm này, có thể an toàn rời khỏi hay không đã là một vấn đề lớn rồi, tiểu thư lại còn có tâm tình quan tâm tới túi tiền.

 

“Hai con đàn thối các ngươi, còn không đem tất cả những vật đáng tiền trên người giao ra đây, bằng không đừng trách ta bán các ngươi vào kỹ viện.”

 

Đứng ở bên cạnh tiểu nam hài, rõ ràng thiếu niên này dẫn đầu đám người, không có hảo ý đánh giá hai người.

 

“Lớn mật, các ngươi có biết bản quận ——”

 

Tính tình kiều man của Long Thiên Kỳ nổi lên, không nhìn Tiểu Lan ra hiệu, mở miệng muốn giáo huấn bọn họ, nói được nửa câu, liền bị Tiểu Lan kéo về phía sau, im lặng không nói được nữa.

 

“Tiền của chúng ta cũng bị các ngươi trộm đi rồi, đâu còn vật gì đáng tiền nữa. Nếu các ngươi dám làm loạn, ta sẽ hô cứu mạng.”

 

Tiểu Lan lấy ánh mắt cầu xin quận chúa nhà mình, đừng tiếp tục làm bọn họ tức giận nữa. Số nàng thật đúng là khổ mà, quận chúa trốn khỏi nhà, người khổ nhất chính là nàng; nếu như quận chúa thiếu một cọng lông tơ, nàng cũng không cần  sống tiếp nữa rồi.

 

“Đừng dài dòng! Không ngoan ngoãn giao ra đây, thì đừng trách chúng ta không khách khí.”

 

Thiếu niên đi đầu vừa dứt lời, mắt nhìn mấy tên thiếu niên chuẩn bị động thủ.

 

“Cứu mạng a!”

 

Mắt thấy tình huống không đúng, Tiểu Lan lấy thân thể che chở chủ tử, lớn tiếng cầu cứu.

 

“Không cần kêu la, nơi này là địa bàn của ta, sẽ không ai liều mạng quản việc không quan hệ gì tới mình.”

 

Thiếu niên dẫn đầu nhếch miệng cười nhạt, làm như vô cùng thưởng thức dáng vẻ hoảng loạn của hai người.

 

“Thật sao? Nếu ta càng không muốn sống quản loại việc không quan hệ gì tới mình này thì sao?”

 

Bỗng dưng, một giọng nói trong trẻo vang lên, mọi người tìm tòi theo tiếng nói, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào đã có một nam tử vẻ ngoài tuấn mỹ, một thân cẩm y nguyệt nha màu trắng nằm trên mái hiên, hắn cười như không cười, dáng vẻ biếng nhác, một tay nâng trán, trông xuống mọi người phía dưới.

 

Mấy tên thiếu niên vừa thấy hắn, đều hít vào một hơi, sắc mặt trắng bệch, tức khắc tan tác như chim muông.

 

“Đừng nghĩ chạy!”

 

Nam nhân trở mình đứng lên, nhanh nhẹn nhảy xuống, tay cầm kiếm đúng lúc ngăn cản thiếu niên dẫn đầu, cùng tiểu nam hài trong tay hắn lại trước mặt.

 

“Đông Phương ca ca. . .” Tiểu nam hài thấy hắn, chột dạ, cúi thấp đầu.

 

“Trương Chấn, Trương Thắng, hai tháng trước hai huynh đệ các ngươi đã đáp ứng với ta thế nào? Lẽ nào thật sự thích ăn cơm tù miễn phí như vậy sao?”

 

Ánh mắt Đông Phương Kiệt nghiêm nghị đảo qua hai người, cuối cùng rơi vào trên khuôn mặt bướng bỉnh của thiếu niên Trương Chấn.

 

Hai tháng trước, nàng đi qua nơi này, phát giác này hai huynh đệ kéo bè kết cánh hoặc trộm hoặc cướp, trình diễn tiết mục giống hệt hiện tại: Nàng mạnh mẽ giáo huấn bọn họ một trận, biết được hai huynh đệ vì kiếm tiền thuốc cho mẫu thân bị bệnh nặng, không tiếc làm ra chuyện phi pháp, hơn nữa đã nhận hết tình người ấm lạnh, tính cách cũng trở nên quá khích; bởi vậy, trước lúc nàng rời đi, ngoại trừ mời đại phu xem bệnh cho mẫu thân của bọn họ ra, còn để lại ngân lượng, khi hai huynh đệ bảo đảm không tái phạm nữa, lúc này mới an tâm rời khỏi. Không ngờ tới hai tháng sau, nàng lại gặp phải tình cảnh hệt như vậy.

 

“Trương Chấn, còn không mau trả lời ta!” Đông Phương Kiệt quát khẽ.

 

“Nương chết rồi.”

 

Trương Chấn lanh nhạt nói, đáy mắt xẹt qua một tia bi thống. Hắn cũng không muốn làm cho thần bộ Đông Phương Kiệt mà mình kính ngưỡng thất vọng, nhưng nương vừa qua đời, hai huynh đệ không chỗ nương tựa, vì sống sót, hắn cũng chỉ có thể mang theo tiểu đệ làm việc phạm pháp lần nữa.

 

“Đông Phương ca ca, huynh đừng trách ca ca, những người đó liên tục mắng chúng đệ là đồ ăn mày, lại còn đánh chúng đệ nữa.”

 

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Trương Thắng lộ vẻ ủy khuất, không nhịn được khóc lóc kể lể với đại ca ca mà mình sùng bái.

 

Nghe vậy, nét mặt Đông Phương Kiệt thoáng qua nét đau lòng. Nàng không ngờ tới chuyện sẽ biến thành thế này, hai huynh đệ còn nhỏ, lại mất đi toàn bộ chỗ dựa, nếu nàng không giúp bọn nhỏ, có thể đoán được ngày sau hai huynh đệ này ắt phải sẽ bước vào con đường sai trái không thể quay đầu.

 

“Các đệ có tin tưởng ta không?”

 

Đông Phương Kiệt cúi thấp người nhìn hai huynh đệ trước mặt, nắm tay của bọn họ, đáy lòng đã có tính toán đâu vào đấy cho bọn họ rồi.

 

“Tin tưởng!” Hai huynh đệ không chút ngập ngừng, đồng thanh trả lời.

 

Ở trong mắt hai huynh đệ, trên đời này chỉ có mình Đông Phương Kiệt thật lòng thật dạ đối tốt với bọn họ.

 

“Rất tốt, vậy đi theo ta.”

 

Đông Phương Kiệt cũng không lời vô ích, dẫn hai huynh đệ đi ra ngõ nhỏ, từ đầu tới cuối không nhìn chủ tớ Long Thiên Kỳ dù chỉ một cái.

 

“Tiểu Lan, không ngờ có thể gặp gỡ Đông Phương Kiệt ở nơi này, chúng ta nhanh theo sau!”

 

Hai mắt Long Thiên Kỳ sáng lên! Lần này nàng lén lút chuồn đi, ngoại trừ muốn du sơn ngoạn thủy ra, chính là muốn chào tạm biệt Đông Phương Kiệt. Từ đêm hắn cứu trong vương phủ về sau, thân ảnh của hắn vẫn lưu lại trong đầu nàng, nghĩ tới phong thái nhẹ nhàng mê người của hắn, hai gò má nàng ửng đỏ, vội vã đi theo.

 

“Quận chúa, chờ ta một chút!”

 

Tiểu Lan còn chưa kịp phản ứng, mắt thấy chủ tử đã đi xa, vội vàng cất bước đuổi theo.

 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

 

Long Phượng Lâu là một trong những sản nghiệp của Đông Phương phủ, tổng cộng có năm mươi chi nhánh trên cả nước, lợi nhuận hàng năm của mỗi tửu lâu đều rất cao, có thể nói đây là sinh ý kiếm nhiều tiền nhất trong việc buôn bán của Đông Phương phủ.

 

Đông Phương Kiệt mang theo huynh đệ Trương gia tới trước Long Phượng Lâu ở Lăng Thành, bởi vì lúc này chính là thời gian dùng bữa, nhìn đoàn người xếp hàng dài như rồng lớn trên đường phố, không khó nhìn ra làm ăn tốt bao nhiêu.

 

“Đông Phương ca ca, sao huynh lại dẫn chúng đệ tới đây?”

 

Trong mắt Trương Thắng toát ra vẻ mong ngóng. Long Phượng Lâu chính là tửu lâu lớn nhất Lăng Thành, nghe nói thức ăn, điểm tâm, rượu, trà, cùng với phục vụ trong này đều là hạng nhất; đương nhiên, giá tiền tuyệt đối không rẻ, cũng không phải người như bọn họ có thể ăn.

 

“Hai người các đệ có đói bụng không? Có muốn đi vào ăn một bữa hay không?”

 

Đông Phương Kiệt nhìn vẻ mặt thèm thuồng của hai huynh đệ, ngoại trừ cảm thấy đau lòng ra, càng thêm kiên định quyết tâm muốn giúp đỡ bọn họ.

 

Hai huynh đệ gật đầu như giã tỏi, Đông Phương Kiệt xem mà cười không ngớt.

 

Đông Phương Kiệt cũng không đứng vào hàng xếp theo thứ tự, mà là trực tiếp đi vào trong tửu lâu, không nghĩ tới lại bị tiểu nhị không có mắt ngăn cản.

 

“Vị khách nhân này, thật không tiện, kính xin xếp hàng theo thứ tự.”

 

“Mặt trời mọc phía đông, làm việc thiện khắp thiên hạ, chỉ độc Đông Phương ta.”

 

Đông Phương Kiệt thuận miệng đọc khẩu hiệu, khẩu hiệu này là đại ca nghĩ ra được, mục đích muốn nhắc người của Đông Phương gia, dù đang ở nơi nào, cũng không được quên tổ huấn. Chẳng qua, đối với nàng mà nói câu khẩu hiệu này dùng để ăn uống chùa ngược lại thật thuận lợi.

 

Trong nháy mắt sắc mặt tiểu nhị đại biến, chuyển thành vẻ mặt hưng phấn, nhìn thẳng vào hắn.

 

“Xin hỏi là vị nào trong bốn vị chủ tử?”

 

“Tại hạ Đông Phương Kiệt.”

 

“Tứ thiếu gia mời đi theo ta.”

 

Tiểu nhị khách khí dẫn ba người đi lên lầu hai, dọc theo đường đi không ít người thấy thái độ cung kính này của tiểu nhị vô cùng hiếu kỳ, đều nhìn ba người thêm vài lần.

 

Tiểu nhị đưa bọn họ tới chỗ cái bàn dựa vào lan can sát ngay cửa sổ, trên mặt treo nụ cười thật lớn, giọng điệu vô cùng cung khiêm lễ độ. (cung khiêm: cung kính khiêm nhường.)

 

“Tứ thiếu gia, thỉnh người trước ngồi đây một chút, không biết ngài muốn ăn gì? Ta lập tức cho người chuẩn bị.”

 

“Đem tất cả các món ngon nhất ở đây lên, lại mang thêm chút điểm tâm cùng một bình trà và rượu.”

 

Đông Phương Kiệt cười nhìn dáng vẻ hưng phấn của hai huynh đệ, mạn bất kinh tâm nói.

 

“Vâng. Tứ thiếu gia xin người chờ một chút, rượu và thức ăn sẽ đưa tới ngay.”

 

Tiểu nhị vừa rời đi, trên mặt Trương Chấn khó nén xúc động, lập tức không kịp chờ đợi hỏi:

 

“Đông Phương ca ca, huynh thật đúng là tứ thiếu gia của bọn hắn sao?”

 

Hắn chỉ nghe qua danh hào Ngọc Diện Thần Bộ của Đông Phương Kiệt, nhưng xưa nay chưa từng biết huynh ấy có quan hệ với Long Phượng Lâu, hôm nay tận mắt nhìn thấy, thật làm cho hắn kinh ngạc.

 

“Không sai. Sau này đừng gọi ta Đông Phương ca ca, trực tiếp gọi tứ ca là tốt rồi.”

 

Nghe cũng tương đối thuận tai. Không dưng lại có thêm hai tiểu đệ, thế nhưng nàng tuyệt không chú ý. Trong nhà nàng là người nhỏ nhất, được ba huynh trưởng “Chăm sóc” nhiều năm, hiện tại có thêm hai đệ đệ, tất nhiên là vui vẻ bởi có thêm hai người có thể sai khiến.

 

“Thật sự có thể chứ?”

 

Ánh mắt hai huynh đệ  sáng lên, trăm miệng một lời hỏi, có nằm mộng cũng không nghĩ tới gặp được cơ duyên tốt như vậy.

 

“Đương nhiên, còn không mau gọi.”

 

Đông Phương Kiệt cười nói. Cảm giác bị nhìn chằm chằm khiến hai mắt nàng không dấu vết quét nhìn toàn bộ lầu hai, ánh mắt bất ngờ chạm tới một đôi hắc đồng thâm trầm đang quan sát nàng.

 

Đó là một bàn cách xa chỗ của nàng, cũng ở vị trí dựa vào cửa sổ, có hai nam nhân vẻ ngoài khác nhau đang ngồi: Trong hai người người làm người khác chú ý, là vị mặc cẩm bào màu xanh lam kia, khuôn mặt tuấn dật xuất sắc, giữa hai lông mày ẩn chứa khí thế không giận mà uy, cho dù hắn cố hết sức che giấu quang hoa quanh mình, nhưng người có con mắt tinh đời vừa nhìn, vẫn có thể nhìn ra người này có thân phận phi phàm.

 

Thật đúng là đúng dịp. Không nghĩ tới sẽ gặp mặt hắn ở nơi này, bất quá vẫn coi như không nhận ra thân phận của hắn là được rồi, cũng bớt việc hơn.

 

“Tứ ca!”

 

Hai huynh đệ hưng phấn mà đồng thanh kêu to, giọng nói lớn đến nổi toàn bộ lầu hai đều nghe được.

 

“Ngoan.”

 

Đông Phương Kiệt mỉm cười, hai tay vuốt tóc cả hai người. Cảm giác bị nhìn chăm chăm kia vẫn tồn tại như cũ, khiến nàng khỏi nhíu mày.

 

Đột nhiên, từ cầu thang truyền đến tiếng bước chân dồn dập, thu hút ánh mắt của mọi người, ngay sau đó một thân hình cao gầy xuất hiện, phía sau còn có tiểu nhị đi theo hai tay bưng thức ăn, chỉ thấy hắn bước nhanh tới bàn Đông Phương Kiệt, giọng nói có chút kích động:

 

“Tứ thiếu gia, ta là chưởng quỹ vấn điếm Vương Khâm, không biết tứ thiếu gia tới đây, nếu có chỗ tiếp đãi không chu toàn, kính xin tứ thiếu gia thứ lỗi!”

 

“Được rồi, đừng căng thẳng như vậy. Ngươi đến rất đúng lúc, ta muốn sắp xếp cho hai huynh đệ này vào đây làm việc, có vấn đề gì không?

 

Đông Phương Kiệt nói thẳng vào vấn đề. Đây cũng là mục đích chủ yếu nàng tới nơi này, tin tưởng cho hai huynh đệ ở lại đây, so với việc để bọn họ lưu lạc ở bên ngoài tuyệt đối tốt hơn nhiều.

 

“Không thành vấn đề.” Vương Khâm đáp ứng một tiếng, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, vội la lên:

 

“Tứ thiếu gia, mười ngày trước đại thiếu gia từng tuyên bố thông cáo cho mỗi chưởng quỹ của Long Phượng Lâu, trong thông báo nói rõ bất luận là chi nhánh nào thấy tứ thiếu gia, cũng phải nhắc nhở người, tới Trung thu cần phải trở về Đông Phương phủ, bằng không đại thiếu gia sẽ tự thân xuất mã mời ngài trở về.”

 

Khi hắn cầm thông cáo trong tay đã cảm giác vô cùng kinh ngạc. Rốt cuộc là Tứ thiếu gia đã làm chuyện gì, mà đại thiếu gia không tiếc tự thân xuất mã? Mà hiện tại tứ thiếu gia người đang ở trước mắt, cho dù hắn rất hiếu kỳ, vẫn không dám hỏi nhiều.

 

“Ta biết rồi.”

 

Đông Phương Kiệt khóe miệng hơi hơi co rút. Đại ca có cần lao sư động chúng nhắc nhở nàng như vậy sao? Coi như huynh đủ ác! Rắp tâm không cho nàng sống dễ chịu mà.

 

“Vậy mời tứ thiếu gia từ từ dùng. Ta đã phân phó phòng bếp, chuẩn bị những món ăn tứ thiếu gia muốn trước, nếu tứ thiếu gia không có phân phó gì nữa, vậy ta xin phép lui xuống.”

 

Vương Khâm vụng trộm quan sát sau khi tứ thiếu gia nghe đến lời của hắn, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi, điều này không khỏi làm hắn hiếu kỳ rốt cuộc là chuyện gì.

 

“Không sao, ngươi vội vàng thì xuống phía dưới đi.”

 

Đông Phương Kiệt phất tay đuổi người, ra hiệu hai huynh đệ dùng trước, hiện tại khẩu vị của nàng hoàn toàn biến mất rồi.

 

Xem ra lần này nàng muốn giả ngu lăn lộn là không được, chỉ là thực sự không muốn cuộc sống tiêu diêu tự tại giờ đây sắp kết thúc.

 

“Thật là khéo. Đông Phương Kiệt, không nghĩ tới có thể gặp ngươi ở đây.”

 

Bỗng, ngay lúc Đông Phương Kiệt mất hồn liền có tiếng

nói hùng hậu vang lên trước mặt.

 

Đông Phương Kiệt hơi ngạc nhiên nhìn nam nhân cao lớn trước mắt, lần này có muốn làm ra vẻ không thấy cũng không được.

 

“Vương. . . Long thiếu gia, thật đúng là đúng dịp.”

 

Nàng vội vàng đứng dậy, trên khuôn mặt tuấn mỹ có chút cứng ngắc, ý thức được trước mắt đang ở nơi tửu lâu rồng rắn hỗn tạp, vội vàng đổi giọng.

 

“Là rất đúng dịp. Không ngại ta ngồi ở đây chứ?”

 

Tiếng nói vừa dứt, áo bào hất lên, thân thể cao ngất tự mình ngồi xuống chỗ trống cạnh nàng.

 

Thấy thế, cho dù đáy lòng Đông Phương Kiệt không muốn, trên mặt vẫn như cũ duy trì nụ cười lúm đồng tiền đủ để mê đảo chúng nữ tử.

 

“Long thiếu gia, đi ra ngoài du ngoạn sao? Cũng có nhã hứng, tới đây dùng bữa?”

 

“Du ngoạn? Ta cũng không có nhàn rỗi như vậy? Thiên Kỳ rời nhà trốn đi, ta đây thân là huynh trưởng, nên không thể mặc kệ đi.”

 

Đôi mắt đen thâm thúy của Long Hạo Thiên nhìn chăm chú vào người bởi vì vui vẻ làm cho gương mặt vốn đã tuấn mỹ lại càng xuất sắc; hắn (LHT) chú ý thấy trên lầu hai này có không ít nữ tử đang si mê nhìn hắn (ĐPK), ngay cả nam nhân cũng có vẻ mặt kinh diễm như vậy, cái tên Đông Phương Kiệt này quả là kẻ gây tai hoạ.

 

“Cái gì! Quận. . . Long tiểu thư rời nhà trốn đi, vậy có ai đi theo nàng không?”

 

Đông Phương Kiệt kinh ngạc thốt lên. Cô quận chúa được cưng chiều từ bé này, gan cũng thật lớn.

 

“Chỉ có một nha hoàn phụng bồi nàng.”

 

“Nếu tại hạ nhìn thấy Long tiểu thư, tự nhiên sẽ liên lạc với ngài, không biết Long thiếu gia dừng chân ở nơi nào?”

 

“Nếu có tin tức, thì ngươi đi một chuyến tới Yên Vân Hành Quán, chỗ kia ngươi hẳn không xa lạ gì mới đúng.”

 

Long Hạo Thiên tự mình cầm lấy ly rượu hắn đã dùng qua, rót cho mình một ly, uống một hơi cạn sạch.

 

“Long thiếu gia rõ là thích nói giỡn, sao tại hạ biết được Yên Vân Hành Quán ở nơi nào?”

 

Đông Phương Kiệt tỉnh bơ, mỉm cười lạnh nhạt nói.

 

“Thật sao?”

 

Long Hạo Thiên ngắm nghía ly rượu trống không trong tay, ánh mắt cười như không cười nhìn không hắn chớp mắt, trên môi mang theo ý cười biếng nhác.

 

“Vậy ta giúp ngươi nhắc lại một lần là được, vị trí Lạc Hà Phong hướng nam mười dặm, cái này ngươi cần nhớ kỹ.”

 

“Tại hạ nhớ kỹ. Có tin tức nhất định báo lại.”

 

Hai người ngươi một lời ta một câu, sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, ngay cả hai huynh đệ ngồi đối diện cũng có thể cảm nhận được bầu không khí quỷ dị trong này.

 

“Ta còn có việc, đi trước một bước. Ta Yên Vân Hành Quán chờ đại giá của ngươi.”

 

Long Hạo Thiên để ly rượu trong tay xuống, khi đứng dậy, bàn tay ẩn chứa lực đạo vỗ nhẹ lên đầu vai nhỏ gầy của hắn, nhìn thấy sắc mặt của hắn khẽ biến sau, lúc này mới cười to nghênh ngang rời đi.

 

Xác định bóng dáng Long Hạo Thiên biến mất sau nơi khúc quanh ở cầu thang, sắc mặt Đông Phương Kiệt hơi trắng lúc này mới thở ra một hơi.

 

Được lắm Long Hạo Thiên! Lúc rời đi còn muốn kiểm tra nội lực của nàng, nếu không phải võ công nàng không yếu, chẳng phải sẽ bị nội thương sao!

 

“Tứ ca, huynh không sao chứ? Long thiếu gia kia rốt cuộc là người nào?”

 

Hai huynh đệ thấy sự khác thường của hắn, quan tâm đứng dậy, đi tới bên cạnh hắn, cùng lúc hỏi.

 

“Ta không sao. Các đệ tiếp tục ăn cơm đi.” Đẩy hai huynh đệ trở về vị trí ngồi xuống, Đông Phương Kiệt hơi thay đổi sắc mặt nói qua loa: “Hắn là Tĩnh vương Long Hạo Thiên. Nam nhân này sâu không lường được, là nhân vật phiền phức. Kỳ quái, sao gần đây ta lại thường xuyên va chạm tới hắn? Xem ra ta phải đi chùa miếu thắp hương bái lạy mới được, xua đuổi vận xui.”

 

Đông Phương Kiệt bất đắc dĩ thở dài, nói đến cuối cùng, lại biến thành lẩm bẩm. Được Tĩnh vương mà ngay cả đương kim thánh thượng cũng phải kính trọng ba phần quấn lấy, ngoại trừ không có ngày nào được sống dễ chịu ra, nàng còn phải tự cầu phúc.

 

“Tứ ca, huynh thật muốn huynh đệ chúng ta lưu lại nơi này sao?”

 

Hai huynh đệ vừa ăn cơm  vừa nhìn bốn phía tửu lâu, giọng nói có phần lo âu lại xen lẫn hưng phấn.

 

“Không sai. Ta sẽ dặn dò Vương chưởng quỹ chiếu cố các đệ thật tốt. Các ngươi lưu lại nơi này hỗ trợ, dù sao cũng tốt hơn lưu lạc tứ xứ, ta sẽ thường xuyên tới thăm các đệ.”

 

Vỗ vỗ đầu nhỏ của hai huynh đệ, đôi mắt ẩn chứa thương yêu. Bỗng dưng có thêm hai tiểu đệ, cảm giác không tệ.

 

“Tốt, chúng ta nghe tứ ca, sẽ không làm huynh thất vọng, tứ ca đừng quên phải thường đến xem chúng ta đó.”

 

“Không thành vấn đề.”

 

Đông Phương Kiệt mỉm cười nhận lời, nhìn thấy bóng người cao ngất dưới lầu đã đi xa, nụ cười trên khóe môi không khỏi thu lại.

 

Dự cảm của nàng gần đây cực kỳ chính xác. Xem ra, ngày sau vẫn nên tận lực tránh không đụng phải Long Hạo Thiên sẽ tốt hơn.

 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

 

Khách sạn Hỉ Lai, phòng số 2, mau tới.

 

Đông Phương Kiệt nhìn tờ giấy trong tay, đây là khi nàng vừa mới rời khỏi tửu lâu, Vương chưởng quỹ nói  có một cô nương nhờ giao cho nàng. Rốt cuộc là người nào hẹn nàng? Xem ra chỉ có tự mình đi một chuyến mới tìm hiểu rõ ràng được.

 

“Vị công tử mặc bạch y xin hãy dừng bước.”

 

Nghe tiếng, Đông Phương Kiệt nhìn bốn phía, phát hiện người gọi nàng lại chính là lão tiên sinh bày bàn đoán mệnh dưới tàng cây xuân, cạnh quầy hàng còn cắm một lá cờ đang tung bay, phía trên viết bốn chữ lớn “Thiết khẩu trực đoạn”. (Miệng nói lời nghiêm túc, phán đoán chính trực.)

 

“Lão tiên sinh có chuyện gì sao? Ta không tin trò coi bói này.”

 

Đông Phương Kiệt quan sát xong, hai tay ôm ngực, dáng vẻ lười biếng, cho dù đáy lòng bài xích, trên mặt vẫn duy trì ý cười yếu ớt ưu nhã như cũ, khiến người ta không cảm giác được sự không kiên nhẫn nơi đáy lòng nàng.

 

“Xin thứ cho lão hủ nói thẳng. Công tử, y theo gương mặt ngươi xem ra, ngươi sinh ra phú quý, từ nhỏ đã có công danh trong người, suốt đời hoa đào không ngừng, chẳng qua. . .”

 

Lão tiên sinh nói được nửa câu, nhíu mày rồi lại nhăn mặt, dứt khoát nhìn chằm chằm mặt hắn mà coi.

 

“Chẳng qua cái gì?”

 

Vở kịch đã tới màn quan trọng rồi. Xem ra thầy bói này đang định lừa bạc nàng, Đông Phương Kiệt phong độ mười phần, phối hợp hỏi.

 

“Công tử, trong vòng hai tháng ngươi tốt nhất nhanh chóng trở về nhà. Quý phủ là gia đình tích thiện khó có được, có thể giúp ngươi tránh qua một kiếp, bằng không đại kiếp nạn sinh tử này, chỉ sợ ngươi rất khó tránh khỏi.”

 

Lão tiên sinh một thân áo bào tro rộng thùng thình, như có vài phần tiên phong đạo cốt, một tay xoa xoa chòm râu bạc phơ dưới cằm, sắc mặt nghiêm túc than thở.

 

“Rất cảm ơn. Thế nhưng ta chẳng hề tin tưởng việc này.”

 

Đông Phương Kiệt để bạc vụn xuống, quay người muốn đi. Nghe xong lời thầy bói, nàng thật nghi ngờ người này có phải là người đại ca phái tới thuyết phục nàng về không.

 

“Công tử, nếu người không nguyệ về nhà, thì còn phương pháp khác. Ngươi cứ hướng phía nam mà đi, sẽ gặp được quý nhân của mình, có thể giúp ngươi vượt qua kiếp nạn này. Nếu công tử không tin lời lão phu nói, chỉ sợ chạy trời không khỏi nắng.”

 

Lão tiên sinh nói lời thành khẩn, dứt khoát hô lên với thân ảnh bạch sam đã đi xa từ lâu, bước chân chưa hề dừng lại.

 

Đi về phía nam? Mày kiếm Đông Phương Kiệt hơi xoắn lại. Cái lão thầy bói này thật đúng là lợi hại, sao cứ chuyên chọn nỗi đau của nàng mà nói! Nàng không tin lời những thuật sĩ giang hồ này, đương nhiên càng không để ở trong lòng.

 

Mắt thấy đằng trước chính là Hỉ Lai khách sạn rồi, Đông Phương Kiệt nhanh chân đi vào khách sạn, đi thẳng đến quầy hàng hỏi.

 

“Chưởng quỹ, ta muốn tìm khách nhân ở phòng số 2 của các ngươi”

 

“Công tử có họ kép Đông Phương?” Chưởng quỹ hỏi xác định.

 

“Không sai.”

 

“Mời công tử đi theo ta, hai vị cô nương đã đợi rất lâu.”

 

Chưởng quỹ dẫn đầu đi ở phía trước, ra hiệu cho hắn đuổi theo, nhanh chóng bước lên lầu hai.

 

Hai vị? Cái này Đông Phương Kiệt lại càng hoài nghi. Rốt cuộc là ai muốn tìm nàng? Có nữ nhân muốn tìm nàng, nàng cũng đã giải quyết rồi, kia rốt cuộc là người nào?

 

Ngay khi nàng đoán không ra là người phương nào, chưởng quỹ đã dẫn nàng tới trước một sương phòng.

 

“Đông Phương công tử, chính là căn phòng này rồi. Không còn chuyện gì, ta đi trước.”

 

Chưởng quỹ vừa rời đi, Đông Phương Kiệt lập tức đưa tay gõ cửa, không bao lâu, hai cảnh cửa gỗ được mở ra, một cô nương thanh tú, có chút quen mắt đi ra.

 

Người vừa ra thấy hắn, đầu tiên hơi sững sờ, tiếp đó kinh hô thành tiếng, vui vẻ rồi vội vàng gọi:

 

“Quận chúa, Đông Phương Kiệt tới!”

 

Không thể nào?

 

Nghe vậy, trong nháy mắt khuôn mặt Đông Phương Kiệt suy sụp, nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp từ trong đi ra, chợt thấy mây đen đầy đầu, nhất thời ngậm miệng, đứng yên bất động ở cửa.

 

“Đông Phương Kiệt, ngươi còn không mau vào đây.”

 

Trên mặt xinh đẹp của Long Thiên Kỳ tất cả đều là vẻ xấu hổ, phong thái tiểu nữ nhi biểu lộ đến tận cùng, nhẹ giọng gọi khẽ.

 

Đông Phương Kiệt chỉ đành chấp nhận số phận bước vào phòng, tay chân Tiểu Lan linh hoạt vội vàng đóng cửa gỗ lại.

 

“Quận chúa, một canh giờ trước ta mới gặp mặt Vương gia, Vương gia đang tìm ngươi khắp nơi.”

 

Gần đây nàng gặp phải cái vận gì thế này, sao cứ bị hai huynh muội này quấn lấy vậy? Không nhịn được liên tục thở than đau khổ tận đáy lòng.

 

“Ta biết. Cho nên ta mới hẹn ngươi tới đây gặp mặt.”

 

Long Thiên Kỳ nở nụ cười đắc ý. Vốn nàng muốn đi theo Đông Phương Kiệt vào Long Phượng Lâu, nhưng lại bị tên tiểu nhị không có mắt vô cùng khách khí ngăn cản, còn muốn nàng xếp hàng chờ! Ngay khi nàng phẫn nộ đi khỏi tửu lâu, đuôi mắt của nàng lại nhìn thấy thân ảnh đại ca trên lầu hai, nàng sợ hãi vội vã lách người ẩn núp, một khắc cũng không dám ngừng lại.

 

“Không biết quận chúa tìm tại hạ có chuyện gì quan trọng?”

 

“Đông Phương Kiệt, hiếm khi ta trốn ra ngoài được, ta muốn ngươi cùng ta đi khắp nơi du sơn ngoạn thủy.”

 

Long Thiên Kỳ chủ động đi tới trước mặt hắn trước mặt hắn, ngẩng đầu hé ra khuôn mặt mang chút ngượng ngùng, hai mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.

 

Thấy nàng ánh mắt si mê này của Thấy nàng, giống hệt ánh mắt đa số nữ tử quấn lấy nàng, Đông Phương Kiệt chỉ có thể thở dài trong lòng, lần đầu tiên hối hận không nên nữ giả nam trang. Lời sư huynh mắng nàng, sớm muộn có một ngày sự phong lưu của nàng sẽ hại chết nàng.

 

“Quận chúa, sợ rằng không được. Tại hạ công vụ quấn thân, xưa nay hành tung bất định, quận chúa là thân thể thiên kim, thực sự không thích hợp đi theo tại hạ bôn ba khắp chốn.”

 

“Ta mặc kệ! Ta chính là muốn đi theo ngươi, sẽ không ảnh hưởng đến việc ngươi phá án. Nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ nói với đại ca ngươi bắt nạt ta, đến lúc đó ta xem, ngươi có lãnh nổi tội danh ức hiếp quận chúa không.”

 

Tính tình Long Thiên Kỳ điêu ngoa, không cho phép người khác từ chối mình, dù sao nàng cũng nhất định quấn lấy Đông Phương Kiệt.

 

Đông Phương Kiệt cười khổ, có thể đoán được từ nay về sau cuộc sống của mình không được an bình nữa rồi, bèn nhận mệnh mà hỏi:

 

“Nếu tại hạ đồng ý, quận chúa định khi nào quay về vương phủ?”

 

“Đương nhiên là chờ ta chơi đủ rồi hãy nói sau.”

 

Long Thiên Kỳ thấy hắn đồng ý, vui vẻ cười, hí hửng kéo ống tay áo của hắn.

 

“Một tháng. Nếu quận chúa đồng ý một tháng sau nhất định trở về vương phủ, như vậy tại hạ sẽ đồng ý du ngoạn cùng quận chúa.”

 

Đông Phương Kiệt nói điều kiện của mình, nàng không có ý định tiếp cái quận chúa được chiều chuộng này quá lâu.

 

“Đông Phương Kiệt, ngươi dám uy hiếp ta?!”

 

Long Thiên Kỳ trợn tròn hai mắt, thở phì phò nhìn hắn chằm chằm, tay nhỏ hất ống tay áo của hắn. Hắn thật to gan, nàng chỉ tên muốn hắn cùng đi, hắn lại dám không biết phân biệt!

 

“Quận chúa nói quá lời. Tại hạ cũng vì muốn tốt cho quận chúa, nếu quận chúa không đáp ứng, tại hạ lập tức đi chuyến Yên Vân Hành Quán gặp Vương gia, tin tưởng Vương gia là người quang minh chính đại hiểu được lý lẽ.”

 

Đông Phương Kiệt chủ động chọn chỗ ngồi ngồi xuống, tự mình rót chén trà uống vài hớp, nàng không tin mình không trị được cái kiều man quận chúa này.

 

“Ngươi. . . Ngươi. . . Ngươi. . .”

 

Long Thiên Kỳ thấy dáng vẻ nhàn nhã của thấy hắn, hoàn toàn không thàm nhìn sự tức giận của nàng, phẫn nộ đi tới đi lui; tuy rằng nuốt không trôi cơn giận này, nhưng nghĩ đến chỗ này mục đích chủ yếu của chuyến đi này, đôi mắt đẹp lườm hắn một cái, thất bại thỏa hiệp.

 

“Được rồi, ta đồng ý là được rồi.”

 

“Tốt lắm, vậy chúng ta bắt đầu từ Lăng Thành. Quận chúa có hứng thú tới miếu Quan Âm thăm thú hay không? Cảnh sắc gần miếu Quan Âm vô cùng u nhã đẹp đẽ, vẫn có ý nghĩa ngắm cảnh.”

 

Đông Phương Kiệt buồn cười nhìn nàng dẩu miệng, chợt cảm thấy mặc dù quận chúa có vẻ kiều man, nhưng cũng có vài chỗ đáng yêu.

 

“Ta muốn đi! Chúng ta lập tức đi ngay!”

 

Hai mắt Long Thiên Kỳ sáng lên, lôi kéo tay hắn, liền muốn đi ra ngoài. Nàng chỉ có thời gian một tháng, cần phải chơi đùa thật tốt, huống hồ lại có người mình yêu thích đi cùng, nàng cần phải quý trọng khoảng thời gian này thật tốt mới được.

 

Đông Phương Kiệt để mặc cho nàng kéo đi, trên mặt thủy chung mang theo nụ cười. Có lẽ quận chúa này cũng không khó chơi như nàng tưởng tượng.

 

 

 

Hãy nói những gì bạn cảm nhận